You are here

Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường - Chương 181-182

 

CHƯƠNG 181: NÀNG LÀ AI? 

Hai người cứ như thế, vui đùa ầm ĩ một phen, ăn chút đồ ăn, liền ôm lấy nhau, từ từ ngủ. 

Đang mơ màng, nghe được một tiếng gọi, Y Y mở hai mắt ra, nghe được Khâu Trạch đang nhỏ giọng nói mơ, nhắm chặt mi mắt run rẩy, toàn thân lạnh băng. 

Thấy ác mộng? Nàng nhìn thấy bên gối có một khăn tay trắng tinh, nội tâm dâng lên một trận ấm áp, nhiều năm qua, hắn vẫn duy trì thói quen này, vì trước đây nàng vẫn thường hay mơ thấy những giấc mộng kì quái. 

Cầm ti quyên, nhẹ nhàng chà lau mồ hôi trên trán hắn, đột nhiên, nghe được một câu, làm nàng dừng lại động tác. 

“Ngân Nhi……” Hắn run rẩy, hai tay nắm chặt. 

Ngân Nhi, lại là Ngân Nhi, rốt cuộc Ngân Nhi là ai? Nàng thùy hạ mi mắt, hai tay nắm chặt ti quyên, cắn cắn môi, không rõ vì sao trong miệng bọn họ gọi đều là Ngân Nhi. 

Khâu Trạch từ nhỏ cùng nàng lớn lên, ngoại trừ nàng, rất ít khi tiếp xúc với nữ tử, như vậy, trong miệng hắn, ‘Ngân Nhi’ này lại từ đâu mà đến? 

Còn về phần Mẫn Hách yêu nam…… Hắn còn từng gọi mình là “Ngân Nhi”, làm nàng nghi ngờ rằng, phải chăng nàng ta cùng nàng, cùng Sầm Nhi, phải chăng đều có chung một bộ dáng hay không? 

“Ngân Nhi, không cần rời đi……” Lúc này, Khâu Trạch rốt cuộc không áp chế được nội tâm sợ hãi, hô to một tiếng rồi ngồi bật dậy, mở mi mắt, hạ xuống một giọt thanh lệ. 

“Chàng thấy ác mộng.” Y Y ôn nhu nói, chà lau sạch sẽ nước mắt của hắn. 

Tỉnh táo lại, hắn đột nhiên chế trụ cổ tay nàng, sắc mặt có chút sốt ruột, cũng mang theo một tia lạnh như băng: 

“Trẫm, vừa rồi nói cái gì, nàng có nghe được hay không!” 

Ngay lúc từ trong mộng tỉnh lại, hắn tựa hồ hô lên một tiếng, nhưng mà, lại không dám xác định, chính mình rốt cuộc có thốt thành tiếng hay không. 

Nàng, rốt cuộc có nghe được cái gì hay không? 

“……” Nàng quyệt mi, nhìn thoáng qua cổ tay bị hắn bóp chặt, thoáng đau đớn, “Cái gì cũng không nghe được, cái gì chàng cũng không có nói.” 

Vì Ngân Nhi, hắn thế nhưng lại thương tổn mình mà không biết, xem ra, nữ tử này ở trong lòng hắn có một vị trí vô cùng quan trọng, nghĩ đến đây, lòng của nàng đột nhiên đau đớn, chua xót không thôi. 

“Cái gì cũng chưa nói……” Hắn nhẹ nhàng hư ra một hơi, may mắn, cuối cùng không làm cho nàng nghe được. 

“Ta đi phân phó nữ hộ vệ đem đồ ăn tiến vào, đã trưa rồi, cũng nên ăn một chút gì.” Nàng thùy hạ mi mắt, đem ti quyên để vào trong tay hắn, xoay người xuống giường, mặc quần áo đi rồi đi ra ngoài. 

Trước cửa. 

“Hoàng phi, Hoàng Thượng có phải lại thấy ác mộng hay không, sao lại lớn tiếng như thế.” một nữ hộ vệ canh giữ ở cửa, nhỏ giọng hỏi. 

“Không có.” Nàng thản nhiên lắc đầu, dặn dò nàng chuẩn bị một ít thực vật tahnh đạm, tránh cho miệng vết thương còn chưa khỏi hẳn bị cương lên, khó khép miệng. 

Nữ hộ vệ lĩnh mệnh mà đi, Y Y nhìn theo thân ảnh của nàng, vụng trộm nhẹ nhàng thở ra, may mắn nàng ta đè thấp thanh âm. 

Nhưng mà, vừa quay người lại, lại nhìn thấy khuôn mặt cứng ngắc của hắn, lạnh lùng nghễ nàng, không có mở miệng, trầm mặc xoay người xốc lên bức rèm che, khập khiễng đi vào. 

Nàng cũng bước nhanh đuổi kịp, cẩn thận giúp đỡ. 

“Nàng cái gì đều nghe được, vì sao không hỏi trẫm?” Hắn tận lực khống chế âm điệu của chính mình, khó tránh khỏi run run. 

“Các người, ai cũng không muốn nói cho ta biết, ta hỏi thì sẽ có đáp án sao?” 

Chua sót cười, nàng giúp đỡ hắn ngồi xuống giường, vết thương không còn chảy máu, may mắn, dược hiệu này có vẻ hữu hiệu, có thể cầm máu, nhưng mà, lên mày lại rất chậm, chỉ có một lớp mỏng, tựa như chỉ động mạnh một chút sẽ lại vỡ ra. 

Mím môi, hắn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé, đôi mắt nhất thời nhu hòa xuống dưới, ngăn ý cười. 

“Nàng muốn biết sao?” 

Ý tứ của hắn là, có thể nói cho chính mình biết? Y Y ngạc nhiên ngẩng đầu, đối diện với tầm mắt của hắn, có chút không thể tin, rốt cục hắn cũng chịu mở miệng nói cho mình biết. 

Một nữ tử, vì sao cuốn lấy tâm của hai nam nhân? 

“Nếu như phải miễn cưỡng, về sau rồi hãy nói.” Nàng có thể nhìn ra được, trên mặt hắn miễn cưỡng cười vui. 

Rút hai tay ra, nàng đi ngăn tủ, lấy một lọ dược lại đây, ngồi xổm xuống, cuốn ống quần của hắn lên, nhẹ nhàng mở lọ thuốc ra, đổ ra một ít bột màu trắng, cẩn thận rắc lên vết thương. 

“Ngân Nhi không phải aii khác, là nàng.” 

Hắn mở miệng nói, nhìn nàng ngạc nhiên, trừng lớn mắt hạnh nhìn vào khuôn mặt bình thản của chính mình, nhất thời hình thành 2 trạng thái đối lập. 

“Khâu Trạch, chàng không phải hồ đồ rồi chứ, ta là Y Y, không phải Ngân Nhi, từ nhỏ đến lớn, ta cũng chưa từng nghe thái hoàng Thái Hậu nhắc tới hay ban cho ta tục danh này, chàng đang nói giỡn phải không?” Nàng nột nột nói, nhìn biểu tình trên mặt hắn nghiêm túc mà thoáng rung mình. 

Tuấn mi khinh long, hắn nhu nhu huyệt thái dương, tất nhiên là biết được, mình nói như vậy sẽ làm cho nàng không rõ ràng, nhưng nếu cứ im lặng, chỉ sợ, hắn sẽ bị hiểu lầm, trở thành hoa tâm nam tử. 

“Nàng thật sự là Ngân Nhi, không đúng, phải nói, Ngân Nhi là nàng, là tên trước đây của nàng.” 

đôi mắt màu tím dần dần chuyển thành thâm thúy, yên lặng nhìn dung nhan của nàng,… ngũ quan không đồng dạng, giống nhau, chỉ có một nụ cười ngọt ngào như hoa lê đầu xuân, còn có linh hồn. 

“tên trước đây của ta?” 

Nàng căn bản là không hiểu hắn đang nói cái gì, “Chẳng lẽ, ta từng bị mất trí nhớ?” Nếu không, như thế nào lại không biết trước kia mình kêu là Ngân Nhi? 

Hơn nữa, có đôi khi, ánh mắt hắn khi nhìn nàng, dường như không phải đang nhìn nàng, mà đang nhìn một người khác. 

“Không phải,” Hắn nhẹ nhàng lắc đầu,“Đó là tên trong kiếp trước của nàng!” 

đôi mắt màu tím lộ ra một cỗ kỳ quang kỳ dị, trước mắt tựa hồ xuất hiện một thân ảnh xinh đẹp, thích mặc một thân quần áo đơn giản, màu hoa lê, bên môi luôn có ý cười ôn nhu, thường hay thân mật ôm cánh tay hắn, gọi “Viêm Hi, ngươi là Viêm Hi của Ngân Nhi.” 

Kiếp trước? Nàng rõ ràng là từ thế kỷ 21 đến, bọn họ, có phải lầm rồi hay không? Nàng cắn môi dưới, đột nhiên phát hiện, nàng thật sợ hãi loại sai lầm này, nếu nàng không phải người mà bọn họ chờ mong, vậy nàng nên làm cái gì bây giờ? 

“kiếp trước của ta, là người như thế nào?” Nàng nột nột mở miệng, rất là sợ hãi. 

“là một người mà 3 người chúng ta đều hết lòng thương yêu.” 

Tiếng nói khàn khàn xuống, tựa hồ có chút nghẹn ngào, ký ức xa xưa bất chợt tràn về, đau xót, ngọt ngào, đan xen vào nhau… 

Ba người? Ngoại trừ hắn cùng Mẫn Hách yêu nam, còn có ai? Nàng giật mình. 

“Vì sao, các người biết, Ngân Nhi nhất định là ta?” Đây mới là điểm mấu chốt , nàng quả thực rất là sợ hãi, đáp án không như mình nghĩ, lại không thể không hỏi. 

“Chỉ cần liếc mắt một cái, ta liền có thể nhận ra nàng.” 

Hắn đột nhiên nở nụ cười, ánh mắt vụt sáng, hai tay ôm chầm lấy thiên hạ bé nhỏ, 

“Cho dù là hóa thành tro bụi, ta cũng có thể nhận ra nàng.” Ôm vào trong lòng, quyến luyến hít lấy hương thơm ngọt ngào trên người nàng. 

Trên người nàng cũng phát ra mùi hoa lê…… Độc đáo, không gì thay thế được, là mùi hương của linh hồn nàng! 

 

CHƯƠNG 182: CẨN THẬN MIỆNG VẾT THƯƠNG

Tùy ý để hắn ôm mình, hai người đột nhiên im lặng, nàng tham luyến hơi thở lành lạnh mà thoải mái trong lòng, trong tim đột nhiên trở nên bình thản, mặc kệ sự tình như thế nào, hiện tại, hai người bọn họ chỉ cần ở cùng một chỗ, cái gì cũng không quan trọng, vô luận là kiếp trước hay là kiếp sau. 

“Nàng, không muốn biết chuyện tình ở kiếp trước sao?” 

Bàn tay to của Phù Vân Khâu Trạch ôn nhu vuốt vuốt lưng nàng, giống như đang vuốt ve con mèo nhỏ, đôi mắt màu tím thâm ý liếc mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trấn định một cái. 

“Ta không muốn biết.” 

Nàng chậm rãi lắc đầu, tựa hồ, từ vẻ mặt của hắn cùng Mẫn Hách yêu nam, kiếp trước hẳn là rất là phức tạp, nếu là như thế, chính mình căn bản không muốn biết. 

“Cho dù nàng muốn biết, hiện tại cũng không thể nói cho nàng nghe.” 

Hôn nhẹ vành tai của nàng, hắn ôn nhu nói, ôm eo nhỏ, bàn tay lại bắt đầu không an phận, xoa xoa mềm mại. 

Nói cách khác, từ đầu tới đuôi, hắn chỉ tính nói cho nàng bấy nhiêu mà thôi? Nàng chán nản, đã sớm biết nam nhân này thật phúc hắc, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, nhưng mà, nàng lại thích hắn như thế, có phải nàng thích cuồng ngược hay không? 

“Không được, còn có chút đau.” 

Kinh ngạc nhìn bàn tay to đã tháo vạt áo trước ngực của mình, nàng thấp giọng ngăn cản, sắc mặt hồng tươi, tựa như một quả táo chín mọng. 

Tuấn mi một điều, hắn tà ác nhu sát, rất thích xem bộ dáng thẹn thùng của nàng, bạc thần khinh dương, cổ họng ttoát ra cười nhẹ. 

Hưởng thụ thân mình dần dần mềm mại, cả người choàng lên. 

“Miệng vết thương, cẩn thận miệng vết thương của chàng.” 

Nàng kinh hô , muốn đứng dậy xem có đụng tới hay không, nhưng bị hắn ôm chặt, không dễ dàng buông ra. 

“Không có đụng tới, chỉ cần nàng đừng nháo.” Hắn đạm cười, không khỏi bị phản ứng đáng yêu của nàng làm ấm áp cả trái tim. 

“Trước phải băng bó lại, bằng không thật sự sẽ chạm vào vết thương, thật vất vả mới khép lại. Chàng khẳng định sẽ trộm đi đi sát hổ, ta muốn cản cũng cản không được, nhanh lên, để ta giúp chàng băng bó.” Nàng cũng mặc kệ nhiều như vậy, dùng sức ngăn tay hắn, cầm bạch bố sạch sẽ sớm chuẩn bị tốt bao bố bao vây đi lên. 

Một tay chống khuôn mặt, hắn im lặng nhìn khuôn mặt ôn nhu, mày liễu cong cong. Mắt to tròn, trong veo, mũi tinh xảo, cánh môi đỏ hồng, căng mọng, chỉ cần nhẹ nhàng khẽ mở ra, tựa như một trái chín ngon ngọt, làm cho người ta kìm lòng không đậu muốn cắn một ngụm. 

Lưu loát cột một cái nơ con bướm, nàng vỗ vỗ tay đứng lên, nhìn thấy hắn nhìn chằm chằm mình, có chút mạc danh kỳ diệu, chẳng lẽ là mặt mình dính cái gì sao? 

“Trẫm sẽ không trộm đi săn hổ,” Hắn đột nhiên nói,“Cho nên sẽ không bỏ lại nnàng một mình.” 

Hắn, hiểu được tâm tư của nàng. Trong mắt Y Y lóe ra nhiều tia sáng mang theo ý cười ôn nhu, không biết vì sao, hiện tại, chỉ cần ở bên cạnh hắn, nàng lại có thể cảm nhận được thật sâu hạnh phúc. 

“Ân, vậy lúc chàng đi săn bạch hổ phải mang theo ta.” Nàng yêu cầu. 

“Nàng không thể đi, nhiều nhất chỉ có thể đứng ở xa xa nhìn.” 

Hắn nghĩ nghĩ, ra quyết định này, chỉ có ở rất xa nhìn, mới sẽ không tiến vào, cũng sẽ có nguy hiểm. 

“Nhưng mà, trên người ta không hề có thương tổn, ngươi xem, trừ bỏ bị người nào đó lưu lại một đống xanh tím, trên người vết thương nào cũng không có.” 

Nàng leo lên giường, kéo tay áo lên, lộ ra dấu hôn ngân chi chit trên cánh tay, aiz, chỉ là cánh tay thôi, đừng nói trên người. =]] 

ánh mắt Phù Vân Khâu Trạch đột nhiên nóng lên, lôi bàn tay trắng ngần của nàng lại, nhẹ nhàng hôn. 

Ôn nhu vùng vẩy, nàng đã rơi trong lòng hắn, hắn không cần tốn nhiều sức, quả laa2 dễ như trở bàn tay. 

“Lần này, còn nói cẩn thận miệng vết thương nữa không?” 

Hắn đắc ý nói, đã biết nàng sẽ không nhu thuận như thế, vì miễn cho nàng cằn nhằn nói liên miên không dứt, cúi đầu hôn lên môi nàng. 

Nhưng, hắn vừa nói xong, nàng xấu hổ liếc liếc mắt một cái, thùy hạ mi mắt. 

“Nhưng mà, ta còn có miệng vết thương.” 

“Chỗ nào?” Hắn giật mình, còn có vết thương sao? 

“Sáng nay mới thượng dược, hiện tại đã quên sao?” 

Nàng dùng tay nhéo nhẹ vào eo hắn, sắc mặt phiếm hồng. 

Bừng tỉnh đại ngộ, hắm tà tứ mỉm cười, giương mi. 

