Tôi Không Phải Công Chúa - Chương 14

Chap 14: NHỮNG TAI NẠN BẤT NGỜ

Đó là những gì nó nghe được sau khi bị ngã lăn ra nền, Hải Phi đang ôm nó, không khí náo loạn cả lên, một trong những chiếc đèn sân khấu bài trí hai bên đã rơi xuống trúng ngay chỗ nó đứng và Hải Phi đã kịp thời nhảy xuống bảo vệ cho nó, cũng may cả hai đều không bị gì, nó hoảng sợ nhìn gương mặt Hải Phi… 
-        Có sao không? Có bị gì không? - tiếng những người xung quanh 
Hải Phi được mọi người đỡ dậy, tay vẫn nắm chặt tay nó, hình như anh ta đã bị thương ở tay trong lúc đỡ cho nó…. 
-        Anh không sao chứ? – nó chạy đến bên Hải Phi mặt toát đầy mồ hôi. 
-        Không sao! Em có bị thương không? 
-        Không! Đưa tay tôi coi! – nó cầm lấy cánh tay của Hải Phi rồi xăn ống tay áo lên, một vết trầy khá dài, máu đã bắt đầu rỉ ra….. 
-        Đưa cậu ta vào phòng y tế! - tiếng của một thầy giáo cất lên 
Nó cùng Hải Phi vào phòng y tế, vết thương không phải nặng nên cũng khiến mọi người yên tâm, dù chưa từng một lần băng bó vết thương nhưng nó vẫn lấy thuốc, bông băng rửa vết thương và băng bó cho anh ta, mọi người tản ra hết ngoài kia để xem xét tình hình dàn đèn, chỉ còn lại nó và Hải Phi trong phòng y tế. 
-        Á…. - Hải Phi nhăn mặt, có lẽ nó hơi mạnh tay. 
-        Xin lỗi! – nó nhắm mắt tỏ vẻ trách móc bản thân – tôi sẽ nhẹ tay hơn! 
-        Em không làm y tá được rồi, kiểu này chỉ có hại bệnh nhân thôi! - Hải Phi trêu 
Nó không để ý đến lời trêu chọc đó nữa mà chỉ chăm chăm nhìn vào vết thương trên cánh tay của Hải Phi, nếu không có anh ta chắc nó sẽ… nó không dám nghĩ tiếp, mọi việc xảy ra thật quá sức tưởng tượng 
Sau một hồi vật vã cuối cùng nó cũng hoàn thành mặc dù đường băng không được đẹp lắm nhưng cũng là cả tấm lòng của nó. 
-        Cũng không đến nỗi tệ! - Hải Phi nhìn vào cánh tay 
-        …. 
-        Sao em im lặng thế! đến giờ vẫn còn sợ hả? trời đất! – anh chàng tỏ vẻ ngạc nhiên 
-        …. 
-        Có lẽ ông trời thấy thành ý của tôi chưa đủ nên không cho em cầm tay tôi lúc đó, đúng là cái gì cũng phải phụ thuộc vào ý trời! - Hải Phi nói như nghiệm ra, đầu lắc lắc 
-        ….. 
-        Em tính cấm khẩu à? chẳng lẽ em đang trách tôi đã dẫn em đến đây để gặp phải tai họa này… tôi đã trả giá rồi này, em có bị cái gì đâu! - Hải Phi trách 
Nó ôm chầm lấy Hải Phi, một hành động theo phản xạ, khiến Hải Phi bất ngờ 
-        Cảm ơn anh! nếu không có anh chắc tôi không còn ngồi ở đây mất! – nó thút thít 
-        Em không trách tôi là được rồi! - Hải Phi mỉm cười 
Nó chợt thấy mình đang thực hiện một hành động quá trớn liền thả ngay Hải Phi ra . 
-        Tối rồi! Làm sao mà về bây ? 
-        Thì tôi chở em về! có thế mà cũng hỏi! - Hải Phi cười 
-        Tay anh thế kia làm sao mà cầm lái? 
-        Thì tay kia, con người có hai tay làm gì? - Hải Phi vặn vẹo 
-        Nguy hiểm! – nó tỏ vẻ lo lắng 
-        Thế em thấy tôi nguy hiểm hơn hay mấy ông xe ôm nguy hiểm hơn? 
-        Chả liên quan gì đến nhau cả! 
-        Sao không? Nếu tôi không đưa em về thì chỉ còn nhờ xe ôm thôi! 
-        …. 
-        Về chưa? 
-        Về! 
Thế là hai người ra lấy xe, Hải Phi có vẻ vẫn còn đau tay, nó leo lên xe ngồi mà lòng nóng hơn lửa đốt . 
Chiếc xe từ từ lăn bánh. 
Có lẽ vì đau tay nên Hải Phi lái xe chậm hơn, nó cũng chỉ mong thế thôi. 
-        Tới nhà tôi rồi! 
-        Oh la la, em cũng thuộc dạng tiểu thư sao? - Hải Phi nhìn căn biệt thự rồi thốt lên 
-        Không phải! đây là nhà họ hàng! – nó giải thích 
-        Thế sao? Thôi! Tôi về đây! Chúc em ngủ ngon, bắt đầu từ đây hãy mơ về tôi nhé! – anh ta nháy mắt rồi rồ ga chạy đi. 
Nó cười, tiến đến cổng và bấm chuông, tiếng chị osin oang oang, cánh cổng mở ra, nó bước vào, đồng hồ điểm 9h tối, không phải là muộn. 
-        Bác Nhu đâu rồi chị? – nó nhìn chị osin đang cọ rửa bếp ga 
-        Bác đi ngủ rồi! Hôm nay làm việc chắc mệt nên rứa! 
-        Thế à! À! Còn cơm không chị? – nó thấy đói 
-        Tui biết thế nào cô chủ cũng đói nên có để dành nơi á! Cô chủ lên thay đồ rồi xuống đây tui dọn cho mà ăn! Mà hôm nay sinh nhật ai mà cô chủ ăn mặc đẹp thế? - chị osin liến thoắng 
-        À … một người bạn thân… thôi tôi lên thay áo quần đây! 
Lên lầu, nó nhìn sang phòng Thái, cửa vẫn đóng im ỉm, không biết cậu nhóc đã ngủ hay chưa. Nó dự định đến gõ cửa nhưng lại thôi, không nên gặp cậu ta lúc này. 
Nó ngồi ăn cơm một mình, chị osin chốc chốc lại hỏi đủ thứ chuyện khiến nói trả lời đến mỏi miệng 
-        À! cậu chủ chưa ăn cơm! - chị osin như nhớ ra điều gì 
-        Hả? Chưa ăn cơm? 
-        Cậu chủ không thích ăn cơm một mình, mấy hôm ni bà chủ bận việc công ty nhiều nên hay về trễ, thường ngày có cô chủ ngồi ăn cùng, hôm nay cô chủ cũng đi luôn nên cậu bỏ bữa. 
-        Thật là… 
Nó bỏ chén cơm xuống bàn rồi chạy lên lầu gõ cửa phòng Thái cộp cộp. 
Gõ đến đau tay mới thấy tiếng mở cửa, Thái nhìn nó vẻ mặt phờ phạc: 
-        Làm gì thế? 
-        Xuống ăn cơm! – nó nói rành mạch 
-        Tôi không rảnh để đùa lúc này! – Thái định đóng cửa lại 
-        Xuống ăn cơm với tôi, tôi không quen ăn một mình! 
-        Cậu đi tiệc tùng nó nê rồi sao còn về nhà ăn cơm nữa làm gì. – Thái giọng hờ hững 
-        Có xuống ăn không ? – nó chống hông 
-        Không! – Thái trả lời trống không rồi quay mặt vào trong 
-        Không ăn cũng phải ăn! – nó cầm tay Thái lôi ra ngoài khiến cậu nhóc không kịp phản ứng 
Nó lôi tuột Thái xuống cầu thang dẫn đến bàn ăn rồi ấn Thái ngồi xuống trên ghế. 
-        Chị ơi cho Thái một chén cơm! – nó nhìn vào bếp gọi lớn 
-        Này! cậu khùng à? Đã nói là tôi không ăn! – Thái nhất quyết từ chối 
-        Tôi biết cậu chưa ăn tối, tôi cũng chưa ăn, suy ra chúng ta sẽ cùng ăn. Ok? – nó nhìn Thái 
-        Cậu đói thì tự đi mà ăn, tôi không…. – Chưa nói hết câu Thái đã bị nó nhét nguyên muỗng cơm vào miệng. 
-        Cậu bắt đầu nói nhiều hơn tôi rồi đấy! – nó cho muỗng cơm tiếp theo vào miệng nhai nhồm nhoàm trước cái mặt ngơ ngẩn của Thái. 
-        Cậu thật là… 
Thế là cả hai đứa ăn cơm, nó ăn hai chén còn Thái ăn đến 3 chén . 
-        Nè! Không phải cậu không đói sao? – nó cười trêu nhìn Thái 
-        Không đói nhưng thấy cách cậu ăn cũng phải đói thôi! – Thái chống chế 
-        Oh oh! Tôi hiểu! Ăn no rồi cũng hết giận tôi luôn chứ?? 
-        Giận cái gì chứ? Buồn cười! – Thái ra vẻ không biết gì cả 
-        Vậy là không giận tôi hả? Thế thì tốt! – nó cười tít mắt chạy lại tủ lạnh lấy hai hộp sữa chua 
-        Nè! Ăn đi! – nó chìa một hộp cho Thái 
-        Làm gì nữa, cậu ăn không biết mỏi miệng à? 
-        Đừng nói kiểu đó, hôm nay vì cảm thấy có lỗi với cậu nên tôi sẽ cố gắng nín nhịn hết, buổi tối nếu ăn sữa chua sẽ rất tốt cho dạ dày! – nó “thuyết giảng” 
-        Tôi chưa nghe thấy chuyện đó bao giờ! – Thái nhún vai nhưng cũng cầm lấy hộp sữa. 
Nó dùng tay mở nắp hộp sữa chua nhưng không biết thế nào vẫn chẳng lột được, thường ngày chỉ cần một lực nhẹ nó đã có thể mở ra rồi, nó bực mình lấy tay giựt một cái thật mạnh. 
-        Đưa đây! – Thái không chịu nỗi đành lên tiếng rồi lại gần nó lấy hộp sữa chua 
Đúng lúc đó thì nguyên hộp sữa bay thẳng vào mặt Thái khiến cậu nhóc được dưỡng da một cách bất đắc dĩ. 

-        Ôi không! Xin lỗi! – nó thảng thốt 
Thái không nói được gì đứng sững như trời trồng, nó cuốn quýt lấy khăn lau mặt cho cậu nhóc. 
-        Cậu yên tâm! Đây là sữa chua…ít ra nó có lợi cho da…. – nó vớt vát 
-        Để tôi lau, cậu lúc nào cũng chỉ biết gây rắc rối cho tôi thôi! – Thái tỏ vẻ giận dữ giựt lấy cái khăn trên tay nó, nền nhà đầy sữa chua, không biết cậu nhóc giựt cái kiểu gì mà khiến nó mất thăng bằng rồi ngã nhào xuống đất, tất nhiên Thái là người hứng đạn thay cho nó, mặt nó bây giờ cũng “hưởng” đầy sữa chua do chạm vào mặt Thái, thảm kịch lại tái diến! 
-        Trời ơi là trời! cô chủ và cậu chủ mần cái chi ri? Răng lại ngã chồm lên nhau như rứa? Tui đã nói là nam nữ thọ thọ bất thân rồi mà! khổ chưa tề! - Chị osin nhảy dựng lên rồi chạy lại đỡ nó dậy. 
Thái với cái mặt đầy sữa chua đi thẳng vào phòng tắm… nó đứng nhìn lo lắng… một lúc sau nó thấy Thái bước ra rồi lên thẳng phòng, nó vội vã chạy theo níu níu vạt áo. 
-        Nè! Tha lỗi cho tôi đi mà! 
-        Không tha! – Thái giằn lại 
-        Đi mà! Tha lỗi cho tôi đi! Tôi có cố ý đâu! – nó nài nỉ 
-        Tôi không thích! 
Thế là nó và Thái cứ người nói có kẻ nói không cho đến khi vào luôn trong phòng cậu nhóc. 
-        Cậu vào phòng tôi làm gì? – Thái nhìn nó 
-        Cậu nói là tha thứ cho tôi đi! – nó giật giật cái tay Thái 
-        Đi về phòng cho tôi ngủ! – Thái giật tay nó ra 
-        Trời ơi! Cậu đẹp trai thế kia đừng có giận dai, xấu lắm! 
-        Tôi đẹp trai sẵn rồi! không cần cậu phải khen! – Thái “khẳng định” 
-        Đi mà! – nó vẫn nài nỉ 
-        Không là không! 
-        Nếu cậu không tha thứ cho tôi thì tôi sẽ ngồi đây không chịu về đâu! – nó ngồi cái bạch lên giường Thái vòng tay lại ra vẻ cương quyết. 
-        Kệ cậu! Tôi đi ngủ! – Thái tỏ vẻ không quan tâm rồi nhảy lên giường nằm xuống. 
-        Ê! cậu nói thiệt à? Ngồi dậy!gồi dậy! Nói tha thứ cho tôi đi để tôi về! – nó bay lại lôi Thái ngồi dậy và lay lay . 
-        Trời ơi là trời! – Thái rên rỉ, không ngừng giật tay nó ra. 
Hai đứa giằng co nhau như thế càng lúc càng mạnh hơn khiến cái giường rung lên, quả cầu bằng sắt trên đầu giường của Thái dần dần rời khỏi vị trí và lăn xuống gầm giường kêu một cái “cốp” rõ to. 
Nó tá hỏa bay ra khỏi giường chui thẳng xuống gầm giường tìm kiếm, Thái ngồi trên giường chồm người nhìn xuống: 
-        Cậu làm cái gì nữa thế? Chui ra mau! 
-        Tôi đang tìm nó! cậu ngồi yên đi! - tiếng nó vọng lên 
-        Thấy chưa? 
-        Chưa! Dưới này tối quá! 
-        Khổ quá! Không thấy thì chui ra đi! Sáng mai tôi lấy cũng được! – Thái nhăn mặt 
-        Không được! …Ui da! – có lẽ nó vừa đụng đầu vào thành giường 
-        Cậu cứng đầu nó vừa vừa thôi! – Thái la lớn 
-        A! hình như thấy rồi! – nó reo lên 
Thái ngồi trên giường chúc đầu xuống gầm giường nhìn nó, nó từ từ bò ra , vừa bò vừa reo “có rồi” “có rồi”. 
Nhưng ngay lúc nó ló đầu ra khỏi giường và ngẩng mặt lên thì…. 


Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor