Bạch Hổ Khiêu Tình - chương 01 part 1

Chương 1

Bạch Hổ thành

Đèn rực rỡ mới lên, ở ngoài Hái Hoa Lâu tùy ý nghe thấy âm thanh nam nữ trêu đùa lí lí ngoại ngoại, càng tới gần sương phòng, bên trong phòng truyền ra dâm ngữ, làm người nghe xong mặt đỏ tai hồng.

“Đến đến đến! Các vị đại gia , các ngài muốn hoa quế, hoa cúc, hoa sen hoa gì cũng có, tùy nhâm quân* chọn lựa”Hồng di dắt khách the thé nói, trong tay huơ huơ ti quyên đỏ tươi, tiếp đón vài vị đại gia vào cửa.”

“Hồng di, ngươi mới vừa nói nơi này hoa gì đều có thể để nhâm quân chọn lựa, thật vậy chăng?”Một gã khách nhân dáng người mập mạp hỏi.

“Đúng vậy đúng vậy! Vị đại gia này, ngài là coi trọng vị cô nương nào?”Hồng di cười hớ hớ hỏi.

“Nghe nói Hái Hoa Lâu các ngươi hoa khôi Mẫu Đơn diễm quan quần phương, đêm nay ta sẽ để nàng giúp ta”Khách nhân mập mạp xuất ra một thỏi bạc đặt trước mặt Hồng di.

Sắc mặt Hồng di luôn luôn yêu tiền như mạng lúc này lại gặp nạn, bất vi sở động

“Vị đại gia này , thực có lỗi. Mẫu đơn đã sớm bị người bao trọn, chỉ trừ bỏ người kia, còn lại đều không tiếp”Nếu không như thế, bà sao lại đem tiền bỏ qua.

“Cái gì?”Khách nhân mập mạp mặt tròn ra vẻ phẫn nộ đỏ hồng, nghe nói đến sắc đẹp Mẫu đơn muốn đến âu yếm, không dự đoán phải nhận được cái loại đáp án này. “Rốt cuộc là ai bao trọn Mẫu Đơn? “

“Đúng vậy! Là người nào?”Hai vị bằng hữu đằng sau khách nhân mập mạp cũng muốn biết ai có nhiều tiền tài quyền thế như vậy.

Hồng di liếc trái liếc phải, ý bảo ba người cúi đầu, nhỏ giọng hướng ba người nói nhỏ:”Là Hổ gia!”

Ba người nghe vậy, sắc mặt đại biến. Tại Bạch Hổ thành này, không người nào không nghe đại danh Hổ gia, cũng không ai dám gặp hắn, đành phải sờ sờ cái mũi, tuyển cái cô nương khác làm bạn.

Hồng di mắt thấy ba người thức thời tuyển cô nương khác tiếp khách, khóe miệng phiết phiết, thầm nghĩ những người này cũng không xem cân lượng chính mình bao nhiêu, dám cùng Hổ gia cướp người sao? Vặn vẹo thắt lưng, lại tiếp tục đón tiếp vị khách tiếp theo.

Mà ở một nơi khác, trong khuê phòng Mẫu đơn, từng trận âm thanh nức nở lẫn hỗn hển phiêu tán ở trong phòng.

Sau một hồi kích tình đình chỉ, Mẫu Đơn một thân đổ mồ hôi đầm đìa, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ vẻ thỏa mãn. Nam nhân vẫn nằm ở trên người nàng, hé ra khuôn mặt tuấn tú cương nghị như điêu khắc, mặt mày hiểm ác tự nhiên, làm người ta nhìn thấy mà sợ, đây là một nam nhân không dễ thân cận .

Mắt đẹp toát ra tình ý rõ ràng , tay nhỏ bé muốn xoa khuôn mặt tuấn tú, tức khắc bị hắn không chút lưu tình nào đẩy ra, cũng đồng thời làm cho nàng ngã xuống. Mắt đẹp khó nén một chút bi thương, nàng đã quên nam nhân này cho dù cùng nàng nhiều lần mây mưa, vẫn là không muốn nàng đụng chạm đến mặt hắn, ngay cả khi hoan ái cũng không hôn nàng.

Hắn phân chia thập phần rõ ràng, hai người thuần túy chính là thân thể dây dưa, không có gì khác, cho dù nàng là nữ nhân duy nhất trước mắt hắn.

Còn nhớ rõ nửa năm trước, khi hắn tìm tới nàng, nói thập phần rõ ràng, không muốn cùng người khác cùng chung một nữ nhân, sợ nhiễm bệnh không sạch sẽ, cũng ngại bẩn. ( =)) Bởi vậy hắn quyết định bao hạ nàng, không có kỳ hạn, hai người trong lúc đó nếu bên nào có chút chán ghét có thể kêu ngừng, đây là quy tắc lúc trước của hai người.

Đối với tiền tài, hắn đối với nàng thập phần hào phóng, giữa hai người chính là thuần túy giải phóng dục vọng. Chính là sau vài lần da thịt chi thân, dần dần nổi lên tham niệm, muốn có được nam nhân lãnh ngạo bất phàm này.

Nam nhân tựa hồ bị ý đồ chạm vào hắn của nàng chọc giận, từ trên người nàng đứng dậy rời đi, cầm lấy mấy thượng xiêm y đặt trên bàn,đứng lên đưa lưng về phía nàng mặc vào.

“Nam nhân này quả thật tính tình keo kiệt”

“Hổ gia, thực xin lỗi. Ta bất quá chỉ là nhất thời kìm lòng không đậu, mới có thể quên ngài không thích người khác đụng chạm mặt của ngài”Mẫu Đơn thấy hắn phải rời khỏi, bất chấp một thân trần trụi, cuống quít đứng dậy đi đến trước mặt hắn xin lỗi.

“Bất quá là chạm vào mặt, có cái gì ghê gớm? Chẳng lẽ mặt hắn nạm vàng mạ bạc, trân quý vô cùng, cho nên chạm vào không thể sao?”

“Ta nói rồi, không thích có người vi phạm, nếu có lần sau, ta sẽ không đến nữa”Mạnh Ứng Hổ không phải không phát giác nàng đối chính mình nổi lên tâm không an phận, con ngươi đen lãnh duệ nhìn chăm chú ánh mắt ái mộ của nàng; nếu nàng vì vậy mà quên đi thân phận chính mình, vậy đừng trách hắn vô tình.

“Thực xin lỗi, Hổ gia. Ta cam đoan sẽ không tái phạm”Mẫu đơn mắt đẹp thu lại, không dám đón tiếp mâu quang lạnh lẽo quá mức của hắn, nơm nớp lo sợ trả lời.

Mạnh Ứng Hổ mặc xong xiêm y, không hề liếc nhìn nàng một cái, thân hình cao lớn nhanh chóng rời đi.

Canh giữ ở ngoài phòng cách vài bước, Giang Uy thấy hắn đi ra, vội vàng đuổi kịp, thủ hộ ở phía sau hắn.

Hai người một trước một sau đi ra khỏi Hái Hoa Lâu, xe ngựa cùng xa phu đứng ở trước cửa Hái Hoa Lâu, khi nhìn thấy hai người đi ra vội vàng xuống xe hành lễ.

Mạnh Ứng Hổ nhẹ vuốt cằm, khi đang muốn lên xe ngựa , một đạo thân ảnh lao ra ngăn lại, Giang Uy một bước nhanh chóng lấy thân che ở trước mặt chủ tử.

“Hổ gia! Van cầu ngài thư thả một ít thời gian, ta hướng ngài mượn năm vạn lượng bạc, cho ta một chút thời gian trả lại”Lâm Đại Phú xoa xoa hai tay, hé ra nét mặt già nua khẩn trương che kín vẻ hung hãn. Ông ta thật vất vả mới thám thính được Hổ gia đêm nay lại xuất hiện ở chỗ này, đã đứng bên ngoài một canh giờ.

Mạnh Ứng Hổ con ngươi đen lãnh duệ liếc mắt nhìn ông ta, nhận ra ông ta là người kinh doanh bố trang phía đông thành Lâm Đại Phú, một tháng trước hướng ngân hàng tư nhân Mạnh Ký mượn năm vạn lượng bạc quay vòng, tháng này là lúc trả tiền.

“Có thể. Nếu muốn hoãn lại một tháng, lợi tức hơn năm ngàn lượng, tổng cộng là năm vạn năm ngàn lượng bạc, nếu ông muốn hoãn nữa, ta đây sẽ chiều ý ông lại nhiều thêm một tháng”Khuôn mặt Mạnh Ứng Hổ lạnh lùng có chút vô tình, không nhìn nét mặt già nua phút chốc trắng xanh trước mặt, lưu loát leo lên xe ngựa.

“Này không khỏi cũng quá ngoan cố đi! Chẳng phải là định bức người ta đi lên tuyệt lộ sao?”

Giang Uy mắt đồng tình nhìn Lâm Đại Phú. Tính ông ta không hay ho, lại xuất hiện khi chủ tử tâm tình không tốt .

Sau khi chủ tử ngồi trên xe ngựa, xe lập tức rời đi, lưu lại Lâm Đại Phú mặt xám như tro tàn sững sờ ở cửa Hái Hoa Lâu.

Xe ngựa chậm rãi đứng ở trước cửa lớn Mạnh phủ , thủ vệ nhân gặp chủ tử đã trở lại, vội vàng tiến lên đón chào.

Mạnh Ứng Hổ từ trên xe ngựa đi xuống dưới, hai tay khẽ vuốt xiêm y hơi nhăn trên người, bước vào phủ. Lúc này đã là canh hai, mọi người trong phủ đã ngủ từ lâu, hắn vẫy lui người hầu hạ tắm rửa, cũng có ý bảo Giang Uy trở về phòng nghỉ ngơi, một mình hắn đi trở về Hổ Gầm Các nghỉ ngơi.

Đẩy ra cửa gổ tẩm phòng được khắc hoa, thắp nến lên, thân mình cao lớn đồng thời ngồi xuống ghế, cũng thay chính mình châm chén trà. Nước trà vẫn có chút ấm áp, hiển nhiên là nha hoàn mới đổi qua. Nhìn thấy không có một bóng người trong phòng, con ngươi đen lãnh duệ ,nguy hiểm trở nên ma mị.

“Cô rốt cuộc tính theo ta bao lâu?”Tiếng nói lạnh như băng lộ ra tia cảnh cáo, con ngươi đen lợi hại nhìn chằm chằm vào cửa phòng không có bóng dáng ai.

“Ngươi nhìn thấy ta?”Trong thanh âm mờ kịt lộ ra một tia kinh ngạc.

“Đúng vậy, cũng nghe được thanh âm của cô”Du hồn này không biết khi nào theo đuôi hắn, vốn nghĩ không để ý tới, nàng sẽ rời đi, không nghĩ tới nàng lại một đường đi theo hắn hồi phủ, thậm chí hiện tại còn tính đi vào tẩm phòng của hắn.

“Ngươi thật sự thấy ta? Cũng nghe được thanh âm của ta?”Trong thanh âm mờ mịt hàm chứa kích động, vốn tưởng rằng không ai thấy được nàng, hiện tại ại có một người thấy được nàng! Giống như là nàng đang phiêu đãng ở đại dương bao la gặp được một cây gỗ trân quý, cho dù nàng không quen hắn.

“Nghe đây, đừng đi theo ta nữa. Tuy rằng ta không biết vì sao chỉ có ta thấy được cô, nghe được thanh âm của cô, nhưng nếu cô đã chết, cô hẳn là nên đi đầu thai, không nên ở lại nhân gian phiêu đãng”

Hắn tính tình lãnh khốc, cho dù là đối mặt du hồn, cũng không nhiều thiện tâm, tự nhiên sẽ không đối với nàng có khẩu khí tốt. Huống chi du hồn này cũng là một cô nương, xuất hiện trong phòng khi hắn cùng Mẫu Đơn hoan ái cũng không cảm thấy thẹn, tuy rằng nàng từ đầu tới đuôi đều xoay lưng lại, hai tay bịt lỗ tai, nhưng vẫn là làm hắn thập phần không vừa lòng.

Hắn cũng không có thói quen khi hoan ái có người khác bên cạnh, cho dù nàng không phải là ”người“.

“Ngươi nói cái gì?! Ta…… Đã chết? Ta thật sự đã chết rồi sao?”Tiếng nói nữ tử mờ mịt lộ ra một tia hoảng sợ tuy rằng sớm đoán được chính mình có lẽ đã chết, nhưng vẫn ôm chặt một tia mong đợi. Sau khi bị người minh xác chỉ ra, tuy là chịu đả kích, nhưng chỉ có thể chấp nhận sự thật tàn khốc này.

Mạnh Ứng Hổ nhìn thân ảnh tử sam mờ mịt đứng ở cửa kia, từ phản ứng của nàng có thể đoán được là chết không lâu mà mới có thể ngay cả chính mình đã chết mà cũng không biết. Không thể không thừa nhận, du hồn này có một dung nhan tinh xảo tuyệt mỹ, tuyệt đối là mỹ nhân khó gặp trên đời.

Nàng giờ phút này biểu tình trên mặt rõ ràng đau thương tuyệt vọng, nhưng lại không hiểu sao làm ngực hắn nổi lên một cỗ cảm giác khác thường.

“Đúng vậy. Nếu đã chết, cô nên đến âm phủ, sớm ngày đầu thai, đừng đi theo ta nữa”Lời cảnh cáo không hề lạnh băng giống như lúc trước.

Ở cửa phòng thân ảnh tử sam đầu buông xuống, thần sắc buồn thê lương, thân ảnh dần dần bay ra bên ngoài……..

Mạnh Ứng Hổ thấy nàng rời đi, đang chuẩn bị thoát y đi ngủ, khi hắn trút xiêm y, một vật từ trong nội y hắn rớt ra. Hắn khom người nhặt lên nhìn kỹ, là một cái túi hương con bướm dùng vải lụa tơ tằm màu tím có một mặt thêu, thêu thập phần tinh tế, con bướm thêu rất sống động, vừa nhìn là biết ngay túi hương nữ tử hay dùng.

Rồi đột nhiên nhớ tới, đây là khi sáng nay hắn từ Thanh Long thành chạy về, khi dừng lại rửa mặt bên một con suối nhặt được. Lúc ấy hắn chỉ cảm thấy túi hương con bướm này thập phần khác biệt, muốn cầm về cho mẫu thân xem, mới có thể thuận tay nhặt lên. Sau khi về nhà, lại vội vàng đến ngân hàng tư nhân, đã quên đem nó lấy ra.

“Đây là túi hương của ta, sao lại xuất hiện trên tay ngươi?”Tiếng nữ tử kinh hô xuất hiện bên tai hắn.

Mạnh Ứng Hổ nhíu mày, khuôn mặt lạnh lùng xuất hiện thần sắc không kiên nhẫn, một đôi con ngươi đen lạnh lùng mãnh liệt nhìn chằm chằm thân ảnh tử sam bên cạnh, thấy nàng nhiều lần đoạt túi hương trên tay hắn, nhưng vẫn vồ hụt, bộ dáng buồn bực kia thập phần hấp dẫn người.

“Cô vì sao còn chưa đi?”Hắn không hờn giận chất vấn.

“Không phải ta không đi, mà là ta căn bản đi không được a!”Nữ tử trừng mắt nhìn túi hương mình thích bị hắn cầm trên tay, buồn bực chính mình không thể cầm lại.

“Có ý tứ gì? Mau nói rõ ràng”Thấy nàng bực tức hai mắt trừng túi hương trên tay mình, con ngươi lãnh duệ không phát hiện ý cười của chính mình.

“Khi ta phát giác chính mình xuất hiện cạnh ngươi, ta cũng nghĩ phải rời khỏi, nhưng không biết vì sao luôn không thể cách ngươi quá xa, cảm giác bị một cỗ lực đạo vô hình kéo trở lại bên cạnh ngươi”. Chính nàng cũng không rõ ràng vì sao lại như vậy, bằng không hắn nghĩ đến nàng một hoàng hoa khuê nữ, khi nhìn đến hắn cùng với nữ tử thanh lâu âu yếm lại không muốn rời đi sao? Nàng là bị buộc ở cùng một chỗ với hắn!

Mạnh Ứng Hổ nghe vậy, nhíu mày tinh tế xem túi hương trong tay, có chút suy nghĩ sâu xa,”Cô nói túi hương này là của cô?”

“Đúng vậy. Đây là túi hương ta thích nhất. Lúc thêu túi hương, còn không cẩn thận đâm vào ngón tay, dính máu lên đó, vì sửa chửa, đành phải thêu đóa hoa đỏ ở trên”Nàng thêu rất ít khi bị thương, là khi đó đang cùng đại ca và Linh Lung nói chuyện mới hao tổn tinh thần, mới có thể nhất thời phân tâm.