Bạch Hổ Khiêu Tình - chương 06 part 1

Chương 6

 

“Tỉnh! Tỉnh! Thật tốt quá, đại tiểu thư rốt cục đã tỉnh rồi!”

Bên tai truyền đến âm thanh kích động, ngay sau đó tựa hồ có một đống người đứng chung quanh nàng.

Lông mi dài nhẹ nhàng cử động, chậm rãi mở mắt, trong ánh mắt phản chiếu những khuôn mặt quen thuộc, làm nàng có cảm giác dường như đã trải qua mấy kiếp, tiếng nói suy yếu phun ra,

“Cha…… Nương……”

“Thật tốt quá! Ông trời phù hộ, Lưu Ly hôn mê đã ba tháng, cuối cùng cũng tỉnh”Bùi phu nhân vui quá mà khóc, nữ nhi bình phục, vạn phần cảm tạ trời xanh

“Lưu Ly , ta xuống nhà bếp nấu bát cháo tổ yến cho con bồi bổ thân mình”Bùi phu nhân lau đi nước mắt trên mặt, vội vàng đứng dậy, đi thu xếp

“Con không chết sao?”thần trí Bùi Lưu Ly vẫn không thanh tỉnh lắm, âm thanh suy yếu, nàng vừa mới cảm nhận được rõ ràng cái ôm ấm áp của mẫu thân.

“Đừng nói bậy, nương con nghe được sẽ thương tâm, bà ấy mong ngóng ba tháng, trông thấy con mới mát lòng”Bùi gia khinh xích. Nhìn thấy nữ nhi tỉnh lại, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng buông xuống,”Các ngươi nói chuyện với Lưu Ly, cùng đừng làm cho nó mệt mỏi”đàn ông hoàn toàn khác nữ nhân, lúc này mới yên tâm rời đi.

“Đại tiểu thư, em đỡ tiểu thư ngồi xuống”Thúy Nhi thấy nàng cố hết sức ngồi dậy, vội vàng tiến lên hỗ trợ , đem gối đầu chuyển qua phía sau nàng, làm cho nàng thoải mái ngồi dựa vào.

“Lưu Ly, có thấy chỗ nào cảm thấy không thoải mái không?”Bùi Hổ Phách quan tâm hỏi.

“Đúng vậy! Lưu Ly, muội làm cho mọi người lo lắng gần chết!”Khúc Linh Lung ngồi xuống giường, nhẹ nắm tay của nàng nói.

“Đại tỷ, tỷ tỉnh là tốt rồi”Bùi Anh Lạc hai tay tạo thành chữ thập, thiệt tình cảm tạ trời cao phù hộ.

“Đại tỷ, nhìn thấy tỷ tỉnh lại, xem ra thầy tướng số kia thật được việc”Bùi San Hô nhớ tới nguyên nhân đại tỷ tỉnh lại, cảm thấy không khỏi bội phục vị tiên tướng số mà mọi người không xem trọng kia.

“Thực xin lỗi, làm cho mọi người lo lắng”Bùi Lưu Ly nhìn khuôn mặt người nhà đầy lo lắng, áy náy nói, tiếng nói vẫn có chút vô lực,”San Hô, chuyện thầy tướng số trong miệng muội mới rồi là sao? ”

“Tiểu thư, ngày chúng ta muốn xuất phát đi Bạch Hổ thành từng gặp một ông thầy tướng số không phải sao? Lúc ấy ông ta nói đại tiểu thư gần đây không nên đi xa nhà, nếu không tất gặp đại kiếp nạn”Thúy Nhi mở miệng nhắc nhở nàng

Bùi Lưu Ly suy nghĩ, quả thật có chuyện như vậy,”Ta tỉnh lại, cùng thầy tướng số kia có quan hệ gì đâu?”

“Lưu Ly , ngày muội gặp chuyện không may, từ xe ngựa ngã xuống vách núi, may là dưới đó là đại dương mênh mông, muội bị nước biển đẩy tới bụi cỏ cạnh Bạch Hổ thành, chúng ta một đường theo hướng nước chảy tìm kiếm, thật vất vả mới tìm được muội. Cũng may muội mạng lớn, tuy rằng trên người có bao nhiêu là chỗ ngoại thương, tuy không nghiêm trọng lắm, nhưng vẫn không thể tỉnh lại. Ngự y nói muội rơi xuống biển có khả năng bị thương đến chân, mạch tượng của muội có hiện tượng khí huyết bị cản trở, vẫn không thể tỉnh, cho nên tác dụng của dược hiệu cũng chỉ có hạn”Khúc Linh Lung nói tới đây, miệng thở hổn hển.

Bùi San Hô tự động tiếp lời,”Khi đại tỷ hôn mê đã ba tháng, ngay cả ngự y đều thúc thủ vô sách, phương pháp gì đều dùng hết, đại tỷ vẫn như cũ chưa tỉnh lại, khi mọi người sắp tuyệt vọng, năm ngày trước, ngoài cửa lớn có một ông thầy tướng số đến, nói là muốn thấy tình trạng đại tỷ. Cha mẹ thấy người nọ không giống như là giả danh lừa bịp, hơn nữa Thúy Nhi nói qua ông ta từng thay đại tỉ đoán mệnh, cho nên mọi người liền ôm hy vọng, cho ông ta nhìn qua đại tỷ. Nào biết ông ta vừa thấy đại tỉ, nói hồn phách đại tỉ bị Bạch Hổ lấy đi rồi, còn nói loại tình huống này để lâu đối với thân thể đại tỉ tổn hại rất lớn, muốn chúng ta một ngày mười hai canh giờ lúc nào cũng phải gọi tên của tỷ, mới có cơ hội kéo tỷ từ trong tay Bạch Hổ gọi trở về.”

“không nghĩ tới năm ngày sau, đại tỉ thật sự tỉnh lại, vị thầy tướng số kia thật đúng là ân nhân của Bùi gia chúng ta.”Bùi Anh Lạc cảm kích nói

“Lưu Ly , trước ăn cháo tổ yến mới có thể lực.”Bùi phu nhân bưng một chén cháo tổ yến đi đến, tính tự tay đút nữ nhi ăn.

Bùi Lưu Ly ăn không được mấy muỗng nói ăn không vô liền thôi, mẫu thân nhẹ giọng dỗ dành đành phải miễn cưỡng ăn nửa bát.

“San Hô, mau vào cung, thông tri hoàng hậu di nương con nói Lưu Ly đã tỉnh. Còn có, thỉnh ngự y lại đến trong phủ một chuyến.”Bùi phu nhân khẽ vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nữ nhi, một mặt hướng tiểu nữ nhi phía sau phân phó.

“Dạ vâng.”Bùi San Hô vội vàng đứng dậy chuẩn bị đến trong cung một chuyến

“Nương, con mệt mỏi, con muốn tiếp tục ngủ một chút.”Bùi Lưu Ly vừa tỉnh lại, thân thể vẫn thập phần suy yếu, thể lực không thể duy trì lâu lắm.

“Được, vậy con ngủ tiếp một lát, chúng ta không ầm ĩ con nữa.”Bùi phu nhân thay nữ nhi kéo chăn gấm phủ ấm, ý bảo mọi người rời đi, chỉ để lại Thúy Nhi canh giữ ở trong phòng.

“Đại tiểu thư , cảm tạ tiểu thư rốt cục tỉnh lại.”Thúy Nhi nói nhỏ bên cạnh Bùi Lưu Ly đang dần ngủ say.

Trong khoảng thời gian này, mỗi khi nàng nhìn đại tiểu thư hôn mê bất tỉnh, sẽ lại nhớ tới chuyện không may kia, đại tiểu thư một chưởng đẩy nàng ra khỏi xe ngựa, làm cho nàng có thể còn sống, vì thế nàng thập phần cảm tạ đại tiểu thư, thay đại tiểu thư đang hôn mê ngày đêm cầu nguyện, cũng may đại tiểu thư cuối cùng cũng tỉnh. Vui vẻ lau đi lệ ở khóe mắt, ngồi trên ghế ở một bên, nắm tay đại tiểu thư, chờ nàng lại mở mắt ra.

Khúc Linh Lung cắn hạch tảo cao trên tay, ánh mắt không rời tiểu mỹ nhân trên giường

Trước kia nàng cảm thấy ba tỉ muội Bùi gia đều là có vẻ đẹp khó gặp, mỗi người vừa đẹp vừa có nét đặc sắc, mà mỹ nhân trước mắt này, không chỉ có bề ngoài tuyệt mỹ, cũng có một trí tuệ bình tĩnh

Giờ phút này, nàng yếu đuối, bộ dáng đáng thương, tin tưởng nhất định có thể làm phần đông nam nhân trong thiên hạ vì nàng thâu tâm đào phế.

“Đại tẩu, vì sao tẩu nhìn ta chằm chằm vậy?”Bùi Lưu Ly cho dù nhắm mắt, vẫn có thể cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của nàng.

“Không có gì, chẳng qua là thưởng thức mỹ nhân thôi.”Khúc Linh Lung trêu tức nói. Ngay sau đó, ngữ khí biến đổi, quan tâm hỏi lại:”Muội cảm thấy thế nào? Thân mình có tốt hơn chút nào không?”

Nàng tỉnh đã ba ngày, tuy rằng khí sắc trên mặt vẫn không tốt lắm, nhưng may mắn là tinh thần nàng mỗi ngày chuyển biến tốt.Chẳng qua ngự y nói trong đầu nàng ứ huyết chưa tan, có khả năng sẽ sinh ra tình huống đau đầu, bởi vậy phải uống dược một thời gian nữa mới được.

“Đã tốt hơn nhiều, chẳng qua thân mình hơi lười, không muốn động đậy thôi.”Bùi Lưu Ly nói thật, thanh âm vẫn có chút vô lực.

“Muội hôn mê lâu như vậy, cũng khó trách sẽ có loại tình huống này, tĩnh dưỡng một thời gian sẽ tốt hơn.”Khúc Linh Lung an ủi nàng.

“Ai! Nằm vài ngày thật muốn đi ra ngoài một chút, chỉ hận lực bất tòng tâm.”Muốn nàng làm bệnh nhân ngoan ngoãn nằm trên giường, thật là làm khó nàng.

Khúc Linh Lung nhớ tới một chuyện, đem ngụm hạch tảo cao* cuối cùng ăn xong, nhấc chén trà lên miệng uống, sau đó mới mở miệng,”Lưu Ly , trong hoảng thời gian muội hôn mê, Tiêu công tử Xuân Mãn Lâu đến đây vài lần để thăm muội, có cần phái người đi thông tri cho công tử ấy muội đã tỉnh không? ”

Bùi Lưu Ly trầm ngâm, yên lặng nói: “Không cần.”

Khúc Linh Lung hơi nhíu mày, cẩn thận nhìn kỹ vẻ mặt đạm mạc của nàng,”Nếu ta nhớ rõ, trước khi muội gặp chuyện không may không phải đối với người đó có hảo cảm sâu sắc sao? Mà ta quan sát, Tiêu công tử đối với muội cũng là có ý. Ta còn tưởng rằng nếu muội không xảy ra việc gì từ Bạch Hổ thành trở về, hai người có lẽ sẽ có kết quả.”

Bùi Lưu Ly trước mắt vẻ mặt hờ hững, cũng không có vẻ mặt thẹn thùng như khi trước kia nhắc tới Tiêu công tử, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Đúng vậy. Nàng thừa nhận chính mình đối với Tiêu đại ca có hảo cảm, nguyên bản cũng nghĩ chính mình cùng hắn cuối cùng ở một chỗ, nhưng…

“Lưu Ly, làm sao vậy?”Khúc Linh Lung một tay khẽ vuốt bụng, quan tâm hỏi.

Bùi Lưu Ly chú ý tới động tác của đại tẩu, nàng thiếu chút nữa quên trong bụng đại tẩu có đứa nhỏ, trước khi nàng gặp chuyện không may bụng vốn bằng phẳng, nay đã hiện rõ thành lớn.

“Đứa nhỏ, hẳn là bốn tháng đi?”

“Đúng vậy! Muội cũng sắp làm bác.”Khúc Linh Lung trên mặt lộ vẻ ôn nhu, khẽ vuốt thai nhi trong bụng

Bùi Lưu Ly bị vẻ mặt ôn nhu thỏa mãn hấp dẫn, đáy lòng bắt đầu có chút hâm mộ đại tẩu, nhớ tới đại ca cùng đại tẩu trước đó phân li rồi hợp lại, cũng may hai người cuối cùng trở thành người thân.

Lúc này, cửa phòng bị người từ phía ngoài đẩy ra, Thúy Nhi vẻ mặt vội vàng đi đến.

“Thúy Nhi, có việc gì sao?”Khúc Linh Lung thấy thần sắc nàng khác thường, quan tâm hỏi.

“Đại tiểu thư, trong đại sảnh có người đến cầu hôn, là từ Bạch Hổ thành tới, nghe nói người cầu hôn tiếng tăm trong Bạch Hổ thành lừng lẫy, là người cầm quyền ngân hàng tư nhân Mạnh ký, tên là Mạnh Ứng Hổ, lại xưng Hổ gia. Phu nhân muốn ta nhanh chóng tới xem ý tứ tiểu thư thế nào.”Không nghĩ tới đại tiểu thư vừa mới tỉnh, có người đến cửa cầu hôn, tin tức thật đúng là nhanh.

“Hổ gia, Lưu Ly, muội biết người này sao?”Khúc Linh Lung nhìn người ngồi trên giường, khuôn mặt bình tĩnh, không bị tin tức này ảnh hưởng

“Không biết, Thúy Nhi, thay ta chuyển lời cho mẫu thân,hôn sự này ta không đồng ý.”Bùi Lưu Ly tư thế không đổi, ngữ điệu gợn sóng

“Đại tiểu thư, tiểu thư thật sự không hề lo lắng một chút sao? Nghe nói vị Hổ gia kia ở trong Bạch Hổ thành có thể nói là hô phong hoán vũ, mỗi người đều kính sợ hắn ba phần.Mà Mạnh phủ lại là thủ phủ Bạch Hổ thành, ngân hàng tư nhân, hiệu cầm đồ, tửu lâu, Áng Vân phường, còn có nhiều sản nghiệp khác, doanh thu luôn rất tốt, không thiếu tiền tiêu. Đại tiểu thư nếu gả đi, tuyệt không sợ ủy khuất.”

Thúy Nhi nói xong lại lo lắng, rõ ràng mới vừa rồi trên đường gặp tam tiểu thư, từ trong miệng nàng biết được tin tức. Bỏ qua hôn sự này, thật có chút đáng tiếc.

“Vị Hổ gia kia bộ dáng ra sao?”Nghe Thúy Nhi nói như vậy, ngược lại lại làm Khúc Linh Lung quan tâm.

“Nói đến vị Hổ gia kia, thân hình cao lớn, bộ dạng cũng coi như cương nghị tuấn tú, chẳng qua đôi mắt lạnh lùng nhìn người có vài phần dọa người, không cười càng có vẻ khó gần, xem xét hi vọng của mọi người mà sinh ra.”Nghĩ đến mới vừa rồi trộm liếc mắt ngắm vị Hổ gia kia, bị mâu quang lãnh duệ của hắn đảo qua, lưng không khỏi xẹt qua một cỗ hàn khí.

“Đừng nữa nói, Thúy Nhi, còn không mau đi thay ta từ chối hôn sự này.”Bùi Lưu Ly mi giương lên, khinh xích nha hoàn nói đến nước miếng tung bay.

“Nha, được.”Thúy Nhi mắt thấy chủ tử không hờn giận, đành phải sờ sờ cái mũi, chạy nhanh trở lại đại sảnh báo cho phu nhân biết đại tiểu thư không muốn hôn sự này.

Khúc Linh Lung không biết vì sao lại có loại trực giác, cảm thấy phản ứng bình tĩnh của Bùi Lưu Ly quá mức quỷ dị.

Cho dù nàng không hài lòng hôn sự này, khi biết người cầu hôn là Hổ gia, biểu hiện của nàng như là – sớm đã biết, không chút hiếu kì.

Chẳng lẽ Lưu Ly sớm đã biết vị Hổ gia kia sao? Có thể sao?

Khúc Linh Lung nhìn chăm chú người trên giường cúi đầu trầm mặc không nói, không hiểu sao có dự cảm, chuyện này sẽ không dễ dàng chấm dứt như vậy.

Trăng treo lên cao, lóe ra nhiều chấm hào quang nhỏ lóng lánh như vẩy mực trên bầu trời.

Thúy Nhi cầm đèn lồng đi vào Lưu Ly lâu, mở cửa gỗ tẩm phòng bước bào, đi vào trong phòng, thấy Bùi Lưu Ly nằm trên giường trong lòng ôm một quyển sách, hai mắt nhắm nghiền, làm như lâm vào ngủ say, vì thế đem đèn lồng đặt lên bàn, đi vào giường đỡ tiểu thư.

“Đại tiểu thư, ta đỡ tiểu thư nằm xuống, thời điểm không còn sớm, tiểu thư tốt nhất nên đi ngủ.”

Bùi Lưu Ly buồn ngủ mở mắt, chưa tỉnh lắm liếc Thúy Nhi một cái, để Thúy Nhi tùy ý đem gối phía sau di chuyển, giúp nàng một lần nữa nằm lên giường, thay nàng kéo cái chăn gấm phủ lại, rất nhanh ý thức nàng lại lâm vào mê man.

Thúy Nhi cẩn thận kiểm tra cửa sổ đóng tốt hay chưa, sau đó mới tắt đèn lồng, cước bộ nhẹ nhàng rời đi.

Ngay khi nàng rời đi không lâu, một ống trúc từ ngoài cắm vào cửa giấy, thổi vào một làn khói mê. Một khắc sau, cửa sổ bị đẩy ra từ bên ngoài, một thân ảnh cao lớn nhảy vào, người tới cước bộ không tiếng động đi tới bên giường, nhìn chăm chú vào thiên hạ ngủ say trên giường hồi lâu, sau đó mới khom người dễ dàng ôm lấy, như khi đến lặng yên không tiếng động nhảy ra bên ngoài cửa sổ, thân ảnh trôi đi trong bóng đêm.

Ngoài cửa lớn Bùi phủ, một chiếc xe ngựa sớm đậu, sau khi thân ảnh cao lớn ngồi trên xe ngựa, xe ngựa lập tức bí mật đi trong đêm. Khi đi qua một con phố, hai gã ngồi trên lưng ngựa, khi nhìn thấy nam nhân trên xe ngựa làm như chờ hồi lâu, liếc mắt nhìn nhau một cái, lập tức giục ngựa đuổi kịp.

Đoàn người chạy đi một đêm, cuối cùng khi trời vừa mới tảng sáng trở lại Bạch Hổ thành.

Mới sáng tinh mơ, người Mạnh phủ mới mở cửa lớn màu son ra, thấy một chiếc xe ngựa thập phần quen mắt của nhà mình đứng ở cửa lớn. Ánh mắt di chuyển, nhìn thấy hai người trên hai con tuấn mã màu đen đi theo sau xe ngựa sợ hãi kêu ra tiếng.

“Nhị thiếu gia, tam thiếu gia……Mặt các ngài đã xảy ra chuyện gì?”Hai người mặt mũi bầm dập, bộ dáng thật đúng là dọa người. Rốt cuộc là ai? Thật to gan! Dám đem hai vị thiếu gia đánh thành ra như vậy.

“Câm miệng!”Mạnh Khai Vân lớn giọng quát

Quản sự Mạnh phủ nghe được tiếng gã sai vặt kinh hô, vội vàng đi ra coi, vừa thấy cũng kinh hách nghẹn họng nhìn trân trối.“Hai vị thiếu gia, đã phát sinh chuyện gì sao?”

Hắn chỉ biết là đêm ba ngày trước đó, hai vị thiếu gia đột nhiên mất tích, đại thiếu gia tức giận lôi đình, sợ tới mức mỗi người bên trong phủ cảm thấy bất an. Hôm sau, trời vừa sáng, đại thiếu gia cái gì cũng không nói, liền mang theo Giang Uy xuất môn, không nghĩ tới khi gặp lại hai vị thiếu gia, lại biến thành bộ dáng thê thảm như thế này.

“Khánh thúc, cái gì cũng đừng hỏi.”Mạnh Nghĩa Bằng bất đắc dĩ nói

Lúc này, cửa xe ngựa bị đẩy ra, Mạnh Ứng Hổ xuống xe ngựa, trong lòng còn ôm một đống chăn gấm, từ trong chăn lộ ra một đầu tóc đen mềm mại, làm cho người ta có thể đoán ra trong chăn gấm bao phủ là nữ tử. Nhưng bởi vì nàng kia khuôn mặt dựa vào hướng cổ Mạnh Ứng Hổ, cho nên không thể nhìn thấy dung mạo của nàng.

“Đại thiếu gia……”Khánh thúc nhìn thấy đại thiếu gia ôm cô nương trong lòng, hành động ôn nhu giữ lấy, lại kinh ngạc nói không ra lời.

Mạnh Ứng Hổ lạnh lùng ra mặt, ôm người trong lòng đi vào trong phủ, hai huynh đệ phía sau thở dài, cũng đi theo vào.

Dọc theo đường đi gặp không ít người, mọi người thấy đại thiếu gia ôm một cô nương trong lòng, đều kinh ngạc ngừng tay làm việc. Ngay lúc hắn phải qua một tòa hồ nhân tạo, cũng vừa vặn chạm mặt đại phu nhân.

“Ứng Hổ, người con ôm trong lòng là ai? ”

Đại phu nhân đang muốn đi Hổ Gầm Các coi con lớn nhất đã về hay chưa, không nghĩ tới đi đến nửa đường vừa vặn gặp con. Nhìn thấy nó ôm một đống chăn ấm phủ bên trong là một vị cô nương, ngạc nhiên hỏi.

“Nương, việc này con sẽ bẩm báo lại sau.”Mạnh Ứng Hổ không muốn ở lại nói chuyện nhiều, ánh mắt liếc qua Giang Uy đi theo phía sau, hướng hắn phân phó,”Đi thỉnh Chương lão lại phòng ta một chuyến.”

“Dạ.”Giang Uy nhanh chóng chạy đi mời người.

Đại phu nhân mắt thấy con lớn nhất không để ý tới bà, chạy thẳng lấy người, đầy bụng nghi vấn nhìn thấy hai huynh đệ đi tới hướng này, ngăn người lại ép hỏi.

“Nghĩa Bằng, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Cô nương đại ca con ôm trong lòng là ai? Còn trên mặt hai huynh đệ con là chuyện gì xảy ra? ”

“Đại nương còn phải hỏi sao? Hai người chúng con chạy đến Thanh Long thành vẫn bị đại ca đuổi theo, bị đánh một chút, hơn nữa đại ca còn cố ý hướng mặt hai chúng con mà đánh, làm cho chúng con mất mặt.”Mạnh Khai Vân có cơ hội nói chuyện, oa oa lên án đại ca.

“Ủy khuất hai người các con.”Đại phu nhân thở dài

Bà sớm đoán được việc thiêu túi hương, tuyệt đối sẽ làm con lớn tức giận, chỉ là không ngờ nó phát hỏa lớn như vậy. Nhớ tới đêm của ba ngày trước, con lớn nhất phát hỏa chỉ cần một cái mắt lạnh liền đủ dọa người, đúng là tức giận muốn điên, buổi tối toàn bộ người trong phủ cảm thấy bất an, không ai dám ngủ.

Thịnh nộ lớn nhất là khi con lớn sai người tìm lại không thể tìm ra hai huynh đệ, sau khi biết được hai đứa kia chạy trốn, vẻ mặt âm trầm lãnh khốc kia ngay cả bà là mẫu thân nó cũng cảm thấy sợ hãi.

“Đừng nói nữa.”Mạnh Nghĩa Bằng mặt biến sắc, loại chuyện này không cần lớn tiếng ồn ào, để hạ nhân đều biết, Khai Vân không cần mặt mũi tam thiếu gia của mình, cũng đừng kéo hắn xuống nước.

“Đúng rồi, ta hỏi hai người các con một chuyện, các con còn chưa trả lời ta. Rốt cuộc cô nương đại ca các con ôm trong lòng là ai?”Đại phu nhân nhịn không được truy vấn,mới vừa rồi xem bộ dáng con lớn nhất khẩn trương kêu Giang Uy đi tìm Chương lão nhân, bà chưa bao giờ gặp qua, làm cho bà tò mò không thôi.