Bạch Hổ Khiêu Tình - chương 06 part 2

“Cô nương kia chính là người trong bức họa, cũng là cô nương huynh ấy muốn minh hôn.”Mạnh Nghĩa Bằng nghĩ đến chuyện này nhịn không được liền nghiến răng nghiến lợi, tiểu tử Giang Uy kia tốt nhất da dày nên một chút.

“Cái gì? Chuyện này rốt cuộc là sao? Cô nương kia là ai?”Đại phu nhân hoàn toàn bị làm hồ đồ, Quỷ hồn kia không phải sớm tan thành mây khói sao? Tại sao lại bị con lớn nhất ôm về?

“Nàng là Bùi Lưu Ly ở Châu Ngọc Các, Thanh long thành, bị đại ca hạ mê hương cường bắt trở về.”Mạnh Khai Vân đồng dạng cắn răng trả lời, hai huynh đệ giờ phút này có cùng một nỗi đau.

Mà Giang Uy không biết tai nạn trước mắt, vừa vặn mang Chương lão nhân đến, khi nhìn thấy ánh mắt giết người của hai huynh đệ, liền thông minh chạy ra ngoài

Hai huynh đệ đâu chịu buông tha hắn, thân hình nhảy lên, một trái một phải đuổi theo Giang Uy, đem Giang Uy đánh đau một chút mới bằng lòng bỏ qua.

“Hai huynh đệ các con trở về nói rõ ràng cho ta!”Đại phu nhân gọi với theo thân ảnh hai huynh đệ sắp biến mất.

“Đại phu nhân, sớm a.”Chương lão chậm rãi đi tới, hướng bà vấn an

“Được rồi, mau đi đi! Ứng Hổ đang chờ ông.”Đại phu nhân vẫy tay ý bảo ông không nên đa lễ.

“Lão phu đi trước một bước.”Chương lão khom người cáo từ, nhanh hướng Hổ Gầm Các

Bùi Lưu Ly ở Châu Ngọc Các? Ứng Hổ quan hệ thế nào với nàng, còn bắt cô nương người ta về?

Đây cũng không phải là việc mà người luôn luôn bình tĩnh, làm việc mưu tính sâu xa như con lớn nhất thường làm, mà giống như là Khai vân lỗ mãng gây nên. Xem ra nghi vấn của bà, cũng chỉ có thể tạm thời nhịn xuống.

Vào đông, ánh mặt trời ấm áp xuyên thấu qua nửa khung cửa sổ chiếu rọi sáng ngời bên trong tối tăm, cũng mang đến từng trận lo lắng.

Mạnh Dư Yến cầm trong tay một quyển sách, ngồi ở ghế hắc đàn mộc viên, nàng hiền lành nên bị đại ca chọn canh giữ, thỉnh thoảng nhìn về phía cô nương vẫn chưa tỉnh đang nằm trên giường đại ca.

Nghe nhị ca nói nàng là đại tiểu thư Châu Ngọc các Bùi Lưu Ly. Ba tỷ muội mỹ danh sắc nghệ song toàn, hôm nay vừa thấy, quả nhiên danh bất hư truyền.

Thấy nàng một đầu tóc đen như mây phân tán trên gối, mi như trăng non, hai hàng lông my dài che đậy đôi mắt sáng, mũi rất đẹp, môi như đóa hoa mềm mại, da trắng như tuyết ,giống như được làm từ ngọc, hé ra kiều nhan tinh xảo tuyệt mỹ.

Đại ca trong hiểu biết của nàng, chỉ có dung nhan tuyệt mỹ như vậy không đủ làm huynh ấy bận tâm, nàng thập phần tò mò vị Bùi cô nương này rốt cuộc tính tình ra sao, có thể bắt được tâm tư lạnh lùng cứng rắn của đại ca.

“Vẫn chưa tỉnh sao? Xem ra là mê hương hạ quá nặng.”Mạnh Ứng Hổ từ ngân hàng tư nhân trở về, nguyên tưởng nàng đã tỉnh. Xem ra Chương lão nói đúng, thân mình nàng bị thương nặng, hơn nữa hắn hạ một lượng mê hương quá nặng, mới có thể làm nàng mê man đến buổi trưa còn chưa tỉnh.

“Đại ca, huynh làm như vậy được không? Đem Bùi cô nương cường bắt trở về, lại chưa báo cho người Bùi gia biết một tiếng, chỉ sợ họ đem sự tình làm lớn.”khi Mạnh Dư Yến nghe đại ca nhắc tới chuyện này, thập phần kinh ngạc, đại ca mà lại hạ mê hương bắt một cô nương. Chuyện này giống như cường đạo, hành vi thổ phỉ, nhưng lại phát sinh trên người đại ca, khi nghe thấy làm nàng khiếp sợ hiện tại còn không dám tin.

“Đây là nàng thiếu ta.”Nếu như nàng không làm bộ như không biết hắn, cự tuyệt hắn tới cửa cầu hôn, hắn cũng sẽ không một mạch quyết định làm như vậy.

Mạnh Dư Yến nhìn khuôn mặt âm trầm của đại ca, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên nói thế nào mới tốt.

Đúng lúc này, thiên hạ đang mê man trên giường ưm một tiếng, thân ảnh cao lớn chợt lóe, nhanh chóng đi vào giường đỡ.

Bùi Lưu Ly tỉnh lại, chậm rãi mở mắt. Thân mình nàng phải dùng thời gian nhiều gấp đôi bình thường mới có thể hoàn toàn tỉnh lại. Khi thần trí tương đối tỉnh táo, hiện lên trong mắt là một thân mình cao lớn, làm cho nàng kinh hách nhanh chóng từ trên giường ngồi dậy, ngẹn họng nhìn trân trối người đứng ở trước giường.

“Ngươi làm sao có thể xuất hiện trong phòng ta?”

Mạnh Ứng Hổ song chưởng khoanh trước ngực, thân hình cao lớn dựa vào giường, vẻ mặt hiện lên một chút cười lạnh.

“Nàng nhìn lại cho rõ ràng đây là nơi nào?”

Nghe vậy, Bùi Lưu Ly liếc nhìn bài trí trong phòng, còn có đệm chăn tơ lụa màu xanh dưới thân nàng nằm, đối với nàng mà nói thập phần quen thuộc, nhưng…….

“Ngươi…ngươi bắt ta tới Bạch Hổ thành khi nào? Ngươi dám làm như vậy?”Bùi Lưu Ly nổ tung, khi nàng ý thức được nơi này tương đối quen thuộc, chỉ vì nơi này là tẩm phòng của hắn. Kinh ngạc qua đi, cơn tức ngay sau đó lục tục bùng nổ.

“Ta vì sao lại không dám? Nàng dám làm bộ như không biết ta, cự tuyệt ta cầu hôn, cũng đừng trách ta phải làm như vậy, nàng hẳn là rất rõ tính tình của ta.”Nhắc tới chuyện này vẫn làm hắn nổi trận lôi đình. Nàng dám nói không biết hắn, còn cự tuyệt hắn cầu hôn, vậy đừng trách hắn không từ thủ đoạn.

“Đáng chết, ngươi còn dám nhắc chuyện này, là ai nói với ta nhân quỷ thù đồ, kết quả chính là ngươi tính kế ta, ngươi là gian thương!”Mỗi khi nhớ tới chuyện này, làm nàng tức giận đến mất đi bình tĩnh, thịnh nộ làm nàng không khống chế được hành động, tức giận đến nỗi lấy gối hướng người hắn quăng đi.

Mạnh Ứng Hổ lãnh mâu bắt đầu nguy hiểm quỷ dị, trên trán gân xanh bốc lên, hung hăng trừng mắt nhìn nàng

Mạnh Dư Yến đứng lặng một bên thấy hết thảy, nhất thời kinh hách trợn mắt há hốc mồm! Nếu ban đầu nàng vẫn nghi vấn hai người có quen biết hay không, bây giờ chính mắt nhìn thấy hai người kịch liệt giải thích chuyện cũ đã thấy không còn hoài nghi. Làm nàng kinh ngạc hơn là Bùi Lưu Ly hoàn toàn không hề sợ đại ca, còn dám quăng gối đầu, chỉ là điểm này cũng làm nàng kính nể.

“Là do nàng ngốc. Chẳng lẽ nàng không biết là quỷ không thể xuất hiện vào ban ngày sau? Càng không thể nói đến là đứng dưới ánh mặt trời.”Mạnh Ứng Hổ không chút tiếp thu chính mình có sai, rõ ràng không phải là người ngốc, chính mình không nghĩ tới điểm ấy, bị lừa có thể trách ai?

“Ngươi nói ta ngốc? Ngươi là gian thương……”trong cơn giận dữ,đột nhiên trước mắt tối sầm, thân thể mềm mại mềm nhũn, ngã xuống giường..

“Lưu Ly!”

Mạnh Ứng Hổ kinh hãi thân hình chợt lóe, cánh tay dài duỗi ra, đúng lúc đem thân thể mềm mại ôm vào trong ngực, đồng thời dọa đến một thân đổ mồ hôi lạnh. Ôm nàng ngồi trên giường, nhìn người trong lòng hai mắt nhắm nghiền, khuôn mặt tuyệt mỹ nhỏ nhắn trắng bệch, một cỗ đau lòng hung hăng vồ lấy hắn.

“Đại ca, Bùi cô nương làm sao vậy”Mạnh Dư Yến thấy thế, ba bước làm hai bước đi vào giường, quan tâm hỏi

“Nhanh đi thỉnh Chương lão đến một chuyến!”Mạnh Ứng Hổ sốt ruột hô to.

“Thả ra.”Bùi Lưu Ly chờ hoa mắt đi qua, chậm rãi mở đôi mắt sáng, chống lại con ngươi đen lo lắng của hắn.

Mạnh Dư Yến đang muốn bước ra, cước bộ nhân lúc này mà dừng lại, quay đầu nhìn hai người phía giường, theo bản năng thối lui một bên, trực giác bảo lúc này không nên đứng gần hai người quá.

“Thân mình của nàng bị thương nặng, cảm xúc không nên quá mức kích động.”Mạnh Ứng Hổ khuôn mặt tuấn tú trầm xuống, chẳng những không có buông nàng ra, lại ôm nàng vào trong lòng chặt hơn.

Bùi Lưu Ly giãy giụa muốn rời khỏi cái ôm của hắn, phiền toái là khí lực không bằng hắn, hơn nữa thân hư khí nhược, rất nhanh lại ngã vào ngực hắn, thở hồng hộc.

“Nàng có muốn ăn cái gì không? Ta gọi phòng bếp chuẩn bị. Hôn mê ba tháng, nên bồi dưỡng thân mình cho tốt mới được.”Bàn tay to khẽ vuốt khuôn mặt non mềm nhỏ nhắn, ôm thân mình mềm mại trong lòng, cảm xúc chân thật làm ngực hắn dâng lên một cỗ thỏa mãn, cuối cùng có thể đền lại khát vọng lúc trước không thể chạm vào nàng.

“Ta muốn trở về, đưa ta trở về Thanh Long thành, bằng không đưa ta đến nơi ngoại công cũng được.”Bùi Lưu Ly ngửa đầu trừng hắn, không để ý tới câu hỏi của hắn.

“Đi kêu phòng bếp nấu cháo nhân sâm đi. Dư Yến, phiền toái muội đi đến phòng bếp một chuyến.”Mạnh Ứng Hổ không để ý tới nàng, thẳng hướng đại muội chỉ dẫn.

“Được!”Mạnh Dư Yến liếc hai người một cái, trong mắt có chút lo lắng nhưng không dám can thiệp vào chuyện của đại ca, đành phải rời đi.

“Mạnh Ứng Hổ, Hổ gia ngươi là thổ phỉ sao? Tính đem ta bắt giữ lại Mạnh phủ sao?”Bùi Lưu Ly con mắt sáng nhiễm lửa giận, tức giận hỏi.

“Này không phải là bắt giữ. Ta giữ nương tử của ta ở lại trong phủ tĩnh dưỡng, có gì không thể?”Lãnh mâu sửa lại có chút kiên quyết.

“Ai là nương tử của ngươi?”Bùi Lưu Ly tức giận nhắm mắt lại, đột nhiên nghĩ không muốn uổng phí khí lực

“Ta đã cảnh cáo nàng, Hổ gia ta cũng không phải có thể để mặc người trêu chọc.”Mạnh Ứng Hổ bám vào bên tai nàng, tiếng nói trầm thấp nguy hiểm.

“Ngươi lừa hôn ta! Ta nhớ rõ là đáp ứng ngươi lấy bài vị của ta, nếu ngươi thật muốn lấy, ta gọi người khắc một cái bài vị cho ngươi, cho ngươi chậm rãi, phong phong quang quang cưới thế nào?”Con mắt sáng không cam lòng yếu thế trừng lại, khẩu khí này nàng nuốt không trôi.

“Nàng rõ ràng là người sao ta không cưới, mà muốn kết hôn với một cái bài vị lạnh như băng? Ta đã nói rồi, bất luận sống hay chết, nàng đều là thê tử của ta. Nàng đã không chết, đương nhiên là lấy người sống,”Tốt lắm, xem ra nàng cũng không suy yếu như trong tưởng tượng, còn có khí lực cùng hắn tranh cãi.

“Ngươi……”

Bùi Lưu Ly chưa nói xong đột nhiên bị động tác giữ môi nàng của hắn làm ngừng, con mắt sáng ngạc nhiên trừng ánh mắt hắn đầy lửa nóng.

Mạnh Ứng Hổ không muốn lại nghe cái miệng nhỏ nhắn của nàng phun ra những lời tức chết hắn, lựa chọn làm cái việc hắn đã sớm muốn làm đối với nàng, thành công ngăn chặn cái miệng nhỏ nhắn.

Nàng càng muốn rời đi, hắn càng không chịu cho nàng rời đi. Người Hổ gia hắn coi trọng, đừng mơ tưởng từ bên người hắn đào tẩu.

Nghênh phong Các Mạnh phủ gần đây có một vị tức phụ đến ở; mà vị tức phụ này là tự đại thiếu gia ôm trở về. Chuyện này rất nhanh lan truyền trong phủ, cũng có tin tức, vị tức phụ này vô cùng có khả năng trở thành đại thiếu phu nhân, đến nối cao thấp trong phủ đều thập phần tò mò thân phận vị tức phụ này.

Vào sáng sớm mùa đông, phía chân trời vẫn tối om, nhóm nô bộc rời giường liền bắt đầu bận rộn, nhất là phòng bếp lại càng tối mày tối mặt.

Nha hoàn Tiểu Phượng hưng phấn mà bưng nước ấm đi vào Nghênh Phong Các. Đêm hôm qua đại thiếu gia tự mình sai khiến, về sau nàng phụ trách hầu hạ tức phụ của đại thiếu gia. Nàng lén lút nhẹ đẩy cửa ra, bước vào trong tẩm phòng, màn giường hồng nhạt vẫn rủ xuống đất chưa mở ra, biểu hiện tức phụ còn đang ngủ say.

Tiểu Phượng đem nước ấm sớm chuẩn bị cùng khăn, nước súc miệng đặt ở trên mấy cái đỡ, rồi mới đi đến bên giường nhẹ giọng kêu:

“Bùi cô nương, nên rời giường rửa mặt chải đầu.”

Người trên giường nguyên bản vươn hai tay ra, sau khi tiếp xúc đến không khí lạnh, lập tức lùi về chăn phủ gấm ấm áp, thân thể mềm mại lật lại, tiếp tục ngủ say.

Ở ngoài màn Tiểu Phượng cảm thấy quýnh lên, nhớ tới đại thiếu gia đêm qua đặc biệt dặn, đành phải lại lên tiếng,”Bùi cô nương, thỉnh mau chóng rời giường.”Lúc này nàng quyết tâm, đem màn giường giắt ở hai bên.

Trên giường Bùi Lưu Ly hơi nhíu mi, thực không cam lòng xoay người ngồi dậy, mắt giận hờn hướng nha hoàn vẻ mặt kinh diễm đứng giữ ở giường.

Tiểu Phượng sau khi thấy dung nhan vị tức phụ này, trong thời gian ngắn không thể di chuyển ánh mắt, hoàn toàn không nghĩ tới vị Bùi cô nương đại thiếu gia thập phần coi trọng này dung mạo so với năm vị tiểu thư trong phủ còn đẹp hơn! Dung mạo tuyệt mỹ, dáng người tinh tế, không chỗ nào không đẹp, cũng khó trách đại thiếu gia để ý như vậy.

“Thời điểm còn sớm, vì sao phải đánh thức ta lần nữa?”Bùi Lưu Ly bất mãn chất vấn. Ở Bùi phủ nhà nàng, nàng luôn ngủ thẳng giờ Tỵ mới rời giường, hiện tại bất quá mới sáng sớm đã bị người đánh thức, khẩu khí đương nhiên không tốt.

Tiểu Phượng bị trừng, cuống quít phục hồi tinh thần lại, đầu tiên là hướng nàng hành lễ, thế mới vội vàng giải thích,”Bùi cô nương, không phải Tiểu Phượng muốn đánh thức ngài, mà là đêm qua đại thiếu gia đặc biệt dặn, sáng hôm nay cần phải đánh thức ngài, cùng dùng đồ ăn sáng.”

“Ta không đi.”Bùi Lưu Ly sắp nhắm mắt lại, nàng buồn ngủ muốn chết, không nghĩ mới sáng như vậy đã rời giường ăn sáng.

“Nhưng là……”lúc Tiểu Phượng gấp rút không biết nên thế nào cho phải, một tiếng nói trầm thấp sẵn giọng vang lên.

“Không đi cũng phải đi.”Mạnh Ứng Hổ thân ảnh cao lớn bước vào trong phòng, khuôn mặt lạnh lùng không tùy tiện nói đùa, làm người ta nhìn thấy mà sợ.

Tiểu Phượng thấy thế, vội vàng thối lui đến một bên, vểnh tai cẩn thận nghe hai người đối thoại.

“Đạo đãi khách của Mạnh phủ là không cho khách ăn no ngủ đủ sao?”Bùi Lưu Ly oán càng thêm oán, mặt cười buộc chặt, cũng không cho hắn chút hoà nhã.

Mạnh Ứng Hổ nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhỏ nhắn ủy khuất, khẽ thở dài, không tự giác nhẹ giọng, đi đến bên giường, ôn nhu dỗ nhẹ,”Trước rời giường rửa mặt chải đầu thay quần áo, cùng người nhà dùng qua thiện ngọ, muốn ngủ trở về ngủ sau.”

“Không cần! Ta chỉ là bị bắt đến làm khách, cũng không phải người nhà của ngươi, không cần tuân thủ gia quy Mạnh gia!”Bùi Lưu Ly dỗi theo thói quen lại chải tóc, hoàn toàn không cho hắn mặt mũi

Mạnh Ứng Hổ sắc mặt trầm xuống, nếu nàng không nghe hắn hảo ngôn khuyên bảo, vậy đừng trách hắn.

“Tiểu Phượng.”

“Đại thiếu gia.”Tiểu Phượng động tác nhanh chóng đi đến trước mặt hắn.

“Lập tức động thủ hầu hạ Bùi cô nương rửa mặt chải đầu thay quần áo, cho ngươi thời gian hai khắc.”Nói vừa xong, thân ảnh cao lớn thối lui đến phòng khách chờ, không nhìn phòng trong lục tục truyền ra tiếng la mắng.

Tiểu Phượng quả nhiên thập phần hữu hiệu, không đến hai khắc đã làm thỏa đáng, đem Bùi Lưu Ly vẻ mặt không tình nguyện đến trước mặt Mạnh Ứng Hổ.

Mạnh Ứng Hổ đánh giá tuyệt mỹ giai nhân trước mắt, xiêm y trên người nàng là hắn lệnh Áng Vân phường chế tạo gấp, một thân tử sam quần lụa, cổ tay áo cùng làn váy dùng kim tuyến thêu bươm bướm tinh xảo, có liên quan đến sở thích của nàng, hắn toàn điều tra nhất thanh nhị sở.

“Đi thôi!”Cánh tay dài duỗi ra, chế trụ eo nhỏ của nàng. Không thắng được nắm chặt kích thước tay áo làm mày hắn hơi nhíu. Bị hắn dùng lực, thân thể mềm mại liền ngã hướng hắn, thân mình quá nhẹ làm hắn bất mãn, ngầm hạ quyết định phải dưỡng béo nàng một chút.

“Ta tự mình đi.”Bùi Lưu Ly không hờn giận muốn đẩy hắn ra, lại buồn bực khí lực không bằng người ta, hai người nắm tay một đường đi ra Nghênh Phong Các.

Tiểu Phượng thấy hết thảy cảnh này, sau khi hai người đi xa, vẫn dấu không được kinh ngạc.

Nàng chưa bao giờ thấy qua có cô nương nào dám không nể mặt đại thiếu gia, còn có đại thiếu gia khi nhìn Bùi cô nương kia vẻ mặt ôn nhu cũng là nàng chưa bao giờ gặp qua.

Bởi vậy, nàng có dự cảm mãnh liệt cơ hội Bùi cô nương trở thành đại thiếu phu nhân phi thường cao. Mà nàng cũng chờ không kịp để nói cho mọi người nghe chuyện giữa hai người đó.

Hạch tảo cao: Bánh ngọt làm từ hạch quả táo

Hắc đàn mộc viên ghế: Ghế tròn màu đen làm từ gỗ cây đàn

Nhân quỷ thù đồ: người và quỷ khác biệt.

Thân hư khí nhược: thân mình không có lực, hơi (thở ) yếu

Tức phụ: con dâu