Nụ Hôn Của Sói - Chương 10

Chương 10

Cầu vồng trong đêm

Cuối cùng An Dĩ Phong cũng gặp được Tư Đồ Thuần, đúng lúc hắn nhớ cô nhất, khao khát cô nhất...

Chiếc váy ngắn màu đen làm tôn lên thân hình hấp dẫn của cô, mái tóc xoăn bồng bềnh như khiêu khích tình cảm mãnh liệt của hắn, nhưng khuôn mặt lạnh lùng, vô tình của cô lại như đẩy hắn xuống địa ngục.

Hắn thực sự khao khát được ôm cô, nói với cô một câu: “Anh yêu em! Không bao giờ hối hận.”

Giá như khẩu súng trong tay Tư Đồ Thuần không ngắm chính giữa ấn đường hắn mà cảnh cáo một cách nghiêm khắc: “An Dĩ Phong, anh có quyền giữ im lặng, bất kỳ câu nói nào của anh đều có thể dùng làm bằng chứng trước tòa...”

Lúc đó, điều duy nhất hắn có thể làm là im lặng, xét cho cùng thì ba chữ “Anh yêu em” cũng không thể dùng làm bằng chứng trước tòa được.

Hắn cười và đưa tay ra, chiếc còng số 8 lạnh lẽo khóa chặt tay hắn. Chiếc còng đó như được làm từ băng đá hàng vạn năm, đặt lên da thịt hắn, lạnh buốt đến mức không còn cảm giác nữa.

May mà Hàn Trạc Thần đã cảnh tỉnh hắn trước, hắn cũng đã suy nghĩ kỹ càng. Cho nên, dù có bị lừa dối, bị tổn thương và cảm giác như bị rơi vào vực thẳm, hắn vẫn có thể bình tĩnh mà đối diện, chứ không căm phẫn đến mức điên cuồng.

“Quay người lại!” Tư Đồ Thuần lạnh lùng nói.

Hắn chết lặng, quay người. Nếu có thể, hắn rất muốn gọi điện cho Hàn Trạc Thần, hỏi một câu: “Anh đã mua quan tài chưa, không hơn một triệu thì em tuyệt đối không cần!”

Cô lần tìm khẩu súng trên người hắn.

Đương nhiên là An Dĩ Phong biết khẩu súng đó sẽ mang đến cho hắn những gì, chỉ cần dựa vào loại súng và dấu vân tay trên đó thôi là hắn không thoát được tội chết rồi. Đáng lẽ hắn nên bất ngờ quay người lại, tóm chặt tay cô, giơ chân đá cô, dùng còng số 8 đánh cho cô bất tỉnh rồi lấy lại khẩu súng và trốn chạy.

Với khả năng của hắn thì tỷ lệ thành công là hơn tám mươi phần trăm. Nhưng hắn không làm thế, vì hắn... hắn mệt rồi, mệt đến mức không còn sức để giơ tay lên nữa.

“Đi!” Hắn cảm nhận được nòng súng lạnh lùng đặt sau lưng mình. Hắn hiểu ý của cô, nhấc đôi chân cứng đờ về phía con đường cách đó không xa.

Họ vừa đi thì một chiếc xe màu đen phóng đến, dừng lại bên hắn, mấy người từ trên xe lao xuống. An Dĩ Phong biết bọn chúng là tay chân của Hàn Trạc Thần đến đón hắn.

Tư Đồ Thuần thấy thế, lập tức hướng khẩu súng lên gáy hắn, gằn giọng với mấy tên đang xông đến: “Lùi lại!”

Mấy tên đó nhìn An Dĩ Phong, thấy hắn nháy mắt ra hiệu, chúng nhìn nhau, chần chừ một lúc rồi mở cửa xe. Chúng vừa định lên xe thì Tư Đồ Thuần đột nhiên lên tiếng: “Để xe lại!”

Mấy tên đó lại nhìn An Dĩ Phong, thấy hắn gật đầu, chúng lập tức rút lui.

“Lên xe!” Tư Đồ Thuần chĩa súng xuống thắt lưng hắn, chỉ vào bên ghế phụ. Đợi hắn ngồi xuống, cô mới vào trong xe, chăm chú lái xe.

An Dĩ Phong không nói một lời nào suốt đoạn đường, cũng không phản kháng gì, chỉ im lặng, hướng mắt ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn thành phố trong đêm.

Cảnh đêm ngoài cửa sổ cũng đẹp như đêm hôm qua vậy, những màu sắc lung linh hiện ra trước mắt giống như ánh cầu vồng sáng rực trong đêm. Hắn nhớ rõ rằng, đêm qua trên xe buýt, Tư Đồ Thuần đã hỏi hắn: “Anh thích cái gì nhất?”

“Một thứ rất đặc biệt, cầu vồng!”

“Tại sao?”

“Vì nó xuất hiện sau cơn mưa, thuần khiết, thanh cao, nó xuất hiện lúc trời xanh nhất, ánh nắng rực rỡ nhất...”

Cô nằm trong vòng tay hắn, ngước mắt lên nhìn hắn chăm chú: “Nếu em nhớ không nhầm thì hôm em nhặt được ví tiền của anh là lúc trời vừa mưa xong.”

“Đúng vậy, anh thấy cầu vồng, rất đẹp...”

Hôm đó, bầu trời trong xanh, ánh nắng hiền hòa, cầu vồng mà hắn mong đợi không xuất hiện, nhưng xuất hiện một cô gái thuần khiết như cầu vồng, hắn với tay là có thể chạm tới.

Cô cười ngọt ngào ngả vào lòng hắn, chỉ tay lên ngọn đèn nê ông rồi nói: “Cái này có giống cầu vồng không? Cầu vồng chẳng qua cũng chỉ là ánh nắng mặt trời.”

Hắn nhìn cô, ánh mắt đầy ngạc nhiên. Trong mắt cô đang ánh lên ánh sáng của cầu vồng. Hắn si mê hôn lên đôi mắt ấy, ngỡ rằng đã tìm thấy cầu vồng thuộc về mình, một cầu vồng trong bóng đêm.

Nhưng không ngờ, có những thứ phải khó khăn lắm mới có được nhưng lại mất đi rất dễ dàng...

Cô thuộc về bầu trời và ánh sáng, thậm chí còn xa vời hơn cả cầu vồng, khao khát nhưng không thể có được, một thứ đồ xa xỉ, có thể phải trả giá rất đắt.

Tình yêu, không thử qua thì không biết, thử qua rồi mới biết rằng, quá thú vị!

Đêm qua, cô mặc bộ cảnh phục ngả vào lòng hắn, nồng nhiệt nói yêu hắn.

Đêm nay, cô gợi cảm trong chiếc váy ngắn đen ngồi bên cạnh hắn, lạnh lùng đưa hắn đến sở cảnh sát.

Tư Đồ Thuần phanh gấp ở ngã tư đèn đỏ. An Dĩ Phong không thắt dây an toàn lại đang mất tập trung nên không chủ động được, ngã nhào về phía trước, ngực đập vào thành xe.

Tổn thương bên trong lẫn tổn thương bên ngoài khiến hắn càng đau đớn. Hắn vô cùng tức giận, trợn mắt nhìn Tư Đồ Thuần rồi gào lên: “Em có biết lái xe không thế?”

Ánh mắt cô vẫn hướng về phía trước. Mặt cô tái xanh, môi in hằn vết răng, đôi tay nhỏ nhắn nắm chặt vô lăng run lên bần bật.

Hắn đột nhiên cảm thấy đau lòng, dùng đôi tay đang bị còng của mình kéo những sợi tóc mà cô vô tình cắn trong miệng, nhẹ nhàng xoa vết răng hằn trên môi cô.

Cô không né tránh, ngồi bất động, đến khi chuyển đèn xanh, vẫn không nhúc nhích.

Thời gian cứ trôi đi, không gian trầm lắng...

“Em yêu anh sao?” Hắn nhẹ nhàng hỏi.

“Có ý nghĩa gì không? Mười phút trước anh giết người, những ngón tay vuốt ve người tôi đầy mùi máu tanh và tội ác...”

“Anh rửa tay rồi.”

An Dĩ Phong nhìn Tư Đồ Thuần giơ tay lên trước mặt, má phải hắn nhói đau. Mặc dù Tư Đồ Thuần dồn hết sức để tát hắn, nhưng hắn không cảm thấy đau chút nào. Vì hắn biết cái tát ấy là cái tát của một cô gái dành cho người đàn ông khiến cô vô cùng thất vọng, chứ không phải là cái tát của một cảnh sát dành cho tội phạm...

Hắn biết, cô yêu hắn, cô hy vọng hắn là người đàn ông tốt để cô có thể gửi gắm trọn đời, có thể yêu không chút hối hận. Nhưng hắn chỉ là một tên giết người, đến chết cũng không hết tội, ngay cả lúc đang hẹn hò với cô mà hắn vẫn có thể tranh thủ đi giết người được.

“Xin lỗi!” Khi nói ra hai từ ấy, hắn thực sự muốn cười nhạo thế giới này. Mẹ kiếp, đây là thế giới gì vậy? Cô muốn đưa hắn ra tòa, muốn lấy mạng hắn, thế nhưng người nói xin lỗi vẫn là hắn.

Vậy mà thái độ của cô như muốn nói: “Nói xin lỗi cũng vô dụng, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.”

Hắn nắm chặt tay cô đang đặt trên chiếc vô lăng, vừa định dỗ dành cô thì chiếc xe đằng sau sốt ruột bấm còi inh ỏi, phá tan chút lãng mạn cuối cùng của họ!

Tư Đồ Thuần hất tay hắn ra, chân nhấn ga loạn xạ.

“Cái xe quái quỷ gì thế này!” Cô rủa thầm.

Cô đập mạnh tay lên vô lăng, xe vẫn không nhúc nhích.

Đây là chiếc xe việt dã mà Hàn Trạc Thần mới mua nên An Dĩ Phong phải nhắc cô: “Em đang giẫm lên phanh xe.”

Hắn vừa dứt lời, cô liền giẫm mạnh lên chân ga, chiếc xe vọt về phía trước. Thật tội nghiệp cho hắn, vai lại bị va vào xe, bị đau thêm một chỗ nữa.

Hắn đành phải thắt chặt dây an toàn, không thì chưa đến được sở cảnh sát, hắn đã mất mạng rồi.

Còn cách sở cảnh sát một con phố, Tư Đồ Thuần cho xe dừng lại trước một hồ phun nước.

Cô hỏi hắn: “Tại sao anh lại phải đi giết người?! Anh biết rõ là nếu anh không đi, chúng ta...”

“Hắn giết anh em của anh, anh phải báo thù”, An Dĩ Phong nói.

“Thế giới này có luật pháp.”

“Luật pháp ở đâu? Em lấy ra cho anh xem nào.”

“Anh!” Lần này hắn làm cô bực bội đến mức không thể chịu nổi. Cô hét lên: “An Dĩ Phong, ngoài việc chém giết ra, anh có hiểu một chút đạo lý hay không?”

“Đạo lý? Xã hội đen không có đạo lý, xã hội đen chỉ có các quy tắc. Ăn miếng trả miếng, đây là quy tắc đầu tiên trong giới xã hội đen. Anh không giết hắn, làm sao xứng đáng với những người anh em đã chết, làm sao còn mặt mũi nhìn những anh em còn sống! Vả lại, nếu anh không giết hắn, hắn cũng sẽ giết anh.”

“Anh giết hắn, hắn giết anh, trả thù lẫn nhau như thế sẽ không có hồi kết! Anh định cả đời này cứ mù quáng chém chém giết giết thế à?”

“Không.” Hắn nhìn cô, lần đầu tiên hắn nghiêm túc nói với cô. “Rồi sẽ có một ngày, An Dĩ Phong này trở thành ông trùm xã hội đen, tất cả mọi người trong giới đều phải nghe anh, đến lúc đó anh sẽ không giết người nữa.”

Cô kinh ngạc nhìn hắn, dã tâm của hắn làm cô sợ hãi đến mức không nói nên lời. Cô nhìn hắn rất lâu, phát hiện ra rằng, điều thực sự làm phụ nữ mê mẩn không phải là hắn thôi không bỡn cợt nữa, mà chính là sự nghiêm túc chân thành của hắn.

An Dĩ Phong nói: “Thế giới của bọn anh cũng có quy tắc, cũng có tình cảm. Bây giờ đang loạn là bởi các bang phái muốn tranh giành địa bàn và thế lực của nhau, chia năm xẻ bảy. Đợi đến khi anh thu phục được tất cả rồi, sẽ không còn tranh giành nữa, không còn chém giết trả

thù nữa.”

“Anh không thể làm được.”

“Anh có thể! Nếu không phải vì anh cả không muốn anh đối đầu với Kỳ Dã, thì anh đã sớm...”

“Kỳ Dã?” Tư Đồ Thuần ngắt lời hắn. “Kỳ Dã đã tung hoành trong giới giang hồ bốn mươi năm rồi, thế lực rất mạnh, anh không thể đấu lại bọn chúng.”

“Em sai rồi! Em đừng nghĩ rằng không ai dám làm gì Kỳ Dã, thực ra Kỳ Dã đã sớm suy sụp. Mấy năm nay Trác Cửu không quản bất cứ việc gì nữa, chỉ có con trai hắn là Trác Diệu hoành hành bá đạo, mặc sức làm càn. Vài đệ tử ruột của Kỳ Dã cũng oán hận, chẳng qua là giữ thể diện cho Trác Cửu nên không nói ra thôi. Hơn nữa, người của Kỳ Dã cũng không phục Trác Diệu, luôn muốn tìm cơ hội để lật đổ hắn.”

Đàn ông có sức hấp dẫn nhất không phải là lúc tha thiết nói câu “Anh yêu em”, mà là lúc họ say mê nói đến lý tưởng với lòng kiên định. Khuôn mặt vốn khôi ngô, tuấn tú của An Dĩ Phong cộng thêm sự tự tin càng làm tăng thêm vẻ tuấn tú của hắn.

“Chỉ cần Trác Cửu chết thì Kỳ Dã nhất định sẽ nổi loạn để tranh giành vị trí đại ca. Nếu anh tính không nhầm, sẽ có người liên hệ với đại ca của anh, tìm chỗ dựa... Đến lúc đó, thời thế sẽ thay đổi...”

“Anh...” Tư Đồ Thuần hoang mang nhìn hắn. “Anh sẽ giết Trác Cửu?”

An Dĩ Phong không e dè trả lời: “Đúng, anh đã lên kế hoạch hết rồi! Nếu không phải vì đại ca ngăn cản, anh đã ra tay từ lâu rồi.”

“Anh không thể phạm sai lầm hết lần này đến lần khác được.” Tư Đồ Thuần nắm chặt vô lăng, những ngón tay trắng như tuyết run rẩy.

“Anh đi tự thú đi. Em có thể giúp anh tìm một luật sư giỏi, nhiều nhất thì...”

“Ngồi tù năm, sáu mươi năm? Thà chết còn hơn.”

“Anh giết quá nhiều người thì trừng phạt như vậy

là đáng.”

“Anh đáng bị như vậy, anh thừa nhận! Nhưng em xem anh ngồi tù thì có thể thay đổi được cái gì? Em có thể giam người đàn ông em yêu vào tù, nhưng em nghĩ mình có thể tống hết bọn xã hội đen vào tù không? Em có thể quét sạch được bọn họ không? Tư Đồ Thuần, anh nói cho em biết, em không thể! Thế giới này có những người tiêu tiền như nước thì cũng có những người cơm không đủ ăn, và như thế nhất định sẽ có tội phạm, nhất định sẽ phải có xã hội đen. Muốn làm cho xã hội này thực sự yên ổn thì chỉ có cách chung sống với nó, bọn em có quy định pháp luật của bọn em, bọn anh cũng có trật tự riêng của bọn anh, không bên nào xâm phạm bên nào.”

“Vậy thì cảnh sát có tác dụng gì chứ?”

“Chẳng có tác dụng gì cả!”

“Anh!”

An Dĩ Phong dựa lưng vào ghế, xuyên qua cánh cửa kính hướng lên bầu trời đêm đầy sao. Những giọt sương rơi xuống làm sắc đêm càng huyền ảo.

Rất đẹp, nó giống như những giọt nước mắt của tình yêu chân thành. Hắn rất muốn nhìn thấy cô rơi lệ, vì hắn, cho dù chỉ là một giọt, điều đó chứng minh rằng cô yêu hắn. Nhưng chưa bao giờ hắn nhìn thấy...

Một hồi lâu sau, giọng hắn bình tĩnh trở lại: “Anh biết trong mắt em, anh là kẻ đáng tội. Thực ra, em chưa tận mắt nhìn những người anh em của mình chết ngay trước mặt nên em không thể hiểu được cảm giác hối hận, căm giận. Anh đã thề rằng anh không chỉ báo thù cho họ, mà anh sẽ phải xây dựng những quy tắc riêng của xã hội đen, chấm dứt cảnh bắn giết báo thù lẫn nhau như thế này.”

“Em hiểu. Năm em mười bốn tuổi, anh trai em bị bắn...” Tư Đồ Thuần cũng dựa lưng vào ghế một cách bất lực, cùng hắn nhìn lên bầu trời qua khe cửa nhỏ hẹp. “Trước lúc ra đi, anh ấy vẫn nắm chặt tay em và nói: “Không được khóc!” Hôm đó bố em ôm thi thể của anh ấy và khóc cả một đêm, còn em không nhỏ một giọt nước mắt nào, bởi vì em đã hứa với anh ấy là sẽ không khóc, nếu em khóc thì anh ấy sẽ rất thất vọng!”

“Tình cảm của hai người rất tốt phải không?”

Cô lắc đầu, nhắm mắt lại.

“Từ lúc nhỏ em đã hay bắt nạt anh ấy, thường đánh anh ấy chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt! Có những lúc giận quá, em còn trách anh ấy là cướp hết tình yêu của bố dành cho em, oán hận vì anh ấy khiến tất cả những người bạn tốt của em đều mê anh ấy. Em ngang ngạnh, cố chấp và vô lý như vậy, nhưng anh ấy luôn tươi cười với em, ôm em, dỗ dành em: “Thuần, anh thương em nhất, anh chỉ thương mình em thôi!” Thực ra, em rất thích anh ấy, trong mắt em, anh ấy là người rất vĩ đại, rất hoàn hảo... Sau khi anh ấy qua đời, em mặc kệ sự phản đối của bố, bỏ học để tham gia lớp huấn luyện cảnh sát đặc biệt. Em quyết tâm sẽ trở thành một cảnh sát xuất sắc như anh ấy, chứng minh cho anh ấy và bố biết, anh ấy làm được thì em cũng làm được! Cho nên em đã xin chuyển đến khu vực này.”

Cuối cùng hắn cũng hiểu vì sao cô lại muốn chuyển đến khu vực nguy hiểm nhất này, vì sao đôi vai nhỏ nhắn, gầy yếu ấy lại muốn gánh nhiều gian nan như thế.

“Em chuyển đến khu vực này chính là vì muốn điều tra xem người giết anh trai em năm đó là ai, giúp anh ấy hoàn thành tâm nguyện mà anh ấy chưa kịp hoàn thành - quét sạch xã hội đen.”

“Em đã điều tra ra là ai chưa?”

“Em đã điều tra hai năm rồi, chỉ nắm được vụ mua bán vũ khí mà anh trai em đang điều tra dở. Nếu em không đoán nhầm thì cái chết của anh ấy liên quan đến Kỳ Dã...”

“Mẹ kiếp! Chắc chắn là tên súc sinh Trác Diệu làm. Bến tàu là địa bàn của hắn, bao nhiêu năm nay không ai dám cướp việc làm ăn của hắn.”

“Nhưng em không tìm ra chứng cứ.”

“Tìm chứng cứ gì chứ! Để anh giúp em xử hắn.”

Cô lắc đầu, lòng An Dĩ Phong cũng tan ra vì sự từ chối của cô.

“Em không đấu nổi hắn đâu, ngoài anh ra không ai có thể giúp em.”

Hắn quơ quơ hai tay bị còng trước mặt cô: “Em cho anh hai tiếng, anh sẽ giúp em xử hắn.”

“Anh...”

Tư Đồ Thuần nhìn hắn, ánh mắt càng mông lung hơn.

“Nếu trở thành ông trùm xã hội đen, anh sẽ làm thế nào?”

“Bất kể là mâu thuẫn gì cũng không được giải quyết ngầm, muốn xử lý thế nào cũng phải ở trước mặt anh... anh chính là quan tòa, lời anh nói chính là luật pháp...”

“Đây là một ảo tưởng không thể thực hiện được.”

An Dĩ Phong nhìn chiếc còng sắt trên tay, thản nhiên gật đầu: “Ảo tưởng, dù sao cũng còn hơn chuỗi ngày tháng chỉ biết chém chém giết giết, chẳng biết bất cứ thứ gì khác...”

“Có ai nói với anh rằng anh rất có tài ăn nói chưa?”

“Thuần, anh cũng biết nói đạo lý... nhưng anh chỉ nói với những người hiểu anh thôi!”

“Xin lỗi!” Cô nổ máy, hướng về phía sở cảnh sát. “Em không hiểu!”

Hắn biết cô hiểu. Hắn thực lòng giãi bày, người thật lòng nghe nhất định sẽ hiểu được.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor

 

Bình luận

Ảnh của gà con
gà con

truyện này buồn wa ko biết kết thúc ntn đọc đến đoạn ngot ngào nhất thật ko muốn đọc tiếp đành đọc đến đay thôi vậy mặc dù truyện rất hay nhưng đọc đến đây thôi vậy coi như đọc hết có kết thúc có hậu. Came ơn nàng đã post truyện nha