Lần Cầu Hôn Thứ Hai - Chương 05 part 2

Cô không để ý tới vẻ trào phúng của anh, tiếp nhận di động, lập tức bấm số điện thoại. “Alo, dì Bảo ạ? Con là Ngữ Đạt. . . . . . Đúng ạ, con xin lỗi, tối nay con sẽ trở về. . . . . . A, dạ được, đã làm phiền dì.”

Cô gác điện thoại, ngẩng đầu thấy anh vẫn nhìn mình chằm chằm, giật nảy mình.

“Em . . . . . . Em phải đi.”

“Đừng nhúc nhích!” Anh ngăn cô.

“Em muốn về nhà. . . . . .”

“Không phải em đã xin phép người nhà rồi sao? Gấp gáp cái gì?” Anh không để cô rời đi, bưng tới một ly nước ấm, lấy ánh mắt ý bảo cô uống xong đã.”Đã đói bụng chưa? Muốn ăn khuya gì không?”

“Không cần, em không. . . . . . không muốn ăn.” Lời nói chưa dứt, dạ dày trống rỗng chợt phát ra một tiếng cầu cứu thô lỗ.

Cô nghe thấy được, thực xấu hổ, anh cũng nghe thấy rồi, chỉ thản nhiên nhếch khóe miệng.”Tôi gọi phục vụ phòng.”

“Thật sự không cần đâu!” Cô cự tuyệt, chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi nơi này.”Em về nhà ăn là được rồi.”

“Muốn ăn bánh bao không?” Anh bỗng hỏi.

Cô sửng sốt, “Cái gì?”

“Điểm tâm của đầu bếp chúng tôi làm là món bánh bao rất tuyệt, rất nhiều khách nhớ mãi không quên. Em thử ăn thử xem, cam đoan thơm ngon nhiều nước thịt.”

Bánh bao thơm ngon nhiều nước thịt, cô kinh ngạc nghe, hình ảnh mới rồi trong mộng hiện lên trong đầu, anh cũng còn nhớ sao? Cho nên mới mời cô ăn bánh bao?

Cô lặng lẽ cắn môi, ánh mắt len lén nhìn anh, thần sắc anh bình thản, chỉ có ánh mắt khác thường loang loáng, mơ hồ tiết lộ một tia tình cảm.

Tâm dậy sóng, bên tai cô có cảm giác như đang bị ai đó gõ gõ, Viên Thiếu Tề thấy cô không lên tiếng, đi thẳng hướng phòng khách, bấm điện thoại gọi phục vụ.

“Bánh bao mua được chưa?” Anh đè thấp tiếng nói.”. . . . . . Tốt, vậy hãy đưa đến đây, thêm một chén cá muối cháo, mấy món ăn sáng, thanh đạm một chút, ít dầu muối, làm một ly nước nho ép, và một mâm hoa quả, cứ như vậy.”

Anh dặn dò xong, vừa gác máy, di động truyền đến tiếng chuông ngắn gọn, anh chạm vào hình ảnh tin nhắn, là Lưu Hiểu Tuyên gửi đến hình mặt quỷ, oán giận anh đêm nay lại lỡ hẹn.

“Có người tìm anh sao?” Đúng lúc này Uông Ngữ Đạt bước ra từ phòng ngủ, nhẹ giọng hỏi.

“Không có việc gì.” Anh lắc đầu, khóa di động, tùy tiện đặt trên bàn trà. “Sao em lại đi ra đây? Sao không nằm trên giường nghỉ ngơi thêm?”

“Em đã không sao rồi, em muốn nói với anh, không cần gọi cơm giúp em, đã trễ như vậy, em phải đi ——”

“Ai nói em có thể đi?” Anh ngắt lời cô.

Cô sửng sốt.

“Em quên chúng ta còn chưa họp xong sao?” Anh nhắc nhở.

“Họp?”

“Chờ em dùng cơm xong, chúng ta tiếp tục thảo luận về kế hoạch của em.”

Cô đã bệnh thành như vậy, anh còn tính tra tấn cô sao?

Thấy anh thần thái lạnh lùng, Uông Ngữ Đạt bất giác tức giận, đầu hình như lại bắt đầu đau đớn, cô sớm nên nghĩ đến, anh lưu cô lại không phải do thương tiếc, chỉ là vì trêu cợt cô.

Cô căm giận ngồi trên sô pha, hai tay vòng trước ngực. “Được, tổng giám đốc Viên mời nói, anh đối với đề án lần này của tôi, có ý kiến ‘quý giá’ gì?”

Anh mặt mày bất động, “Tôi nói rồi, chờ em cơm nước xong nói sau.”

“Hiện giờ đã có thể nói.”

“Tôi không muốn cùng một người đang bệnh sốt nói gà nói vịt.” Anh vừa nói vừa nhếch khẽ khóe môi .”Bằng với thần trí của em bây giờ, tám phần chỉ lãng phí thời gian của tôi.”

“Nếu vậy, xin anh thả tôi về nhà!” Cô tức giận cao giọng .”Lần khác chúng ta lại họp.”

“Em nghĩ rằng tôi rảnh rỗi mỗi ngày chờ họp với em sao?” Anh ngữ khí chanh chua.

“Viên Thiếu Tề! Anh ——”

“Nín.”

“Anh nói cái gì?”

“Em có biết giọng em bây giờ rất khó nghe không? Như vịt kêu, tôi không muốn ngược đãi lỗ tai mình.”

Thật quá đáng!

Uông Ngữ Đạt rất hận nắm chặt tay, anh nghĩ cô muốn như vầy sao? Cô là vì phát sốt, yết hầu đau, tiếng nói mới có thể trở nên thô ách.

Viên Thiếu Tề không màng sự oán giận của cô, lệnh cho cô ngồi đừng nhúc nhích, đợi nhân viên phục vụ đưa thức ăn vào, anh mới mời cô qua bàn ăn.

Bàn ăn bằng gỗ đặt gần ban công, cửa sổ nửa mở nửa khép, trên ban công đặt rất nhiều chậu cây xanh, không khí trong lành, một mùi thơm theo gió đêm mơ hồ bay tới.

Cô hít hà không khí, vui vẻ thoải mái.

“Ăn chút cháo trước.” Ngữ khí của anh như không muốn bị phản kháng.

Cô trợn trắng mắt, cầm thìa lên, tâm không cam tình không nguyện ăn cơm, anh ngồi ở phía đối diện cô, vừa uống cà phê, vừa phê duyệt công văn.

Cháo cá muối rất ngon, làm ấm dạ dày của cô, rau xanh ăn cũng rất được, tươi mát ngon miệng.

Cô ăn một phần ba bát cháo, vươn tay lấy bánh bao, cắn một cái, nước thịt thơm ngon nháy mắt tràn đầy trong miệng, cô kinh ngạc không thôi.

“Mùi vị này. . . . . . Thật giống của sạp làm bánh bao gần trường em học khi đó?” Cô nhướng mắt nhìn anh.”Là anh phái người đi mua?”

“Làm sao có thể?” Anh không thừa nhận, hơi cười lạnh.”Tôi không phải đã nói rồi sao, đây là điểm tâm của đầu bếp khách sạn chỗ chúng tôi làm.”

“Thật sao?” Cô bán tín bán nghi, lại cắn một cái, mỹ vị tuyệt diệu làm tâm thần cô rung động, nhịn không được cảm thán.

“Thật là ngon!”

Anh mỉm cười nhìn cô, bắt gặp ánh mắt cô ngước lên nghênh đón thì nhanh chóng ra vẻ nghiêm túc. “Tôi còn tưởng rằng người bị cảm, miệng căn bản không có vị giác.”

Anh nói chuyện, nhất định phải làm người ta thấy ghét như vậy sao?

Uông Ngữ Đạt hừ nhẹ không vui, ăn xong hết cái bánh bao, lại uống nửa ly nước nho ép, đã khá no rồi.

“Ăn thêm chút hoa quả đi.” Anh tiếp tục bảo cô ăn thêm.

Cô lắc đầu, “Ăn không vô .”

“Sức ăn của em khi nào thì trở nên nhỏ như vậy?” Anh nhíu mi.

Người bệnh vốn dĩ ăn ít mà, cô trừng mắt nhìn anh, lấy khăn ăn ưu nhã lau miệng.

“Cám ơn tổng giám đốc Viên chiêu đãi, giờ đầu tôi đã không còn hôn mê, thần trí rất rõ ràng, anh có thể phát biểu cao kiến.”

Anh không lập tức tiếp lời, thâm trầm chăm chú nhìn cô.

Cô bị anh nhìn thấy rất không thoải mái, lại lo lắng anh vẫn không hài lòng với đề án của cô, mắt chớp động không ngừng, không thể che hết sự lo lắng trong lòng.

Qua một lát sau, anh mới cất tiếng nói khàn khàn. “Cái số 1.”

“Cái gì?” Cô ngạc nhiên, nhất thời không thể lĩnh hội ý tứ trong lời anh nói.

Anh cười như không cười nhếch môi, đưa bản kế hoạch cho cô, “Chọn dùng đề án này đi.”

Cô nháy mắt mấy cái, tim đập mạnh và loạn nhịp nhìn bản kế hoạch anh đưa qua, đúng là bản cô tự cho là hoàn mỹ nhất. “Thật sự có thể chứ? Không cần lại sửa đổi?”

“Không cần.”

“Thật sự không cần?”

“Uông Ngữ Đạt, em muốn tôi nói lại mấy lần?”

Vì cô. . . . . . không thể tin được, một tháng qua đau khổ giao chiến, lúc nào cũng bị trả lại văn kiện, cô thấy rất nhục nhã, nhưng cũng càng kiên trì mong đạt được sự tán thành của anh, nay anh cuối cùng đã đồng ý đề án của cô, nhất thời cô lại không cảm thấy được chút vui sướng nào, chỉ có sự sợ hãi.

“Anh không phải đang gạt em chứ? Viên Thiếu Tề, anh. . . . . . anh đang chơi đùa em sao?” Tiếng cô phát run.

Cô không biết, khi anh nghe được lời này cô, nhìn gương mặt cô mê loạn khó tin, tim anh thắt lại, một nỗi đau không tên, đau đến mức cơ hồ làm anh không thể hít thở.

“Tôi nói có thể, em nghe không hiểu sao?”

“Em nghe đã hiểu.” Cô đờ đẫn đáp lời, ngây ngốc nhìn anh.”Nhưng anh giữ em lại, cũng chỉ để nói với em anh thông qua đề án của em sao?”

“Đúng thì sao?”

Trời ạ, chỉ đơn giản một câu như vậy, anh cần gì phải đợi cho cô cơm nước xong mới chịu nói? Cô vốn tưởng rằng mình sẽ phải nghe một hồi dài dòng những lời soi mói, không ngờ lại thoải mái qua cửa.

“Cứ chiếu theo đề án của em mà làm, em không có vấn đề gì chứ?” Anh trầm giọng hỏi.

“Đương nhiên không có vấn đề.” Cô kinh ngạc đáp.

“Nếu vậy, tôi lái xe đưa em về.”

“Không cần, em có thể tự ngồi xe buýt ——”

“Tôi đưa em về!” Anh như tức giận lớn tiếng, không để cô phân trần.

Chiếc xe hơi màu xanh đậm như một chiếc đuôi cá, nhẹ nhàng uốn quanh các  khúc cua trên đường.

Uông Ngữ Đạt ngóng nhìn ngoài cửa sổ, nhiều ánh đèn đỏ như sao băng xẹt qua cực nhanh, như những tia chớp loé trong mắt cô.

Xe đi vào khu vực gần một công viên nhỏ, cô bất an, tâm càng thêm không yên. “Tí nữa đến đầu đường cho em xuống xe là được rồi.”

“Không phải tôi đã nói, nhất định phải đưa em đến tận cửa nhà sao?” Anh lại cự tuyệt thỉnh cầu của cô, áo não liếc cô một cái, “Em dọn nhà từ lúc nào? Tôi nhớ nhà em trước kia không phải ở đây.”

Cô im lặng mấy giây, “Cũng đã lâu rồi.”

“Ở đây có khu nhà cao cấp sao?” Anh đánh giá chung quanh, thấy thế nào cũng giống một khu tập thể lụp xụp, không có vẻ sẽ bất chợt hiện lên một tòa nhà thanh lịch đứng sừng sững.

Khu nhà cao cấp? Cô tự giễu trễ môi, không lên tiếng.

“Tiếp đâu nữa? Đi như thế nào?”

“Phía trước quẹo trái, đến hẻm thứ nhất là đến nơi.”

Anh theo lời chạy nhanh đến đầu ngõ, lúc này mới phát hiện một con hẻm nhỏ, căn bản không đủ chỗ để lái xe đi vào.”Nhà em ở đây?”

“Đúng.” Cô nhẹ giọng một tiếng, mở cửa xuống xe.

Anh bước theo xuống xe, đi theo cô bước vào trong ngõ nhỏ, phía trước chỉ có một ngôi nhà cũ kỹ năm tầng, cửa lớn sơn loang lổ, sân trước trồng một gốc cây hoa anh đào.

“Nhà em đâu?” Anh nhìn bốn phía xung quanh.

“Phía trước kia, lầu 5.” Cô chỉ hướng một cửa sổ leo lét ánh đèn.

Anh trông theo hướng tay cô chỉ, phút chốc thở hốc ra vì kinh ngạc.”Em ở chỗ đó?”

“Phải”

“Ở cùng với người nhà em?”

“Đúng.”

Làm sao có thể? Anh giận dữ, không tin cô.

“Uông Ngữ Đạt, em đang đùa giỡn tôi sao? Cũng bởi vì em không muốn để tôi đưa về nhà, cho nên cứ đùa dai như vậy.”

“Em không đùa, đây đúng là nhà của em.” Cô mỏi mệt nói, toàn thân rã rời, “Phòng 2 lầu 5 hẻm 17.”

Anh kinh nghi nhìn cô, đi lên trước xác nhận địa chỉ, quả thật giống với cô nói, cô không phải thuận miệng nói đại.

Lòng anh trĩu năng. “Em không gạt tôi? Em hiện giờ thật sự ở loại chung cư cũ nát này?”

“Anh muốn em nói mấy lần?” Cô mất kiên nhẫn. “Em có cần đùa kiểu này với anh không?”

“Vì sao?” Ánh mắt anh ảm đạm, nhất thời thất thần.

Vì sao? Điều này còn phải hỏi sao?

Uông Ngữ Đạt bật cười, tiếng cười lãnh đạm bén nhọn, giống như một cây đao, tự cứa vào tâm não của chính mình, nhấm nháp mùi máu.

“Bởi vì công ty cha em phá sản rồi, nhà của chúng em bị niêm phong, chỉ có thể chuyển nhà.”

“Công ty ba em phá sản?” Anh rung động.”Chuyện xảy ra khi nào?”

“Sau khi ly hôn với anh nửa năm.”

“Tại sao em . . . . . . không nói với tôi?”

“Tại sao phải nói với anh? Chúng ta đã ly hôn rồi, đã không còn là vợ chồng.”

Cho nên em lựa chọn một mình nuốt tất cả đau khổ, một mình đối mặt với biến cố trời sụp đất nứt này?

“Em không phải chỉ có một mình.” Cô nhìn thấu suy nghĩ của anh, ngẩng đầu thẳng lưng, kiêu ngạo mà đáp lại.”Em còn có người nhà, ba, mẹ, còn cả. . . . . . anh trai.”

Nhưng cô vẫn sống không được tốt.

Cho dù cô không phải chỉ có một mình, cho dù cô còn có người nhà chống đỡ cùng, nhưng một đại tiểu thư từng được ăn ngon mặc đẹp, tuỳ ý tiêu xài như cô, có thể nào chịu đựng được loại đả kích từ thiên đường ngã xuống địa ngục này?

Trách không được cô phải tự đi làm, trách không được cô lại liều mạng làm việc, trách không được cô lại loay hoay khiến thân thể chịu không nổi, phát sốt sinh bệnh.

Viên Thiếu Tề đứng lặng tại chỗ, như một pho tượng, một cơn gió lạnh không báo trước thổi tới, cơn mưa hoa đào vung rơi đầy trời.

Cũng có một cơn gió lớn mùa xuân, thổi qua cõi lòng không yên của anh. Anh vốn tưởng rằng năm đó cô rời đi, tất nhiên là trở về với cuộc sống kim chi ngọc diệp, anh không thể tưởng được, nghênh đón cô lại là một hồi vận mệnh đau khổ.

Sớm biết như thế, anh đã . . . . . anh đã. . . . . .

Đã như thế nào?

Bọn họ tự vấn lòng, lại lung tung không tìm ra đáp án, thẹn thùng, phẫn nộ, phiền muộn, đau thương. . . . . . những cảm xúc phức tạp trong lòng anh theo cơn gió lớn nổi lên.

“Uông Ngữ Đạt!” Anh bỗng dưng bắt lấy đầu vai mảnh khảnh của cô, gần như oán hận nhìn cô, “Năm đó em đã muốn vứt bỏ tôi, vì sao không để cho mình sống tốt một chút? Tại sao lại biến thành như bây giờ để cho tôi áy náy?”

So với sự cuồng loạn của anh, cô lại có vẻ bình tĩnh dị thường, ngạo nghễ ngước gương mặt tái nhợt lên. “Em không cần sự thương hại của anh.”

Cô đẩy anh ra, nhanh nhẹn xoay người.

Anh phút chốc giữ chặt cổ tay cô, không để cô cứ bỏ đi như vậy.

“Anh rốt cuộc muốn làm cái gì?” Cô dùng giọng sắc bén chất vấn anh.

Anh hít sâu, khẽ gồng mình, thật vất vả kiềm chế thân hình đang run rẩy. “Em nghĩ tôi thương hại em sao? Em đã quên rồi sao? Tôi đã nói rồi tôi sẽ không tha thứ cho em.”

Cô nghe vậy, đột nhiên sợ hãi nín thở.

“Uông Ngữ Đạt, hôm nay em bước ra khỏi cánh cửa này, về sau đừng mơ tưởng lại trở lại bên cạnh anh!”

Năm đó, khi cô đề nghị ly hôn, anh đã quẳng xuống câu nói ngoan tuyệt này.

Anh còn nhớ rõ, cô cũng không quên, cô biết anh sẽ không tha thứ cho cô, lúc trước sau khi quyết tuyệt chia tay, số mệnh đã định bọn họ sau này chỉ có thể đường ai nấy đi.

Cô cúi đầu khép mi, lẳng lặng che dấu một màn nước mắt.

Anh dùng đôi mắt đen thẫm nhìn cô, ánh mắt lúc sáng lúc tối, rồi, như thể đã trải qua quãng thời gian cả trăm năm, anh mới không cam lòng buông tay cô ra ——

“Em tự lo cho tốt!”