Nhất đao khuynh thành, chương 25 cont

Trong số những người của phe chính đạo đến đây tham gia đàm phán, u Dương Tiếu Thiên là người đầu tiên bước ra. Kể từ sau khi Đường Gia Bảo bị tiêu diệt, địa vị của u Dương sơn trang lên nhiều gặp gió. Các môn phái lép vế trong giang hồ lúc đó mãi mãi không thể sánh kịp. u Dương Tiếu Thiên rảo bước tới trước mặt Tô Mộng Chẩm, ngạo nghễ chấp tay hành lễ. Tuy không nói ra nhưng thái đọ và biểu hiện của ông ta đã nói thay ông ta. Ông ta coi thường Tô Mộng Chẩm, thậm chí còn cho rằng một thanh niên vắt mũi chưa sạch như vậy không đủ tư cách để đứng cùng địa vị với ông ta.


Tô Mộng Chẩm lại bình thản uống một ngụm trà, coi như đúng trước mặt mình không phải một con người mà là một hòn đá.


Thái độ coi thường này của hắn làm cho u Dương Tiếu Thiên cảm thấy vô cùng tức tối. Kể từ sau khi Đường bảo chủ qua đời, ông ta luôn luôn sống với quan hệ bạn - thù, kêu gọi mọi người tìm Bái Nguyệt Giáo rửa nợ máu trả thù cho vong hồn bất hạnh của Đường bảo chủ. Vì thế rất nhiều người trên giang hồ vô cùng tôn kính, sùng bái ông ta, coi ông ta như một nhân vật to lớn có nghĩa khí, có lòng quả cảm. Nhưng giờ đây đứng trước Tô Mộng Chẩm, ông ta lại không nhận được một chút tôn trọng nào từ hắn.


Cuối cùng không kiềm chế được nữa, ông ta lên tiếng: “Hóa ra ngươi chính là phó giáo chủ Tô Mộng Chẩm? Mau mời Hiên Viên giáo chủ của các ngươi ra đây nói chuyện”.


Tô Mộng Chẩm chậm rãi đặt chén trà trong tay xuống. Mọi người chỉ nghe thấy một tiếng cười nhạt, rồi hắn nói: “Ta chính là Tô Mộng Chẩm, không biết ngươi là ai?”.


Sắc mặt của u Dương Tiếu Thiên sa sầm: “Kẻ hèn này là trang chủ sơn trang u Dương - Ấu Dương Tiếu Thiên”.


Ông ta vốn cho rằng sau khi mình báo danh thì đối phương nhất định sẽ thay đổi thái độ, xúc động, đứng lên nhận lỗi… Nhưng thực tế thì ngay cả đôi lông mày của Tô Mộng Chẩm cũng không có gì thay đổi, hắn chỉ lạnh lùng nói: “Hóa ra là u Dương trang chủ, hôm nay khách đến đông quá, quả thật là ta không nhớ nổi, xin thứ lỗi!”.


Sắc mặt u Dương Tiếu Thiên chợt thay đổi. Nhưng khi ông ta còn chưa kịp lên tiếng thì đã có người bước lên nói thay. Đó đương nhiên là u Dương Minh Châu với khuôn mặt xinh xắn như học trò. Nàng vốn không nên xuất hiện ở nơi này, nhưng vì sẵn được nuông chiều nên ngay cả trong trường hợp không phù hợp để xuất hiện như thế này thi nàng vẫn cứ theo đến. Nàng nói rằng: “Ngươi ngông cuống quá đấy, dám nói chuyện với cha ta như vậy sao?”.


Lời nói của nàng vừa thốt ra thì ngay cả Cửu Niệm đại sư cũng phải khẽ cau mày. Bái Nguyệt Giáo vốn đã đứng ở thế thượng phong, chịu đồng ý tham gia buổi đàm phán hôm nay đã là một chuyện khó khăn. Vì chuyện này mà Thiếu Lâm, Võ Đang đã phải cố gắng hết sức. Không ai đoán biết được câu nói này của u Dương Minh Châu sẽ mang lại hậu quả như thế nào, Tô Mộng Chẩm cười to. Nụ cười của hắn quả thật rất đẹp. Dường như hắn không phải là phó giáo chủ cao đạo của Ma Giáo, mà chỉ là một công tử đa tình với biểu hiện nho nhã và phong độ ngời ngời. Hắn nở nụ cười này với u Dương Minh Châu là muốn làm cho mọi người hiểu lầm rằng hắn có ý gì với cô nương này.


u Dương Minh Châu đương nhiên là một nữ nhi kiêu ngạo, nhưng nàng cũng khó lòng cưỡng nổi một nụ cười mê hồn như vậy. Nàng liền đỏ mặt, thậm chí đôi mắt còn có chút ngây dại, ấp a ấp úng mãi cũng không nói lên lời.


Giọng nói của Tô Mộng Chẩm ấm áp giống như đang nói chuyện với người yêu, hắn nói: “Hãy cút sang một bên!”. Sắc mặt của u Dương Minh Châu lúc đó quả thật vô cùng hấp dẫn. Từ trước đến nay chưa ai dám ăn nói với nàng như vậy. Hơn nữa gần đây nàng đã trở thành đệ nhị mỹ nhân trong giang hồ, đương nhiên sẽ không ai nói chuyện với nàng bằng khẩu khí khinh mạn như thế. Mọi người nịnh bợ tán dương nàng còn không kịp nữa là.


Nhưng Tô Mộng Chẩm lại nói những lời vô tình tàn khốc đó với nàng bằng một thái độ khinh miệt. u Dương Minh Châu không thể kiềm chế được nữa, nàng gần như muốn xông lên ngay lập tức. Nhưng mẫu thân đã kịp thời nắm chặt lấy cánh tay nàng, Lý Hồng nhẹ nhàng đưa mắt ra hiệu làm cho u Dương Minh Châu phải chú ý đến thái độ của những người xung quanh.


Khi u Dương Minh Châu ý thức được điều này thì nàng cảm thấy hối hận vô cùng. Nhưng điều mà nàng hối hận không phải là đã đắc tội với Tô Mộng Chẩm, cũng không phải là hậu quả có thể dẫn đến đàm phán thất bại trong tương lai, mà là nàng cảm thấy bản thân mình đã mất đi hình tượng tốt đẹp trước mắt mọi người. Điều này quả thật còn khó chịu hơn nhiều so với việc giết chết nàng. Vì thế nàng lập tức vội vàng im bặt, thế nào cũng không chịu lên tiếng nữa.


Cửu Niệm đại sư lúc này mới lên tiếng: “Phó giáo chủ, mục đích chuyến đi này của chúng tôi, hẳn là quý giáo cũng đã biết”.


Tô Mộng Chẩm đứng dậy, hành lễ với Cửu Niệm đại sư và nói: “Đại sư, các vị đường xa gió bụi tới đây, giáo chủ đã lệnh cho ta tiếp đón. Mời các vị hãy ở lại đây trước, còn về việc đàm phán, hai bên có thể tiến hành sau”. Hắn đối với những người khác thì không cần giữ gìn ý tứ, nhưng đối với Cửu Niệm đại sư lại vô cùng cung kính, thậm chí ngay cả Đường Duyệt cũng có thể phát hiện ra điều này. Trong số những người ở đây thì địa vị của Cửu Niệm đại sư hẳn nhiên là hơn người. Nàng cố ý nhìn Thương Dung một cái, chàng cũng đang nhìn về phía nàng, Đường Duyệt nghiêng đầu, giả vờ như không nhìn thấy, nhưng trong lòng lại dâng trào sự đau đớn.


Tô Mộng Chẩm đang nói chuyện với Cửu Niệm đại sư không hiểu sao cũng quay đầu lại, vừa hay bắt gặp cảnh này, nụ cười trên khuôn mặt hắn đột nhiên từ từ biến mất…


Đường Duyệt hận mình tại sao không thể tiến thêm một bước. Nàng đột nhiên cảm thấy trong người mình vô hình trung có một sức mạnh thần bí nào đó kiềm chế lại. Mặc dù Tô Mộng Chẩm không trói nàng, không buộc nàng, nhưng nàng lại cảm thấy nhất cử nhất động của mình đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Cảm giác này thật đáng sợ.


Tô Mộng Chẩm đích thị là đang tiếp đón khách. Hắn không thèm nhìn qua bên này lấy một cái. Nhưng Đường Duyệt lại ngầm cảm thấy thật ra sự chú ý của hắn không rời khỏi nàng. Thế là nàng cố gắng kiềm chế bản thân, không nhìn trực diện với ánh mắt của Thương Dung nữa.


Vậy mà Thương Dung lại bước tới một cách đàng hoàng thẳng thắn. Đường Duyệt biết rằng bây giờ bất kể là ai cũng không nên nói chuyện với nàng. Huống hồ là Thương Dung với xuất thân con nhà thế gia thì lại càng không nên. Chắc chàng cũng biết hậu quả sẽ thế nào nếu nói chuyện với nàng ngay trước mặt mọi người. Làm một việc ngu ngốc như vậy thì sau này Thương Dung sẽ bám trụ thế nào trong giới võ lâm đây? Lẽ nào chàng không nhớ rằng trong con mắt của mọi người bây giờ, nàng đã là một yêu nữ phản bội Đường gia, coi thù là bạn, vong ân bội nghĩa sao?


Vậy mà cho dù nàng nghĩ thế nào thi Thương Dung vẫn bước về phía nàng. Đường Duyệt hít một hơi thật sâu, chỉnh trang lại tư thế, cố gắng tỏ ra bình thường như chẳng có liên quan gì. Bên cạnh đột nhiên có người nào bước tới đứng cạnh nàng, một tay nắm lấy tay nàng nói nhỏ: “Hãy nhớ lập trường của nàng bây giờ là gì”.


Lòng Đường Duyệt chợt sững lại, nhìn vào đôi mắt như nước mùa thu. Tô Mộng Chẩm! Trong mắt hắn ẩn chứa một ma lực thần kỳ không dễ gì cưỡng lại được. Nụ cười của hắn vẫn thân thiết, giọng nói vẫn ôn hòa thâm trầm như khúc nhạc. Thế nhưng đôi mắt ấy lại thay đi đổi lại biết bao lòng dạ không dễ gì đoán biết được, đôi mắt ấy ẩn chứa biết bao mưu mô gian xảo làm cho người khác phải kinh ngạc.


Tất cả mọi người trong đại đường bỗng chốc lặng đi. Thương Dung tiến lên phía trước một bước, nói: “Tiểu Duyệt…”.


Đường Duyệt không thể kiềm chế được, nàng ngẩng đầu lên nhìn chàng, và đúng như dự đoán, nàng nhìn thấy đôi mắt chàng chứa đầy sự đau khổ.


“Tiểu Duyệt?”. Tô Mộng Chẩm cười lạnh lùng nói: “Thương công tử sao lại gọi người trong giáo phái của ta bằng tên thân mật như vậy? E rằng công tử đã nhận nhầm người rồi”.


Thương Dung nhìn kỹ lại vị phó giáo chủ Bái Nguyệt Giáo phong độ ngời ngời đang đứng trước mặt, thấy khuôn mặt Tô Mộng Chẩm cười mà như không, nhưng tay lại nắm chặt lấy một bàn tay của Đường Duyệt như không có ý định buông ra.


u Dương Minh Châu đã lấy lại được sự đẹp đẽ đáng yêu trên gương mặt. Nàng lặng lẽ dựa vào vai mẫu thân, giống như đang thì thầm với bà, nhưng giọng nói lại vừa đủ để tất cả mọi người trong đại đường có thể nghe thấy rõ ràng: “Đúng vậy, cô nương này nhìn thoáng qua cũng có vài phần giống Đường cô nương. Nhưng trên mặt Đường cô nương sao lại có thể có vết thương đáng sợ như vậy được? Hơn nữa, Đường Gia Bảo có huyết hải thâm thù vói Bái Nguyệt Giáo. Làm sao cô ấy có thể xuất hiện ở đây được chứ? E rằng Thương công tử quả thực đã nhận nhầm người rồi”.


