Lần Cầu Hôn Thứ Hai - Chương 01 part 2

Sao lại là anh? Tại sao có thể là anh?

Uông Ngữ Đạt kinh hãi đông cứng tại chỗ, trái tim hoảng hốt nhảy nhót ầm ầm, trong óc rối như tơ vò.

Cô đã nghĩ, cô sẽ không bao giờ còn gặp được anh, những năm gần đây, anh vẫn ở nước ngoài phát triển sự nghiệp, cô không ngờ tới anh lại quay về Đài Loan.

Nên làm gì bây giờ?

Đã từng tưởng tượng trong đầu vô số lần tình cảnh gặp lại chồng cũ, nhưng tới thời khắc mấu chốt, cô lại giật mình nhận ra mình không biết lấy gì mà chống đỡ.

Cô không biết nên nói gì, cánh môi run run không nhả ra nổi một chữ.

Cô ngồi xổm người xuống, thu dọn mảnh vỡ để che dấu sự hốt hoảng, tim cô thật sự rất loạn, nhất thời bất cẩn, nhặt mảnh sứ vỡ vụn lên bị quẹt làm tổn thương đầu ngón tay.

Bị đau, cô vội vàng rụt tay lại, thấy một giọt máu tươi chậm rãi chảy ra.

Một tiếng hừ thật mạnh như sấm sét, bổ về phía bên tai.

Cô chấn động, giương mắt nhìn lên Viên Thiếu Tề, anh trầm mặc, khóe miệng khinh thường, ánh mắt lóe ra, rõ ràng là đang xem kịch vui.

Một nỗi chua xót thoáng chốc nghẹn ở trong lòng, cô cố nén, cúi đầu tiếp tục tìm kiếm.

Cảm xúc quá kích động, đầu ngón tay vẫn đau, nhặt mãi vẫn không xong.

Một bàn tay to hữu lực đưa xuống, vững vàng bắt lấy cổ tay cô, cô giật mình lo sợ không yên.

Là Viên Thiếu Tề, anh không để cô lộn xộn, thay cô nhặt lên từng mảnh vỡ.

Anh quan tâm cô sao? Sợ cô bị thương?

Cô hoảng hốt nhìn anh, có ý từ vẻ mặt anh rút ra một tia manh mối, nhưng sắc mặt anh nghiêm nghị, nhìn không ra chút tình cảm gì.

Là cô tự mình đa tình sao? Cô thu hồi tầm mắt, chua xót nghĩ. Làm sao anh có thể còn quan tâm đến cô? Chỉ là vì phong độ thân sĩ nên mới ra tay giúp đỡ mà thôi. . . . . .

“Tiên sinh, không cần.” Một người nữ giúp việc vội vàng chạy tới.”Nơi này để tôi dọn dẹp là được rồi.”

“Thiếu Tề, sao thế?” Lưu Hiểu Tuyên cũng phát hiện ra sự khác thường, chạy lại coi, thấy Viên Thiếu Tề cầm tay Uông Ngữ Đạt, đôi mi thanh tú nhăn lại, trong lời nói dần nhuốm màu đố kị.”Cô là ai? Tôi không nhớ có mời cô.”

“Tôi là. . . . . . Tôi họ Uông.” Uông Ngữ Đạt vội vàng giãy khỏi tay chồng cũ, hơi lúng túng đứng dậy.”Đêm nay tôi phụ trách chơi đàn.”

“Người chơi đàn ? Vậy còn ở đây làm chi?” Biết cô là người mình dùng tiền mời đến, Lưu Hiểu Tuyên nói chuyện lại càng không khách khí, bày ra bộ dạng chủ nhân. “Chúng tôi mời cô đến chơi đàn, không phải mời cô đến ăn cơm.”

“Xin lỗi, tôi. . . . . . Vì chưa ăn tối, cho nên. . . . . .” Uông Ngữ Đạt  quẫn bách, vốn chỉ muốn trước khi chơi đàn ăn vụng mấy miếng điểm tâm lấp bụng, không ngờ lại bị bắt được.”Tôi đi đánh đàn .” Cô áy náy, cũng mượn cơ hội gấp gáp tránh khỏi chồng cũ trước ánh mắt soi mói của mọi người.

Cô nhờ người hầu của Lưu gia băng bó ngón tay bị thương, sau đó đến trước đàn piano ngồi vào chỗ của mình, liên tục hít sâu vài cái, vẫn chưa thể khôi phục sự trấn định, làn sóng nội tâm cuộn trào mãnh liệt.

Hai tay đặt trên phím đàn, phảng phất đã qua trăm năm, cuối cùng cô mới đánh được tiếng đàn thứ nhất.

Đây là một khúc hoà tấu, phối hợp với bốn nhạc công khác, giai điệu vui vẻ thoải mái, xoa dịu bầu không khí trong phòng.

Có người nhẹ nhịp mũi chân theo tiết tấu, tế bào khiêu vũ đã bắt đầu rục rịch.

Nhưng chủ nhân chưa mở đầu cuộc khiêu vũ, bọn họ cũng không hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể tiếp tục nói chuyện phiếm.

Uông Ngữ Đạt vỗ về chơi đùa phím đàn, chịu đựng những cái đau nhói từ đầu ngón tay, cô cẩn thận không dùng lực quá mạnh, để tránh tác động miệng vết thương, kẻo lại chảy ra máu .

Chơi một khúc xong, cô xé mở miếng vải băng bó, miệng nhẹ nhàng thổi hơi vết thương, cố giảm bớt đau đớn.

Một tiếng nói khiêu khích đột nhiên ở bên cạnh hạ xuống ——

“Rất đau sao?”

Lại là Viên thiếu Tề, chồng cũ của cô.

Tiếng chuông cảnh báo lại một lần nữa vang lên trong đầu, Uông Ngữ Đạt nhắm mắt, ra lệnh cho bản thân phải bình tĩnh.

“Nếu đã bị thương, vì sao còn kiên trì muốn đánh đàn?”

Bởi vì đây là công việc, bởi vì cô đã cầm tiền của người ta, tất nhiên phải làm tròn bổn phận.

Uông Ngữ Đạt thầm nói trong lòng, mặt ngoài lại hờ hững, băng bó một lần nữa bao bọc ngón tay.”Chỉ là một vết thương nhỏ, bọc lại sẽ không còn cảm giác .”

“Thật không?” Anh hé mắt nhìn cô chăm chú.”Nói thật, tôi rất hiếu kỳ, vì sao thiên kim tiểu thư của Uông gia, lại luân lạc tới mức phải thay người đệm đàn?”

Cô nhún vai.”Chỉ là giúp một tay mà thôi.”

“Thật không?” Anh nhướng mày.

“Công việc này vốn là của một người bạn em, cậu ta nhất thời có việc, tới tìm em hỗ trợ.” Cô cố gắng dùng một giọng thờ ơ.

“Thì ra là thế.” Viên thiếu Tề cười lạnh.”Nhưng nói thực tôi rất kinh ngạc, Uông gia các người không phải có rất nhiều tiền vàcửa hàng đấy sao? Ba mẹ em lại cho phép cô con gái cao quý đi chơi đàn dương cầm?”

“Là đùa vui thôi.” Cô nhún vai.”Xem như một loại thể nghiệm đi.”

“Thể nghiệm cuộc sống?” Anh hừ nhẹ.”Tôi còn tưởng rằng em ở cùng tôi trước đó vài năm, đã ‘thể nghiệm’ đủ rồi chứ.”

Đây là anh đang châm chọc cô?

Uông Ngữ Đạt lặng lẽ cắn môi, nuốt đi mọi lời oán giận, nuốt đi ý muốn cãi lại, cô không muốn tranh luận cùng anh vào lúc này, bọn họ đã là hai người xa lạ, thuyền nước đôi ngả.

“Không còn lời nào để nói sao?” Anh vẫn cố tình tiếp tục trêu chọc cô.

Rốt cục cô cũng không nhịn được, oán giận ngẩng mặt, cùng hắn nhìn nhau.

Ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, đấu sức, cô đã không nhận thua, anh cũng khiêu khích đón tiếp.

Cô dùng sức trừng mắt nhìn anh, vẻ mặt của cô quật cường, trái tim cũng không còn chịu khống chế, bởi vì cô thấy được trong mắt anh sự âm u, trách cứ nghiêm khắc, còn giấu cả lửa giận.

Anh hận cô.

Cho dù bảy năm năm tháng đã trôi qua, cho dù hai người đã không còn là đôi nam nữ trẻ trung ngông cuồng, cho dù bề ngoài anh đã trở nên thành thục rất nhiều, ẩn chứa nét phong trần và khóe mắt thỉnh thoảng hiện lên mấy đường vân mảnh, nhưng chỉ có điểm ấy, vẫn không thay đổi.

Bọn họ vẫn oán hận nhau như năm đó.

“Thiếu Tề, anh ở đây làm chi?”

Lưu Hiểu Tuyên yếu ớt nói, rất đúng lúc quấy nhiễu sự im lặng giữa hai người, Viên Thiếu Tề thu liễm ánh mắt, quay đầu nhìn cô.

Cô cười ngọt ngào với anh, ánh mắt lại dao động về hướng Uông Ngữ Đạt, trực giác nói cho cô biết quan hệ giữa hai người này không tầm thường.

“Hai người quen biết nhau sao?” Cô hỏi thử.

“Không biết.” Trăm miệng một lời.

Lưu Hiểu Tuyên rùng mình, ngược lại càng hoài nghi, nhưng thấy vẻ mặt tối tăm của Viên Thiếu Tề, cô nhìn ra anh tuyệt đối không muốn cô hỏi, vì thế đành cười càng tươi.

“Thiếu Tề, chúng ta khiêu vũ được không?”

“Khiêu vũ?” Viên Thiếu Tề nhíu mày.

“Đúng vậy, em biết anh không biết nhảy, nhưng người ta vẫn rất muốn cùng nhau mở đầu màn khiêu vũ với anh nha!” Cô nũng nịu khẩn cầu.”Em dạy anh, được không? Anh thông minh như vậy, nhất định vừa học liền biết, được không?”

Đời này trừ bỏ em, anh sẽ không cùng người phụ nữ khác khiêu vũ.

Nhiều năm trước, từng có một thanh niên ngu đần nói với người con gái anh ta yêu lời thề này.

Uông Ngữ Đạt còn nhớ rõ, cô tin Viên Thiếu Tề cũng không quên.

Nhưng anh vẫn chỉ nhếch môi như cười như không, cúi người, bày ra tư thái kỵ sĩ phóng khoáng, hướng Lưu Hiểu Tuyên mời khiêu vũ.

Cô nhìn theo hai người tay nắm tay thân mật, nỗi lòng phức tạp khó nói lên lời  .

Nhiều năm sau quay đầu lại, những lời thề non hẹn biển hoá ra cũng thật tức cười.

“Uông tiểu thư, muốn tấu thủ khúc nào?” Người phụ đàn violon hỏi ý kiến của cô.

“. . . . . ‘Sông Đa Nuýp xanh’ đi.” Giọng nói nhỏ nhẹ, như mưa tháng tư lớt phớt.

Ngón tay ngọc vỗ về chơi đùa phím đàn, cùng dương cầm hợp tấu, tấu ra khúc nhạc Waltz.

Nơi bờ sông Đa Nuýp xanh tươi, anh cùng cô nhảy điệu thứ nhất.

Năm ấy tại vũ hội của trường họ bất ngờ tình cờ gặp gỡ, cũng khiêu vũ điệu nhảy này, lúc ấy là cô dạy anh khiêu vũ, còn lúc này, bạn nhảy bên cạnh anh đã đổi thành một người khác .

Vật đổi sao dời, con người rồi cũng thay đổi.

Uông Ngữ Đạt lặng lẽ đánh đàn, âm thanh nhẹ nhàng lả lướt, mọi người chỉ nghe thấy tiếng đàn du dương thanh thúy, lại không nghe thấy miệng vết thương của cô đang chảy máu.

Từng kỉ niệm lần lượt hiện lên như trên một chiếc đèn kéo quân, cô nhìn cảnh trước mắt, đôi mắt vẫn cố lừa gạt chính mình.

Vì sao anh vẫn trách cô? Vì sao đến bây giờ vẫn không thể tha thứ cho cô? Chẳng lẽ cuộc hôn nhân năm đó thất bại, tất cả đều là lỗi của cô sao? Chẳng lẽ anh không chịu một chút trách nhiệm nào sao?

Rõ ràng, anh cũng có sai lầm cơ mà ——