Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường - Chương 181-182

 

CHƯƠNG 1zNphGa81: NÀNaQoNiWG LaWaoPeÀ AI? 

Hai ngườiaWaoPe aQoNiWcứ như6V thếzNphGa, vuzNphGai zNphGađùa ầaWaoPem 6Vĩ maQoNiWột phenzNphGa, ăzNphGan c6Vhút đaWaoPeồ zNphGaăn, laQoNiWiền ô6Vm l6Vấy nhaQoNiWau, từaWaoPe zNphGatừ ngủ. 

ĐaaWaoPeng maWaoPeơ m6Vàng, nghaQoNiWe 6Vđược mzNphGaột tiếzNphGang gọzNphGai, zNphGaY 6VY aWaoPemở haaQoNiWi mắtaWaoPe razNphGa, 6Vnghe đư6Vợc KhâuzNphGa TrạchaQoNiW đa6Vng nhỏzNphGa giọn6Vg aWaoPenói mơzNphGa, nhắmaWaoPe chaWaoPeặt aQoNiWmi m6Vắt ruaWaoPen zNphGarẩy, toàaQoNiWn th6Vân lzNphGaạnh băng. 

ThấaWaoPey ácaWaoPe mộng?zNphGa NàngaQoNiW nhaWaoPeìn thấaWaoPey bênaQoNiW gaQoNiWối caQoNiWó mộtzNphGa zNphGakhăn taaWaoPey traQoNiWắng ti6Vnh, nzNphGaội tâaWaoPem dânaQoNiWg zNphGalên mộtaWaoPe aQoNiWtrận zNphGaấm á6Vp, nhiều6V aQoNiWnăm 6Vqua, aWaoPehắn vẫnzNphGa daWaoPeuy 6Vtrì aQoNiWthói qzNphGauen naWaoPeày, vìzNphGa trướczNphGa đâyaWaoPe 6Vnàng vẫnzNphGa thườngzNphGa haWaoPeay aQoNiWmơ aWaoPethấy nhữnzNphGag giấc6V mộng6V kì6V quái. 

Cầm zNphGati quyaWaoPeên, naQoNiWhẹ nhàn6Vg c6Vhà laaWaoPeu mzNphGaồ hô6Vi trêzNphGan t6Vrán hắn,6V độzNphGat nhiênaWaoPe, nzNphGaghe zNphGađược mộtaQoNiW caWaoPeâu, laQoNiWàm nàaWaoPeng dừ6Vng lạiaWaoPe độngaQoNiW tác. 

“NgânzNphGa NhizNphGa……” HaQoNiWắn aWaoPerun r6Vẩy, haaWaoPei aWaoPetay nắmaWaoPe chặt. 

NgâaQoNiWn N6Vhi, lạizNphGa laWaoPeà NgâzNphGan zNphGaNhi, rốtaWaoPe czNphGauộc NgâaQoNiWn aWaoPeNhi làaQoNiW aQoNiWai? N6Vàng taQoNiWhùy hạ6V zNphGami mắzNphGat, haWaoPeai aWaoPetay naWaoPeắm chặtaQoNiW tzNphGai quy6Vên, caWaoPeắn czNphGaắn maQoNiWôi, khôngaQoNiW raWaoPeõ 6Vvì saWaoPeao tron6Vg miệngaQoNiW bzNphGaọn hzNphGaọ gọzNphGai đềuaQoNiW làaQoNiW NgânaQoNiW Nhi. 

aQoNiWKhâu TrạczNphGah từ6V nhỏ6V zNphGacùng aQoNiWnàng lớzNphGan lênaQoNiW, ngzNphGaoại trừzNphGa 6Vnàng, rzNphGaất í6Vt khzNphGai t6Viếp xúczNphGa vzNphGaới aWaoPenữ taWaoPeử, nhưzNphGa vậy,6V tronaQoNiWg mizNphGaệng hắnzNphGa, ‘aQoNiWNgân NhaQoNiWi’ nzNphGaày lại6V từ6V đâ6Vu màaQoNiW đến? 

aWaoPeCòn vềzNphGa aQoNiWphần Mẫn6V HáchzNphGa yêu6V nam……aWaoPe HắaQoNiWn cònzNphGa từngaWaoPe gọiaWaoPe mìn6Vh làaQoNiW “NgânaQoNiW NzNphGahi”, làzNphGam nànzNphGag zNphGanghi ngờ6V rằng6V, phảaQoNiWi chăaQoNiWng nàaWaoPeng taQoNiWa cùnzNphGag nàzNphGang, cùngaQoNiW SzNphGaầm NhaWaoPei, 6Vphải chă6Vng đaQoNiWều caQoNiWó aQoNiWchung mộzNphGat aWaoPebộ 6Vdáng hzNphGaay không? 

“NgânaQoNiW zNphGaNhi, kzNphGahông aWaoPecần rờiaQoNiW đi……”aQoNiW Lú6Vc aWaoPenày, KhaQoNiWâu Trạ6Vch rốtzNphGa caQoNiWuộc kzNphGahông áaQoNiWp c6Vhế aQoNiWđược nộaWaoPei tâmzNphGa sợ6V hãiaQoNiW, haQoNiWô t6Vo 6Vmột zNphGatiếng rzNphGaồi ngồaQoNiWi 6Vbật dậy,aQoNiW mởaWaoPe m6Vi zNphGamắt, zNphGahạ xuốnaWaoPeg maWaoPeột giọt6V thaQoNiWanh lệ. 

“aWaoPeChàng taQoNiWhấy ácaQoNiW maQoNiWộng.” 6VY 6VY ônaQoNiW aQoNiWnhu nó6Vi, zNphGachà laQoNiWau saWaoPeạch saQoNiWẽ naQoNiWước mzNphGaắt củazNphGa hắn. 

TỉnhaWaoPe 6Vtáo lạaQoNiWi, aQoNiWhắn 6Vđột n6Vhiên zNphGachế tzNphGarụ czNphGaổ t6Vay nàng,zNphGa sắcaQoNiW aWaoPemặt cóaQoNiW chúzNphGat zNphGasốt ruộtaWaoPe, caWaoPeũng maaQoNiWng tzNphGaheo mzNphGaột taQoNiWia l6Vạnh zNphGanhư băng: 

“TrzNphGaẫm, vừaQoNiWa aQoNiWrồi nóaQoNiWi czNphGaái gì,aWaoPe 6Vnàng có6V aWaoPenghe zNphGađược hzNphGaay không!” 

zNphGaNgay 6Vlúc aQoNiWtừ tronaQoNiWg aQoNiWmộng tỉnhzNphGa lạiaWaoPe, hắnaQoNiW taQoNiWựa hồaWaoPe haWaoPeô aWaoPelên aWaoPemột taWaoPeiếng, nhưnzNphGag màaWaoPe, lạ6Vi zNphGakhông d6Vám xácaQoNiW địzNphGanh, chính6V mìn6Vh raWaoPeốt aQoNiWcuộc zNphGacó thaWaoPeốt thànzNphGah ti6Vếng haWaoPeay không. 

NànaQoNiWg, raWaoPeốt aQoNiWcuộc cózNphGa nzNphGaghe đượczNphGa c6Vái gaWaoPeì ha6Vy không? 

“6V……” NaQoNiWàng qu6Vyệt miaWaoPe, naWaoPehìn 6Vthoáng zNphGaqua zNphGacổ taaQoNiWy bịaQoNiW hắnaQoNiW 6Vbóp chặt,aQoNiW thoángzNphGa đzNphGaau đớn,zNphGa “Cái6V aWaoPegì cũn6Vg k6Vhông nghaQoNiWe được,aWaoPe cáiaWaoPe gì6V chàzNphGang caQoNiWũng khôngaQoNiW c6Vó nói.” 

VaQoNiWì NgaWaoPeân aWaoPeNhi, hắnzNphGa 6Vthế nhưnzNphGag lại6V thươ6Vng tzNphGaổn mìnhaWaoPe màzNphGa khôngaWaoPe biaWaoPeết, xeaQoNiWm raWaoPea, naWaoPeữ t6Vử zNphGanày ởaWaoPe taWaoPerong lòngaWaoPe hắn6V cóaQoNiW mộaWaoPet vịzNphGa taQoNiWrí aQoNiWvô cùnzNphGag qaQoNiWuan trọng,6V ngaWaoPehĩ aWaoPeđến aWaoPeđây, lònaWaoPeg c6Vủa aWaoPenàng đột6V nhiên6V zNphGađau 6Vđớn, aQoNiWchua xaQoNiWót khôaWaoPeng thôi. 

“CáiaWaoPe g6Vì aWaoPecũng aWaoPechưa naWaoPeói……” HzNphGaắn aQoNiWnhẹ nhàaWaoPeng hưaQoNiW zNphGara maWaoPeột haQoNiWơi, maaQoNiWy mắn,aWaoPe cuốaQoNiWi czNphGaùng kh6Vông lzNphGaàm chaQoNiWo nà6Vng ng6Vhe được. 

“T6Va aQoNiWđi aWaoPephân phóaWaoPe nữaWaoPe 6Vhộ v6Vệ đaWaoPeem đ6Vồ ăaQoNiWn tiaWaoPeến v6Vào, đãaWaoPe taWaoPerưa rồi,6V cũngzNphGa nênaWaoPe ăn6V zNphGamột chút6V gì.”6V NàngaWaoPe thùyaWaoPe haWaoPeạ 6Vmi mắtzNphGa, đem6V aQoNiWti quyên6V để6V vàoaQoNiW trzNphGaong tzNphGaay h6Vắn, aWaoPexoay người6V zNphGaxuống g6Viường, mặczNphGa zNphGaquần ázNphGao aQoNiWđi rồzNphGai điaQoNiW aQoNiWra ngoài. 

TaWaoPerước cửa. 

“Hoàng6V phzNphGai, HoaWaoPeàng ThzNphGaượng aWaoPecó phảaWaoPei lạ6Vi taWaoPehấy áaQoNiWc mộng6V haaWaoPey kzNphGahông, saaWaoPeo lạiaWaoPe lớaQoNiWn tiaQoNiWếng n6Vhư thế.”6V aQoNiWmột naWaoPeữ haWaoPeộ v6Vệ canzNphGah aQoNiWgiữ ở6V 6Vcửa, aQoNiWnhỏ gi6Vọng hỏi. 

“KhôaQoNiWng có.”aWaoPe NànaWaoPeg thả6Vn zNphGanhiên lắcaWaoPe đầu,aWaoPe daQoNiWặn 6Vdò aWaoPenàng chuaQoNiWẩn baQoNiWị mzNphGaột aQoNiWít thựczNphGa zNphGavật tahn6Vh đạm,zNphGa aQoNiWtránh chaWaoPeo miệngaQoNiW vế6Vt thươ6Vng 6Vcòn chưaQoNiWa khỏiaWaoPe hẳaQoNiWn b6Vị cươngzNphGa 6Vlên, kaWaoPehó kaQoNiWhép miệng. 

Nữ hộaWaoPe vzNphGaệ laQoNiWĩnh 6Vmệnh zNphGamà điaQoNiW, aWaoPeY aQoNiWY naWaoPehìn th6Veo aQoNiWthân ảnaWaoPeh c6Vủa nzNphGaàng, aWaoPevụng trộaWaoPem n6Vhẹ nhànzNphGag t6Vhở raQoNiWa, maWaoPeay mắn6V naQoNiWàng zNphGata đè6V thzNphGaấp t6Vhanh âm. 

NhưzNphGang mà,6V 6Vvừa zNphGaquay aQoNiWngười lại6V, 6Vlại nhìaQoNiWn taWaoPehấy khuaWaoPeôn 6Vmặt cứaQoNiWng ng6Vắc 6Vcủa hắnaQoNiW, lạnhaWaoPe lùngzNphGa aWaoPenghễ nànaWaoPeg, khônzNphGag caQoNiWó mởzNphGa miaQoNiWệng, zNphGatrầm mặzNphGac xozNphGaay ngưaWaoPeời xốc6V 6Vlên bứczNphGa rzNphGaèm cheaQoNiW, k6Vhập khi6Vễng aWaoPeđi vào. 

NzNphGaàng cũaWaoPeng b6Vước naQoNiWhanh đuổ6Vi kịp,aWaoPe caQoNiWẩn aWaoPethận gaWaoPeiúp đỡ. 

“Nàng cázNphGai gìzNphGa đều6V ngaQoNiWhe được,zNphGa vaQoNiWì aWaoPesao khzNphGaông zNphGahỏi trẫm?”zNphGa Hắ6Vn tậ6Vn lzNphGaực khốngzNphGa chếaWaoPe âzNphGam điệuaQoNiW zNphGacủa czNphGahính mình,6V kzNphGahó tzNphGaránh khỏizNphGa 6Vrun run. 

aWaoPe“Các ngườ6Vi, aaWaoPei cũnaWaoPeg khônzNphGag muốnzNphGa nóaQoNiWi aWaoPecho taWaoPea biết,aWaoPe t6Va hỏi6V taWaoPehì sẽaWaoPe cózNphGa aWaoPeđáp ánzNphGa sao?” 

ChuzNphGaa sózNphGat cười,aQoNiW nzNphGaàng giúp6V 6Vđỡ 6Vhắn 6Vngồi xuốngzNphGa giường6V, vếtaWaoPe aWaoPethương k6Vhông cònaQoNiW zNphGachảy máu,aWaoPe zNphGamay mắnaWaoPe, dược6V hiệu6V nàyaWaoPe có6V zNphGavẻ hữuaWaoPe hiệzNphGau, cóaWaoPe thaWaoPeể c6Vầm máu,aWaoPe 6Vnhưng mà,aWaoPe aWaoPelên màzNphGay lzNphGaại rấaQoNiWt chaQoNiWậm, caWaoPehỉ aQoNiWcó mộtaWaoPe lớaWaoPep mỏngaQoNiW, taWaoPeựa nzNphGahư aQoNiWchỉ độngaWaoPe mạzNphGanh maQoNiWột chút6V aWaoPesẽ lzNphGaại vzNphGaỡ ra. 

Mím6V môiaWaoPe, hzNphGaắn n6Vhẹ nhàn6Vg aWaoPenắm lzNphGaấy bànaQoNiW tazNphGay nhaQoNiWỏ bzNphGaé, đôiaWaoPe mắ6Vt nh6Vất th6Vời nhaQoNiWu hòaaQoNiW xuốaWaoPeng 6Vdưới, ngăn6V ýaWaoPe cười. 

“Nàng muố6Vn bzNphGaiết sao?” 

zNphGaÝ 6Vtứ c6Vủa 6Vhắn làzNphGa, có6V thzNphGaể naWaoPeói ch6Vo caWaoPehính mìaWaoPenh biết?aQoNiW 6VY 6VY ngạcaQoNiW nhiaQoNiWên zNphGangẩng đaQoNiWầu, đốaQoNiWi d6Viện vớiaWaoPe tầmaQoNiW mắtaWaoPe củzNphGaa 6Vhắn, czNphGaó zNphGachút khôngaQoNiW thaWaoPeể taQoNiWin, rố6Vt cụczNphGa hắ6Vn zNphGacũng chaQoNiWịu mởaWaoPe miệzNphGang nóaWaoPei chaWaoPeo mìn6Vh biết. 

MộtaQoNiW n6Vữ tử,aQoNiW aQoNiWvì saQoNiWao cuốnaWaoPe laQoNiWấy tâmzNphGa c6Vủa hzNphGaai aWaoPenam nhân? 

“NếuzNphGa nhưaQoNiW phảzNphGai miaQoNiWễn cưỡnaWaoPeg, về6V aQoNiWsau raQoNiWồi hãy6V nói.”zNphGa NàngaWaoPe cózNphGa thểaWaoPe nhaQoNiWìn rzNphGaa được,6V taQoNiWrên m6Vặt hắnzNphGa maQoNiWiễn cưỡng6V cư6Vời vui. 

Rút aWaoPehai taWaoPeay rzNphGaa, nzNphGaàng aQoNiWđi ngă6Vn tủ,zNphGa lấaQoNiWy mộzNphGat lọzNphGa dượczNphGa l6Vại aWaoPeđây, ngồiaQoNiW 6Vxổm xzNphGauống, zNphGacuốn ống6V qaWaoPeuần czNphGaủa haWaoPeắn laWaoPeên, nhẹzNphGa naQoNiWhàng m6Vở lọ6V thuaQoNiWốc razNphGa, đổaQoNiW zNphGara mộaWaoPet zNphGaít bột6V maWaoPeàu zNphGatrắng, cẩnaQoNiW thận6V rắaQoNiWc lêzNphGan vếtaWaoPe thương. 

“Ngâ6Vn NhaWaoPei 6Vkhông phảizNphGa zNphGaaii khzNphGaác, làzNphGa nàng.” 

Hắn mởaQoNiW zNphGamiệng 6Vnói, nhìn6V nànaQoNiWg naQoNiWgạc aWaoPenhiên, trừ6Vng lớnaQoNiW mắt6V hzNphGaạnh nhaQoNiWìn v6Vào aQoNiWkhuôn mặaWaoPet baWaoPeình thảaQoNiWn củazNphGa zNphGachính mìn6Vh, 6Vnhất taWaoPehời hình6V thànhzNphGa 6V2 trạzNphGang thaWaoPeái đối6V lập. 

“Khâu TrzNphGaạch, zNphGachàng khônzNphGag phảizNphGa h6Vồ đ6Vồ rồiaQoNiW chứ,aWaoPe tzNphGaa làzNphGa aWaoPeY Y6V, khônaWaoPeg phảizNphGa 6VNgân NhaQoNiWi, từzNphGa nhỏaQoNiW đế6Vn 6Vlớn, taQoNiWa cũngaQoNiW chưzNphGaa từnaQoNiWg zNphGanghe aQoNiWthái hoànzNphGag zNphGaThái HậuaWaoPe n6Vhắc 6Vtới zNphGahay baWaoPean aWaoPecho aWaoPeta tụczNphGa d6Vanh naWaoPeày, ch6Vàng đanzNphGag nzNphGaói giỡnaWaoPe phaWaoPeải không?aWaoPe” 6VNàng nộtaWaoPe nộtaWaoPe nói,aQoNiW n6Vhìn biaQoNiWểu aQoNiWtình zNphGatrên maQoNiWặt hắnzNphGa zNphGanghiêm aQoNiWtúc aWaoPemà thoázNphGang aQoNiWrung mình. 

TuấaWaoPen zNphGami kaWaoPehinh lonaWaoPeg, hắaWaoPen 6Vnhu naWaoPehu huzNphGayệt tháizNphGa dương,zNphGa t6Vất zNphGanhiên laQoNiWà biếtaWaoPe được,6V mìzNphGanh zNphGanói aQoNiWnhư vậy6V sẽaWaoPe 6Vlàm zNphGacho nàngzNphGa 6Vkhông 6Vrõ ràzNphGang, nhưngzNphGa aQoNiWnếu cứ6V 6Vim lặng6V, chzNphGaỉ sợ6V, aQoNiWhắn sẽ6V bị6V hiểzNphGau lzNphGaầm, taQoNiWrở tzNphGahành hzNphGaoa aQoNiWtâm aQoNiWnam tử. 

“NànaWaoPeg taWaoPehật 6Vsự làzNphGa NgâzNphGan N6Vhi, khôngaWaoPe đúngzNphGa, phảiaWaoPe naWaoPeói, NgâzNphGan N6Vhi 6Vlà nàngaQoNiW, aWaoPelà tê6Vn tr6Vước đâyaQoNiW của6V nàng.” 

đôi mắaQoNiWt maQoNiWàu tí6Vm aQoNiWdần aQoNiWdần chuyể6Vn thànhaWaoPe thâaWaoPem zNphGathúy, yaQoNiWên lặnaWaoPeg 6Vnhìn dunaWaoPeg 6Vnhan aWaoPecủa nàzNphGang,… ngzNphGaũ aQoNiWquan khôaWaoPeng đồngzNphGa dạaQoNiWng, giốaQoNiWng nhaaQoNiWu, c6Vhỉ cózNphGa aQoNiWmột nụaQoNiW zNphGacười ngaQoNiWọt ngaQoNiWào nh6Vư aQoNiWhoa laWaoPeê đầuaWaoPe aQoNiWxuân, còaQoNiWn cóaWaoPe liaQoNiWnh hồn. 

“t6Vên taQoNiWrước đâyaQoNiW củaaQoNiW ta?” 

NànzNphGag aWaoPecăn zNphGabản lzNphGaà khzNphGaông hiểu6V hắnaQoNiW đangzNphGa nóizNphGa zNphGacái gì,6V aQoNiW“Chẳng lẽ,aQoNiW taQoNiWa từnaQoNiWg bịaQoNiW aWaoPemất traWaoPeí nhớ?”aWaoPe NếuaWaoPe khôngaQoNiW, aQoNiWnhư thếaWaoPe zNphGanào lạiaQoNiW kzNphGahông aQoNiWbiết 6Vtrước kzNphGaia mìaQoNiWnh kêuaQoNiW laWaoPeà NaWaoPegân Nhi? 

Hơn nzNphGaữa, aWaoPecó aQoNiWđôi khaWaoPei, ázNphGanh mắtaWaoPe hắnaWaoPe khaWaoPei nh6Vìn aWaoPenàng, dườnaQoNiWg nzNphGahư khôn6Vg phảaWaoPei zNphGađang aQoNiWnhìn naQoNiWàng, maQoNiWà đangaWaoPe nhaQoNiWìn mộtaQoNiW ngưzNphGaời khác. 

“KhaWaoPeông phải,”6V 6VHắn zNphGanhẹ naQoNiWhàng 6Vlắc đầu,“zNphGaĐó làzNphGa taWaoPeên zNphGatrong kiếzNphGap trướcaQoNiW củazNphGa nàng!” 

đôaQoNiWi mắtaWaoPe aQoNiWmàu t6Vím laQoNiWộ raQoNiWa 6Vmột cỗaWaoPe kỳaWaoPe quanzNphGag kỳaWaoPe dị,zNphGa trướcaQoNiW 6Vmắt tựa6V hzNphGaồ xaWaoPeuất hiệnaQoNiW mộaWaoPet tzNphGahân ản6Vh zNphGaxinh đẹp,zNphGa thícaQoNiWh mặczNphGa aQoNiWmột thânaWaoPe quầnzNphGa áaWaoPeo đaQoNiWơn giản,zNphGa màuaQoNiW hozNphGaa lêaQoNiW, bêaWaoPen môiaWaoPe luônaWaoPe c6Vó ýaQoNiW caQoNiWười ônaQoNiW nhzNphGau, thưzNphGaờng h6Vay thzNphGaân aQoNiWmật ôaWaoPem cánaWaoPeh taQoNiWay hắaWaoPen, gọaQoNiWi “aQoNiWViêm H6Vi, naWaoPegươi zNphGalà ViaWaoPeêm HaQoNiWi củaaQoNiW NgâaWaoPen Nhi.” 

aQoNiWKiếp trước?aQoNiW NàngaWaoPe rzNphGaõ r6Vàng zNphGalà aQoNiWtừ thếaQoNiW kỷaQoNiW aWaoPe21 đếnaWaoPe, bọnaWaoPe zNphGahọ, c6Vó aWaoPephải aQoNiWlầm rồ6Vi haaQoNiWy không?aWaoPe NàngaWaoPe 6Vcắn môiaWaoPe dướzNphGai, độaQoNiWt zNphGanhiên phzNphGaát hiệnaWaoPe, nàn6Vg thậtaWaoPe sợ6V 6Vhãi zNphGaloại szNphGaai zNphGalầm này,6V nếu6V nàngaQoNiW aQoNiWkhông paQoNiWhải ngườaQoNiWi aWaoPemà bọnzNphGa zNphGahọ chaWaoPeờ monaQoNiWg, vậy6V 6Vnàng nêzNphGan làzNphGam aQoNiWcái g6Vì baQoNiWây giờ? 

“kaQoNiWiếp trướczNphGa củaaQoNiW ta6V, 6Vlà ngườizNphGa naWaoPehư thaWaoPeế nào?aQoNiW” NàngzNphGa naQoNiWột naWaoPeột zNphGamở miệnzNphGag, rấ6Vt 6Vlà s6Vợ hãi. 

“aWaoPelà aQoNiWmột aQoNiWngười zNphGamà aQoNiW3 ngườizNphGa chúaQoNiWng taQoNiWa aQoNiWđều hếtzNphGa l6Vòng 6Vthương yêu.” 

TiếzNphGang nózNphGai kh6Vàn kh6Vàn xaQoNiWuống, taWaoPeựa hồaQoNiW có6V chú6Vt ngaQoNiWhẹn naWaoPegào, kýaQoNiW ứczNphGa x6Va xư6Va bấtaWaoPe chợaQoNiWt trànaWaoPe vềaQoNiW, đauzNphGa xót,aWaoPe ngọt6V ngàzNphGao, đaaQoNiWn x6Ven vàzNphGao nhau… 

Ba zNphGangười? 6VNgoại trzNphGaừ hắnaQoNiW cùngaQoNiW Mẫn6V HáaWaoPech zNphGayêu namaWaoPe, cònzNphGa cóaQoNiW aQoNiWai? NàzNphGang gaWaoPeiật mình. 

aQoNiW“Vì saaQoNiWo, cáczNphGa naQoNiWgười baWaoPeiết, NgâaWaoPen NzNphGahi aWaoPenhất địnhaQoNiW làaQoNiW taaQoNiW?” ĐâyaQoNiW mớiaWaoPe làaQoNiW điểm6V mấ6Vu caWaoPehốt aWaoPe, nànaQoNiWg quả6V thựaQoNiWc aWaoPerất làaWaoPe szNphGaợ hã6Vi, 6Vđáp áaWaoPen kaWaoPehông n6Vhư maWaoPeình nghĩ,6V lạiaWaoPe khôngaWaoPe thzNphGaể khônaWaoPeg hỏi. 

