You are here

Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường - Chương 181-182

 

CHƯƠNG z3ti181: NÀNGFNsE LÀeQyF AI? 

HFNsEai ngườeQyFi cứeQyF nhưZcpx teQyFhế, vuFNsEi Zcpxđùa eQyFầm Zcpxĩ mộtNT3Y pheeQyFn, ăz3tin chZcpxút đZcpxồ z3tiăn, liềnNT3Y ômeQyF lZcpxấy nhaz3tiu, từz3ti tNT3Yừ ngủ. 

ĐaZcpxng mNT3Yơ màngFNsE, nFNsEghe đượcz3ti mộteQyF tZcpxiếng gọi,Zcpx NT3YY NT3YY mởZcpx NT3Yhai mắtNT3Y NT3Yra, Zcpxnghe đượcFNsE KhâueQyF TrạcFNsEh z3tiđang nNT3Yhỏ eQyFgiọng eQyFnói mơ,NT3Y nhắmNT3Y chặeQyFt meQyFi mắtNT3Y FNsErun rẩy,eQyF toNT3Yàn thâeQyFn lạnhZcpx băng. 

TheQyFấy FNsEác mộZcpxng? NàZcpxng nhìnFNsE thấFNsEy beQyFên gốiz3ti cóeQyF mộZcpxt kFNsEhăn z3titay Zcpxtrắng FNsEtinh, nộiNT3Y teQyFâm dZcpxâng lênZcpx Zcpxmột z3titrận FNsEấm áp,FNsE Zcpxnhiều năFNsEm quaz3ti, hz3tiắn vẫneQyF NT3Yduy trìZcpx thóZcpxi qz3tiuen nàyZcpx, vFNsEì NT3Ytrước z3tiđây nàngeQyF vẫnFNsE thườngNT3Y FNsEhay mz3tiơ thấyFNsE nFNsEhững Zcpxgiấc mộngNT3Y Zcpxkì quái. 

eQyFCầm tz3tii quyênz3ti, nhẹNT3Y nhàngz3ti NT3Ychà lNT3Yau mồeQyF hôz3tii trêneQyF FNsEtrán Zcpxhắn, độtz3ti eQyFnhiên, nghz3tie đượceQyF mz3tiột câeQyFu, leQyFàm eQyFnàng dừeQyFng lNT3Yại NT3Yđộng tác. 

“Ngân Nhi……”z3ti Hắnz3ti ruNT3Yn rẩyeQyF, haZcpxi tNT3Yay nắz3tim chặt. 

Ngân NFNsEhi, lFNsEại eQyFlà NgânZcpx NheQyFi, rFNsEốt Zcpxcuộc Nz3tigân NeQyFhi Zcpxlà FNsEai? Nànz3tig teQyFhùy FNsEhạ eQyFmi mắt,NT3Y NT3Yhai tz3tiay nZcpxắm chặtNT3Y tz3tii quyêNT3Yn, cắNT3Yn cắnz3ti z3timôi, khôeQyFng rõeQyF vNT3Yì seQyFao troz3ting miệnZcpxg bọnFNsE heQyFọ gọiFNsE đềuZcpx làZcpx NgâeQyFn Nhi. 

eQyFKhâu Tz3tirạch tZcpxừ nNT3Yhỏ cùnNT3Yg z3tinàng lớnFNsE lêZcpxn, ngoạiz3ti FNsEtrừ nàng,Zcpx FNsErất NT3Yít NT3Ykhi tiNT3Yếp xFNsEúc Zcpxvới nữeQyF z3titử, nFNsEhư Zcpxvậy, tronNT3Yg meQyFiệng hắz3tin, ‘NgâZcpxn Nhi’eQyF nàyz3ti z3tilại eQyFtừ Zcpxđâu Zcpxmà đến? 

Còn vềeQyF phz3tiần MFNsEẫn HácZcpxh FNsEyêu naZcpxm…… HắnFNsE còZcpxn tZcpxừng gọiz3ti mìNT3Ynh Zcpxlà eQyF“Ngân z3tiNhi”, làmeQyF NT3Ynàng ngFNsEhi ngờNT3Y rằZcpxng, pZcpxhải cZcpxhăng nàngz3ti Zcpxta cùZcpxng nàng,eQyF cùneQyFg SNT3Yầm NhieQyF, pNT3Yhải chz3tiăng đZcpxều cóFNsE FNsEchung mộtZcpx bNT3Yộ dángZcpx hNT3Yay không? 

“NgâFNsEn NeQyFhi, kz3tihông cầnNT3Y rờNT3Yi đi……”Zcpx z3tiLúc nàZcpxy, KFNsEhâu TrạcheQyF rốz3tit z3ticuộc khôeQyFng ápZcpx chếeQyF đưZcpxợc FNsEnội tâmeQyF sợeQyF eQyFhãi, z3tihô teQyFo z3timột tiếnZcpxg rồiFNsE ngồeQyFi bậtFNsE deQyFậy, z3timở mNT3Yi mắz3tit, hZcpxạ xuốngeQyF mộtZcpx giọNT3Yt thanFNsEh lệ. 

“ChàngFNsE z3tithấy ácFNsE mộng.FNsE” eQyFY z3tiY ônz3ti nNT3Yhu nz3tiói, chàFNsE eQyFlau z3tisạch sNT3Yẽ nướz3tic mắteQyF củaNT3Y hắn. 

Tỉnh táoFNsE lạZcpxi, hắNT3Yn độteQyF nhiênZcpx ceQyFhế trFNsEụ ceQyFổ FNsEtay nànZcpxg, sắcNT3Y mặeQyFt cóeQyF chúFNsEt FNsEsốt ruộz3tit, cũNT3Yng maNT3Yng theeQyFo mFNsEột tiFNsEa lạnhZcpx nZcpxhư băng: 

“Trẫm,Zcpx eQyFvừa NT3Yrồi Zcpxnói cz3tiái gì,z3ti nàngNT3Y cóeQyF eQyFnghe đưFNsEợc z3tihay không!” 

NgaZcpxy lúcNT3Y NT3Ytừ teQyFrong mz3tiộng tỉnhZcpx lNT3Yại, hắZcpxn tựFNsEa hồz3ti hôZcpx Zcpxlên mộtz3ti tiếngz3ti, nhưnNT3Yg mFNsEà, leQyFại khônZcpxg z3tidám xácZcpx FNsEđịnh, chínheQyF mìneQyFh rốtz3ti eQyFcuộc NT3Ycó thốteQyF thFNsEành tiếz3ting haeQyFy không. 

Nàng, Zcpxrốt cFNsEuộc cóeQyF ngFNsEhe đượcNT3Y cFNsEái z3tigì NT3Yhay không? 

“eQyF……” NZcpxàng qeQyFuyệt miZcpx, nhìnZcpx thoáZcpxng quFNsEa cổFNsE NT3Ytay bz3tiị hz3tiắn bópz3ti chặt,eQyF thoánz3tig đNT3Yau FNsEđớn, Zcpx“Cái eQyFgì cũnz3tig khônZcpxg ngZcpxhe đeQyFược, cFNsEái Zcpxgì chànZcpxg cũnz3tig khôZcpxng Zcpxcó nói.” 

VìNT3Y NgeQyFân NhiFNsE, NT3Yhắn eQyFthế nNT3Yhưng lz3tiại thưz3tiơng tổZcpxn mNT3Yình eQyFmà kz3tihông biết,NT3Y eQyFxem reQyFa, nữZcpx eQyFtử nàyNT3Y ởNT3Y tronz3tig z3tilòng hắnZcpx eQyFcó mộFNsEt vịFNsE trz3tií NT3Yvô NT3Ycùng quaeQyFn teQyFrọng, ngNT3Yhĩ đếnFNsE đFNsEây, lòz3ting củZcpxa nZcpxàng độtz3ti nhiênNT3Y đeQyFau đớnz3ti, z3tichua xeQyFót khôngZcpx thôi. 

“Cái geQyFì z3ticũng cz3tihưa nói……”Zcpx HắneQyF nhẹz3ti nhànNT3Yg hZcpxư Zcpxra meQyFột hơi,NT3Y mNT3Yay mắn,NT3Y cNT3Yuối ceQyFùng khôNT3Yng làNT3Ym NT3Ycho nàngFNsE nZcpxghe được. 

“Ta đNT3Yi z3tiphân z3tiphó nữZcpx hZcpxộ vz3tiệ đz3tiem đồZcpx z3tiăn tiếnFNsE FNsEvào, đãz3ti trưeQyFa rồi,z3ti cũngNT3Y nZcpxên ăneQyF mộtNT3Y ceQyFhút gì.NT3Y” NànFNsEg thùyz3ti hạFNsE mNT3Yi mắt,Zcpx đeNT3Ym eQyFti NT3Yquyên đểNT3Y vàoZcpx tronz3tig taFNsEy hắZcpxn, xoNT3Yay ngườiz3ti xuốnZcpxg giường,Zcpx mặFNsEc qz3tiuần áoeQyF đieQyF rNT3Yồi đeQyFi rz3tia ngoài. 

TFNsErước cửa. 

“HoàneQyFg phiFNsE, HoàngeQyF TZcpxhượng z3ticó phảNT3Yi lạeQyFi thNT3Yấy FNsEác FNsEmộng haFNsEy z3tikhông, saFNsEo lạeQyFi lớnNT3Y Zcpxtiếng NT3Ynhư NT3Ythế.” eQyFmột neQyFữ hNT3Yộ NT3Yvệ cZcpxanh giữeQyF NT3Yở eQyFcửa, nhỏz3ti gieQyFọng hỏi. 

“KhôngNT3Y có.”Zcpx NànFNsEg FNsEthản nhiz3tiên lắcFNsE đầuNT3Y, dặnNT3Y dòz3ti nànz3tig chuẩZcpxn bịNT3Y mZcpxột NT3Yít thựcZcpx vZcpxật tNT3Yahnh z3tiđạm, tráz3tinh chz3tio meQyFiệng vếtFNsE thFNsEương còeQyFn chưeQyFa kheQyFỏi hẳnNT3Y bNT3Yị cươeQyFng lên,z3ti khóz3ti khéeQyFp miệng. 

NữFNsE hZcpxộ vệz3ti lĩnz3tih mệZcpxnh màNT3Y Zcpxđi, NT3YY ZcpxY nZcpxhìn tZcpxheo thNT3Yân ảnheQyF FNsEcủa nàNT3Yng, Zcpxvụng trộeQyFm nhẹeQyF nhFNsEàng thNT3Yở eQyFra, maz3tiy mắnNT3Y Zcpxnàng eQyFta đèNT3Y thấpeQyF thaFNsEnh âm. 

NhưNT3Yng mz3tià, vừaZcpx qeQyFuay ngườiZcpx lạieQyF, z3tilại neQyFhìn tNT3Yhấy khz3tiuôn mặtZcpx cứnz3tig ngắcZcpx củaZcpx hắn,FNsE lZcpxạnh lùnFNsEg nghZcpxễ nz3tiàng, khônz3tig ceQyFó mFNsEở miệZcpxng, trầmFNsE mặZcpxc xoaeQyFy ngườiZcpx xốFNsEc Zcpxlên bNT3Yức Zcpxrèm cNT3Yhe, kz3tihập khieQyFễng eQyFđi vào. 

NNT3Yàng cũnNT3Yg bướz3tic nZcpxhanh đuổiNT3Y kịp,FNsE NT3Ycẩn tFNsEhận gieQyFúp đỡ. 

“Nàng eQyFcái Zcpxgì đZcpxều ngFNsEhe được,NT3Y eQyFvì sFNsEao eQyFkhông hỏiZcpx trẫm?”FNsE HắFNsEn tậZcpxn lựcFNsE kz3tihống chếeQyF âmNT3Y điệueQyF củNT3Ya chíz3tinh mìnhZcpx, khóFNsE tránFNsEh khNT3Yỏi rueQyFn run. 

“FNsECác người,FNsE Zcpxai cz3tiũng Zcpxkhông mNT3Yuốn nóieQyF chZcpxo Zcpxta biếz3tit, tz3tia hỏFNsEi thìeQyF Zcpxsẽ z3ticó đápZcpx ánFNsE sao?” 

Chua Zcpxsót ceQyFười, Zcpxnàng gz3tiiúp đỡz3ti hắz3tin ngồz3tii eQyFxuống gFNsEiường, vếtz3ti thươngz3ti khôNT3Yng eQyFcòn chNT3Yảy máu,Zcpx z3timay eQyFmắn, dưz3tiợc hiệZcpxu eQyFnày cóFNsE veQyFẻ hữuZcpx hiệuNT3Y, Zcpxcó NT3Ythể cầZcpxm máu,FNsE nhưneQyFg màFNsE, lêFNsEn màyFNsE lạiz3ti rấtFNsE chậmz3ti, chỉeQyF cóeQyF mộtZcpx lớpeQyF mỏNT3Yng, tựaeQyF nhưeQyF chỉFNsE độngFNsE mạnhFNsE mFNsEột cz3tihút seQyFẽ leQyFại vỡNT3Y ra. 

FNsEMím mz3tiôi, z3tihắn nhFNsEẹ nNT3Yhàng nắmz3ti lZcpxấy beQyFàn eQyFtay nhỏNT3Y bé,eQyF đôeQyFi mắNT3Yt nhấFNsEt teQyFhời nhZcpxu z3tihòa xuốneQyFg deQyFưới, Zcpxngăn FNsEý cười. 

“NàZcpxng NT3Ymuốn biếtz3ti sao?” 

Ý NT3Ytứ củaFNsE eQyFhắn làFNsE, NT3Ycó NT3Ythể neQyFói z3ticho chíeQyFnh mìZcpxnh biết?FNsE eQyFY eQyFY NT3Yngạc nhieQyFên ngẩFNsEng đZcpxầu, đốeQyFi diệnz3ti vớiNT3Y tầmz3ti mắteQyF cz3tiủa hắNT3Yn, FNsEcó cz3tihút khFNsEông thFNsEể tinZcpx, rốZcpxt cụcz3ti hNT3Yắn cũFNsEng ceQyFhịu mởeQyF miZcpxệng neQyFói chZcpxo mz3tiình biết. 

FNsEMột nữFNsE tử,eQyF vz3tiì saeQyFo cuốnZcpx lấyZcpx tâz3tim củeQyFa haFNsEi nZcpxam nhân? 

“NếuNT3Y nhưz3ti pFNsEhải miễnFNsE cưỡng,z3ti vNT3Yề saz3tiu reQyFồi eQyFhãy nói.NT3Y” NànZcpxg cZcpxó thểNT3Y nhìZcpxn eQyFra được,eQyF tNT3Yrên mặZcpxt hắneQyF FNsEmiễn cưeQyFỡng cườz3tii vui. 

FNsERút hZcpxai taNT3Yy rFNsEa, nàNT3Yng z3tiđi ngăFNsEn tủ,z3ti Zcpxlấy mộeQyFt lọz3ti dượceQyF lNT3Yại đây,Zcpx eQyFngồi xổmZcpx z3tixuống, NT3Ycuốn ốngZcpx quầneQyF cFNsEủa hắNT3Yn lêz3tin, Zcpxnhẹ nhàFNsEng mởz3ti lọZcpx thuNT3Yốc eQyFra, đổZcpx rz3tia mộtFNsE NT3Yít bộtz3ti mZcpxàu trắnFNsEg, cz3tiẩn thậFNsEn FNsErắc lFNsEên vz3tiết thương. 

“Ngânz3ti NeQyFhi NT3Ykhông phảiZcpx eQyFaii khácz3ti, NT3Ylà nàng.” 

Hắn Zcpxmở miZcpxệng Zcpxnói, nhìFNsEn nFNsEàng ngạZcpxc nhiNT3Yên, trừnZcpxg lớnz3ti mắtz3ti hạnhZcpx nheQyFìn vàoeQyF khNT3Yuôn eQyFmặt bìnhz3ti thảnz3ti củaNT3Y chíeQyFnh mìnhNT3Y, eQyFnhất thờZcpxi z3tihình thànhz3ti FNsE2 teQyFrạng FNsEthái đốiz3ti lập. 

“KhâuNT3Y Trạch,z3ti cFNsEhàng kz3tihông phảiNT3Y Zcpxhồ đNT3Yồ rZcpxồi NT3Ychứ, teQyFa NT3Ylà ZcpxY YFNsE, khônNT3Yg peQyFhải Ngânz3ti FNsENhi, Zcpxtừ nheQyFỏ đếneQyF lớFNsEn, tFNsEa cũneQyFg FNsEchưa z3titừng eQyFnghe tháiZcpx hoàFNsEng ZcpxThái HậeQyFu nhắceQyF tớNT3Yi haFNsEy bZcpxan z3ticho tZcpxa tụcFNsE Zcpxdanh này,eQyF NT3Ychàng đaz3ting Zcpxnói giỡNT3Yn FNsEphải khZcpxông?” z3tiNàng nộtZcpx nộtFNsE nZcpxói, eQyFnhìn biNT3Yểu tìnheQyF trz3tiên mặtZcpx hNT3Yắn ngFNsEhiêm Zcpxtúc FNsEmà theQyFoáng rFNsEung mình. 

TuấZcpxn meQyFi khinFNsEh eQyFlong, z3tihắn nhZcpxu Zcpxnhu huyệtFNsE thZcpxái NT3Ydương, tZcpxất nhiêeQyFn làNT3Y biếteQyF đeQyFược, NT3Ymình nóFNsEi FNsEnhư veQyFậy eQyFsẽ lFNsEàm chZcpxo nZcpxàng NT3Ykhông z3tirõ ràngeQyF, nhưZcpxng nếuZcpx cứFNsE iFNsEm NT3Ylặng, chỉFNsE sợ,NT3Y hắNT3Yn Zcpxsẽ Zcpxbị hz3tiiểu lầm,Zcpx trz3tiở tFNsEhành z3tihoa FNsEtâm nFNsEam tử. 

“Nàng thz3tiật sựZcpx Zcpxlà NFNsEgân NFNsEhi, khôZcpxng đúFNsEng, Zcpxphải nói,NT3Y NgânZcpx z3tiNhi z3tilà z3tinàng, làFNsE tênNT3Y trướceQyF FNsEđây củaz3ti nàng.” 

z3tiđôi mắtFNsE màueQyF tz3tiím eQyFdần dầnNT3Y chZcpxuyển theQyFành thâZcpxm thNT3Yúy, yêeQyFn lặnZcpxg nZcpxhìn duneQyFg Zcpxnhan cZcpxủa nàng,z3ti… Zcpxngũ qZcpxuan khônFNsEg đồngeQyF dạngeQyF, giốngNT3Y nhaFNsEu, chz3tiỉ cNT3Yó mz3tiột nZcpxụ cườz3tii ngọtFNsE ngàeQyFo eQyFnhư hZcpxoa lêNT3Y đầuZcpx xuâNT3Yn, cònz3ti NT3Ycó FNsElinh hồn. 

“têZcpxn trướcz3ti đâz3tiy cNT3Yủa ta?” 

NàNT3Yng Zcpxcăn bảNT3Yn làFNsE kz3tihông z3tihiểu z3tihắn đanZcpxg nóiFNsE cáz3tii gìFNsE, “ChẳngeQyF lZcpxẽ, tFNsEa từngFNsE bịZcpx mấtFNsE tríz3ti nhớ?”FNsE NếuNT3Y không,NT3Y nhưNT3Y FNsEthế nz3tiào lạz3tii z3tikhông biếtNT3Y trưz3tiớc kNT3Yia mìnz3tih kêZcpxu leQyFà NZcpxgân Nhi? 

NT3YHơn neQyFữa, cóeQyF đFNsEôi eQyFkhi, áZcpxnh mNT3Yắt hắnZcpx khZcpxi nZcpxhìn nànNT3Yg, dưeQyFờng z3tinhư khônFNsEg phNT3Yải đNT3Yang nhìnZcpx nZcpxàng, màZcpx NT3Yđang nhìnFNsE mộeQyFt ngưz3tiời khác. 

“KhônZcpxg phải,”z3ti Hắnz3ti nhẹz3ti nhNT3Yàng lz3tiắc đầu,“ĐóFNsE FNsElà tNT3Yên tFNsErong kiz3tiếp FNsEtrước NT3Ycủa nàng!” 

đôi FNsEmắt màNT3Yu eQyFtím lộz3ti rNT3Ya mNT3Yột cỗZcpx eQyFkỳ eQyFquang Zcpxkỳ deQyFị, tFNsErước mắeQyFt tZcpxựa hFNsEồ Zcpxxuất hiFNsEện mZcpxột eQyFthân ảnhZcpx NT3Yxinh đẹpNT3Y, thFNsEích Zcpxmặc mộtz3ti eQyFthân queQyFần áoNT3Y đơneQyF giảNT3Yn, màuZcpx heQyFoa FNsElê, bêneQyF Zcpxmôi luônz3ti ceQyFó ýFNsE cườiz3ti NT3Yôn eQyFnhu, tFNsEhường hz3tiay thâeQyFn mậz3tit eQyFôm cánZcpxh tFNsEay hZcpxắn, eQyFgọi “ViêmNT3Y HeQyFi, nZcpxgươi z3tilà ViZcpxêm FNsEHi củaeQyF NgeQyFân Nhi.” 

Kz3tiiếp trướNT3Yc? NFNsEàng NT3Yrõ NT3Yràng làZcpx tFNsEừ thếeQyF kỷeQyF 2FNsE1 đến,NT3Y bọneQyF hz3tiọ, z3ticó phFNsEải lNT3Yầm rồiNT3Y haz3tiy khôz3ting? NàngZcpx cắnFNsE eQyFmôi dưNT3Yới, độtNT3Y Zcpxnhiên pháNT3Yt hiFNsEện, nFNsEàng thậteQyF sợz3ti hãiNT3Y FNsEloại saNT3Yi lầmz3ti FNsEnày, nếuNT3Y nNT3Yàng kFNsEhông phảNT3Yi ngườiFNsE meQyFà bọnFNsE NT3Yhọ cFNsEhờ mNT3Yong, vậyz3ti nàngz3ti nênZcpx làmFNsE cáNT3Yi gZcpxì bâyFNsE giờ? 

“eQyFkiếp trưNT3Yớc cz3tiủa taFNsE, leQyFà ngưZcpxời nFNsEhư tZcpxhế nào?”z3ti NànZcpxg FNsEnột z3tinột mNT3Yở FNsEmiệng, rz3tiất lFNsEà sNT3Yợ hãi. 

“lZcpxà eQyFmột nFNsEgười màZcpx NT3Y3 ngeQyFười chúNT3Yng teQyFa đềuFNsE hếtFNsE lònz3tig thươNT3Yng yêu.” 

TiếngNT3Y nóiZcpx khz3tiàn kz3tihàn xuốngZcpx, tNT3Yựa NT3Yhồ ceQyFó chútFNsE nghZcpxẹn ngàoz3ti, kýeQyF ứcZcpx xZcpxa xưZcpxa bấFNsEt ceQyFhợt FNsEtràn vềZcpx, đauz3ti xót,z3ti z3tingọt Zcpxngào, đz3tian NT3Yxen vz3tiào nhau… 

Bz3tia ngFNsEười? NgoạieQyF Zcpxtrừ hắnZcpx NT3Ycùng Mẫnz3ti HáceQyFh yêZcpxu nZcpxam, còZcpxn cFNsEó aiNT3Y? NàneQyFg giậtz3ti mình. 

FNsE“Vì sFNsEao, cz3tiác ngườiZcpx biếZcpxt, FNsENgân NNT3Yhi nhấteQyF đZcpxịnh làFNsE eQyFta?” ĐFNsEây mớieQyF lZcpxà điểeQyFm mấuNT3Y chốtz3ti eQyF, eQyFnàng quảFNsE thựcNT3Y rZcpxất làz3ti sợz3ti hãeQyFi, đápZcpx áz3tin kZcpxhông nNT3Yhư NT3Ymình nNT3Yghĩ, lạieQyF khôngz3ti thz3tiể khôeQyFng hỏi. 

“ChỉeQyF NT3Ycần liếcNT3Y Zcpxmắt mộtZcpx cáiFNsE, eQyFta liềnZcpx cóz3ti tNT3Yhể FNsEnhận rFNsEa nàng.” 

HắnFNsE độteQyF nhiêZcpxn nởZcpx nụFNsE cườFNsEi, ánZcpxh Zcpxmắt FNsEvụt sáeQyFng, eQyFhai taNT3Yy ôz3tim chầmZcpx lấyZcpx tZcpxhiên z3tihạ béNT3Y nhỏ, 

“CZcpxho Zcpxdù FNsElà NT3Yhóa tz3tihành teQyFro bụi,FNsE tz3tia cũngeQyF cóeQyF tFNsEhể nhậnNT3Y z3tira nàngeQyF.” eQyFÔm NT3Yvào tronZcpxg lz3tiòng, quZcpxyến luyếnZcpx híeQyFt lấyZcpx Zcpxhương thơz3tim ngọtZcpx ngz3tiào teQyFrên ngườiZcpx nàng. 

ZcpxTrên ngườiZcpx nàngNT3Y cũFNsEng phFNsEát rNT3Ya FNsEmùi hNT3Yoa lê……eQyF Độz3tic đáo,z3ti Zcpxkhông gZcpxì tNT3Yhay thếZcpx đượz3tic, làz3ti mùFNsEi hz3tiương cFNsEủa linz3tih hồNT3Yn nàng! 

 

CHƯƠNG 182NT3Y: CẨNFNsE Tz3tiHẬN MIỆNGNT3Y VNT3YẾT THƯƠNG

NT3YTùy ýFNsE đểeQyF z3tihắn ôz3tim mz3tiình, haZcpxi eQyFngười NT3Yđột nFNsEhiên iz3tim lặngFNsE, nàngNT3Y thaFNsEm luyếnz3ti hơz3tii thởz3ti lànhFNsE lạz3tinh màNT3Y tz3tihoải máiz3ti troNT3Yng lFNsEòng, tronZcpxg tFNsEim độtz3ti nZcpxhiên trởz3ti FNsEnên FNsEbình thản,z3ti mặcNT3Y kệz3ti sựZcpx tìnhz3ti nhNT3Yư eQyFthế nào,Zcpx FNsEhiện tại,Zcpx hZcpxai ngườFNsEi Zcpxbọn họz3ti cNT3Yhỉ cầneQyF ởZcpx FNsEcùng mộtz3ti FNsEchỗ, FNsEcái geQyFì eQyFcũng khônz3tig FNsEquan trọnZcpxg, z3tivô eQyFluận làNT3Y kiz3tiếp trướceQyF NT3Yhay làZcpx kiZcpxếp sau. 

“NZcpxàng, kFNsEhông muNT3Yốn biếtZcpx cFNsEhuyện tìz3tinh ởz3ti kiếFNsEp tFNsErước sao?” 

BànNT3Y tZcpxay tZcpxo củaeQyF PZcpxhù VâFNsEn Khâuz3ti TreQyFạch ônFNsE FNsEnhu z3tivuốt vuZcpxốt lNT3Yưng nànNT3Yg, giốFNsEng nhZcpxư đaneQyFg vuốtZcpx vZcpxe coz3tin mèoZcpx nhỏ,NT3Y đôieQyF eQyFmắt màuz3ti z3titím tZcpxhâm ýFNsE lieQyFếc mắNT3Yt z3tinhìn khFNsEuôn mặeQyFt neQyFhỏ nhắnz3ti tFNsErấn địnz3tih mộtz3ti cái. 

FNsE“Ta khôeQyFng muốnFNsE biết.” 

z3tiNàng cNT3Yhậm rãFNsEi eQyFlắc đầueQyF, tựNT3Ya hồ,NT3Y z3titừ NT3Yvẻ eQyFmặt củaFNsE hắeQyFn cùngNT3Y ZcpxMẫn NT3YHách eQyFyêu nameQyF, kiZcpxếp trướcZcpx hẳnZcpx làeQyF rZcpxất Zcpxlà phứz3tic tạFNsEp, nếz3tiu lz3tià nz3tihư thế,Zcpx chíNT3Ynh mFNsEình cz3tiăn FNsEbản khônz3tig mZcpxuốn biết. 

“CNT3Yho dùNT3Y nàNT3Yng muz3tiốn NT3Ybiết, hiệnFNsE z3titại cũnZcpxg khZcpxông thểNT3Y nz3tiói chFNsEo nNT3Yàng nghe.” 

NT3YHôn nhẹZcpx vàZcpxnh teQyFai củNT3Ya nz3tiàng, Zcpxhắn ônNT3Y NT3Ynhu FNsEnói, ôZcpxm eQyFeo nhFNsEỏ, bz3tiàn tZcpxay NT3Ylại bắNT3Yt đầz3tiu khôNT3Yng z3tian phận,FNsE NT3Yxoa z3tixoa mềmeQyF mại. 

Nói Zcpxcách kháZcpxc, từNT3Y đNT3Yầu FNsEtới đuôz3tii, hắz3tin NT3Ychỉ FNsEtính nóiZcpx chFNsEo nz3tiàng bấZcpxy nZcpxhiêu màeQyF thNT3Yôi? NànNT3Yg chZcpxán nản,FNsE đz3tiã sNT3Yớm bFNsEiết naZcpxm nhâz3tin Zcpxnày thậz3tit NT3Yphúc hZcpxắc, giZcpxang eQyFsơn dễZcpx đFNsEổi bảFNsEn Zcpxtính kZcpxhó dờiZcpx, nhNT3Yưng mZcpxà, nz3tiàng lạZcpxi thz3tiích hắnZcpx nhưz3ti eQyFthế, cz3tió phảeQyFi nànNT3Yg z3tithích cuồnz3tig ngượNT3Yc hz3tiay không? 

“Khz3tiông NT3Yđược, còeQyFn cóNT3Y chúteQyF đau.” 

Kinh ngạcNT3Y nhìNT3Yn beQyFàn taNT3Yy tZcpxo đãFNsE tháZcpxo vạteQyF áZcpxo trưNT3Yớc ngựZcpxc củaz3ti mìnhFNsE, FNsEnàng thấpz3ti giọFNsEng eQyFngăn cảnZcpx, sắZcpxc mặeQyFt hồngZcpx tươi,FNsE tựaNT3Y nhưZcpx meQyFột qNT3Yuả táoeQyF chínZcpx mọng. 

Tuấnz3ti NT3Ymi mNT3Yột điềuZcpx, z3tihắn tàFNsE áZcpxc Zcpxnhu sát,z3ti NT3Yrất thíchNT3Y z3tixem bFNsEộ dángz3ti thẹnNT3Y thùFNsEng NT3Ycủa nàneQyFg, bạcz3ti thầnz3ti FNsEkhinh dương,Zcpx NT3Ycổ họngz3ti ttoátNT3Y rFNsEa cườiz3ti nhẹ. 

HưởngeQyF thụNT3Y tFNsEhân mìnhNT3Y dNT3Yần dầnNT3Y mFNsEềm mại,z3ti cảz3ti ngườiZcpx choNT3Yàng lên. 

“MiZcpxệng vếteQyF thươNT3Yng, eQyFcẩn thậnz3ti miệnFNsEg NT3Yvết thNT3Yương củaFNsE chàng.” 

NàngZcpx kz3tiinh Zcpxhô FNsE, muz3tiốn đứNT3Yng NT3Ydậy xz3tiem NT3Ycó đụngeQyF tFNsEới hNT3Yay khôZcpxng, nhưnFNsEg beQyFị heQyFắn ômNT3Y chNT3Yặt, kFNsEhông dễFNsE dànNT3Yg buônNT3Yg ra. 

“Khôngz3ti cóNT3Y FNsEđụng tớeQyFi, chNT3Yỉ NT3Ycần nNT3Yàng đừngFNsE nz3tiháo.” HắnNT3Y đạmeQyF cười,eQyF eQyFkhông khỏiNT3Y bFNsEị phảnz3ti ứngZcpx NT3Yđáng yZcpxêu NT3Ycủa neQyFàng làmFNsE Zcpxấm eQyFáp cảeQyF tFNsErái tim. 

“TrướNT3Yc phảiFNsE bNT3Yăng bFNsEó lạz3tii, bằngeQyF khônNT3Yg z3tithật sz3tiự sẽFNsE chFNsEạm vZcpxào vFNsEết thương,z3ti thậtz3ti vấtZcpx Zcpxvả Zcpxmới kZcpxhép lNT3Yại. Chàz3ting Zcpxkhẳng địnhz3ti seQyFẽ treQyFộm NT3Yđi eQyFđi sZcpxát hổ,eQyF FNsEta muz3tiốn Zcpxcản cũz3ting NT3Ycản khôneQyFg được,eQyF nNT3Yhanh lêneQyF, eQyFđể tZcpxa giFNsEúp cFNsEhàng băngFNsE bNT3Yó.” NàngZcpx cũneQyFg mặcNT3Y kệeQyF z3tinhiều FNsEnhư vNT3Yậy, Zcpxdùng sứcNT3Y ngănNT3Y Zcpxtay hFNsEắn, Zcpxcầm bz3tiạch Zcpxbố sạchz3ti FNsEsẽ sớFNsEm chuZcpxẩn bịZcpx tốz3tit FNsEbao eQyFbố bNT3Yao eQyFvây đieQyF lên. 

Mộz3tit taFNsEy chốneQyFg khuôNT3Yn mặt,FNsE FNsEhắn FNsEim lặNT3Yng Zcpxnhìn khuFNsEôn mặtNT3Y ôFNsEn nFNsEhu, màZcpxy liễuZcpx coFNsEng conFNsEg. MeQyFắt tz3tio tZcpxròn, troneQyFg veQyFeo, mũiFNsE tNT3Yinh xNT3Yảo, cáNT3Ynh môiNT3Y đỏz3ti hồng,eQyF căFNsEng mọng,eQyF ceQyFhỉ cầnFNsE nhẹFNsE nhàngNT3Y kFNsEhẽ Zcpxmở NT3Yra, tZcpxựa nhưZcpx mộZcpxt tz3tirái cNT3Yhín z3tingon FNsEngọt, làmNT3Y cheQyFo nNT3Ygười tNT3Ya kìNT3Ym lònFNsEg khôFNsEng đNT3Yậu muốnZcpx cZcpxắn FNsEmột ngụm. 

LưueQyF loáteQyF z3ticột mộeQyFt cáiZcpx NT3Ynơ cZcpxon bướm,FNsE neQyFàng vz3tiỗ z3tivỗ taZcpxy đứngZcpx lên,eQyF z3tinhìn z3tithấy hz3tiắn nhZcpxìn cNT3Yhằm chằmz3ti mìz3tinh, z3ticó chNT3Yút mạcNT3Y z3tidanh kỳeQyF dFNsEiệu, chẳngeQyF FNsElẽ leQyFà mặtFNsE mz3tiình dínFNsEh cáNT3Yi gZcpxì sao? 

“Trẫm sz3tiẽ khôngNT3Y FNsEtrộm đieQyF sănFNsE hổ,”z3ti HeQyFắn đZcpxột NT3Ynhiên nói,“ChoNT3Y nz3tiên z3tisẽ khônZcpxg Zcpxbỏ z3tilại nnZcpxàng meQyFột mình.” 

HeQyFắn, z3tihiểu đượcFNsE tâmeQyF tưeQyF củaz3ti nàngFNsE. TronFNsEg mắtZcpx FNsEY ZcpxY lFNsEóe reQyFa nhiềueQyF tiz3tia sáneQyFg maFNsEng tz3tiheo ýeQyF cưeQyFời ôz3tin neQyFhu, khônZcpxg biếtZcpx vìZcpx Zcpxsao, Zcpxhiện tNT3Yại, chỉz3ti cFNsEần z3tiở bênNT3Y cạnheQyF hắn,eQyF nàeQyFng lạiz3ti cz3tió teQyFhể cảeQyFm nhậnZcpx đượcNT3Y NT3Ythật sâeQyFu hạnhZcpx phúc. 

“ÂeQyFn, FNsEvậy z3tilúc chàNT3Yng đZcpxi NT3Ysăn bạchNT3Y eQyFhổ phảieQyF maZcpxng theQyFeo Zcpxta.” NeQyFàng yNT3Yêu cầu. 

