Hùng Karô - Chương 21 - Part 2

 

Sau khi nắm chắc được những điều cần nắm, đến đêm thứ ba tôi quyết định hành động không sớm hơn và cũng không thể muộn hơn. Hành động theo đúng, thực lòng xin lỗi những đồng đội một thuở chiến hào, chiến thuật mật tập mà tôi đã có nhiều lần trải qua khi còn là lính. Chỉ khác lính đánh nhau có tổ có đội còn trận này tôi chi có một mình.
Mưa rích rắc. Trời hơi lạnh. Trước mắt, bên kia đường là một toà nhà ba tầng xây theo lối cô khang trang đang đứng im lìm, bí hiểm giữa những khóm cây và khu hàng rào sắt kiên cố bao quanh. Bây giờ là gần một giờ, còn những hơn một giờ nữa, đúng cái thời khắc đêm vào sâu nhất, thời khắc con người ngủ say nhất, mới đến giờ hành động. Trời vẫn mưa. Hơi lạnh. Cái lạnh dìu dịu làm cho con mắt tôi muốn thiu thiu díp lại... Thoáng nhớ ngày nào xa lắm, cũng mưa cũng gió thế này, tôi và Cái nhìn đã lần đầu tiên nằm cạnh nhau trong một cái điếm canh để... Mà ơ hay, hết chuyện để nhớ rồi hay sao mà lại đi nhớ đến cái điếm và con đàn bà mất nết ấy vào đúng lúc này kia chứ? Tôi cố vùng thoát nhưng đầu óc cứ tối dần lại...
... Đã đến giờ Hoàng đạo. Từ vùng tối võng vãnh muỗi bay ngoài mép cổng, tôi quăng một miếng thịt bò dán Biptet thơm phức có nhét cả bả chuột loại mạnh vào sân. Lập tức hai con chó Becgie màu nâu xám giống chính Đức to bằng hai con bê xồ ra, gầm gừ tranh nhau nhai xé ngốn ngấu. Chưa ăn xong, thân thể cả hai đã giần giật, mõm sùi bọt, từ từ khuỵu xuống rồi lăn ra nằm ệch. Mẹ! Bả nội quất chó ngoại hiệu nghiệm thật! Xong chó, giờ đến người. Tôi, mặt che, đầu chụp, ăn vận bắt chuớc y hệt một Ninja trong phim Nhật Bản quăng người theo đúng tư thế lá vàng rơi đã học lỏm được từ cái thời đi buôn trâu qua bức tường cao đến ba thước có cắm chi chít những mảnh chai mảnh sành sắc buốt và một lớp giây thép gai ken san sát chỉ đưa lọt một bàn tay. Im lìm. Cửa vào nhà đóng chặt, tất nhiên và đằng sau cửa chắc chắn là hai gã vệ sĩ người dân tộc đang ngồi thù lù, cũng tất nhiên. Vậy thì tôi phải chơi trò ngẫu nhiên bằng cách ném sợi giây thừng có móc sắt đã chuẩn bị trước vào lan can tầng hai rồi đu
người leo lên theo đúng cái bài đánh thành phố ngày trước đã học được trên thao trường. Quá gọn. Bây giờ mới là cái điều khó nhất: Làm sao mở được cửa vào phòng mà lại là hai lần cửa, một sắt một gỗ như sơ đồ thằng Cộ cung cấp. Đây chính là phòng ngủ của đôi vợ chồng gã tỷ phú và cái két sắt nặng 150 kilogram chắc chắn cũng nằm ở đây.
Dùng chìa vạn năng để mở khoá theo kiểu thông thường ư? Không ăn thua. Bên trong chắc chắn có gài chốt ngang chốt dọc, có mở được cũng bằng không. Dùng xà beng mini hay đèn khò Nhật có sức nung nóng 500 độ ư? Cũng không ăn thua nốt. Chỉ cần một tiếng động khác lạ là cũng đủ đánh thức cả nhà dậy rồi, đó là chưa kể rất có thể cánh cửa này có gài thiết bị báo động loại nhạy nhất kiểu made in America hay made in gì gì đó. Tôi nhìn lên phía cửa sổ, cũng thế, có khi còn chắc nịch hơn. Mẹ! Nhà có của cũng khác, im ỉm, xù xì, kiên cố như cái lô cốt! Tốt thôi, không nằm ngoài tình huống đã được lường trước vậy chỉ có cách là đế cho chúng tự mở, hai đứa, vợ hoặc chồng theo đúng phương án đã dự kiến.
Nhà giàu, đàn ông hay sợ trộm, đàn bà hay sợ ma. Kinh nghiệm dân gian thường truyền tụng như thế. Mà ma lại thường nhập vào lúc thì tiếng chim lợn, lúc thì tiếng quạ kêu và cả tiếng mèo quào trong đêm. Tôi chọn Mèo. Bởi hồi đi học tôi nổi tiếng là thằng lỏi con bắt chước tiếng súc vật rất cừ, cừ đến nỗi có lần tôi giả tiếng rắn hổ khè khiến cả lớp nhảy dựng lên, bỏ chạy toán loạn và tất nhiên sau đó tôi được bà hiệu phó chân đi chấm phẩy cho nghỉ một tuần.
Bắt đầu tôi giả tiếng mèo văng vẳng Ở xa rồi gần dần, gần nữa, gần sát ngay khung cửa, càng gần càng ma quái,
ngào nghẹn, ai oán, nức nở như tiếng người chết oan, như tiếng trẻ khóc mà vẫn là tiếng mèo, rền rĩ, thao thiết, rút ruột, rút linh hồn. Rồi sau đó mới quào. Vừa quào vừa rên vừa vễnh tai nghe ngóng..: Trong phòng khe khẽ vẵng ra một giọng đàn bà thảng thốt, đứt đoạn nghe quen quá mà cũng xa lạ quá, như tiếng nói từ chính tâm tưởng tôi vọng lên :
- Anh... con mèo nhà ai kêu ngoài cửa nghe thương quá!
- Thương gì - Một giọng đàn ông khê nồng - Nó động tình đi tìm đực chứ gì mà thuơng.
- Thế mới thương...
- Ngủ đi, vớ vẩn!
Ngủ thế chó nào được mà ngủ! Ngu! Tôi rủa thầm và tiếp tục quào mạnh hơn, uốn hết mồm miệng rên thảm thiết, não nề hơn, não nề đến nối chính tôi cũng muôn nhợn da gà bởi tiếng rên liêu trai của mình.
- Anh... - Vẫn giọng đàn bà nhưng lần nàv lại chuyển sang sợ hãi - Người ta bảo đất này độc, thỉnh thoảng lại có con ma hiện về đòi... đòi... Hay là... anh ơi...
Trời! Giọng đàn bà con gái nằm trong chăn nghe nôn nao, bứt rứt quá thế! Ấm nồng, nũng nịu, mơn trớn, như ở truồng, như mặc đồ rất mỏng, như cọ xiết, như tròn trịa, như ẩm ướt, như luồn lách, như... Bống dưng, lạ thế, tôi thấy đầu óc mình nhão ra, lùng bùng, tan chảy như bay lên, như thoát ra ngoài mọi chuyện mà nếu không tự đấm mạnh vào giữa đỉnh đầu một cái ra trò thì rồi không biết điều gì sẽ xảy ra trước cái cảm giác đột xuất về sự khát thèm được nhìn, được áp đè không đúng lúc cứ ùng ục sủi lên.
- Ma quái gì! Nó cút rồi! Thôi, đằng nào cũng đã thức, cho thức luôn, nằm xích lại một chút đi... Gớm! Đùi gì mà nóng hỉm thế này?
- Đừng... anh! Hôm nay em mệt
- Lại mệt! Tôi thấy độ này cô khác lắm rồi đấy. Hễ động vào người là... Hay là lại có thằng nào rồi?
- Không... đừng nghĩ oan cho em, chỉ tại gần đây không hiểu sao em thấy trong người không được khoẻ.
- Không khoẻ với thằng này nhưng lại rất khoể với thằng khác, con đàn bà nào chả thế.
-Kìa anh...
- Thôi được rồi, đã thế nếu tới đây có chuyện gì thì không phải tại tôi, nhé!
Chỉ có tiếng thở dài đáp lại. Tiếng thở dài đàn bà trong đêm nghe buồn nẫu ruột. Khốn nạn! Thì ra có tiền tấn tiền tỷ vẫn nhọc nhằn. Ngoài trời vẫn mưa lay phay. Bố tiên sư khỉ, mưa thế này, ấm thế này mà phải tay tôi thì con đàn bà kia có chạy đằng trời. Mệt thế chứ mệt nữa tôi cũng thừa sức làm cho nó phát điên phát rồ lên chứ lại bỡn.
Chắc lại một thằng chồng bia rượu chả làm nên trò trống gì nên con vợ nó chán đấy thôi. Chết nổi! Chút cảnh đời trái ngang hiện qua âm thanh chăn gối kia đã lại khiến cho tôi rơi thỏm vào một vùng cảm xúc khác mất rồi. Lại tự cốc vào đầu. Lại tru miệng hoá thân làm kiếp mèo. Lần này chỉ độc tôn cái âm thanh động tình rút xương rút tủy. Và lại quào, cũng là tiếng quào rối rít của con vật đang lên cơn khát dục.
Trong kia, có lẽ thằng chồng đang điên tiết vì dục lại phải nghe con vật khác gào thét cũng về dục nên nó hất văng chân xuống đất rồi cứ thế thình thịch đi ra. Tốt rồi!
Đi ra là tốt rồi. Đúng ý đồ. Nào, mở ra đi con, bố mày đang chờ rét cứng cả... chim cò đây. Một tiếng cạch, một tiếng cạch nửa của chìa tra vào ổ, rồi liền đó là tiếng rẹt của then rút ra khỏi chốt vang lên. Cánh cửa vụt mở. Một vệt sáng đèn ngủ mờ nhoà vút ra theo. Tôi nép ngay người vào mặt trong cái cánh cửa vừa mở ra đó. Vừa khít. Vệt sáng ngầy ngụa mùi chăn gối soi rõ một thân hình đàn ông to cao, núng nính mặc Pizama có sọc xanh như quần áo tù và phía trên là một khuôn mặt cũng núng nính không kém đang cáu kỉnh tột độ. Nhứ nhứ trên tay một con dao Thái dài sáng loáng, gã đảo mắt ra xung quanh, miệng rít lên, phả ra một cái mùi như cóc chết:
- Đâu, mày đâu, con khốn nạn! Có giỏi mày thử kêu thử cào nữa cho tao xem nào? Đâu?...
Đây! Bố mày đây! Tôi kêu thầm trong miệng rồi lách nhẹ người ra, đưa nhanh cánh tay ghì xiết lấy cái cổ béo múp, nóng hổi của gã, y xì cái cách xiết cổ một thằng lính đến từ phía bên kia biên giới ngày nào. Thằng nhà giàu kêu ặc lên một tiếng cố vùng mình chòi đạp, cào cấu vuột ra nhưng vuột cái đếch một khi cái cánh tay thừng chão của tôi đã từng có thời bẻ gập cả sừng trâu. Nhưng đây không phải là trâu mà cũng không thể để cho nó chết, ngàn lần không muốn mình là kẻ giết người, do thế, chỉ bằng một động tác chém xống tay vừa phải vào gáy, ai dè chính cái vừa phải chết giẫm này đã suýt nửa thì làm hại tôi, tôi đã biến nó thành một xúc thịt thiu mềm oặt, nhầy mỡ, bất động và bất tỉnh nằm rụi vào một góc lan can.
Xong thằng chồng. Giờ đến con vợ. Hơi rắc rối đây. Tiếng con cái phả ra từ chăn ấm:
- Đóng cửa vào anh, em lạnh...
Tôi đóng cửa.
- Mèo nhà ai đấy anh? - Rõ ra cái giọng muốn làm lành.
Tất nhiên là tôi câm mồm. Qua vạt sáng huyền hoặc nhạt thếch như ánh trăng hạ tuần, tôi thoánq nhận ra cái dáng đàn bà nằm nghiêng, quay mặt vào tường mờ mờ tròn ấm, cẫng mọng trong màn. Bùng lên ba ý nghĩ cháy bỏng: một, bỏ hết, chả tiền nong vàng bạc gì nữa, trèo lên giường quần cho nhàu nát cái thân hình chắc chắn là rất tuyệt kia rồi phắn; hai, vừa quần nát vừa thực hiện mục tiêu, hoàn toàn có thể lắm chứ và ba, không quần kiếc gì cả, rách việc, còn thiếu cha gì dịp, có tiền là có cả hoa hậu, tiến thẳng đến mục đích luôn. Cuối cùng tôi quyết định chọn hình thái trung dung, cái này một chút, cái kia một chút, tức là im như thóc, tạm thời đẩy tấm khăn che mặt xuống cổ, nhón chân, vén màn luồn lên giường như một chú trăn đất, hạ lưng nằm xuống, nằm rất yên, chỉ nằm thôi mà không ngọ nguậy chân tay gì cả. Tôi muốn tận hưởng cái hơi ấm, cái khônq khí gia đình mà tôi khát thèm lắm mà chưa bao giờ có được. Một cánh tay đàn bà mềm mịn, mát rượi như lụa thơm quàng lên ngực tôi, vò vò vào vai tôi như thế bảo tối hãy ngủ đi, ngủ đi, trời sắp sáng rồi. Một xíu nữa, nếu tôi không kịp hít vào một hơi thật sâu để kiềm chế thì tôi đã xiết cứng lấy cái giải lụa ấy quấn vào lòng mình, quấn luôn cả tấm thân chắc là đang nóng hỉm, thơm tho đến chết người kia.
Nhưng cũng đúng lúc đó, có lẽ đã mơ hồ nhận ra được một điều gì đó như là mùi vị là kích cỡ chẳng hạn, ả rùng mạnh người một cải rồi định vùng dậy há mồm tru lên như chó hoang bị xiết cổ và sẽ tru được nếu như tôi không nhanh tay kịp tọng sâu vào miệng ả cả một cái góc
chăn vừa thơm vừa ngái. Tiện tay tôi phủ luôn cả tấm chăn lên toàn bộ thân thể ả rồi dùng sợi dây dù mang theo trói ghì chân tay ả vào hai cạnh giường. Từ sau tấm chăn chỉ có một thứ tiếng rên nửa người nửa thú phát ra lùng bùng, ư ử. Tôi kéo khăn chùm lại mặt.
Vậy là xong về nhân sự, bây giờ đến hạ tầng cơ Sở. Chả khó gì khi chỉ cần đảo đưa vài cái là con mắt vốn quen nhìn bóng tôi như mắt thú hoang của tôi đã phát hiện ra ngay cái két to tổ chảng kê sừnq sửng ở góc phòng. Tốt rồi. Đây là nội dung công việc hệ trọng nhất nhưng cũng là đơn giản nhất. Kéo chiếc khăn che mặt trở lại vị trí. Cái đèn khò nhỏ xíu được móc ra. Một tia lửa xanh lét liếm ngoay ngoáy như lưỡi rắn vào ổ khoá số. Một giây... hai giây... Đúng là tư bản, ngay đến cái đồ vật dùng để trộm cắp cũng quá chừng văn minh, chỉ cần đến giây thứ mười là miệng két đã mở ra toang hoác. Nhưng trời ạ, toang hoác luôn cả cái đầu đang khấp khởi đến run người của tôi khi khoắng tay vào chỉ thấy một khoảng trống không đen thùi lạnh lẽo. Mẹ khỉ? Chả lẽ nó đem đi gửì ngân hàng sạch bách rồi à? Hay nó đã đem đi đặt cọc cho bên đối tác? Vô lý! Chừng thằng Cộ đã đoán chắc một nửa số tiền bạc nó vẫn chưa mang đi đâu kia mà.
Điên giận, tôi định dựng con đàn bà dậy, dí dao vào cổ bắt nó khai ra nhưng chợt kìm lại. Chỉ cần một tiếng kêu ú ớ vu vơ của nó là đủ đánh động tất cả. Chợt nhớ câu nói của các bậc đàn anh từng trải trong giới giang hồ bảo rằng vào những lúc nguy nan nhất chớ vội vã hành động ngay mà phải ngồi im, nhắm mắt lại, thở ra đằng mồm hít vào đằng mũi thật sâu mấy phát, tĩnh lặng, lập tức cửa thoát sẽ mở. Tôi làm theo. Và một chấm sáng đã chập chờn hiện ra thật.
Cánh trọc phú thường khôn lọc lõi, biết minh luôn là đối tượng nhòm ngó ráo riết của các loại đạo chích nên chúng chả dại gì mà nhét hết của nả vào két để lạy ông tôi ở bụi này mà thường là cất giấu ở những chỗ bất ngờ, nhếch nhác nhất như thùng gạo, đệm rách, bít tất bấn, giày thối, giá sách, bát hương, bình gốm, thậm chí là nồi niêu xoong chảo cũ nát .Với loại nhà sang trọng xây theo kiểu Đức cổ thế kỷ XIX này thì không có chuyện cũ nát, thối rách rồi, nó chỉ có thể được nhét trong đống sách xếp dày đặc, ngổn ngang, lộn xộn trong cái tủ kính kê giáp tường hoặc phía sau mấy bức ảnh phong cảnh khổ to treo sát trần nhà kia thôi. Tôi nhảy ba bước đến tủ sách nhưng chợt dừng lại. Thằng càng giàu thì đầu óc càng nghèo, sách vở con mẹ gì bọn này, xếp làm cảnh cho oai đấy thôi mà đã là cảnh thì chắc không có gì rồi. Mặc cho con đàn bà trên giường quầy qua quẫy lại, ưỡn lên oằn xuống như đang bị hiếp dâm cũng lại như đang lên cơn cực khoái, tôi chuyển chân đến cái khung ảnh to tướng vẽ con mẹ gì bên trong chả biết treo ở góc phòng, kê cái đôn gỗ bước lên, với tay tháo xuống, vẫn trống trơn. Nhưng trống một cách giả tạo so với nền tường nhẩn mịn xung quanh. Giơ tay ấn nhẹ. Im lìm. Ấn mạnh hơn... vẫn im lìm. Mạnh nữa và, ối trời ơi, mảng tường nhỏ chuyển động để rồi lộ ra một cái hốc đen ngòm, lạnh buốt. Vội thọc tay vào. Những ngón tay bổng bỏng buốt như sờ trúng ổ rắn độc. Mối con rắn là một tệp tiền. Có trất nhiều tệp, ngay ngắn, đằm nặng, toàn loại tiền ngoại tệ nhẵn đanh, thơm phức thoạt sờ là biết ngay. Chóng mặt, tôi vội lùa vét tất cả vào chiếc túi cổ tích ba gang mang theo sẵn. Túi đầy lên đến tận miệng rồi mà tiền trong hộc vẫn còn. Nhét tiếp vào túi quần túi áo. Vẩn còn. Thôi, thế thôi, chả hiểu sao một ý tưởng nhân đạo không đâu chợt thổi tới, bớt lại một chút gọi là lấy lộc cho vợ chồng nó còn sống. Cám ơn! Tạm biệt!

Đúng lúc tôi định quay ra thì hỡi trời, một cái gì sáng bạc đã chém vèo qua mặt và cái bản mặt tôi chắc chắn sẽ vạt đi mất một nửa, cái nửa bên phải, nếu như theo phản xạ tôi không kịp cúi nhanh đầu xuống. Lại một nhát chém nửa kèm theo tiếng gầm lên không hiểu là của thú hay của người. “Mẹ mày, mày chết rồi con ạ! Tiếng gầm của gã chồng hộ pháp. Sướng chưa! Cái vừa phải thói háo dâm háo gái đang bị trả giá đây. Đáng lẽ tôi đừng vùi mặt xuống cái thân thể nóng như nham thạch sắp phun hào kia thì làm gì có đủ thời gian để cho thằng nhà giàu chó chết tỉnh lại. Làm nhanh hơn nghĩ, đã quá quen với những tình huống hiểm nghèo kiểu như thế này, đến nhát chém thứ tư thì tôi chụp được cổ tay nhẩy mỡ của gã, bẻ quặt, nghe cái rốp, thêm một cú thúc gối, cả thân hình áo ngủ Pizama nặng chừng tám chục ký đổ kềnh. Thúc tiếp phát nữa. Hắn oằn người, hộc lên một tiếng Tôi nằm im, máu từ miệng ộc ra. Nhưng chính cái tiếng động thuần mùi phồn thức ấy, khốn nạn, đã tức thì đánh thức hai thằng vệ sĩ người máy từ dưới nhà phóng lên như đã được gài phần mềm mặc định sẵn. Chúng phóng nhanh đến nổi tôi chưa kịp nhao người ra lan can để thực hiện động tác tẩu thoát thì một cánh tay gân guốc hôi xì đã thít chặt lây cổ.
