Em làm ơn im đi được không? - Chương 15 - Phần 1

JERRY VÀ MOLLY VÀ SAM

Theo như Al thấy, chỉ có một giải pháp. Anh phải quẳng con chó đi mà không để Betty hay bọn trẻ biết về chuyện đó. Đơn giản anh chi cần chở con Suzy tới - ừm, một chỗ nào đó, anh sẽ quyết định sau - mở cửa, đẩy nó ra, lái đi. Càng sớm càng tốt. Anh thấy nhẹ nhõm vì đã quyết định xong. Anh bắt đầu tin rằng bất cứ hành động gì thì cũng tốt hơn là không làm gì hết.

Hôm đó là Chủ nhật. Sau khi một mình ăn xong bữa sáng muộn trong bếp anh đứng bên cạnh bồn rửa bát, thọc tay túi quần. Gần đây chẳng có việc gì ổn thỏa. Nếu không phải lo toan về con chó hôi hám này thì cũng đã có đủ thứ để anh phải vật vã rồi. Ở Aerojet người ta đang sa thải thay vì mướn người. Hồi giữa hè vừa rồi, các hợp đồng quốc phòng trên khắp cả nước bị đình trệ và Aerojet tính đến chuyện cắt giảm nhân sự. Thực tế là, đang cắt giảm nhân sự, mỗi ngày một nhiều hơn. Anh chẳng an toàn hơn bất cứ ai khác cho dù anh làm ở đó năm nay đã là năm thứ ba. Anh quan hệ tốt với những nguời cần thiết, ừ thì vậy, nhưng thâm niên hay bạn bè, cái nào cũng vậy, thời buổi này chẳng có ý nghĩa quái gì. Nếu tới lượt bạn thì, a lê hấp - không ai có thể giúp được gì. Họ sẵn sàng cho thôi việc, thì họ cho thôi việc. Năm mươi, một trăm người một lúc.

Chẳng ai an toàn, từ đốc công, giám sát cho đến nguời trực tiếp đứng dây chuyền. Và cách đây ba tháng, ngay trước khi những vụ sa thải bắt đầu, anh đã để Betty thuyết phục dọn vào cái căn nhà tươm tất hai trăm đô một tháng này. Thuê, kèm quyền chọn mua. Cứt thật!

Al đã không thực sự muốn rời chỗ cũ. Chỗ đó khá tiện nghi đối vói anh. Ai mà biết chỉ hai tuần sau khi anh dọn nhà người ta bắt đầu sa thải? Nhưng thời buổi này thì ai mà biết được chuyện gì? Jill là một ví dụ. Jill làm kế toán ở Weinstock. Cô là một cô gái dễ thương, nói rằng cô yêu Al. Cô chỉ cô đơn, đêm đầu tiên cô bảo anh như thế. Cũng trong đêm đầu tiên cô bảo cô không có thói quen đi lại với đàn ông có vợ. Anh gặp Jill cách đây chừng ba tháng, khi anh đang rất chán nản và nhạy cảm vì những bàn tàn về việc sa thải mới bắt đầu. Anh gặp cô ở quán Town and Country, một quán bar không quá xa chỗ ở mới của anh. Họ nhảy với nhau một chút rồi anh đưa cô về và họ hôn nhau đắm đuối trong xe hơi ngay trước căn hộ của cô. Tối đó anh không lên nhà cùng cô, dù anh chắc rằng anh có thể. Anh lên nhà cùng cô tối hôm sau.

Giờ thì anh đang ngoại tình, ôi Chúa, và anh chẳng biết phải xử trí thế nào. Anh không muốn tiếp tục, mà cũng chẳng muốn cắt đứt: người ta không quăng mọi thứ khỏi thuyền trong cơn bão. Al đang trôi dạt, anh biết anh đang trôi dạt, và anh chẳng đoán định được tất cả sẽ kết thúc ở đâu. Nhưng anh đang bắt đầu cảm thấy mất khả năng kiểm soát mọi sự. Mọi sự. Cũng gần đây, sau mấy ngày bị táo bón - một niềm đau khổ mà anh luôn gán cho người già - anh chợt thấy mình suy nghĩ về tuổi già. Rồi còn có vấn đề một chấm hói nhỏ khiến anh bắt đầu lo không biết sẽ chải tóc kiểu khác như thế nào. Anh sẽ làm gì với đời mình? anh muốn biết.

Anh ba mốt tuổi.

Đang phải đương đầu với tất cả thứ này thì cách đây bốn tháng Sandy, cô em vợ, cho bọn trẻ, Alex và Mary cái con chó lai đó. Anh ước gì anh chưa bao giờ nhìn thấy con chó ấy. Hay kể cả Sandy cũng vậy. Cái con điếm! Cô ả luôn xuất hiện với một thứ thối tha nào dó khiến anh phải hao tốn tiền của, một thứ tào lao nào đó sau một hai ngày là trục trặc và cần phải sửa, một thứ nào đó khiến bọ trẻ hú hét đánh lộn giành giật nhau. Lạy Chúa! Và xoay sang anh để vòi vĩnh, thông qua Betty, hai mươi lăm đô. Nội ý nghĩ về những tấm séc hai mươi lăm hay năm mươi đô, và tấm séc tám mươi lăm đô cách đây mấy tháng thanh toán tiền xe ô tô cho ả - thanh toán tiền xe ô tô cho ả, Chúa ạ, khi ngay cả anh cũng không biết liệu có chỗ chui ra chui vào hay không - là cũng đủ khiến anh muốn giết cái con chó khốn kiếp đó.

Sandy! Betty và Alex và Mary! Jill! Và con chó Suzy khốn kiếp!

Đây là Al.

***

Anh phải bắt đầu từ đâu đó - đưa mọi thứ vào nề nếp, thu xếp mọi chuyện. Đã đến lúc phải làm gì đó, đến lúc cần có suy nghĩ thẳng thắn để thay đổi. Và anh dự định bắt đầu vào đêm nay.

Anh sẽ lén dụ con chó vào xe, tìm cớ gì đó để ra khỏi nhà. Tuy nhiên anh ghét nghĩ đến cái kiểu Betty hạ mắt nhìn anh thay quần áo, và rồi, sau đó, ngay trước khi anh bước ra cửa, liền hỏi anh đi đâu, đi bao lâu, v.v... bằng cái giọng cam chịu khiến anh cảm thấy càng khó chịu hơn. Anh chẳng bao giờ quen với việc nói dối. Ngoài ra, anh ghét phải dùng nốt chút tình cảm còn sót lại của Betty cho việc nói dối về một điều khác với điều chị nghi ngờ. Một lời nói dối lãng phí, có thể nói vậy. Nhưng anh không thể nói sự thật với chị, không thể nói rằng anh không đi uống,không gặp gỡ ai, thay vào đó sắp sửa thủ tiêu con chó chết tiệt kia và qua đó thực hiện buớc đầu tiêntrong quá trình thiết lập trật tự trong nhà.

Anh xoa mặt, cố xua mọi thứ ra khỏi đầu một lúc. Anh lấy trong tủ lạnh ra một chai nửa lít bia Lucky lạnh và gỡ cái nắp nhôm ra. Đời anh đã trởthành một mê cung, cái này chồng chéo lên cái kia đến mức anh không chắc anh có thể lần ra đầu mối nếu như anh buộc phải làm vậy.

"Đồ chó chết tiệt," anh nói to lên.

"Nó không biết điều," là cách Al mô tả nó.Ngoài ra, nó là con vật đê tiện. Ngay khi cửa sau đểmở và mọi người đi vắng, nó sẽ khều cánh cửa luới cho mở ra, chui vào phòng khách và đái lên thảm.Trên tấm thảm bây giờ có ít nhất nửa chục vết bẩnto cỡ tấm bản đồ. Nhưng chỗ yêu thích nhất của nó là phòng giặt, nơi nó sẽ rúc vào quần áo bẩn, khiếncho hết thảy quần soóc và quần lót đều bị cắn đũng hay mông. Nó còn gặm cả dây ăng ten ti vi bên ngoài nhà, và có lần Al lái xe về nhà thấy nó đang nằm ờ sân trước với một chiếc giày Florsheim của anh trong mõm.

"Nó điên," anh nói, "và nó làm mình phátđiên. Mình không làm ra tiền đủ nhanh để mua đồ mới. Cái con chó mất dạy, bữa nào mình ssẽ phải giết nó!"

Betty chịu đựng con chó được lâu hơn, có vẻ chung sống hòa bình một thời gian, nhưng đột nhiên chị sẽ có thể lên cơn, nắm chặt tay lại, gọi nó là đồ con hoang, con điếm, quát tháo bọn trẻ bắt chúng đuổi chó ra khỏi phòng chúng, phòng khách, v.v... Betty đối xử với bọn trẻ cũng theo cung cách đó. Chị có thể hòa bình với bọn trẻ từng ấy, để chúng tự do từng ấy, rồi lại lên cơn hung hăng với chúng, tát chúng, gào thét, "Ngừng lại, ngừng lại, tao không chịu nổi nữa."

Nhưng lúc đó Betty nói, "Đó là con chó đầu tiên của các con. Anh hãy nhớ lại anh đã mê con chó đầu tiên của anh như thế nào."

"Chó của anh có đầu óc," anh sẽ bảo. "Nó là một con chó săn giống Ai len."

***

Buổi chiều trôi qua. Betty và lũ trẻ đi đâu đó về bằng xe, và tất cả bọn họ ăn sandwich và khoai tây chiên trong sân. Anh lăn ra ngủ trên bãi cỏ, khi anh thức dậy thì đã gần tối.

Anh tắm, cạo râu, mặc quần dài và áo sơ mi sạch. Anh cảm thấy thoải mái nhưng uể oải. Trong khi mặc đồ anh nghĩ về Jill. Anh nghĩ về Betty và Alex và Mary và Sandy và Suzy. Anh thấy say thuốc.

"Mình sắp ăn tối đấy," Betty nói, đi đến của buồng tắm nhìn anh chằm chằm.

"Đâu có sao. Anh không đói. Nóng quá chẳng muốn ăn," anh vừa nói vừa mân mê cổ áo. "Có lẽ anh lái qua chỗ Carl, chơi vài cơ, uống vài ly bia."

Chị nói, "Em hiểu rồi."

Anh nói, "Chúa ơi!"

Chị nói, "Đi đi, em không quan tâm."

Anh nói, "Anh không đi lâu đâu."

Chị nói, "Đi đi, em nói rồi. Em nói em không quan tâm."

Trong ga ra, anh nói, "Chết tiệt tất cả các người!" và đá cái cào văng từ bên này qua bên kia sàn xi măng. Rồi anh châm một điếu thuốc và cố gắng kiềm chế. Anh nhặt cái cào lên cất lại chỗ cũ. Anh đang lầm bầm một mình, "Trật tự, trật tự," thì con chó đi vào ga ra, ngửi quanh cánh cửa, nhìn vào.

"Đây. Lại đây, Suzy. Đây, cô bé," anh gọi.

Con chó vẫy đuối nhưng cứ đứng yên.

Anh đi lại cái tủ phía trên máy cắt cỏ lấy ra một, rồi hai, cuối cùng là ba hộp thức ăn.

“Tối nay mày muốn gì cũng được, Suzy, gái già. Cho mày ăn thả ga," anh dụ, mở cả hai đầu của hộp đồ ăn thứ nhất và trút đổng lổn nhổn vào đĩa của con chó.

***

Anh lái xe vòng vòng cả tiếng đồng hồ, không sao quyết định được địa điểm. Nếu anh thả nó ở bất cứ khu lân cận nào và có người báo cho trạm chó lạc thì con chó sẽ quay về nhà trong vòng một hai ngày. Trạm chó lạc của hạt sẽ là nơi đầu tiên mà Betty gọi. Anh nhớ mình đã từng đọc chuyện những chú chó tìm đường về nhà xa hàng trăm dặm. Anh nhớ tới các chương trình chống tội phạm khi ai đó thấy một biển số xe, và ý nghĩ đó làm tim anh đập thình thịch. Dưới quan điểm của công chúng, không cần biết mọi sự kiện liên quan, nếu bị bắt gặp vứt bỏ một con chó thì thật là xấu hổ. Anh sẽ phải tìm ra một địa điểm thích hợp.

Anh lái xe đến gần sông American. Dù sao con chó cũng cần được đưa ra ngoài nhiều hơn, để được cảm thấy gió lùa trên lưng, được bơi và được lội nước khi nó muốn; thật tội nghiệp nếu lúc nào cũng nhốt chó sau hàng rào. Nhưng bãi đất gần bờ đê có vẻ quá hoang vắng, chẳng có nhà cửa nào xung quanh. Dù sao anh vẫn muốn con chó được ai dó tìm thấy và chăm sóc. Anh muốn tìm một ngôi nhà hai tầng lớn, nơi có những đứa trẻ vui vẻ, biết điều và cần một con chó, đang hết sức cần một con chó. Nhưng chẳng có căn nhà hai tầng cũ kỹ nào ở đây, chẳng có lấy một cái.

Anh vòng xe lại xa lộ. Từ lúc anh lùa nó vào xe anh chưa nhìn lại nó. Nó nằm yên lặng trên băng ghế sau. Nhưng anh khi tấp vào vệ đường và dừng xe lại, nó ngồi thẳng lên càu nhàu, nhìn quanh.

Anh ngừng ở một quán bar, hạ tất cả kính xe xuống trước khi đi vào trong. Anh ở đó gần một tiếng đồng hồ, uổng bia và chơi trò tạt đĩa. Anh cứ băn khoăn liệu có nên hé cả các cửa xe không. Khi anh quay ra, Suzy ngồi thẳng lên trong ghế cuộn luỡi lại, phô hàm răng.

Anl ngồi vào xe và lại nổ máy.

***

Rồi anh nghĩ tới chỗ đó. Cái khu mà họ từng sống, có đầy trẻ con và ngay bên kia địa phận hạt Yolo, đó sẽ là chỗ thích hợp. Nếu con chó được ai đó tìm thấy, nó sẽ dược đưa đến trạm chó lạc ở Woodland, không phải trạm ở Sacramento. Chỉ cần lái đến một trong những con đường ở cái khu cũ đó, ngừng lại, quẳng ra một nắm cái thứ đồ ăn thối tha cho nó, mở cửa, giúp nó một tí bằng cách ẩy ra, và nó sẽ ra ngoài trong khi anh lái đi. Xong! Việc sẽ xong.

Anh vội vã lái xe ra đó.

Đèn cổng các nhà đã sáng và khi lái xe ngang ba hay bốn căn nhà anh thấy đàn ông đàn bà ngồi ngay bậc thềm trước. Anh đánh xe dọc theo con đuờng, và khi tới nhà cũ của mình anh chạy chậm lại gần như dừng hẳn đăm đăm ngó cánh cửa trước, cái cổng, ô cửa sáng đèn. Càng nhìn căn nhà, anh càng cảm thấy không hiện hữu. Anh đã sống đó ư - trong bao lâu? Một năm, mười sáu tháng? Trước đó nữa, Chico, Red Bluff, Tacoma, Portland - nơi anh gặp Betty - Yakima... Toppenish, nơi anh sinh ra và học trung học. Dường như với anh, kể từ khi không còn là trẻ con, chưa bao giờ anh biết sống mà không phải lo âu và không phải chịu những thứ còn tệ hơn. Anh nghĩ đến những mùa hè đi câu cá và cắm trại ở Cascades, những mùa thu đi săn trĩ chạy theo sau con Sam, bộ lông đỏ của con chó săn nhấp nháy như ngọn đèn hiệu băng qua những cánh đồng ngô và đồng cỏ linh lăng nơi cậu bé là anh và con chó của anh hai đứa chạy như điên. Anh uớc gì đêm nay anh có thể lái mãi, lái mãi cho đến khi lái trên con đường chính lát gạch cũ kỹ của Toppenish, rẽ trái ở chỗ có đèn giao thông đầu tiên, rồi rẽ trái tiếp, dừng lại khi tới chỗ mẹ anh sống, và không bao giờ, không bao giờ, vì bất cứ lý do gì, ra đi lần nữa.

Anh tới phía đầu tối của con phố. Có một bãi đất trống lớn ngay trước mặt và con phố rẽ sang bên phải men theo bãi đất đó. Gần như nguyên cả dãy nhà này không có căn nào nằm ở phía gần bãi đất hơn và chỉ có một căn, hoàn toàn tối, nằm phía bên kia. Anh dừng xe, không nghĩ ngợi gì thêm về việc anh định làm, bốc một nắm đồ ăn cho chó, nghiêng người qua ghế, mở cánh cửa phía sau gần bãi đất, ném đồ ra, và nói, "Đi nào, Suzy." Anh đẩy nó cho đến lúc nó nhảy xuống đầy vẻ miễn cưỡng. Anh chồm tới chút nữa, kéo cánh cửa đóng lại, và từ từ lái đi. Rồi anh phóng càng lúc càng nhanh hơn.

***

Anh ngừng lại ở Dupee, quán bar đầu tiên anh gặp trên đường về lại Sacramento. Anh bồn chồn, mồ hôi lấm tấm. Anh đã nghĩ sẽ cảm thấy thoát nợ hay nhẹ nhõm, nhưng giờ anh không thực sự thấy thế. Nhưng anh tự trấn an mình rằng đó là một bước đi đúng đắn, rằng cảm giác yên ổn sẽ đến với anh vào ngày mai. Cái cần làm bây giờ là chờ đợi.

Uống được bốn ly bia thì một cô gái mặc áo cổ lọ, đi xăng đan xách một cái va li đến ngồi cạnh anh. Cô để va li ở giữa mấy cái ghế quầy bar. Có vẻ như cô quen anh bartender, và anh chàng bartender cứ nói gìđó với cô mỗi khi đi ngang, một đôi lần cònđứng lại một chút để trò chuyện. Cô bảo Al cô tên là Molly, nhưng cô không đồng ý để anh mời cô bia. Thay vào đó, cô đề nghị ăn nửa cái pizza.

Anh mỉm cười với cô, và cô mỉm cười lại. Anh lấy thuốc lá và bật lửa ra để trên quầy bar.

"Thì pizza!" anh nói.

Chốc sau, anh nói, "Em có cần đi nhờ xe anh không?"

"Không, cám ơn. Em đang đợi một người," cônói.

Anh nói, "Em định đi đâu?"

Cô nói, "Không đâu cả. Ồ," cô nói, ngón chân chạm vào cái va li và cười xòa, "ý anh nói cái này?" "Em ở đây, Wet Sac. Em không định đi đâu cả. Trong này chỉ là cái động cơ máy giặt của mẹ em. Jerry - anh bartender kia - sửa đồ rất giỏi. Jerry nói anh ấy sẽ sửa không lấy tiền."