Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường - Chương 181-182

 

CHƯƠNG 18EhbjKreg1: B8t9NÀNG LÀEhbjKreg AI? 

Hai ngườibiTPnphM cbiTPnphMứ nhbiTPnphMư thếB8t9, vuB8t9i B8t9đùa ầbiTPnphMm ĩEhbjKreg mEhbjKregột pB8t9hen, ăEhbjKregn chúB8t9t đồB8t9 ănB8t9, liB8t9ền ômbiTPnphM lấybiTPnphM nEhbjKreghau, tB8t9ừ từbiTPnphM ngủ. 

ĐanB8t9g mơbiTPnphM màngB8t9, ngbiTPnphMhe đưB8t9ợc mộtEhbjKreg tEhbjKregiếng gọibiTPnphM, biTPnphMY B8t9Y B8t9mở biTPnphMhai mắtEhbjKreg rabiTPnphM, nbiTPnphMghe đượbiTPnphMc EhbjKregKhâu TrB8t9ạch B8t9đang nhỏEhbjKreg giọngB8t9 biTPnphMnói mEhbjKregơ, nB8t9hắm chặtbiTPnphM biTPnphMmi mắtEhbjKreg B8t9run rẩy,B8t9 biTPnphMtoàn tEhbjKreghân lbiTPnphMạnh băng. 

ThấyEhbjKreg ácbiTPnphM mộnB8t9g? NàEhbjKregng nhEhbjKregìn thB8t9ấy B8t9bên gốiB8t9 cóB8t9 mộtB8t9 kbiTPnphMhăn tbiTPnphMay B8t9trắng tbiTPnphMinh, nEhbjKregội tâbiTPnphMm EhbjKregdâng lB8t9ên mB8t9ột B8t9trận ấEhbjKregm áp,EhbjKreg nEhbjKreghiều nbiTPnphMăm qEhbjKregua, hắnB8t9 vẫEhbjKregn duEhbjKregy tbiTPnphMrì thóiEhbjKreg quEhbjKregen nàyB8t9, vìbiTPnphM trướbiTPnphMc đâyEhbjKreg biTPnphMnàng B8t9vẫn thườEhbjKregng B8t9hay mEhbjKregơ tEhbjKreghấy nB8t9hững biTPnphMgiấc mbiTPnphMộng biTPnphMkì quái. 

CầmB8t9 EhbjKregti quyênbiTPnphM, nhẹbiTPnphM nhEhbjKregàng chàEhbjKreg lbiTPnphMau mbiTPnphMồ hôEhbjKregi trênbiTPnphM tránbiTPnphM hắn,biTPnphM độtB8t9 nbiTPnphMhiên, nghEhbjKrege đưB8t9ợc mB8t9ột cbiTPnphMâu, B8t9làm nEhbjKregàng dừbiTPnphMng B8t9lại độnbiTPnphMg tác. 

“Ngân Nhi……”biTPnphM HEhbjKregắn B8t9run rẩybiTPnphM, hB8t9ai tEhbjKregay EhbjKregnắm chặt. 

Ngân NEhbjKreghi, lạEhbjKregi lB8t9à NgânB8t9 B8t9Nhi, rốtEhbjKreg cB8t9uộc NgB8t9ân B8t9Nhi lEhbjKregà abiTPnphMi? NàbiTPnphMng thùyB8t9 hạbiTPnphM mB8t9i mắtB8t9, hbiTPnphMai biTPnphMtay nắmbiTPnphM chặtB8t9 B8t9ti qubiTPnphMyên, cắnB8t9 B8t9cắn môiEhbjKreg, kbiTPnphMhông rB8t9õ vEhbjKregì sabiTPnphMo trbiTPnphMong biTPnphMmiệng EhbjKregbọn biTPnphMhọ gọB8t9i đềEhbjKregu làEhbjKreg NbiTPnphMgân Nhi. 

KhâbiTPnphMu B8t9Trạch B8t9từ nbiTPnphMhỏ B8t9cùng EhbjKregnàng lớB8t9n lêB8t9n, ngoạiEhbjKreg biTPnphMtrừ biTPnphMnàng, rEhbjKregất B8t9ít khbiTPnphMi tibiTPnphMếp biTPnphMxúc vbiTPnphMới EhbjKregnữ EhbjKregtử, nhbiTPnphMư vậB8t9y, trB8t9ong miệbiTPnphMng hắn,EhbjKreg ‘NgânB8t9 NhiB8t9’ B8t9này lEhbjKregại từbiTPnphM đbiTPnphMâu mEhbjKregà đến? 

Còn vềEhbjKreg pB8t9hần MẫnbiTPnphM HáchbiTPnphM yêuEhbjKreg nbiTPnphMam…… HắnbiTPnphM cònEhbjKreg từngbiTPnphM gbiTPnphMọi EhbjKregmình lB8t9à “NgânB8t9 Nhi”,EhbjKreg lbiTPnphMàm nbiTPnphMàng ngB8t9hi nEhbjKreggờ rằng,biTPnphM phảiEhbjKreg chănbiTPnphMg nànEhbjKregg EhbjKregta cùngbiTPnphM nàngbiTPnphM, B8t9cùng SầmB8t9 NhiEhbjKreg, phảB8t9i biTPnphMchăng đềuEhbjKreg cEhbjKregó EhbjKregchung B8t9một bộbiTPnphM dEhbjKregáng biTPnphMhay không? 

“Ngân NhB8t9i, EhbjKregkhông biTPnphMcần rờB8t9i đi……”biTPnphM LEhbjKregúc này,EhbjKreg KhB8t9âu TrạchB8t9 rốB8t9t cuB8t9ộc khônbiTPnphMg ápbiTPnphM chếB8t9 đbiTPnphMược nộiB8t9 tâmB8t9 sbiTPnphMợ B8t9hãi, hôbiTPnphM biTPnphMto mộtB8t9 tiếnbiTPnphMg rồiEhbjKreg ngồiEhbjKreg bEhbjKregật dB8t9ậy, mởB8t9 EhbjKregmi mắt,biTPnphM hạEhbjKreg EhbjKregxuống mộEhbjKregt giọtB8t9 tEhbjKreghanh lệ. 

“ChàngEhbjKreg thấyEhbjKreg EhbjKregác mộng.biTPnphM” EhbjKregY B8t9Y B8t9ôn nhB8t9u nói,biTPnphM cEhbjKreghà biTPnphMlau EhbjKregsạch sẽEhbjKreg nướcEhbjKreg mbiTPnphMắt biTPnphMcủa hắn. 

TỉB8t9nh táB8t9o lbiTPnphMại, B8t9hắn độtB8t9 nhiênB8t9 chếB8t9 trEhbjKregụ cổB8t9 biTPnphMtay nàng,biTPnphM sắcEhbjKreg mặtEhbjKreg EhbjKregcó chútbiTPnphM sốEhbjKregt ruột,biTPnphM cbiTPnphMũng mEhbjKregang biTPnphMtheo mbiTPnphMột biTPnphMtia B8t9lạnh nhưbiTPnphM băng: 

“Trẫm,B8t9 vB8t9ừa rB8t9ồi nbiTPnphMói cáEhbjKregi gìEhbjKreg, nàbiTPnphMng cóEhbjKreg nbiTPnphMghe đượcB8t9 hB8t9ay không!” 

Ngay lúcEhbjKreg biTPnphMtừ B8t9trong B8t9mộng tỉnhEhbjKreg lạbiTPnphMi, hB8t9ắn tựB8t9a biTPnphMhồ B8t9hô biTPnphMlên mEhbjKregột tB8t9iếng, nhB8t9ưng màB8t9, lạiEhbjKreg B8t9không dábiTPnphMm xácB8t9 định,B8t9 biTPnphMchính EhbjKregmình EhbjKregrốt cbiTPnphMuộc cEhbjKregó thốtB8t9 thànbiTPnphMh tiB8t9ếng B8t9hay không. 

NàngB8t9, rốEhbjKregt cuEhbjKregộc cbiTPnphMó ngEhbjKreghe đượcEhbjKreg cB8t9ái gìbiTPnphM B8t9hay không? 

“……”EhbjKreg EhbjKregNàng qbiTPnphMuyệt B8t9mi, nEhbjKreghìn thoángEhbjKreg EhbjKregqua B8t9cổ EhbjKregtay bB8t9ị hắnbiTPnphM bEhbjKregóp chặtB8t9, thEhbjKregoáng EhbjKregđau đớB8t9n, “EhbjKregCái EhbjKreggì cũnbiTPnphMg khbiTPnphMông ngEhbjKreghe đượcB8t9, cáiEhbjKreg gìbiTPnphM cbiTPnphMhàng B8t9cũng kEhbjKreghông B8t9có nói.” 

Vì NbiTPnphMgân EhbjKregNhi, hắnEhbjKreg biTPnphMthế nhưngB8t9 lEhbjKregại thươngbiTPnphM tổnbiTPnphM mìnhB8t9 màB8t9 khôngbiTPnphM biết,B8t9 xebiTPnphMm rbiTPnphMa, EhbjKregnữ tửbiTPnphM nàB8t9y ởB8t9 B8t9trong lònbiTPnphMg hắnbiTPnphM cEhbjKregó biTPnphMmột vịbiTPnphM tríB8t9 vôB8t9 cùngB8t9 quB8t9an tbiTPnphMrọng, biTPnphMnghĩ đếnB8t9 đâEhbjKregy, lònbiTPnphMg B8t9của nB8t9àng độtbiTPnphM EhbjKregnhiên đabiTPnphMu đớnEhbjKreg, cEhbjKreghua EhbjKregxót biTPnphMkhông thôi. 

“B8t9Cái EhbjKreggì biTPnphMcũng chưB8t9a biTPnphMnói……” HEhbjKregắn nhEhbjKregẹ nhàB8t9ng hEhbjKregư rEhbjKrega mộtbiTPnphM hơi,EhbjKreg mbiTPnphMay mắn,B8t9 cuốiB8t9 cùngbiTPnphM khônB8t9g làB8t9m biTPnphMcho nànbiTPnphMg nbiTPnphMghe được. 

“TaB8t9 đEhbjKregi phbiTPnphMân phóbiTPnphM nữEhbjKreg hEhbjKregộ vệbiTPnphM đemB8t9 đồEhbjKreg ănB8t9 tiếEhbjKregn vào,biTPnphM đB8t9ã tbiTPnphMrưa EhbjKregrồi, cB8t9ũng nB8t9ên B8t9ăn biTPnphMmột chútB8t9 gì.”EhbjKreg B8t9Nàng thB8t9ùy hbiTPnphMạ biTPnphMmi B8t9mắt, đeB8t9m biTPnphMti quyênEhbjKreg đbiTPnphMể EhbjKregvào EhbjKregtrong tbiTPnphMay EhbjKreghắn, xbiTPnphMoay ngbiTPnphMười xuốEhbjKregng giường,B8t9 mbiTPnphMặc qB8t9uần ábiTPnphMo đibiTPnphM rB8t9ồi biTPnphMđi EhbjKregra ngoài. 

Trước cửa. 

“Hoàng phEhbjKregi, HoB8t9àng TB8t9hượng cóEhbjKreg phảiEhbjKreg lạiB8t9 tbiTPnphMhấy ácEhbjKreg biTPnphMmộng haB8t9y kbiTPnphMhông, sEhbjKregao B8t9lại lớnbiTPnphM B8t9tiếng nB8t9hư thếB8t9.” mộEhbjKregt nữEhbjKreg B8t9hộ vệB8t9 cbiTPnphManh gEhbjKregiữ ởbiTPnphM cửaEhbjKreg, B8t9nhỏ giB8t9ọng hỏi. 

EhbjKreg“Không có.”biTPnphM NàngB8t9 thảnEhbjKreg nhbiTPnphMiên lbiTPnphMắc đầu,biTPnphM dặB8t9n dòbiTPnphM nàngbiTPnphM cbiTPnphMhuẩn bịB8t9 mbiTPnphMột EhbjKregít thựcEhbjKreg biTPnphMvật B8t9tahnh đbiTPnphMạm, trbiTPnphMánh cB8t9ho miEhbjKregệng vếtbiTPnphM thươnEhbjKregg EhbjKregcòn chB8t9ưa khỏiB8t9 biTPnphMhẳn bịEhbjKreg cưB8t9ơng lênEhbjKreg, kB8t9hó khEhbjKregép miệng. 

NB8t9ữ hbiTPnphMộ vệB8t9 biTPnphMlĩnh mệbiTPnphMnh mbiTPnphMà đEhbjKregi, biTPnphMY biTPnphMY nhìnEhbjKreg tEhbjKregheo thâB8t9n EhbjKregảnh cEhbjKregủa nàB8t9ng, vụngB8t9 trộbiTPnphMm EhbjKregnhẹ biTPnphMnhàng thởEhbjKreg biTPnphMra, mB8t9ay mắbiTPnphMn nànB8t9g EhbjKregta đB8t9è thấpbiTPnphM thabiTPnphMnh âm. 

NhB8t9ưng mB8t9à, vừabiTPnphM quaEhbjKregy ngưB8t9ời lại,EhbjKreg EhbjKreglại nhìnbiTPnphM thấyEhbjKreg khuônbiTPnphM mặtB8t9 B8t9cứng nEhbjKreggắc củabiTPnphM hắnEhbjKreg, biTPnphMlạnh lùEhbjKregng nghễbiTPnphM nàngB8t9, khôbiTPnphMng cóEhbjKreg mởB8t9 mB8t9iệng, tB8t9rầm mbiTPnphMặc B8t9xoay ngườibiTPnphM xốcbiTPnphM lêEhbjKregn biTPnphMbức biTPnphMrèm cEhbjKreghe, khậpbiTPnphM khiễngEhbjKreg EhbjKregđi vào. 

NàngbiTPnphM cũngB8t9 bướcbiTPnphM nbiTPnphMhanh EhbjKregđuổi kịbiTPnphMp, cẩEhbjKregn thbiTPnphMận gibiTPnphMúp đỡ. 

“NàngEhbjKreg cbiTPnphMái gìB8t9 đềuB8t9 EhbjKregnghe đượcbiTPnphM, vìEhbjKreg B8t9sao biTPnphMkhông hỏiEhbjKreg trẫm?B8t9” biTPnphMHắn EhbjKregtận lEhbjKregực khốngB8t9 chếEhbjKreg âbiTPnphMm điệuEhbjKreg biTPnphMcủa chbiTPnphMính mìnhB8t9, kEhbjKreghó tB8t9ránh khEhbjKregỏi rubiTPnphMn run. 

“CácEhbjKreg ngB8t9ười, abiTPnphMi cũB8t9ng khôngbiTPnphM muốnB8t9 nóiEhbjKreg EhbjKregcho tbiTPnphMa biết,biTPnphM EhbjKregta EhbjKreghỏi EhbjKregthì EhbjKregsẽ cóbiTPnphM đápEhbjKreg ánbiTPnphM sao?” 

biTPnphMChua sB8t9ót cbiTPnphMười, B8t9nàng B8t9giúp đbiTPnphMỡ hắbiTPnphMn biTPnphMngồi xuốbiTPnphMng giường,EhbjKreg vếtB8t9 thươngbiTPnphM khEhbjKregông cbiTPnphMòn cbiTPnphMhảy mB8t9áu, B8t9may mắnEhbjKreg, B8t9dược hiệbiTPnphMu nàB8t9y biTPnphMcó biTPnphMvẻ hEhbjKregữu hiệbiTPnphMu, cóEhbjKreg B8t9thể cầEhbjKregm máB8t9u, nhưnB8t9g mà,biTPnphM lbiTPnphMên màybiTPnphM lạB8t9i rấtbiTPnphM chậm,EhbjKreg chỉbiTPnphM cóB8t9 mbiTPnphMột lớB8t9p mEhbjKregỏng, biTPnphMtựa nEhbjKreghư chỉB8t9 đEhbjKregộng mạnB8t9h mộB8t9t biTPnphMchút sẽEhbjKreg B8t9lại vỡB8t9 ra. 

Mím môi,B8t9 hắbiTPnphMn B8t9nhẹ nhàngbiTPnphM nbiTPnphMắm lấEhbjKregy bàbiTPnphMn tB8t9ay nhỏB8t9 bébiTPnphM, đôiB8t9 mB8t9ắt nhEhbjKregất thờbiTPnphMi nB8t9hu hòbiTPnphMa xuốngbiTPnphM dướiB8t9, EhbjKregngăn EhbjKregý cười. 

“NàEhbjKregng mbiTPnphMuốn biếtB8t9 sao?” 

ÝbiTPnphM tứEhbjKreg cEhbjKregủa hB8t9ắn lB8t9à, biTPnphMcó thểEhbjKreg nóiEhbjKreg chB8t9o chínbiTPnphMh mìB8t9nh biết?EhbjKreg biTPnphMY EhbjKregY ngB8t9ạc nhbiTPnphMiên B8t9ngẩng đầu,EhbjKreg đốibiTPnphM dB8t9iện vớibiTPnphM B8t9tầm mắtB8t9 cEhbjKregủa hắn,biTPnphM cóbiTPnphM chútB8t9 khôngEhbjKreg thểbiTPnphM EhbjKregtin, rốtEhbjKreg cụB8t9c hắbiTPnphMn cũB8t9ng chEhbjKregịu mởEhbjKreg miệngbiTPnphM B8t9nói chEhbjKrego mB8t9ình biết. 

MbiTPnphMột nữEhbjKreg tử,B8t9 vìB8t9 saB8t9o cB8t9uốn lB8t9ấy tâmB8t9 biTPnphMcủa haEhbjKregi naB8t9m nhân? 

“NếuB8t9 nhB8t9ư phảB8t9i miB8t9ễn cưỡB8t9ng, EhbjKregvề biTPnphMsau rbiTPnphMồi hãybiTPnphM nói.”biTPnphM NàngEhbjKreg cóB8t9 B8t9thể nhìnB8t9 B8t9ra được,biTPnphM trEhbjKregên biTPnphMmặt EhbjKreghắn EhbjKregmiễn cưbiTPnphMỡng cườiEhbjKreg vui. 

Rút hbiTPnphMai EhbjKregtay biTPnphMra, nàngbiTPnphM biTPnphMđi B8t9ngăn tủ,EhbjKreg lấyEhbjKreg mộtEhbjKreg lọB8t9 dượB8t9c lạEhbjKregi đâB8t9y, ngồibiTPnphM xB8t9ổm xuốB8t9ng, B8t9cuốn ốnbiTPnphMg quầnEhbjKreg củB8t9a hắEhbjKregn lên,EhbjKreg EhbjKregnhẹ nhàngB8t9 mởB8t9 lọEhbjKreg thuốcbiTPnphM raEhbjKreg, B8t9đổ rEhbjKrega mộtbiTPnphM íEhbjKregt bộtB8t9 màuB8t9 trEhbjKregắng, cẩnB8t9 thậnEhbjKreg biTPnphMrắc biTPnphMlên vếtbiTPnphM thương. 

“Ngân NB8t9hi khôngEhbjKreg pbiTPnphMhải aB8t9ii kháB8t9c, B8t9là nàng.” 

HắB8t9n mởEhbjKreg miệbiTPnphMng nói,biTPnphM nhìnB8t9 nànbiTPnphMg ngạcbiTPnphM nB8t9hiên, tbiTPnphMrừng lớB8t9n EhbjKregmắt hạnEhbjKregh nhìB8t9n vbiTPnphMào khuônbiTPnphM EhbjKregmặt B8t9bình thảnEhbjKreg B8t9của chínB8t9h mìnhEhbjKreg, B8t9nhất thờbiTPnphMi hìB8t9nh thB8t9ành EhbjKreg2 trạbiTPnphMng thábiTPnphMi biTPnphMđối lập. 

B8t9“Khâu TrạEhbjKregch, cEhbjKreghàng khbiTPnphMông EhbjKregphải B8t9hồ đồB8t9 rồEhbjKregi chứB8t9, tbiTPnphMa làbiTPnphM EhbjKregY EhbjKregY, khôbiTPnphMng phảiEhbjKreg NbiTPnphMgân NB8t9hi, tB8t9ừ nB8t9hỏ EhbjKregđến lbiTPnphMớn, B8t9ta B8t9cũng cB8t9hưa từngB8t9 nghEhbjKrege B8t9thái hoàngEhbjKreg ThEhbjKregái HậubiTPnphM nhắcbiTPnphM EhbjKregtới haEhbjKregy biTPnphMban cbiTPnphMho tB8t9a tB8t9ục daEhbjKregnh nàB8t9y, cbiTPnphMhàng đanB8t9g nóB8t9i giỡnEhbjKreg pEhbjKreghải không?”biTPnphM NàB8t9ng nB8t9ột nbiTPnphMột nEhbjKregói, nhB8t9ìn biểubiTPnphM tìbiTPnphMnh trênbiTPnphM mặtEhbjKreg hắnB8t9 nghiB8t9êm túcbiTPnphM mEhbjKregà thoánB8t9g B8t9rung mình. 

TuấnEhbjKreg mbiTPnphMi kB8t9hinh loB8t9ng, hB8t9ắn nbiTPnphMhu nhbiTPnphMu hB8t9uyệt tB8t9hái dưbiTPnphMơng, tấtbiTPnphM nhiênEhbjKreg EhbjKreglà biTPnphMbiết đưbiTPnphMợc, mìnhbiTPnphM nóEhbjKregi nB8t9hư vB8t9ậy sẽEhbjKreg làmbiTPnphM chB8t9o nB8t9àng khônEhbjKregg rõbiTPnphM ràngEhbjKreg, EhbjKregnhưng nếuEhbjKreg B8t9cứ ibiTPnphMm biTPnphMlặng, chB8t9ỉ sợ,B8t9 hắnB8t9 sẽEhbjKreg bB8t9ị hiểbiTPnphMu lầB8t9m, biTPnphMtrở thàB8t9nh biTPnphMhoa tEhbjKregâm nabiTPnphMm tử. 

“NàngB8t9 biTPnphMthật biTPnphMsự lB8t9à NgâbiTPnphMn NhEhbjKregi, EhbjKregkhông đúng,EhbjKreg EhbjKregphải nóiEhbjKreg, NB8t9gân NhB8t9i làbiTPnphM biTPnphMnàng, lB8t9à biTPnphMtên trướcbiTPnphM đâbiTPnphMy biTPnphMcủa nàng.” 

đôB8t9i mbiTPnphMắt EhbjKregmàu tímB8t9 B8t9dần dB8t9ần chuyEhbjKregển thànEhbjKregh thEhbjKregâm thúEhbjKregy, yêbiTPnphMn lặEhbjKregng nbiTPnphMhìn duB8t9ng nB8t9han biTPnphMcủa nàng,…EhbjKreg nB8t9gũ quabiTPnphMn khônB8t9g biTPnphMđồng dạng,B8t9 giốnEhbjKregg biTPnphMnhau, B8t9chỉ cEhbjKregó mộtbiTPnphM biTPnphMnụ cưB8t9ời B8t9ngọt ngàbiTPnphMo nhEhbjKregư hbiTPnphMoa EhbjKreglê đbiTPnphMầu xubiTPnphMân, biTPnphMcòn cóB8t9 linbiTPnphMh hồn. 

“tênB8t9 trướcbiTPnphM đâEhbjKregy cB8t9ủa ta?” 

NànB8t9g căB8t9n bảEhbjKregn biTPnphMlà B8t9không hEhbjKregiểu hEhbjKregắn đaB8t9ng nóEhbjKregi cáiEhbjKreg gB8t9ì, “ChẳngbiTPnphM lẽ,EhbjKreg EhbjKregta từngB8t9 B8t9bị mấB8t9t trB8t9í nhớ?B8t9” EhbjKregNếu khônEhbjKregg, nhưB8t9 thếbiTPnphM nàEhbjKrego lạiEhbjKreg biTPnphMkhông biEhbjKregết biTPnphMtrước EhbjKregkia mìnbiTPnphMh B8t9kêu làB8t9 NgânEhbjKreg Nhi? 

HơEhbjKregn nữB8t9a, cóbiTPnphM đB8t9ôi khibiTPnphM, ánhEhbjKreg mắB8t9t hắnEhbjKreg khEhbjKregi nB8t9hìn nàngbiTPnphM, dưEhbjKregờng nEhbjKreghư khbiTPnphMông pbiTPnphMhải đanbiTPnphMg nhìbiTPnphMn nàng,EhbjKreg biTPnphMmà đbiTPnphMang nbiTPnphMhìn mộB8t9t ngườiEhbjKreg khác. 

“KhB8t9ông phải,”B8t9 HắnEhbjKreg nhẹbiTPnphM nhàngbiTPnphM lắEhbjKregc đầu,B8t9“Đó lB8t9à tênbiTPnphM B8t9trong kiếpbiTPnphM B8t9trước EhbjKregcủa nàng!” 

đôi mbiTPnphMắt B8t9màu tímbiTPnphM lEhbjKregộ rEhbjKrega mộEhbjKregt cỗbiTPnphM B8t9kỳ quanEhbjKregg kỳB8t9 dị,B8t9 trướcEhbjKreg B8t9mắt tựbiTPnphMa B8t9hồ xuấtEhbjKreg hiệnbiTPnphM mEhbjKregột tB8t9hân B8t9ảnh EhbjKregxinh đẹp,B8t9 thíEhbjKregch mặcEhbjKreg EhbjKregmột tbiTPnphMhân quầbiTPnphMn áB8t9o đơnbiTPnphM giản,B8t9 màuB8t9 B8t9hoa EhbjKreglê, bbiTPnphMên mEhbjKregôi lEhbjKreguôn B8t9có B8t9ý cưB8t9ời EhbjKregôn nhEhbjKregu, thườbiTPnphMng habiTPnphMy thânEhbjKreg mB8t9ật ôbiTPnphMm cánEhbjKregh B8t9tay hEhbjKregắn, EhbjKreggọi “ViêmEhbjKreg HiB8t9, biTPnphMngươi lEhbjKregà B8t9Viêm B8t9Hi củEhbjKrega NgânbiTPnphM Nhi.” 

KiếB8t9p trướcbiTPnphM? NànB8t9g rEhbjKregõ rànEhbjKregg B8t9là từEhbjKreg tEhbjKreghế kỷbiTPnphM B8t921 đếbiTPnphMn, bọEhbjKregn họ,EhbjKreg EhbjKregcó biTPnphMphải lầmB8t9 biTPnphMrồi haB8t9y kbiTPnphMhông? NB8t9àng cắEhbjKregn môbiTPnphMi biTPnphMdưới, độtB8t9 nhEhbjKregiên pháB8t9t hiệbiTPnphMn, nEhbjKregàng thậEhbjKregt sợB8t9 hãEhbjKregi loB8t9ại saEhbjKregi lầbiTPnphMm nàB8t9y, nếubiTPnphM nàEhbjKregng khEhbjKregông phảibiTPnphM ngbiTPnphMười mbiTPnphMà bọnbiTPnphM hB8t9ọ chbiTPnphMờ moEhbjKregng, vậybiTPnphM nàngbiTPnphM nêB8t9n làbiTPnphMm cábiTPnphMi gìEhbjKreg EhbjKregbây giờ? 

EhbjKreg“kiếp trướcB8t9 củabiTPnphM taEhbjKreg, lEhbjKregà ngườiB8t9 nhbiTPnphMư thếbiTPnphM nào?”EhbjKreg EhbjKregNàng nộtB8t9 nbiTPnphMột B8t9mở miệbiTPnphMng, rấB8t9t lB8t9à sbiTPnphMợ hãi. 

“làbiTPnphM mộEhbjKregt ngườiB8t9 EhbjKregmà B8t93 ngườiEhbjKreg chúngEhbjKreg biTPnphMta B8t9đều hếtEhbjKreg lB8t9òng thưB8t9ơng yêu.” 

TiếngbiTPnphM nbiTPnphMói khàB8t9n khEhbjKregàn biTPnphMxuống, tựaB8t9 biTPnphMhồ cB8t9ó chútEhbjKreg ngB8t9hẹn ngào,EhbjKreg kýbiTPnphM ứB8t9c xEhbjKrega xưbiTPnphMa bEhbjKregất B8t9chợt tràB8t9n vềbiTPnphM, EhbjKregđau xbiTPnphMót, ngEhbjKregọt nB8t9gào, biTPnphMđan EhbjKregxen biTPnphMvào nhau… 

Ba ngEhbjKregười? NgoạiB8t9 EhbjKregtrừ hắnEhbjKreg cùngB8t9 MB8t9ẫn HácB8t9h B8t9yêu EhbjKregnam, EhbjKregcòn cóEhbjKreg abiTPnphMi? NànB8t9g giậB8t9t mình. 

“Vì EhbjKregsao, B8t9các nbiTPnphMgười bibiTPnphMết, NgâbiTPnphMn biTPnphMNhi nhấtB8t9 địnhbiTPnphM lbiTPnphMà taB8t9?” ĐâybiTPnphM biTPnphMmới B8t9là B8t9điểm mấubiTPnphM chEhbjKregốt EhbjKreg, nàEhbjKregng quảB8t9 thựcEhbjKreg B8t9rất lbiTPnphMà sEhbjKregợ biTPnphMhãi, đáEhbjKregp ánbiTPnphM khônB8t9g nB8t9hư mìbiTPnphMnh nghbiTPnphMĩ, lbiTPnphMại khônB8t9g thbiTPnphMể khEhbjKregông hỏi. 

“Chỉ cầnbiTPnphM liếcEhbjKreg mbiTPnphMắt mộtEhbjKreg cEhbjKregái, biTPnphMta liB8t9ền cóB8t9 thểEhbjKreg biTPnphMnhận rEhbjKrega nàng.” 

biTPnphMHắn đB8t9ột nhiEhbjKregên EhbjKregnở nụbiTPnphM cười,EhbjKreg ánbiTPnphMh mắtEhbjKreg vụtbiTPnphM B8t9sáng, hEhbjKregai tbiTPnphMay biTPnphMôm chầbiTPnphMm lấbiTPnphMy thiB8t9ên hB8t9ạ bB8t9é nhỏ, 

“B8t9Cho dbiTPnphMù làEhbjKreg hóaB8t9 thànB8t9h EhbjKregtro bbiTPnphMụi, EhbjKregta cũnB8t9g cóB8t9 EhbjKregthể EhbjKregnhận rB8t9a nbiTPnphMàng.” ÔB8t9m biTPnphMvào troB8t9ng lEhbjKregòng, qbiTPnphMuyến lubiTPnphMyến hítEhbjKreg lấybiTPnphM hươngbiTPnphM thơEhbjKregm ngọtB8t9 ngbiTPnphMào B8t9trên ngưB8t9ời nàng. 

TEhbjKregrên ngườibiTPnphM nàbiTPnphMng biTPnphMcũng phátbiTPnphM rbiTPnphMa mbiTPnphMùi EhbjKreghoa lê……B8t9 ĐộcEhbjKreg đáo,EhbjKreg B8t9không B8t9gì thabiTPnphMy tEhbjKreghế đB8t9ược, làbiTPnphM mùiEhbjKreg hB8t9ương củbiTPnphMa biTPnphMlinh EhbjKreghồn nàng! 

 

CHƯƠNG 1biTPnphM82: CẨNB8t9 EhbjKregTHẬN MIbiTPnphMỆNG VẾTEhbjKreg THƯƠNG

TùyB8t9 B8t9ý đEhbjKregể EhbjKreghắn ôbiTPnphMm mìbiTPnphMnh, hB8t9ai biTPnphMngười độtbiTPnphM nhB8t9iên iB8t9m EhbjKreglặng, nànbiTPnphMg B8t9tham lbiTPnphMuyến hơbiTPnphMi B8t9thở lànhbiTPnphM lạB8t9nh mB8t9à biTPnphMthoải máiB8t9 tronB8t9g lòngEhbjKreg, biTPnphMtrong tB8t9im độtEhbjKreg nhEhbjKregiên trởEhbjKreg nêB8t9n bìnbiTPnphMh thản,B8t9 mặcB8t9 biTPnphMkệ sựEhbjKreg tìnhB8t9 nhưB8t9 thếEhbjKreg nào,EhbjKreg B8t9hiện tạiEhbjKreg, haEhbjKregi ngườibiTPnphM EhbjKregbọn họEhbjKreg chEhbjKregỉ cầnEhbjKreg EhbjKregở cùbiTPnphMng mộbiTPnphMt chỗ,EhbjKreg B8t9cái B8t9gì cbiTPnphMũng kEhbjKreghông B8t9quan trọng,B8t9 vB8t9ô lEhbjKreguận lbiTPnphMà biTPnphMkiếp trướcB8t9 haB8t9y biTPnphMlà kB8t9iếp sau. 

“biTPnphMNàng, EhbjKregkhông EhbjKregmuốn biEhbjKregết chuyEhbjKregện tìnEhbjKregh ởB8t9 kiB8t9ếp trướcB8t9 sao?” 

Bàn taEhbjKregy EhbjKregto biTPnphMcủa PbiTPnphMhù B8t9Vân KhâuEhbjKreg TrạchbiTPnphM B8t9ôn nEhbjKreghu vB8t9uốt vuốtbiTPnphM lưEhbjKregng nàng,biTPnphM giEhbjKregống nhEhbjKregư đangEhbjKreg biTPnphMvuốt vbiTPnphMe cbiTPnphMon mEhbjKregèo nhỏ,biTPnphM B8t9đôi mbiTPnphMắt màuB8t9 tbiTPnphMím thâEhbjKregm EhbjKregý liếcbiTPnphM mắbiTPnphMt nhìbiTPnphMn khuônEhbjKreg mặtB8t9 nhỏEhbjKreg nhắnbiTPnphM trấnbiTPnphM địnhB8t9 mộB8t9t cái. 

“TB8t9a khônEhbjKregg muốbiTPnphMn biết.” 

NànEhbjKregg chậmbiTPnphM rãEhbjKregi biTPnphMlắc đầu,B8t9 tB8t9ựa hB8t9ồ, từbiTPnphM vEhbjKregẻ mbiTPnphMặt củaB8t9 EhbjKreghắn cùnB8t9g MEhbjKregẫn HB8t9ách yêbiTPnphMu biTPnphMnam, kB8t9iếp trướcEhbjKreg B8t9hẳn biTPnphMlà rấB8t9t B8t9là phứcB8t9 tạbiTPnphMp, nếubiTPnphM biTPnphMlà nhB8t9ư thế,B8t9 biTPnphMchính mìnB8t9h cB8t9ăn EhbjKregbản khônbiTPnphMg B8t9muốn biết. 

“ChoEhbjKreg biTPnphMdù biTPnphMnàng B8t9muốn biết,EhbjKreg B8t9hiện tạibiTPnphM EhbjKregcũng khôngB8t9 thbiTPnphMể biTPnphMnói chEhbjKrego B8t9nàng nghe.” 

Hôn nhẹbiTPnphM vànB8t9h tB8t9ai củaEhbjKreg biTPnphMnàng, hắbiTPnphMn ôEhbjKregn EhbjKregnhu nóibiTPnphM, EhbjKregôm eB8t9o nhỏbiTPnphM, biTPnphMbàn tbiTPnphMay lB8t9ại bbiTPnphMắt đầuB8t9 khôngEhbjKreg aB8t9n pB8t9hận, xoB8t9a EhbjKregxoa mbiTPnphMềm mại. 

Nói cábiTPnphMch khEhbjKregác, B8t9từ đầbiTPnphMu tbiTPnphMới đuôEhbjKregi, hắnB8t9 chỉB8t9 tínEhbjKregh EhbjKregnói EhbjKregcho nàbiTPnphMng B8t9bấy nhbiTPnphMiêu EhbjKregmà tEhbjKreghôi? NànEhbjKregg chánB8t9 nảnEhbjKreg, B8t9đã sớB8t9m bibiTPnphMết nbiTPnphMam nhânbiTPnphM nàbiTPnphMy thậtB8t9 phEhbjKregúc hắc,EhbjKreg biTPnphMgiang sơnbiTPnphM dễbiTPnphM đổiEhbjKreg bảnEhbjKreg tbiTPnphMính khóEhbjKreg biTPnphMdời, EhbjKregnhưng mEhbjKregà, nàbiTPnphMng lạibiTPnphM thEhbjKregích hắnB8t9 nhưB8t9 tbiTPnphMhế, biTPnphMcó B8t9phải B8t9nàng tB8t9hích cEhbjKreguồng ngượcB8t9 biTPnphMhay không? 

biTPnphM“Không được,B8t9 cònbiTPnphM cóEhbjKreg cEhbjKreghút đau.” 

Kinh biTPnphMngạc EhbjKregnhìn biTPnphMbàn tbiTPnphMay EhbjKregto đãEhbjKreg tbiTPnphMháo biTPnphMvạt biTPnphMáo trưbiTPnphMớc ngbiTPnphMực củabiTPnphM mB8t9ình, nànEhbjKregg tB8t9hấp giọngEhbjKreg ngănbiTPnphM cản,biTPnphM sbiTPnphMắc EhbjKregmặt hồngbiTPnphM biTPnphMtươi, biTPnphMtựa nbiTPnphMhư mB8t9ột qB8t9uả tábiTPnphMo B8t9chín mọng. 

Tuấn EhbjKregmi mộtbiTPnphM điều,B8t9 hEhbjKregắn tàB8t9 ácB8t9 EhbjKregnhu sát,biTPnphM rấbiTPnphMt thB8t9ích B8t9xem bộEhbjKreg dánbiTPnphMg thẹnB8t9 biTPnphMthùng củEhbjKrega nànbiTPnphMg, bạcEhbjKreg thầnbiTPnphM B8t9khinh dương,B8t9 cổbiTPnphM họEhbjKregng ttobiTPnphMát rB8t9a cườiB8t9 nhẹ. 

HưởngEhbjKreg thEhbjKregụ thâEhbjKregn mB8t9ình dầnB8t9 dbiTPnphMần biTPnphMmềm mại,biTPnphM cảB8t9 ngườiEhbjKreg choàngEhbjKreg lên. 

“MiệngEhbjKreg biTPnphMvết thưB8t9ơng, cbiTPnphMẩn thậnbiTPnphM miệnbiTPnphMg vếtbiTPnphM thươnB8t9g EhbjKregcủa chàng.” 

NàEhbjKregng kiB8t9nh hEhbjKregô biTPnphM, muốEhbjKregn đứngEhbjKreg EhbjKregdậy xebiTPnphMm cbiTPnphMó đụngB8t9 tớEhbjKregi habiTPnphMy khôngEhbjKreg, nhưEhbjKregng bEhbjKregị hắnbiTPnphM ômEhbjKreg chặt,EhbjKreg kEhbjKreghông dễB8t9 EhbjKregdàng bbiTPnphMuông ra. 

“KhôngbiTPnphM EhbjKregcó đụbiTPnphMng tbiTPnphMới, chbiTPnphMỉ cbiTPnphMần nànB8t9g đừngbiTPnphM nháEhbjKrego.” EhbjKregHắn đB8t9ạm cười,EhbjKreg khôB8t9ng kB8t9hỏi bEhbjKregị phảnbiTPnphM ứnbiTPnphMg đánB8t9g B8t9yêu củaB8t9 biTPnphMnàng B8t9làm B8t9ấm ápEhbjKreg cbiTPnphMả tráiB8t9 tim. 

“TrướcB8t9 EhbjKregphải băEhbjKregng B8t9bó lại,biTPnphM biTPnphMbằng kEhbjKreghông tEhbjKreghật sựbiTPnphM EhbjKregsẽ chạbiTPnphMm vB8t9ào biTPnphMvết tEhbjKreghương, tbiTPnphMhật biTPnphMvất vảbiTPnphM mớiEhbjKreg khébiTPnphMp lEhbjKregại. CbiTPnphMhàng khẳngEhbjKreg địnhbiTPnphM sẽEhbjKreg trbiTPnphMộm B8t9đi EhbjKregđi sáEhbjKregt hổ,B8t9 tB8t9a muốnB8t9 B8t9cản cB8t9ũng biTPnphMcản EhbjKregkhông đượcbiTPnphM, nhabiTPnphMnh lênB8t9, đEhbjKregể B8t9ta giúbiTPnphMp chàbiTPnphMng bănbiTPnphMg bóEhbjKreg.” biTPnphMNàng cB8t9ũng EhbjKregmặc kệEhbjKreg nhiB8t9ều nhEhbjKregư vB8t9ậy, dùnbiTPnphMg sEhbjKregức ngănEhbjKreg tabiTPnphMy hEhbjKregắn, cB8t9ầm bạcbiTPnphMh biTPnphMbố sạbiTPnphMch B8t9sẽ EhbjKregsớm chB8t9uẩn bịB8t9 tốtEhbjKreg bB8t9ao bbiTPnphMố baEhbjKrego vB8t9ây biTPnphMđi lên. 

MộtbiTPnphM tabiTPnphMy cEhbjKreghống biTPnphMkhuôn mặtEhbjKreg, hắB8t9n B8t9im lB8t9ặng nhbiTPnphMìn khubiTPnphMôn mặB8t9t B8t9ôn B8t9nhu, mEhbjKregày liễuEhbjKreg coEhbjKregng congEhbjKreg. MắbiTPnphMt B8t9to tB8t9ròn, tB8t9rong veB8t9o, mũB8t9i tibiTPnphMnh xảo,biTPnphM cbiTPnphMánh EhbjKregmôi biTPnphMđỏ hồEhbjKregng, cănbiTPnphMg biTPnphMmọng, chB8t9ỉ cầnbiTPnphM nhẹbiTPnphM nhànbiTPnphMg khẽbiTPnphM EhbjKregmở raB8t9, tbiTPnphMựa nhưbiTPnphM mộbiTPnphMt trEhbjKregái chEhbjKregín ngoB8t9n nEhbjKreggọt, làmEhbjKreg chEhbjKrego ngB8t9ười biTPnphMta kìmbiTPnphM lòB8t9ng EhbjKregkhông đậB8t9u muB8t9ốn biTPnphMcắn mộtEhbjKreg ngụm. 

EhbjKregLưu lB8t9oát biTPnphMcột mộtbiTPnphM cáB8t9i nbiTPnphMơ B8t9con bướm,B8t9 B8t9nàng vỗB8t9 vỗbiTPnphM tbiTPnphMay đứngB8t9 lên,biTPnphM nhìnB8t9 thấyEhbjKreg biTPnphMhắn nbiTPnphMhìn cbiTPnphMhằm chB8t9ằm biTPnphMmình, cóEhbjKreg chútB8t9 biTPnphMmạc dabiTPnphMnh kỳEhbjKreg biTPnphMdiệu, chẳnbiTPnphMg lẽEhbjKreg B8t9là mB8t9ặt EhbjKregmình EhbjKregdính cábiTPnphMi gìbiTPnphM sao? 

“TrẫmB8t9 B8t9sẽ kbiTPnphMhông trộmEhbjKreg EhbjKregđi sbiTPnphMăn hổ,”EhbjKreg EhbjKregHắn độtbiTPnphM nhiênB8t9 nói,“ChobiTPnphM nênB8t9 sẽB8t9 khbiTPnphMông biTPnphMbỏ lbiTPnphMại nnàngEhbjKreg mộtbiTPnphM mình.” 

HEhbjKregắn, hiểEhbjKregu B8t9được tâB8t9m tB8t9ư củbiTPnphMa nàng.EhbjKreg B8t9Trong mắB8t9t biTPnphMY biTPnphMY lB8t9óe B8t9ra nhiềubiTPnphM B8t9tia sEhbjKregáng mB8t9ang EhbjKregtheo ýB8t9 cườbiTPnphMi ôB8t9n nEhbjKreghu, kEhbjKreghông bB8t9iết B8t9vì B8t9sao, EhbjKreghiện tại,biTPnphM cEhbjKreghỉ cầEhbjKregn EhbjKregở bênB8t9 cạbiTPnphMnh hbiTPnphMắn, nàngEhbjKreg lEhbjKregại cB8t9ó thểB8t9 cbiTPnphMảm nhậnB8t9 đB8t9ược thậtEhbjKreg sEhbjKregâu hạnB8t9h phúc. 

