Bỏ rơi ma vương tổng tài - Chương 289 - 290

Chương 289

Nàng thật cẩn thận bôi thuốc cho hắn, mỗi khi bôi đến miệng vết thương hay nghe thấy tiếng thở không đều một chút, nàng lại càng nhẹ nhàng, nước mắt cũng không kìm nén được đã tràn đầy hốc mắt.

Sao nàng lại có thể khóc chứ? Không, nàng không được khóc, hắn bị Trịnh  Trác đánh nàng phải vui mừng mới đúng chứ, tại sao lại khóc được? Vô lý! Vô lý!

“Nhìn thấy anh ta bị đánh cô đau lòng như vậy…” Nàng chợt nhớ lại lời của Trịnh Trác nói trước khi đi… chẳng lẽ nàng thực sự cảm thấy đau lòng sao? 

Nhìn hắn bị đánh đau đớn như vậy, dù đã rất kìm lòng muốn quay lưng đi mà nàng cũng không thể, rốt cục vẫn quay lại đứng ra ngăn cản, lại lái xe đưa hắn về, dù rất mệt vẫn cố gắng dìu hắn lên tận phòng…

Nhìn vết thương trên người hắn, nàng lại cảm thấy như có trăm ngàn mũi kim đang đâm vào người mình, đau đớn không thôi, nước mắt lại chỉ trực trào ra…

Những điều đó… chứng tỏ thật sự là nàng thương hắn sao?

Đột nhiên nhận ra điều này, lưng nàng cứng ngắc, tay cũng ngừng bôi thuốc, hít vào một hơi, máy móc xoay mặt đi, lại lần nữa cầm lấy bông sát trùng.

“Tay anh cũng bị thương mà, vén ống tay áo lên đi.” Nàng buồn buồn nói, đợi hắn xắn ống tay xong lại đau xót nhìn thấy một mảng thâm tím kéo dài từ bắp tay đến tận bàn tay.

Doãn Lạc Hàn và Trịnh Trác không thù không oán, mà Trịnh Trác tên kia lại xuống tay nặng như vậy, ngày mai nàng nhất định phải tìm hắn tính sổ.

Nàng cắn môi, thở một hơi dài… Thời gian qua hắn khi dễ nàng, làm nhiều chuyện tàn nhẫn với nàng như vậy, nàng hận hắn còn không kịp, vì cái gì khi nhìn thấy hắn bị đánh lại có những cảm giác như vậy?

Chẳng lẽ lâu ngày sinh tình, nàng đã yêu hắn rồi? Nếu không phải yêu, nàng làm sao lại có cảm giác đau lòng như vậy? Suy nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, nàng liền lập tức muốn bác bỏ, nhưng lại không tìm ra được lý do gì để bác bỏ, cảm thấy rất bối rối. Bôi thuốc xong, nàng rút hai tay về nhưng hắn đã nhanh hơn nắm chặt lấy tay nàng. Nàng giựt ra, nhưng hắn vẫn nắm chặt, thâm trầm nhìn nàng.

“Vì sao lại khóc?” Hắn khàn khàn tiếng nói, bàn tay rắn chắc vẫn nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, không có chút nào suy suyển.

“Tôi không khóc, anh bị đánh tôi vui mừng còn không kịp.” Nàng cúi mặt, cuống quýt phủ nhận, nhưng thanh âm nghẹn ngào lại nức nở đã tố cáo tất cả những cảm xúc trong lòng mà nàng muốn che giấu.

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve nàng bàn tay mịn màng trắng nõn của nàng, sau đó lại nâng mặt nàng lên. Lời nói dối của nàng lập tức sụp đổ.

“Em có để tâm đến anh. Nếu em thật sự chán ghét anh, thậm chí hận anh, ban nãy em đã chạy đi, không thể nào lại quay lại ngăn anh ta đánh anh……”

“Không phải, anh nhầm rồi, là tôi… tôi… tôi thương hại anh thôi!” Nàng lớn tiếng cắt lời hắn, cực lực phản bác hắn “Hôm nay nếu đổi lại là người khác, tôi cũng sẽ ra can ngăn. Anh… anh đừng có mà tưởng bở.”

“Anh tưởng bở?” Hắn cao giọng hỏi lại “Nếu đúng như vậy, vì sao em phải khóc? Lăng Mân Huyên, em lại là người biết yêu thương người khác đến thế sao? Những chuyện đánh nhau này ngày nào chẳng có, chẳng lẽ mỗi lần nhìn thấy em lại đều khóc như thế này sao?”

Nàng cắn môi không thể tìm ra lý do phản bác hắn, quay đầu muốn né tránh tay hắn, nhưng ngón tay hắn vẫn như kìm giữ chặt lấy cằm nàng, bắt nàng phải nhìn thẳng vào mặt hắn.

Rồi hắn bất chợt thở dài, cười khẽ xoa đầu nàng, đôi mắt u ám lóe lên chút tia sáng, đầu ngón tay cũng khẽ gạt đi nước mắt của nàng “Em biết không? Từ chuyện ngày hôm nay anh có thể khẳng định em có tình cảm với anh, anh thật sự rất vui. Chúng ta đừng trốn tránh mãi như thế này nữa.”

“Tôi không hiểu anh đang nói cái gì.” Nàng lãnh đạm cụp mắt, nàng cũng vừa nhận ra nàng thật sự yêu thương hắn, nhưng sự nhận thức này khiến cho nàng bối rối, nàng thật sự không biết phải đón nhận thế nào.

“Nếu vậy, anh sẽ nói kĩ hơn.” Hắn kiên nhẫn nhìn nàng “Anh muốn ở bên em, cả đời ở bên em, không, không phải như em nghĩ anh chỉ mê luyến thân xác em, anh đối với em hết thảy đều có hứng thú, anh bao dung em, anh chiều chuộng em, chỉ cần em vui vẻ, anh có thể đánh đổi tất cả……”

Hắn muốn nói gì? Nàng nâng mi mắt, chăm chú nhìn hắn. Nếu như trước kia nghe hắn nói những lời như vậy, nàng chắc chắn đã coi là những lời nói dối, nhưng không hiểu sao lúc này trong lòng nàng lại xuất hiện cảm giác tin tưởng khó tả.

“Anh nói như vậy, em còn chưa hiểu sao?” Hắn có chút lo lắng, nắm tay nàng thật chặt “Huyên, anh yêu em.” *aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa… không bít có phải mình đa cảm không nhưng mình đã khóc khi đọc đến đoạn này TT____TT Gần 300 chương cuối cùng cũng được nghe anh Hàn nói câu này, mãn nguyện…*

Nàng mở lớn hai mắt, trong nháy mắt trở nên hoàn toàn ngây ngốc. Hắn nói yêu nàng, hắn nói yêu nàng! 4 tiếng này cứ dội vang trong óc nàng, khiến nàng có một cảm xúc rất lạ mà nàng không biết đó là cảm xúc gì.

“Tôi, tôi không biết anh đang nói cái gì…… Anh… để tôi đứng lên……” Nàng bối rối không biết phải nói như thế nào cho phải, vặn vẹo cổ tay muốn rút ra khỏi tay hắn, chống tay vào sofa muốn đứng lên, ai ngờ có lẽ là đã ngồi quá lâu, nàng vừa đứng dậy, người lại chóng mặt loạng choạng, cũng may hắn rất nhanh đã ôm lấy nàng, đỡ nàng ngồi trong lòng hắn.

“Huyên, đừng phủ nhận em cũng có cảm giác với anh.” Hắn ôm sát nàng, cọ cọ má vào má nàng, nói nhỏ bên tai nàng “Nói cho anh biết… đến tột cùng anh phải làm thế nào em mới chịu ở bên anh? Ngày mai là cuối tuần, anh đã hẹn Chỉ Dao, anh sẽ cùng cô ấy nói chuyện…… Chỉ cần có thể ở bên em, anh chẳng cần bất kì cái gì khác……”

Thân thể của nàng cứng đờ, nghẹn ngào không biết nói gì. Quên đi, đây là chuyện của hắn và Chỉ Dao, nàng không quản được, quả thật như Giản Quân Dịch nói, Chỉ Dao đối với Doãn Lạc Hàn giống như tình thân hơn là tình yêu.

Hắn nhắm mắt lại, hít hà hương thơm trên cổ nàng, hồi lâu không nghe thấy nàng nói gì mới mở mắt nhìn nàng, nàng giật mình ngượng ngùng giãy dụa “Anh bỏ tôi xuống…… tôi đi nấu……. vết thương trên miệng anh……”

“Không cần, em không cần làm gì cả.” Hắn che miệng nhỏ của nàng, nhẹ nhàng âu yếm nói “Anh chỉ cần em đồng ý không rời xa anh là được.”

“Không được, tôi và anh không có khả năng.” Nàng liều mạng lắc đầu, rồi lại mím môi cúi đầu, trong mắt lại trong suốt nước mắt.

“Nói cho anh biết nguyên nhân, vì sao không có khả năng? Là vì Chính Vũ? Hay vẫn là vì cái tên Trịnh Trác kia?” Đôi mắt lạnh lùng của hắn hơi nheo lại, bá đạo quay mặt nàng lại phía hắn, khiến cho nàng phải nhìn thẳng vào mắt hắn.

 

Chương 290

“Không phải, bọn họ không liên quan.” Nàng vội vàng phủ nhận, cụp mắt. Hắn đâu biết một người phụ nữ khi đã trải qua một chuyện tủi nhục như nàng đâu dễ có thể quên được, nó tựa như một vết thương khó lành, cứ mỗi khi khẽ chạm đến lại đau đớn đến tận tâm can…

“Vậy là tại sao? Nói cho anh biết, anh muốn biết đáp án.” Hắn lay lay hai vai của nàng, nàng tại sao lại không thể tiếp nhận hắn? Tại sao? Hắn không thể lý giải, hắn cần một đáp án thuyết phục. 

Thân thể mềm yếu bị hắn lay lay, nàng nhắm mắt lại, sau đó lại rất nhanh mở, hít một hơi thật sâu, thanh âm run run chậm rãi nói “Tôi hỏi anh… Nếu ngày đó ở câu lạc bộ, tôi bị người kia làm bẩn, anh còn có thể chấp nhận tôi, giống như bây giờ nói yêu tôi sao?”

Không gian trở nên tĩnh lặng đến lạnh người, hắn chợt cứng đơ người, hai tay đặt im trên vai nàng, thẳng tắp nhìn gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nàng, đôi mắt sâu thẳm vẩn lên sự đau buồn thê lương.

Việc hắn im lặng nàng đã dự kiến được, nàng cố gắng kìm nén cảm giác chua xót đau khổ, lạnh nhạt đẩy tay hắn ra “Anh có thể không cần trả lời, tôi chỉ tùy tiện hỏi thôi.”

Nàng đứng dậy rời đi, đi vào phòng bếp.

Hắn thống khổ nhắm hai mắt lại, ngã người xuống sofa. Đó chính là vấn đề hắn không thể trả lời, cũng là vết thương mà hắn không dám đụng vào. Hắn thừa nhận lúc đó hắn như tên điên bị thù hận làm cho mờ mắt, đã gây ra một chuyện không thể sửa chữa được.

Một lát sau, nàng từ trong bếp đi ra, cầm theo mấy quả trứng đã bóc vỏ, lấy trong hộp thuốc ra băng gạc, cuộn lại, im lặng lau vết thương trên mặt cho hắn. Nàng cũng không hiểu rốt cục là nàng bị làm sao vậy, nàng đã muốn không để tâm đến hắn, rốt cục lại là vẫn không quản được chính mình, lại vào bếp luộc trứng để ra lau cho hắn.

Hắn nhếch môi, ánh mắt nóng rực nhìn nàng, chớp mắt đã kéo nàng ôm chặt trong lòng “Đêm nay đừng đi, ở lại với anh.”

“Không, anh buông ra đi… buông ra……” Nàng giãy dụa trong lòng hắn, buồn bực đấm đấm hắn. Người này đúng là được voi đòi tiên mà, nàng tốt bụng giúp hắn bôi thuốc, hắn lại lấy oán trả ơn bắt nàng.

“Anh hứa sẽ không động vào em, anh chỉ muốn em ở lại với anh.” Hắn nói nũng nịu như trẻ con, gắt gao ôm nàng, không để ý nàng giãy dụa, bế nàng lên bước vào phòng ngủ.

“Doãn Lạc Hàn, đồ tiểu nhân ti bỉ, anh bỏ ra……. Bỏ ra mau! Có nghe thấy không… đồ ma quỷ, bỏ tôi ra……”

Nàng ra sức giãy dụa, rồi lại đánh hắn, hắn đều không phản ứng, chỉ nghe thấy tiếng hít nhẹ của hắn, cảm thấy hắn đang hơi cúi người, nàng mới nhớ ra hắn đang bị thương, liền lập tức dừng tay.

Dù sao hắn cũng đã nói sẽ không làm gì nàng, vì vậy, nàng để mặc hắn ôm vào trong. Hắn thả nàng xuống giường, ấn hai vai của nàng cho nàng nằm xuống, sau đó nằm xuống bên cạnh nàng.

Trải qua một ngày mệt mỏi, nàng vừa đặt đầu xuống gối, lập tức cơn buồn ngủ cũng tới.

Nàng kéo kéo chăn, quay lưng về phía hắn, vừa nhắm mắt lại, phút chốc một đôi tay rắn chắc đã ôm lấy nàng từ đằng sau, khiến nàng như con tôm ở trong lòng hắn.

Hắn vùi mặt vào cổ nàng, tinh tế hôn triền miên, nhỏ nhẹ thì thầm bên tai nàng “Huyên, đừng rời xa anh…… Không có em, anh không thể ngủ được…… Đừng bỏ anh……”

Nàng mím chặt môi, cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng không cách nào ngăn cản sự rung động đang dâng lên trong người.

Sự im lặng của nàng đối với hắn cũng như một sự cổ vũ, hắn hôn một đường từ từ đi xuống, bàn tay không an phận bắt đầu luồn vào trong áo nàng, chẳng mấy chốc đã tiến lên đến ngực nàng, tinh tế xoa bóp.

“Đừng động vào tôi……” Nàng chấn động cả người, cắn răng nói nhỏ, khắp người như có luồng điện, cố đè nén cảm giác run rẩy tê dại quen thuộc “Anh đã nói sẽ không động vào tôi mà, chẳng lẽ lời nói của anh luôn luôn không đáng tin như vậy sao?”

Hắn lập tức dừng động tác lại, thở dài chậm rãi thu hồi bàn tay, sửa sang lại quần áo trên người nàng, hôn hai má nàng “Em ngủ đi.”

Hắn ôm chặt lấy nàng, nàng run run nhắm hai mắt lại, cả người hoàn toàn bị buộc chặt. Cơn buồn ngủ dần dần đã tới, chẳng mấy chốc, khi đang ngủ, nàng cảm giác có một chút lay động.

Trong bóng đêm nàng cảnh giác mở mắt, nghe thấy tiếng hắn rời giường. Không quá một hồi, trong phòng tắm truyền đến tiếng nước, nàng nhẹ nhàng thở ra, ước chừng mười phút sau, đệm bên cạnh nàng lại lún xuống một chút, đôi bàn tay rắn chắc lại ôm chặt lấy nàng, thở ra một tiếng rất mãn nguyện.

Người hắn mát lạnh, hắn tắm nước lạnh sao? Nàng tự hỏi một chút, nhưng chẳng mấy chốc cơn buồn ngủ lại kéo đến, kéo đi những suy nghĩ của nàng.

Miễn cưỡng tỉnh lại, nàng cứ tưởng mình đang nằm trên giường của mình liền vươn mình một cái, duỗi chân, duỗi tay, vừa nhận ra đây là căn hộ của hắn mới giật mình vội vàng ngồi dậy, bên cạnh trống rỗng, hắn đã sớm đi đâu mà nàng không biết.

Nàng vội vàng xuống giường, có một tờ giấy nhỏ trên tủ đầu giường. Nàng cầm lên đọc, một hàng chữ mạnh mẽ vuông vắn hiện lên: Huyên, anh đi làm trước, bữa sáng trên bàn, em nhớ ăn xong mới được đi làm.” Phía dưới kí tên là Hàn.

Nàng ra khỏi phòng ngủ, đi vào bếp, một cái sandwich lớn đã được đặt sẵn trên đĩa, bên cạnh là sữa, nàng chạm tay vào chiếc cốc thủy tinh đựng sữa, vẫn nóng.

Nàng nắm tờ giấy nhỏ vo lại, người này vì cái gì phải làm như vậy? Hắn khó khăn lắm mới bắt lại được nàng, hẳn là phải tức giận tra khảo mới đúng, vì cái gì lại ôn nhu như vậy?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor