Thịnh Thế Trà Hương, chương 043-044

Chương 43: Tức giận

Lúc này, hai con dâu của Trang phủ cũng lục tục đi tới. Phương Nghiên Hạnh và đệ đệ Phương Kiến Thụ đi cùng nhau, Lưu Bích Quân thê tử của Trang Tín Xuyên được bà vú nâng đỡ theo sát sau đó. Hai người tiến vào thấy thảm trạng như vậy, đều sợ tới hoa dung thất sắc, trong miệng gọi tên của phu quân, lệ nóng trào ra.

Hai vị thiếu gia thấy thê tử đi vào không muốn khiến thê tử lo lắng, cũng không muốn mất mặt với thê tử, vội vàng nín khóc.

Một bên Tần Thiên vội tiến lên muốn đỡ Đại phu nhân dậy, nhưng mà thân mình Đại phu nhân rất nặng, nhất thời nàng không nâng bà lên được, nàng quay đầu muốn gọi Nguyệt Nương, bỗng nhiên thấy hoa mắt, là Trang Tín Ngạn đi đến bên cạnh Đại phu nhân. Tiếp theo, Tần Thiên chỉ cảm thấy trên tay buông lỏng, Đại phu nhân đã được hắn đỡ nâng dậy.

Tần Thiên có chút kinh ngạc nhìn hắn một cái, không nghĩ tới hắn nhìn qua không có cơ bắp, khí lực cũng không nhỏ a.

Không nghĩ tới Trang Tín Ngạn cũng hướng nhìn nàng, ánh mắt lạnh lùng thản nhiên, Tần Thiên không kiên nhẫn, nhẹ nhàng quay đầu đi. Đồng thời nàng xoa xoa tay Đại phu nhân, lại kinh dị phát hiện, cánh tay rất nóng nhưng ngón tay của bà thì lạnh như băng, lại nhìn sắc mặt  phu nhân, thật sự rất khó coi.

Tần Thiên không khỏi có chút lo lắng, “Phu nhân, nô tỳ đỡ người đi nghỉ?” Nàng ở bên tai Đại phu nhân nhỏ giọng nói.

Đại phu nhân chậm rãi gật đầu, Tần Thiên cùng Trang Tín Ngạn vừa giúp đỡ Đại phu nhân xoay người, phía sau lại truyền đến thanh âm phẫn nộ của Nhị di thái thái: “Tín Xuyên, con không cần cầu xin nữ nhân ngoan độc này. Bà ta có bản lĩnh đem con nộp cho quan phủ, nương cũng có bản lĩnh đem con cứu ra!”

Đại phu nhân tức giận đến cả người run lên, xoay người lại, căm tức nhìn Nhị di thái thái. Nhị di thái thái hung hăng trừng mắt với Đại phu nhân, hai mắt đỏ lựng, sắc mặt trắng như tờ giấy, nhìn qua giống như một con thú vì bảo vệ con mình mà nổi cơn điên.

Nàng ta trừng mắt nhìn Đại phu nhân, gằn từng tiếng nói: “Nếu con bởi vậy mà xảy ra chuyện gì, nương thề, nương nhất định sẽ phá hủy Thịnh Thế Trà Hành, làm cho Trang phủ hơn một ngàn mạng người chôn cùng con! Mặc kệ dùng thủ đoạn gì, ta nhất định sẽ không buông tha kẻ khác”.

“Lý Tú Mai!” Đại phu nhân hét to, “Ngươi có biết ngươi đang nói cái gì không?”

“Đại nương!” Lúc này, Trang Minh Hỉ thấy hai người cương liệt, sợ không có đường cứu vãn, vội vàng hướng tới Đại phu nhân quỳ xuống: “Đại nương, người cho ca ca một cơ hội nữa đi, chuyện này đúng là ca ca sai, nhưng mà, ai lại không phạm sai lầm? Đại nương đối với hạ nhân trong phủ đều có thể khoan dung, vì sao không thể đối với ca ca cũng khoan dung một chút, ca ca là huyết mạch của Trang phủ mà!”

Lưu Bích Quân tiến vào sau, liền theo lời Trang Minh Hỉ nói đó mà hiểu rõ mọi việc, nhìn lại thấy Trang Tín Xuyên bị thương thê thảm, tâm thần vốn đã hoảng sợ, thấy Trang Minh Hỉ quỳ xuống, nàng cũng quỳ xuống theo, cầu xin nói: “Đại nương, Bích Quân vừa mới gả vào cửa, chẳng lẽ người nhẫn tâm nhìn Bích Quân tuổi còn trẻ đã trở thành góa phụ sao? Đại nương, người tha cho Tín Xuyên lần này đi, Tín Xuyên về sau nhất định sẽ không phạm sai lầm nữa !”

Buôn bán trà giả cũng không phải việc nhỏ, nếu muốn đem Trang Tín Xuyên giao cho quan phủ, khẳng định là kết cục lưu đày, trong nội tâm, Đại phu nhân cũng không muốn tuyệt tình đến vậy. Hơn nữa một khi nháo đến quan phủ, chuyện Thịnh Thế buôn bán trà giả cũng sẽ sáng tỏ, đối với danh dự Thịnh Thế sẽ là đả kích trí mạng, mà Nhị di thái thái có Hồ đại nhân làm chỗ dựa, chỉ cần bỏ ra chút bạc, có lẽ sẽ giúp cho Trang Tín Xuyên miễn tội, kết quả, chẳng những không thể giáo huấn hắn, ngược lại Thịnh Thế danh dự lại bị tổn thất, thật sự là tiền mất tật mang .

Lúc này Đại phu nhân thấy Trang Minh Hỉ cùng Lưu Bích Quân đều quỳ xuống khẩn cầu, trong lòng đã có suy tính.

Bà nhìn Trang Minh Hỉ nói: “Minh Hỉ, Đại nương chẳng lẽ chưa bao giờ cho ca ca con cơ hội hay sao?” Nói xong, Đại phu nhân chỉ về phía Trang Tín Xuyên: “Những năm gần đây, ta đã cho hắn bao nhiêu cơ hội rồi? Xa xôi không nói tới, chỉ ngay mấy tháng trước thôi, ca ca con cân thiếu khi thu mua chè tươi của trà nông, ta cũng tha thứ cho hắn, ta chỉ bảo hắn tự mình đến xin lỗi trà nông, nhưng mà hắn bằng mặt không bằng lòng, lôi kéo Tín Trung đi thay thế, còn cho rằng ta không biết gì sao?”

Đại phu nhân bởi vì quá mức kích động, thanh âm có chút run rẩy.

Trang Tín Xuyên cùng Trang Tín Trung đều chột dạ cúi đầu, Nhị di thái thái lại không có lời nào để nói, hừ lạnh một tiếng.

Đại phu nhân thở sâu, thẳng lưng, kiên quyết nói: “Được rồi, đối với Tín Xuyên là huyết mạch của lão gia, ta cũng sẽ không tuyệt tình…”

Nghe đến đó, người của Nhị phòng trên mặt ai cũng lộ ra thần sắc vui mừng. Nhị di thái thái lại là vẻ mặt đắc ý, mà Trang Tín Xuyên như trút được gánh nặng, thở ra một hơi thật dài.

Nhưng những lời kế tiếp của Đại phu nhân khiến tâm hắn đang thả lỏng bỗng nhiên lại căng thẳng.

Đại phu nhân gằn từng tiếng, thanh âm lạnh thấu xương: “Nhưng sự thực rõ ràng, Tín Xuyên thấy lợi quên nghĩa, là kẻ duy lợi, không xứng đáng với vị trí đương gia trong tương lai, ta không thể đem tâm huyết vất vả cả đời xây dựng sự nghiệp của lão gia, càng không thể đem vận mệnh của hơn một ngàn người trong Trang phủ giao vào tay ngươi! Ta tuyên bố, vị trí gia chủ của Thịnh Thế từ nay về sau cùng Trang Tín Xuyên không có chút quan hệ, ta sẽ lựa chọn người khác!”

Lời nói này tựa như thiên lôi đánh xuống đầu mọi người, trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều ngây dại.

“Được rồi, các ngươi đưa bọn họ mang về đi, tất cả lui xuống!” Đại phu nhân mệt mỏi khoát tay, ý bảo gia đinh thả bọn họ ra! Xoay người liền giữ chặt tay của Tần Thiên, ý bảo nàng đỡ bà đi vào.

Tần Thiên một tay nâng Đại phu nhân, một tay cầm tay bà, cảm thấy tay bà so với vừa nãy càng lạnh, càng run rẩy hơn, lại nhìn sắc mặt bà, lúc này mới phát hiện mồ hôi lạnh đầy đầu, có cảm giác lung lay sắp đổ.

Tần Thiên âm thầm kinh hãi.

“Mau đỡ ta đi vào…” Đại phu nhân vô lực nói một câu, dường như hơi thở mong manh.

Tần Thiên gật đầu, Nguyệt Nương thấy thế cũng đi tới, hai người giúp đỡ phu nhân mới vừa đi hai bước, Nhị di thái thái giãy dụa ra khỏi trói buộc của gia đinh, lại như sói như hổ xông tới phía bọn họ.

“Giang Hoa Anh, ngươi đừng đi, ngươi là kẻ tiểu nhân bội bạc, ngươi cùng ta phải nói cho rõ ràng.”

Nàng ta đặt tay lên bả vai bà, dùng sức xoay người bà lại.

Đại phu nhân chỉ cảm thấy một trận đầu váng mắt hoa, dưới chân lảo đảo, thiếu chút nữa ngã sấp xuống, ít nhiều cũng may có Tần Thiên chống đỡ. Bà nhìn gương mặt hung thần ác sát của Nhị dị thái thái, trong đầu trống rỗng, nửa ngày nói không nên lời.

Nhưng mà Nhị di thái thái lại không buông tha bà, nàng ta gắt gao kéo vạt áo Đại phu nhân, như muốn cùng bà liều mạng, “Giang Hoa Anh, thời điểm ngươi cần ta, ngươi ba hoa chích choè, nay lại mượn cớ muốn đá văng chúng ta đi, ta nói cho ngươi, không có dễ dàng như vậy đâu!”

Động tác của Nhị di thái thái dường như phát sinh chỉ trong nháy mắt. Tất cả mọi người không kịp phản ứng, Trang Tín Ngạn mặc dù ở bên cạnh mẫu thân, nhưng do không nghe thấy thanh âm, đợi đến lúc nhận thấy có điểm không thích hợp, Nhị di thái thái đã xông tới trước mặt Đại phu nhân.

Trang Tín Ngạn sắc mặt vẫn bình tĩnh bỗng nhiên giận đỏ bừng, hắn tiến lên ngăn hai tay Nhị di thái thái, dùng sức đẩy ra! Sau đó bảo hộ ở trước người Đại phu nhân, căm tức nhìn Nhị di thái thái.

Nhị di thái thái bị hắn đẩy thối lui vài bước, nếu không phải nhờ Trang Minh Hỉ tiến lên đỡ lấy nàng ta, chỉ sợ đã té ngã trên mặt đất.

Nhị di thái thái đứng vững cước bộ mới thấy rõ là Trang Tín Ngạn, lúc này cười lạnh một tiếng, chỉ vào Trang Tín Ngạn, nói với Đại phu nhân: “Như thế nào, ngươi muốn đem sở hữu gia sản đều giữ lại cho người con câm điếc này sao? Ha ha!” Nhị di thái thái cười ha hả, “Ngươi cũng không nhìn xem con trai ngươi có gánh vác nổi hay không!” Nàng ta tươi cười hốt liễm, oán hận trừng mắt nhìn Đại phu nhân, cắn răng: “Giang Hoa Anh, ngươi sống là loại người như thế nào thì con ngươi sẽ nhận mệnh! Không còn hữu dụng thì đem vứt bỏ! Ngươi mới là kẻ chân chính thấy lợi quên nghĩa! Là ngươi tham lam, là ngươi không muốn buông tha mọi thứ trong tay, Giang Hoa Anh, ngươi là kẻ tiểu nhân ti bỉ!”

Đại phu nhân tức giận đến cả người cứng đờ, muốn nói gì đó, lại chỉ cảm thấy dường như ngực bị cái gì ngăn chặn, một hơi cũng không thở ra nổi.

Trang Tín Ngạn đối mặt với Nhị di thái thái, tất nhiên đem lời của nàng nhìn xem rành mạch, chỉ là vì miệng không thể nói, tuy rằng tràn ngập phẫn nộ, cũng không thể biểu đạt, dung nhan tuấn tú toát ra thần sắc vừa oán giận vừa đau khổ.

Bên cạnh Tam di thái thái cùng Trang Minh Lan tuy rằng thực lo lắng cho Đại phu nhân, nhưng cũng không dám tiến lên, cũng không dám lên tiếng, Phương Nghiên Hạnh không nhịn được, muốn tiến lên, lại bị Tam di thái thái gắt gao giữ chặt.

“Ha ha ha…” Nhị di thái thái vỗ tay cười ha hả, “Giang Hoa Anh, ngươi nhìn xem con ngươi, hắn có ích lợi gì chứ? Có ích lợi gì!”

“Ngươi tích chút khẩu đức đi! Ở Trang phủ, phu nhân mới là đương gia chủ mẫu, phu nhân nói ai cũng phải nghe theo, phu nhân chọn lựa ai là gia chủ, người khác có tư cách gì, có lập trường gì đứng dậy phản đối! Dùng một ít lời nói ác độc công kích khiếm khuyết của người khác, mới chính là kẻ tiểu nhân ti bỉ!”

Thời điểm Nhị di thái thái đang cười vô cùng vui sướng, bỗng nhiên một thanh âm thanh thúy cường thế đánh gãy lời nàng ta!

Chương 44: Bảo hộ

Tiếng cười bén nhọn của Nhị di thái thái bỗng chốc im bặt, có chút không tin được nhìn về phía thanh âm phát ra —— bên kia, Tần Thiên gương mặt lạnh lẽo, không hề úy kỵ trừng mắt nhìn nàng ta.

Ở trong lòng Tần Thiên, Đại phu nhân là người mà nàng tôn kính, có lẽ nàng so với Đại phu nhân có nhiều hơn một chút tri thức hiện đại, nhưng mà trí tuệ, khí phách, cùng  nhân tâm hiệp cốt của Đại phu nhân, đều khiến Tần Thiên thật sự bội phục. Hơn nữa Tần Thiên từ lúc xuyên qua đã chịu nhiều ân huệ của Đại phu nhân. Tần Thiên sao có thể trơ mắt nhìn Đại phu nhân bị bắt nạt mà thờ ơ!

Mặc dù, nàng hiểu rõ, nếu làm như vậy, có lẽ sẽ cùng Nhị phòng kết thù hận. Bản thân mình chỉ là một gia nô nho nhỏ, Nhị phòng muốn thu thập mình có rất nhiều thủ đoạn. Nhưng mà người có đôi khi hành sự, há có thể thời khắc tính toán lợi hại thiệt hơn?

Tần Thiên đem Đại phu nhân giao vào tay Nguyệt nương, tiến lên hai bước, đem Đại phu nhân bảo hộ ở sau người, hơi hơi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng Nhị di thái thái, ánh mắt lãnh liệt như đao.

Không chỉ Nhị di thái thái ngây ngẩn cả người, ngay cả Trang Minh Hỉ bên cạnh nàng ta, cùng với cách đó không xa người của Tam phòng, các gia đinh, thậm chí Trang Tín Xuyên và Trang Tín Trung còn đang quỳ rạp trên mặt đất, đều trợn mắt há hốc mồm nhìn Tần Thiên.

Một bên Trang Tín Ngạn cũng có chút ngoài ý muốn nhìn nàng một cái.

“Ngươi… Ngươi tiện tỳ chết tiệt này! Ngươi cũng dám mắng ta?” Nhị di thái thái tức giận, giơ tay lên hướng về Tần Thiên định đánh nàng, tất nhiên Tần Thiên đã sớm có chuẩn bị, nhanh tay lẹ mắt bắt lấy cổ tay nàng ta.

“Ngươi dám chống đối? Phản rồi, phản rồi!” Nhị di thái thái tức giận đến toàn thân phát run, nàng ta muốn rút tay về, nhưng Tần Thiên lại dùng hết toàn lực gắt gao chế trụ cổ tay nàng ta, một người là Nhị di thái thái sống an nhàn sung sướng đã có tuổi, một người là hạ nhân ngày ngày làm việc nặng, lại tuổi trẻ khỏe mạnh, khí lực một cao một thấp lập tức thể hiện rõ ràng.

Nhị di thái thái cố rút vài lần đều không được, vòng tay phỉ thúy trên tay không nhịn được đang run rẩy, oánh nhuận sáng bóng chiếu vào đôi mắt lanh lợi của Tần Thiên, lóe ra ánh sáng sắc lạnh như hàn băng.

“Nhị di thái thái…” Tần Thiên gắt gao chế trụ cổ tay nàng ta, hai mắt nhìn chằm chằm vào hai mắt nàng ta, sắc mặt trầm tĩnh như nước, thanh âm rét lạnh như băng, “Nhân quý tự trọng, nơi này là Thanh Âm viện, ta cho dù là hạ nhân cũng là hạ nhân của Đại phu nhân, mặc kệ là đánh, hay là mắng chửi, còn không tới phiên Nhị di thái thái người động thủ động khẩu, cũng thỉnh Nhị di thái thái ghi nhớ thân phận bản thân là thiếp thất trong Trang phủ, đừng biến mình trở thành người đàn bà chanh chua ở phố chợ, làm trò cười cho người khác!”

Nói xong, Tần Thiên dùng sức buông tay nàng ta ra, bởi vì động tác quá mạnh, không nghĩ tới lại làm đứt vòng tay của nàng ta, trong lúc nhất thời, hạt châu phỉ thúy bắn tung tóe khắp nơi. Vài hạt còn bắn lên mặt của Nhị di thái thái, Nhị di thái thái bụm mặt, đau kêu ra tiếng, chật vật không thôi.

Tần Thiên cũng không để ý đến nàng ta, quay đầu hướng về gia đinh đứng đó lớn tiếng nói: “Không nghe lời Đại phu nhân đã nói sao? Còn không mau tiễn khách!”

“Nương, người không sao chứ!” Trang Minh Hỉ giúp đỡ Nhị di thái thái liên tục lui vài bước, sau khi xác định mẫu thân không có việc gì, quay đầu nhìn về phía Tần Thiên, cười lạnh nói: “Cô nương cá tính, lá gan thật lớn!” Nàng nhìn Tần Thiên, một đôi mắt đẹp oánh oánh sinh quang, lại làm cho người ta cảm giác được âm hàn vô tận, “Nhân quý tự trọng, những lời này, bổn tiểu thư hôm nay tặng lại cho ngươi, cô nương có dũng khí có kiến thức, cũng không nên quên thân phận của bản thân chứ!”

“Minh Hỉ, còn cùng tiện tỳ này nói nhiều như vậy làm cái gì, còn không mau gọi người giáo huấn nàng, dám lớn tiếng với ta, cũng không nhìn xem ta là ai!” Nhị di thái thái đầu tiên là bị Đại phu nhân đả kích mạnh mẽ, sau lại bị Tần Thiên làm cho tức giận. Từ lúc gả vào cửa Trang phủ, nàng ta còn chưa bao giờ chật vật cùng mất mặt như vậy, lúc này hoàn toàn mất đi bình tĩnh ngày thường.

Nàng ta một tay dựa vào nữ nhi, xoay người sai hai nha hoàn bên cạnh đi lên đánh Tần Thiên. Nha hoàn nàng ta bình thường vẫn tác oai tác quái , lúc này cũng không biết sợ, lên tiếng trả lời xông lên, Nguyệt Nương đang nâng đỡ Đại phu nhân cũng không giúp được gì chỉ biết lo lắng nhìn, Đại phu nhân nhìn tình cảnh trước mắt vừa tức vừa vội, nhưng cũng không thể nói ra lời, các gia đinh thấy Đại phu nhân không nói chuyện, cũng không dám động. Trong nhất thời, dường như không ai có thể giúp Tần Thiên, Tần Thiên trơ mắt nhìn hai nha hoàn vươn trảo về phía mình xông tới, một chống hai, Tần Thiên trong lòng cũng có chút nhút nhát, không khỏi lui hai bước.

Mắt thấy móng tay của hai nha hoàn sắp chạm vào mặt mình, bỗng nhiên, Tần Thiên chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, một thân ảnh cao lớn nhanh chóng ngăn phía trước người nàng, đem ngoại tại phân tranh, toàn bộ nguy hiểm đều bị ngăn trở. Khi nàng nhìn thấy rõ mọi việc, rốt cuộc không có trông thấy sắc mặt đáng ghê tởm của Nhị di thái thái, cũng không nhìn thấy Trang Minh Hỉ trong ánh mắt lóe ra ánh sáng lạnh, càng không nhìn thấy hai nha hoàn sắc mặt hung ác, chỉ nhìn thấy một bóng dáng cao lớn như núi, bả vai dày rộng, vững vàng rất đáng tin cậy.

Tần Thiên giật mình, giây tiếp theo, liền nghe thấy tiếng thét chói tai của hai nha hoàn kia. Sau đó có một âm thanh trầm đục của một vật nặng rơi xuống đất, Tần Thiên tò mò thò đầu ra nhìn, đã thấy hai nha hoàn đều ngã ngồi dưới đất, xoa xoa cổ tay, vẻ mặt thống khổ. Nhị di nương đứng ở bên cạnh tức giận đến mức mặt méo xệch, Trang Minh Hỉ cũng là vẻ mặt căm giận. Mà Phương Kiến Thụ đứng ở cách đó không xa thì ngẩn người nhìn.

Tần Thiên có chút vui vẻ, thiếu chút nữa cười ra tiếng.

Bỗng nhiên cảm thấy trên mặt ngứa ngứa , Tần Thiên thuận tay sờ soạng, lại sờ vào một đầu tóc dài, hoạt hoạt, ôn nhu, xúc cảm vô cùng tốt. Tần Thiên ngẩng đầu nhìn, lại chạm phải một đôi con ngươi trong sáng, dung nhan như ngọc không gợn sóng sợ hãi.

Chính là Trang Tín Ngạn.

Tần Thiên trong lòng nhất thời có loại cảm giác mất tự nhiên, nàng không nghĩ tới bảo vệ mình sẽ là hắn, hắn lúc này tiến lên nhưng mà lúc trước lại trơ mắt nhìn nàng bị người khác đùa giỡn cũng không xuất đầu lộ diện. Tần Thiên lập tức ngừng tươi cười, vội lui hai bước, lại không để ý tay mình đang nắm tóc hắn, cứ như vậy, đầu của hắn cũng bị kéo theo. Tần Thiên vội vàng buông ra, hắn quay đầu lại, trừng mắt nhìn nàng, trong đôi mắt luôn lạnh như băng có thần sắc tức giận.

Tần Thiên phẫn nộ quay đầu đi, nghĩ nghĩ.

Trừng cái gì trừng, ta không phải cố ý mà …

Lại nhịn không được quay đầu nhìn lại, đúng lúc nhìn thấy hắn lén lút xoa xoa chỗ vừa rồi bị kéo đau.

Không biết tại sao, Tần Thiên lại nhịn không được muốn cười.

Bên kia, Nhị di thái thái vẫn đang không chịu từ bỏ ý đồ, nhưng Trang Minh Hỉ biết náo loạn cũng không có kết quả, liền nói: “Nương, vẫn là nhìn xem ca ca thế nào! Ca ca bị thương có vẻ nặng!”

Câu nói nhắc nhở Nhị di nương, Nhị di nương rốt cuộc không còn tâm trí cùng Tần Thiên so đo, chạy nhanh tới sai người đem Trang Tín Xuyên trở về viện, lại sai người đi thỉnh đại phu.

Tam di thái thái cũng cùng Phương Kiến Thụ, Phương Nghiên Hạnh, nâng Trang Tín Trung đi ra ngoài.

Chốc lát sau, Thanh Âm viện trở nên thanh tịnh .

Tần Thiên vừa thở ra một hơi, bỗng nhiên nghe thấy phía sau Nguyệt Nương la hét: “Phu nhân, phu nhân người thế nào rồi? Người đâu mau tới đây, phu nhân ngất xỉu rồi!”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3