“ChaQoNiWỉ cầzNphGan lizNphGaếc mắtzNphGa maQoNiWột cáiaQoNiW, aWaoPeta liềaQoNiWn 6Vcó tzNphGahể nhậnaWaoPe 6Vra nàng.” 

aQoNiWHắn 6Vđột nhiênzNphGa nởaQoNiW nụaQoNiW caQoNiWười, ánhaWaoPe aWaoPemắt vzNphGaụt sáaQoNiWng, haaWaoPei ta6Vy ômaWaoPe chzNphGaầm l6Vấy thizNphGaên zNphGahạ baWaoPeé nhỏ, 

aWaoPe“Cho daQoNiWù lzNphGaà hóaQoNiWa thànzNphGah taWaoPero bụaWaoPei, taWaoPea aQoNiWcũng 6Vcó tzNphGahể nhậnzNphGa aWaoPera naQoNiWàng.” ÔmzNphGa vaWaoPeào tro6Vng lòaQoNiWng, quyếaWaoPen luyếnaQoNiW hítaQoNiW lấaQoNiWy hư6Vơng thaQoNiWơm nzNphGagọt ngzNphGaào aWaoPetrên ngaQoNiWười nàng. 

aQoNiWTrên ngườiaWaoPe aQoNiWnàng czNphGaũng pzNphGahát aWaoPera mùi6V hzNphGaoa 6Vlê…… ĐộcaQoNiW đáo,aQoNiW khôngaWaoPe gìaQoNiW thaaWaoPey thếaWaoPe được6V, laQoNiWà zNphGamùi hươnaQoNiWg caWaoPeủa aQoNiWlinh 6Vhồn nàng! 

 

CHƯƠNG aQoNiW182: CẨaQoNiWN THaQoNiWẬN MIỆNGaWaoPe VẾTzNphGa THƯƠNG

Tùy aWaoPeý để6V haWaoPeắn ôm6V mì6Vnh, haWaoPeai ng6Vười đaQoNiWột naQoNiWhiên aQoNiWim lặng,zNphGa nànaWaoPeg thaaQoNiWm luzNphGayến zNphGahơi aQoNiWthở làn6Vh 6Vlạnh mà6V thoảiaQoNiW máiaQoNiW troaWaoPeng l6Vòng, traQoNiWong zNphGatim độtaWaoPe zNphGanhiên t6Vrở nênzNphGa bìaWaoPenh tzNphGahản, mặaWaoPec kzNphGaệ aQoNiWsự tì6Vnh nhưaWaoPe taQoNiWhế naQoNiWào, hzNphGaiện tại,zNphGa 6Vhai ngườiaQoNiW b6Vọn haQoNiWọ ch6Vỉ cầ6Vn ở6V cùng6V mộ6Vt 6Vchỗ, cái6V aWaoPegì caQoNiWũng khzNphGaông aQoNiWquan taQoNiWrọng, 6Vvô luậnzNphGa làaWaoPe kiếpaWaoPe trướcaQoNiW aWaoPehay l6Và kiếp6V sau. 

“Nàng,aWaoPe khôngzNphGa muốnaWaoPe biếaWaoPet chuyaWaoPeện tình6V ở6V zNphGakiếp trước6V sao?” 

Bàn taaWaoPey tzNphGao củazNphGa PhùaWaoPe VâzNphGan aQoNiWKhâu TrạchaWaoPe ônzNphGa aQoNiWnhu vuốt6V vuzNphGaốt lưn6Vg nàngzNphGa, giốzNphGang nhzNphGaư đangaQoNiW vuốtzNphGa aQoNiWve 6Vcon mè6Vo nhỏ,zNphGa aQoNiWđôi mắt6V 6Vmàu taWaoPeím thâzNphGam ýaQoNiW liếzNphGac 6Vmắt zNphGanhìn khu6Vôn aQoNiWmặt nhỏaQoNiW nhắn6V taQoNiWrấn định6V 6Vmột cái. 

6V“Ta khônaQoNiWg muốnaWaoPe biết.” 

NzNphGaàng chậmaQoNiW rãiaQoNiW lắcaWaoPe đầ6Vu, tựa6V hồ,6V taQoNiWừ aWaoPevẻ maQoNiWặt củaWaoPea hzNphGaắn cùngzNphGa MẫzNphGan aWaoPeHách yêuzNphGa nazNphGam, zNphGakiếp trước6V hẳaQoNiWn laQoNiWà raQoNiWất zNphGalà phứcaQoNiW tạp,aWaoPe nếuaQoNiW aWaoPelà nhưaWaoPe thế,aQoNiW chín6Vh mìzNphGanh căaWaoPen zNphGabản khônaWaoPeg muaQoNiWốn biết. 

aWaoPe“Cho dzNphGaù nà6Vng aQoNiWmuốn b6Viết, hiệ6Vn tzNphGaại aWaoPecũng khôn6Vg thaQoNiWể nóiaWaoPe chzNphGao naWaoPeàng nghe.” 

Hôn nzNphGahẹ vzNphGaành ta6Vi aQoNiWcủa nànaQoNiWg, hắn6V aQoNiWôn nhaQoNiWu nói,6V ôzNphGam eaWaoPeo nzNphGahỏ, aWaoPebàn zNphGatay laQoNiWại bắaQoNiWt đầu6V 6Vkhông aaWaoPen aQoNiWphận, x6Voa zNphGaxoa m6Vềm mại. 

Nói cáchzNphGa khác,zNphGa từaWaoPe đaWaoPeầu taQoNiWới đuôzNphGai, hắnaWaoPe zNphGachỉ tínhaWaoPe naQoNiWói caQoNiWho nàn6Vg b6Vấy nhiêzNphGau mà6V thôizNphGa? NàzNphGang caQoNiWhán nản,aQoNiW đaWaoPeã sớm6V biếtaQoNiW na6Vm nhânzNphGa nàyaQoNiW taQoNiWhật phú6Vc haWaoPeắc, gianaWaoPeg sơ6Vn dễaQoNiW đổaQoNiWi zNphGabản tí6Vnh 6Vkhó dời,6V nhưnzNphGag mzNphGaà, nàaQoNiWng laQoNiWại thízNphGach hắnaQoNiW nhaWaoPeư taQoNiWhế, 6Vcó p6Vhải nzNphGaàng taQoNiWhích cuzNphGaồng ngzNphGaược haQoNiWay không? 

“KhaQoNiWông 6Vđược, cònaQoNiW aWaoPecó chútzNphGa đau.” 

KizNphGanh ngạcaWaoPe nhìnaWaoPe bà6Vn 6Vtay tzNphGao đaWaoPeã tháo6V vạtaQoNiW áaQoNiWo trước6V ngựczNphGa củazNphGa 6Vmình, nàngaWaoPe thaQoNiWấp giọngaQoNiW ngăzNphGan cảnaQoNiW, sắ6Vc zNphGamặt hồzNphGang tươiaQoNiW, tựzNphGaa nh6Vư mộtaQoNiW quảzNphGa táoaQoNiW caWaoPehín mọng. 

Tuấn zNphGami một6V aQoNiWđiều, hắ6Vn tàaWaoPe á6Vc naWaoPehu sáaWaoPet, rấaWaoPet thícaWaoPeh xezNphGam bzNphGaộ daQoNiWáng zNphGathẹn thùaQoNiWng củazNphGa aQoNiWnàng, bạaWaoPec thầnaWaoPe khinaQoNiWh zNphGadương, czNphGaổ họn6Vg ttoátaWaoPe rzNphGaa c6Vười nhẹ. 

HzNphGaưởng th6Vụ zNphGathân mìzNphGanh dầnaQoNiW d6Vần mềm6V zNphGamại, cảaWaoPe người6V choàaQoNiWng lên. 

“MiệnaWaoPeg zNphGavết thaWaoPeương, caQoNiWẩn thậnzNphGa maQoNiWiệng vaQoNiWết t6Vhương aWaoPecủa chàng.” 

Nàng 6Vkinh aWaoPehô aWaoPe, maQoNiWuốn 6Vđứng dậyzNphGa 6Vxem aQoNiWcó zNphGađụng tới6V aWaoPehay khôzNphGang, nhzNphGaưng baQoNiWị hắnzNphGa ôm6V chặaWaoPet, 6Vkhông aQoNiWdễ daWaoPeàng baWaoPeuông ra. 

“KhôngaQoNiW aWaoPecó đụngaWaoPe tớizNphGa, 6Vchỉ cầnzNphGa naWaoPeàng đzNphGaừng nháo.”6V aQoNiWHắn đạmzNphGa cườ6Vi, khzNphGaông 6Vkhỏi bịaQoNiW zNphGaphản ứngaWaoPe đánzNphGag yaQoNiWêu aQoNiWcủa 6Vnàng làmaQoNiW aWaoPeấm áp6V aWaoPecả t6Vrái tim. 

“Trước6V phảiaWaoPe b6Văng aWaoPebó laWaoPeại, bằn6Vg kaWaoPehông thzNphGaật szNphGaự sẽzNphGa chạ6Vm vào6V 6Vvết thươngaWaoPe, thậtaWaoPe vấtzNphGa vảzNphGa mớiaWaoPe kh6Vép lzNphGaại. 6VChàng khẳnaQoNiWg aWaoPeđịnh sẽzNphGa trộzNphGam aWaoPeđi đ6Vi zNphGasát hổ,zNphGa tzNphGaa muốnzNphGa czNphGaản caWaoPeũng cản6V aWaoPekhông đượcaWaoPe, nhanaWaoPeh lê6Vn, aQoNiWđể tzNphGaa giúpzNphGa chàngaQoNiW bă6Vng aWaoPebó.” NànzNphGag cũnaQoNiWg mặaWaoPec 6Vkệ n6Vhiều nhaQoNiWư vậy,aWaoPe dù6Vng s6Vức ngănaQoNiW aQoNiWtay aWaoPehắn, cầm6V bạchaQoNiW bốzNphGa sạczNphGah saQoNiWẽ 6Vsớm chuaWaoPeẩn bịzNphGa aWaoPetốt aWaoPebao bzNphGaố zNphGabao v6Vây đizNphGa lên. 

6VMột taaQoNiWy chốngzNphGa khuô6Vn mặaQoNiWt, hắ6Vn izNphGam lặnaWaoPeg nhìnaQoNiW khuô6Vn mặzNphGat 6Vôn aWaoPenhu, mzNphGaày liễuaQoNiW caQoNiWong caQoNiWong. MắaWaoPet aQoNiWto aQoNiWtròn, trzNphGaong vaWaoPeeo, m6Vũi taQoNiWinh x6Vảo, czNphGaánh môaQoNiWi đỏ6V hồ6Vng, cănaQoNiWg maWaoPeọng, chỉzNphGa cầaQoNiWn nhẹzNphGa nhà6Vng aWaoPekhẽ mởaQoNiW r6Va, tzNphGaựa zNphGanhư mộaQoNiWt taQoNiWrái chízNphGan aWaoPengon ngọt6V, là6Vm aQoNiWcho ngưzNphGaời taWaoPea kaWaoPeìm aQoNiWlòng kzNphGahông đậuzNphGa muaWaoPeốn czNphGaắn một6V ngụm. 

Lưu 6Vloát cộtaQoNiW aQoNiWmột czNphGaái aQoNiWnơ cozNphGan bướm,aQoNiW nàngaQoNiW vỗ6V vỗ6V tzNphGaay đứn6Vg lênzNphGa, nhìaQoNiWn thấzNphGay hzNphGaắn nhì6Vn chằmzNphGa caWaoPehằm maQoNiWình, caWaoPeó zNphGachút mạc6V danaQoNiWh kỳzNphGa daQoNiWiệu, czNphGahẳng 6Vlẽ l6Và m6Vặt mìzNphGanh díaWaoPenh cázNphGai gì6V sao? 

“TrẫmaWaoPe saQoNiWẽ khaQoNiWông trộmaWaoPe đ6Vi saQoNiWăn hổzNphGa,” HắzNphGan đ6Vột nhzNphGaiên nói,“ChzNphGao nêaQoNiWn saWaoPeẽ khô6Vng bỏaQoNiW lạiaQoNiW nnàn6Vg mộtaWaoPe mình.” 

zNphGaHắn, h6Viểu đượ6Vc 6Vtâm tzNphGaư czNphGaủa nàn6Vg. TaWaoPerong mắ6Vt 6VY aWaoPeY lóezNphGa aQoNiWra aWaoPenhiều 6Vtia szNphGaáng mazNphGang t6Vheo aQoNiWý cườizNphGa aWaoPeôn nzNphGahu, khôngzNphGa biếtzNphGa vaQoNiWì szNphGaao, hiaWaoPeện t6Vại, chaQoNiWỉ cần6V aWaoPeở b6Vên cạnh6V hắn,aWaoPe nzNphGaàng lạizNphGa cóaWaoPe zNphGathể cảmaWaoPe naQoNiWhận đưzNphGaợc thậtzNphGa sâaWaoPeu hạnaQoNiWh phúc. 

“ÂnaQoNiW, 6Vvậy lúzNphGac chàaQoNiWng đaQoNiWi s6Văn bạchaWaoPe hzNphGaổ paQoNiWhải m6Vang thzNphGaeo t6Va.” aWaoPeNàng yê6Vu cầu. 

“aWaoPeNàng 6Vkhông thaWaoPeể đi,aWaoPe nhiềuaQoNiW nhaQoNiWất chỉ6V 6Vcó thểaQoNiW đứngaWaoPe ở6V aQoNiWxa aQoNiWxa nhìn.” 

zNphGaHắn ng6Vhĩ ng6Vhĩ, aQoNiWra quyếtzNphGa địnhzNphGa nàyzNphGa, aQoNiWchỉ cóaWaoPe 6Vở rấtaWaoPe aQoNiWxa naQoNiWhìn, maQoNiWới sẽ6V khôaWaoPeng tiaWaoPeến vào,6V 6Vcũng s6Vẽ c6Vó ngaQoNiWuy hiểm. 

“Nh6Vưng màaQoNiW, trê6Vn ngzNphGaười tzNphGaa aWaoPekhông hềzNphGa zNphGacó th6Vương tổn,6V nzNphGagươi xeaQoNiWm, trừ6V baWaoPeỏ bị6V ngườaQoNiWi nàaQoNiWo đózNphGa 6Vlưu 6Vlại mộaQoNiWt đốngzNphGa xanaWaoPeh taWaoPeím, 6Vtrên ngườiaQoNiW vếaQoNiWt thươaWaoPeng n6Vào cũ6Vng khônaWaoPeg có.” 

Nàng 6Vleo lênaQoNiW giường,aWaoPe aQoNiWkéo t6Vay áoaQoNiW aWaoPelên, lộaQoNiW zNphGara dấzNphGau aWaoPehôn ngânaQoNiW chaWaoPei czNphGahit tzNphGarên zNphGacánh taWaoPeay, aizaWaoPe, aWaoPechỉ lzNphGaà aQoNiWcánh aWaoPetay thzNphGaôi, đừzNphGang 6Vnói aWaoPetrên người.6V =]] 

á6Vnh m6Vắt PaQoNiWhù VaQoNiWân 6VKhâu Tr6Vạch độtzNphGa nhiênaQoNiW n6Vóng lên,aQoNiW aQoNiWlôi bànaQoNiW taaWaoPey traWaoPeắng naQoNiWgần 6Vcủa aQoNiWnàng lại,aQoNiW nhẹaWaoPe nhàn6Vg hôn. 

ÔnaWaoPe n6Vhu vùnzNphGag vẩ6Vy, nàaWaoPeng zNphGađã rơaWaoPei zNphGatrong aQoNiWlòng hắnaQoNiW, hắnzNphGa k6Vhông cần6V tzNphGaốn aWaoPenhiều sứ6Vc, qaWaoPeuả laaaWaoPe2 dễaWaoPe nhưaWaoPe taWaoPerở bà6Vn tay. 

zNphGa“Lần nàaQoNiWy, aWaoPecòn nói6V cẩnaWaoPe thận6V maWaoPeiệng vếaWaoPet t6Vhương zNphGanữa không?” 

Hắn6V đắczNphGa zNphGaý nóiaQoNiW, đãaQoNiW bi6Vết 6Vnàng saWaoPeẽ aWaoPekhông nh6Vu thzNphGauận nhzNphGaư thế,aWaoPe vì6V 6Vmiễn c6Vho nàngaWaoPe cằ6Vn nhằnaWaoPe naQoNiWói lizNphGaên mzNphGaiên khôzNphGang dứtzNphGa, cúzNphGai đầuaWaoPe aQoNiWhôn lê6Vn môaWaoPei nàng. 

Nhưng,zNphGa aQoNiWhắn vừ6Va nóaWaoPei xongaQoNiW, naWaoPeàng xấuzNphGa hổ6V laQoNiWiếc li6Vếc aWaoPemắt mộ6Vt zNphGacái, tzNphGahùy hạ6V mzNphGai mắt. 

“Nh6Vưng aWaoPemà, tzNphGaa 6Vcòn aWaoPecó miệngzNphGa vết6V thương.” 

“ChaQoNiWỗ n6Vào?” aQoNiWHắn zNphGagiật maWaoPeình, czNphGaòn có6V vếzNphGat thươaWaoPeng sao? 

“SzNphGaáng aQoNiWnay maWaoPeới taQoNiWhượng dưaWaoPeợc, aQoNiWhiện tạizNphGa đãaWaoPe quzNphGaên sao?” 

NzNphGaàng d6Vùng tazNphGay nhaQoNiWéo nh6Vẹ vàoaWaoPe eaQoNiWo hắn6V, sắcaWaoPe aWaoPemặt phaQoNiWiếm hồng. 

Bừng tỉnaWaoPeh aWaoPeđại zNphGangộ, hắmzNphGa aWaoPetà t6Vứ mỉ6Vm cườaWaoPei, giươngaQoNiW mi. 

“Vậy trẫmzNphGa sẽzNphGa giú6Vp nàaWaoPeng 6Vxức thuốzNphGac mộtzNphGa lần6V nữa?” 

aQoNiWÂn? ÝzNphGa laWaoPeà, muốaWaoPen 6Vnàng 6Vrồi xaWaoPeức thuốc6V? TronzNphGag đầuzNphGa aWaoPeY aQoNiWY trựcaQoNiW tiếpzNphGa zNphGaphiên dịchaQoNiW, aQoNiWđầu “zNphGaoành” mộzNphGat tiếngzNphGa, mắt6V đỏ6V aWaoPebừng lên… 

“ChàngaWaoPe khônaQoNiWg thể6V nhịzNphGan xuaQoNiWống sao?”aQoNiW aWaoPeNàng 6Vđè lạaWaoPei zNphGabàn tazNphGay zNphGato 6Vđang rụzNphGac rịch,zNphGa bất6V đắcaQoNiW daQoNiWĩ nói. 

G6Viống như6V l6Và zNphGamột tiểuaWaoPe haQoNiWài tzNphGaử aWaoPethích aQoNiWăn kẹo,aQoNiW ăaQoNiWn mãiaQoNiW cũngzNphGa zNphGakhông aQoNiWchán, hắnzNphGa nũ6Vng nịu” 

“6VVài ngàynữa,aQoNiW Mẫ6Vn Hác6Vh p6Vhỏng chừaQoNiWng 6Vsẽ tì6Vm đaWaoPeược aWaoPebạch haWaoPeổ, đếnaQoNiW lú6Vc đó,zNphGa trẫaQoNiWm mu6Vốn taQoNiWhân cậzNphGan aWaoPenàng cũnaWaoPeg khôngaWaoPe đượcaWaoPe, aQoNiWnàng nhẫnaWaoPe taWaoPeâm đzNphGaẩy aWaoPetrẫm zNphGara sao?”aWaoPe HzNphGaắn m6Vân thầzNphGan, 6Vở maWaoPeôi nàngaWaoPe l6Vại đ6Vặt xuốngaQoNiW 6Vmột naQoNiWụ zNphGahôn aWaoPethật sâu. 

ThaWaoPeì rzNphGaa haWaoPeắn zNphGađã sớmzNphGa n6Vghĩ đếnzNphGa aQoNiWmấy thứaQoNiW naWaoPeày, aQoNiWkhó traQoNiWách 6Vlại maaWaoPeng mì6Vnh taQoNiWới nơiaWaoPe này,aWaoPe nhaWaoPeưng mà,aQoNiW nếuaWaoPe laQoNiWúc ấyaQoNiW mìnhzNphGa lựaaWaoPe chọn6V cưỡaWaoPei tzNphGaiểu hồng6V mãzNphGa rờiaWaoPe đi,zNphGa bzNphGaây giờzNphGa cũngaQoNiW zNphGakhông xuấaQoNiWt aQoNiWhiện loại6V zNphGatình hzNphGauống nàzNphGay, chzNphGao 6Vnên nóiaWaoPe, maQoNiWuốn aWaoPetrách cũngaQoNiW chỉzNphGa zNphGacó aWaoPethể trzNphGaách chízNphGanh mình. 

“Chàng sẽaWaoPe giúpzNphGa taQoNiWa thưzNphGaợng zNphGadược lầzNphGan nữa6V sao?” 

NàngzNphGa nhỏ6V g6Viọng nóaQoNiWi, bấzNphGat đắ6Vc daWaoPeĩ, vừaQoNiWa nó6Vi xoaQoNiWng lờiaQoNiW này,aWaoPe 6Vđịa chưởnzNphGag cũnaWaoPeg vzNphGaửa cởiaQoNiW baWaoPeỏ 6Vy phzNphGaục của6V nà6Vng, ba6Vo laQoNiWấy mềm6V mại. 

HắnaQoNiW tzNphGahật saQoNiWự laWaoPeà rấtaQoNiW taWaoPehích mềmaWaoPe mạaQoNiWi, tzNphGaròn tzNphGaròn 6Vcủa nànaQoNiWg, thấyzNphGa naWaoPeàng thùyaWaoPe 6Vhạ maQoNiWi mắtaWaoPe, raQoNiWun aQoNiWrẩy, cúaQoNiWi đầu,aQoNiW tầmaWaoPe mắt6V dừnaWaoPeg ởzNphGa aWaoPebàn aWaoPetay taQoNiWo czNphGaủa mìnaQoNiWh, biểaWaoPeu hiệnaQoNiW aQoNiWđáng yêaWaoPeu, sắcaWaoPe mặtzNphGa đàaQoNiW hồng. 

“XaQoNiWem aQoNiWra, nàn6Vg cũng6V aWaoPerất 6Vhưởng thaQoNiWụ nhaaWaoPe” HắnaWaoPe 6Vcười nhaWaoPeạo 6V, kaWaoPeéo aWaoPetay nàzNphGang quaWaoPea, đ6Vặt l6Vên ngựcaQoNiW mình,“Thử6V sờ6V sờaWaoPe xeaWaoPem.” DaQoNiWùng áaQoNiWnh zNphGamắt cổaWaoPe vaWaoPeũ nzNphGahìn nàng. 

Cái g6Vì hzNphGaưởng thzNphGaụ chứaQoNiW, aQoNiWnàng zNphGachỉ 6Vlà tòzNphGa mò,aWaoPe tòaWaoPe m6Vò thôi!aWaoPe aQoNiWVẻ aQoNiWmặt aQoNiWbối rốzNphGai, zNphGanhìn 6Vđóa zNphGahồng aQoNiWmai aWaoPetrước ngựcaQoNiW bị6V hắn6V mzNphGaa aQoNiWsát, vuố6Vt vzNphGae, lzNphGauôn aQoNiWcảm aQoNiWthấy aQoNiWcó aWaoPeđiểm aWaoPekỳ quái,aWaoPe b6Vàn taQoNiWay baQoNiWị haWaoPeắn aWaoPekéo đếnaWaoPe ngựcaQoNiW, aWaoPenàng aQoNiWmuốn khángaWaoPe nghị,aWaoPe nhưn6Vg đzNphGaã zNphGabị hắn6V luốnaQoNiW vàoaWaoPe quầnaWaoPe 6Váo đaQoNiWơn baWaoPeạc, cảm6V nhậzNphGan zNphGada 6Vthịt lạnh6V lạnh,aQoNiW cũnaQoNiWg zNphGanhư cảm6V giázNphGac zNphGarõ ràn6Vg dục6V vọng6V giaWaoPeữa haaWaoPei chânaQoNiW hắn6V 6Vđã thức6V tỉnh6V, caQoNiWứng raQoNiWắn aWaoPehẳn lên. 

zNphGaHắn mỗizNphGa aQoNiWlân đều6V czNphGaó thể6V phzNphGai lễzNphGa naQoNiWàng, vaWaoPeì czNphGaái 6Vgì nàaQoNiWng k6Vhông thểaQoNiW aWaoPephi 6Vlễ hắnaQoNiW ? 

Y Y nuốt nước miếng một cái, mười ngón run rẩy tham nhập vào vạt áo của hắn, sờ sở lên cái bụng bằng phẳng, lòng bàn tay non mềm cọ cọ vào da thịt trơn nhẵn, cái loại cảm giác này, thật sự khó có thể dùng ngôn từ nào để hình dung, thoải mái khiến nàng nàng si mê.

“Thoải mái sao?” hắn dùng thanh âm khàn khàn hỏi. 

Nàng chỉ có thể nói như vậy, rất sợ mình nói có bao nhiêu ái muội, suy nghĩ một hồi mới hồi mới đáp: 

“Thực…. kỳ quái…cảm giác thực kỳ quái.” 

“Phải không? Nhưng mà trẫm cảm thấy thực thoải mái.” đôi mắt màu tím đột nhiên phiếm thượng một tầng tơ máu mỏng manh, tràn ngập cả ánh mắt, “Này làm trẫm càng muốn yêu nàng.” 

“……” Nàng còn chưa mở miệng, đã bị đối phương hôn thật sâu. 

Nàng hứng thú dạt dào học theo bộ dáng giở trò của ai đó, vuốt ve thân hình rắn chắc, không ngờ đối phương hít sâu một hơi, chế ngự không được nội tâm khát vọng, so với lần xâm nhập trước còn dũng mãnh hơn. 

Cảm giác phong phú làm nàng gần như hóa thành hư không…