Phế Đô - Chương 31 - Part 2

Có được một lọat tranh chữ của Cung Tịnh Nguyên, cuộc họp báo về cửa hàng tranh đã tổ chức trước thời hạn. Báo chí, đài phát thanh, đài truyền hình, lần lượt đưa tin.
Hôm khai trương cửa hàng tranh, khác hàng tranh nhau đến xem quỷên tranh chữ dài của Mao Trạch Đông. Ngày xưa khi vĩ nhân còn sống chỉ được xem quyển sách in thư pháp của người. Bây giờ mắt trợn tròn lên mà nhìn bút tích thật của người gồm một trăm bốn mươi tám chữ to bằng cái miệng bát, ai chẳng thích nhìn cho sướng mắt cơ chứ! Bởi tranh chữ của Mao Trạch Đông mà đổ đến, đến rồi lại phát hiện bày bán tranh chữ danh nhân lung linh ngay mắt, thế là cửa hàng tranh nho nhỏ ở chỗ không có gì là phồn hoa đã có tiếng vang khắp nơi, được nhiều người ở các địa phương khác, thậm chí người nước ngoài cũng tìm đến.
Ngưu Nguyệt Thanh được biết đã lấy được giá nửa tác phẩm quý giá của Cung Tịnh Nguyên, trong lòng lúc nào cũng thắc mắc, chị đã nói một lần tại nhà, Trang Chi Điệp liề bảo vợ câm mồm ngay. Ngay trong hôm khai trương đã bán được mấy bức tranh chữ, Triệu Kinh Ngũ đem cả số tiền bán được đến, Trang Chi Điệp quẳng hết cho Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Đây là việc song toàn cả hai, chỉ cần Cung Tịnh Nguyên ra về, hai tay vẫn còn, thì tiền của anh ấy sẽ chảy vào như nước. Hơn nữa làm như vậy còn triệt được thói xấu của hai bố c on, có cám ơn cũng cám ơn không kịp. Người khác còn không nói gì, thì việc gì em phải lo ngay ngáy như thế, nói ra loan truyền đi, người ta cứ tưởng mình thế nào thật thì sao hả?
Ngưu Nguyệt Thanh không nói gì nữa. Hôm nay được biết Cung Tịnh Nguyên đã ra khỉoi trại giam, chuẩn bị quà đi thăm, nào ngờ chiều tối nhận được tin Cung Tịnh Nguyên đã chết. Ngưu Nguyệt Thanh hốt hoảng đến cửa hàng tranh báo tin cho chồng. Trang Chi Điệp đang dán những mẩu giấy vào góc dưới tranh chữ, bức nào cũng ghi rõ "một vạn một ngàn đồng đã bán", "năm ngàn đồng đã bán". Thì ra để chào bán được tốt hơn đã đem năm trăm những tác phẩm chưa bán này viết dưới dạng đã bán, nhằm kích thích lòng ham muốn của người mua.
Đường Uyển Nhi cũng giúp việc ở đâym, bố trí một quầy công nghệ phẩm mỹ thuật dân gian mới đặt, bên trong có phim đèn chiếu, tranh cắt giấy, mặt gối, đệm tất, cũng có cả vỏ gối la phong đỏ được thêu thùa rất đẹp bằng những sợi chỉ thêu xanh đỏ. Người đàn bà này không chịu nổi lời khen ngợi của mọi người, càng tỏ ra thông minh hăng hái. Chị ta bảo trên đường phố đang lưu hành áo sơ mi văn hoá. Những cái áo sơ mi ấy chẳng qua chỉ viết một hai câu cổ chữ to bằng hạt đậu, thì dáng dấp mới thanh nhã, tất sẽ có người chịu mua.
Mọi người đang nói cười vui vẻ, thì thấy Ngưu Nguyệt Thanh đột nhiên đi vào, báo tin Cung Tịnh Nguyên đã qua đời, ai cũng sợ tới mức hồn bay phách lạc, lại vội vàng gọi điện hỏi Uông Hy Miên và Nguyễn Tri Phi. Hai người cũng nói chỉ nghe tin đồn, song biết rút cuộc như thế nào. Trang Chi Điệp bỏ mặc mọi người kéo Ngưu Nguyệt Thanh vội vàng về nhà, định ăn cơm xong sẽ đến nhà Cung Tịnh Nguyên. Cho dù tin anh Nguyên đã chết chỉ là tin đồn lếu láo, song anh Nguyên đã ra khỏi nhà giam, thì cũng nên đến đấy thăm.
Đang lúc ăn cơm, Cung Tiểu Ất sai người đến báo tin buồn, Ngưu Nguyệt Thanh không nén nổi xúc động đã oà khoác, rồi tất tưởi ra phố mua băng tang. Trang Chi Điệp bảo cho Triệu Kinh Ngũ mua vòng hoa, một bó giấy tiền, hai nắm hương, bốn cây nến to. Triệu Kinh Ngũ sắm sửa từng thứ đem đến. Ngưu Nguyệt Thanh cũng vừa đi phố về, không mua lụa đen mà mua ba trượng len dạ. Triệu Kinh Ngũ hỏi:
- Sao chị mua loại tốt thế này, chị đỉnh để người chết đem xuống âm phủ mặc phải không?
Ngưu Nguyệt Thanh đáp:
- Cung Tịnh Nguyên chết đi, thì chị Nguyên và Tiểu Ất sẽ khổ, biếu lụa đen thì làm gì được, biếu len dạ chính cống này sẽ có ngày may cho hai mẹ con chị ấy một hai bộ quần áo để mặc. Người chết không thể sống lại được, vẫn phải quan tâm đến người còn sống chứ! Chỉ tiếc khi anh Nguyên còn sống, gia đình sống sung sướng quen rồi, bây giờ anh Nguyên chết đi là chết mất ông thần của cải, con người ta từ nghèo đến giàu thì còn được, chứ đang giàu mà xuống nghèo thì khó sống lắm. Không biết từ nay về sau mẹ con nhà ấy sẽ phải chịu khổ đến mức nào!
Chị nói mà nước mắt giàn giụa. Trang Chi Điệp bảo:
- Cô Thanh của cậu làm thế cũng phải. Mình đã hỏi người đến báo táng, trước khi anh Nguyên chết, thần kinh bị rối loạn, đập phá hết mọi thứ trong nhà. Chị Nguyên ở Thiên Tân vẫn chưa về. Tiểu Ất lại như thế, có lẽ trong nhà đang ở trong tình trạng bi đát cần thứ gì cũng chẳng có, sờ đến đâu thiếu đến đó – lại nói với Triệu Kinh Ngũ – Mình vừa nhớ ra một việc, cậu đến nhà Liễu Diệp Tử mua cho Tiểu Ất ba gói thuốc phiện, bố hắn chết, hắn phải đứng ra lo liệu mọi thứ, chắc trong nhà thuốc cũng hết, không có thuốc, thì hắn lo liệu thế nào được?
Triệu Kinh Ngũ lại đi mua ba gói thuốc. Khi ba người đến nhà Cung Tịnh Nguyên, thì trời đã tối lâu lắm rồi.
Đây là một căn hộ bốn mặt là nhà, giữa là sân kiểu cũ được giữ gìn rất nguyên vẹn. Nhà chính ở giữa gồm bốn gian, hai bên là hai căn nhà ngang. Chiếc sân không lớn. Chỗ khoảng trống giữa nhà chính với hồi nhà ngang đều có một cây xuân, to gần bằng miệng thùng. Giữa sân có núi giả giàn hoa. Hai bên lầu cổng đều có một phòng nhỏ, một là nhà vệ sinh, một là bếp lò thủ công sưởi ấm mùa đông. Trang Chi Điệp, Ngưu Nguyệt Thanh và Triệu Kinh Ngũ đi thẳng vào nhà chính. Trong nhà điện sáng, nhưng không có người. Trong bốn gian nhà, hai gian sáng hai gian tối. Phía đông là phòng sách của Cung Tịnh Nguyên, phía tây là phòng ngủ của hai vợ chồng, ở giữa là nơi tiếp khách. Giữa nhà kê gộp hai cái bàn vuông sơn đen, bên trên gắn tấm đá ngọc Lam Điền, bốn bên là vài cái ghế đôn hình trống tròn. Hai bên cửa chính là hai cửa sổ, song cửa hình hoa mai khoá dây kép kiểu cũ. Trên tường treo tám bức tượng người trạm nổi bằng gỗ đỏ, lần lượt là Vương Hy Chi, Vương Hiến Chi, Nham Chân Thanh, Âu Dương Tuân, Liễu Công Quyền, Trương Húc, Mễ Phất, Vu Hữu Nhậm. Trên tường ngăn ở phía đông và tây mỗi bên treo một tranh chữ của Cung Tịnh Nguyên được đóng khung tử tế, một bên là "Đời người được sống", một bên là chữ "hoà". Triệu Kinh Ngũ hỏi:
- Làm gì có chuyện người chết, không có chỗ để linh cửu, cũng không có tiếng khóc thế nhỉ?
