Thần tượng Teen - chương 12

MƯỜI HAI

Được rồi, tôi thừa nhận điều đó. Sau vụ của Cara, tôi kiểu như là bắt đầu nghĩ có thể Luke đã đúng về tôi.

Bởi vì chuyện đó đã thành công. Nó thực sự đã thành công.

Và, vâng, có thể nó thành công là bởi vì bạn vẫn thấy bản mặt tôi trên Access Hollywood (39) mỗi tối, đang nói là, “Không, thực sự Luke và em chỉ là bạn.”

Nhưng thế nào cũng được. Chuyện đó đã thành công. Mọi người đã thôi rống lên trêu Cara.

Và tất nhiên, có rất nhiều người hỏi han, bao gồm – tôi đã nghe qua hệ thống tin vịt – cựu bạn thân nhất của tôi Trina rằng: “Jen bị làm sao vậy? Sao nó lại tử tế với Cara Bò cái đến thế?”

Nhưng không bao giờ ở trong giới hạn nghe thấy của Cara, vậy nên tôi chẳng quan tâm,

Đặc biệt là khi mẹ cho tôi biết rằng sau buổi học ngày đầu tiên đó – ngày mà bạn ấy đi trên sàn diễn thời trang mà không bị ai rống lên – Cara đã thông báo với cô Schlosburg rằng bạn ấy đã đăng ký tham dự hội đồng học sinh năm tới.

Vậy nên chẳng có vẻ như bạn ấy sẽ sớm chuyển tới Culver đâu.

Thật tệ là trong khi tôi đã xoay xở để gây ảnh hưởng tới cuộc sống của Cara, thì tôi vẫn là người ít được ưa thích nhất đối với cô bạn thân nhất của tôi. Trina tiếp tục từ chối nói chuyện với tôi, và tôi sẽ thừa nhận, đó là tổn thất lớn. Tôi nhớ cô nàng. Không có Trina để tán gẫu trên mạng nên việc làm bài tập La-tinh của tôi chẳng còn hấp dẫn bằng một nửa trước kia. Tôi không hề hối tiếc về những gì tôi đã nói với cô nàng, và tôi vẫn nghĩ việc tôi đồng ý đi tới Spring Fling với Luke Striker chẳng phải là sự phản bội to lớn như cô nàng cứ khăng khăng.

Nhưng ước gì tôi đã xử lý việc đó khéo léo hơn. Bởi vì việc nghỉ chơi với Trina đã ảnh hưởng tới cuộc sống của tôi theo một cách khá tiêu cực, đặc biệt là trong các buổi tập của Những Kẻ Hát Rong.

Các ngày trọng đại diễn ra cuộc thi hợp xướng đang sầm sập tới. Váy của chúng tôi – những cái váy một trăm tám mươi đô-la – đã tới, tất cả đều màu đỏ, đính cườm lộng lẫy. Chúng thực sự là thứ trang phục gớm ghiết nhất tôi từng thấy – cái loại váy mà, nếu tôi thấy thứ tương tự trong tủ quần áo của Cara, chúng sẽ đi thẳng tới hội từ thiện.

Mà có thể là hội từ thiện cũng chẳng nhận nó ấy chứ.

Nhưng thầy Hall mê mệt chúng. Khi chúng tôi đứng trên bục trong buổi tổng duyệt trang phục lần đầu tiên, vào buổi học hôm thứ Ba, thầy thực sự là đã trào nước mắt. Thầy nói rằng, cuối cùng thì, chúng tôi đã trông giống một dàn hợp xướng.

Tôi không biết trước đây. Thầy nghĩ chúng tôi trông giống cái gì, nhưng chắc chắn là không phải một dàn hợp xướng.

Các bộ váy đã tới vừa đúng lúc. Vào lúc bình minh của thứ Sáu – ngay trước ngày diễn ra Spring Fling – đội hợp xướng Những Kẻ Hát Rong của trường trung học Clayton (cùng với thầy Hall và các thành viên được chọn ra từ dàn nhạc của trường trung học Clayton, những người sẽ đệm nhạc cho chúng tôi biểu diễn) sẽ lên một chiếc xe khách to được thuê đặc biệt cho dịp này. Rồi chúng tôi sẽ phải đối mặt với cả tá đội hợp xướng khác. Mỗi đội có mười lăm phút để gây sững sờ cho một ban giám khảo tiếng tăm lẫy lừng – một người trong đó từng là cựu hoa hậu bang Kentucky – bằng sự hài hòa và cân bằng trong hòa âm, cách ngân nga, sự chính xác nhịp nhàng, sự truyền cảm, chất giọng, tư thế, diện mạo, kiểu cách biểu diễn, vũ đạo và các kỹ năng trình diễn tổng thể.

Tôi biết rồi. Liệu có thể có gì thảm hại hơn nữa không? Ý tôi là một cựu hoa hậu Kentucky? Này, ít ra họ có thể mời Andrew Lloyd Webber (40) hay ai đó.

Nhưng bạn sẽ chẳng thể tin nổi mọi người căng thằng về chuyện đó đến thế nào đâu, bất kể cái sự thảm hại đó. Ít ra là thầy Hall và đội nữ cao rất căng thẳng. tôi cũng phải thú nhận, bên giọng nữ trầm quan tâm hơn tới việc có thể đính bao nhiêu mẫu giấy nhỏ vào mái tóc xoăn của Karen Sue Walters khi bạn ấy đứng ở bậc bên dưới

Karen Sue buộc tội chúng tôi thổi đạn giấy vào bạn ấy. Bạn có tin nổi không? Và thầy Hall đã làm ầm ĩ cả lên, nếu bạn hỏi tôi. Đó có phải là đạn giấy đâu, chỉ là những mẩu nhỏ bài tập lượng giác của Liz Chán đời.

Dù sao thì, trong tuần cuối cùng trước khi chúng tôi tới Bishop Luers, thầy Hall bắt chúng tôi tập cho tới khi bài “All that Jazz” dường như là ở lì trong đầu tôi. Nhưng tôi chẳng gặp vấn đề gì về sự hài hòa và cân bằng trong hòa âm, cách ngân nga, phát âm hay chất giọng.

Nhưng theo lời thầy Hall thì một số người trong chúng tôi có rất nhiều vấn đề về sự khớp nhịp. Và một số người – được rồi, một trong số chúng tôi – có vấn đề nghiêm trọng về vũ đạo.

Cách tự vệ duy nhất của tôi là khi tôi thử giọng, có ai nói gì về việc nhảy múa đâu. Thật đấy. Tôi hiểu về phần hát hò của tôi. Nhưng còn múa thì sao? Chẳng ai nói một lời nào cả.

Bình thường thì tôi sẽ nhờ Trina ghé qua sau giờ học và giúp tôi với cái vụ vũ đạo đó. Và thường thì cô nàng sẽ rất vui lòng giúp đỡ.

Nhưng Trina và tôi không nói chuyện với nhau. Nói đúng hơn là tôi có nói chuyện với Trina.

Vấn đề là, cô nàng không đáp lại.

Chuyện này nhanh chóng trở nên nhàm chán. Vào thứ Ba, tôi đã nghĩ rằng nó đã kéo dài đủ lâu rồi.

Và tới thứ Tư, tôi phát chán về chuyện đó.

Tôi cũng phát chán vì bị thầy Hall quát tháo vì vũ đạo không đúng. Mà, nếu như nghĩ về điều đó, thì tất cả là lỗi của Trina. Chẳng phải cô nàng chính là người đã nói là, “Môn này sẽ làm cho học bạ của cậu đẹp hơn.”

Phải rồi, nhưng một học bạ đẹp đẽ có gì hay ho nếu như tôi tình cờ đã chết rồi? Bởi vì đó là điều tôi lo sợ sẽ xảy ra nếu tôi không thể làm thầy Hall vừa ý về cái trò vũ đạo ngu ngốc đó. Tôi sẽ gục xuống mà CHẾT MẤT.

Bài “Bất cứ khi nào anh ấy cần tôi” (Tôi sẽ mãi mãi đi đời) thì tôi làm được bởi vì đó là một bài nhịp điệu chậm. Và tất cả những gì tôi phải làm trong bài “Ngày qua ngày” là đứng đó trong một cái váy ngu ngốc và nhìn chằm chằm vào chỗèn rọi – “Các em đang ngắm nhìn cảnh hoàn hôn tuyệt đẹp”, thầy Hall bảo với chúng tôi như vậy, “Các em đang nhìn vào cầu vồng, và bị choán ngợp vì tình yêu của Chúa!”. Nên với bài đó thì tôi cũng không thấy có vấn đề gì.

