Lộc Đỉnh Ký - Hồi 198-P1

Hồi 198

CHửI ĐịCH NHÂN NHIềU TRò QUáI Dị

Bọn quan binh ăn uống vội vã cho xong bữa. Tên thủ bị đứng dậy nói:
-Chủ quán! Bọn ta đưa tin mừng đến cho ngươi, vậy bữa cơm rượu
này coi như ngươi thiết đãi.
Chủ quán khom lưng cười đáp:
-Dạ dạ! Được rồi! Được rồi! Các vị đại nhân khoan rồi hãy đi:
Thủ bị cười nói:
-Khoan rồi hãy đi? Chúng ta ngồi lại ăn bữa nữa chăng?
Chủ quán cực kỳ bẽn lẽn mà phải gượng cười.
Tên thủ bị lướt qua bàn ông già và hán tử bịnh hoạn định ra cửa liền bị hán
tử bịnh hoạn đột nhiên vươn tay trái nắm lấy trước ngực hỏi:
-Ngươi về kinh báo cáo thì công văn đâu? Lấy ra cho ta coi!
Tên thủ bị thân thể to lớn mà không hiểu tại sao bị hán tử bệnh hoạn túm lấy,
hai chân liền nhũn ra khụy xuống. Người hắn thấp đi một nửa. Hắn tức giận quát
mắng:
-Con mẹ nó! Người làm gì thế này?
Mặt hắn đỏ lên, hết sức rẫy rụa mà không nhúc nhích được chút nào.
Hán tử bệnh hoạn đưa tay mặt ra xé đánh toạc một tiếng. Vạt áo trước ngực
của thủ bị bị rách một vệt dài. Lập tức phong thư lớn lòi ra.
Hán tử bệnh hoạn khẽ đẩy một cái hất tên thủ bị tung đi. Người hắn đụng vào
hai cái bàn, khiến cho bán đĩa rớt xuống loảng choảng vỡ tan tành.
Bọn quan binh la lớn:
-Làm phản rồi! Làm phản rồi!
Chúng tới tấp rút đao thương ra nhảy xổ về phía hán tử bệnh hoạn.
Hai tên bộc dịch và hai mụ bộc phụ nhất tề động thủ, quyền đấm chân đá,
tên nào xông tới liền bị hất ra.
Chỉ trong khoảnh khắc bọn quan binh đều bị té nằm lăn ra đất.
Vi Tiểu Bảo thấy thủ cước bốn người gia nô, bộc phụ rất linh lợi và mau lẹ.
Mỗi đòn đánh ra đều trúng vào một người và nhất định hất đối phương tung bay
đi. Hai người nam thân thể to lớn còn chưa đáng kể, nhưng hai bộc phụ nhỏ tuổi,
thân hình mảnh dẻ mà thủ cước cũng lợi hại phi thường. Gã không nhịn được kẽ
cất tiếng hoan hô.
Bọn Từ Thiên Xuyên, Phàn Cương thấy hán tử bệnh hoạn một cái coi tựa hồ
chẳng có chút kinh lực nào, vậy mà nội công thuần thục hiếm có ở đời. Nhất là gã
tiện tay móc hời hợt một cái mà xé tấm áo dầy rách một mảnh lớn, chẳng khác xé
tờ giấy mỏng. Con người gã bệnh hoạn đi không lướt cỏ mà bản lãnh như vậy
khiến cho ai ngó thấy cũng phải kinh hãi và lấy làm kỳ.
Hán tử bệnh hoạn xé phong thơ ra coi.
Tên thủ bị chẳng còn hồn vía nào nữa, la hoảng rối rít:
-Đây là bản tâu dâng trình Hoàng thượng "Ngươi... lớn mật dám xé công văn
thì ra" ngươi muốn làm phản rồi chăng?
Hán tử bịnh hoạn không lý gì đến thủ bị, gã liếc mắt nhìn công văn hết một
lượt rồi nói:
-Tuần phủ Hồ Nam thỉnh cầu Hoàng đế Thát Đát tăng gia viện binh đi đánh
Bình Tây Vương. Hừ hừ! Dù có phái cả trăm vạn quân cũng chẳng...
Gã bật cơn ho sù sụ một lúc mới nói tiếp:
-... cũng chẳng làm gì được. Chúng sẽ bị Bình Tây Vương quét sạch hết.
Gã vừa nói vừa vo tròn đạo công văn trong lòng bàn tay.
Khi gã dứt lời, xoè bàn tay ra, hàng ngàn mảnh giấy vụn bay tới tấp như
bươm bướm nhảy túa một lúc rồi tan biến đi bốn phía.
Quần hùng Thiên Địa Hội thấy nội lực hán tử bệnh hoạn ghê gới như vậy đều
cả kinh thất sắc. Ai cũng nghĩ bụng:-Nghe giọng gã nói thì dường như gã là thủ hạ của Ngô Tam Quế.
Tên thủ hạ kia lồm cồm bò dậy, rút yêu đao ra nói:
-Ngươi... ngươi phá hủy công văn là lão gia không sống được rồi. Lão gia
quyết liều mạng với ngươi.
Hắn cầm đao nhảy về phía trước, nhằm đỉnh đầu hán tử bổ xuống.
Hán tử ốm o vẫn ngồi yên. Gã vươn tay phải ra khẽ đẩy vào bụng thủ bị một
cái, tựa hồ muốn bảo hắn đừng lại quấy nhiễu nữa.
Thủ bị tay đang cầm đao giơ lên, bỗng từ từ hạ xuống. Tiếp theo người gã
nhủn ra, ngồi phệt xuống đất. Miệng hắn há hốc thở ra hồng hộc mà không hít vào
được.
Những binh sĩ bị đánh, có tên bò dậy được, cũng chỉ đứng xa xa nói lăng
nhăng mấy câu như kẻ hết hơi. Chẳng tên nào dám chạy đến cứu thượng cấp.
Hai tên bộc phụ đánh té bọn quan binh rồi đi xuống bếp thổi nấu.
Một mụ hai tay bưng bát sâm thang bốc hơi ngùn ngụt lên nhẹ nhàng đặt
xuống trước mặt hán tử bịnh hoạn nói:
-Thiếu gia! Mời thiếu gia uống sâm thang đi.
Hai ông bà già đối với cuộc náo loạn xảy ra vừa rồi vẫn lờ đi như không thấy
gì, để hết tinh thần vào thái sắc của người con bịnh hoạn.
Từ Thiên Xuyên khẽ nói:
-Những người nầy đầy vẻ tà môn, chúng ta nên đi thôi, đừng dây với họ.
Cao Ngàn siêu lại tính trả tiền ăn uống rồi cùng nhau ra cửa.
Mọi người thấy bà già bưng chén sâm thang lên, nhẹ nhàng thổi cho bớt nóng
rồi kê chén vào miệng hán tử đổ cho gã uống.
Bọn Vi Tiểu Bảo ra khỏi tòa trấn điện mới cùng nhau nghị luận về hán tử bịnh
hoạn để tìm ra lai lịch gã.
Cao Ngạn Siêu hỏi Từ Thiên Xuyên:-Từ tam ca! Tam ca biết nhiều hiểu rộng, có nhận ra được võ công của hán tử
bệnh hoạn đó thuộc môn phái nào không?
Từ Thiên Xuyên lắc đầu đáp:
-Vụ này khó nói quá! Võ công gã đó đã đến trình độ ra tay không dùng
chiêu thức chi hết thì làm sao mà phân biệt được gã thuộc môn phái nào?
Huyền Trinh đạo nhân hỏi:
-Coi hắn hời hợt khẽ đẩy vào tên võ quan dường như chẳng có gì đặc biệt
mà thực ra đối phương muốn né tránh hay chống đỡ cũng không phải chuyện dễ
dàng. Phong đại ca! Đại ca nhĩ sao về hán tử bệnh hoạn đó?