Lúc này mới nhìn thấy một người đầu thắt khăn tang từ nhà ngang đi ra, nói một câu "Có người đến" rồi gọi khách "Ở đây cơ!" Trang Chi Điệp mới rõ linh cửu đặt ở căn nhà ngang phía đông. Ba người từ nhà chính đi ra. Trong ngôi nhà ngang phía đông có ba gian nhỏ thông nhau, giữa nhà có một bức chắn bên trong là chỗ ngủ, bên ngoài kê một cái bàn to, là nơi Cung Tịnh Nguyên viết vẽ hàng ngày. Hiện giờ cái bàn này đã xê dịch vị trí làm nơi đặt xác chết. Đắp trên xác chết không phải là chăn là khăn trải giường, mà là giấy vẽ tranh.
Trang Chi Điệp bước đến lật tờ giấy che mặt Cung Tịnh Nguyên, nhưng chỉ thấy đầu tóc người chết rối tung, khuôn mặt đen sạm, hai con mắt và mồm đều hình như méo xệch, trông dễ sợ vô cùng, Ngưu Nguyệt Thanh ôm mặt khóc rưng rức. Chị hỏi:
- Người nằm trong này sao lại đắp giấy truyện? Thế chăn đâu? Khăn trải giường đâu?
Cạnh bên xác chết là mấy con em thân thích nhà họ Cung đều bảo chăn và khăn trải giường đều bẩn, chẳng thà đắp giấy truyện còn hơn. Ngưu Nguyệt Thanh lại khóc, vừa khóc vừa bước đến vuốt phẳng vạt áo của Cung Tịnh Nguyên. Chị nhận ra đôi giày trên chân vẫn là đôi giày cũ đã nhìn thấy anh đi dạo nào gặp nhau ở miếu Thành Hoàng, liền gục xuống mép giường để xác khóc nức nở.
Trang Chi Điệp đưa tay vuốt mặt Cung Tịnh Nguyên, cũng rân rấn nước mắt, nói:
- Anh Nguyên ơi, sao anh lại chết, sao anh lại chết anh Nguyên ơi!
Lồng ngực anh ngột ngạt khó chịu vô cùng, anh há mồm khóc lạc cả giọng. Những cháu bé cạnh linh cữu vội vàng bước đến dìu họ ngồi sang một bên, rót trà mời uống.
Thì ra sau khi Cung Tịnh Nguyên về nhà, nghe Tiểu Ất kể lại, rất cám ơn Trang Chi Điệp, cảm thấy hối hận ngày thường mình cậy tài kiêu căng, lại say đánh bạc, rất ít tới thăm gia đình Trang Chi Điệp, càng thấy cậu con trai lần này hiếu thảo như vậy, trong lòng hết sức vui vẻ, liền lấy từ trong va li da ở gầm giường ra một bó tiền, rút ra một xấp đưa cho con, bảo con đi mua bốn chai rượu Mao Đài, mười tút thuốc lá thơm núi tháp đỏ, ba gói sợi len và lụa là để đi gặp mặt cám ơn gia đình Trang Chi Điệp. Cung Tiểu Ất thấy bố nhiều tiền như vậy, liền ngẩn người ra hỏi:
- Bố ơi, bao nhiêu là tiền bố cất ở đâu mà để con phải tất bật chạy ngược chạy xuôi mới lo được sáu vạn đồng!
Cung Tịnh Nguyên bảo:
- Tiền bao nhiêu cho đủ để lấp đầy cái hang thuốc phiện của con chứ? Bố không giữ sẵn một ít tiền, ngộ nhỡ có việc gì cần gấp thì sao? Mẹ con đi vắng, chỉ khổ cho con lần này chạy vạy vất vả. Con khá lắm, bố cứ tưởng với cái dáng của con, liệu có ai chịu đóai hoài chọ nào ngờ cũng đi vay được tiền. Con nói thử xem, con đã mượn của ai, ngày mai đem trả người ta.
Tiểu Ất trả lời:
- Con đâu có mượn được ngần ấy tiền hả bố? Công an phạt tiền hạn trong bốn hôm, lửa cháy đến đít rồi, may mà có một người buôn tranh đã mua số tranh cũ trong tủ tường của bố, nên mới bảo đảm cho bố ra an toàn đấy.
Cung Tịnh Nguyên nghe vậy, như sét đánh ngang tai, vội vàng đi mở tủ tường, đã nhìn thấy những tác phẩm mà thường ngày mình yêu chuộng đắc ý cho rằng phải được bảo tồn tử tế đã bị mất chín phần mười, lại lật tìm số tranh chữ cổ nổi tiếng đã bỏ công sưu tầm thu gom trong bao nhiêu năm nay, cũng chỉ còn lại mấy bức, liền đẩy đổ luôn cái bàn, buột mồm chửi toáng lên:
- Thằng ranh con ngỗ ngược chó chết kia, mày bán hết rồi à? Chỉ được có sáu vạn đồng thôi ư? Mày là thằng ngố, thằng ngu. Mày cứu tao thế hả? Mày đã giết tao rồi đấy! Tao bảo mày cứu tao làm gì? Tao có ngồi tù ba năm, năm năm đi chăng nữa, tao cũng không để mày huỷ hoại tao như vậy! Sao mày không bán quách ngôi nhà này đi hả?
Tiểu Ất đáp:
- Bố ơi, bố tức giận làm gì? Thường ngày bố cất giữ tiền chặt chẽ thế, xin bố tám đồng, mười đồng chẳng khác nào xẻo thịt trên người bố. Con đâu biết nhà mình có tiền? Những tranh chữ ấy đã bán rồi, bán đắt bán rẻ ai còn quan tâm đến làm gì, chỉ cần bố được thả ra thôi mà, bố có tay nghề, bố sẽ còn viết ra được cơ mà!
Cung Tịnh Nguyên bước tới, đá con trai ra ngoài cửa, chửi rủa:
- Mày biết cái gì kia chứ? Muốn viết thì viết được sao? Tao có là cái máy in đâu?
Cung Tịnh Nguyên cứ thế chửi mắng đứa con hư hỏng, đồ chó chết luôn mồm. Cung Tiểu Ất sợ quá đứng dậy bỏ chạy. Cung Tịnh Nguyên chửi suốt một buổi trưa, chửi mệt rồi thì ngả người xuống giường, nghĩ ngợi mình sống ngang ngửa nửa đời người, l.ai có thằng con mất dậy phá phách, hút thuốc phiện tới mức chỉ còn ba phần người bảy phần ma, đầu óc lại dốt nát, mới để xảy ra chuyện này, làm cho của cải trong nhà tẩu tán dần đi, cứ thế này mãi, không biết cái nhà này sẽ đi đến đâu?
Lại nghĩ bản thân đã mấy lần bị bắt, nhiều thì ba ngày, ít thì một hôm, người biết sự việc xét đến cùng cũng chẳng mấy, nhưng lần nầy đồn ầm ĩ cả lên, ai ai cũng chửi mình là con ma cờ bạc lớn.
Có thể cứ ôm mười vạn đồng ngồi đực mặt tại chỗ, anh hận hoàn toàn là do đồng tiền đã kiếm ra dễ dàng, đồng tiền lại hại bản thân và con trai, bỗng chốc thấy buồn vô hạn, chán ngán tất cả, nẩy ra ý định tự sát. Anh lấy dây thừng buộc lên xà ngang, thắt nút dây, nhảy lên ghế, nhưng lại hận kẻ nào đã giúp thằng con hư hỏng tìm kẻ buôn tranh? Con buôn tranh ấy là đứa nào? Anh chửi, thằng ăn cắp trời đánh thánh vật kia, mi lừa Cung Tịnh Nguyên này không có tiền phải không? Hôm nay tao có chết, tao cũng để cho mày xem tao có tiền! Nghĩ vậy, anh liền nhẩy khỏi ghế, lấy hồ dán từng tờ từng tờ một trăm đồng của cả mười vạn đồng lên bốn chung quanh tường buồng ngủ, dán xong cười hì hì, nhưng lại cảm thấy tại sao làm như vậy, làm như thế này chẳng phải là người ta chê cười cho ay sao? Gia đình có bao nhiêu là tiền như thế này, song bố thì vào tù, con thì bán hết của cải gia tài để lấy có sáu vạn đồng thôi ư? Thế là anh lấy mực vẩy lên bốn bức tường, lại lấy cái bồ cào sắt bới than mùa đông cào như điên, cho đến khi những đồng tiền dán kín bốn bức tường bị cào rách nham nhở tới mức mặt tường cũng bị cào rách ra. Quăng chiếc bồ cào đi, Cung Tịnh Nguyên lại ngồi khóc rống lên như con bò già. Anh bảo, hết rồi, bây giờ thì hết cả rồi. Cung Tịnh Nguyên này đã nghèo xơ nghèo xác thật rồi. Anh lại đập nát đôi tay mình trên nền nhà, anh há mồm lấy răng cắn ba cái nhẫn vàng trên ngón tay và quết từng cái một.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/