Những lời này nghe ra thì có vẻ ngây thơ, nhưng thực tế lại giấu kim trong bông, dụng tâm hiểm ác. Nếu Đường Duyệt thừa nhận thân phận của mình thì không còn nghi ngờ gì nữa, mọi người sẽ thừa nhận nàng là kẻ phản bội của Đường Gia Bảo, có cấu kết với Bái Nguyệt Giáo. Nếu nàng không thừa nhận thân phận thì sẽ bỏ lỡ mất cơ hội quen biết với Thương Dung.


Tô Mộng Chẩm mỉm cười nói với Đường Duyệt: “Nàng hãy tự mình nói cho Thương công tử biết nàng là a hoàn do ta nhặt ở ngoài về. Bảo công tử nhất định không được hiểu lầm mà cho rằng nàng là đại tiểu thư của Đường Gia Bảo”.


Trong số những người có mặt ở đây, có người ghé tai một người bên cạnh nói: “Người ta là a hoàn của phó giáo chủ Bái Nguyệt Giáo. Làm gì có quan hệ với Đường Gia Bảo chứ?”.


Sắc mặt Thương Dung chợt trở nên trắng bệch, ngay cả ngực chàng cũng run lên khe khẽ. Chàng đứng bất động nhìn Đường Duyệt, khuôn mặt từ từ chuyển sang cam chịu.


Đường Duyệt vùng khỏi tay của Tô Mộng Chẩm, bước ra, đứng trước mặt mọi người, hít một hơi thật sâu. Thái độ của nàng vô cùng bình thản, cho dù vết sẹo có lộ ra trước mặt mọi người thì cũng không có chút gì phải e dè, khúm núm.


Bây giờ nàng sẽ làm thế nào đây? Tô Mộng Chẩm nheo mắt, nụ cười mê hồn người nơi khóe miệng dãn ra một chút.


“Thương công tử, ta không phải là Đường Duyệt, cũng không quen biết công tử”. Giọng nói của Đường Duyệt rất nhẹ nhưng rất kiên quyết, không để cho bản thân mình bất kỳ một cơ hội hối hận nào. Nàng chỉ hy vọng tâm ý của mình có thể truyền đạt tới Thương Dung, rằng nàng không thể thừa nhận thân phận của mình tại đây, ngay trước mặt mọi người.


Thương Dung lặng lẽ nhìn nàng. Chàng không nói thêm gì nữa, nhưng sự tiếc nuối mong manh trong mắt chàng lại làm cho Tô Mộng Chẩm khẽ cau mày. Tô Mộng Chẩm bước lên phía trước một bước, đặt tay lên vai Đường Duyệt, thể hiện tư thế chiếm hữu của người thắng cuộc. Nụ cười trên mặt hắn bừng sáng lên đôi chút, ánh mắt tràn đầy sự hưng phấn, nói: “Người đâu, hãy mời các vị đây đi dùng bữa. Cửu Niệm đại sư, cơm chay của đại sư đã được chuẩn bị riêng rồi, lượng thứ cho ta không tiếp đại sư được”.


Cửu Niệm đại sư gật đầu, sau khi niệm một tràng phật hiệu mới nói: “Đa tạ thịnh tình của Bái Nguyệt Giáo. Có điều chúng tôi từ nghìn dặm xa xôi tới đây hoàn toàn không vì nghỉ ngơi dùng bữa. Mà vì giang hồ có thể lập lại bình yên”.


Tô Mộng Chẩm cười nhạt nói: “Cũng không mất bao nhiêu thời gian. Mời đại sư dùng cơm trước rồi hẵng hay”. Hắn tuy tuổi còn trẻ nhưng lời nói lại như chứa đựng sự áp đặt khó mà từ chối, không cho đại sư cơ hội cự tuyệt nào. Cửu Niệm đại sư thở dài, đành phải dẫn đoàn tùy tùng theo những người hầu rời đi.


Thương Dung vẫn đứng đó bất động.


Tô Mộng Chẩm nói: “Sao thế? Thương công tử vẫn còn điều gì muốn nói hay sao?”.


Thương Dung chỉ cảm thấy trong miệng đắng chát, yết hầu chạy lên chạy xuống trên cổ. Nhưng không thể nói được lời nào. Một lúc lâu sau chàng mới thở hắt ra một hơi, giọng nói lại có chút khô khan, nhưng đã kìm nén đến cực điểm: “Ta có điều muốn nói với cô nương này. Xin phó giáo chủ hãy để ta được tự nhiên”.