“Vậy trẫm sẽ giúp nàng xức thuốc một lần nữa?” 

Ân? Ý là, muốn nàng rồi xức thuốc? Trong đầu Y Y trực tiếp phiên dịch, đầu “oành” một tiếng, mắt đỏ bừng lên… 

“Chàng không thể nhịn xuống sao?” Nàng đè lại bàn tay to đang rục rịch, bất đắc dĩ nói. 

Giống như là một tiểu hài tử thích ăn kẹo, ăn mãi cũng không chán, hắn nũng nịu” 

“Vài ngàynữa, Mẫn Hách phỏng chừng sẽ tìm được bạch hổ, đến lúc đó, trẫm muốn thân cận nàng cũng không được, nàng nhẫn tâm đẩy trẫm ra sao?” Hắn mân thần, ở môi nàng lại đặt xuống một nụ hôn thật sâu. 

Thì ra hắn đã sớm nghĩ đến mấy thứ này, khó trách lại mang mình tới nơi này, nhưng mà, nếu lúc ấy mình lựa chọn cưỡi tiểu hồng mã rời đi, bây giờ cũng không xuất hiện loại tình huống này, cho nên nói, muốn trách cũng chỉ có thể trách chính mình. 

“Chàng sẽ giúp ta thượng dược lần nữa sao?” 

Nàng nhỏ giọng nói, bất đắc dĩ, vừa nói xong lời này, địa chưởng cũng vửa cởi bỏ y phục của nàng, bao lấy mềm mại. 

Hắn thật sự là rất thích mềm mại, tròn tròn của nàng, thấy nàng thùy hạ mi mắt, run rẩy, cúi đầu, tầm mắt dừng ở bàn tay to của mình, biểu hiện đáng yêu, sắc mặt đà hồng. 

“Xem ra, nàng cũng rất hưởng thụ nha” Hắn cười nhạo , kéo tay nàng qua, đặt lên ngực mình,“Thử sờ sờ xem.” Dùng ánh mắt cổ vũ nhìn nàng. 

Cái gì hưởng thụ chứ, nàng chỉ là tò mò, tò mò thôi! Vẻ mặt bối rối, nhìn đóa hồng mai trước ngực bị hắn ma sát, vuốt ve, luôn cảm thấy có điểm kỳ quái, bàn tay bị hắn kéo đến ngực, nàng muốn kháng nghị, nhưng đã bị hắn luốn vào quần áo đơn bạc, cảm nhận da thịt lạnh lạnh, cũng như cảm giác rõ ràng dục vọng giữa hai chân hắn đã thức tỉnh, cứng rắn hẳn lên. 

Hắn mỗi lân đều có thể phi lễ nàng, vì cái gì nàng không thể phi lễ hắn ? 

Y Y nuốt nước miếng một cái, mười ngón run rẩy tham nhập vào vạt áo của hắn, sờ sở lên cái bụng bằng phẳng, lòng bàn tay non mềm cọ cọ vào da thịt trơn nhẵn, cái loại cảm giác này, thật sự khó có thể dùng ngôn từ nào để hình dung, thoải mái khiến nàng nàng si mê.

“Thoải mái sao?” hắn dùng thanh âm khàn khàn hỏi. 

Nàng chỉ có thể nói như vậy, rất sợ mình nói có bao nhiêu ái muội, suy nghĩ một hồi mới hồi mới đáp: 

“Thực…. kỳ quái…cảm giác thực kỳ quái.” 

“Phải không? Nhưng mà trẫm cảm thấy thực thoải mái.” đôi mắt màu tím đột nhiên phiếm thượng một tầng tơ máu mỏng manh, tràn ngập cả ánh mắt, “Này làm trẫm càng muốn yêu nàng.” 

“……” Nàng còn chưa mở miệng, đã bị đối phương hôn thật sâu. 

Nàng hứng thú dạt dào học theo bộ dáng giở trò của ai đó, vuốt ve thân hình rắn chắc, không ngờ đối phương hít sâu một hơi, chế ngự không được nội tâm khát vọng, so với lần xâm nhập trước còn dũng mãnh hơn. 

Cảm giác phong phú làm nàng gần như hóa thành hư không…