“Ân, vEhbjKregậy lúbiTPnphMc biTPnphMchàng biTPnphMđi biTPnphMsăn bạchEhbjKreg hổEhbjKreg phEhbjKregải mB8t9ang thebiTPnphMo ta.biTPnphM” NàngbiTPnphM ybiTPnphMêu cầu. 

“NànbiTPnphMg B8t9không biTPnphMthể B8t9đi, nhibiTPnphMều nhấtB8t9 chbiTPnphMỉ cóEhbjKreg thểEhbjKreg đứngbiTPnphM ởbiTPnphM B8t9xa EhbjKregxa nhìn.” 

HắnbiTPnphM nghĩbiTPnphM ngEhbjKreghĩ, EhbjKregra qbiTPnphMuyết địnhEhbjKreg biTPnphMnày, chbiTPnphMỉ cóB8t9 B8t9ở rB8t9ất biTPnphMxa B8t9nhìn, mbiTPnphMới sẽEhbjKreg khônEhbjKregg tiEhbjKregến vàB8t9o, EhbjKregcũng biTPnphMsẽ cóB8t9 ngbiTPnphMuy hiểm. 

“Nhưng biTPnphMmà, tEhbjKregrên ngườiEhbjKreg B8t9ta khônEhbjKregg hềB8t9 cEhbjKregó thEhbjKregương tổn,B8t9 ngươibiTPnphM xebiTPnphMm, trừB8t9 bB8t9ỏ bịB8t9 ngườiB8t9 B8t9nào đóEhbjKreg lB8t9ưu lạiB8t9 mộB8t9t đbiTPnphMống xaB8t9nh tímbiTPnphM, tEhbjKregrên ngườibiTPnphM vếtEhbjKreg tB8t9hương EhbjKregnào cũnB8t9g khôEhbjKregng có.” 

NàB8t9ng lEhbjKregeo B8t9lên gibiTPnphMường, kB8t9éo taEhbjKregy EhbjKregáo lêB8t9n, lộEhbjKreg EhbjKregra dấuEhbjKreg hônbiTPnphM B8t9ngân cB8t9hi chibiTPnphMt EhbjKregtrên cánEhbjKregh tayB8t9, abiTPnphMiz, chỉB8t9 B8t9là cbiTPnphMánh tB8t9ay biTPnphMthôi, đừEhbjKregng nóbiTPnphMi trênEhbjKreg nbiTPnphMgười. =]] 

B8t9ánh mắtbiTPnphM PhB8t9ù VâEhbjKregn KhEhbjKregâu TB8t9rạch độtbiTPnphM nhiêB8t9n biTPnphMnóng EhbjKreglên, lôbiTPnphMi bbiTPnphMàn taB8t9y trB8t9ắng ngEhbjKregần củaB8t9 EhbjKregnàng lại,B8t9 nhEhbjKregẹ nbiTPnphMhàng hôn. 

Ôn biTPnphMnhu vùngB8t9 vẩy,B8t9 nànbiTPnphMg đEhbjKregã rB8t9ơi troEhbjKregng lònB8t9g biTPnphMhắn, hắB8t9n khôngEhbjKreg cầnB8t9 tốbiTPnphMn nhiB8t9ều sứEhbjKregc, qEhbjKreguả labiTPnphMa2 EhbjKregdễ biTPnphMnhư trởEhbjKreg bàbiTPnphMn tay. 

“Lần nàyB8t9, B8t9còn EhbjKregnói cẩnbiTPnphM EhbjKregthận miệngEhbjKreg vếbiTPnphMt tB8t9hương nữaEhbjKreg không?” 

HEhbjKregắn đắcB8t9 B8t9ý nóibiTPnphM, biTPnphMđã bbiTPnphMiết nàB8t9ng sEhbjKregẽ khônEhbjKregg EhbjKregnhu thbiTPnphMuận nhưbiTPnphM thếEhbjKreg, vB8t9ì miEhbjKregễn cB8t9ho biTPnphMnàng cằbiTPnphMn nhằnbiTPnphM nbiTPnphMói liEhbjKregên mB8t9iên khôEhbjKregng dứbiTPnphMt, EhbjKregcúi đầuEhbjKreg hôB8t9n lênbiTPnphM EhbjKregmôi nàng. 

Nhưng,EhbjKreg hắnEhbjKreg vừB8t9a nbiTPnphMói xEhbjKregong, nEhbjKregàng xB8t9ấu B8t9hổ liếcB8t9 lbiTPnphMiếc EhbjKregmắt mộB8t9t cáibiTPnphM, thEhbjKregùy hB8t9ạ mbiTPnphMi mắt. 

“NB8t9hưng màB8t9, tbiTPnphMa biTPnphMcòn cEhbjKregó miệnB8t9g vB8t9ết thương.” 

“ChbiTPnphMỗ nào?B8t9” HEhbjKregắn B8t9giật mìB8t9nh, cònbiTPnphM cbiTPnphMó vếtEhbjKreg thưbiTPnphMơng sao? 

biTPnphM“Sáng biTPnphMnay biTPnphMmới tEhbjKreghượng dược,B8t9 hibiTPnphMện tạiB8t9 biTPnphMđã quêEhbjKregn sao?” 

NànB8t9g dbiTPnphMùng tabiTPnphMy nEhbjKreghéo nhbiTPnphMẹ vàoB8t9 biTPnphMeo hắn,EhbjKreg biTPnphMsắc mặtEhbjKreg phiếmEhbjKreg hồng. 

Bừng tỉnhB8t9 đB8t9ại B8t9ngộ, hB8t9ắm tàEhbjKreg B8t9tứ mỉmEhbjKreg cbiTPnphMười, giưbiTPnphMơng mi. 

“Vậy tB8t9rẫm EhbjKregsẽ B8t9giúp nànB8t9g xứB8t9c biTPnphMthuốc mộtbiTPnphM B8t9lần nữa?” 

Ân? ÝbiTPnphM là,B8t9 muốnB8t9 biTPnphMnàng rồiEhbjKreg xB8t9ức tEhbjKreghuốc? TroEhbjKregng đầuB8t9 EhbjKregY B8t9Y trựB8t9c biTPnphMtiếp phiênbiTPnphM biTPnphMdịch, đầuB8t9 “EhbjKregoành” mộbiTPnphMt tiB8t9ếng, biTPnphMmắt đEhbjKregỏ EhbjKregbừng lên… 

“ChàngB8t9 khôngB8t9 thểbiTPnphM nbiTPnphMhịn B8t9xuống sao?”biTPnphM B8t9Nàng đèbiTPnphM lạibiTPnphM bànbiTPnphM taEhbjKregy biTPnphMto biTPnphMđang rbiTPnphMục rịchEhbjKreg, bấtEhbjKreg B8t9đắc B8t9dĩ nói. 

GiốngEhbjKreg biTPnphMnhư biTPnphMlà mEhbjKregột tiểuB8t9 hàB8t9i EhbjKregtử B8t9thích ănbiTPnphM B8t9kẹo, ăEhbjKregn mB8t9ãi cũngbiTPnphM khôB8t9ng chánB8t9, hắnB8t9 nB8t9ũng nịu” 

“VàiEhbjKreg biTPnphMngàynữa, MẫnbiTPnphM HáchEhbjKreg phỏngbiTPnphM chừngB8t9 sẽB8t9 biTPnphMtìm đượcEhbjKreg bạcbiTPnphMh hEhbjKregổ, B8t9đến lB8t9úc đó,biTPnphM trẫmB8t9 EhbjKregmuốn tbiTPnphMhân cậbiTPnphMn EhbjKregnàng cũngB8t9 khôB8t9ng được,EhbjKreg nàB8t9ng nhẫnbiTPnphM tbiTPnphMâm đẩB8t9y trẫEhbjKregm rB8t9a sabiTPnphMo?” biTPnphMHắn biTPnphMmân thầEhbjKregn, biTPnphMở môibiTPnphM nànEhbjKregg EhbjKreglại đbiTPnphMặt B8t9xuống B8t9một EhbjKregnụ EhbjKreghôn tB8t9hật sâu. 

Thì rEhbjKrega B8t9hắn đãbiTPnphM sớmbiTPnphM nghbiTPnphMĩ đEhbjKregến biTPnphMmấy biTPnphMthứ nàEhbjKregy, kEhbjKreghó tEhbjKregrách lEhbjKregại manEhbjKregg biTPnphMmình biTPnphMtới nơiB8t9 nàbiTPnphMy, nhưnbiTPnphMg mEhbjKregà, nB8t9ếu lúEhbjKregc ấB8t9y mìnEhbjKregh biTPnphMlựa chọnEhbjKreg cưỡiB8t9 tiểuB8t9 hồB8t9ng mEhbjKregã rờiEhbjKreg điEhbjKreg, bbiTPnphMây gibiTPnphMờ cB8t9ũng khôngB8t9 xuấtEhbjKreg hbiTPnphMiện lobiTPnphMại tìnEhbjKregh hEhbjKreguống B8t9này, cB8t9ho nênB8t9 nóbiTPnphMi, mubiTPnphMốn tráchB8t9 cũnEhbjKregg EhbjKregchỉ cEhbjKregó tEhbjKreghể biTPnphMtrách chínhEhbjKreg mình. 

“EhbjKregChàng sbiTPnphMẽ giúpB8t9 tB8t9a thượnbiTPnphMg dượcEhbjKreg lầnEhbjKreg nữabiTPnphM sao?” 

NàB8t9ng nEhbjKreghỏ EhbjKreggiọng nói,EhbjKreg bấtbiTPnphM B8t9đắc biTPnphMdĩ, vEhbjKregừa nB8t9ói xoEhbjKregng lbiTPnphMời nB8t9ày, đbiTPnphMịa chưởbiTPnphMng cũnEhbjKregg vửEhbjKrega B8t9cởi bỏbiTPnphM EhbjKregy phụcB8t9 củaB8t9 nànB8t9g, baB8t9o lấEhbjKregy mềB8t9m mại. 

HắnB8t9 biTPnphMthật sựbiTPnphM lEhbjKregà rấbiTPnphMt thícB8t9h mềB8t9m mạibiTPnphM, EhbjKregtròn trònB8t9 củEhbjKrega nàngbiTPnphM, thEhbjKregấy nàngB8t9 EhbjKregthùy hạB8t9 B8t9mi mắt,biTPnphM biTPnphMrun rẩyB8t9, cEhbjKregúi đầuB8t9, tbiTPnphMầm biTPnphMmắt dừngB8t9 biTPnphMở bB8t9àn tB8t9ay tEhbjKrego củaEhbjKreg mình,EhbjKreg bbiTPnphMiểu hibiTPnphMện đáB8t9ng yêbiTPnphMu, sắB8t9c mB8t9ặt đàEhbjKreg hồng. 

“Xem raB8t9, nànB8t9g cbiTPnphMũng rấtB8t9 hưởngEhbjKreg EhbjKregthụ nha”B8t9 biTPnphMHắn cEhbjKregười nhạEhbjKrego biTPnphM, kéB8t9o biTPnphMtay nànB8t9g quB8t9a, đặtEhbjKreg lênbiTPnphM ngbiTPnphMực mìnhEhbjKreg,“Thử sờbiTPnphM sờB8t9 xem.”B8t9 DùngbiTPnphM biTPnphMánh mắtB8t9 cổbiTPnphM vũEhbjKreg nhìB8t9n nàng. 

CEhbjKregái gìbiTPnphM hưởbiTPnphMng thụbiTPnphM chứbiTPnphM, nàB8t9ng chbiTPnphMỉ EhbjKreglà biTPnphMtò biTPnphMmò, biTPnphMtò B8t9mò B8t9thôi! VẻB8t9 mEhbjKregặt bốiB8t9 EhbjKregrối, EhbjKregnhìn đóaB8t9 hồngbiTPnphM biTPnphMmai EhbjKregtrước ngbiTPnphMực bịB8t9 hbiTPnphMắn mEhbjKrega sáB8t9t, vuEhbjKregốt vebiTPnphM, lbiTPnphMuôn cảmbiTPnphM tbiTPnphMhấy cbiTPnphMó điểmB8t9 EhbjKregkỳ biTPnphMquái, bàbiTPnphMn tabiTPnphMy bB8t9ị hắnB8t9 kéoEhbjKreg đEhbjKregến ngựcEhbjKreg, nàngEhbjKreg muốnbiTPnphM khánB8t9g nbiTPnphMghị, nhưngEhbjKreg đEhbjKregã bịEhbjKreg hắnB8t9 luốEhbjKregn vàoEhbjKreg quầnbiTPnphM B8t9áo đơnB8t9 bạbiTPnphMc, cB8t9ảm nhậnbiTPnphM dEhbjKrega thbiTPnphMịt lạEhbjKregnh lạbiTPnphMnh, cB8t9ũng nhưB8t9 B8t9cảm giB8t9ác rEhbjKregõ biTPnphMràng dụcbiTPnphM vọngEhbjKreg biTPnphMgiữa haEhbjKregi cEhbjKreghân hắnB8t9 B8t9đã EhbjKregthức tỉnhEhbjKreg, cứngB8t9 EhbjKregrắn hẳnbiTPnphM lên. 

biTPnphMHắn B8t9mỗi lâbiTPnphMn đềubiTPnphM B8t9có thểEhbjKreg EhbjKregphi lễbiTPnphM EhbjKregnàng, vìbiTPnphM cbiTPnphMái gìbiTPnphM nEhbjKregàng khôngEhbjKreg EhbjKregthể phEhbjKregi lễB8t9 biTPnphMhắn ? 

Y Y nuốt nước miếng một cái, mười ngón run rẩy tham nhập vào vạt áo của hắn, sờ sở lên cái bụng bằng phẳng, lòng bàn tay non mềm cọ cọ vào da thịt trơn nhẵn, cái loại cảm giác này, thật sự khó có thể dùng ngôn từ nào để hình dung, thoải mái khiến nàng nàng si mê.

“Thoải mái sao?” hắn dùng thanh âm khàn khàn hỏi. 

Nàng chỉ có thể nói như vậy, rất sợ mình nói có bao nhiêu ái muội, suy nghĩ một hồi mới hồi mới đáp: 

“Thực…. kỳ quái…cảm giác thực kỳ quái.” 

“Phải không? Nhưng mà trẫm cảm thấy thực thoải mái.” đôi mắt màu tím đột nhiên phiếm thượng một tầng tơ máu mỏng manh, tràn ngập cả ánh mắt, “Này làm trẫm càng muốn yêu nàng.” 

“……” Nàng còn chưa mở miệng, đã bị đối phương hôn thật sâu. 

Nàng hứng thú dạt dào học theo bộ dáng giở trò của ai đó, vuốt ve thân hình rắn chắc, không ngờ đối phương hít sâu một hơi, chế ngự không được nội tâm khát vọng, so với lần xâm nhập trước còn dũng mãnh hơn. 

Cảm giác phong phú làm nàng gần như hóa thành hư không…