Bỏ rơi ma vương tổng tài - Chương 277 - 278

Chương 277

Nàng tháo điện thoại ra, lấy sim ném vào thùng rác, sau đó buổi chiều lại đi mua 1 chiếc sim mới lắp vào.

Tạm biệt, không….  là vĩnh biệt… Khi quay người đi đi, nàng liếc mắt lẳng lặng nhìn chiếc sim nằm trong thùng rác lần cuối cùng, hít sâu một cái… Từ giờ trở đi nàng sẽ được là chính mình, sẽ không tiếp tục bị tên ma quỷ kia khống chế, để mặc hắn muốn làm gì thì làm nữa…

Chẳng có một người phụ nữ nào sau khi trải qua chuyện nhục nhã ở câu lạc bộ như nàng lần đó lại có thể tha thứ cho kẻ chủ mưu đứng sau tất cả là hắn. Đây thực sự là một vết thương vẫn luôn âm ỉ đau đớn trong nàng. Huống hồ đến hai chữ “xin lỗi” hắn cũng chưa từng nói….

Nàng ra máy ATM lấy chút tiền, mua tạm hai bộ đồ công sở, một bộ đồ ngủ, còn đồ dùng nàng nghĩ trong nhà cha nuôi chắc hẳn cũng không thiếu, vì thế nàng quyết định không mua.

Bốn mươi phút sau, nàng xách vài chiếc túi đã đứng trước chiếc cổng lớn sang trọng của Doãn gia.

Nàng còn đang ngơ ngác nhìn xung quanh, cửa điện tử đã đột nhiên mở ra, một người trông có vẻ như là bảo vệ đã tiến tới “Lăng tiểu thư, mời vào.”

Người bảo vệ này lần trước nàng cũng đã từng gặp qua, không ngờ vẫn còn nhớ nàng, nàng mang theo mấy chiếc túi giấy bước trên bậc thềm, đúng lúc đó, cửa lớn của ngôi biệt thự mở ra, một người quản gia đã xuất hiện trước mặt nàng.

“Lăng tiểu thư, mời vào, lão gia đã ở bên trong chờ tiểu thư rồi.”

Nàng gật đầu chào, lướt qua quản gia đi vào, vừa bước tới phòng khách đã nghe thấy một tiếng nói hào sảng “Ha ha, Mân Huyên… mau đến đây, mau vào, mau vào.”

“Cha nuôi.” Nàng nhẹ nhàng chào một tiếng, đáp lại nàng lại là một tiếng cười sang sảng.

“Ha ha…… Ngoan lắm, Mân Huyên của cha, con đến là tốt rồi, vậy là đã có người cùng cha nói chuyện phiếm.” Doãn Lương Kiến cười híp mắt, chỉ chỉ thang lầu “Mệt không con? Cha đưa con đi xem phòng.”

“Vâng, con ổn, cám ơn cha nuôi.” Nàng mỉm cười gật đầu, tay nắm chặt túi giấy theo sau Doãn Lương Kiến lên lầu.

Một tấm thảm dài thật êm được trải trên từng nấc thang, khi đi không hề gây ra một tiếng động nào, cách bài trí của căn biệt thự này cũng không khác căn biệt thự mà Doãn Lạc Hàn đã an bài cho nàng là mấy….

Đi đến lầu ba, Doãn Lương Kiến dừng bước, nàng nghĩ hắn mệt, vội vàng tiến đến muốn đỡ hắn “Cha nuôi, cha mệt rồi, nghỉ ngơi một chút đã.”

Doãn Lương Kiến né tay nàng, thở phì phì nhưng vẫn trừng mắt nói “Mân Huyên, con cho là cha đã già rồi sao? Cha năm nay mới hơn năm mươi, chỉ là trung niên chứ chưa phải người già, mấy bậc thang này sao có thể làm khó được cha chứ!”

Nhìn hắn không chịu bị coi là người già, nàng mím môi cười, vội vàng sửa miệng “Con biết, là con nói sai rồi. Sức của cha vẫn còn rất tốt.”

“Ừ, đương nhiên rồi, mỗi buổi sáng cha đều dậy sớm tập luyện mà, tinh thần cực kì tốt đó. Về sau con cũng nên theo cha, buổi sáng dậy sớm một chút rèn luyện, rất là tốt đó.”

Hả? Thực ra nàng cũng không quen dậy sớm, mọi ngày đều ngủ thẳng đến gần giờ đi làm mới dậy, nói gì đến chuyện dậy sớm tập thể dục… đối với nàng thật sự là không đơn giản…

Nàng miễn cưỡng cười cười, không lên tiếng, đi theo phía sau hắn đi đến lầu 4, sau đó dừng lại ở gian phòng đầu tiên, hắn chỉ chỉ cửa phòng, cười ha ha nói “Mân Huyên, đây là phòng của con, con vào xem có thích hay không?”

“Vâng, cám ơn cha.” Nàng đi về phía trước, lộ ra khuôn mặt vui vẻ, tươi cười.

Doãn Lương Kiến nghiêm mặt “Con  không được khách sáo nữa, nơi này về sau chính là nhà của con, đừng có nói cảm ơn nữa, biết chưa?”

“Con biết rồi, cha nuôi.” Nàng nhu thuận cười đáp lời, đẩy cửa ra, sững lại một chút……. Một căn phòng rất rộng, bài trí đều rất xa hoa tinh tế…

“Ha ha…… Ta đã đặc biệt nhờ kiến trúc sư giỏi nhất tới thiết kế theo mẫu mà các cô gái trẻ như con đang ưa chuộng đó…” Doãn Lương Kiến nhìn chung quanh phòng, thấy nàng chậm chạp không nói gì, tưởng rằng nàng không thích, xoay người tức giận nói “Gọi ngay cho ta cái tên kiến trúc sư hôm trước….. đã đảm bảo là mọi cô gái đều sẽ thích rồi cơ mà…… gọi hắn đến đây thiết kế lại cho ta……”

Nàng hoảng sợ, vội vàng giữ chặt hắn “Cha nuôi, cha hiểu sai ý con rồi… con thích phòng này, thật sự rất thích……. Chính là con quá bất ngờ nên mới như vậy đó ạ…”

“Ha ha……

Chương 278

Vì sự có mặt của nàng mà cha nuôi đã cho người chuẩn bị rất nhiều thức ăn. Hôm nay, nàng cũng không có tâm trạng thưởng thức, vì vậy cũng chỉ ăn một chút rồi lại xin phép về phòng.

Trong suốt bữa ăn, Doãn Lương Kiến gắp cho nàng rất nhiểu thức ăn, vì không muốn cho cha nuôi mất vui nên nàng cũng cố ăn hết mới thôi. 

Vừa rời khỏi nhà tắm, vừa lau mái tóc ướt, bất giác nàng lại nhớ tới hắn… Hắn cũng đã từng ôn nhu lau tóc cho nàng… Nàng bỗng giật mình… nàng đang nhớ hắn sao? Nàng vỗ vỗ vào đầu như muốn trấn tĩnh bản thân không được nghĩ về hắn nữa. Nàng muốn rời xa hắn, bây giờ đã như ý nguyện, hắn và nàng sẽ không còn bất cứ liên hệ nào nữa.

Hắn và cha nuôi đã bao năm xa cách, hắn tuyệt đối sẽ không trở về đây. Người đời đã có câu “Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất”. Nàng dự tính sẽ trốn ở đây một thời gian, sau sẽ rời đi khi cảm thấy biển yên gió lặng.

Nàng buông khăn tắm trong tay xuống, lấy bản đồ lật xem, tìm đường đến tòa soạn để ngày mai đi làm, nàng cũng không quá lo hắn có thể tóm được nàng bởi nàng đã sớm dự tính những cách để chạy trốn hắn.

Nàng chậm rãi đi đến giường, kéo gối nằm xuống, không tự giác cười một cách chiến thắng… Cuộc sống mới của nàng đã bắt đầu rồi, ngày mai chính là một ngày mới tươi đẹp!

Ngày hôm sau, nàng còn đang mơ mơ màng màng, nghe được có người gõ cửa “Lăng tiểu thư, đã đến giờ nên thức dậy rồi ạ.”

Trở mình, nàng vớ tay đầu giường lấy điện thoại, mới bảy giờ, cách thời gian đi làm còn nhiều, nàng mơ màng lên tiếng “Cứ để tôi ngủ  thêm một lúc nữa, không cần phải gọi tôi đâu, còn chưa tới giờ đi làm mà.”

Người hầu lại nói “Không phải là đi làm đâu ạ, Lăng tiểu thư, là lão gia kêu người, lão gia nói ở dưới lầu chờ tiểu thư, lão gia muốn cùng tiểu thư tập thể dục buổi sáng.”

“Cha nuôi?” Nàng kinh ngạc một chút, cơn buồn ngủ lập tức biến mất, xoay người xuống giường vội vàng mặc quần áo, nàng nhớ ra rồi, tối hôm qua cha nuôi nói nàng quá yếu, buổi sáng cần dậy sớm cùng ông tập thể dục.

Không đến 10 phút, nàng đã rửa mặt chải đầu xong, vừa ra khỏi toilet, nàng nhìn lại trên người vẫn còn mặc áo ngủ, lại nhìn sang  túi giấy, bên trong chỉ có hai bộ trang phục để đi làm, nàng cơ bản là không có đồ thể thao để cùng cha nuôi tập.

Đang xoay sở không biết làm sao, tiếng đập cửa lại vang lên “Lăng tiểu thư, xin mở cửa, tôi đưa quần áo cho tiểu thư.”

Quần áo? Quần áo gì cơ? Nàng khó hiểu đi mở cửa, hai người hầu nữ mang đến hai chiếc hộp được gói rất tinh xảo, đặt trên bàn xong lại xoay người ra ngoài. Nàng đi tới bàn, mở một chiếc hộp ra, nhìn qua đã thấy một bộ đồ thể thao gắn mác hàng hiệu, ánh mắt không tự giác chuyển tới chiếc hộp giấy còn lại, nhanh chóng mở ra, bên trong là một đôi giầy thể thao mới tinh, cách phối hợp giữa giày và quần áo rất phù hợp, không thể tưởng được cha nuôi lại cẩn thận như vậy, ngay cả giầy thể thao cũng đã chuẩn bị tốt .

Nàng mặc bộ đồ thể thao vào, vừa khít người nàng, giầy thể thao cũng thực thoải mái vừa chân, thoáng chốc đáy lòng xẹt qua vài phần ấm áp, thầm nghĩ chắc cha nuôi đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết mới có thể mua cho nàng một bộ đồ phù hợp tới từng chi tiết… Nàng thật sự rất xúc động… 11 năm qua nàng vẫn luôn thiếu tình yêu thương của cha…

Nàng vui mừng chạy xuống phòng khách, thoáng nhìn không thấy thân ảnh cha nuôi trong phòng khách, người hầu thấy thế liền báo với nàng lão gia đang ở ngoài vườn của biệt thự, nàng chạy ra ngoài, quả nhiên giữa khu vườn rộng lớn thoáng đãng, Doãn Lương Kiến đang tập thể dục.

“Cha nuôi.” Nàng ngọt ngào kêu một tiếng, cúi đầu nhìn chính mình toàn thân cao thấp đều là hàng hiệu “Tuy rằng cha không thích con nói cám ơn, nhưng con thực sự rất muốn nói một câu cám ơn cha.”

Doãn Lương Kiến tươi cười đầy phúc hậu “Ha ha…… Mân Huyên, con không phải khách khí, con là con gái nuôi của cha, cha cho con ăn ngon mặc đẹp là chuyện đương nhiên, về sau không cần như vậy, biết không?”

Nước mắt phủ trên mi mắt nàng, nàng khẽ cười cười, trong tiếng nói hùng hậu tiêu sái của hắn không hề có sự cho phép thương lượng, trong nháy mắt nàng lại nghĩ tới gương mặt lạnh lùng tà khí kia… Cha nuôi và Doãn Lạc Hàn quả nhiên không hổ là cha con, ngữ khí và thần thái nói chuyện đúng là không lẫn đi đâu được.

“Tốt lắm, Mân Huyên, chúng ta chạy bộ đã nha.” Doãn Lương Kiến hưng phấn chạy tại chỗ, chỉ vào con đường rộng phía trước “Xem ai chạy đến cái cây kia trước nha” Nàng nhìn cây đại thụ cách mấy chục thước trước mặt, có chút dở khóc dở cười. Cha nuôi đã năm chục tuổi rồi mà còn bắt trước  người trẻ tuổi so đo thắng thua như vậy, bất quá nếu nàng nói không muốn chạy thi với hắn, hắn có lẽ sẽ tức giận, nên tốt nhất vẫn là cùng hắn chạy thi đi.

Một lúc lâu sau, nàng trở lại phòng ngủ. Nàng đến đích sau cha nuôi khoảng một phút, thở hồng hộc nhìn hắn ra vẻ chịu thua. Trên thực tế, nàng ưu thế hai chân thon dài, hơn nữa thể chất cũng không tồi, trước kia ở trong trường học là kiện tướng chạy bộ, lần này là nàng cố tình thua để cha nuôi được vui. Dù sao thắng thua cũng đâu có quan trọng, chỉ cần nhìn cha nuôi vui vẻ, nàng cũng cảm thấy vui lòng. Nghĩ như vậy, nàng đi vào phòng tắm, rửa mặt, thay quần áo, đi xuống lầu.

“Mân Huyên, đến ăn bữa sáng đi.” Doãn Lương Kiến nghe được tiếng bước chân, mắt rời tờ báo, ngẩng đầu, chỉ vào bàn cơm đang đầy ắp đồ ăn, lại nhìn người nàng từ trên xuống dưới đang mặc bộ đồ công sở rất ưu nhã.“Ha ha…… Đúng là tuổi trẻ tài cao, nghe nói con đã thăng chức lên phó chủ biên, lúc trước ta đã biết con không phải người tầm thường, xem ra ta nhìn người thật không sai.”

“Cha nuôi, cha quá khen rồi.” Nàng nhẹ nhàng ăn miếng bánh mì được kẹp trứng gà cùng dăm bông, lại uống chút sữa, khiêm tốn nói “Về sau con còn phải học hỏi rất nhiều điều, con sẽ tiếp tục cố gắng.”

“Được, rất tốt!” Doãn Lương Kiến động viên nàng, sau đó trong mắt lại toát ra thần sắc suy ngẫm “Ta tung hoành thương trường đã vài thập niên, nhìn người luôn rất chuẩn, ta nhìn con là biết không phải người thường. Chức vụ này cũng mới chỉ là khởi đầu……”

Nàng cười cười không nói, nhìn đồng hồ trên tường, vội vàng ăn nhanh. Sắp đến giờ đi làm rồi…

“Mân Huyên, bất kì lúc nào con không muốn làm ở tòa soạn nữa, cứ nói cho cha nuôi biết, ta sẽ đầu tư xây dựng cho con một công ty riêng.”

Sao? Nàng quên cả nhai nuốt thức ăn, mở tròn mắt nhìn hắn, thấy hắn hoàn toàn không giống như là nói đùa, liền cố nuốt xuống một cái, vội vàng mở miệng “Cha nuôi, tấm lòng của cha con xin nhận, nhưng thật sự con chưa từng nghĩ đến chuyện này. Hiện tại công việc đã rất tốt, con thực sự rất vừa lòng.”

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor