Hoang Nguyên Tuyết - Hồi 12 - Phần 03


Y sinh tính cao ngạo chuyên chế, cả đời lấy quyền lực và địa vị ngạo thi thiên hạ. Nhưng ông trời đã cho y mắc tuyệt chứng, khiến mỗi thời mỗi khắc y đều phải đối diện với tử vong. Do đó, bắt đầu từ thủa thiếu niên, cá tính của y đã bị phân liệt thành hai phần. 

Y trọng quyền thích giết chóc, nhưng y sợ tử vong; 

Y vô tình lãnh khốc, làm người cực kỳ theo lý tính, nhưng mặt khác lại cực kỳ tịch mịch rỗng không, nội tâm yếu đuối; 

Y cực kỳ tôn trọng sự tôn nghiêm của cá nhân, muốn khiến toàn võ lâm thần phục dưới chân; Nhưng mặt khác y không ngừng tìm kiếm một người, một linh hồn, một đồng bạn có thể đối xử bình đẳng với y. 

Một người có cá tính phân liệt như vậy, đã biến y trở thành kẻ bất định, khó hiểu khó gần. 

Tuy nhiên, trên thế gian này, vĩnh viễn có hai từ tùy thời tùy khắc giày xéo con tim y: già yếu. 

Chuyện ở Điền Nam, từng chút từng chút hiện về. 

Y biết bản thân không có cách gì tranh đoạt với kẻ đã mất đi. 

Tiêu Ức Tình không nói một lời, nhìn A Tĩnh. Dù gì, sự cao ngạo, lạnh lùng trời sinh đã áp đảo mọi thứ. Y bỏ cái lò sưởi tay xuống, đứng dậy, rời khỏi mật thất, không hề quay đầu.

° ° °

"Bẩm lâu chủ, Tả đà chủ đến xin bái kiến!" Trong đại thính ở bạch lâu có đệ tử vào bẩm báo. 

"Cho vào." Tiêu Ức Tình đang ngồi trên ghế mềm, khẽ giơ tay, có chút mệt mỏi day day trán. 

A Tĩnh ngồi một bên y, liếc qua các văn thư các phân đà dâng lên, chọn thứ nào trọng yếu đưa cho Tiêu Ức Tình xem, những cái còn lại tự thân trực tiếp phê vào. Nàng rút ra thư của Tả đà chủ, nhìn qua một lượt, rồi điềm đạm nói với Tiêu Ức Tình: "Tả đà chủ lần này hồi lâu, ngoại trừ báo cáo sự vụ liên quan đến chuyện bình định Động Đình Thủy bang, còn mang theo trọng lễ." 

"Trọng lễ?" Tiêu Ức Tình có chút bất ngờ, nheo mắt nhìn tờ liệt kê. 

Thính Tuyết lâu phân công rất nghiêm cẩn, chuyện mưu sinh có ban chuyên trách lo, phân đà chuyên chinh chiến không được đụng vào chuyện này, mọi đồ vật sử dụng đều do trong lâu thống nhất phân phát, để tránh xuất hiện hiện tượng ngư ông đắc lợi. Tuy nhiên, lần này Tả đà chủ chinh chiến trở về, lại mang theo "Lễ vật", thì quả là chuyện xưa nay hiếm. 

A Tĩnh không hề nói gì, đưa bản danh sách đó qua. 

Vàng ròng ba trăm cân 

Bạc trắng năm chục vạn lượng 

Trân châu mười hợp 

Ngọc trắng năm đôi 

Bảo thạch các loại mười hộp 

Xá lỵ cừu một tấm 

Chăn khổng tước ba tấm 

Trà Bích Loa xuân cực phẩm năm hộp 

... 

Đồ uống rượu bằng vàng bạc hai hòm 

Nữ kỹ một đội mười hai người. 

Tiêu Ức Tình nhìn bảng danh sách dài ngoằng ấy, đầu mày khẽ nhíu, ngạc nhiên: "Không ngờ Động Đình Thủy bang độc bá Trường giang mới hơn mười năm, mà lại tích lũy nhiều tài vật bất nghĩa như vậy." 

Tả đà chủ vội vã hồi bẩm: "Thuộc hạ phá tổng trại của Động Đình thủy bang xong liền tìm được mật thất, lấy đi mọi tài vật trong đó. Thuộc hạ không dám ẩn tàng, tận tình ghi hết ra đây, thỉnh lâu chủ xử lý." 

"Ạ..." Tiêu Ức Tình không hề động dung, à lên một tiếng, ngón tay chạm lên tay vịn của ngọc tọa, điềm nhiên hỏi, "Nếu như đã tìm được mật thất, theo lý phải lập tức phong tỏa, rồi thông tri 'Kim ốc' trong lâu đến thanh lý, ngươi không cật phải hấp tấp lấy ra tài vật như vậy đâu." 

Tả đà chủ hoảng loạn, vội dập đầu biện bạch: "Lúc đó sau khi phá thủy trại xong, thủy tặc tác loạn tứ xứ, cục diện hỗn loạn, thuộc hạ sợ lưu tài vật lâu dài trong mật thất sẽ có điều không ổn, do đó không cáo trước mà lấy ra, vạn mong lâu chủ thứ tội!" 

Tiêu Ức Tình nhìn thuộc hạ kinh khủng phân giải, không hề nói gì, trong mắt hiện lên vẻ mệt mỏi. 

Tài vật lớn như vậy, vô luận là ai nhìn thấy cũng sẽ động tâm thôi. 

Nếu như muốn Tả Huyền không động tâm, thì là làm khó hắn quá. 

Dù sao thì hắn cũng không quá tham lam, nhật định là tự lấy đi bớt một số lượng có hạn mà thôi. Nhìn những thứ trình lên như thế này, xem ra đã chiếm đến tám chín phần nguyên vật, khả năng bỏ túi riêng chỉ một hai phần mười, có cần thiết phải nghiêm lệ truy ra số đó hay không? 

Y đưa ánh mắt dò hỏi nhìn nữ tử áo đỏ, muốn biết phán đoán của nàng, nhưng A Tĩnh chỉ nhếch nụ cười lạnh, nhìn dòng cuối cùng trong bản danh sách đó, đột nhiên hỏi: "Thanh lý tài vật cũng được đi, sao ngay cả nữ nhân trong phỉ bang cũng thu luôn vậy? Tả đà chủ xem ra có hứng quá ha." 

Nghe ngữ khí như vậy, Tả Huyền tái mặt, không dám nhìn nữ tử áo đỏ, vội vã dập đầu. 

"Những nữ kỹ này đều bị Thủy bang cưỡng đoạt về, mỗi người đều có thân thế đáng thương, lại có nhan sắc xuất chúng. Phá xong trại, thuộc hạ không biết xử lý thế nào, lại không dám tự tiện lưu lại hoặc thả đi, nên..." Hắn run giọng phân bua, nhìn nhìn Tiêu Ức Tình ở bên cạnh, ánh mắt chợt lóe lên, cúi đầu ấp úng, "Hơn nữa... Hơn nữa lâu chủ trên cao tịch mịch, nên..." 

Hắn nhìn A Tĩnh, không dám nói tiếp nữa. 

Ngay cả thuộc hạ cũng nhìn ra y tịch mịch sao? Tiêu Ức Tình thoáng hiện vẻ âm u, đột nhiên giơ tay, ngăn A Tĩnh tiếp tục truy cứu, ra vẻ mệt mỏi phân phó Tả đà chủ: "Được rồi, ta biết rồi. Ngươi lui ra trước đi." 

Tả Huyền thở ra một hơi, vội vã dập đầu lùi ra. 

Bên ngoài Bạch lâu dương quang xán lạn, gió mát thổi tới, lúc này hắn mới phát hiện mồ hôi lạnh đã ướt đầm đìa áo giáp. 

--o0o--- 

Ngồi trên ngọc tọa trên cao, nhìn thuộc hạ khuất sau bóng, một thứ cảm xúc vô lực sâu sắc bao vây lấy y. 

Tiêu Ức Tình không giải thích quyết định vừa rồi, chỉ chuyển đầu cười mỉm nhìn A Tĩnh, khách khí: "Được rồi, hôm nay chỗ nào trong lâu cũng nhiều sự vụ, thật khổ cho nàng." 

Không biết vì sao, A Tĩnh nhìn nụ cười ấy mà lòng không tự tại. Bởi vì, lần này y cười, ánh mắt lại không cười! Nó lạnh lùng như băng tuyết. Giữa nàng và y, đột nhiên có sự cách trở không nói nên lời. 

Nàng lần nữa cảm giác được từ nơi sâu kín nào đó có một thứ lực lượng từ từ kéo họ ra xa. Y vẫn tín nhiệm và quan hoài đối với nàng, nhưng trong mỗi động tác đều cố lấy ra hết tình cảm chân chính. 

Xem ra, khoảng thời gian mà họ từng có trong quá khứ đã vĩnh viễn mất đi từ bên bờ sông Lan Thương. Những ngày sóng vai nhau rong ruổi, tiếu ngạo giang hồ không còn quay trở lại nữa rồi.

° ° °

Nắng ấm, vườn hoa nở rực rỡ khoe hết sắc màu, bày ra những đóa hoa thơm ngát. 

Phong Sa buồn chán ngồi dưới tán cây cạnh vườn hoa, nhìn mây bay trên trời thông qua tán lá. 

Nàng đã đến đây được bao nhiêu ngày rồi? Trừ vài lần gặp được Cao Hoan, mỗi ngày của nàng đều rảnh rang tản bộ hoa viên, đến nỗi phân biệt rõ ràng cả mọi chủng loại hoa cỏ ở đây. Lúc đầu, nhân vì không rõ những cây cỏ này án chiếu theo kỳ môn bát quái mà bố trí, nàng còn đi quanh quẩn trong các mê lộ dày đặc, nhưng từ từ hiểu rõ những pháp môn ấy, nàng có thể an nhàn tản bộ tới lui. 

Thỉnh thoảng Mặc đại phu trong lâu cũng rảnh rỗi, ra vườn cùng nàng thảo luận chuyện thuốc chuyện đời, nhưng phần lớn thời gian của nàng là cô đơn. 

Không biết tiếp theo sẽ như thế nào, nhưng nàng không nhẫn tâm rời khỏi chốn này như vậy. Dù gì thì Tĩnh cô nương cũng đáp ứng sẽ nghĩ cách để Cao Hoan và nàng cùng đi. 

Ngồi dưới bóng râm mát mẻ, nàng chợt nghe có tiếc bước chân trong rừng bên cạnh, theo đó là tiếng nghị luận nho nhỏ của các đà chủ vừa bàn chính sự xong quay ra từ Bạch lâu. 

"Ai, bình xong Bái Nguyệt giáo, mới có sống an lành được nửa năm, giờ lại đi Xuyên Tây rồi! Xem ra lâu chủ không lấy toàn bộ võ lâm bỏ vào túi thì sẽ không cam tâm a." 

"Lâu chủ là người gì ngươi chẳng phải là không biết. Bên cạnh ngọa tháp sao có thể dung người khác ngủ ngon?" 

"Thì vậy. Ai bảo vận khí của Thần Thủy cung không tốt, tự nhiên lại làm Tĩnh cô nương bị thương? Lâu chủ nhân cơ hội đó phát tác, cái đó thì cũng đúng thôi." 

"Tính ra thì Thần Thủy cung cũng xưng bá Xuyên Tây đã lâu rồi, dù gì thì cũng thu giữ không ít tài bảo. Nếu như lần này cũng tìm được mật thất giống như lần phá Động Đình thủy trại lúc trước, chúng ta sẽ phát tài y hệt tên Tả Huyền ấy rồi!" 

Nói đến đây, hai tên đà chủ cười cười, ngữ khí thập phần hưng phấn. 

"Nói ra thì lần đó Tả Huyền có vận khí tốt, để dành lại một ít không bị truy cứu gì, mang về vài mỹ nữ thì được lâu chủ lưu lại một người!" 

"Đúng a, không ngờ như thế, trước giờ hứng thú của lâu chủ với mỹ nữ tựa hồ không lớn." 

"Do đó mới nói tên tiểu tử đó vận khí quá tốt! Ai ngờ được đâu?" 

"Nhưng mà... kỳ quái. Tĩnh cô nương còn ở bên cạnh đó, lâu chủ sao lại..." 

"Trời mới biết, chúng ta làm sao rõ được. Ngươi không thấy mấy ngày nay hai người họ có chuyện không ổn sao?" 

"Kỳ thật nha, từ lần đánh xong Bái Nguyệt giáo trở về, hai người có gì đó quái quái ấy." 

"Ai... chuyện giữa các đại nhân vật họ thật là không đoán ra được! Nhưng mà nói thật tâm, thiên hạ tuy lớn, nhưng ta thấy chỉ có Tĩnh cô nương mới xứng với lâu chủ! Nhân trung long phượng... Bên ngoài không phải là đều nói vậy sao?" 

"Ai, đừng có đề cập nữa... Ta lại lo đôi long phượng này lỡ mà quậy lên, thì trong thiên hạ này không ai khuyên được." 

Phong Sa ngồi dưới bóng râm, nghe lõm bõm tiếng những người đi ngang qua, trong lòng trầm xuống. 

Trầm ngâm một lát, nàng định ra chủ ý, đứng lên, từ từ bước tới Phi Y lâu. 

Trên đường nàng gặp vô số thị vệ, nhưng chúng đều biết Diệp cô nương thời gian gần đây không ngừng xuất nhập phòng của Tĩnh cô nương, hơn nữa nữ lĩnh chủ bản tính lạnh lùng ấy đối với nữ y sinh này vẫn cực kỳ xem trọng, nên không hỏi gì nhiều. 

Phong Sa đến phòng của A Tĩnh, gõ cửa, vừa bắt đầu đã hỏi: "Tĩnh cô nương, cô cho tôi biết, có phải vì chuyện giữa tôi và Cao Hoan mà khiến cô và Tiêu Công tử xảy ra bất đồng không?" 

A Tĩnh đang xem văn thư, nghe vậy ngẩng đầu cười: "Làm gì có chuyện đó." 

Tuy phủ nhận không hề do dự, nhưng Phong Sa rõ ràng là nhìn thấy trên gương mặt vốn sáng sủa của nàng có phần tiều tụy, lòng liền càng áy náy hơn, nhẹ giọng nói: "Tĩnh cô nương, cô lớn hơn tôi hai tuổi, vốn giống như tỷ tỷ của tôi, nhưng tôi có vài câu thật lòng muốn...." 

Không chờ Phong Sa nói dứt, A Tĩnh ngước đầu kiên quyết cắt ngang: "Đừng nói nữa, ngươi không hiểu rõ nội tình" 

Nàng ngước mắt nhìn Phong Sa, nhãn thần chói tựa như đao: "Không sai, hiện giờ ta và y có mấy vấn đề chưa giải quyết, bất quá là chẳng quan hệ gì đến ngươi và Tiểu Cao. Ngươi cần phải biết, băng đóng ba xích không phải là do cái lạnh một ngày. Giữa chúng ta có rất nhiều chuyện không thể tương hỗ lý giải, kéo dài cho đến hôm nay mới xa cách như vậy." 

Ngữ khí của nàng mang theo sự quyết đoán không dung tranh cãi, khiến Phong Sa vài lần muốn nói, nhưng đều bị giọng điệu băng sương của nàng đóng chặt cuống lưỡi. 

Dường như không muốn nói chuyện đó sâu hơn nữa, A Tĩnh chuyển đề tài, hỏi: "Mấy ngày nay ngươi có gặp qua Tiểu Cao không?" 

Mặt Phong Sa hơi nóng lên, nhẹ đáp: "Ngày trước có gặp một lần... Nhưng từ hôm qua đến tìm y, y không còn ở đó nữa. Bọn họ nói... Là Tiêu công tử điều y đi. Nghe nói, nghe nói y cần phải ra đi chấp hành một nhiệm vụ..." 

A Tĩnh ngẩn người một chút, ánh mắt từ từ băng lạnh: "Ngươi chờ một chút." 

Phong Sa ngăn trở không được, A tĩnh lập tức chuyển thân bước vào mật thất. 

Từ khe cửa, nàng nghe thanh âm trong căn phòng ấy vọng ra càng lúc càng cao, tựa hồ hai bên đều không chế không được tâm tình, tình cảnh trở nên phá thiên hoang địa. 

Phong Sa biết song phương đang vì mình mà tranh chấp, lòng băn khoăn và áy náy không yên, lại không muốn A Tĩnh trở ra cảm thấy khó chịu, bèn lẳng lặng lui đi trước. 

---o0o--- 

Người khách không mời cắt ngang màn ca vũ trong mật thất. 

A Tĩnh lạnh lùng liếc nhìn bạch y mỹ nữ đang sợ đến phát run bên cạnh Tiêu Ức Tình, rồi không lý gì ả nữa, chỉ dùng giọng điệu lạnh lùng hỏi: "Nếu như lâu chủ phái Cao Hoan đi Thần Thủy cung, như vậy quyết không tha cho hắn rồi?" 

Tiêu Ức Tình dựa vào ghế mềm, ánh mắt nhìn bầu trời đang đổ mưa bên ngoài song cửa, điềm đạm nói: "Đó không phải là vấn đề tha hay không tha. Hiện giờ hắn làm việc cho Thính Tuyết lâu, vì Thính Tuyết lâu mà góp sức liều mạng, đó là bổn phận của hắn. Nàng đừng nói ta ngoan độc, ta không bảo hắn giết Diệp Phong Sa là nể mặt nàng lắm rồi." 

Ánh mắt A Tĩnh trong chốc lát chuyển thành băng, không nói tiếng nào nữa, quay người bỏ đi. 

Chờ nàng rời khỏi mật thất, Tiêu Ức Tình đột nhiên khẽ cười, nụ cười có chút thê lương và đau khổ. Lúc này, bạch y mỹ nữ nhất mực quỳ dưới chân y cuối cùng cũng cất tiếng, rung giọng thốt: "Vị cô nương đó... dữ quá a!" 

Tiêu Ức Tình đưa tay vuốt mái tóc dài đen mượt của nàng, thở một hơi dài: "Tịch Vũ, hát cho ta nghe một khúc đi." 

Vị bạch y mỹ nữ gọi là Tịch Vũ ấy khiếp hãi quỳ xuống, cung kính hành lễ với y, lui ra giữa thảm rồi mới đứng lên. Làn áo trắng như tuyết che kín người nàng. Nàng mới chỉ có mười lăm tuổi, đơn thuần mỹ lệ như tam nguyệt Giang nam, hai mắt thủy chung hiện lên biểu tình lo sợ, phảng phất như con hươu nhỏ hoảng kinh, khiến cho người ta không nhẫn tâm thể hiện lời nói nặng nào. 

Nhưng điệu múa của nàng thật tiêu hồn. Lúc đưa tay ngoảnh mặt đều như mây như gió, hiện rõ vẻ đẹp tuyết rơi gió giật. 

Trong điệu vũ tuyệt mỹ ấy, thiếu nữ khai khẩu, vỗ vỗ lấy nhịp rồi khát khẽ: 

"Cẩm sắt vô đoan ngũ thập huyền 

Nhất huyền nhất trụ tứ hoa niên 

Trang sinh hiểu mộng mê hồ điệp 

Vọng đế xuân tâm thác đỗ quyên 

Thương hải nguyệt minh châu hữu lệ 

Lam điền nhật noãn ngọc sinh yên 

Thử tình khả đãi thành truy ức 

Chỉ thị đương thời dĩ võng nhiên" 

Lời ca bồi hồi trong mật thất, như một làn khói vây quanh người múa, rồi mới từ từ tiêu tan. 

Dường như nghe đến phát si, Tiêu Ức Tình thật lâu sau mới hồi thần lại, khẽ than một tiếng không dễ gì phát giác, rồi cười cười nói: "Nàng hát hay lắm, múa cũng hay lắm... "Tình này đã sớm thành ký ức... Cho đến bây giờ vẫn ngẩn ngơ?" 

Tịch Vũ lúc này mới cả kinh, đột nhiên minh bạch, quỳ xuống thưa: "A, bài Vô đề của Lý Nghĩa Sơn 2 này làm bao hàm danh húy của công tử 3!... Tiểu nữ vô ý mạo phạm, thỉnh công tử thứ tội." 

Tiêu Ức Tình điềm nhiên cười, phẫy phẫy tay: "Không có gì. Phụ thân ta trước đây đặt tên này cho ta là để kỷ niệm mẫu thân của ta, từ trong thơ của Nghĩa Trung mà lấy ra đấy. Ai..." 

Y nhắm mắt thở dài, tự nói: "Mẫu thân của ta mất khi ta mới ba bốn tuổi." 

Nghe lâu chủ lại hòa hoãn nói chuyện nhà với mình, Tịch Vũ lúc này mới thu đủ dũng khí ngẩng đầu nhìn vị Tiêu công tử cao cao tại thượng đó một cái, dường như tự nhủ, cũng dường như lại tự an ủi, khe khẽ thốt: "Nô tỳ từ sáu tuổi cũng không còn cha mẹ... Kỳ thật, chuyện gì cũng đã nếm trải qua rồi, mới lớn thành người thế này." 

Tự biết nhiều lời, nàng vội cúi đầu: "Nô tì sao lại dám đánh đồng với công tử chứ? Công tử thứ tội." 

Tiêu Ức Tình mở mắt nhìn nàng ca vũ ấy, hỏi: "Cha mẹ ngươi cũng đã mất?" 

Tịch Vũ cúi đầu khiếp sợ: "Hồi bẩm công tử, cha mẹ nô tỳ từ sáu tuổi đã bán nô tỳ cho Tử Vân phường để học ca vũ, từ đó nô tỳ coi như họ chết rồi." 

"Cũng là một con người bạc mệnh..." Đêm nay Tiêu Ức Tình có chút đa cảm, nên phá lệ hỏi nhiều như vậy, nghĩ đi nghĩ lại, y nói: "Vậy ta phái người đưa nàng về Dương Châu, để cho cả nhà đoàn tụ như trước." 

Tịch Vũ giật bắn người, nhào xuống đất run giọng nói: "Tạ đại ân của công tử! Nhưng phụ thân của nô tỳ sinh tính thích cờ bạc, năm ấy vì thế mà bán nô tỳ trả nợ. Công tử, công tử nếu khiến nô tỳ về nhà, không được mấy tháng nhất định phụ thân sẽ bán nô tỳ đánh bạc nữa. Cầu, cầu công tử cho nô tỳ ở trong lâu phục dịch, đừng.... đừng đuổi nô tỳ về." 

Tiêu Ức Tình nhất thời im lặng. Trừ A Tĩnh, y chưa bao giờ nghĩ đến có người ở bên cạnh lâu dài bao giờ. Tuy nhiên, làm cách nào thu xếp ổn thỏa bây giờ? 

Nhưng trọng lúc trầm ngâm ấy, thấy Tịch Vũ run sợ quỳ một bên, ánh mắt sợ sệt và đơn thuần giống như con hưu non nhìn mình chờ đợi, y nhất thời mềm lòng, mở miệng: "Được, ta đáp ứng nàng." 

Trong mắt Tịch Vũ lộ ra vẻ hoan hỉ không gì giấu được, vội quỳ xuống tạ ơn. Bởi vì nàng biết, một khí câu nói ấy phát ra từ miệng vị công tử này, cả đời này của nàng đã được bảo chứng.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này