Quần hùng trong Thiên Địa Hội tụ hội tại đây coi Phong Tế Trung là một
nhân vật bản lãnh cao hơn hết, vì thế mà Huyền Trinh đạo nhân hỏi ý kiến y.
Phong Tế Trung đáp:
-Không nên đến gần gã trong vòng ba thước.
Hắn chỉ nói vẻn vẹn mấy tiếng như vậy mà quần hùng đều cảm thấy nhận xét
của hắn rất có lý. Muốn né tránh hay đỡ gạt phát đẩy của hán tử bệnh hoạn thì
đối phương ít nhất phải dứng cách xa ngoài ba thước mới có thể hoạt động được.
Nếu đứng gần mà bị gã đẩy thì né tránh không xong, đỡ gạt cũng không nổi.
Từ Thiên Xuyên lại lên tiếng:
-Tại hạ chụp cổ tay gã...
Lão nói dở câu đột nhiên lại lắc đầu, tỏ ra nội kình của hán tử bệnh hoạn rất
ghê gớm! Dù có chụp trúng cổ tay gã thì gã chỉ xoay tay hoặc vặn một cái là năm
ngón tay mình khó lòng giữ cho khỏi gãy đứt. Cầm nã thủ pháp của lão quyết
chẳng thể thi triển vào một tay đại cao thủ như hán tử bệnh hoạn đó được.
Quần hùng đã biết rõ hán tử bệnh hoạn ở trong phe đảng của Ngô Tam Quế
lại mắt thấy gã hành hung đả thương người mà mình không dám ra tay cản trở, bênh
vực kẻ yếu đuối, trong lòng không khỏi hổ thẹn vì đã không có cử động hào kiệt,
nghĩa hiệp, theo đúng tôn chỉ của đấng anh hùng.
Mọi người đã kém bề cao hứng nên chỉ đàm luận một lúc rồi không ai có ý
kiến gì nữa đành chịu im tiếng.Đoàn người mới đi được mấy dặm, bống nghe tiếng vó ngựa dồn dập ở phía
sau vang lên. Hai người kỵ mã lao gấp tới nơi.
Chỗ này là đường nhỏ thông vào tòa nhà lớn ở Trang gia, đôi ngựa không thể
đi song song.
Quần hùng đang buồn bực trong lòng, tuy nghe tiếng vó ngựa rất gấp, mà
ngoài Phong Tế Trung và Song Nhi dừng ngựa lại bên đường, còn những người
khác chẳng chịu nhường lối.
Chỉ trong chớp mắt, hai người kỵ mã đã đuổi tới sau lưng. Quần hùng quay
đầu nhìn thấy hai người kỵ mã là nam bộc của hán tử bịnh hoạn.
Một tên lớn tiếng hô:
-Tệ thiếu gia xin các vị hãy chờ một chút, y có điều muốn hỏi các vị.
Câu này tuy không phải là vô lễ nhưng hiển nhiên tỏ ra chẳng coi quần hùng
vào đâu.
Quần hùng nghe tên nam bộc hô hoán như vậy đều bực mình.
Huyền Trinh đạo nhân quát hỏi:
-Bọn ta đang có việc bận, không rảnh để chờ các ngươi. Hơn nữa hai bên
chưa từng quen biết nhau thì còn có điều chi mà hỏi?
Tên nam bộc kia đáp:
-Tệ thiếu gia đã bảo thế thì các vị nên chờ lại một chút là hơn, để tránh khỏi
những chuyện xích mích.
Câu này dĩ nhiên đầy vẻ uy hiếp.
Quần hùng đưa mắt nhìn nhau nghĩ bụng:
-Trong bọn bảy người của đối phương, chỉ có hán tự bệnh hoạn là bản lãnh
rất cao thâm, nhưng gã có giỏi đến đâu cũng khó lòng địch lại số đông. Huống chi
gã mình mang bịnh hoạn, thở không ra hơi. Nếu động thủ lâu một chút là nhất định
không chống nổi. Thứ đến hai vợ chồng ông lão già thì nhiều tuổi quá rồi chắc
không đánh đấm được nữa. Còn bốn tên gia nô, nữ bộc tuy có đôi chút võ công,
nhưng đã ăn thua gì mà ngại?Tiền lão Bản cất tiếng hỏi lại:
-Phải chăng chủ nhân của bọn ngươi là thủ hạ của Ngô Tam Quế?
Tên nam bộc đáp:
-Hừ! Bản chủ nhân địa vị cao cả, khi nào lại là thủ hạ củ Bình Tây Vương
được?
Quần hùng đều lẩm bẩm:
-Gã không nói thẳng tên Ngô Tam Quế mà lại xưng hô là Binh Tây Vương thì
nhất định bọn này có mối liên quan tới Ngô tặc.
Giữa lúc ấy bống nghe tiếng bánh xe lọc cọc. Một cỗ xe lớn đang vùn vụt
chạy tới.
Một tên nam bộc hô:
-Gia chủ đã đến đó!
Hắn bắt ngựa quay đầu lại đón tiếp:
-Trường hợp này mà quần hùng tung ngựa vọt đi thì không khỏi mang tiếng là
khiếp sợ anh chàng bịnh hoạn, nên đều dừng ngựa đứng chờ.
Cỗ xe lớn tới gần. Một tên bộc phụ cầm cương ruổi xe, còn tên nữa rén
rèm xe lên.
Quần hùng ngó thấy hán tử bệnh hoạn ngồi giữa. Song thân gã ngồi ở phía
sau.
Hán tử bệnh hoạn trợn mắt lên nhìn quần hùng hỏi:
-Sao các vị lại điểm huyệt người kia?
Gã vừa nói vừa trỏ vào Ngô Chi Vinh rồi hỏi tiếp:
-Các vị là ai? Định đi đâu bây giờ?
Thanh âm dõng dạc, sắc bén lại đầy vẻ kiêu ngạo.
Quần hùng không khỏi kinh ngạc nghĩ thầm:
-Nhãn quang thằng cha này quả nhiên lợi hại! Ngô Chi Vinh đã lướt qua bên
mình gã mà nhận ra được hắn bị điểm huyệt.Huyền Trinh đạo nhân hỏi lại:
-Cao tính đại danh tôn giá là gì? Chúng ta chưa từng quen biết nhau mà
không động chạm gì đến quyền lợi của nhau, sao tôn giá lại can thiệp vào chuyện
không đâu?
Hán tử bệnh hoạn hắng dặng một tiếng, đáp:
-Ông bạn không đáng hỏi tên họ ta. Vừa rồi ta hỏi gì, các vị đã nghe rõ
chưa mà sao không trả lời?
Huyền Trinh đạo nhân tức mình xắng giọng:
-Ta mà không đáng hỏi họ tên các hạ thì các hạ cũng không đáng hỏi đến
công việc của ta. Ngô Tam Quế tạo phản làm loạn. Hắn là một tên gian tặc. Thế mà
các vị kêu hắn một điều Bình Tây Vương, hai điều Bình Tây Vương, thì nhất định
cùng phe đảng với giặc. Tại hạ coi chừng bệnh trạng của các hạ đã vào đến phía
trên mạng mỡ, phía dưới trái tim. Tiến tưởng các hạ nên sớm về nhà để chuẩn bị
thọ chung chính tẩm, khỏi phải chịu đựng sươn gió. Các hạ bị phong hàn nổi cơn
ho không ngớt, có khi mất mạng giữa đường.
Quần hùng Thiên Địa Hội nổi lên tràng cười hô hố.
Đột nhiên bóng người thấp thoáng. Tiếp theo nghe "bốp" một tiếng. Huyền
Trinh bị đánh một cái bạt tay trúng má bên trái. Kế đó cạnh sườn bên trái lại
trúng một chưởng, từ trên lưng ngựa té xuống.
Hai đòn đánh này thần tốc phi thường. Quần hùng thấy Phong Tế Trung té
xuống mới thấy rõ ngưỡi ra tay là bà già kia. Hai phát chưởng đánh té Huyền Trinh
rồi, mụ chí đầu ngón chân xuống đất vọt mình ngồi lại chỗ cũ trong xe. Thân thủ
của mụ khiến người ngó thấy phải hoa mắt. Quần hùng nay mới được mục kích lần
đầu.
Anh em Thiên Địa Hội nhốn nháo cả lên, nhất tề nhảy về phía cỗ xe lớn.
Hán tử bệnh hoạn nắm lấy sau lưng tên bộc phụ đánh xe, nhấc bổng lên để
mình ngồi thay vào. Gã quăng tên bộc phụ vào trong xe.
Lúc này Tiền Lão Bản đã tung mình vung song chưởng đánh tới.Hán tử bệnh hoạn tay trái vung quyền đánh ra. Quyền phong đụng vào phát
chưởng của Tiền Lão Bản khiến chưởng lực tiêu tan không một tiếng động.
Tiền Lão Bản chỉ thấy một luồng đại nội lực xô tới, người lão không tự chủ
được lộn đi hai vòng bắn ngược trở lại.
Hai chân lão vừa chấm đất, muốn đứng vững lại thì đột nhiên hai gối nhũn ra,
sắp phải khụy xuống.
Tiền Lão Bản trong lòng cực kỳ kinh hãi, vội cố gắng ngửa người về phía sau
cho té xuống, để tránh cái nhục nhã quỳ trước mặt địch nhân.
Tiền Lão Bản vừa té xuống, Phong Tế Trung đã nhảy xổ tới.
Hán tử bệnh hoạn lại vung quyền đánh ra. Phong Tế Trung không dám thẳng
thắn đón tiếp quyền lực, phát chưởng của y phóng ra nửa vời vội chuyển hướng,
nhằm chém vào cổ đối phương.
Phong Tế Trung lập tức thu chưởng về. Chân phải y đã đứng lên lưng lừa
kéo xe.
Cao Ngạn Siêu và Phàn Cương chia nhau tất công hai tên nam bộc. Nhưng hai
tên này vọt ngựa lùi ra, miệng la lớn:
-Để tệ thiếu gia thu thập hai vị.
Cao Ngạn Siêu và Phàn Cương thấy mình động thủ với hạng tùy bộc của đối
phương, có thắng cũng là bất võ, nên thấy hai tên lùi ra rất lấy làm vừa lòng. Hai
người liền xoay mình song song nhảy lại tấn công mé tả hán tử bệnh hoạn.
Đột nhiên con lừa hét lên một tiếng rồi ngã lăn ra. Cỗ xe bị chuyển động
mạnh cũng đổ nghiêng đi.
Nguyên Phong Tế Trung đứng trên lưng lừa, ngầm vận trọng lực vào bàn chân
giậm mạnh một cái làm cho con vật bị gãy xương sống.
Hán tử bệnh hoạn chân không nhảy lên, người không cử động, mà không biết
gã đứng xuống đất từ lúc nào, miệng nổi cơn ho sù sụ.
Ông già bà già trong xe chia nhau mỗi người xách một tên bộc phụ nhảy ra.Hành động của ba gã người coi không có vẻ gì mau lẹ cho lắm mà đều ra
được trước khi xe đổ.
Tiền Lão Bản và Từ Thiên Xuyên sấn lại tấn công ông bà già.
Bà già giơ tay trái lên xua lia lịa, tay mặt trỏ vào hán tử bệnh hoạn cưới nói:
-Các ngươi qua bên đùa giỡn với con ta hay hơn.
Câu nói của mụ ý bảo hai người lại mà chịu đựng những thoi quyền của con
mụ cho gã thêm phần cao hứng.
Từ Thiên Xuyên đang phóng quyền đánh xuống đầu ông già, nhưng hắn thấy
lão tuổi già, dù võ công lão không phải tầm thường, hắn vẫn sợ mạnh tay đánh
chết lão sẽ gây mối thâm thù khó mà cởi ra được.
Hắn liền lớn tiếng quát:
-Coi chừng!
Hắn chỉ vận dụng ba thành công lực.
Từ Thiên Xuyên ngày trước lỡ tay đánh chết Bạch Hàn Tùng để xảy chuyện
lôi thôi mãi với Mộc Vương Phủ, nên từ đó trở đi trong lòng rất cảnh giới.
Ông già vươn tay ra bắt lấy thoi quyền của Từ Thiên Xuyên. Lão này thân
hình bé nhỏ gầy nhom mà bàn tay lớn kỳ cục. Lão nắm lấy quyền của đối phương
cười nói:
-Qua bên kia mà giỡn!
Từ Thiên Xuyên tuy còn kém tuổi ông già nhiều, nhưng đầu tóc hắn bạc phơ,
mà lão tuổi già nói câu này chẳng khác gì bảo đứa con nít.
Từ Thiên Xuyên giật mạnh tay phải về, phóng quyền bên trái đánh tới.
Chiêu Thanh Long bạch hổ này là cả hai tay phụ giúp nhau mà thành ra.
Quyền bên trái không phải thật tình muốn đánh trúng đối phương, đòn đánh chính
ở tay mặt. Hắn bức bách địch thủ phải buông tay, nếu đối phương không chịu
buông ra thì thoi quyền bên hữu sẽ đánh trúng sống mũi.
Ông già đẩy mạnh cánh tay một cái rồi buông ra.Từ Thiên Xuyên cảm thấy luồng kình lực rất mạnh xô tới mà tay trái hết sức
giựt ra. Tay mặt đánh về phía trước, tay trái giựt lại phía sau, người hắn lập tức
xoay như chong chóng lán về phía hán tử bệnh hoạn.
Hán tử bệnh hoạn đang đánh với bọn Phong Tế Trung, Cao Ngạn Siêu, Phàn
Cương, ngó thấy Từ Thiên Xuyên đang xoay mình lấn tới liền vỗ tay cười rộ reo
lên:
-Thú quá! Thú quá!
Bốn người đang quyền đấm chân đá như gió táp mưa sa, bỗng thấy hán tử
bệnh hoạn quay lại reo hò, đều không hiểu tại sao gã còn thì giờ vỗ tay hoan hô.
Tiếp theo gã đưa tay ra đẩy một cái. Người Từ Thiên Xuyên lại bị xoay theo
chiều ngược lại lán về phía ông già.
Hán tử bệnh hoạn cười nói:
-Gia gia chơi hay quá! Bây giờ gia gia lại đẩy cái chong chóng xoay về bên
này đi!
Hán tử bệnh hoạn dứt lời xô đẩy bọn bốn người là Huyền Trinh, Cao Ngạn
Siêu, Phàn Cương và Tiền Lão Bản xoay đi như chong chóng. Chỉ còn một mình
Phong Tế Trung là đứng yên được không nhúc nhích.
Nhưng Phong Tế Trung khí huyết trong ngực nhộn nhạo cả lên, vụi lùi lại ba
bước, giơ hai tay lên để bảo vệ thân mình.
Lúc này năm tay hào kiệt Thiên Địa Hội đều xoay đi không ngừng. Mọi người
muốn vận nội lực cho đứng yên lại mà không làm sao được.
Hễ người nào xoay chậm lại một chút là hán tử bệnh hoạn lại xô đẩy khiến
cho thế xoay chuyển lập tức trở nên mau lẹ.
Biến diễn này chẳng khác gì trẻ nít búng đồng tiền trên mặt bàn. "Năm đồng
tiền" cứ xoay tít mà không ngã ra.
Phong Tế Trung lòng đầy phẫn nộ, sắc mặt xám xanh. Nhưng vừa rồi y đã
trao đổi mấy chiêu với hán tử bệnh hoạn, biết rằng bản lãnh đối phương còn cao
thâm hơn mình nhiều. Nếu y cứ liều lĩnh xông lại để cứu viện anh em thì chẳngnhững không thể nào cứu được mà chính mình tự rước lấy cái nhục, rồi lại bị xoay
đi như chong chóng cũng chưa biết chừng.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor