You are here

Tôi cũng rất nhớ anh ấy - Chương 17

 

Chương 17: Lễ tình nhân bất ngờ

Trước khi Tạ Đắc tan sở thì nhận được cú điện thoại lạ, là số điện thoại cố định trong cùng thành phố, người gọi đến là một phụ nữ nói với giọng lạnh lùng: "Anh hãy nghe cho kỹ, bạn gái anh đang trong tay chúng tôi, tiền chuộc một triệu tệ. Nếu anh dám báo cảnh sát, chúng tôi lập tức giết con tin." nói xong liền cúp máy. Cậu ngây người một lúc, không biết chuyện gì xảy ra, hít sâu một hơi, sau khi ổn định tinh thần liền gọi cho Tân Ý Điền, không ngoài dự đoán của cậu điện thoại tắt máy, lại gọi lại số máy lúc nãy.

Điện thoại bàn không ngừng reo. Hà Chân nhìn màn hình hiển thị số di động rồi hỏi Tân Ý Điền, "Có cần nghe máy không?" Tân Ý Điền mắng: "Cậu khùng hả, không ăn qua thịt heo cũng không thấy heo chạy à? Đương nhiên không thể nghe." Cô rút dây điện thoại ra, ký túc xá trong tích tắc yên tĩnh trở lại.

Hà Chân hỏi: "Cái trò vui của cậu có hơi quá không? Lỡ cậu ta báo cảnh sát thì phải làm sao? Tớ nhất định phải chết, không thiếu cảnh bị cảnh sát cho ăn mắng á."

Tân Ý Điền phất tay, "Yên tâm đi, anh ấy đã được huấn luyện, sẽ biết cách ứng phó loại chuyện bắt cóc tống tiền, biết nên làm thế nào mà, sẽ không báo cảnh sát đâu. Việc tớ lo là, anh ấy sẽ không mang theo một triệu tệ tiền mặt thiệt chứ? Lỡ như trên đường bị mất? Tớ đền không nổi đâu. Biết vậy nói năm trăm ngàn được rồi."

Đồng mưu tức giận nói, "Cậu nên nghĩ làm thế nào để dẹp yên ông cọp họ Tạ sắp nổi trận lôi đình thì hay hơn, tớ nhìn thế nào cũng không thấy cậu ta giống người bị người khác trêu đùa mà con có thể tốt bụng nhẫn nhịn đâu."

Tân Ý Điền đem dây thừng và băng dán đã chuẩn bị trước vào trong túi, nhắc Hà Chân lần nữa: "Nói rồi mà, đến nhà A Mỹ rồi thì tớ gọi điện cho cậu, cậu lại dùng di động nhắn địa chỉ vào di động anh ấy, đừng nghe điện thoại của anh ấy, sẽ lộ đó. Tớ đi đây. Cậu đừng có quên đấy."

Tạ Đắc đến ngân hàng rút một triệu tệ tiền mặt, bỏ trong túi du lịch màu xanh, chuẩn bị xong hết, cậu ngồi trong xe nhắm mắt dưỡng thần, đợi bọn bắt cóc tống tiền ra chỉ thị tiếp theo. Trong đầu lại hiện ra số điện thoại bàn của bọn cướp, cảm thấy quen mắt, hình như đã thấy số này ở đâu rồi, nhưng thế nào cũng nghĩ không ra. Cậu phân tích tỉ mỉ, đối phương nếu là muốn tiền, như vậy cho thấy không phải nhằm vào cá nhân cậu mà trả thù, chỉ cần làm theo bọn họ yêu cầu, chắc sẽ không ảnh hưởng đến Tân Ý. Cậu thấy kỳ lạ chính là, bọn họ vì sao chỉ cần một triệu, chẳng lẽ trước khi gây án không điều tra thân thế cậu hay là bọn cướp lần này cơ bản chẳng ra trò trống gì?

