Lộc Đỉnh Ký - Hồi 198-P2

Vi Tiểu Bảo đứng bên coi kiểu chơi đùa của cha con hán tử bệnh hoạn mà
khiếp sợ đến trợn mắt há miệng, kinh hãi vô cùng!
Song Nhi đứng cạnh gã để hộ vệ, trong lòng cực kỳ xao xuyến! Thị tự biết
nếu mình xông ra động thủ thì tất không địch nổi, chỉ mong bảo vệ cho gã được
an toàn.
Vi Tiểu Bảo khẽ nói:
-Ba mươi sáu chước tẩu là thượng sách.
Song Nhi đáp:
-Chúng ta chạy lẹ về Trang gia.
Vi Tiểu Bảo gật đầu nói:
-Phải lắm! Đến Trang gia là đại cát đại lợi. ở đó mới có thể dùng giáp côn mà
đánh tứ tung.
Gã dứt lời trở gót chạy ngay.
Song Nhi níu kéo Ngô Chi Vinh chạy theo.
Lúc này hán tử đang chơi địch nhanh xoay như chong chóng đến độ co hứng
nhiệt liệt. Vợ chồng ông già nét mặt tươi cười nhìn cậu con ra chiều khoan khoái.
Bốn tên bộc nhân cũng vỗ tay reo hò cổ võ tiểu chủ nhân.
Hán tử bệnh hoạn thấy Phong Tế Trung mã bộ vững vàng, tay trái trên cao,
tay mặt dưới thấp, đứng theo kiểu một cây cổ tùng, gã liền lạng người đi một cái,
vươn tay trái ra chụp lấy vai y.
Phong Tế Trung chân phải lùi lại một bước, đầu vai nghiêng đi, tránh khỏi cái
chụp của đối phương, nhưng không dám phóng chưởng phản kích.
Ngô Chi Vinh tuy không dám mở miệng, nhưng ai nói gì h81n cũng nghe rõ,
đồng thời hành động của hai bên đều lọt vào mắt hắn. Hắn biết rõ hán tử bịnh
hoạn kia cùng phe đảng với Ngô Tam Quế. Hắn cho là anh chàng này tuy chưa
chắc đã có lợi gì cho mình, nhưng dù sao còn hơn đi theo Vi Tiểu Bảo.Ngô Chi Vinh hy vọng được lọt vào tay hán tử bệnh hoạn để khỏi phải chịu
sự hành hạ của Vi Tiểu Bảo rồi không biết thân phận mình ra sao. Hắn liền chập
choạng một bước một dừng. Hắn đi được vài bước, giả vờ vấp phải vật gì, té lăn
xuống đất.
Vi Tiểu Bảo hết sức lôi đi, nhưng hắn nằm ỳ ra đó không chịu đứng dậy.
Vi Tiểu Bảo bồn chồn trong dạ, chỉ sợ Ngô Chi Vinh nói huỵch toẹt chân
tướng mình ra với địch nhân. Tay trái hắn liền nắm lấy cổ họng hắn bóp một cái
thật mạnh khiến cho Ngô Chi Vinh phải há miệng.
Vi Tiểu Bảo lại rút đao truy thủ trong ống giầy ra thò vào miệng hắn xẻo
một cái. Quả nhiên phần lưỡi của Ngô Chi Vinh liền bị đứt ngay. Miệng hắn máu
tươi trào ra như suối. Hắn đau quá nằm chết giấc.
Song Nhi ngó thấy tình trạng này cho là Vi Tiểu Bảo đã giết chết tên gian
tặc, thị liền quay lại nắm lấy tay trái gã kéo đi, miệng giục:
-Tướng công! Chạy cho mau!
Hai người liền chạy như bay về phía trước.
Nhắc lại hán tử bệnh hoạn chụp xểnh Phong Tế Trung, đồng thời thấy bọn
Từ Thiên Xuyên quay chậm lại dần dần, gã nổi cơn tức giận, lớn tiếng thóa mạ:
-Ngươi là một đứa khốn nạn, dám chống cự không chịu làm trò chơi cho thiếu
gia?
Đột nhiên gã chụp hai tay vào trước ngực Phong Tế Trung.
Phong Tế Trung tung mình nhảy lùi lại. Người y còn ở trên không chưa hạ
xuống tới đất thì hán tử bệnh hoạn lại xô lại chụp được chân trái y, xách ngược
người lên.
Ông già mỉm cười nói:
-Bản lãnh người này rất cao thâm, hài nhi đừng làm khó dễ với y.
Hán tử bệnh hoạn cười khanh khách. Gã chụp được chân trái Phong Tế Trung
rồi xoay mình rất mau khiến cho người Phong Tế Trung đưa ngang ra.
Hán tử bệnh hoạn vừa cười vừa reo lên:-Chơi kiểu sao sa! Chơi kiểu sao sa!
Rồi hắn xoay mình thật lẹ tựa hồ đứa con nít chơi kiểu sao sa bằng cách
buộc một túi cát rất nặng vào đầu giây rồi xoay mình tít đi cho túi cát lên cao
dần dần.
Hán tử bệnh hoạn xoay mười mấy vòng, khi người Phong Tế Trung lên cao
đến độ chót, gã liền buông tay ra.
Phong Tế Trung thuận đà bay đi rồi rớt xuống. May mà y rớt trúng một ngọn
cây lớn, không thì tất bị trọng thương.
Lúc này bọn Từ Thiên Xuyên đã ngã lăn ra. Cả năm người đều ngất đi không
biết gì nữa.
Vi Tiểu Bảo và Song Nhi chạy được một dặm, đã nghe tiếng vó ngựa phía sau
vang lên. Có người kỵ mã rượt theo.
Vi Tiểu Bảo vừa chạy vừa trỏ tay về phía tả có đá núi ngổn ngang. Hai người
liền bỏ con đường nhỏ chạy vào khu loạn thạch.
Tên nam bộc xuống ngựa hô:
-Hai đứa nhỏ kia! Bất tất các ngươi phải sợ hãi. Thiếu gia ta kêu các ngươi lại
tiêu khiển mà thôi. Trở về đây mau!
Vi Tiểu Bảo đáp:
-Lão gia không chịu làm chong chóng cho y đâu.
Rồi gã chạy lẹ hơn.
Tên nam bộc liền xông vào khu loạn thạch rượt theo.
Hán tử bệnh hoạn reo lên:
-Chơi trò bịt mắt bắt dê chăng? Hay lắm! Hay lắm!
Gã liền xuống ngựa vừa ho sù sụ vừa chạy vào mé nam.
Vi Tiểu Bảo và Song Nhi thấy vậy liền xoay mình chạy qua phía đông bắc,
hướng này tên nam bộc đang rượt tới. Hắn nhảy xổ lại bắt Vi Tiểu Bảo.Vi Tiểu Bảo liền thi triển công phu "Thần hành bách biến" mà Cửu Nạn đã
truyền thụ cho, nghiêng mình đi né tránh khiến tên nam bộc chụp sểnh.
Song Nhi xoay tay phóng chưởng đánh vào sau lưng hắn.
Tên nam bộc thấy thị nhỏ bé chẳng coi vào đâu. Hắn không đỡ gạt vươn tay
ra chụp lấy cánh tay mặt thị.
Ngờ đâu Song Nhi bản lãnh không phải tầm thường, võ công thị tuy chưa bằng
Phong Tế Trung, nhưng còn cao hơn bọn Từ Thiên Xuyên, Cao Ngạn Siêu. Thị
thấy tên nam bộc đưa tay ra bắt mình liền chém tay trái xuống thật lẹ. Chát một
tiếng. Thị đã chém trúng sau lưng đối phương.
Tên nam bộc đau qua rú lên một tiếng "úi chao!".
Giữa lúc ấy Song Nhi đã chụp cổ tay mặt hắn, liền vặn mạnh một cái.
Hai tiếng lách cách vang lên! Cổ tay tên nam bộc đã bị trật khớp. Song Nhi
dùng thủ pháp "phân cân thác cốt" bẻ gẫy tay hắn rồi.
Võ công tên nam bộc thực sự không phải là kém cỏi, nhưng vì quá coi thường
Song Nhi. Hắn chỉ muốn bắt thị làm trò chơi cho tiểu chủ nhân mà không đề phòng
đối phương phản kích, nên Song Nhi đánh một đòn đã thành công.
Hán tử bịnh hoạn la lên:
-ái chà!
Hắn từ mỏm đá nọ nhảy sang mỏm đá kia. Chỉ mấy cái nhô lên hụp xuống đã
lao tới trước Song Nhi. Hắn gạt tay trái một cái. Chiếc mũ đội trên đầu Song Nhi
liền rớt xuống đất để lộ mái tóc xanh xoã xuống.
Hán tử bệnh hoạn vừa cười vừa reo:
-Té ra là một vị cô nương!
Hắn vươn tay chụp lấy mái tóc của Song Nhi. Song Nhi kêu rú lên một tiếng
"trời ơi!". Đồng thời thị huých hai khuỷu tay về phía sau. Đó là chiêu "Song hồi
long".
Hán tử bệnh hoạn cười nói:
-Hay lắm!Hắn quét tay trái từ tả sang hữu chụp được hai bàn tay đối phương rồi bắt
quặp ra sau lưng. Tiếp theo hắn dùng tay mặt quấn mái tóc dài vào hai cổ tay thị
rồi xoay đi hai vòng để xiết chặt lại. Đoạn hắn nổi trên tràng cười khanh khách.
Song Nhi rất đỗi bồn chồn. Thị vừa khóc vừa la:
-Tướng công! Chạy lẹ đi! Chạy lẹ đi!
Hán tử bệnh hoạn liền phóng ngón tay điểm vào huyệt đạo trên lưng Song
Nhi. Hắn vừa cười vừa nói:
-Gã chạy trốn cũng không thoát đâu!
Hắn hạ Song Nhi xuống để rượt theo Vi Tiểu Bảo. Chỉ trong khoảnh khắc
hắn đã đuổi tới gần.
Vi Tiểu Bảo tránh đông né tây trong đám loạn thạch, khiến cho hắn mấy lần
chụp tới đều bị gã dùng công phu "Thần hành bách biến" tránh khỏi.
Hán tử bệnh hoạn cười nói:
-Trò bịt mắt bắt dê của ngươi chơi hay lắm!
Vi Tiểu Bảo nội công không đủ, chạy một lúc, mệt quá thở lên hồng hộc. Gã
biết mình chỉ trốn lánh một lúc nữa là bị đối phương bắt được, liền la lên:
- Không bắt được ta rồi bây giờ đến lượt ta bắt ngươi. Ngươi chạy trốn đi
cho ta rượt theo.
Gã nói rồi xoay mình nhảy xổ về phía hán tử bệnh hoạn. Hán tử bệnh hoạn
cười hề hề, quả nhiên xoay mình chạy trốn, cũng chuyển qua chuyển lại trong
vùng loạn thạch.
Vi Tiểu Bảo đã nhận ra bản lãnh của đối phương tuy cao thâm nhưng thần trí
có vẻ si ngốc. Con người bốn chục tuổi mà hành động chẳng khác tuồng trẻ nít.
Vi Tiểu Bảo rượt trong vùng loạn thạch. Gã thấy đối phương chạy qua mé
đông, chớp mắt đã xuất hiện ở mé tây, thân pháp cực kỳ thần tốc, chẳng khác chi
loài quỷ mị.
Vi Tiểu Bảo trong lòng vừa kinh dị vừa khâm phục. Ngoài miệng hô lớn:
-Ta nhất định bắt ngươi cho bằng được. Ngươi không trốn thoát nổi đâu.Gã giả vờ rượt theo, nhưng khi chạy tới bên Song Nhi liền ôm thị lên, lại lớn
tiếng hô:
-Này! Trong tay ta ôm một người cũng đuổi kịp ngươi cho mà coi.
Hán tử bệnh hoạn cười khanh khách reo:
-ối trời ơi! Nói khoác quá! ối trời ơi! Nói khoác quá!
Vi Tiểu Bảo say sưa ôm Song Nhi giả vờ rượt theo hán tử bệnh hoạn, nhưng
càng rượt càng chạy lán về phía tòa nhà lớn của Trang gia.
Hán tử bệnh hoạn lại lớn tiếng:
-Đồ vô dụng! Ngươi không bắt được ta đâu. Sao không rượt nữa đi?
Bỗng hắn nổi cơn ho sù sụ rồi chạy gần lại mấy bước.
Vi Tiểu Bảo hỏi:
-Thế này mà bảo không bắt được ư? Ngươi đã nổi cơn ho là không thể chạy
được nữa.
Gã nói rồi thủ thế làm như muốn nhảy xổ về phía hán tử.
Bỗng nghe tiếng bà già ở đàng xa quát lên:
-Tên tiểu quỷ kia! Ngươi lớn mật dám dẫn dụ làm con ta phát ho.
Vèo một tiếng! Một viên đá từ đáng xa xé bầu không khí bay tới.
Viên đá tuy bé nhỏ mà thế mạnh kinh người.
Vi Tiểu Bảo rú lên một tiếng "chao ôi" Rồi phục xuống né tránh, nhưng đã
chậm mất một bước. Viên đá đánh trúng vào khuỷu chân gã.
Vi Tiểu Bảo té xuống, cùng Song Nhi nằm kềnh dưới đất.
Mụ già hô:
-Bắt chúng đem lại đây!
Một tên nam bộc khác tung mình vọt tới, hai tay hắn chia ra nắm lấy sau lưng
Vi Tiểu Bảo và Song Nhi, xách lên đem lại trước mặt mụ già quăng xuống đất.
Hán tử bệnh hoạn cười hì hì reo lên:-Đồ vô dụng mới trúng một hòn đá đã lăn kềnh.
Vi Tiểu Bảo vừa kinh hãi vừa tức giận. Gã nhìn thấy bọn Từ Thiên Xuyên,
Phong Tế Trung đều bị cột thành một xâu. Môt tên bộc phụ cầm đầu dây kéo đi
có Ngô Chi Vinh cũng bị cột ở sau cùng.
Người nào cũng cúi đầu nhắm mắt, dường như không biết gì nữa.
Mụ già hỏi:
-Con nhỏ này đã là gái giả trai. Hừ! Thủ pháp "Phân cân tác cốt" ngươi học ở
đâu? Còn thằng nhãi kia! Ai đã truyền dạy cho ngươi môn "Thần hành bách biến".

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor