Bạch Hổ Khiêu Tình - chương 09 part 2

Nhìn vết xanh tím dọa người trên người nàng, Mạnh Ứng Hổ không khỏi trách cứ mình quá mức càn rỡ, không đợi nàng phản ứng, rút chăn gấm phủ trên người nàng, đem nàng ôm lấy.

“Ngươi muốn làm gì!”Bùi Lưu Ly đỏ bừng mặt, không dám nhìn hắn, thân mình trần trụi tiếp xúc không khí rét lạnh run run trong lòng hắn

Mạnh Ứng Hổ cúi đầu nhìn nàng một cái, cước bộ nhanh hơn, hướng bồn tắm sau giường đi tới. Một bước tiến tới phòng tắm, nhiệt khí bên trong thoáng chốc làm người ta cảm thấy ấm áp rất nhiều. Cẩn thận đem nàng bỏ vào bồn tắm đầy nước ấm.

Bùi Lưu Ly hai chân một bước tiến vào trong bể, lập tức trốn qua một bên, đem thân mình trần trụi lui lại một góc, chỉ sợ nước trong suốt làm thân mình trần truồng của nàng nhìn không sót thứ gì.

Ngay khi nàng xấu hổ không dám ngẩng đầu nhìn phía hắn, đang nghi hoặc vì sao không nghe thấy thanh âm của hắn, đột nhiên một khối ngực dày trần trụi từ phía sau dán vào lưng trần của nàng. Nàng kinh hô ra tiếng, ngay sau đó, thân mình bị cuốn lại, đối mặt hắn đồng dạng thân trần, hai người mặt đối mặt, nàng bị hắn vây ở trong lòng, mà hắn thoải mái ôm nàng nằm dựa vào một góc bể sáng sủa.

“Ngươi…… đừng xằng bậy.”Bùi Lưu Ly chỉ dám nhìn chằm chằm bộ ngực bóng loáng trước trước mặt, không có dũng khí ngẩng đầu nhìn hắn, lại cực lực bỏ qua bàn tay to đang dao động ở trên lưng nàng.

Mạnh Ứng Hổ xem vẻ mặt xấu hổ không được tự nhiên của nàng, nhịn không được cười nhẹ, yêu thương hạ xuống trán nàng hôn, cũng không tiến thêm một động tác nào, hắn chính là muốn cùng nàng tắm rửa mà thôi.

“Thực xin lỗi, ta rất càn rỡ. Ai kêu nàng say rượu chủ động câu dẫn ta, mà ta lại rất muốn nàng, cho nên tuyệt không muốn nhịn dục vọng của mình đối với nàng nữa. Nhưng ta còn rất thô lỗ, mới có thể biến nàng thành một thân xanh tím.”Bàn tay to dao động không tha ở trên người nàng che kín dấu vết kích tình của hai người.

“Ngươi không phải quân tử. Biết rõ ta say rượu, sẽ không nên nhân cơ hội chiếm tiện nghi.”Bùi Lưu Ly lên án hắn, xấu hổ, tay nhỏ bé đấm nhẹ vào ngực hắn.

“Cho tới bây giờ ta chưa nói qua chính mình là quân tử, không phải nàng cũng bảo ta là gian thương sao? Huống chi ta cùng với thê tử của mình ôn tồn có gì không đúng?”bàn tay to lại nắm gọn tay nàng, nhịn không được hạ xuống hôn.

“Ai là thê tử của ngươi?”Bùi Lưu Ly vẫn không cam lòng. Không thể nghĩ tới say rượu thất thân, nhưng là chính mình chủ động. Biết rõ mình tửu lượng kém, thực không nên nhất thời xúc động, nhưng, hối hận cũng đã muộn.

“Nếu không phải nàng cự tuyệt ta cầu hôn, nói không chừng chúng ta đã sớm thành thân.”Nhắc tới chuyện này, hắn vẫn là không thể không hờn giận.

“Ngươi còn dám nhắc tới chuyện này, là ai gạt ta trước?”Bùi Lưu Ly tức giận không thua gì hắn, tức giận đến nỗi rút tay nhỏ bé từ tay hắn ra.

Mắt thấy hai người lại vì cùng một sự kiện ầm ĩ, Mạnh Ứng Hổ dùng phương pháp hữu hiệu nhất ngăn cản hai người tranh chấp, cúi đầu hôn nàng. Hai người dây dưa cho đến khi nàng thở hỗn hển, hắn mới buông nàng ra.

Bùi Lưu Ly thở hồng hộc, vô lực ỉ ôi tựa vào trong lòng hắn , thì thầm trong miệng tiểu nhân bỉ ổi.

Mạnh Ứng Hổ hai tay ôm trọn thân thể mềm mại trong lòng, mắt có chút áp lực, nhìn thiên hạ trong lòng, khuôn mặt tuấn tú chạm vào vành tai và tóc mai của nàng, ở bên nàng thấp giọng nói huyên thuyên

“Chuyện ta cùng Mẫu Đơn đã qua, về sau trừ nàng ra, ta sẽ không cùng nữ tử dây dưa, cho nên đừng vì chuyện này mà tức giận nữa được không?”

Bùi Lưu Ly khẽ hừ một tiếng, nhắm mắt lại, ngữ điệu trầm thấp bên tai nàng nói nhỏ, giống như bài hát ru con; Còn có, thân mình ngâm trong nước ấm, nàng không khỏi thả lỏng thân mình, đem sức nặng toàn thân dựa vào trong lòng hắn, vì biết hắn sẽ bảo vệ tốt nàng.

“Lưu Ly, còn nhớ rõ nàng có nói qua khi nàng gặp chuyện không may từng ở trên xe ngựa ăn chút điểm tâm Xuân Mãn Lâu phải không?”Mạnh Ứng Hổ cúi đầu nhẹ hỏi thiên hạ trong ngực, nhìn thấy bộ dáng mệt mỏi của nàng, trong mắt hiện lên một chút yêu thương.

Bùi Lưu Ly ưm một tiếng, chỉ cảm thấy toàn thân thoải mái không muốn động đậy, ngay cả mí mắt cũng sắp không mở ra được. Khuôn mặt nhỏ nhắn không tự giác ở trong ngực cọ xát, như là tìm vị trí thoải mái, sau đó như tìm được, môi khẽ nhếch, thỏa mãn thả lỏng ý thức.

Mạnh Ứng Hổ sủng ái nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhỏ nhắn không phòng bị, luyến tiếc đánh thức nàng, xem ra là hắn làm nàng mệt muốn chết rồi. Ôn nhu dừng ở khuôn mặt buồn ngủ của nàng, thẳng đến khi nước bắt đầu lạnh, thế mới cầm đến khăn vải đặt bên cạnh ao bao bọc nàng, không để ý chính mình một thân trần trụi, bước ra nhà tắm.

Nhìn một bàn điểm tâm được làm khéo léo mĩ vị, Bùi Lưu Ly vẫn còn xuất thần, nhớ tới lúc cùng Mạnh Ứng Hổ ngâm trong bồn tắm, thần trí mơ mơ màng màng, tựa hồ nghe hắn nhắc tới chuyện nàng gặp chuyện không may khi ở trên xe ngựa ăn điểm tâm, hay là….

Nhớ tới khi nàng tỉnh lại bị Mạnh Ứng Hổ bắt đến trong Mạnh phủ, sau chỉ lo cùng hắn dỗi, lại quên nghĩ đến nguyên nhân nàng gặp chuyện không may.

“Lưu Ly .”Mạnh Dư Yến vung hai tay trước mắt nàng, quả nhiên là hấp dẫn chú ý của nàng.

“Chuyện gì?”Bùi Lưu Ly vẻ mặt buồn bực nhìn nàng.

“Ta gọi tỷ vài tiếng, tỷ đều không có phản ứng, tỷ nghĩ cái gì mà nhập thần như vậy?”Mạnh Dư Yến tò mò hỏi.

“Không có gì.”Bùi Lưu Ly hàm hồ mang quá, vô tình nói chuyện nhiều, bưng trà nóng đưa lên miệng uống.

“Tỷ sẽ không nghĩ đến đại ca đi?”Mạnh Dư Yến vẻ mặt ái muội cười nói.

“Khụ khụ!”Bùi Lưu Ly bị trà nóng làm bỏng, Mạnh Dư Yến vội vàng vỗ nhẹ thân nàng, thân thủ tiếp nhận chén trà, miễn cho nàng bị nóng nữa.

“Muội nói bậy bạ gì đó!”Bùi Lưu Ly khinh xích, hai gò má đỏ hồng, mắt không tự nhiên không dám nhìn về phía nàng.

Mạnh Dư Yến che miệng cười khẽ, hảo tâm lại nói cho nàng một sự kiện, tuyệt đối làm nàng càng không muốn bước ra cửa phòng một bước.

“Tỷ cùng đại ca bỏ qua thời gian ăn sáng, mà đại ca lại chạy từ ngân hàng tư nhân trở về, cùng tỷ ăn ngọ thiện mới đi, việc này đại nương đều thập phần rõ ràng, vui vẻ muốn chọn ngày, tính đi đến cha nương tỷ cầu hôn.”

Bùi Lưu Ly ngượng ngùng hai tay che mặt. Nàng chỉ biết làm như vậy! Không dám tưởng tượng nương nếu biết chuyện nàng say rượu thất thân, nàng tuyệt đối sẽ bị hung hăng chửi bới một chút.

“Đúng rồi, Lưu Ly, tỷ từng đắc tội với người nào sao?”Mạnh Dư Yến miệng trêu đùa biến đổi, chuyển thành thận trọng.

“Vì sao hỏi như vậy?”Bùi Lưu Ly nghe ra điểm khác thường trong giọng nói của nàng

Mạnh Dư Yến thấy phản ứng của nàng, biết đại ca cùng không nhắc tới với nàng, do dự một hồi, vẫn là quyết định nói ra chuyện hắc y nhân che mặt muốn ám sát nàng ở khách sạn.

Nghe vậy, Bùi Lưu Ly sắc mặt ngưng trọng nhìn Giang Uy canh giữ ngoài cửa phòng. Cũng chính vì chuyện này, cho nên Mạnh Ứng Hổ mới có thể lưu Giang Uy lại để bảo hộ nàng phải không?

Hắc y nhân kia muốn giết nàng, hay là cùng chuyện không may lúc trước có liên quan? Rốt cuộc là ai muốn giết nàng như vậy?

“Lưu Ly, tỷ cẩn thận một chút vẫn hơn, không xuất môn cũng đừng đi ra ngoài, hết thảy nên lấy an toàn làm trọng.”Mạnh Dư Yến lo lắng nói. Lưu Ly chỉ mới uống say, đại ca đã không vui vẻ, nếu là nàng lại có cái gì sơ xuất, không dám tưởng tượng đại ca sẽ giận thành cái bộ dáng gì.

“Ta đã biết, muội đừng lo lắng.”Bùi Lưu Ly cảm thấy có tính toán khác

“Bùi cô nương, có một vị tự xưng là bằng hữu của cô, nói là Tiêu công tử ở Thanh Long thành đến, Bùi cô nương có muốn gặp mặt người đó không?”Tiểu Phượng ở ngoài cửa hỏi.

“Họ Tiêu? Chẳng lẽ là Tiêu đại ca.”Bùi Lưu Ly phút chốc đứng dậy, đi ra ngoài cửa hỏi,”Người đó hiện tại đang ở đâu?”

“Ta đưa người đến chờ ở phòng khách.”Tiểu Phượng kinh ngạc nhìn bộ dáng nàng sốt ruột, vội vàng trả lời.

Bùi Lưu Ly vừa nghe, bước nhanh hướng phòng khách mà đi, Giang Uy vội vàng lập tức đuổi kịp.

Mạnh Dư Yến từ trong phòng đi ra thấy bộ dáng Bùi Lưu Ly nóng vội, cảm thấy không khỏi tò mò Tiêu đại ca trong miệng Bùi Lưu Ly là ai.

Trên đường Bùi Lưu Ly bước nhanh đến phòng khách, tâm tình nguyên là thập phần vui vẻ, nhưng khi càng tiếp cận phòng khách, trong đầu không ngừng xẹt qua hình ảnh mình cùng Tiêu đại ca, Mạnh Ứng Hổ, tâm tình ngược lại lại rất bình thản. Khi tiến đến phòng khách đã xác định, nàng cùng Tiêu đại ca đã là chuyện quá khứ.

Đi đến trước cửa phòng khách, đẩy ra cửa gỗ khắc hoa, đôi mắt trong sáng chống lại một đôi mắt vui sướng, môi khẽ giương lên, chậm rãi đi vào, vẫn chưa đóng cửa gỗ, tùy ý Giang Uy ở ngoài canh chừng.

“Lưu Ly, nàng có biết ta lo lắng cho nàng nhiều lắm không? Nàng hôn mê gần ba tháng, khi ta vừa nghe nàng tỉnh lại vội vàng đến nhìn nàng, lại nghe tin nàng mất tích, sau mới biết nàng bị đưa đến Mạnh phủ, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

Tiêu Trí Viễn vừa thấy nàng, kích động chụp lấy hai vai nàng, cẩn thận xem kỹ toàn thân cao thấp, sau khi nhìn thấy nàng hết thảy mạnh khỏe, thế mới nhẹ nhàng thở ra, hỏi liên tiếp những vấn đề hắn quan tâm.

“Tiêu đại ca, thực xin lỗi, làm cho huynh lo lắng.”

Bùi Lưu Ly áy náy nói. Ngửa đầu nhìn khuôn mặt trước mắt từng làm nàng động tâm , giờ phút này rốt cuộc lại không làm nàng có chút tình cảm.

“Lưu Ly, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Vì sao nàng ở trong Mạnh phủ làm khách?”

Tiêu trí Viễn mơ hồ nhận thấy thiên hạ trước mắt thay đổi. Đúng vậy, nàng thay đổi, ánh mắt nàng nhìn hắn không hề ngượng ngùng giống như trước đây, ngược lại có phần xa cách, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

“Là Mạnh Ứng Hổ mời ta đến Mạnh phủ làm khách.”Nói mời thật đúng là khách khí, nhưng nàng không muốn nói ra nàng kỳ thật là bị hôn mê bắt đến, bởi vì biết nếu nói như vậy, sẽ đưa tới càng nhiều phiền toái.

“Vì sao? Vì sao nàng lại đáp ứng?”Tiêu Trí Viễn không tự giác thả hai tay buông vai nàng ra, lần này cảm giác càng thêm mãnh liệt, giữa hai người rõ ràng có một khoảng cách vô hình.

“Bởi vì…… Ta đáp ứng gả cho hắn.”Bùi Lưu Ly cũng không quanh co lòng vòng, không đành lòng nhìn bộ dáng chịu đả kích lớn của hắn.

Tiêu trí Viễn thất vọng, ngã ngồi trên ghế tử đàn, hai mắt chăm chú nhìn nàng,khuôn mặt tuyệt mỹ nhỏ nhắn nói lời xin lỗi, hoàn toàn không thể nhận lời xin lỗi này.

“Ta vẫn cho rằng hai chúng ta có ý, luôn luôn chờ nàng từ Bạch Hổ thành trở về, chuẩn bị hướng cha nương nàng cầu hôn, nhưng lại đợi được nàng gặp chuyện không may hôn mê bất tỉnh bị đưa trở về. Thật vất vả đợi nàng tỉnh lại, nàng lại biết mất không biết lý do. Nay gặp lại nàng, nàng lại nói nàng phải gả cho Mạnh Ứng Hổ, vì sao? Trước đây nàng cũng không hề biết hắn a! Vì sao hiện tại lại phải gả cho hắn? Hay là hắn bức bách nàng?”Nếu không nàng muốn giải thích chuyện nàng đột nhiên muốn gả cho người mà nàng không hề quen biết như thế nào?

Hồi tưởng lại lúc hai người mới gặp mặt,là ở hội hoa xuân nguyên tiêu một năm trước, lúc ấy chỉ thoáng nhìn, hắn đã bị dung nhan tuyệt mỹ hấp dẫn, hoàn toàn không thể rời ánh mắt.

Qua hỏi thăm, biết được nàng là đại tiểu thư Bùi gia, vì muốn tạo cơ hội để hai người gặp mặt, trước tiên hắn xuất hiện ở Xuân Mãn Lâu ,cùng nàng không hẹn mà gặp, sau đó bắt đầu thường xuyên xuất hiện. Rốt cuộc như ước nguyện đợi được nàng, sau khi hắn mượn cơ hội bắt chuyện, lại biết được nàng không chỉ có dung nhan mà còn có trí tuệ bình tĩnh.

Từ đó thân ảnh nàng khắc sâu trong đáy lòng hắn, thật vất vả trải qua nhiều lần ở chung, nàng bắt đầu đáp ứng hắn, hai người trong lúc đó không hề hứa hẹn ra miệng, mà nay không nghĩ tới chuyện đã hoàn toàn tan nát

“Thực xin lỗi, Tiêu đại ca, coi như là ta phụ huynh.”

Bùi Lưu Ly nhìn bộ dáng thống khổ của hắn, đáy lòng cũng không chịu nổi. Trước khi gặp chuyện không may nàng cũng đã từng nghĩ, sau khi từ Bạch Hổ thành trở về, nàng sẽ gả cho hắn.

Hai người xác thực từ đáy lòng đều có ý, nhưng sau khi phát sinh chuyện này, làm cho nàng quen biết Mạnh Ứng Hổ. Theo lý mà nói Mạnh Ứng Hổ khí phách lạnh lùng sẽ không phải là người nàng thích, nàng rõ ràng là thích người ôn hòa nhã nhặn giống như Tiêu đại ca……………

Nhưng nàng cố tình không thể vùi lấp tình cảm đối với Mạnh Ứng Hổ, vài lần tưởng bứt ra cũng không thể, nàng cũng mới hiểu được, người chân chính trong lòng mình là ai.

“Nàng còn không có trả lời ta, nàng đột nhiên nói muốn gả cho Mạnh Ứng Hổ có phải là hắn bức nàng hay không. Nếu là ta nhớ không lầm, Hổ Phách từng nói qua khi nàng tỉnh lại Mạnh Ứng Hổ có tới cửa cầu hôn, nhưng bị nàng một ngụm cự tuyệt, sau nàng liền mất tích, sau đó lại xuất hiện trong phủ Mạnh phủ, làm người ta không thể không nghi ngờ Mạnh Ứng Hổ cầu thân bất thành, bắt người đi, bức nàng gả cho hắn.”Tiêu trí Viễn đứng dậy đi đến trước mặt nàng, cố ý hỏi cho ra đáp án.

Bùi Lưu Ly cười khổ. Hắn đoán hoàn toàn đúng, lại không đoán được hai người có một đoạn nhân duyên kỳ lạ, cùng vì nhân duyên này làm cho hắn và nàng cuối cùng không có duyên phận.

“Huynh đoán hoàn toàn đúng, lại không đoán được hôn sự này là ta sớm đồng ý, lại cự tuyệt hắn cầu hôn, mới có thể bắt ta đem đi.”Bùi Lưu Ly biết nếu chính mình không nói ra sự thật, hắn sẽ không chết tâm, đành phải đem chuyện hồn nàng rời khỏi thân kể ra.

 

Tiêu trí Viễn vừa nghe xong chuyện nàng cùng Mạnh Ứng Hổ ly kỳ gặp nhau, mặc dù không thể nhận, nhưng thấy nàng tâm ý đã quyết, cũng chỉ có thể hết hy vọng.

“Nàng thật sự không đến ba tháng đã yêu thương hắn?”Tiêu Trí Viễn đau kịch liệt hỏi lại

“Đúng vậy.”Bùi Lưu Ly chưa bao giờ cảm thấy chính mình nhẫn tâm, nhưng tại một khắc này, nàng thật sự cảm thấy chính mình tàn nhẫn, đi thương tổn một người thật lòng thích mình. Nhưng nay nàng đã hết cách đáp lại tình cảm của hắn, chỉ có thể thật lòng xin lỗi hắn.

“Ta chúc phúc nàng cùng Mạnh Ứng Hổ bạch đầu giai lão, nàng……….bảo trọng.”Tiêu Trí Viễn nói vừa xong, nản lòng cúi hai vai rời đi, không hề liếc nhìn nàng một cái, chỉ sợ nhìn tâm sẽ càng đau.

“Tiêu đại ca…… Thực xin lỗi.”

Bùi Lưu Ly ngồi một mình ở trên ghế đàn, tâm tình trở nên trầm trọng, đến khi một đôi cánh tay ôm nàng từ phía sau. Nàng không kịp kinh hô ra tiếng, ngay sau đó, thân mình bị ôm lấy, khi ngồi xuống đúng là ngồi ở trên đùi, thân mình bị nhốt trong ngực trong bộ ngực dày.

“Chàng ……..trở về khi nào?”Bùi Lưu Ly dán hai tay trong ngực hắn, một đôi mắt sáng hồ nghi nhìn hắn

“Đã được một lúc.”bàn tay khẽ vuốt mái tóc đen mềm nhẵn của nàng, lãnh mâu có chút âm trầm.

“Cho nên…… Chàng nghe lén ta cùng Tiêu đại ca nói chuyện?”Con mắt sáng nhíu lại, trừng hắn.

“Ta ở trong phủ của mình, làm sao phải nghe lén.”Hắn lời này tương đương là gián tiếp thừa nhận.

Ngực Bùi Lưu Ly bỗng sinh một cỗ hờn giận, giãy giụa mình,”Buông. Nếu để người ta nhìn thấy, sẽ nói nhảm.”

“Nàng từng thích nam nhân họ Tiêu kia?”Mạnh Ứng Hổ khẩu khí không tốt hỏi.

“Vậy thì thế nào?”Bùi Lưu Ly hất cằm hỏi ngược lại. Hắn dựa vào cái gì chất vấn nàng! Chuyện hắn cùng Mẫu Đơn so với nàng còn hoang đường hơn.

“Hiện tại trong lòng nàng còn có hắn sao?”Mạnh Ứng Hổ nguy hiểm hỏi lại, lãnh mâu hung ác nham hiểm nhìn chăm chú vào nàng.

Bùi Lưu Ly nguyên cố ý muốn hắn giận, nhưng sau khi nhìn thấy lãnh mâu âm trầm của hắn, nhanh chóng thay đổi tâm ý. Không phải là sợ hắn tức giận, mà không muốn cùng hắn khắc khẩu.

“Chuyện ta cùng Tiêu đại ca đã qua.”Con mắt sáng vén lên, lạnh nhạt nói.

“Vậy đừng vì hắn thương tâm, không cần bày ra bộ dáng thua thiệt.”Mạnh Ứng Hổ dùng ngón cái cùng ngón trỏ nắm cằm nàng, không muốn nhìn nàng toát ra vẻ mặt ảm đạm vì nam nhân khác.

Bùi Lưu Ly phấn môi quật cường chúm chím. Hắn nghĩ người khác đều vô tình giống hắn sao?

“Chàng nói thì đơn giản, nhưng lại vô tình. Chàng làm được, nhưng ta tự nhận không làm được. Dù sao Tiêu chân ý đại ca đối với ta thật tình, mà ta cũng từng động tâm đối với huynh ấy, nếu không có chuyện ngoài ý muốn này, ta đã sớm gả vào Tiêu gia.”Nàng không có ý định làm hắn giận, chỉ là trần thuật tình hình thực tế.

“Nhưng nàng không có. Cho nên nhất định là hai người không có duyên phận, Bùi Lưu Ly nàng kiếp này nhất định phải gả vào Mạnh phủ, gả cho Mạnh Ứng Hổ ta làm vợ, cho nên đừng nghĩ đến chuyện không có khả năng này.”

Mạnh Ứng Hổ ngữ khí thập phần cường ngạnh, buồn bực chính mồm nàng thừa nhận từng động tâm với nam nhân khác, mà nàng chưa bao giờ chính thức tỏ thái độ với hắn, cho tới nay đều là hắn cưỡng bức nàng, điều này làm hắn càng thêm tức giận.

“Chàng…. nói đủ chưa? Buông!.”

Bùi Lưu Ly bị lời hắn nói làm tức giận đến nỗi đỉnh đầu có khói bốc lên, ở trong lòng hắn liều mình giãy giụa, đẩy cái ôm của hắn ra, rời thân mình hắn, cũng không quay đầu lại tính rời đi.

“Nàng muốn đi đâu?”

Mạnh Ứng Hổ lãnh mâu bốc hỏa nhìn bóng dáng của nàng, nàng lại dám làm vậy! Luôn ở lúc hai người một lời không hợp xoay người chạy lấy người, bỏ lại hắn tức giận, hoàn toàn không nhìn sự tồn tại của hắn!

“Nói thêm cái gì đi nữa, chúng ta chỉ biết ầm ĩ không yên, một khi đã như vậy, không bằng ta trước rời đi, cho ngươi hoàn toàn bình tĩnh một chút.”

Bùi Lưu Ly cước bộ không ngừng, vừa đi vừa nói chuyện, đến khi ra ngoài phòng khách, Giang Uy canh ở ngoài thấy nàng đi ra, liếc mắt nhìn sắc mặt chủ tử xanh mét, chạy nhanh đuổi theo.

Mạnh Ứng Hổ trừng mắt nhìn thân ảnh kia đi xa. Muốn hắn bình tĩnh như thế nào?! Hắn hiện tại căn bản là nổi trận lôi đình.

Đáng giận!