Lần Cầu Hôn Thứ Hai - Chương 10 part 2 [End]

Những ngày ảm đảm trôi qua, đã qua một tháng.

Một hôm, chuông cửa nhà cô vang lên.

Cô đang đánh đàn cho mẹ nghe, hai tay ngừng lại, đi ra cửa. Ngoài cửa, người mà cô nghĩ không bao giờ gặp lại, người ra đi không một lời từ biệt đang đứng đó.

“Anh?”

Cô khiếp sợ nhìn chằm chằm vào người đàn ông với làn da ngăm đen, khuôn mặt dạn dày sương gió.

“Em gái.”

Anh trai cô có chút ngượng ngùng, sau đó nở nụ cười.

“Lâu rồi không gặp.”

Cô giật mình nhìn anh trai, ngực phập phồng, băng giá cuồn cuộn nổi lên.

“Anh còn quay về Đài Loan làm gì? Làm sao anh biết em và mẹ ở đây? Anh có biết mấy năm nay, ở nhà đã xảy ra chuyện gì không?”

“Anh biết.”

Anh cô nghe vậy, vẻ mặt rầu rĩ.

“Thiếu Tề đã nói hết cho anh biết.”

“Thiếu Tề ư?”

Cô ngạc nhiên.

Một người đàn ông khác xuất hiện, mỉm cười ấm áp đi về phía cô.

“Ngữ Đạt.”

“Anh….”

Cô càng run rẩy hơn, tiếng nói vang lên run run và kích động.

“Sao lại như thế này? Anh không phải…. đi Mỹ làm việc sao?”

“Ai nói anh đi Mỹ làm việc?”

Viên Thiếu Tề kinh ngạc nhíu mày.

Không phải sao? Uông Ngữ Đạt sửng sốt. Chẳng lẽ Lưu Hiểu Tuyên lừa cô?

“Anh không phải được cử đi Miami làm giám đốc chi nhánh của khách sạn sao?”

“Xuân Duyệt đúng là có kế hoạch mở rộng kinh doanh ở Miami, nhưng hiện tại mới chỉ là sơ bộ thôi. Anh chỉ đi công tác để khảo sát thôi, nhân tiện….”

“Nhân tiện hỏi thăm tin tức của anh.”

Anh cô tiếp tục giải thích.

“Thiếu Tề thông qua thám tử tư, biết được anh tới Mỹ. Thời gian qua, cậu ấy đi khắp các thành phố lớn, mấy ngày trước mới tìm được anh ở Atlanta.”

“Atlanta? Anh đi làm việc ở Atlanta sao?”

“Ở bên đấy anh có mở một quán rượu nhỏ.”

“Vậy sao anh lại không liên lạc về nhà?”

Uông Ngữ Đạt không thể chịu nổi mà oán trách.

“Anh có biết những năm qua, mẹ lo lắng cho anh nhiều thế nào không?”

“Anh không dám.”

Anh cô áy náy gục đầu xuống, hai tay nắm chặt, dù không nói nhưng có thể thấy được đang vô cùng căng thẳng.

“Năm đó, nếu anh không làm thiếu hụt ngân quỹ, công ty cũng sẽ không phá sản. Anh không dám liên lạc với gia đình, anh sợ bố mẹ trách mắng, quả thực không ngờ… không ngờ bố mất, mẹ lại trúng gió…”

“Anh thật quá đáng! Thật sự rất quá đáng!”

Uông Ngữ Đạt bật khóc, cô nghĩ nước mắt sớm đã khô cạn từ lâu vậy mà giờ lại tuôn ra như thác, không thể ngừng lại được. Cô đánh vào ngực anh trai, vừa khóc ai oán vừa nói ra bao khó khăn trong những năm qua.

“Anh có biết những năm qua em vất vả thế nào không? Anh có biết mẹ cứ khóc lóc không ngừng đòi gặp anh, thậm chí vì đi tìm anh mà suýt bị lạc? Làm sao anh có thể bỏ mặc cả người thân như thế? Làm sao có thể gây nên những chuyện như vậy chứ? Anh có biết em thật sự đã vô cùng tức giận anh không? Em từng thề rằng nếu anh quay về, em sẽ giết anh, em thực sự…. sẽ giết chết anh….”

“Xin lỗi em, em gái. Là anh trai không tốt, thực xin lỗi em.”

Anh hiểu được sự tức giận của em gái, không ngừng nói xin lỗi. quả thực những năm gần đây, anh cũng đã tỉnh ngộ. Ở Mỹ cố gắng làm việc, mong chờ ngày có thể trở về, cầu xin người nhà tha thứ.

“Là Bánh Bao phải không? Bánh Bao tới rồi sao?”

Mẹ cô nghe thấy tiếng nói ầm ĩ ngoài cửa tò mò chạy ra.

Anh cô bàng hoàng, ngay lập tức quay đầu nhìn về phía mẹ mình, đau đớn khôn cùng.

“Mẹ, là con, con đã trở về rồi. Mẹ ơi!”

Anh cô dang tay ôm lấy bà,

“Mẹ, mẹ không nhận ra con sao? Con là con trai của mẹ đây, con đã trở về.”

“Cậu là …..Tiểu Khải?”

“Đúng vậy, đúng là con…”

Hai mẹ con gặp lại xúc động, Uông Ngữ Đạt đứng một bên lau nước mắt không ngừng rơi. Viên Thiếu Tề lại gần, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.

Cô ngạc nhiên, đôi mắt đẫm nước ngước lên nhìn anh.

“Cảm ơn anh, Thiếu Tề. Cảm ơn anh giúp em tìm được anh trai.”

Anh mỉm cười.

“Không cần phải cảm ơn anh. Đây là việc anh nên làm.”

“Em cứ nghĩ….anh đi Mỹ rồi, tưởng rằng anh sẽ không trở lại.”

Cô nghẹn ngào.

Anh cảm nhận được trong lời nói của cô có bao nhiêu buồn bã và đau khổ, lòng nhói đau.

“Ai nói với em rằng anh đi Mỹ?”

“Là….”

Cô ngừng lại, đôi môi anh đào tái nhợt chợt nở nụ cười, như bông hồng nở rộ trong sương mai, tươi mát và mềm mại. Là ai nói dối cô, không còn quan trọng nữa. quan trọng là, lúc này anh đang ở đây, ngay trước mắt cô.

“Anh trở về là tốt rồi.”

Anh đưa tay, lau đi những giọt nước mắt trên má cô, nhìn sâu vào mắt cô, yêu thương tràn đầy.

“Sắp tới em có rảnh không? Anh muốn dẫn em tới một nơi.”

Anh đưa cô tới một ngôi nhà trống.

Căn phòng không được trang trí gì, bên trong khoảng bốn mươi, năm mươi mét vuông, đứng ngoài ban công có thể nhìn thấy ngọn núi phía xa xa, nhìn xuống là công viên.

Lúc này hoàng hôn đang buông xuống, nắng chiều chiếu rọi vào bên trong phòng, tạo nên một bức tranh hoàng hôn tuyệt đẹp.

“Em thích nơi này chứ?”

Anh cười hỏi.

Cô sửng sốt, một ý nghĩ xuất hiện trong đầu cô, nhưng không dám tin.

“Điều này…. nghĩa là gì?”

“Nghĩa là, nếu em bằng lòng, anh muốn tặng em một gia đình.”

Anh chăm chú nhìn cô, ánh mắt và lời nói khiến cô có cảm giác choáng váng.

“Nếu em thích, sau này, nơi này sẽ là phòng khách của chúng ta, chúng ta có thể tiếp khách ở đây. Nơi này là phòng bếp, không gian đủ rộng chứ? Em không cần nấu cơm, anh sẽ làm cơm cho em ăn…”

“Ai nói em sẽ không làm?”

Cô phản bác theo trực giác.

“Vài năm nay, em đã biết nấu nướng tốt lắm rồi.”

“Phải không vậy?”

Anh mỉm cười ấm áp, không cùng cô tranh cãi nữa, tiếp tục nắm tay cô dẫn vào phòng trong.

“Nơi này có thể để làm phòng chơi đàn, khi em thích có thể chơi đàn cho cả nhà cùng nghe, dù nửa đêm cũng có thể. Anh sẽ thuê thợ làm tường cách âm, sẽ không ảnh hưởng tới hàng xóm… Căn phòng này thì dành cho mẹ, phòng này là thư phòng, phòng này là phòng dành cho khách. Khi anh em trở về Đài Loan, có thể ở đây.”

Anh dẫn cô quay trở lại phòng khách, mở cửa sổ sát đất, bước ra ban công, cảm nhận những cơn gió buổi chiều nhè nhẹ.

“Ở đây có thể ngắm mặt trời lặn, em thích không?”

Anh quay sang hỏi cô, thân hình thả lỏng dựa vào lan can, tư thế nhàn hạ, thoải mái, tự nhiên, tạo ra sức hút nam tính mãnh liệt.

Cô sững lại một chút rồi nở nụ cười, những đau khổ và phiền muộn không thể nói bỗng chốc tan đi.

Sao cô có thể ngốc nghếch mà tin rằng bản thân mình có thể kháng cự khi gặp lại anh? Cô thật sự rất yêu anh, yêu đến đau đớn con tim, nhưng…

“Em vẫn chưa tin anh sao?

Anh nhìn ra được sự băn khoăn của cô, thở dài.

“Không tin anh có thể mang tới cho em một gia đình hạnh phúc sao?”

“Làm sao anh có thể tha thứ được chứ?”

Cô buồn bã nói.

“Bố mẹ em trước kia đối xử không tốt với anh, nên chắc hẳn anh rất căm ghét họ. Còn em… không phải anh đã từng nói, mãi mãi sẽ không bao giờ tha thứ cho em sao?”

Anh lắc đầu, cầm chặt hai tay cô, kéo cô tới trước mặt mình, ánh mắt trìu mến, yêu thương, dịu dàng nhìn cô.

“Anh cũng đã từng nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ có thể tha thứ. Nhưng thời gian qua, khi anh hết lần này tới lần khác đi Mỹ, tìm kiếm anh trai em, anh bỗng nhận ra, kì thật, người anh nên tha thứ, là chính bản thân mình.”

“Tha thứ cho anh… Chính bản thân anh?”

Cô không hiểu ý anh muốn nói.

“Khi đó anh cũng quá cố chấp, quá mong muốn làm tốt mọi việc, cho nên đã làm tổn thương em quá nhiều.”

Anh chạm vào má cô, thương tiếc khẽ vuốt.

“Nếu so sánh anh của hiện tại và anh của bảy năm trước hơn cái gì, thì có lẽ đó là tuổi tác. Anh trở nên trưởng thành hơn, càng hiểu thế nào là đối nhân xử thế. .. Em hãy tin ở anh, Ngữ Đạt, anh hiện tại so với trước đây có thể làm tốt hơn.”

Cô xót xa nhìn anh, lời nói đấu tranh trên đầu môi, rút cục, vang lên chua xót.

“Không phải chỉ cần có tình yêu là được, cuộc sống….rất khắc nghiệt.”

“Anh biết, nhưng không có em còn khó hơn.”

Anh ôm chặt cô trong lòng, cằm đặt nhẹ lên đầu cô, nhẹ nhàng vuốt ve.

“Bây giờ anh đã hiểu, tình thân cũng vô cùng quan trọng. Anh muốn khi em trở thành vợ anh, cũng sẽ đón nhận những người thân của em. Chúng ta đều là người một nhà, cho dù có những lúc không vui. Thỉnh thoảng nếu có cãi qua cãi lại, chúng ta đều phải cùng nhau đối mặt, cùng nhau giải quyết mọi vấn đề, em nói có đúng không?”

Anh nói đúng, rất đúng, thế nhưng…

“Mẹ em….. hiện tại bà như vậy, càng về sau càng nặng thêm, em sợ anh…”

“Sợ anh một ngày nào đó mất hết nhẫn nại với bà?”

Anh chủ động nói tiếp lời cô.

“Anh thừa nhận, anh không thể yêu quý bà giống em yêu quý bà. Nhưng sau khi chúng ta kết hôn, bà chính là mẹ vợ của anh, anh sẽ cố gắng hết sức quan tâm mẹ, chăm sóc cho mẹ. Có thể, anh và bà không có quan hệ máu mủ ruột rà, nhưng bà là mẹ vợ anh, chẳng khác nào người cùng một nhà. Anh sẽ… học cách yêu thương bà.”

Anh bằng lòng vì cô, học cách yêu thương người thân của cô….

Đây là những điều tuyệt vời nhất cô từng được nghe.

Cô cảm động rơi nước mắt.

“Thiếu Tề, tại sao anh đối xử với em tốt như vậy? Em không phải là một người phụ nữ tốt.”

“Trong lòng anh, em chính là người tốt nhất.”

Anh nhẹ nhàng đẩy cô ra một chút, thận trọng tuyên bố.

“Trên đời này, không ai tốt bằng em.”

Lòng cô quặn thắt, hai mắt đẫm nước nhìn anh.

“Vậy sau này anh đừng có hối hận.”

“Không phải em nói, sống là không được hối hận sao?”

Anh trêu cô.

“Viên Thiếu Tề!”

Cô hờn dỗi.

“Anh hiểu ý của em mà.”

Anh nở nụ cười, cúi đầu hôn lên đôi môi mọng đỏ của cô.

“Anh luôn nghĩ, một người đàn ông ba mươi mấy tuổi đầu, nên cầu hôn em như thế nào mới tốt? Sự lãng mạn của tuổi trẻ, anh không làm được.”

“Cho nên anh thật sự đưa em tới một ngôi nhà?”

Cô cười khẽ. Ngón tay lau đi giọt nước nơi khóe mắt.

Anh nhún vai.

“Cho em một gia đình, là lời cầu hôn lãng mạn nhất mà anh có thể nghĩ ra.”

Quả thật rất lãng mạn, lãng mạn đến mức cô bật khóc… không đúng, cô vốn đã khóc rồi, giống như một người điên, vừa khóc vừa cười.

“Em lại đây.”

Anh lại lôi kéo cô, đi vào trước cửa phòng ngủ của hai người.

“Nhắm mắt lại đi.”

“Để làm gì vậy?”

“Em cứ nhắm đi.”

“Được rồi.”

Cô từ từ nhắm hai mắt lại, nghe tiếng anh mở cửa, một thoáng anh đi chuẩn bị thứ gì đó mới cho phép cô mở to mắt.

Rơi vào mắt cô là muôn ngàn ánh nến đẹp đẽ khiến cô nín thở.

Trên thảm trong phòng ngủ, anh rắc lên không biết bao nhiêu cánh hoa hồng. Những ngọn nến được xếp thành hình trái tim thật to, ánh nến phản chiếu tình yêu không thể biểu đạt bằng lời của anh.

Anh dắt tay cô, tiến vào bên trong hình trái tim, từ trong túi lấy ra một hộp nhung nhỏ, từ từ mở ra.

Một chiếc nhẫn kim cương tinh xảo, lẳng lặng ở bên trong hộp nhung, anh lấy ra, đưa tới trước mặt cô, khóe miệng gợi lên một chút ngượng ngùng và cả nụ cười.

“Tha lỗi cho anh nhé! Hầu hết tiền tiết kiệm dùng để mua căn nhà này rồi, cho nên chiếc nhẫn này… uhm, có hơi nhỏ.”

Chiếc nhẫn kim cương này còn nhỏ sao? Cô không cảm thấy vậy, trong mắt cô, chiếc nhẫn kim cương này lấp lánh như những vì sao, tỏa sáng lấp lánh.

“Uông Ngữ Đạt… uhm.”

Anh căng thẳng.

“Em bằng lòng lấy anh chứ?”

Đây là lời cầu hôn, một lời cầu hôn đích thực, cô như đã chờ đợi cả đời, khiến người được cầu hôn cảm động.

Cô cắn môi, nước mắt nhòa đi, cô không biết nên nói gì, bao nhiêu lời lẽ, ngôn từ giờ phút này cũng trở nên vô dụng không thể nói hết được sự xúc động trong cô, chỉ có thể đưa tay ra trước.

Anh hiểu ý cô, trân trọng cầm bàn tay mềm mại, đeo nhẫn vào ngón, cột cô và anh, hai trái tim cùng một chỗ.

“Lúc này có thể hạnh phúc hơn không?”

Cô ngước nhìn anh, chân thành chờ đợi.

“Bởi vì chúng ta đều đã trưởng thành hơn.”

“Nhất định rồi.”

Anh cam đoan.

Cô nở nụ cười rạng rõ, nhẹ dựa vào trong ngực anh, ôm anh thật hạnh phúc.

Lần cầu hôn thứ hai, thành công tốt đẹp!