Phế Đô - Chương 31 - Part 3

Trang Chi Điệp đã uống hết một cốc trà. Lúc này có người đi vào cổng, đang định đứng lên tránh đi thì Uông Hy Miên và Nguyễn Tri Phi bước vào, theo sau còn mấy người nữa, khiêng một hộp quả đặt làm đi tới. Hộp quả làm vô cùng cầu kỳ, bên dưới dùng da sỏ lợn quét màu xếp thành núi vàng đèo bạc, bên trên là các nhân vật nặn bằng bột, có tám vị tiên đi qua biển, có bảy hiền tài ở rừng trúc, mười tám sư tăng ở Thiếu Lâm, mười hai Mỹ Thoa ở Kim Lăng, chế tạo rất khéo léo, hình tượng y như thật.
Sau khi chào hỏi Uông Hy Miên vàa Nguyễn Tri Phi, Trang Chi Điệp nói:
- Tôi cũng vừa đến, đang dự tính các anh sẽ đến, chúng mình cùng cúng rượu cho anh Nguyên nhé!
Ba người đặt hộp qủa lên bàn thờ, đốt hương, đốt nến, một chân đứng một chân quỳ đốt giấy tiền trong cái chậu sành trước bàn, sau đó mỗi người cầm một chén rượu, ba cúi sáu vái, mồm nói "Anh Nguyên" rồi tưới rượu vào trong ngọn lửa giấy tiền đang cháy. Xong việc, Nguyễn Tri Phi đứng dậy nói:
- Trời tối thế này, cũng không mắc điện ngoài sân, trời tối mò cũng chẳng nhìn thấy các bạn khóc, vắng tanh vắng ngắt có giống người chết? Tiểu Ất đâu? Tiểu Ất đi đâu nhỉ? Cũng không trực bên linh cữu, cũng không có mặt ra chào hỏi người đến thăm viếng?
Mấy đứa con họ hàng kia khóc mấy tiếng lại thôi, có đứa còn ra sân kéo ngọn điện ở nhà ngang phía tây mắc ra cửa, có một đứa đi vào buồng ngủ trong nhà chính gọi Cung Tiểu Ất, lâu lắm không thấy ra, lúc đi ra bảo:
- Anh Tiểu Ất đã lên cơn nghiện!
Mấy người liền đi vào buồng ngủ. Trong buồng ngập ngụa, bốn bức tường nát bét, còn nhìn thấy những đồng tiền bị cào vụn chỉ còn lại một góc hay vết xước. Cung Tiểu Ất nằm co ro trên giường, mồm sùi bọt, chân tay co giật, toàn thân run rẩy như đang dần gạo. Nguyễn Tri Phi bước đến tát cho một cái, chửi:
- Sao mày không chết đi hả? Mày chết đi mới trừ được tai hoạ!
Cung Tiểu Ất không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn Trang Chi Điệp. Trang Chi Điệp nói:
- Thôi thôi, có lẽ lại lên cơn nghiện, anh có chửi đánh nó cũng thế thôi. chúng mình xuống nhà ngang ngồi, thử tính xem việc tang lễ ra sao, chỉ dựa vào Tiểu Ất này cũng chẳng làm được việc gì đâu.
Ai nấy đi xuống nhà ngang, chỉ có Triệu Kinh Ngũ còn ngồi bên Cung Tiểu Ất. thấy mọi người đi hết, Triệu Kinh Ngũ móc ra ba gói thuốc phiện bảo:
- Đây là thuốc chú Điệp mua cho em, dự phòng em lên cơn nghiện trong khi đưa đám tang, quả nhiên lên cơn nghiện thật.
Cung Tiểu Ất nói một câu:
- Vẫn là chú Điệp đối xử với em tử tế.
Nói xong châm thuốc hút, tự nhiên tỉnh táo ra. Hắn nói:
- Anh Ngũ cứ ra trước đi, để em nằm một lát đã.
Triệu Kinh Ngũ hiểu rõ căn bệnh của hắn, bảo:
- Lại định trả thù hả?
Cung Tiểu Ất đáp:
- Em cũng chẳng trả thù ai sất. Em đã giết người cả thành phố biết bao nhiêu lần rồi, hãy để em được hưởng thụ tử tế. Em chỉ cần Bồ tát, cần Đức thánh bà, cần nghe nhạc và hát của các bậc thần tiên.
Triệu Kinh Ngũ bảo:
- Em đừng hưởng thụ nữa, hiện giờ có mấy người bạn của bố em đến viếng tang, em là con hiếu không ra chào hỏi, họ đang nổi nóng lên kia kìa, còn định ăn đòn hả? Các bậc cha chú này một khi bực tức bỏ đi hết, mẹ em lại đi vắng, em định để xác bố em đây thiu thối lên hay sao?
Nói xong lôi luôn Cung Tiểu Ất ra nhà ngang. Trong nhà, Trang Chi Điệp, Uông Hy Miên và Nguyễn Tri Phi đã sắp xếp số con em thân thích mỗi người làm một việc, đi mua quần áo tang, đi mua hộp tro xương. Hỏi đã gọi điện báo cho mẹ Tiểu Ất chưa, trả lời đã gọi, sáng sớm mai đáp máy bay về. Liền sắp xếp lúc ấy ai đi đón, đón về rồi, ai đến trông nom, đề phòng quá đau khổ mà có chuyện bất ngờ. Cung Tiểu Ất chỉ đứng nghe một bên, cuối cùng chào mỗi chú một lạy.
Hắn hỏi:
- Mọi việc đều phải chi tiền, kiếm tiền đâu ra mà chi? Ngày mai cháu sẽ bán nốt hai cái bàn vuông mặt ngọc thạch!
Nguyễn Tri Phi mắng:
- Mày còn định bán hả? Mày để bố mày chết đi cũng không được an nhàn hả? chờ mẹ mày về, các chú sẽ bàn với bà ấy. Mày muốn sống hãy quỳ gối xuống đốt giấy tiền cho bố mày đi!
Ba người lại tìm bút mực, nói rằng phải bố trí lại nơi để linh cữu. Khi còn sống, Cung Tịnh Nguyên là nhà thư pháp nổi tiếng. Trong nhà để linh cữu, ngoài tấm ảnh còn để lại chẳng có thứ gì cả để người ta nhìn vào mà đau lòng. Trang Chi Điệp liền viết "Cung Tịnh Nguyên tiên sinh tiên co" dán trên bức ảnh người chết. Hai bên cũng viết câu đối, một bên là "sinh tử một Tiểu Ất", một bên là "tồn vong bốn anh em". Lại viết một câu đối nữa dán ở ngoài cổng, một bên là "Ăn được uống được kiếm được tiêu được sống vui vẻ", bên kia là "viết được vẽ được vào được ra được đi thoải mái".
Nguyễn Tri Phi nói:
- Câu đối này viết hay lắm, rõ ràng cuộc đời anh Cung Tịnh Nguyên. Ai nhìn thấy dám chê cười anh Nguyên được nào? Chỉ có điều câu đối ở nhà để linh cữu thì văn vẻ cao xa quá, tôi không hiểu.
Uông Hy Miên bảo:
- Thế mà cũng không hiểu à? Vế trước anh Nguyên đẻ ra Tiểu Ất lại chết trong tay Tiểu Ất. Vế này giận mà chửi Tiểu Ất. Còn vế sau thì trong thành Tây Kinh ai chẳng biết bốn anh em mình, bây giờ anh Nguyên đã chết, bốn người còn ba, sống đấy mà lại là thỏ chết cáo thương, bầu ơi thương lấy bí cùng, vế này gởi gắm nỗi đau thương của chúng ta. Có phải ý thế không Chi Điệp?
Trang Chi Điệp đáp:
- Hiểu thế nào cũng được mà!