Chuyện vặt! Cuộc đời nó đã thít cổ tao ối ra tồi, bây giờ chú mày có thít thêm chút nữa đã là cái gì. Quá đơn giản. Chỉ cần một cú cùi tay thọc ngược vào hạ bộ một cái là
xong và, hự, xong thật! Nó ôm cứng Iấy háng vật ra, rên oai oái như bị vợ thiến sau một chuyện dâm gian. Nhưng đến thằng thứ hai thì không đùa được. Trên tay hắn có súng và cái nòng súng đen như cái cạc ngựa đang chĩa thẳng vào ngực tôi bên trái. Mẹ, thằng này biết chơi đấy, biết chọn đúng tim để nhét đạn đây, nhưng mà, mẹ nó, ai cho phép nó dùng súng thời buổi này cơ chứ? Tôi bước tới, chỉ vào ngực mình, nhìn xoáy vào khuôn mặt khá điển trai của nó, cất giọng cô hồn sau tấm khăn đã có vẻ muốn tuột xuống:
- Thằng chó, nếu mầy muốn cả hai đều chết hay đều rũ tù thì bắn đi! Bắn đi!
Dọa chơi không ngờ nó lại bắn thật! Củng may, viên đạn chỉ gẫm cháy vai chứ chưa vào tim. Tuy vậy sức công phá của nó cũng khiến tôi loạng choạng ngã ngồi xuống ghế. Cái cạc ngựa đã lại rung rung trước mặt. Lần này thì găm thẳng vào sọ. Trong một thoáng tôi đã nhìn thấỵ, ngửi thấy óc của mình văng ra bắn ra trắng nhởn như đậu hũ. Cha trời! Chả lẽ cuộc đời lại kết thúc ở đây? Đang tê tái chưa biết tính sao và còn tính cái gì nữa khi nòng súng kia chắc chắn sẽ khạc đạn tiếp, thì, như có một bà tiên đột ngột xuất hiện bên cô Tấm trước giờ lễ hội thử giầy, tiếng cô chủ từ trên giường, vẫn ở trong chăn chợt vang lên ngột ngạt:
- Thôi, Tèo, tha cho người ta, giết người phải nhận tội chết đấỵ.
Tên sát thủ có bộ mặt trẻ thơ thoáng sững lại:
- Nhưng thưa cô...
- Bảo rồì, không nhưng gì nửa! Xuống nhà gọi bác sĩ đến xem ông chủ ra sao.
- Thế còn...
- Cứ để mặc tôi. Xuống đi và im miệng lại.
- Có cần gọi 113 không ạ?
- Không!
Tiếng trả lời mệt mỏi nhưng đanh lạnh. Gã điển trai vẻ như không hiểu gì cẩ, hết nhìn thân xác ông chủ lại nhìn bà chủ giấu mặt trên giường rồi lại nhìn sang tôi. Trước khi càu có bước xuống, hắn còn nhứ nòng súng vào giữa mặt tôi:
- Đ... me mày! May cho mày chứ không bố mày đã cho mày về chầu ông bà ông vải rồi. Ở yên đó, tao lên ngay bây giờ, định giở trò gì là chết với tao. Nghe rõ chửa?
-Rõ!
Nó thình thịch bước xuống câu thang. Trời ạ! Không hiểu sao lúc ấy tôi lại “rồ' ngon lành như vậy? Rõ không phải vì uy lực của thằng choai con mà rõ vì câu nói, không, đúng hơn là tiếng nói phát ra từ đống mền mùng kia. Quen lắm, rất quen, như đã nghe ở đâu rồi, không phải chỉ một lần. Có phải là...
Tiếng nói ấy lại cất lên, nhẹ hơn, chậm hơn:
- Đi đi! Vào đằng nào ra đằng ấy, đi nhanh đi!

 

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/