Tô Mộng Chẩm cảm thấy bờ vai mỏng manh dưới tay mình đang run lên khe khẽ. Dù không nhìn thấy thái độ của Đường Duyệt, nhưng hắn cũng biết rằng kể từ sau khi người đó bước vào thì ánh mắt của hai người bọn họ đã ngây ngất như vậy rồi. Che dấu mọi sự không vui trong lòng, nụ cười trên miệng Tô Mộng Chẩm vẫn như thường ngày, hắn nói: “Giờ ta cũng phải đến phòng khách để tiếp khách rồi. Thương công tử đã muốn ôn lại chuyện cũ thì ta có lý gì mà lại không đồng ý được”.


Hắn ghé tai Đường Duyệt nói nhỏ: “Một lát nữa ta sẽ quay lại”.


Hơi thở nóng ấm của hắn làm cho sống lưng Đường Duyệt gợn lên cảm giác run sợ. Nàng không dám nghĩ đến dụng ý của Tô Mộng Chẩm là gì khi để cho hai người ở lại riêng với nhau. Nhưng nàng thực sự không thể cưỡng lại sự hấp dẫn này. Biết rõ rằng Thương Dung sắp thành thân, sắp thuộc về người khác, vậy mà tận sâu đáy lòng nàng lại vẫn tham lam muốn được nhìn chàng thêm chút nữa. Cho dù bây giờ có nói thêm một câu gì thì đối với cuộc đời mà nàng đã được định sẵn sự khó khăn vất vả, cũng vẫn là một sự an ủi.


Tô Mộng Chẩm không những rút lui mà còn mang theo tất cả đám gia đinh hầu hạ trong đại đường. Vì thế quả thật chỉ còn Đường Duyệt và Thương Dung ở lại riêng bên nhau.


Thương Dung nhìn khuôn mặt Đường Duyệt, đột nhiên thở dài.


Đường Duyệt lẩn tránh ánh mắt chăm chú của Thương Dung: “Huynh không nên tới đây mới phải, lại càng không nên nói chuyện với muội”.


Thương Dung nhất thời không cảm nhận được tâm ý của nàng là không muốn làm liên lụy tới chàng. Thực ra với sự thong minh sáng suốt vốn có thương ngày của chàng thì làm sao mà không đoán ra được? Vậy mà hôm nay chàng lại trở nên “ngớ ngẩn” như vậy. Ngay cả lý do mà ai cũng có thể nghĩ ra được thì chàng lại không nghĩ ra, chàng nói: “Muội để lại một mình ta, vậy thì sống cũng không bằng chết. Nếu phải chết, thì sẽ chết ngay tại nơi đây, như thế thì sẽ bớt đi được nhiều giày vò hơn đấy”.


Đường Duyệt chậm rãi lắc đầu, buột miệng nói: “Huynh đã sắp thành thân với tân nương rồi. tại sao lại có thể nói ra những lời như vây?”.


Đôi mắt Thương Dung đột nhiên sáng lên, chàng nói: “Muội cũng biết việc này sao?”.


Đường Duyệt làm sao có thể chịu nổi sự đau khổ giày vò tâm can như vậy. Sắc mặt nàng chợt thay đổi, nàng nói: “Hóa ra mọi việc đều là sự thật”.


Thương Dung đáp: “Phải, mọi việc đều là sự thật. Ta phải thành thân, phải đón tân nương mà ta yêu mến”.


Đường Duyệt nghe Thương Dung nói mà lòng rối như tơ vò, không thể giả thoát cho chính mình, giọng nàng run run nói: “Vậy… vậy huynh càng nên ở bên cạnh chăm sóc cho người đó, tại sao lại đến đây?”.


Thương Dung thở dài ngán ngẩm nói: “Sao ta lại đến đây ư? Phải rồi, ta chưa bao giờ muốn đến đây”. Chăm chú nhìn về phía Đường Duyệt, chàng chỉ thấy toàn thân nàng run lên tức tưởi, cố ý lẩn tránh ánh mắt chàng. Mắt nàng đang ầng ậng nước.


Đường Duyệt nói: “Muội… muội phải đi đây”. Nàng quay người không để cho Thương Dung kịp nhìn. Nhưng những giọt lệ long lanh không thể làm nên kìm nén đã tuôn lã chã trên hai gò má nàng, chảy cả vào miệng nàng. Thế nhưng lòng nàng giờ đây còn chát đắng hơn cả nước mắt.


Thương Dung nhìn theo bóng hình nàng, lặng lẽ đê mê, một lúc lâu sau mới nói: “Lẽ nào muội không muốn biết tân nương của ta là người như thế nào sao?’.


Đường Duyệt lau mạnh nước mắt đầm đìa trên mặt, miễn cưỡng nói: “Hẳn phải là người dịu dàng, đáng yêu, xứng đáng sánh duyên với huynh. Muôi… muội chúc phúc cho… hai… người… đầu bạc răng long”.


Thương Dung chậm rãi từ phía sau bước lên cạnh nàng, nhỏ nhẹ nói: “Vừa rồi muội đã nói, tân nương của ta hẳn phải là người dịu dàng, đáng yêu. Nhưng bây giờ ta nói cho muội biết, tân nương của ta không dịu dàng chút nào, mà thậm chí còn rất thô lỗ, rất đáng ghét nữa. Muội có tin không?”.


Đường Duyệt không muốn nghe một chút nào nữa, trước mắt nàng trời đất như tối sầm lại, gần như không thể ngăn nổi sự đau khổ đang vò xé tâm can. Vì thế khi cảm nhận được Thương Dung bước tới gần, nàng chỉ dám đứng bất động tại chỗ, thậm chí còn không dám quay đầu lại.


Thương Dung nói: “Nương tử của ta, nàng ấy có trái tim lạnh giá, rất tàn nhẫn. Nàng ấy lạnh lùng tới mức bỏ rơi cả ta, tàn nhẫn tới mức không thèm nhìn ta. Trên đời này có quá nhiều nữ nhi đáng yêu hơn nàng ấy, dịu dàng hơn nàng ấy. Vậy mà ta lại cứ một lòng tưởng nhớ đến nàng ấy. Muội nói xem ta có nực cười không, có đáng thương không?”.


Thương Dung lặng lẽ mỉm cười, cảm xúc trên khuôn mặt lại càng dịu dàng, chàng nói: “Thế nhưng nàng đã bỏ ta lại một mình. Còn ta thì đau khổ tới mức không biết phải làm thế nào mới đúng. Bất kể người khác nhìn nàng thế nào, thậm chí ngay cả bản thân nàng, nàng cũng không yêu, thì ta vẫn cứ yêu nàng. Chỉ vì ta biết rằng, nàng là một nữ nhi kiên cường nhất, si mê nhất, ngu ngốc nhất trên đời này. Chỉ vì cứu đại huynh, chỉ vì bảo vệ người thân mà nàng đã không sá gì hủy hoại thanh danh của mình, không sá gì việc chấp nhận chịu nhục, chấp nhận khổ đau vất vả. Ngay cả khi nàng nhẫn tâm rời bỏ ta, ta vẫn muốn đi tìm nàng, tìm bằng được nàng… để mang nàng về”.


Trong mắt Thương Dung là cả một tấm chân tình sâu sắc. Toàn thân Đường Duyệt run lên, nhưng nàng vẫn không quay đầu lại.


“Trước khi đến đây ta đã thưa chyện với tổ mẫu rồi. Trong cuộc đời này ta sẽ không lấy ai khác ngoài nàng. Những lời này vốn không nên nói ra, ta đã tung tin hôn sự trong giang hồ, là muốn bắt nàng phải xuất hiện. Đáng tiếc là ta đã chờ lâu như vậy rồi mà nàng vẫn dại khờ cho rằng ta muốn thành thân với người khác. Thậm chí còn trốn không dám gặp ta, gặp mặt rồi cũng không chịu nhận ta. Bề ngoài nàng rất kiên cường, nhưng thực tế lại là một nữ nhi rất sợ cô đơn. Ta không muốn để nàng đơn độc một mình chịu đựng đau khổ, vì thế mới đến đây. Tiểu Duyệt, nàng hãy nghe cho rõ, cả đời này ta chỉ nói một lần duy nhất. Bất luận nàng biến thành hình dạng như thế nào, dung mạo bị hủy hoại cũng mặc, cả đời bị người đời mắng là yêu nữ cũng mặc, ta vẫn cần nàng! Bất kể sau này có xảy ra chuyện gì, nàng vẫn là thê tử của Thương Dung này, mãi mãi là như vậy”.


“Mãi mãi là như vậy… mãi mãi là như vậy!” Trong lòng Đường Duyệt cứ lặp đi lặp lại lời nói của Thương Dung. Chỉ khi nàng suy ngẫm về tình ý sâu sắc hàm chứa trong câu nói này, nàng mới quay người lại. Tay nàng cũng đang run lên bần bật, nhưng lại không dám ngẩng đầu lên nhìn thái độ của Thương Dung.


“Cả cuộc đời này của nàng đều là sống vì người khác. Nhưng lại không có ngày nào sống vui vẻ. Ta cầu xin nàng hãy sống một ngày vì bản thân mình có được không? Hãy cùng ta rời khỏi nơi này”.


Khuôn mặt Đường Duyệt đầm đìa nước mắt, nhưng nàng lại không thể đồng ý. Vì Đường Mạc đại huynh vẫn đang ở đây, hơn nữa huynh ấy lại không có chút cảm giác bị người ta thao túng lợi dụng, thậm chí ngay cả nàng mà huynh ấy cũng không nhận ra. Lời cự tuyệt vẫn chưa thốt ra khỏi miệng nàng thì một đôi môi nồng ấm đã kề tới ngăn giọng nói của nàng lại. So với nụ hôn mà nàng chủ động lần trước thì quả nhiên là khác hẳn, lần đó nàng hoàn toàn không biết hôn thế nào, chỉ mượn rượu mà xô tới rồi nhẹ nhàng lướt qua lướt lại. Nhưng lần này thì thực sự là lưỡi và môi cứ đan xen quấn lấy nhau. Cảm giác kỳ lạ chưa từng có, ngay cả hơi thở cũng bị loạn nhịp. Đôi môi nóng bỏng ươn ướt quấn lấy môi nàng. Đường Duyệt đã bị cuốn vào nụ hôn đến mụ mị, nàng chỉ có thể rên lên khe khẽ. Nụ hôn của Thương Dung hoàn toàn khác hẳn với vẻ bề ngoài ôn tồn của chàng. Dường như chàng muốn bày tỏ với nàng tất cả sự nông nhiệt mà chàng đã phải kìm nén bấy lâu, sự nóng bỏng ngọt ngào ấy không dễ gì mà cưỡng lại được.


Khi có sự tiếp xúc thân mật như vậy, ngay cả chân của Đường Duyệt cũng run rẩy, làm thế nào cũng không giữ được sắc mặt lạnh lùng nữa, chỉ có thể dỏ mặt mà đón nhận nụ hôn, hơi thở gấp gáp khó khắn, không còn sức để cưỡng lại. Đến khi nàng nghĩ đến việc phải đẩy đối phương ra thì Thương Dung lại ôm chặt lấy nàng, không cho nàng cơ hội rời đi. Vì thế trông Đường Duyệt hoàn toàn không có chút gì phản kháng mạnh mẽ, nếu từ bên cạnh nhìn sang sẽ có chút gì đó giống như tuy muốn từ chối mà vẫn chấp nhận.


Đến khi Đường Duyệt cảm thấy khó thở thì Thương Dung mới chịu buông nàng ra, cúi đầu nở một nụ cười buốn bã. Đôi hàng mi cụp xuống trên khuôn mặt đầy cô đơn của chàng làm tim Đường Duyệt đập nhanh hơn. Chàng nhỏ nhẹ nói: “Nếu có thể, thì ta cũng không muốn dùng cách này để bắt nàng phải đồng ý”.


Cái gì cũng không cần, tiếp tục sống vì bản thân mình ư? Lời đề nghị này quả là đầy cám dỗ.


Sống cùng với Thương Dung, làm thê tử của chàng… Liệu ông trời có tha thứ cho một kẻ ích kỷ như nàng không?


Đường Duyệt thở dài, không hề lên tiếng từ chối.