Nhưng với “All that Jazz” thì… Sao mà tôi lại kinh sợ cái bài “All that Jazz” đó đến thế. Tôi có thể xử lý vụ nhún chân, đổi chân trong đoạn “Em mua thuốc aspirin ở United Drug”. Thậm chí tôi chịu đựng được cả cái vụ đu đưa tay ở đoạn: “Khởi động xe, em biết một chỗ rất hay.”

Nhưng đến đoạn phải đưa cho Trina cái mũ quái vật cho màn đá chân quái vật đó, thì tôi làm hỏng hết.

Tôi sẽ nói thẳng ra rằng ngay cả chuyện này cũng là lỗi tại Trina. Tuần trước, cái hồi mà chúng tôi còn nói chuyện với nhau, tôi sẽ ném cho cô nàng cái mũ, và rồi cô nàng bắt lấy nó và cầm nó đúng lúc vào vị trí để nhảy điệu căng-căng.

Nhưng vì một vài lý do nào đó, thậm chí là tôi đã ném cái mũ theo cách giống hệt như trước, Trina vẫn không bắt được nó. Tôi không muốn nói là cố ý. Nhưng…

Được rồi. Cô nàng cố tình bắt trượt nó.

Vài lần đầu khi chuyện này xảy ra, thầy Hall không để ý thấy, bởi vì cái mũ rơi xuống sàn và Trina chỉ cần hất nó lên và đội nó lên đầu.

Nhưng trong buổi tập ngày thứ Tư – một buổi tập đặc biệt khó chịu, bởi vì có một cậu trong đám nam cao quên mất khăn thắt lưng, và tôi đã tưởng thầy Hall sẽ bị phình mạch, bởi vì thầy cáu điên lên – cái mũ của Trina bay khỏi tay tôi và rơi xuống, và thật không may, rơi vào trong cái kèn tuba của Jake Mancini.

Lẽ ra Trina đã có thể bắt được nó. Lẽ ra Trina có thể giơ tay ra và bắt lấy nó ở trên không.

Nhưng cô nàng đã không làm thế. Vậy nên nó rơi vào cái kèn tuba.

Mà điều này thực ra rất vui nhộn, nếu bạn hỏi ý kiến của tôi. Ý tôi là, có bao nhiêu cơ hội để điều đó xảy ra chứ? Nếu điều này xảy ra ở Luers, tôi sẵn sàng cược rằng Hoa hậu Kentucky sẽ nghĩ chúng tôi cố ý làm việc đó và cho chúng tôi thêm điểm vì ném chính xác và có sự sáng tạo.

Chuyện đó thì có gì ghê gớm đâu. Ít ra là tôi đã nghĩ như vậy, Jake lấy cái mũ ra khỏi kèn của cậu ấy, lịch sự đưa nó cho Trina cô nàng đội nó lên và bước vào hàng đá chân mà chẳng bị lỡ một nhịp nào.

Brenda Khó nhằn, người đã nhìn thấy tất cả sự việc, đã cười rất dữ dội – sau này bạn ấy đã bảo với tôi như vậy – và suýt tè ra cái quần ngắn (đồng bộ cới cái váy, bởi vì đây là cái váy bồng rất to).

Nhưng thầy Hall, người cũng nhìn thấy toàn bộ sự việc, lại không hề cảm thấy nó có chút gì đáng cười cả. Đầu thầy quất qua quất lại, và thầy găm tôi lại bằng một cái nhìn trợn tròn chứa đầy sự thịnh nộ không nhầm lẫn vào đâu được. Mặt thầy trở nên đỏ như màu…váy của tôi.

Khi “All that Jazz” đã tới đoạn kết thúc cao trào, và tất cả chúng tôi đều đứng đó, vươn tay ra, cố gắng thể hiện sự thăng bằng và chính xác về mặt nhịp điệu hết mức có thể, thầy Hall ném cái gậy chỉ huy của thầy xuống và rít lên. “Ngồi xuống”

Chúng tôi đổ sụp xuống nơi mình đang đứng la liệt khắp các bậc.

Rồi thầy Hall chỉ vào tôi.

“Cô”, thầy gầm lên. Thực sự đấy. Thầy gầm lên! “Đứng dậy.”

Tôi đứng dậy. Tim tôi đập rất nhanh. Nhưng chỉ là bởi vì tôi vừa thực hiện vụ múa tay vài giây trước đó. Tôi chẳng sợ hãi hay gì cả. Rốt cuộc thì đó cũng chỉ là một tai nạn. Tôi không cố tình làm như thế. Chắc chắn thầy Hall hiểu điều đó.

Nhưng hóa ra thầy Hall chẳng hề hiểu gì cả.

“Cô Greenley”, thầy nói. Mặt thầy vẫn còn đỏ, và có một khoảng mồ hôi lớn hình bán nguyệt chỗ nách áo của thầy. Có vẻ như thầy quên bẵng mất sự khó chịu của chính mình. Tất cả mọi sự chú ý của thầy đều đổ dồn vào tôi.

“Có phải là cô cố ý”, thầy hỏi tôi, “phá hoại và hủy diệt màn diễn của dàn hợp xướng này khi chúng ta tới Bishop Luers không?”

Tôi liếc nhìn Brenda Khó nhằn để xem bạn ấy nghĩ sao về câu hỏi này. Trước đó tôi đã nhìn Trina cầu cứu, nhưng cô nàng giữ vẻ mặt như là một bức tường.

“Dạ”, tôi nói, bởi vì sự phản ứng của Brenda Khó nhằn chỉ là một cái nhún vai vô thưởng vô phạt, đại ý rằng, trong tầm hiểu biết của bạn ấy, chẳng có câu trả lời nào đúng cả. “Không ạ?”

“Vậy thì tại sao”, thầy Hall gầm lên, đủ to để khiến cậu nhóc đang cầm chũm chọe suýt thì đánh rơi chúng vì sợ hãi, “cô lại ném mũ của Catrina Larssen vào khu vực của dàn nhạc trong tiết mục cuối cùng?”

Tôi nhìn về phía Steve, hy vọng nhận được sự hỗ trợ nào đó. Chẳng có gì có vẻ sẽ xảy ra, ít nhất từ phía tụi nam trung. Yết hầu của Steve nhấp nhô như cái pít-tông nhưng cậu ấy chẳng hề mở miệng.

“Dạ,” – cuối cùng tôi nói. “Đó chỉ là tai nạn thôi ạ.”

“TAI NẠN À?” thầy Hall hét lên. “TAI NẠN Ư? Vậy cô có biết TAI NẠN nhỏ đó có thể khiến chúng ta phải trả giá thế nào nếu nó xảy ra ở Luers không? CÔ CÓ BIẾT KHÔNG?”

Bởi vì tôi chẳng biết tí gì nên tôi nói, “Không ạ”

“Mười điểm!” – thầy Hall gầm lên. “Mười điểm, thưa cô Greenley, có thể chính là sự khác biệt giữa vị trí thứ nhất và TRỞ VỀ TAY TRẮNG. ĐÓ LÀ ĐIỀU CÔ MUỐN PHẢI KHÔNG, CÔ GREENLEY? RẰNG DÀN HỢP XƯỚNG NÀY SẼ KHÔNG CÓ CÁI GIẢI RÚT GÌ CẢ Ở LUERS?”

Tôi lại nhìn Trina một lần nữa. Nếu như chúng tôi không giận dỗi nhau, tôi biết rằng đến lúc này, cô nàng sẽ giơ tay lên và nói, Thưa thầy Hall, đây là lỗi của em, không phải tại Jen. Lẽ ra em đã bắt được cái mũ, nhưng lại bị trượt, hoặc câu gì đó tạo ra hiệu quả tương tự.

Thế nhưng nếu Trina và tôi vẫn còn nói chuyện với nhau, thì ngay từ đầu cô nàng đã chẳng để cho cái mũ rơi vào kèn tuba. Vậy nên thực sự toàn bộ chuyện này là lỗi của cô nàng.

Chỉ có điều tôi chẳng thể đứng đó và nói rằng, Thưa thầy Hall, đó không phải là lỗi của em mà là của Trina. Bởi vì đơn giản là chúng ta chẳng thể làm như vậy được.

Vậy nên, thay vào đó tôi nói, “Em xin lỗi, thầy Hall. Lần sau em sẽ không làm thế nữa.” Mặc dù tôi biết rằng điều đó sẽ xảy ra. Bởi vì Trina sẽ chẳng bao giờ bắt lấy cái mũ đó.

“Xin lỗi thì chưa đủ đâu”, thầy Hall hét lên. “Xin lỗi chẳng biến sai thành đúng! Cả năm nay, có bao giờ cô làm cho đúng đâu, cô Greenley. Cứ như thể dàn hợp xướng này là trò đùa với cô. Tôi cho cô biết dàn hợp xướng Những Kẻ Hát Rong của trường trung học Clayton không phải là trò đùa. Chúng tôi đã giành vị trí cao nhất tại Bishop Luers trong suốt năm năm vừa qua, và năm nay sẽ không có ngoại lệ, cho dù cô có cố gắng phá hoại biểu diễn của chúng tôi đi nữa. Tôi không biệt liệu có phải cuộc hẹn hò nho nhỏ của cô với Luke Striker đã khiến cô bị ảo tưởng hay không, thưa tiểu thư, nhưng tôi cam đoan với cô rằng anh ta mới là ngôi sao chứ không phải cô. Hoặc là cô làm theo lời tôi bảo, nếu không hãy đi ra khỏi đây. Tùy cô chọn.”

Rồi thì thầy Hall cầm cái gậy chỉ huy của thầy lên cà gõ vào bục chỉ huy.

“Được rồi, mọi người, tập lại từ đầu một lần nữa,” thầy nói. “Và hy vọng là lần này, cô Greenley đây sẽ cư xử tử tế hơn một chút.”

Vấn đề là như thế này. Nếu là tuần trước có thể tôi đã bỏ qua chuyện này. Vì Trina, bởi vì đây thực sự là môn mà cô nàng yêu thích. Tôi chỉ tham sự cùng cho có bạn thôi. Cô nàng sẽ là người hát đoạn solo quan trọng. Chính cô nàng là người đã bảo tôi tham dự vào trò ngu ngốc này ngay từ đầu.

Nếu là tuần trước, có thể tôi đã chỉ nói rằng, Vâng, thưa thầy Hall. Em xin lỗi thầy. Em sẽ luyện tập thật chăm chỉ để làm cho đúng, thưa thầy. Chỉ để cho mọi việc được ổn thỏa và dễ chịu cho tất cả mọi người.

Nhưng đây không phải là tuần trước.

Và tôi không quan tâm tới việc làm cho mọi việc ổn thỏa và dễ dàng vì tất cả mọi người.

Tôi quan tâm tới việc làm điều đúng đắn

Tôi bước xuống khỏi bục buổi diễn, đi vòng qua đó để tới chỗ để quần áo bình thường của tôi – trong một đống sát tường cùng với sách của tôi – và cầm chúng lên.

“Xin lỗi, thưa cô Greenley”, thầy Hall nói. “Cô định đi đâu vậy?”

Tôi ngoái nhìn thầy qua vai trong khi đang đi ra cửa về phía hành lang.

“Thầy đã bảo em hãy làm theo lời thầy bảo còn không thì đi đi,” tôi nói. Tim tôi đập beng beng vào mạng sườn. Trước kia tôi chưa bao giờ nói hỗn với thầy cô giáo nào. Chưa bao giờ, chưa từng một lần. Nhưng giờ thì tôi không quan tâm chuyện gì xảy ra với mình nữa. Tôi đã tự nhủ rằng mình chẳng quan tâm. “Vậy nên, em đi ra.

“Đừng có tỏ vẻ như thế. Thực sự, tôi cứ tưởng kiểu cư xủ này chỉ có ở em Larssen thôi chứ…” – thầy liếc về phía cô nàng đầy cay độc, “… chứ không phải em, Greenley ạ.” Thầy chỉ tay về phía chỗ trống trên bục diểu diễn, nơi tôi đã từng đứng. “Giờ thì trở về chỗ của em ngay. Mọi người hãy tập lại từ đầu.”

“Nhưng” Tôi đứng nguyên tại chỗ mình đang đứng. “Thầy đã nói là em được lựa chọn.”

“Đây là một lớp học đấy, em Greenley,” thầy Hall nói. “Em không thể bỏ giữa chừng như vậy.”

Mà đúng là như vậy. Bạn không thể bỏ đi vào giữa buổi học như vậy được. Không thể nếu không có giấy phép. Nếu làm vậy, bạn có thể bị phạt ở lại sau giờ học, hoặc tệ hơn, bị đình chỉ. Có thể bạn bị đuổi học ấy. Làm sao mà tôi biết được? Trước kia, tôi chưa từng bỏ ra ngoài giữa buổi học. Tôi luôn là một đứa bé ngoan. Bạn biết đấy, xinh xinh hiền ngoan. Loại con gái chẳng bỏ giữa chừng vì bất cứ điều gì và để cho ai đó bị rơi vào tình thế khó xử cả.

Thầy Hall biết điều đó. Có thể vì thế mà thầy thêm vào, “Em không thể cứ đi như thế được.”

Và có thể vì thế mà tôi trả lời, “Có chứ ạ.”

Và bỏ đi.

“Cô Greenley”, tôi nghe thấy thầy hét lên. “Cô Greenley! Trở lại đây ngay lập tức!”

Nhưng đã quá muộn. Tôi đã bước ra khỏi phòng hợp xướng và đi xuống phía hành lang, thẳng vào nhà vệ sinh nữ, nơi tôi mặc lại bộ quần áo bình thường của mình với hai tay run bần bật.

Và bạn biết không? Chẳng hề có một người nào đi theo tôi xem tôi có sao không. Không ai xin phép thầy Hall để đi xem tôi thế nào. Chẳng ai lo lắng theo cách tôi luôn lo cho Cara, rằng có thể tôi cũng cần một bờ vai để gục vào nức nở.

Không ai cả. Chẳng hề có một ai.

Thậm chí là cả Trina, người có lỗi trong toàn bộ chuyện này.

Bạn có muốn biết tại sao không? Bởi vì người duy nhất tại trường trung học Clayton này có đủ quan tâm để người khác xem họ có làm sao không chính là tôi đây.

Có thể vì thế mà tôi cầm cái váy – cái váy Những Kẻ Hát Rong một trăm phần trăm polyester, một trăm tám mươi đô của tôi, với hình tia chớp được đính bằng cườm ở phía trước – cuốn nó lại và ném vào sọt rác.

Annie

Vấn – Đáp

Hãy gửi tới Annie mọi khúc mắc, những tâm tư tình cảm rắc rối nhất của bạn. Mạnh dạn lên, bạn dám không! Mọi thư từ gửi cho Annie sẽ được đăng lên tờ Register của trường trung học Clayton. Chúng tôi đảm bảo tên và địa chỉ e-mail của người gửi sẽ được giữ kín.

Annie thân mến,

Mặc dù mình đã sang tuổi mười sáu từ

tuần trước, nhưng bố mẹ mình vẫn sẽ không cho mình đi chơi với các bạn trai, kể cả trong những lần đi chơi cả nhóm. Gần đây có một cậu bạn đã mời mình đi xem p him với cậu ấy VÀ bố mẹ cậu ấy, thế mà bố mẹ mình vẫn không đồng ý.

Giờ thì các cô bạn của mình cũng không muốn chơi với mình nữa, bởi vì các bạn ấy biết rằng mình không được phép làm bất cứ điều gì khi có bọn con trai ở đó. Mình đang chết dần chết mòn vì cô đơn. Mỉnh phải làm gì đây?

Ký tên: Cô độc ở Indiana.

Cô độc thân mến,

Hãy bảo bố mẹ bạn rằng bạn yêu họ, và bạn biết rằng họ đang cố gắng bảo vệ bạn, nhưng họ đã đi quá xa rồi. Bằng cách ngăn cản bạn có những mối quan hệ xã hội bình thường, họ đã không để cho bạn được học cách tự quyết định và phát triển những mối quan hệ lành mạnh. Và điều đó sẽ có tác động tiêu cực không chỉ tới khả năng tìm người bạn đời trong tương lai của bạn, mà cả nghề nghiệp và cuộc sống nói chung.

Nếu họ vẫnối lắng nghe, hãy đề nghị mục sư của bạn hay một giáo viên có uy tín hay những người bạn trưởng thành khác tới nói giùm bạn như một người biện hộ ấy. Chúc bạn may mắn, và hãy nhớ rằng, miễn là khi nào còn có Annie, bạn sẽ không bao giờ phải cô độc.

-Annie