Di động có tin nhắn mới. Cậu mở xem, là một địa chỉ, khu vực ngoại thành, có hơi hẻo lánh, sau cùng kèm thêm: Một mình anh đi, nếu như báo cảnh sát, anh sẽ hối hận. Cậu thấy thế nào cũng thấy kỳ quái, đối phương thế mà báo cho cậu địa chỉ cụ thể rõ ràng, thậm chí giọng điệu nói chuyện lại khách sáo lịch sự.

Cậu gọi điện thoại, sau đó khởi động xe, chạy thẳng đến mục tiêu. Qua đường cao tốc là một con đường có vẻ chật hẹp, hàng cây thông cao to đầy hai bên đường, lá đã rụng hết, trơ trọi đứng giữa đồng trống trong mùa đông. Bên tay trái là sông Thượng Lâm mênh mông, ngày đêm chảy cuồn cuộn không ngừng nghỉ, vì thế không khí so với nội thành lạnh hơn nhiều. Trời đã tối, trên đường xe rất ít, cũng không có đèn đường. Cậu lái rất chậm, nhờ ánh đèn nên thấy được phía trước chếch bên phải là một tòa nhà hai tầng xây dựng theo phong cách kiên trúc nước ngoài, cậu dừng xe cách một đoạn xa, xách theo túi du lịch chậm rãi đi tới.

Cổng không bị khóa, khẽ mở, dường như đợi cậu tự chui đầu vào lưới. Cậu đẩy cửa sắt đi vào, đây là ngôi nhà điển hình của người dân phương Nam, có lẽ từ lâu không có ai ở, có chút hoang vắng, cỏ dại trong vườn cao đến thắt lưng, cây sồi xanh cũng không thấy dấu hiệu của sự chăm sóc. Cậu đứng trước cánh cửa đóng chặt tập trung tư tưởng nín thở lắng nghe động tĩnh một lúc, chẳng nghe được gì ngoại trừ tiếng gió thổi qua tán lá. Đưa tay đẩy cửa, tiếng cọt kẹt vang lên, hình ảnh Tân Ý Điền bị trói hai tay hai chân, miệng dán băng dính ngồi trên sofa, lập tức đập vào mắt cậu. Cậu ngây ngẩn cả người, đầu tiên là nhìn chung quanh, không phát hiện người khác, sau đó đi tới, xé băng dán trên miệng cô ra.

Động tác cậu có chút thô lỗ, Tân Ý Điền nhịn không được rút hai tay giấu đằng sau lưng ra, đẩy cậu ra nói: "Đau! Anh nhẹ chút, để em tự làm."

Tạ Đắc hỏi với giọng điệu không thấy hứng thú: "Bọn cướp đâu?"

Tân Ý Điền sợ cậu tức giận, vội vã ôm cổ cậu đem hết kỹ xảo hôn cậu, đến khi cậu bắt đầu thở dốc, nhân cơ hội hô to: "Lễ tình nhân vui vẻ!"

Tạ Đắc có vẻ vô cùng bình tĩnh, dán mắt vào cô bạn gái tinh quái dựa sát vào mình một lúc lâu, cuối cùng thở dài bó tay, "Quên đi, không sao là tốt rồi."

Bộ dạng bình tĩnh của cậu trong mắt Tân Ý Điền chả khác dấu hiệu báo trước bão tố sắp đến, nhanh nhảu nịnh nọt: "Chẳng phải gần đây tâm tình anh không tốt sao, dỗ anh lại không vui, đành phải tự biên tự diễn tạo cho anh cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân thôi. Em đùa giỡn anh vậy, anh không giận chứ?"

"Em nói thử xem?" Cậu lạnh lùng liếc cô một cái. Tân Ý Điền sợ không dám hé một câu nào, như một chú mèo nhỏ đáng thương nhìn cậu, hai tay để trên đầu như thỏ trắng, hát giọng thiếu nhi: "Xin bạn đừng ăn tôi đừng ăn tôi, tôi sẽ hát cho bạn một bài hát thật hay -- "

Cậu phì cười, vội xoay người sang chỗ khác. Chú ý tới một quyển sách trên sofa, hỏi: "Chờ lâu không?" Người nào đó có tật giật mình vội vã lắc đầu, "Em không biết anh có đến hay không, cho nên đem theo sách để giết thời gian."