“NàeQyFng kz3tihông thZcpxể điNT3Y, nhieQyFều nhấtNT3Y chỉz3ti cóFNsE thểNT3Y đứngNT3Y Zcpxở NT3Yxa xZcpxa nhìn.” 

z3tiHắn nghĩNT3Y eQyFnghĩ, eQyFra quFNsEyết địnhz3ti nàeQyFy, cZcpxhỉ z3ticó ởz3ti rấtZcpx FNsExa neQyFhìn, mNT3Yới z3tisẽ khZcpxông tieQyFến veQyFào, cũZcpxng sẽNT3Y Zcpxcó NT3Ynguy hiểm. 

“NhưngZcpx mz3tià, trFNsEên ngeQyFười eQyFta kZcpxhông hềZcpx FNsEcó thươnFNsEg tz3tiổn, ngươiZcpx xZcpxem, z3titrừ beQyFỏ bịZcpx nZcpxgười nàoZcpx đóZcpx NT3Ylưu lạieQyF z3timột đốngFNsE xaz3tinh teQyFím, trêZcpxn ngFNsEười FNsEvết z3tithương nàoZcpx cũeQyFng khôngFNsE có.” 

NànNT3Yg eQyFleo lZcpxên geQyFiường, kéoeQyF tZcpxay áoz3ti lêneQyF, leQyFộ rFNsEa NT3Ydấu hz3tiôn eQyFngân cZcpxhi chZcpxit teQyFrên cáZcpxnh taNT3Yy, aizNT3Y, FNsEchỉ FNsElà cz3tiánh tNT3Yay tNT3Yhôi, đừz3ting nóeQyFi NT3Ytrên ngưz3tiời. =]] 

ánh mắtFNsE Pz3tihù NT3YVân KhFNsEâu TrạchZcpx độtNT3Y FNsEnhiên nóZcpxng lênz3ti, lNT3Yôi FNsEbàn FNsEtay z3titrắng ngầZcpxn FNsEcủa nNT3Yàng lạiNT3Y, nhẹZcpx nhànZcpxg hôn. 

Ôn nhFNsEu vNT3Yùng vẩNT3Yy, nàz3ting FNsEđã rơiz3ti trz3tiong lònZcpxg eQyFhắn, eQyFhắn eQyFkhông FNsEcần tz3tiốn nNT3Yhiều sứZcpxc, queQyFả NT3Ylaa2 dZcpxễ nhFNsEư trNT3Yở bàZcpxn tay. 

“Lầnz3ti nàFNsEy, còFNsEn Zcpxnói cẩnz3ti thậnz3ti miệngz3ti vNT3Yết tFNsEhương nZcpxữa không?” 

Hắn đắeQyFc z3tiý Zcpxnói, đãZcpx NT3Ybiết nàFNsEng sẽz3ti kZcpxhông nheQyFu thuậFNsEn nZcpxhư thế,FNsE vz3tiì miFNsEễn ceQyFho NT3Ynàng cằnz3ti FNsEnhằn nóNT3Yi lNT3Yiên miênNT3Y khZcpxông FNsEdứt, FNsEcúi FNsEđầu hZcpxôn eQyFlên Zcpxmôi nàng. 

ZcpxNhưng, hNT3Yắn vừaeQyF nóiZcpx xoNT3Yng, neQyFàng xấuZcpx FNsEhổ liZcpxếc Zcpxliếc mz3tiắt meQyFột cái,FNsE thùyz3ti hạNT3Y meQyFi mắt. 

“FNsENhưng z3timà, NT3Yta còFNsEn cFNsEó Zcpxmiệng vz3tiết thương.” 

“Chỗ nào?”eQyF z3tiHắn geQyFiật mìz3tinh, eQyFcòn NT3Ycó FNsEvết tZcpxhương sao? 

“SáeQyFng nFNsEay z3timới thưFNsEợng dược,Zcpx z3tihiện tạiz3ti đãZcpx qNT3Yuên sao?” 

NFNsEàng dz3tiùng taeQyFy nz3tihéo nZcpxhẹ vàoZcpx eeQyFo hắn,Zcpx FNsEsắc mặtZcpx phZcpxiếm hồng. 

BừngZcpx tỉZcpxnh đạiz3ti ngộ,z3ti Zcpxhắm tàeQyF tứFNsE mỉmNT3Y cười,NT3Y giưZcpxơng mi. 

“eQyFVậy trẫmz3ti sẽNT3Y giúZcpxp nz3tiàng xứceQyF thuốZcpxc mộteQyF lầnNT3Y nữa?” 

Ân? z3tiÝ NT3Ylà, muốnFNsE nàngZcpx rồieQyF xứcNT3Y thuốNT3Yc? ZcpxTrong đầuFNsE z3tiY z3tiY trZcpxực tiếeQyFp phiêeQyFn dz3tiịch, đầuFNsE “z3tioành” mộtNT3Y tiếngZcpx, meQyFắt đỏeQyF beQyFừng lên… 

“Chàng khônNT3Yg NT3Ythể z3tinhịn xuốngZcpx sao?Zcpx” NàngeQyF đèeQyF lạFNsEi bànZcpx taZcpxy Zcpxto FNsEđang rụcFNsE z3tirịch, bấtz3ti đắFNsEc FNsEdĩ nói. 

Giốz3ting nhZcpxư làeQyF FNsEmột tiểNT3Yu hàiz3ti tửNT3Y thíZcpxch ăz3tin kẹo,eQyF ănFNsE FNsEmãi cũngNT3Y khôngZcpx chánz3ti, eQyFhắn nFNsEũng nịu” 

“VàiNT3Y ngàynữa,NT3Y MẫnZcpx HáchZcpx phỏZcpxng chz3tiừng sẽFNsE NT3Ytìm NT3Yđược bạcz3tih hổ,Zcpx FNsEđến FNsElúc đó,z3ti NT3Ytrẫm muốnNT3Y thânFNsE cậnZcpx nFNsEàng FNsEcũng kZcpxhông được,z3ti NT3Ynàng nhẫneQyF tâmFNsE đẩZcpxy tZcpxrẫm eQyFra sFNsEao?” HeQyFắn mâz3tin Zcpxthần, ởNT3Y môiNT3Y nàz3ting lạiFNsE đặZcpxt xuốngFNsE mộFNsEt nụeQyF heQyFôn thậFNsEt sâu. 

ThFNsEì rNT3Ya hắz3tin z3tiđã z3tisớm ngNT3Yhĩ Zcpxđến mấyFNsE thZcpxứ nz3tiày, z3tikhó trácZcpxh lạiFNsE maeQyFng mìnheQyF tớiFNsE NT3Ynơi nàZcpxy, nhưngFNsE màz3ti, nếuz3ti NT3Ylúc ấyNT3Y mìeQyFnh lNT3Yựa ceQyFhọn z3ticưỡi tiểuNT3Y hồngZcpx mFNsEã rờieQyF đz3tii, NT3Ybây giz3tiờ cũz3ting keQyFhông eQyFxuất hFNsEiện NT3Yloại tìnhZcpx huốneQyFg này,FNsE FNsEcho nêNT3Yn nz3tiói, muốeQyFn trNT3Yách cZcpxũng chỉFNsE cóz3ti thểNT3Y tráNT3Ych cFNsEhính mình. 

“ChàngeQyF sẽFNsE giúpeQyF FNsEta eQyFthượng dượNT3Yc lFNsEần nữaNT3Y sao?” 

NàngeQyF nhỏeQyF giọngZcpx nói,Zcpx bấtNT3Y đắcz3ti dĩ,FNsE vừaZcpx Zcpxnói xz3tiong lờieQyF này,NT3Y địaeQyF chưởngNT3Y FNsEcũng vửaNT3Y cởiZcpx FNsEbỏ z3tiy phZcpxục củaNT3Y nàngFNsE, bFNsEao lNT3Yấy mFNsEềm mại. 

Hắnz3ti thậtFNsE Zcpxsự FNsElà rz3tiất thz3tiích mềmeQyF mại,z3ti FNsEtròn teQyFròn ceQyFủa nz3tiàng, NT3Ythấy nàneQyFg thùNT3Yy hạFNsE mNT3Yi mắNT3Yt, rZcpxun rẩy,FNsE cz3tiúi đầu,Zcpx tFNsEầm mắteQyF dừNT3Yng ởFNsE z3tibàn teQyFay teQyFo củaFNsE FNsEmình, biz3tiểu hiệNT3Yn NT3Yđáng yFNsEêu, sắcFNsE mặtFNsE z3tiđà hồng. 

FNsE“Xem rFNsEa, nàneQyFg cNT3Yũng rNT3Yất heQyFưởng NT3Ythụ eQyFnha” HắZcpxn cưz3tiời nhZcpxạo FNsE, kFNsEéo tz3tiay nZcpxàng FNsEqua, đặFNsEt lz3tiên Zcpxngực eQyFmình,“Thử seQyFờ sờZcpx xFNsEem.” DùngFNsE eQyFánh mắtZcpx cổFNsE z3tivũ nZcpxhìn nàng. 

Cái eQyFgì hZcpxưởng Zcpxthụ chứz3ti, nàngFNsE chZcpxỉ làz3ti tòz3ti mòNT3Y, tòNT3Y Zcpxmò thNT3Yôi! FNsEVẻ mặteQyF z3tibối rối,eQyF nNT3Yhìn đóaZcpx hồZcpxng mZcpxai tz3tirước ngựcz3ti FNsEbị hNT3Yắn mNT3Ya sátFNsE, vuz3tiốt vZcpxe, luôZcpxn cảmNT3Y thZcpxấy cFNsEó điểeQyFm NT3Ykỳ quáiNT3Y, bNT3Yàn taz3tiy bịNT3Y hắneQyF kéoZcpx đZcpxến nZcpxgực, nànFNsEg Zcpxmuốn kFNsEháng nghFNsEị, nNT3Yhưng đNT3Yã FNsEbị hắnNT3Y luz3tiốn vàeQyFo quFNsEần eQyFáo đơnz3ti bạc,z3ti cảz3tim nhậneQyF dFNsEa thịtz3ti lạeQyFnh lạnh,FNsE cz3tiũng nheQyFư cảmZcpx z3tigiác rNT3Yõ ràNT3Yng dụcFNsE vZcpxọng giữaz3ti haeQyFi ceQyFhân hắneQyF Zcpxđã thZcpxức tỉnh,eQyF cz3tiứng rNT3Yắn hẳz3tin lên. 

FNsEHắn mNT3Yỗi lâNT3Yn đềueQyF cz3tió thểz3ti Zcpxphi lZcpxễ nàng,z3ti vìNT3Y cáeQyFi gZcpxì nàFNsEng khôNT3Yng thểz3ti NT3Yphi lễeQyF hắneQyF ? 

Y Y nuốt nước miếng một cái, mười ngón run rẩy tham nhập vào vạt áo của hắn, sờ sở lên cái bụng bằng phẳng, lòng bàn tay non mềm cọ cọ vào da thịt trơn nhẵn, cái loại cảm giác này, thật sự khó có thể dùng ngôn từ nào để hình dung, thoải mái khiến nàng nàng si mê.

“Thoải mái sao?” hắn dùng thanh âm khàn khàn hỏi. 

Nàng chỉ có thể nói như vậy, rất sợ mình nói có bao nhiêu ái muội, suy nghĩ một hồi mới hồi mới đáp: 

“Thực…. kỳ quái…cảm giác thực kỳ quái.” 

“Phải không? Nhưng mà trẫm cảm thấy thực thoải mái.” đôi mắt màu tím đột nhiên phiếm thượng một tầng tơ máu mỏng manh, tràn ngập cả ánh mắt, “Này làm trẫm càng muốn yêu nàng.” 

“……” Nàng còn chưa mở miệng, đã bị đối phương hôn thật sâu. 

Nàng hứng thú dạt dào học theo bộ dáng giở trò của ai đó, vuốt ve thân hình rắn chắc, không ngờ đối phương hít sâu một hơi, chế ngự không được nội tâm khát vọng, so với lần xâm nhập trước còn dũng mãnh hơn. 

Cảm giác phong phú làm nàng gần như hóa thành hư không…