Lần Cầu Hôn Thứ Hai - Chương 05 part 1

Có người đang gọi anh!

Viên Thiếu Tề sợ hãi sững lại, một trận phong ba sóng biển đột nhiên nổi lên trong lòng anh, anh không rõ tại sao lại cảm thấy tay chân luống cuống.

Ngữ Đạt đâu?

Cô nói đi toilet, sao đến giờ còn chưa trở lại?

Viên Thiếu Tề nhìn đồng hồ, im lặng tính toán thời gian, đã qua 15 phút rồi, cho dù phụ nữ rửa mặt chải đầu trang điểm có trau chuốt bao nhiêu, hay là cô thuận tiện đứng đó nói năng hùng hồn đầy lý lẽ quở trách anh một chút, đáng lẽ cũng đã nên trở về tiếp tục họp.

“Thiếu Tề, sao vậy?” Lưu Hiểu Tuyên đang ngồi trên sô pha uống cà phê nhướng mày, kỳ quái nhìn vẻ mặt anh đang căng thẳng.

“Hiểu Tuyên, anh còn có việc, em về trước đi.” Anh lịch sự hạ lệnh tiễn khách.

“Được rồi.” Lưu Hiểu Tuyên không tình nguyện đứng dậy, vứt cho anh ánh mắt quyến rũ.”Vậy anh đừng quên cuộc hẹn tối nay với em nha.”

“Biết rồi.” Anh mỉm cười đưa cô ra khỏi văn phòng, nhìn cô đi vào thang máy xong mới quay đầu đi đến phòng WC.

Đi tới cửa, anh dừng lại một lát, xác định bốn bề vắng lặng, mới nghiêng đầu vào bên trong nhìn xung quanh thăm dò.

Mới đầu, anh cái gì cũng không thấy, sau đó, khóe mắt đột nhiên thoáng nhìn thấy một bóng người ——

Không đúng, đây không phải là người nào khác, là cô!

“Ngữ Đạt?” Anh kinh hãi kêu lên, sải bước đi vào, ngồi xổm người xuống giương cánh tay nâng cô dậy, “Ngữ Đạt, em sao rồi?”

Cô không nói chuyện, mắt nhắm chặt, sắc mặt tái nhợt như tuyết, anh tự tay vuốt ve trán cô, sức nóng xuyên thấu lòng bàn tay của anh, anh vừa nhìn, lại phát hiện bên má cô là nước mắt chưa khô, khóe miệng có vài giọt dịch, như là vừa mới nôn ra.

Cô sinh bệnh rồi, mà anh lại sơ ý không sớm phát hiện cô không khỏe!

“Ngữ Đạt, em tỉnh lại đi, em có sao không?” Anh lo lắng vỗ nhẹ hai má cô, cô chỉ ậm ừ kêu nhỏ, thần trí u mê.

Trong lòng anh căng thẳng, ôm ngang cả người cô đứng dậy, vội vàng bước nhanh hết hành lang, quẹt thẻ vào một gian phòng.

Anh vừa về nước, nhất thời chưa tìm được nhà mới, gian phòng xa hoa này là khách sạn đặc biệt giữ lại cho anh, gồm một phòng ngủ, một phòng khách, còn có quầy bar, phòng bếp, cùng với ban công nhìn ra bên ngoài.

Anh ôm vợ cũ vào phòng ngủ, vô cùng cẩn thận đặt cô nằm trên giường, đắp chăn lại, tiếp đó vào phòng tắm thấm nước nóng vào khăn mặt, lau sạch mặt giúp cô.

Cô cảm giác được cử động của anh, thấp giọng lẩm bẩm như kháng nghị, lại vẫn không thể tỉnh lại, lạc trong cơn mê sảng.

Anh nghe thấy tiếng hít thở yếu ớt của cô, không biết tại sao, tim theo đó cũng đập nhanh từng đợt.

Anh tìm được thuốc hạ sốt, đút cho cô uống, lại làm một túi chườm nước đá đơn giản đặt lên cái trán nóng rẫy của cô.

Anh ngồi ở mép giường, nhẹ nhàng lau cái trán đầy mồ hôi của cô, bỗng nhiên nhớ lại hai năm trước tại Thượng Hải, sau khi bọn họ kết hôn, cô cũng từng có một lần phát sốt nghiêm trọng như vậy——

Ngày đó, anh vừa chấm dứt chuyến đi công tác, liên tục vài ngày đi làm việc tại các thành phố lớn của Trung Quốc, rơi vào tình trạng kiệt sức, sau khi về đến nhà, nhìn thấy phòng khách bừa bộn, bồn rửa trong bếp còn đầy chén bát chưa rửa, trong lòng không khỏi sinh ra một nỗi phiền chán, hừng hực bốc hỏa.

Anh thích sạch sẽ, ngày thường luôn giữ cho nhà cửa vô cùng sạch sẽ, không ngờ mới đi công tác vài ngày, trong nhà lại biến thành đống rác.

Anh tức giận chạy vào trong phòng, dự định trách cứ, nhưng cô vợ đáng thương của anh lại đang ốm yếu nằm trên giường, vừa mở mắt, mông lung nhìn anh.

“Thiếu Tề, anh đã trở về.”

“Trong nhà sao lại thế này? Anh không phải đã nói với em, cho dù em lười quét tước, cũng phải nhớ dùng xong thì cất đi sao? Bát chén cũng không rửa, em không sợ gọi gián đến sao?”

“Không phải em không rửa, em tưởng. . . . . . Em vốn muốn làm cho anh món bánh trứng anh thích ăn . . . . . . .” Cô khàn giọng giải thích.

“Em cũng không biết nấu cơm, làm gì phải miễn cưỡng bản thân?” Đầu anh chợt đau, nhớ tới lúc cô cao hứng phấn chấn muốn nấu ăn, kết quả tạo ra một hồi tai nạn thế kỷ ở phòng bếp. “Anh không phải đã nói, về sau em không cần nấu cơm sao?”

“Nhưng mà em nghĩ, anh mấy ngày rồi không ở nhà, em muốn chúc mừng anh trở về. . . . . .”

“Anh chỉ muốn em giữ gìn nhà cửa sạch sẽ, đó chính là cách chúc mừng tốt nhất rồi!” Anh to tiếng.

Hốc mắt cô phiếm đỏ, chợt bắt đầu rơi lệ. “Thực xin lỗi, Thiếu Tề, anh đừng tức giận . . . . . . Em không phải cố ý làm loạn trong nhà, anh vì sao. . . . . . tức giận như vậy?”

Cô nhẹ giọng nói, nước mắt ròng ròng, khóc đến mức khiến anh tâm phiền ý loạn.”Được rồi, đừng khóc nữa, anh không tức giận .”

“Anh rõ ràng đang tức giận.” Cô lên án, đột nhiên gào khóc.”Anh nghĩ rằng em cố ý làm loạn trong nhà đấy sao? Anh nghĩ rằng em không định trước khi anh về nhà quét dọn sạch sẽ sao? Em. . . . . . em đang sinh bệnh! Hai ngày nay em luôn phát sốt, vốn định làm bánh trứng cho anh ăn, nhưng… nhưng. . . . . .”

“Em phát sốt rồi?” Anh kinh hãi, lúc này mới tỉnh ngộ mình đã hiểu lầm cô, vội vàng chạy tới trước giường, vuốt ve cái trán đang nóng lên của cô. “Sao không nói sớm với anh? Sao không gọi điện cho anh?”

“Bởi vì anh từng nói, lúc anh đang bàn chuyện làm ăn cùng khách hàng không thể bị làm phiền, em sợ. . . . . . em lại hại anh bỏ việc bàn hợp đồng, cho nên, cho nên. . . . . .” Cô khóc thút tha thút thít.

Cho nên cô không dám quấy nhiễu anh, cho nên cô cố gắng cố nén, cho nên một đại tiểu thư được nuông chiều từ bé như cô phải học cách một mình chịu khổ sở.

Viên Thiếu Tề thu hồi suy nghĩ, trong lòng nổi lên sự chua xót, đầu ngón tay mềm nhẹ mơn trớn hai má lạnh lẽo của vợ cũ, thấy cô run rẩy, thân mình càng rúc vào trong chăn, không khỏi sinh lòng tự trách.

Lần này cô lâm bệnh, tám phần là bị anh áp bức đây? Vì khoảng thời gian này anh vẫn làm khó cô, luôn soi mói đề án của cô, cô nhất định không phục, thà rằng mỗi ngày làm đêm, cũng muốn làm ra thành quả khiến anh vừa lòng  .

Thật ra cô. . . . . . đã làm rất tốt, lần đầu tiên cô đưa tới sổ tay tuyên truyền hàng mẫu, đã vượt ra ngoài dự liệu của anh, sau mỗi một lần sửa chữa đề án kế hoạch, càng làm anh phải nhìn với cặp mắt khác xưa.

Cô luôn luôn tiến bộ, đề án gần như hoàn mỹ, anh chỉ là không muốn thừa nhận, không chịu dễ dàng buông tha cô.

Anh là một thằng đàn ông hẹp hòi, vừa khắc nghiệt lại vừa ấu trĩ, cô nhất định rất hận anh?

“Thực xin lỗi, Ngữ Đạt.” Anh cúi người, thì thầm nói xin lỗi.

Là anh không tốt, mới ép cô lâm vào khó khăn như thế, là anh quá vô tình.

“Không có việc gì nữa rồi, em không cần lo lắng, nghỉ ngơi cho thật tốt.” Anh cúi đầu, môi nhẹ nhàng hôn chóp mũi cô, chợt nhìn thấy ánh mắt của cô, vội giấu đi sự dịu dàng ngay cả chính anh cũng không phát hiện.

“Em ngoan chút đi, nằm nghỉ ngơi cho thật tốt.”

“Không, người ta đã nằm trên giường cả ngày, chán muốn chết.” Cô hờn dỗi.

“Nhưng em vừa mới hết sốt, còn phải tĩnh dưỡng nhiều mới được.” Chồng cô bưng tới một đĩa trái cây cắt sẵn, thực yêu thương thực đau lòng nhìn cô. “Này, em ngoan ngoãn ngồi lên, anh đút em ăn một chút.”

“Em không muốn ăn cái này.”

“Vậy em muốn ăn cái gì?”

“Bánh bao, phải nóng hầm hập, cắn một miếng nước thịt thực thơm ngon sẽ chảy ra.”

“Anh biết, em nói cái sạp hàng gần trường em học trước kia?”

“Đúng vậy, em rất muốn ăn.”

“Ở đây cũng có bán bánh bao, anh đi mua cho em.”

“Không cần, người ta chỉ muốn ăn bánh bao của chỗ đó, mua ở đây ăn cũng không ngon.”

“Ngữ Đạt, đừng tùy hứng.” Anh bất đắc dĩ xoa xoa đầu cô. “Chẳng lẽ em muốn bây giờ anh mua vé máy bay quay về Đài Loan mua cho em ăn sao?”

“Nếu em không thể không ăn, vậy anh sẽ làm gì?” Cô cố ý làm khó anh.

“Anh đây liền. . . . . .” Anh đột nhiên nhếch miệng, cúi người mút cắn đôi môi thơm mềm của cô.”Cho em ăn cái này. . . . . .”

“Em không thèm, anh tránh ra !” Cô cười duyên né tránh, “Người ta cảm mạo sẽ lây bệnh cho anh.”

“Anh không sợ, anh mạn phép muốn đút cho em ăn bánh bao thịt của anh, em cắn thử xem, xem có nước thịt thơm ngon chảy ra hay không?”

“Không! Anh đúng là, lỡ em cắn anh chảy máu thì sao?”

“Đó cũng là do anh cam tâm tình nguyện. Uông Ngữ Đạt, toàn thân anh trên dưới đều là của em, em tận lực ăn đi.”

“Em không ăn, anh hư quá đi, đừng làm rộn người ta !”

“Ăn đi mà!”

“Không muốn không muốn. . . . . .”

Uông Ngữ Đạt lặng lẽ, chậm rãi tỉnh lại từ trong giấc mộng ngọt ngào.

Cô mở mắt ra, mù mịt nhìn chằm chằm trần nhà, nhất thời ngơ ngẩn, qua một lát, mới giật mình nhận ra bản thân đang nằm trên một chiếc giường xa lạ.

Đây là nơi nào?

Cô hoảng sợ, vội vàng giãy dụa đứng dậy, túi chườm nước đá trên trán theo đó rơi xuống.

“Em đã tỉnh?” Một giọng nói ôn nhuận cất lên.

Cô quay đầu, nhìn về phía Viên thiếu Tề, anh ngồi thoải mái một mình trên sô pha, trên gối để một chồng văn kiện, đang đọc được một phần.

“Đây là nơi nào?”

“Là phòng khách sạn cấp cho tôi.” Anh giải thích, đi tới, bàn tay đặt lên trán cô “Hình như chưa hoàn toàn hạ sốt.”

Hạ sốt?

Cô mờ mịt.”Em phát sốt?”

“Chính em cũng không biết sao?” Anh nhìn cô cô, nơi đáy mắt ngầm dao động một tia sáng nào đó cô khó có thể lý giải.

“Em chỉ nhớ, em khổ sở nôn mửa. . . . . .” Cô bỗng dưng dừng lời, lo sợ không yên nhìn anh.

“Lúc đó em đang ở toilet, là tôi ôm em tới nơi này.” Anh nhìn ra nghi vấn của cô.

“Thật không?” Tưởng tượng lúc ấy mình chật vật thế nào, cô không khỏi quẫn bách, lời nói thực khó phát ra khỏi miệng.

“Cám . . . . . Cám ơn anh.”

“Đừng khách sáo.” Anh nhìn cô thật sâu.

Cô bất giác chớp mắt, tránh đi ánh nhìn của anh. “Hiện tại là mấy giờ rồi? Em đã ngủ bao lâu?”

“Hơn chín giờ.”

“Chín giờ? Là chín giờ tối sao?” Cô kinh ngạc “Điện thoại của em đâu? Có ai gọi điện thoại tìm em không?”

Anh hơi nhíu mày, khó hiểu cô vì sao kích động như thế. “Em đang chờ điện thoại của ai sao?”

“Là mẹ em, em không nói với mẹ hôm nay sẽ về trễ.”

“Đã hơn ba mươi tuổi rồi, còn giới hạn thời gian sao?” Anh vừa nói vừa mở túi lấy điện thoại di động ra, đưa cho cô.