Cậu vỗ vỗ đệm sofa, "Em nói anh có thể không đến sao? Nhọc lòng hai người nghĩ ra cái trò bắt cóc, có câu không có mũi khoan kim cương thì đừng hòng làm nghề gốm sứ, thật mất mặt xấu hổ!"

Tân Ý Điền bỗng nhiên tỉnh ngộ réo lên: "Anh đã sớm biết rồi hả?"

"Có người bắt cóc mà lại xài điện thoại cố định và di động sao? Cũng không cần vệ tinh theo dõi, tùy tiện điều tra một tí là ra cả thôi." Trách không được cậu nghĩ số điện thoại bàn nhìn quen mắt, năm con số đầu tiên của số điện thoại trường Thượng Đại đều giống nhau. Khi vệ sĩ nói cậu biết chủ số điện thoại này là "Hà Chân", mặt cậu xanh lại, mới hiểu ra hai người họ liên thủ đùa mình. Cậu quyết định biết thời biết thế đi đến cùng, muốn xem các cô rốt cuộc muốn quậy cái quỷ gì. Xe ngang qua quảng trường trung tâm, trên đường đều là người bán hoa hồng, lúc này mới tỉnh ngộ.

Tân Ý Điền đấm mạnh cậu một cái, "Anh xấu quá đi, hồi nãy cố ý chơi em!" Kích động làm cô quên hai chân bị trói mà đứng lên, kết quả suýt chút nữa ngã nhào.

"Anh chưa nói gì hết, là tự em nhảy vào ôm mà." Cậu lộ ra một nụ cười xấu xa, ngồi xổm xuống tháo dây thừng quanh chân cô, tháo một hồi vẫn chưa xong, có chút không kiên nhẫn, "Không có việc gì em thắt gút nhiều vậy làm gì?"

Tân Ý Điền hừ một tiếng, "Để diễn cho thật mà, người ta rất chuyên nghiệp đó. Dây thừng quá dài, đành phải thắt gút nhiều thôi. Anh càng tháo chân em càng đau, ở phòng bên bên kia có dao đấy."

Cậu tức giận nói: "Đáng đời!" Đứng dậy đến phòng bếp tìm một con dao cắt trái cây để cắt đứt dây.

Tân Ý Điền mở túi du lịch của cậu ra xem, ngạc nhiên: "Wow, đây là lần đầu tiên em thấy tiền mặt nhiều thế này, rất không an toàn, nhanh nhanh kiếm chỗ giấu nó đi."

Tạ Đắc quan sát căn nhà, bên trong trống rỗng không có đồ đạc. Tường trắng, sàn nhà, đèn treo, trên tường treo một bức tranh sơn dầu, đồ dùng chỉ có sofa, bàn ăn, vài cái ghế, giống như chuẩn bị cho thuê, không nhịn được hỏi: "Nhà của ai?"

"Nhà của một học sinh, cả nhà di dân sang Canada, thỉnh thoảng mới về. Em phiên dịch luận văn cho con bé, con bé cho em mượn nhà vài ngày. Em nói cần mượn nhà để quay phim ngắn, hì hì."

Cậu trêu chọc nói: "Quay phim em bị trói hả?"

"Anh được lắm, đừng có mà được lợi mà còn ra vẻ thông minh! Em tốn rất nhiều tâm tư, cũng muốn tặng anh một món quà đặc biệt nhân lễ tình nhân. Rốt cuộc anh có ngạc nhiên vui mừng không vậy?" Tân Ý Điền vừa nói vừa nhặt dây thừng, băng dán rơi trên đất và cuốn sách ở sofa nhét vào túi sách, kéo khóa kéo nói: "Được rồi, mặc kệ anh vui ít hay là vui nhiều, thời gian không còn sớm nữa, chúng ta nên đi thôi. Anh đậu xe ở đâu?"

"Sao phải đi? Không phải em mượn nhà mấy ngày sao? Không ở lại một đêm quả thực có lỗi với sự hao tốn tâm tư của em." cậu thủng thẳng đến sofa ngồi xuống.

"Anh tưởng đây là khách sạn sao? Thứ nhất không có thức ăn, thứ hai không có chăn, làm sao mà ở lại được?"

"Ăn thì có thể mua ở gần đây, còn chăn, ráng tìm chắc chắn có thôi, nếu không họ về đây đắp bằng cái gì?" Cậu đi thẳng vào phòng ngủ, mở tủ âm tường, bên trong đầy đủ thảm lông, chăn, gối đầu, chiếu và những thứ linh tinh khác.

Tân Ý Điền vẫn lắc đầu, "Em không muốn ở đây, không có điều hòa, buổi tối sẽ lạnh. Em có đặt chỗ ở nhà hàng Tây, tám giờ tối, nếu không đi thì không kịp đâu."

Tạ Đắc liếc cô một cái, nhàn nhã nói: "Yên tâm, có anh ở đây, sẽ không để em đông lạnh đâu."

Cuối cùng họ đến cửa hàng tiện lợi gần đó mua một ít vật dụng hàng ngày, cộng thêm mì ăn liền, lạp xưởng và trứng kho, ăn qua loa một bữa. Tân Ý Điền vừa thu dọn chén đũa vừa lắc đầu: "Bữa tiệc lớn ngày lễ tình nhân của em cứ như vậy biến thành mì ăn liền."

Tạ Đắc từ phía sau ôm lấy eo cô, thì thầm vào tai cô: "Bữa tiệc lớn ngày lễ tình nhân của anh, bây giờ chính thức bắt đầu -- "

Tân Ý Điền quay đầu lại, như cười như không nhìn cậu một cái, nhướn mày nói: "Anh nghĩ hay quá đi, em mới không cần -- "

Cậu cúi đầu hôn cổ cô, "Không phải em bị trói sao? Làm gì có quyền nói "Không"?"

Tân Ý Điền hừ một tiếng, không phục phản bác: "Anh cũng không phải bọn cướp!"

"Anh không ngại làm đạo tặc hái hoa một phen."

"Đáng tiếc em không phải là con tin bị bắt cóc." Cô nói xong cười chạy đi.

Có thể là do chuyện "Bắt cóc" kích thích, buổi tối Tạ Đắc cực kỳ phấn khởi, suy nghĩ nhiều cách giày vò cô. Khởi đầu Tân Ý Điền có trắc trở, nhưng là vì lấy lòng cậu, nỗ lực phối hợp cậu muốn làm gì thì làm, dần dần quen được. Cậu càng hăng hái, không chỉ muốn cô thực hiện các động tác khó nói, bản thân càng không gì kiêng kỵ, nói sở trường hạ lưu gì đó. Tân Ý Điền vừa thẹn vừa giận, xoay người xuống giường muốn tìm bông gòn bịt lỗ tai. Cuối cùng hai người mệt cực đô, ôm nhau đánh một giấc ngon lành.

Thân thể đã trút hết niềm say mê thỏa thích, tâm lý cũng tự nhiên mà khoan khoái hơn, Tạ Đắc sau một giấc tỉnh dậy, cảm giác sảng khoái vô cùng, tinh thần sung mãn, đã lâu chưa cảm thấy hăng hái dâng trào như thế này.

Tân Ý Điền uể oải tỉnh dậy, cậu đã quần áo chỉnh tề, rửa mặt xong xuôi, đứng trước gương thắt cà vạt. Bởi vì không có rèm cửa sổ, ánh nắng thẳng tắp chiếu vào phòng. Cô che mắt, ngáp một cái nói: "Anh phải đi làm hả?"

"Mẹ anh đã khỏe hơn nhiều rồi, em muốn thăm bà không?" Cậu không quay đầu, hỏi một cách thờ ơ.

Có thể do mới tỉnh lại, Tân Ý Điền cảm giác trong đầu trống rỗng, hồi lâu mới trở lại bình thường, "Sau này đi, được không?"

Cậu đi qua, đứng bên giường từ trên nhìn xuống cô, cười nói: "Sớm muộn cũng phải đi, em sợ cái gì."

Cô không muốn nói "Em không muốn đến nhà anh" một cách trực tiếp nên thay đổi cách khác dịu dàng hơn, "Anh không cảm thấy hơi nóng vội sao? Chúng ta mới quen nhau mấy tháng mà thôi-- "

"Nhưng mà chúng ta biết nhau bảy năm rồi."

"Em --" Tân Ý Điền nhìn cậu muốn nói lại thôi. Những hình ảnh lộn xộn hiện lên trong đầu cô, cô không biết nên làm thế nào cho phải. Cô không ngờ quan hệ hai người sẽ tiến triển nhanh như vậy, nhanh đến khiến cô trở tay không kịp.

Tạ Đắc ngồi xuống đầu giường, thấp giọng nói: "Yên tâm, mẹ anh chỉ nhớ những người và sự việc trước lúc anh hai mất, trí nhớ sau này trong tình trạng hỗn loạn, mẹ anh chắc là không nhớ ra em đâu."

Tân Ý Điền không nói gì, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ.

"Ba anh mất rồi, anh mới nhận ra trên đời này chỉ còn mẹ anh là người thân duy nhất. Tình trạng sức khỏe và tinh thần bà ấy lúc tốt lúc không, anh rất lo lắng, nên từ khách sạn dọn về nhà, muốn lúc bà ấy còn sống chăm sóc bà nhiều hơn. Chúng ta kết hôn sớm một chút, trong nhà có trẻ con, bà ấy sẽ không cô quạnh thế này, đây là thứ nhất; thứ hai, trước đây anh chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn, nếu như nhất định phải cưới, đối tượng chỉ có thể là em." Cậu theo thói quen đem những tâm tình, suy nghĩ, thái độ ẩn giấu ở nơi mà người khác không thấy được, cân nhắc rất lâu cuối cùng mới quyết định thổ lộ ý kiến chân thật nhất từ đáy lòng, nó khiến cậu có cảm giác giống như trần như nhộng đứng trên đường, giống như mất đi năng lực tự vệ, bởi vậy khi nói ra có chút mất tự nhiên.

Cách nói trưng cầu ý kiến nhưng thực ra lại cương quyết làm Tân Ý Điền không nói nên lời. Cô đứng lên mặc quần áo, trước khi cậu mở cửa ra ngoài nói một câu: "Kết hôn là đại sự, không phải hai người chúng ta nói là có thể được."

Tạ Đắc dừng bước, đôi mày chau lại một chỗ, như đăm chiêu nhìn cô một cái.

Hai người thu dọn xong xuôi rồi rời khỏi, Tạ Đắc đưa cô về Thẩm gia. Trên xe Tân Ý Điền nhận được điện thoại của mẹ, "Thi Linh với Quân Hòa lại đang cãi nhau, làm phiền tới Quân An, nó ôm Kỳ Kỳ đòi đi, bị mẹ ngăn cản. Lão Thẩm tức giận đến nỗi bệnh tim suýt chút phát tác. Còn con, ở bên ngoài qua đêm cũng không nói một tiếng, không biết gọi điện về sao?" Cô vội trả lời: "Con về nhà liền mà. Mới qua năm mới, hai vợ chồng nó cãi nhau gì nữa?"

Nguyên nhân sự việc là như thế này: Thẩm Quân Hòa và đám bạn chơi mạt chược, một ngày một đêm không về nhà, thua không ít tiền. Bà vợ Liêu Thi Linh tìm ra cậu, gọi cậu về nhà cậu không chịu, thế là lật bàn mạt chược trước mặt mọi người. Hai người cãi nhau đến tận nhà, anh một lời tôi một câu, ai cũng không chịu nói ít vài câu. Liêu Thi Linh không cẩn thận làm bể chai nước hoa Chanel của Thẩm Quân An, Thẩm Quân An vin cơ hội này nói cô vài câu. Liêu Thi Linh bất mãn bà chị thiên vị em trai, nói móc cô ở nhà mẹ đẻ ăn không ngồi rồi, lôi chuyện cô ly hôn ra nói. Thẩm Quân An tức giận khóc lớn, thu dọn hành lý đòi dẫn con gái đi. Thẩm Gia Sơn quát giận, mọi người sợ không dám lên tiếng. Thẩm Quân Hòa thấy bất thường, chuồn đi, Liêu Thi Linh liền theo đuôi. Do đó khi Tân Ý Điền trở về Thẩm gia, chiến trường Thẩm gia tràn ngập khói thuốc súng tuyên bố tạm dừng, Thẩm Gia Sơn bế cháu ngoại Kỳ Kỳ đi ra ngoài uống trà, Thẩm Quân An trốn ở trong phòng xem TV.

Mẹ Tân đứng ở cửa nhìn xung quanh, thấy một chiếc xe một đen ở phía xa mở cửa. Tân Ý Điền xuống xe, hơi bất ngờ là Tạ Đắc cũng theo xuống xe. Cậu đi về phí mẹ Tân, gọi một tiếng "Dì", nói vài câu mừng năm tốt đẹp cát tường. Mẹ Tân tỉ mỉ quan sát cậu, ánh mắt có vẻ lưỡng lự, cuối cùng không hỏi gì, chỉ vẫy tay: "Bên ngoài lạnh lắm, đừng đứng đây nữa, vào trong đi."

Tạ Đắc có chút thận trọng ngồi ở phòng khách Thẩm gia, mẹ của Tân Ý dường như hơi ấn tượng đối với cậu, cậu không biết đây là chuyện tốt hay chuyện xấu. Cậu uống trà, ngồi khoảng mười phút thì đi.

Tân Ý Điền dọn dẹp đồ đạc trong phòng. Mẹ Tân gõ cửa, nói: "Trong nhà có lạp xưởng và cá khô, con muốn mang một ít đến Bắc Kinh không?" Cô nói cũng được, tìm một cái túi sạch đưa mẹ. Mẹ Tân vừa vào phòng vừa từ tốn nói: "Cậu thanh niên vừa đưa con về nhà đó, con và nó đang yêu nhau sao?"

Cô nhẹ nhàng gật đầu.

Mẹ Tân lại hỏi: "Cậu ta tên gì?" Tân Ý Điền qua một lúc lâu mới thấp giọng nói: "Họ Tạ."

"Đúng là nó!" Mẹ Tân lộ vẻ giận dữ, "Mấy đứa là thật hay đang đùa giỡn?"

Cô cúi đầu không nói lời nào.

Mẹ Tân biến sắc, quát giọng lạnh lùng: "Sau này con ít lui tới với nó, nghe chưa?"

Tân Ý Điền vô cùng bất đắc dĩ, "Mẹ, anh ấy không phải tên lừa đảo cũng không phải kẻ xấu, mẹ đừng có thành kiến với anh ấy."

Mẹ Tân tăng giọng nói lớn tiếng: "Vết thương con lành rồi nên quên mất đau rồi ư, bị nó làm hại còn chưa đủ thảm sao? Thiếu chút nữa thân bại danh liệt! Còn những người trong Tạ gia, là chúng ta rước lấy nhục sao?"

"Mẹ, đã là quá khứ rồi, con đâu có sao! Khi đó anh ấy còn nhỏ, làm việc không biết chừng mực, lại thích đùa dai -- "

Mẹ Tân tức giận cắt ngang lời cô, "Đó là trò đù dai của đứa con nít sao? Cho con uống thuốc ngủ, định vô lễ với con --,con trai mười sáu tuổi, nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, việc có thể làm việc không thể làm còn cần người khác dạy sao? Từ nhỏ tâm thuật bất chính, lớn lên là người tốt sao? Con đó --" bà chỉ vào đầu con gái mắng to: "Càng sống càng dở! Con năm nay bao nhiêu, nó năm nay bao nhiêu?"

Tân Ý Điền bị mắng chỉ cúi đầu, không dám lên tiếng.

"Tạ gia có tiền là tốt, nhưng chúng ta không thấy lạ! Những người Tạ gia, tất cả đều là nhân vật lợi hại, có tiếng ngang ngược không phân phải trái. Con ngớ ngẩn không biết, chứ mẹ rất rõ ràng! Con đó, đúng là trẻ người non dạ! Mẹ nó biết chuyện hai đứa không?"

Tân Ý Điền ấp úng nói: "Tụi con quen nhau chưa bao lâu -- "

"Vậy là tốt rồi, nhanh chóng chia tay đi!"

"Mẹ, con không phải vì tiền của anh ấy, anh ấy đối với con rất tốt -- "

Mẹ Tân liếc cô, "Mẹ biết con chia tay Ngụy Tiên, tình cảm chịu đả kích rất lớn, nhưng cũng không thể làm ẩu như thế! Từ nhỏ mẹ dạy con thế nào? Con gái phải đứng đắn tự trọng, bất kể xảy ra chuyện gì, tuyệt không thể cam chịu. Mẹ tin con, con lại cả đêm không về? Đêm qua có phải con ở chung với nó không?"

Tân Ý Điền chống đỡ không nổi, nhịn không được nói: "Mẹ, con hai tám tuổi rồi, không phải trẻ con--" mẹ Tân không đợi cô nói xong, lập tức nói: "Vậy con vẫn muốn yêu đương với thằng nhóc đó? Đây là biểu hiện nghiêm túc chịu trách nhiệm với tình cảm sao?"

Cô bị dồn vào tường á khẩu không trả lời được, đành nói: "Được rồi, được rồi, con biết nên làm như thế nào." Cô xách theo túi lạp xưởng và cá khô nhanh nhảu chạy vào phòng. Cô thả đại cái túi lên bàn, chỉ vào cái đầu con cá nói: "Xem mày kìa, gây cho tao biết bao rắc rối!"

Buổi chiều cùng ngày Tân Ý Điền về Bắc Kinh, Tạ Đắc muốn đến đón cô. Cô vội đáp: "Anh đừng có mà tới, mẹ em không muốn thấy anh." Tạ Đắc không ngờ mình lại không được hoan nghênh, hỏi vì sao. Cô thở dài, "Cũng do chuyện tốt anh làm! Em hỏi anh, lần đó có phải anh cho em uống thuốc ngủ không? Em đến bây giờ còn mơ mơ màng màng, không nhớ rõ cụ thể xảy ra chuyện gì. Lúc đó mẹ em đến nhà anh đón em, cảnh sát hình như cũng tới, có đúng không?"

Tạ Đắc hồi lâu không lên tiếng."Vậy anh bảo Đổng Toàn đến đón em." Cậu ngắt điện thoại, ngồi phịch xuống sofa. Tạ gia từ lúc Tạ Hậu mất, bố trí trong nhà không có thay đổi gì. Cậu nhìn quanh bốn phía, trên tường vẫn treo bức thư họa ngay vị trí đó, bình hoa vẫn đặt trên bệ cửa sổ, trong bình cắm một bó hoa cát cánh, trên kệ vẫn để những món đồ lúc nhỏ cậu thường chơi, cậu nhắm mắt lại đều có thể tìm được.

Cảnh cũ người xưa. Cậu nhớ rất rõ, mùa hè năm ấy cậu mười sáu tuổi, Tân Ý trước khi du học đến tạm biệt cậu, là ngồi ở nơi cậu đang ngồi.