Nói rồi sai người đặt vòng hoa ở cửa, lại chăng một sợi dây thép đem những đồ cúng tế như lụa đen, vải vóc treo lên, trong sân ít nhiều cũng có không khí của đám tang. Nguyễn Tri Phi lại bảo người đi tìm băng nhạc đám ma, cho vào máy cassette phát đi phát lại. Anh bảo:
- Mình phải cùng anh Nguyên sống cho trọn tình vẹn nghĩa. Lúc còn sống bên nhau thường họp mặt ở khách sạn, lần nào chẳng nhờ vào quan hệ của anh ấy, bữa cỗ nào, hễ anh ấy có mặt lại chẳng phải anh ấy đứng ra chi tiền? Nay anh ấy mất, không nói đến cái khác, chúng ta cũng hiếm có những dịp được ăn uống sướng miệng. Anh ấy là người nhiệt tình sôi nổi, một đời, nhưng sinh ra Tiểu Ất một đứa con hư hỏng đã sa vào cảnh ngộ như thế này. Bây giờ ai cũng chạy theo quyền thế lợi lộc, khi anh Nguyên còn sống, người đến xin viết đạp mòn cả bậc cửa, người vừa ngã xuống, chó cũng không đến nữa. May mà còn mấy anh em mình, sao chúng ta không viết thêm mấy chữ đặt trên vòng hoa đeo trên băng tang, một là gửi gắm nỗi buồn thương của chúng ta, hai nữa là cũng để lại danh vọng lần cuối cùng cho anh Nguyên trong con mắt người ngoài, ba nữa cũng là khi chị Nguyên từ Thiên Tân trở về không có cảm giác buồn đau người đi thì trà nguội.
Trang Chi Điệp nói việc ấy rất cần, liền trải giấy bảo Uông Hy Miên viết. Uông Hy Miên nói:
- Mình vốn chẳng có lời lẽ gì trong bụng, vừa đến đây một cái, cũng không nghĩ ra câu nào. Trước khia thường đến nhà anh Nguyên cùng nhau viết chữ vẽ tranh, sau đó chẳng bao giờ có cái cảnh ấy nữa, để tôi vẽ cho anh Nguyên một bức nhé!
Uông Hy Miên cầm bút lên ngậm mực trong miệng, ngồi thừ ra đấy một lúc lâu không động đậy, chợt đặt bút lên mặt giấy, ngoáy tít như rồng bay phượng múa, một khóm hoa lan sống động hiện ra.
Nguyễn Tri Phi vỗ tay reo lên:
- Đẹp! – rồi nói tiếp – khóm lan này lá rậm hoa dầy, chính là thần khí của anh Nguyên. Cuộc đời của anh Nguyên tài hoa ngang ngửa, thoải mái tự do, tuy có người chê trách, nhưng hai bên đường phố Tây Kinh có bỉên nhà nào không do anh ấy viết? Trong nhà quan lớn quan bé, có nhà nào không treo tranh chữ của anh ấy? Nhưng vẽ cây lan có bao giờ thấy người ta vẽ rễ cây lan đâu, mà anh lại vẽ hẳn một cụm rễ trơ trọi, chẳng có chậu chẳng có đất là thế nào?
Uông Hy Miên đáp:
- Lúc còn sống anh Nguyên anh hào biết chừng nào, cuối cùng hai tay trống không, nghĩ mà rùng mình, cho nên mình vẽ không có chậu không có đất.
Nói xong chua hàng chữ "Khóc anh Nguyên của em ra đi một cách nhởn nhơ" và ký tên "Uông Hy Miên kính viếng" lại móc túi lấy con dấu đóng vào. Đến lượt Nguyễn Tri Phi. Nguyễn Tri Phi hỏi:
- Chữ tôi thiu thối, nhưng tôi không nhờ Trang Chi Điệp viết thay, chỉ có điều lời chưa nghĩ được, còn phải nhờ Trang Chi Điệp giúp.
Trang Chi Điệp bảo:
- Anh cứ viết theo suy nghĩ của mình
Nguyễn Tri Phi bảo:
- Vậy thì tôi viết một câu đối, cho dù nó có đối hay không cũng mặc.
Liền cầm bút viết "Anh Nguyên ơi anh chết đi giá chữ tất nhiên sẽ tăng giá một thành ba, Tri Phi tìm ai đây trên bàn mạt chược từ tay ba thiếu một".
Quăng bút, bỗng chốc xúc động, không kìm nổi nỗi buồn, nói một câu:
- Tôi về trước nhé!
Bước thẳng ra cửa, trên đường về vừa đi vừa khóc nức nở.
Trang Chi Điệp cầm bút lên, nhưng tay cứ run bần bật. Mấy lần đặt bút, lại dừng, lấy một điếu thuốc châm hút. Điếu thuốc vẫn cháy, lại cầm bút, mồ hôi vã ướt trán.
Uông Hy Miên hỏi:
- Chi Điệp này, cậu ốm đấy à?
Trang Chi Điệp đáp:
- Trong tim tôi cứ rối bời bời, cứ cảm thấy anh Nguyên còn sống đang đứng bên cạnh xem tôi viết.
Uông Hy Miên nói:
- Lúc còn sống anh ấy thích xem cậu viết chữ, vừa khen mạch văn của cậu nhanh nhạy, vừa phê kết cấu giữa khung chữ nào đó, từ nay trở đi cũng hiếm có người bạn như thế nữa.
Trang Chi Điệp nghe vậy, tự dưng đau nhói trong tim, nhắm mắt vào, mấy giọt nước mắt rơi xuống, rồi nhân chỗ nước mắt làm ướt giấy, anh viết luôn, cũng là một câu đối. Vế trên là "Sinh muộn hơn anh, chết sớm hơn em, Tây Kinh tự cổ không giữ khách, gió khóc anh khóc em sống chết bất kỳ", vế dưới là "Anh ở dưới âm, em ở cõi dương, ở đâu đất vàng cũng chôn người, mưa cười anh cười em âm dương khó tách".
Viết xong, nước mắt giàn giụa, lại đến quỳ trước linh cữu, bưng một chén rượu lên cúng, người vừa cúi xuống đã ngất đi. Ngưu Nguyệt Thanh hét lên một tiếng, chạy đến đỡ chồng, bấm huyệt nhân trung, đổ nước sôi để nguội vào miệng mới tỉnh lại.
Mọi người thấy anh có tỉnh hơn, ai cũng cảm động bởi nỗi buồn thương của anh. Uông Hy Miên nói:
- Người ta chết rồi, đừng có đau đớn quá. Anh Nguyên nếu có linh thiêng, biết trong trái tim cậu có anh ấy thì cũng ngậm cười nơi chín suối.
Nói xong giục Trang Chi Điệp đi về nhà nghỉ ngơi, mọi việc ở đây đã có anh lo liệu. Ngưu Nguyệt Thanh và Triệu Kinh Ngũ không nói gì, biết nỗi khổ sở trong lòng Trang Chi Điệp, cũng không tiện nói ra, lẳng lặng ra phố, thuê một chiếc taxi, trông nom anh suốt dọc đường về nhà.
Về đến nhà, Trang Chi Điệp nằm lì suốt ba ngày không dậy, cũng chẳng ăn uống được bao nhiêu, Ngưu Nguyệt Thanh tự biết không dám nói nhiều, chỉ khuyên chồng không đến nhà họ Cung nữa. Trang Chi Điệp cũng không đi gặp mẹ của Cung Tiểu Ất trở về, cho đến khi Cung Tịnh Nguyên hoả táng cũng không đi. Nhưng ngày nào Ngưu Nguyệt Thanh cũng sắm nhiều đồ lễ đem đi, giúp vợ Cung Tịnh Nguyên xử lý công việc linh itnh trong nhà, mấy ngày mấy đêm liền, thâm quầng cả vành mắt.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/