Bỏ rơi ma vương tổng tài - Chương 293 - 294

Chương 293

Không phải là Chính Vũ nhìn thấy Doãn Lạc Hàn đó chứ? Nàng cảm thấy căng thẳng, nhìn lên kính chiếu hậu, đằng sau chiếc Ferrari là một chiếc xe màu bạc, mà hai xe thể thao của hắn nàng đều đã quá quen thuộc. Nàng thở phào, không phải hắn.

Chính Vũ đột nhiên vui vẻ quay sang hỏi nàng “Mân Mân, ngày mai là cuối tuần, em có kế hoạch gì chưa?”

“Chưa có.” Nàng lắc lắc đầu, lại nhớ ra định hỏi ba nuôi xem rốt cục ông ấy và ba nàng là có chuyện gì…

“Mân Mân, mấy ngày qua tôi đã nghĩ rất nhiều.” Chính Vũ nghiêng đầu liếc nàng một cái “Thời gian qua chúng ta ở bên nhau quá ít, không có thời gian tìm hiểu về nhau, ngày mai em hãy đến biệt thự của tôi, chỉ có riêng hai chúng ta.”

Nàng phút chốc trợn to hai mắt, không khỏi nói ngay “A, tôi nhớ ra rồi, tôi… tôi có việc rồi, mai tôi phải lên thư viện tìm chút tư liệu.”

Lời vừa nói xong, nàng ngay lập tức hối hận, lý do này nghe quả thực rất gượng ép, quả nhiên Chính Vũ cười vang “Vậy thì có sao, tôi đi cùng em, em nghĩ em ngồi trong thư viện được bao lâu?”

Nàng thoáng chốc cúi đầu, nghĩ dù sao một lúc nữa nàng cũng sẽ cự tuyệt hắn, chuyện ngày mai hẳn cũng không thể có, vì vậy không nói gì nữa.

Nàng cẩn thận nhẩm lại những gì cần nói, chẳng mấy chốc xe thể thao đã dừng trước nhà hàng Italia.

Nàng lo lắng, mấy lần định nói rồi thôi, cuối cùng quyết định vẫn là ăn xong rồi nói.

Ăn xong, nàng lau miệng, cân nhắc một hồi rồi quyết định nhất định phải nói “Chính Vũ…… Tôi có lời muốn nói……”

“Chuyện gì vậy? Em cứ nói đi.” Chính Vũ hứng thú nhìn nàng, hắn đâu biết chuyện nàng sắp nói sẽ khiến cho hắn đau khổ…

Nàng cảm thấy mình rất tàn nhẫn, nhưng lại không thể không nói, nắm chặt khăn tay, nàng hít vào một hơi thật sâu rồi nói rõ ràng “Chính Vũ, tôi cảm thấy mình không xứng với cậu, cậu về Hàn Quốc đi……”

“Mân Mân, em đang nói gì vậy?” Chính Vũ gầm nhẹ cắt lời nàng “Không phải đã nói cho tôi một tháng sao? Cái gì mà không xứng với tôi chứ!”

Chính Vũ bất lực nhìn thẳng vào mắt nàng, khiến nàng khổ tâm nói “Chính Vũ, cậu đừng kích động, nghe tôi nói hết đã……”

Chính Vũ tức giận nhìn nàng “Em còn muốn nói cái gì, em muốn nói tôi hoàn hảo đến cỡ nào, vĩ đại đến cỡ nào, còn em thiếu sót thế nào, không xứng thế nào, có phải không? Sau đó cuối cùng em sẽ tổng kết một câu, chúng ta không hợp, nói đi nói lại vẫn là em muốn bỏ tôi, phải không?”

Không thể tưởng được Chính Vũ hoàn toàn đoán trúng những gì nàng định nói, khiến nàng nhất thời không biết nói gì. Nàng biết nàng làm hắn tổn thương, nhưng là nàng nói sự thật, nàng trong lòng đã có người khác, tuy rằng đến chính nàng cũng không ngờ lại như vậy, nhưng chuyện tình cảm đâu phải nàng có thể dùng lý trí để điều khiển được…

“Em nói đi, là như vậy sao?” Chính Vũ nhìn chằm chằm nàng, quyết hỏi đến cùng.

Nàng khổ tâm, suy nghĩ kĩ rồi nói “Chính Vũ, tôi không phải có ý muốn bỏ cậu……”

“Vậy tại sao em không thể kết giao với tôi?” Hắn không chút nào che giấu chính mình, cầm chặt lấy tay nàng trên bàn “Không phải đã nói một tháng sao? Hôm qua em vừa nói như vậy, giờ lại không giữ lời sao?”

“Tôi…… Không phải……” Nàng không nói được câu gì ra hồn. Chính Vũ so với trước đây quả thực đã sâu sắc già dặn hơn rất nhiều. Hắn đã không còn trẻ con, đã hiểu rõ tính cách của nàng, thậm chí còn biết nàng sắp nói gì nữa…

Đối mặt với Chính Vũ khí thế bức người, bàn tay nàng ứa đầy mồ hô, cuối cùng chỉ nói một câu “Chính Vũ, chúng ta cứ thế này cũng không phải biện pháp, thà dứt khoát giải quyết……”

Ai ngờ hắn căn bản không bận tâm đến lời nàng, dõng dạc nói “Tôi chỉ cần một tháng, mặc kệ cuối cùng có thành hay không, tôi cũng muốn cố gắng một lần, chẳng lẽ như vậy cũng không được sao?”

Như vậy nàng sẽ càng thêm có lỗi với hắn, là bất công với hắn. Nàng lắc lắc đầu, vừa muốn nói gì, hắn đã lại nói tiếp “Tôi không quan tâm tôi phải chịu thua thiệt, chỉ cần có thể ở bên em, mỗi ngày của tôi đều là mỗi ngày hạnh phúc. Nếu cuối cùng em vẫn không thể yêu tôi, tôi sẽ không nói gì nữa, sẽ lập tức trở về Hàn Quốc, vĩnh viễn cũng không trở lại.”

Nàng lặng lẽ rút tay mình về, thấp giọng nói “Thật ra đâu nhất định phải như vậy, chúng ta có thể làm bạn bè tốt mà….”

“Là em nói đó nha, ăn xong rồi, chúng ta đi thôi.” Hắn gọi bồi bàn tới thanh toán, sau đó vui vẻ kéo tay nàng ra ngoài.

“Chính Vũ, cậu muốn dẫn tôi đi đâu vậy?” Nàng bước nhanh đi theo hắn, mờ mịt hỏi .

Chính Vũ chỉ vào một tòa nhà phía trước mặt “Chúng ta đã kết giao lâu như vậy mà còn chưa cùng nhau xem phim bao giờ. Vừa hay hôm nay tôi biết có một bộ phim mới rất hay, chúng ta cùng xem đi.”

“Ừm….” Gần đây công việc rất mệt mỏi, nàng nghĩ xả street một chút cũng tốt nên gật đầu đồng ý.

Kỳ thật ở bên Chính Vũ, nàng luôn luôn cảm thấy rất thoải mái, chỉ có điều nàng hiểu rất rõ đó là cảm giác giữa những người bạn, hoàn toàn không phải là tình yêu.

Hai người giống như một đôi tình nhân, Chính Vũ nắm chặt tay nàng dắt nàng vào trong rạp chiếu phim, hoàn toàn không để ý đến một chiếc xe màu bạc đang ở trước rạp.

Ánh mắt chặt chẽ dõi theo gương mặt tươi cười của nàng… Khi nàng cười quả thật là rất đẹp… chỉ đáng tiếc… nụ cười đó không phải là dành cho hắn…

Đáng chết! Doãn Lạc Hàn dựa lưng vào ghế, mệt mỏi chửi thề một câu. Hôm nay sau khi nghe Quý Dương chỉ điểm, hắn đã thông suốt, quyết định sẽ gặp nàng để nói rõ ràng tất cả…

 

Chương 294

Lòng hắn tràn ngập vui mừng, mua ngay một chiếc xe thể thao mới màu bạc đi đón nàng tan sở, muốn tặng nàng một bất ngờ lớn, không ngờ nàng lại dùng lý do tăng ca mà cự tuyệt hắn, còn hắn nắm chặt di động, chỉ có thể hụt hẫng trơ mắt nhìn theo nàng đang lên xe Chính Vũ.

Sau đó, hắn tức giận lái xe bám theo. Hắn muốn xem xem so với Chính Vũ, hắn thua kém điểm nào, Chính Vũ có gì khiến nàng ái mộ như vậy?

Hắn nhìn bọn họ vào nhà hàng Italia, còn chọn chỗ ngồi rất đẹp gần cửa sổ. Lòng hắn như chết từng chút một khi nhìn Chính Vũ ánh mắt thâm tình nắm tay nàng, còn nàng chỉ cúi đầu im lặng, cũng xem như đã đồng ý rồi…

Hai con mắt của hắn lúc này dường như đã biến thành hai ngọn lửa. Rốt cục nàng và Chính Vũ còn có những chuyện gì mà hắn chưa biết? Bọn họ vẫn hay nắm tay nhau như vậy sao? Hay là còn có những cử chỉ thân mật hơn, giống như hắn đã từng ôm nàng, đã từng hôn nàng,…

Chỉ mới chớm nghĩ đến nàng cũng đã cùng người đàn ông khác âu âu yếm yếm, lý trí đã sớm bị cháy sạch không còn chút nào, loại cảm giác này thật sự là chết tiệt, hắn thô lỗ chửi thề, chỉ muốn ngay lập tức lao đến, kéo nàng về bên hắn.

Mà hắn cũng đã làm như vậy thật, mở cửa xe, vừa cất bước ra ngoài, gió lạnh bên ngoài thốc vào người, hắn mới tỉnh táo hơn một chút. Hắn không thể đánh rắn động cỏ, hắn muốn biết bọn họ sau khi xem phim sẽ còn làm những gì…

Hai giờ sau, bọn họ từ rạp chiếu phim đi ra, Chính Vũ và nàng nói chuyện rất nhiều, rất sôi nổi, tình tình ý ý, mặn mặn nồng nồng khiến hắn tức giận tưởng như không thể chịu nổi nữa…

 “Mân Mân, tôi đưa em về.” Chính Vũ mở cửa xe cho nàng, còn nàng thì đang do dự… Nếu để Chính Vũ đưa nàng về, không phải việc nàng đang ở đâu sẽ bị lộ sao…

Bất quá cũng không có gì, nàng không làm chuyện gì xấu, hơn nữa cho dù có nói cho Chính Vũ biết, đảm bảo hắn cũng sẽ giữ bí mật cho nàng, không có gì đáng lo ngại.

Vì thế nàng ngồi vào trong xe, nói cho Chính Vũ địa chỉ, không ngoài dự tính, hắn mở tròn mắt hỏi lại nàng “Mân Mân, chắc em nói nhầm rồi, địa chỉ đó là nhà của cậu tôi mà?”

Nàng mỉm cười “Đúng vậy, tôi không lầm đâu, cậu cứ lái xe đi, tôi sẽ từ từ giải thích, có điều cậu phải hứa sẽ giữ bí mật nha.”

“Đương nhiên rồi.” Hắn gật đầu dứt khoát, phát động động cơ ô tô.

Một lúc sau, sau khi nghe nàng kể hết mọi chuyện, phản ứng đầu tiên của Chính Vũ là đập mạnh vào tay lái một cái khiến còi ô tô vang lên, hưng phần mà nói “Thật tốt quá, Mân Mân, bây giờ em là con nuôi của cậu anh, tên Doãn Lạc Hàn kia cũng không thể tiếp tục quấy rầy em được nữa. Quá tốt rồi!……”

Đã sớm biết Chính Vũ sẽ nghĩ như vậy, nàng dở khóc dở cười, tiểu tử này vẫn còn hay so đo ghen tuông với Doãn Lạc Hàn…

Ferrari dừng lại trước cổng biệt thự, Chính Vũ chợt như nhó ra điều gì, quay đầu hỏi nàng “Mai chín giờ tôi đến đón em đi thư viện……”

“Buổi sáng tôi muốn ở nhà nghỉ ngơi một chút, buổi chiều mới đi.” Nàng vội vàng cắt lời hắn, bởi vì buổi sáng nàng muốn cùng cha nuôi nói về chuyện mà nàng vẫn nóng lòng muốn biết đáp án.

“Được… vậy em nghỉ ngơi cho tốt nha.” Hắn lại than nhẹ “Tôi về nước tính đến giờ cũng chưa ghé thăm cậu lần nào, vậy trưa mai tôi sẽ đến thăm cậu, cơm nước xong chúng ta đi luôn nha.”

Tự nhiên lại nghĩ ra lý do đi thư viện ngớ ngẩn như vậy… Nàng tự trách mình một chút, gật đầu đồng ý.

“Mân Mân……” Nàng đang mở cửa chuẩn bị ra, Chính Vũ đột nhiên gọi tên nàng, tiến đến gần âu yếm đặt tay lên má nàng “Có thể hôn chúc ngủ ngon một cái được không?”

“Muộn rồi, tôi vào đây.” Nàng ngạc nhiên, cuống quít tránh hắn, nhảy xuống xe, chạy vào trong.

Trong Ferrari, Chính Vũ vẫn đang trong tư thế quay mặt lại phía nàng, tay vẫn đang giơ ra, sau đó lại chậm rãi hạ xuống, hắn có thể cảm giác được… nàng không muốn hắn chạm vào…

Nàng đã không còn là Mân Mân trước kia nữa… Hắn vẫn còn nhớ rất rõ lần đó cũng như vậy, nàng đẩy cửa chuẩn bị xuống xe, hắn cũng bất ngờ hôn nhẹ vào môi nàng, lúc ấy nàng cũng không có phản ứng kịch liệt như lần này… lẽ nào nàng…

Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác mất mát khó tả… Hắn cười khổ một tiếng, chuyển tay lái quay xe trở về.

Ferrari vừa mới đi, một chiếc xe thể thao màu bạc đã chậm rãi tiến đến, cửa kính xe hạ xuống, xuất hiện một gương mặt lạnh lùng tuấn tú…

Hắn nằm mơ cũng không ngờ thì ra mấy ngày qua là nàng trốn ở đây… Chết tiệt! Rốt cục còn có bao nhiêu chuyện mà hắn không biết chứ?! *ôi zời còn đầy anh ạ =))*

Sao nàng lại quen lão già đó chứ, sao lại đến ở đây? Chẳng lẽ cũng chỉ là một sự trùng hợp?? Hắn không rõ, nhưng hắn có thể khẳng định, nàng cố ý giấu hắn chuyện này.

Nhưng hắn cũng không nóng nảy, bây giờ chỉ cần gọi một cú điện thoại, ngay sáng mai sẽ có đáp án rõ ràng.

Xe thể thao phóng qua. Nhân viên bảo vệ nhìn thấy gương mặt quen thuộc trong chiếc xe thể thao, cảm thấy có chút kinh ngạc.

Là thiếu gia sao? Không, không thể nào… Thiếu gia đã lâu lắm rồi không trở về đây, còn lão gia tuy ngoài mặt vẫn hay nói thiếu gia không ra gì, nhưng người làm trong nhà từ trên xuống dưới có ai là không biết nỗi lòng của lão gia…

Thiếu gia chỉ trở về vào ngày giỗ mẹ, lão gia nói với hắn không hơn vài câu, liền nhịn không được nổi trận lôi đình, thiếu gia lại phủi mông đi luôn, mọi người nhìn lão gia ngơ ngác nhìn thiếu gia ra khỏi nhà, rồi lại thở dài buồn bã… Nhân viên bảo vệ cảm thấy khó hiểu, lắc lắc đầu rồi đóng cổng.

Nàng nhẹ nhàng rón rén bước vào trong phòng khách, cũng may không có ai, ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, đã gần 12 giờ, không khỏi cảm thấy hành vi của mình có chút buồn cười… Giờ này chắc hẳn ba nuôi đã đi ngủ từ sớm rồi…

Nàng vươn vai một cái, chậm chạp đi lên phòng. Ba nuôi biết nàng làm việc mệt mỏi, trừ ngày đầu tiên nàng đến biệt thự ra, còn lại cũng căn dặn người làm không hôm nào gọi nàng phải dậy sớm tập thể dục cùng ông ấy nữa. Nàng thật sự rất cảm động, vì vậy quyết định ngày mai phải dậy sớm, đi tập thể dục cùng ba nuôi.

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor