Lộc Đỉnh Ký - Hồi 003-P2

Viên quan quân quát lên :

Ba người kia nếu không phải đồng lõa của Mao Thập Bát thì bỏ đi cho lẹ kẻo mang lụy vào mình.

Mao Thập Bát nổi nóng lại văng tục :

-Con mẹ nó ! Làm gì mà quát thượng quát hạ !

Tên thũ lãnh bọn quan quân hỏi :

-Hai vị vừa chiến đấu với Giang Ðương đại Ðạo thì chắc không phải cùng bè đảng với hắn . Vị này râu trắng mặt mũi hồng hào , trổ tài ngay lúc chơi vơi trên không , thân thủ mau lẹ phi thường . Phải chăng là Ma Thiên Văn Ngô Ðại Bàng lão gia ?

Ngô Ðại Bàng đáp :

-Không dám ! Chính tại hạ .

Vị quan quân kia lại nhìn Vương Ðàm hỏi :

-Vị này đầu hói lại chuyên sử cặp phán quan bút thì hẳn là Song Bút Khai Sơn Vưong Ðàm phải không ?

Vương Ðàm chỉ ậm ừ chớ không đáp lại .

Ngô Ðại Bàng nhìn kỹ lại tên thủ lãnh bọn quan quân thấy người này trạc 45,46 tuổi . Thanh âm của hắn tuy không hùng hồn cho lắm nhưng giọng nói rành mạch và đưa đi xa tới mười mấy trượng . Ở nơi đồng không bông hoãnh lõa hơi , mà tiếng nói đi xa thì đũ biết nội lực của hắn không phải tầm thường .

Ngô Ðại Bàng không ngờ trong bọn quan quan hiện nay cũng có những tay cao thủ như vậy . Lão tiếp tục quan sát nhũng người đồng đội với hắn , thấy tên nào cũng có cặp mắt lắp loáng , huyệt thái dương nhô lên . Hiển nhiên toàn là những tay bản lãnh cao cưòng .

Lão chợt thấy trên ngựa của tên thủ lãngh có thắc cây nhuyễn tiên đen sì mà có răng cưa chỉa ngược lên , liền nghĩ ra hắn là ai . Lão hỏi :

-Lão phu nghe Hắc Long Tiên Sử Tùng là tay hào kiệt nổi tiếng giang hồ , vậy mà cũng theo hùa với triều đình hiện tại rồi ư ?

Tên thủ lãnh bọn quan quân chính là Hắc Long Tiên Sử Tùng .

Sử Tùng nghe Ngô Ðại Bàng nói vậy hơi đỏ mặt lên nói :

-Ngao Thiếu Bảo ở Bắc Kinh là một nhân vật kính nể hiền sĩ , tôn trọng người tài , đã mời tại hạ ra giúp việc triều đình . Các vị đây đều là anh hùng hão hán nên Ngao Thiếu Bảo phái tại hạ đến mời cộng tác . Bọn tại hạ từ kinh đô tới đây cũng là phụng mạng đi mời Mao huynh vào thành . Không ngờ Mao huynh lại vượt ngục ở Dương Châu , đến nay mới được gặp mặt .

Ngô Ðại Bàng chỉ ủa một tiếng chớ không nói gì .

Mao Thập Bát hỏi :

-Ngao Bái tự xưng là người dũng sĩ đệ nhất ở Mãn Châu , không hiểu võ công hắn như thế nào ?

Sử Tùng đáp :

-Ngao Thiếu Bảo bản lãnh nghiêng trrời , võ công cái thế . Thiếu Bảo đã có phen dụng quyền đấm chết con trâu điên ở chợ Ðông An , Bắc Kinh . Tên Giang Dương Ðại Ðạo kia , ngươi biết chưa ?

Mao Thập Bát lại thóa mạ :

-Con bà nó ! Ta không tin được Ngao Bái lợi hại đến thế ! Ta có ý muốn đi Bắc Kinh để thử sức với hắn .

Sử Tùng cười lạt nói :

-Bản lãnh như ngươi mà cũng đòi tỷ thí với Ngao Thiếu Bảo ư ?

Ngao lão gia chỉ cất tay một cái là đủ khiến cho ngươi phải bỏ mạng rồi .

Ðoạn hắn nghiêng mình nói tiếp :

- Ngô lão gia ! Vương sư phó ! Xin mời hai vị tránh ra một chút . Vương Ðàm đột nhiên quát lớn :

-Nhà ngươi vừa chê ta hói đầu phải không ?

Nguyên Vương Ðàm hói đầu từ thuở 18,19 tuổi . Hắn thấy ai chế riễu tới điểm này thì ghét cay ghét đắng .

Sử Tùng cười đáp :

-Không có . Tại hạ đâu dám....

Vương Ðàm càng tức giận lớn tiếng ngắt lời :

-Thế không thế thì sao ngươi lại cười ?

Sử Tùng vẫn cười đáp :

-Tại hạ cười ở miệng tại hạ , còn Vương huynh hói ở đầu Vương huynh , nó có liên can gì đến nhau ?

Vương Ðàm không nhịn được nữa , rút phán quan bút phóng ra chiêu Ðằng giao khởi phụng đâm vào đùi Sử Tùng .

Sử Tùng ồ lên một tiếng . Bỗng thấy bóng đen đánh vụt đi một cái . Trong tay hắn đã cần nhuyễn tiên . Hắn vung roi đánh tới sau lưng Vương Ðàm nhanh như chớp .

Vương Ðàm hươi cây bút tay trái lên đở . Tiên , bút đụng nhau kêu lên một tiếng choang rùng rợn . Tiếp theo những răng cưa sáng lóa ở đầu roi nhằm đâm sau gáy Vương Ðàm .Vương Ðàm liền vung cây bút tay phải lên gạt mới tránh khỏi nguy cơ .

Sử Tùng rụt tay về mà cây nhuyễn tiên còn xoay tròn ở trước mặt Vương Ðàm mấy vòng . Dưới ánh dương quang trên lưng chừng trời hiện ra mấy vòng đen lớn , Chỉ trong chớp mắt mấy vòng đen ấy lại biến mất .

Bỗng nghe đánh soạt một tiếng . Cây roi đã quấn vào lưng Sử Tùng cực kỳ mau lẹ , cơ hồ không nhìn rõ .

Bọn quan quân vổ tay reo hò như sấm dội .

Sử Tùng nét mặt hớn hở ra chiều đắc ý .

Ngô Ðại Bàng cũng cất tiếng khen :

-Sử huynh vừa ra chiêu Thần long tam bái đã đến trình độ thượng hạng , khiến cho lão phu rất khâm phục .

Sử Tùng khiêm tốn đáp :

-Không dám ! Tại hạ múa rìu qua mắt thợ , xin Ngô huynh đừng cười .

Vương Ðàm đứng ngẫn người ra . Mới qua lại một chiêu đã biết bản lãnh Sử Tùng không phải tầm thường , mà cách thu roi của họ Sử cũng rất ngoạn mục . Hắn tự hỏi :

-Võ công mình còn kém y xa , có nên khiêu chiến nữa không ?

Sử Tùng cười lạt nói :

-Họ Mao kia ! Hãy đứng dậy đi theo chúng ta .

Mao Thập Bát đáp :

-Ðâu lại dễ dàng thế được ? Bọn các ngươi không những 13 tên mà ta chỉ một mình , thừa hiểu không sao thắng được , nhưng cũng tỷ đấu một phen chơi .

Ngô Ðại Bàng cười ha hả nói :

-Mao huynh nói thế thì ra không có đến chúng ta ư . Bọn ta ba người đấu với 13 tên tức là lấy một chọi bốn chưa chắc đã chịu thua ai .

Mao Thập Bát hỏi Vương Ðàm :

-Vương huynh vào phe nào ?

Vương Ðàm đáp :

-Dĩ nhiên tiểu đệ giúp Mao huynh .

Sử Tùng nhìn Ngô Ðại Bàng , Vương Ðàm nói :

-Hai vị không nên tán trợ nghịch tặc phản loạn của triều đình , vì đó là hành động tội lổi rước họa vào mình .

Ngô Ðại Bàng cười nói :

-Khi nào bọn tại hạ dám tạo phản ?

Sử Tùng hỏi :

-Giúp đở quân nghịch tặc tức là tạo phản một cách gián tiếp . Lão họ Ngô kia ! Lão nhất định tiếp tay cho tên đạo tặc vượt ngục chăng ?

Ngô Ðại Bàng đáp :

-Nữa năm trước đây , Mao huynh đã ước hẹn với Vương Ðàm gặp nhau ở đây để tỷ đấu võ nghệ và lôi kéo cả lão phu vào vụ này . Ngờ đâu trời chẳng chiều lòng người , Mao huynh bị giam trong ngục thất , Y là một tay hảo hớn cương trực thủ tín . Y đã hẹn lời mà không đến thì mai đây còn mặt mũi nào chen chân vào chốn giang hồ ? Y phải vượt ngục giết người là hoàn toàn tự nha môn dồn y vào hoàn cảnh phải làm như vậy . Sử đại nhân ! Nếu đại nhân nể nang lão huynh thì xin tạm hãy thu quân trở về để lão phu được tiếp tục thử võ với Mao huynh . Từ ngày mai Sử đại nhân có bắt y hay không , lão phu và Vương huynh đây không dám can thiệp nữa .

Sử Tùng đáp :

-Không được !

Trong đội quân bỗng có tiếng người nói :

-Lão già bướng bĩnh kia ! Sao có chuyện vô lý như thế ?

Người nói câu này rút đao ra khỏi vỏ , thúc vế vào bụng ngựa cho xông tới . Gã dơ đao chém thẳng xuống đầu Ngô Ðại Bàng .

Ngô Ðại bàng nghiêng mình tránh khỏi rồi tung mình vọt cao lên . Tay trái lão thừa cơ chụp lấy sau lưng đối phương rồi tiện đà liệng người ấy đi .

Bọn quan quân la rùm lên :

-Phản tặc ! Hắn làm phản rồi !

Bọn chúng tới tấp xuống ngựa vây đánh ba người .

Nguyên bọn quan quân này đều là những tay võ sĩ có bản lãnh trên chốn giang hồ , không thiện nghề kỵ mã mà chỉ chuyên bộ chiến .

Mới trong chớp mắt bọn chúng đã khai diển cuộc chiến đấu với Ngô Ðại Bàng , Mao Thập Bát và Vương Ðàm .

Mao Thập Bát vì hạ bàn cử động không được linh hoạt phải tựa mình vào thân cây để cầm cự . Hắn vẫn ra chiêu cực kỳ lợi hại . Thanh đao vung lên . Vừa vung đã chém chết một tên quan quân . Tiện đà hắn quét ngang thành cương đao một nhát . Một tên nữa bị chặt làm hai đoạn . Bọn quan quân thấy vậy đều sinh lòng úy kỵ không dám xông vào gần . 

Sử Tùng vẫn hai tay chống vào cạnh sườn ngồi trên lưng ngựa theo dõi cuộc chiến chứ chưa động thủ .

Vi Tiểu Bảo nhân lúc Sử Tùng đối đáp với Ngô Ðại Bàng và Vương Ðàm gã đã lùi từng bước ra ngoài vòng chiến . Bọn quan quân thấy gã là đứa nhỏ gầy nhom nên chẳng thèm để ý tới.

Khi hai bên động thủ , Vi Tiểu Bảo đã đến ẩn sau một gốc cây lớn cách xa chừng mấy trượng . Gã tự hỏi : 

- Ta nên chạy thoát thân hay là ở lại theo dõi cuộc chiến ? Bên Mao đại ca chỉ vỏn vẹn có ba người , nhất định y sẽ bị bọn quan quân giết chết . Không hiểu rồi chúng có giết mình không ?

Sau gã thay đổi ý nghĩ :

- Mao đại ca đã lấy tình bằng hữu đối với ta . Y còn nói : Cùng hưởng hạnh phúc , chia sẻ hoạn nạn . Bây giờ y lâm vào tình trạng nguy ngập mà ta chạy thoát thân thì còn ra thế nào ?

Ngô Ðaị Bàng phóng ra một chưởng hất ngã một tên quan quân , Vương Ðàm múa tít cặp bút đối phó với ba tên .

Giữa lúc ấy Mao Thập Bát đã vung đao chặt đứt chân phải một tên quan quân . Gã té lăn trên vũng máu , ngoác miệng ra chửi rủa , gầm thét . Tiếng gã kêu gào rất chói tai . 

Sử Tùng thấy bọn thủ hạ bên mình chết mất hai tên và ba tên bị trọng thương té nhào . Còn lại bẩy người tuy vẫn chiếm được thượng phong , nhưng sợ đánh lâu sẽ bị tổn thương nữa . Hắn buông tiếng thở dài lẩm bẩm rồi rút cây Hắc Long Tiên nhẩy xuống ngựa . Chân chưa chấm đất , hắn đã vung roi quật xuống mình Mao Thập Bát . 

Mao Thập Bát vung đao ra chiêu Ngũ Hổ đoạn môn đao . Ðây là một tuyệt chiêu để tự cứu mình , đao pháp cực kỳ tinh diệu . 

Sử Tùng đánh luôn 7, 8 chiêu liên hoàn cực kỳ lợi hại mà đều bị đơn đao của Mao Thập Bát đỡ gạt hất ngược trở lại . 

Bỗng nghe Ngô Ðại Bàng thét lên một tiếng . Tiếp theo một bóng người bị hất tung đi rồi té huỵch xuống đất . Thế là bên quan quân lại thiệt mất một người nữa . 

- Bên này Vương Ðàm địch với ba tên dần dần kém thế . Bắp đùi bên trái gã bị lưỡi đao có răng cưa cứa rách một vệt dài . Máu tươi chảy ra lênh láng . Chân gã tập tễnh mà vẫn phải hết sức cầm cự .

Ba tên khác vây đánh Ngô Ðại Bàng cũng không phải những tay vừa . Hai đao một kiếm xoay quanh mình lão khiến cho chiêu Ma Vân chưởng của lão cũng không đánh được vào người họ .

Sử Tùng múa tít cây roi mỗi lúc một mau đánh rất rát . Hắn nghĩ thầm trong bụng : 

- Mao Thập Bát quả nhiên ghê gớm . May mà chân hắn bị thương , cử động không được linh hoạt . Nếu hắn lành mạnh thì ta tất bị thất bại rồi .

Sử Tùng chợt động tâm cơ phóng ra chiêu " Bạch Xà Thổ Tín " . Ðầu roi nhắm điểm vào vai bên phải Mao Thập Bát .

Mao Thập Bát vung đao lên đỡ , nhưng đây chỉ là hư chiêu đối phương để nhử hắn . Tiếp theo Sử Tùng ra chiêu " Ngọc Ðới Vi Yêu " quét từ tả sang hữu để quấn vào ngang lưng Mao Thập Bát .

Mao Thập Bát hai chân không hành động được , phải nhờ thân cây yểm trợ phía sau . Theo lẽ thường đối với chiêu Ngọc Ðới Vi Yêu của Sử Tùng đánh ra , chỉ cần lạng người về phía trước hoặc lùi lại đằng sau là tránh khỏi . Nhưng hiện giờ Mao Thập Bát lâm vào tình thế bất khả kháng , hắn phải liều mạng đón đỡ chính diện tức là vung đơn đao nhằm trúng cây nhuyễn Tiên để đè xuống .

Tuy hắn đè chìm đầu roi xuống nhưng chỉ thoáng cây nhuyễn tiên lại bật ngược lên nhanh như chớp . Một luồng lực đạo cực kỳ mãnh liệt quấn ngang ngưòi hắn luôn cả thân cây và thắt chặc ba vòng .

Tiếp theo nghe tiếng đánh xẹt một tiếng . Ðầu roi đã điểm trúng ngực Mao Thập Bát . Ðồng thời mấy cái nanh sắt cắm vào da thịt hắn .

Chuyến này Sử Tùng vâng lệnh Ngao Bái phải bắt sống Mao Thập Bát chứ không được giết chết . Bây giờ tuy Sử Tùng đã kiềm chế được Mao , nhưng còn Ngô Ðại Bàng và Vưong Ðàm vẫn chưa chịu phục , Sử Tùng muốn rút lẹ cây roi về để thanh toán cả hai người kia . Hắn liền cúi xuống định lượm thanh đơn đao rớt dưới đất . Hắn cầm đao toan chém vào vai Mao Thập Bát khiến y thành người tàn phế , chẳng thể cầm đao chiến đấu được nữa .

Trong lúc khẩn trương chớp nhoáng này , lưỡi đao chưa kịp chém xuống thì đột nhiên nghe đánh vù một tiếng , một làn sáng trắng lóe lên trước mắt .

Tiếp theo một nắm vôi bột đập thẳng vào mắt mũi mồm miệng Sử Tùng khiến hắn nghẹt thở .

Sử Tùng lại cảm thấy hai mắt cay xè đau nhứt dữ dội , tựa hồ như bị muôn ngàn mũi kim đâm vào .

Diễn biến này xãy ra đột ngột , dù là tay lão luyện giang hồ đánh quen trăm trận không khỏi hoang mang luống cuống . Hắn buông lõng tay thanh đao rớt xuống .

Sử Tùng đưa hai tay lên dụi mắt , nhưng càng dụi càng đau . Nước mắt chảy ra dàn dụa .

Bây giờ hắn mới biết là đã bên địch liệng vôi bột vào mắt . Hắn tự hỏi :

-Làm thế nào bây giờ ?

Nên biết vôi bột sống gặp nước là sủi bọt lên . Sử Tùng bị vôi bột vào mắt khiến y đau nhức vô cùng cơ hồ không chịu nổi . Hắn đang hổn loạn tâm thần , bỗng cảm thấy nơi bụng lạnh toát . Một thanh đơn đau đã đâm vào thấu ruột .

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor