Bạch Hổ Khiêu Tình - chương 10 part 1

Chương 10

 

Giữa đêm dài lạnh lẽo, gió lạnh thổi qua ngọn cây, vang đến tiếng sàn sạt, xa xa truyền đến tiếng người gõ canh, đã là canh hai.

Bùi Lưu Ly ngồi ở trên giường, ngẩng đầu nhìn ánh trăng non treo lên cao tận chân trời ngoài cửa sổ, chỉ cảm thấy không buồn ngủ. Đệm giường dưới thân tuy rằng không giống tơ lụa thoải mái trong Mạnh phủ cùng nhà mình, nhưng khi nàng đến đây hàng năm có ngủ vài lần, không có lý nào nàng không nhắm mắt được, đành phải ngồi dậy, nhìn trăng rằm than thở.

Ngay khi nàng đang thẫn thờ đợi trời sáng, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa nhè nhẹ, cúng với thấp giọng gọi:

“Lưu Ly, đã ngủ chưa?”

“Ngoại bà!”Bùi Lưu Ly cuống quít mang giày thêu vào, tiến lên đi mở cửa, quả thực nhìn thấy ý cười trên mặt ngoại bà, trên tay bưng một cái chén nhỏ không biết là canh gì, đứng ngoài cửa.

“Ta thấy trong phòng con còn sáng, cho nên đoán rằng con còn chưa ngủ, nên ta đến phòng bếp làm bát canh gà mang lại đây.”Lí lão phu nhân bưng canh gà đi vào trong phòng, canh gà trên tay khi bà bước một bước vào phòng đã bị cháu gái bưng đi, đặt ở trên bàn tròn, nét mặt già nua cười thật sâu sắc.

“Ngoại bà cần gì phải phiền toái như vậy. Đã trế lắm rồi.”Bùi Lưu Ly đem canh gà đặt ở trên bàn, liền đỡ ngoại bà ngồi xuống, mới đóng cửa phòng, không cho gió lạnh bên ngoài thổi vào trong.

“Ngoại công vừa nhìn thấy con trở về dùng bữa với chúng ta, dường như rất vui vẻ, căn bàn nhìn không ra con có tâm sự. Mắt ông ấy mờ, ta lại không.”Đem canh gà đưa đến trước mặt cháu gái, mở cái nắp ra ý bảo nàng uống nhanh.

Bùi Lưu Ly một mặt uống canh gà, một mặt nghe ngoại bà nói chuyện, khóe môi thủy chung cười như không có chuyện gì.

“Nha đầu này, đừng có không nói lời nào, con cùng Hổ gia có chuyện gì sao? Nếu không sao có thể đột nhiên đến nơi này, còn đem hộ vệ tùy thân của Hổ gia dẫn theo.”Lí lão phu nhân từ ái nhìn cháu gái uống canh gà, quan tâm hỏi.

“Chuyện gì đều không có, là con nhớ ngoại công cùng ngoại bà, dù sao nơi này cách Mạnh phủ cũng không xa, nên tới đây thăm hai người.”Bùi Lưu Ly uống xong canh gà, tùy ý ngoại bà dùng khăn lau đi dầu mỡ dính trên môi nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn cười có chút thỏa mãn, nhịn không được ôm lấy thân mình ngoại bà hấp thu chút ấm áp.

“Đúng vậy. Tưởng niệm hai người già chúng ta, cho nên dùng xong thức ăn lại ở lại, nhưng kết quả chính mình phiền lòng ngủ không được.”Lí lão phu nhân giễu cợt cháu gái, sờ nhẹ đầu nàng.

Nàng thương ba cháu gái như nhau, nhưng đối với đại cháu gái kế tục một thân tài nghệ của nàng vẫn là đặc biệt thiên vị chút, tâm tư cháu gái làm thế nào có thể giấu giếm một đôi mắt lão của nàng đâu.

“Ngoại bà.”Bùi Lưu Ly ở trong lòng nàng làm nũng .

“Hổ gia tính tình không tốt lắm. Mạnh phủ gia nghiệp to lớn, theo lý thuyết nên có nhiều khuê nữ tranh nhau gả cho Hổ gia mới đúng, nhưng tất cả các nàng đều sợ cái tính không tùy tiện nói đùa, hễ chút là sẵng giọng của Hổ gia. Thừa dịp hiện tại đổi ý còn kịp, nếu con không muốn gả cho Hổ gia, thành thật nói với ngoại bà, ngoại bà sẽ giúp con. Lúc trước không phải con từng đề cập đến Tiêu công tử sao? Con cũng thích Tiêu công tử chứ?”Lí lão phu nhân cố ý vòng vo lẩn quẩn, muốn bức cháu gái mở miệng.

Bùi Lưu Ly nghe ngoại bà lôi đi một vòng lại buồn cười, chính là chưa từ bỏ ý định muốn nàng tự miệng nói ra. Bất đắc dĩ khẽ thở dài, nói ra nguyên nhân làm nàng tức giận chạy đến đây.

Lí lão phu nhân nghe xong, bật cười ha ha.”Hổ gia hẳn là cực kì giận, con cứ như vậy quay đầu bước đi, không nói một tiếng chạy đến nơi này.”

“Con chỉ là tạm thời không muốn nhìn hắn. Chính hắn cùng Mẫu Đơn phong lưu so với con còn hơn, có tư cách gì can thiệp chuyện của con cùng Tiêu đại ca! Huống chi con từng động tâm với Tiêu đại ca, tuy rằng vô duyện, cũng không muốn nghe hắn nói những lời vô tình này, mới tức giận chạy đến nơi này.”Nàng ủy khuất oán giận hướng về phía ngoại bà nói.

“Nam nhân chính là như vậy, việc chính mình làm không tính, chỉ quản thúc cô nương mình thích. Xem ra Hổ gia là thật lòng thích cháu gái bảo bối của bà, bà có thể yên tâm.”Lí lão phu nhân vui mừng nói

“Ngoại bà!”Bùi Lưu Ly bất mãn. Nàng hiện tại đang lên án Mạnh Ứng Hổ đắc tội, dường như ngoại bà ngược lại thực vui vẻ.

m thanh hai bà cháu cười đùa nói chuyện ở ban đêm yên tĩnh có vẻ phá lệ, thân ảnh cao lớn đứng ở ngoài cửa sổ phòng khẽ nhếch môi, quyết định cho phép nàng ở trong này một đêm, nếu ngày mai còn không về, hắn sẽ lại đây tiếp người.

Giang Uy đứng bên cạnh chủ tử, tất nhiên là không có bỏ sót chuyện hai bà cháu nói trong phòng, nghe người bên trong không chút khách khí quở trách chủ tử luôn luôn sẵng giọng, mà chủ tử chỉ có thể bất đắc dĩ cười khổ, một chút giận cũng không thể, hại hắn nhìn thiếu chút nữa phì cười.

Rồi đột nhiên một ánh sáng lạnh phóng tới, Giang Uy vội vàng thu ý cười trên mặt. Chủ tử có thể dễ dàng tha thứ Bùi cô nương bất mãn với ngài ấy, nhưng không có nghĩa đối với người khác cũng thế.

Ước chừng qua nửa canh giờ, sau khi Lí lão phu nhân rời đi, ánh nến trong phòng cũng tắt, xác định thiên hạ bên trong đã ngủ, lấy ánh mắt ý bảo Giang Uy vẫn canh giữ ngoài cửa, thân ảnh cao lớn mới yên tâm rời đi.

Sáng sớm hôm sau, Bùi Lưu Ly ngủ no tinh thần đầy đủ sau khi dùng bữa sáng, đi đến đằng trước thước phô ngồi, hai tay không thú vị chống cằm, nhìn A Tuyền tiếp đón khách, ngay cả Giang Uy cũng giúp khách chuyển hàng, nghĩ hôm nay nàng phải làm chút việc hay không.

Bông nhiên một tiểu nam hài chạy đến thước phô, cầm một tờ giấy đưa nàng, nàng còn không kịp phản ứng, tiểu nam hài đã nhanh như chớp chạy đi.

Bùi Lưu Ly theo bản năng nhìn thoáng qua Giang Uy, phát giác hắn cũng không chú ý đến nàng, do dự một chút, đem tờ giấy bỏ vào trong tay áo, đứng dậy đi vào trong phòng. Sau khi tiến vào phòng, đóng cửa lại, mới mở tờ giấy ra xem.

Vừa nhìn thấy, mắt xẹt qua một chút kinh ngạc, đúng là Tiêu đại ca viết cho nàng, muốn nàng trưa hôm nay ở một cái đình cách trăm dặm ngoại thành gặp lại, nói là muốn nói lời từ biệt cuối cùng với nàng.

Bùi Lưu Ly trầm ngâm hồi lâu, liếc mắt ra ngoài phòng, không biết Giang Uy từ khi nào đã canh giữ ngoài cửa. Nếu là giao hẹn, tuyệt không thể để Giang Uy biết, nàng cùng Mạnh Ứng Hổ mới vì chuyện Tiêu đại ca mà khắc khẩu, xem ra chỉ có thể ly khai Giang Uy.

Tâm ý đã quyết, có A Tuyền hỗ trợ, nàng thành công ly khai Giang Uy, buổi trưa tới cái đình cách trăm dặm ngoại thành. Mà khi nàng đi vào trong đình, vẫn chưa thấy thân ảnh rộng lớn của Tiêu đại ca, chỉ thấy một cô nương áo xanh bộ dáng thanh tú ngồi ở chỗ kia, ngay khi nàng nghi hoặc có phải Tiêu đại ca đến muộn hay không, vị cô nương kia đã mở miệng.

“Bùi cô nương, người cô chờ sẽ không đến.”

“Cô là ai? Sao lại biết ta đang đợi ai?”Bùi Lưu Ly nhìn cô nương áo xanh ngồi trên ghế đá, con mắt sáng có chút đề phòng.

“Bởi vì người giao hẹn với cô không phải là Tiêu Trí Viễn, mà là ta.”Cô nương áo xanh hai mắt đánh giá Bùi Lưu Ly. Quả thật là tuyệt sắc giai nhân, cũng khó trách làm hắn động tâm.

“Cô rốt cuộc là ai? Cô muốn gì?”Bùi Lưu Ly xác định không có gặp qua nàng, vì sao ánh mắt của nàng tràn ngập oán hận?

“CÔ không biết ta, nhưng ta đối với cô thập phần hiểu biết.”cô nương áo xanh phút chốc đứng lên, chậm rãi đi đến trước mặt nàng, ý hận trong mắt càng thêm rõ.

“Cô rốt cuộc là ai?”Bùi Lưu Ly trầm tĩnh chăm chú nhìn nàng, không có hứng thú nghe nàng cố bỡn cợt

“Ta là Vương Tiểu Uyển, là vị hôn thê của Tiêu Trí Viễn.”Vương Tiểu Uyển ngữ khí bình tĩnh nói.

“Cái gì? Cô nói là sự thật? Nhưng ta chưa bao giờ nghe Tiêu đại ca đề cập qua.”Bùi Lưu Ly vẻ mặt kinh ngạc nhìn nàng.

Vương Tiểu Uyển cười lạnh.”Hắn đương nhiên sẽ không nói cho cô, bởi vì hắn không muốn thừa nhận hôn ước này, hơn nữa cha mẹ hai bên đều đã qua đời, dung mạo của ta lại không đủ xuất sắc, một năm trước hắn lại nhận biết cô, đối với cô vừa gặp đã yêu, không thể tự kiềm chế, trong mắt lại không tồn tại vị hôn thê này. Thậm chí bốn tháng trước đã nói cấp cho ta chút bạc, cùng ta giải trừ hôn ước, hy vọng ta gả cho người khác.”Ánh mắt tràn ngập oán hận nhìn chằm chằm nàng. Nếu nàng ta không xuất hiện, có lẽ Tiêu Trí Viễn có khả năng sẽ cùng nàng lâu ngày sinh tình, đến lúc đó còn có khả năng thực hiện hôn ước, nhưng Bùi Lưu Ly xuất hiện lại hủy đi mong ước của nàng.

“Chuyện đó ta cũng không cảm kích. Tiêu đại ca thật sự muốn cô gả cho người khác?”

Nghe vậy, Bùi Lưu Ly thập phần khiếp sợ. Nàng không nghĩ tới Tiêu đại ca phải làm như vậy, càng không nghĩ tới chính mình thiếu chút nữa tham gia vào đoạn nhân duyên giữa hai người.

“Uổng phí ta vì trở thành vợ hiền của hắn không sợ vất vả ở Xuân Mãn Lâu học một tay tài nghệ tốt, chỉ vì có thể giúp hắn, nhưng hắn lại không hề bước đến Xuân Mãn Lâu. Đến một năm trước, hắn vì biết cô mới bước vào Xuân Mãn Lâu.”Nghĩ đến thật sự là châm chọc, trả giá của nàng hắn hoàn toàn không nhìn tới, từ nhỏ có hôn ước, hắn hoàn toàn không để ý, căn bản trong mắt hoàn toàn không coi vị hôn thê này tồn tại.

“Cô ở Xuân Mãn Lâu hỗ trợ?”Bùi Lưu Ly sinh một cỗ hoài nghi, nhìn khuôn mặt tràn ngập ý hận trước mắt.

“Cô nghĩ đến cái gì phải không? Thành thật nói cho cô, ba tháng trước, điểm tâm Tiêu Trí Viễn chuẩn bị cho cô là ta tự tay làm, bên trong bỏ thêm mê dược. Còn có, ta sớm phái người động tay vào trục xe ngựa khi cô ngồi bên trong. Không nghĩ tới cô mệnh lớn không chết, hôn mê ba tháng còn có thể tỉnh lại.”Vương Tiểu Uyển đơn giản đem sự tình nói ra, không sợ nàng biết tất cả là một tay nàng làm.

“Cô vì Tiêu đại ca mà đẩy ta vào chỗ chết?”Bùi Lưu Ly sớm đoán được, lại nghe nàng một ngụm thừa nhận, bất giác giận dữ! Người này tâm địa cũng quá ác độc đi!

“Cô không chết thủy chung là uy hiếp đối với ta, Tiêu Trí Viễn sẽ không chết tâm. Chính là không dự đoán được mạng cô thật lớn, Tiêu Trí Viễn vì cô đuổi đến Bạch Hổ thành, không nghĩ tới tâm cô đã thay đổi, hắn chỉ có thể ảm đạm thảm thương rời đi.”Nhìn bộ dáng Tiêu Trí Viễn thất hồn lạc phách, nàng chỉ cảm thấy một trận khoái hoạt.

“Cho nên ở khách điếm thừa dịp ta say rượu, hắc y nhân che mặt muốn giết ta là cô an bài?”Bùi Lưu Ly hỏi lại.

“Đúng vậy. Cô tìm được đường sống trong chỗ chết hai lần, đoán xem lúc này còn có thể tránh được không?”Nói vừa xong, lập tức lui lại.

Vào lúc này, trong bụi cỏ ngoài đình đột nhiên bay vút qua một hắc y nhân che mặt, cầm kiếm trong tay, tới gần nàng.

“Vì sao? Chuyện ta cùng Tiêu đại ca đã không có khả năng, cô vì sao còn muốn giết ta?”Nàng ta đúng là hận nàng?

“Bởi vì ta ghen tị với ngươi.”Khuôn mặt thanh tú của Vương Tiểu Uyển lúc này có vẻ dữ tợn,”Ngươi không chỉ có gia thế tốt, bộ dạng cũng tuyệt mỹ xuất sắc. Đoạt vị hôn phu của ta xong lại vứt bỏ hắn, lại vẫn có thể được Hổ gia sủng ái. Mọi chuyện tốt trong thiên hạ đều bị ngươi chiếm hết. Người muốn ngươi chờ đỏ mắt, cho nên dù lúc này chết đi, cũng không uổng.”nàng ghen tị Bùi Lưu Ly có hết thảy mọi thứ, nàng lại hai bàn tay trắng, ngay cả vị hôn phu duy nhất có thể dựa vào lại si tình với nàng, nên nàng ghét sự tồn tại của nàng ta!

Hắc y nhân huy động trường kiếm trong tay hướng Bùi Lưu Ly, Bùi Lưu Ly thân mình tránh đi, y đồ cùng hắc y nhân so chiêu, một mặt cẩn thận tránh trường kiếm trong tay hắn. Vươn tiểu Uyển nguyên bản ở một bên xem kịch vui không dụ đoán được nàng biết võ, trừ âm thầm buồn bực, cũng chỉ có thể khẩn trương chờ.

Ngay tại khi hai người đấu được mấy chiêu, Bùi Lưu Ly tay không tấc sắc cầm cố hết sức, hắc y nhân chiêu chiêu ngoan độc muốn đoạt tánh mạng nàng. Thân mình Bùi Lưu Ly né tránh có vẻ chật vật, nghiêng người mạo hiểm tránh đi, đồng thời một lọn tóc đen bị trường kiếm tước hạ

Bùi Lưu Ly bị hắc y nhân bức ra ngoài đình, không để ý dưới chân bất cẩn ngã xuống cầu thang, chân trái truyền đến đau nhức, trong khoảng thời gian ngắn đau đến không đứng dậy được. Mắt thấy trường kiếm hắc y nhân bí mật mang theo sát khí bức tới trước mặt, ngay khi nghĩ đến mình sắp chết không nghi ngờ gì, nhận mệnh nhắm hai mắt lại..

Nghe được một trận tiếng đánh nghênh diện mà đến, trường kiếm giống như bị một cỗ lực bức ly khai, đồng thời, thân thể nàng bị người ôm lấy. Khi hơi thở quen thuộc vây quanh nàng, một đôi con ngươi đen nóng nảy trừng nàng.

“Nàng không thể làm cho ta không quan tâm sao?”Mạnh ứng Hổ khí thế nổi trận lôi đình, nghĩ đến mới vừa rồi nhìn thấy một màn mạo hiểm, nếu không có hắn đúng lúc đuổi tới, giờ phút này chỉ có thể giúp nàng nhặt xác.

“Thực xin lỗi.”Bùi Lưu Ly tự biết đuối lý, khó được ngoan ngoãn nhận sai, ai kêu nàng biết rõ có người muốn giết nàng, còn cố thoát khỏi Giang Uy.

Mà ở một đầu khác, Giang Uy cùng hắc y nhân giao đấu mấy chiêu, thắng bại đã định. Trường kiếm của Giang Uy đâm trúng đầu vai hắc y nhân, đồng thời đánh một chưởng về ngực hắn, hắc y nhân hộc máu ngã xuống đất.

Mạnh Ứng Hổ liếc mắt nhìn vương tiểu uyển thấy tình thế không đúng đang muốn đào tẩu, từ trong lòng lấy ra một quả tiền đồng, bắn về phía đầu gối trái của nàng, làm cho nàng chật vật ngã trên đất, liên tục kêu thảm thiết.

“Giang Uy, đem hai người này lập tức đưa quan, nói hai người này muốn sát hại thê tử Hổ gia, cháu ngoại đương kim hoàng hậu, tin tưởng Huyện lệnh đại nhân sẽ nghiêm khắc điều tra.”Mạnh Ứng Hổ nhìn thấy một lọn tóc đen trong phòng, lửa giận trong phòng lại nổi lên! Hắn tuyệt không buông tha hai người này,”Về phần nàng, ngoan ngoãn theo ta trở về.”Đem Bùi Lưu Ly ngồi ở dưới ôm lấy, nhanh rời đi.

Mà Bùi Lưu Ly bị ôm trong ngực, thấy hắn giận, tự mình hiểu lấy, một câu cũng không dám toát ra cổ họng.

Mạnh Ứng Hổ ôm Bùi Lưu Ly trở lại trong Mạnh phủ, mới một bước vào bên trong phủ, hạ nhân liền đến thông báo có khách quý đến, đại phu nhân thỉnh hắn cấp tốc đến phòng khách một chuyến.