Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường - Chương 181-182

 

CHƯƠNG Sq4i181: Sq4iNÀNG tSbrLÀ AI? 

Hai nSq4igười c2dtDứ nhưk2jC th2dtDế, tSbrvui đùatSbr ầmtSbr tSbrĩ mộ5qDdt pk2jChen, ănSq4i 5qDdchút đồSq4i ă2dtDn, liềntSbr ôk2jCm lấyk2jC nha2dtDu, từ5qDd t5qDdừ ngủ. 

Đ5qDdang mSq4iơ màn2dtDg, ngh5qDde đượcSq4i 2dtDmột tiế5qDdng gọi,Sq4i 5qDdY 5qDdY mởtSbr hatSbri mtSbrắt 5qDdra, ngtSbrhe đ5qDdược Khâ2dtDu TrạSq4ich đaSq4ing ntSbrhỏ giọnSq4ig 5qDdnói m5qDdơ, nh2dtDắm cSq4ihặt mk2jCi mắt2dtD 5qDdrun rtSbrẩy, tk2jCoàn thântSbr tSbrlạnh băng. 

Thấy ác2dtD mộng?5qDd NtSbràng ntSbrhìn thấk2jCy bêk2jCn gốk2jCi cSq4ió một5qDd 5qDdkhăn Sq4itay trắtSbrng Sq4itinh, nội5qDd tâm5qDd dân2dtDg lêntSbr một5qDd trận5qDd ấmtSbr áp,Sq4i nhitSbrều k2jCnăm quk2jCa, 2dtDhắn vẫnSq4i Sq4iduy trSq4iì thótSbri qtSbruen này5qDd, 2dtDvì trướk2jCc đâytSbr nàngtSbr 2dtDvẫn thường2dtD k2jChay mk2jCơ thấytSbr nhữntSbrg giấc2dtD mộngtSbr tSbrkì quái. 

Cầm 2dtDti quyêSq4in, nhSq4iẹ nSq4ihàng chà5qDd lak2jCu mồ2dtD hô5qDdi tr5qDdên 5qDdtrán hắn2dtD, độtSq4i nhitSbrên, ng2dtDhe đ2dtDược Sq4imột câk2jCu, làk2jCm k2jCnàng dk2jCừng 5qDdlại động5qDd tác. 

“NgâSq4in Nh5qDdi……” HSq4iắn k2jCrun k2jCrẩy, tSbrhai tk2jCay n2dtDắm chặt. 

NgSq4iân 5qDdNhi, k2jClại Sq4ilà NgânSq4i k2jCNhi, rk2jCốt k2jCcuộc NSq4igân 2dtDNhi lSq4ià a2dtDi? N2dtDàng tk2jChùy hạtSbr mSq4ii mắt,k2jC hk2jCai tatSbry ntSbrắm chặtSq4i k2jCti qtSbruyên, cắntSbr cắnk2jC tSbrmôi, khtSbrông 2dtDrõ Sq4ivì sak2jCo trotSbrng mtSbriệng btSbrọn họk2jC 2dtDgọi đề2dtDu k2jClà NgâSq4in Nhi. 

KtSbrhâu TrạcSq4ih từ2dtD nhỏk2jC c2dtDùng nàn2dtDg tSbrlớn lê2dtDn, ngoại2dtD t5qDdrừ nàk2jCng, Sq4irất ítSbrt tSbrkhi ti2dtDếp xúck2jC tSbrvới 2dtDnữ tk2jCử, nh2dtDư vậy,Sq4i tk2jCrong miệngk2jC hắn2dtD, ‘Ngâk2jCn Nhi’k2jC nàk2jCy lSq4iại tSq4iừ đâuk2jC mà2dtD đến? 

Còn5qDd 5qDdvề phầntSbr tSbrMẫn 2dtDHách yêutSbr nam……tSbr H5qDdắn k2jCcòn k2jCtừng gọik2jC mình5qDd Sq4ilà “Ngk2jCân NhtSbri”, làSq4im nànk2jCg ntSbrghi ntSbrgờ rằng,tSbr pk2jChải chăng2dtD nàSq4ing t2dtDa 5qDdcùng nàn5qDdg, cùngtSbr S5qDdầm Nhi2dtD, Sq4iphải 2dtDchăng đều2dtD ck2jCó ck2jChung mSq4iột btSbrộ Sq4idáng tSbrhay không? 

“NgSq4iân 2dtDNhi, kh2dtDông cầnSq4i k2jCrời đi……”5qDd LútSbrc n2dtDày, Kk2jChâu Trạ2dtDch rốt2dtD cuộ5qDdc không5qDd á5qDdp ck2jChế đượck2jC tSbrnội tâtSbrm sSq4iợ hãi,tSbr Sq4ihô k2jCto mộtk2jC tiếng5qDd rồiSq4i ngồitSbr tSbrbật dậ5qDdy, mở5qDd k2jCmi mắt,2dtD hạ5qDd xtSbruống mộttSbr giọttSbr than5qDdh lệ. 

“ChàngtSbr 2dtDthấy k2jCác mộng.”k2jC tSbrY Sq4iY 2dtDôn tSbrnhu nói,Sq4i c2dtDhà laSq4iu sạch5qDd sẽtSbr nướctSbr mắt2dtD của2dtD hắn. 

Tỉnh tSq4iáo lại5qDd, 2dtDhắn độttSbr nhiêntSbr cSq4ihế 5qDdtrụ cổ2dtD tatSbry nàng,tSbr sắc2dtD tSbrmặt k2jCcó k2jCchút sốt5qDd ruộtk2jC, cSq4iũng tSbrmang tSbrtheo mộtk2jC Sq4itia lSq4iạnh nk2jChư băng: 

“Trẫm,5qDd v2dtDừa rồi5qDd n2dtDói cátSbri gìtSbr, nàSq4ing c5qDdó k2jCnghe đưSq4iợc hSq4iay không!” 

NgSq4iay lk2jCúc từtSbr tk2jCrong m5qDdộng tỉnh2dtD lại,tSbr hắnSq4i tSq4iựa hồk2jC hôSq4i tSbrlên mSq4iột tiếntSbrg, nhk2jCưng mà,Sq4i l5qDdại k2jCkhông dáSq4im xác5qDd địn2dtDh, chínSq4ih mtSbrình rốttSbr cuộctSbr ck2jCó thốtSq4i thk2jCành tiếnk2jCg h5qDday không. 

Nàng,tSbr rSq4iốt cuộSq4ic cSq4ió nghSq4ie đưSq4iợc cáik2jC gSq4iì hSq4iay không? 

“……”tSbr Nàn5qDdg qtSbruyệt m2dtDi, nh5qDdìn thoák2jCng 2dtDqua cSq4iổ k2jCtay bịtSbr htSbrắn bótSbrp chặt,2dtD thoSq4iáng 5qDdđau đớn,k2jC “CáSq4ii 2dtDgì cũntSbrg khSq4iông ng5qDdhe đk2jCược, cáitSbr k2jCgì chàk2jCng cũk2jCng kh5qDdông Sq4icó nói.” 

Vk2jCì Ng2dtDân Nhi5qDd, hắnSq4i th2dtDế Sq4inhưng ltSbrại thưk2jCơng tổn2dtD mìnhtSbr 5qDdmà khk2jCông biết,k2jC xtSbrem rak2jC, nữ2dtD tửSq4i nà2dtDy ở5qDd k2jCtrong lòng5qDd h5qDdắn c2dtDó Sq4imột vk2jCị trí2dtD vôSq4i cùk2jCng 5qDdquan tr5qDdọng, k2jCnghĩ đếnk2jC tSbrđây, lòtSbrng củtSbra nàtSbrng đột2dtD nhiSq4iên đatSbru đớnk2jC, cSq4ihua xóSq4it khô5qDdng thôi. 

“Cái Sq4igì cũngSq4i ck2jChưa nóitSbr……” Hk2jCắn nhẹk2jC nhtSbràng 5qDdhư 2dtDra m2dtDột h2dtDơi, ma2dtDy Sq4imắn, cuối2dtD cù5qDdng kh2dtDông lSq4iàm 2dtDcho nSq4iàng tSbrnghe được. 

“Ta tSbrđi phtSbrân phk2jCó nk2jCữ hộtSbr vệSq4i đ2dtDem đồSq4i ă5qDdn tik2jCến vàok2jC, đ2dtDã trtSbrưa 2dtDrồi, Sq4icũng nêSq4in ănSq4i mộttSbr 5qDdchút gì.k2jC” Nàn5qDdg 5qDdthùy hạk2jC tSbrmi mắt,2dtD đtSbrem t2dtDi qu5qDdyên đtSbrể vàoSq4i trontSbrg t2dtDay hắn,Sq4i x5qDdoay ngườ2dtDi xuốngSq4i giường,5qDd mk2jCặc quầntSbr 2dtDáo 2dtDđi rk2jCồi 2dtDđi rtSbra ngoài. 

Trước cửa. 

“Hoàngk2jC Sq4iphi, Hoàn5qDdg Thượngk2jC Sq4icó phảik2jC lạ2dtDi thấy2dtD á2dtDc m2dtDộng htSbray kh2dtDông, s2dtDao ltSbrại lSq4iớn t5qDdiếng ntSbrhư thế5qDd.” mộ5qDdt tSbrnữ hk2jCộ v2dtDệ cSq4ianh gik2jCữ ở2dtD cửa,Sq4i n5qDdhỏ giọng2dtD hỏi. 

“KhôngSq4i cSq4ió.” NànSq4ig t5qDdhản nhiê2dtDn Sq4ilắc đầu,5qDd dặnSq4i dò5qDd tSbrnàng chtSbruẩn btSbrị m5qDdột íttSbr th2dtDực vSq4iật tSbrtahnh đạm2dtD, tránhk2jC ch2dtDo miệnk2jCg vếttSbr thương2dtD cònk2jC chưk2jCa kh5qDdỏi hk2jCẳn bịtSbr Sq4icương tSbrlên, tSbrkhó khéSq4ip miệng. 

Nữ hộk2jC tSbrvệ lĩ2dtDnh mệtSbrnh Sq4imà k2jCđi, 2dtDY 2dtDY nhìn5qDd thtSbreo thâ2dtDn ảnhk2jC 5qDdcủa n2dtDàng, vSq4iụng trộmSq4i n5qDdhẹ nhàn2dtDg thở5qDd 2dtDra, mSq4iay mắnk2jC Sq4inàng t5qDda đSq4iè thấk2jCp tSbrthanh âm. 

Nhưn5qDdg mà5qDd, vừak2jC qk2jCuay n2dtDgười lại,k2jC lạtSbri 2dtDnhìn t2dtDhấy khuônk2jC mặt5qDd ctSbrứng 2dtDngắc của2dtD hắn,k2jC tSbrlạnh lùngk2jC nghk2jCễ nàng5qDd, khônk2jCg có2dtD mởSq4i m5qDdiệng, trầmtSbr mặck2jC x2dtDoay người2dtD k2jCxốc lk2jCên bứ5qDdc rè2dtDm chtSbre, kh5qDdập khiSq4iễng 5qDdđi vào. 

Nàng cũnSq4ig bk2jCước n5qDdhanh đuSq4iổi kịp,k2jC cẩnk2jC thậ5qDdn giú5qDdp đỡ. 

“NàngSq4i tSbrcái gì2dtD Sq4iđều nghtSbre được,5qDd vk2jCì Sq4isao Sq4ikhông htSbrỏi tr2dtDẫm?” HắnSq4i tậ2dtDn 5qDdlực khống2dtD 2dtDchế âmSq4i đk2jCiệu 5qDdcủa ck2jChính mìn2dtDh, Sq4ikhó trá5qDdnh khỏ2dtDi k2jCrun run. 

“Các ngườik2jC, a5qDdi cũnk2jCg ktSbrhông muốtSbrn tSbrnói chSq4io 2dtDta bitSbrết, t5qDda h2dtDỏi tk2jChì sẽk2jC có5qDd đáp2dtD áSq4in sao?” 

CSq4ihua sSq4iót c2dtDười, nàn2dtDg g2dtDiúp đ5qDdỡ hắntSbr ngồiSq4i xtSbruống giưtSbrờng, v2dtDết thươ5qDdng khôSq4ing Sq4icòn chảy2dtD máu2dtD, 5qDdmay mắn,Sq4i dượctSbr hiệuSq4i n5qDdày Sq4icó vẻ5qDd hữk2jCu hiệuk2jC, ck2jCó thểk2jC cầmSq4i k2jCmáu, như5qDdng màSq4i, lên2dtD m2dtDày lạitSbr rk2jCất chậm2dtD, chỉk2jC có2dtD tSbrmột lớ2dtDp mỏn5qDdg, tự5qDda nhưtSbr c5qDdhỉ độk2jCng m5qDdạnh m5qDdột chú2dtDt sẽ2dtD 5qDdlại vk2jCỡ ra. 

MítSbrm môi,2dtD k2jChắn 2dtDnhẹ nhtSbràng nắm5qDd lấy2dtD b5qDdàn tak2jCy 5qDdnhỏ bé,Sq4i đ2dtDôi mắt5qDd nh5qDdất tk2jChời 5qDdnhu k2jChòa xuốnSq4ig dưới,2dtD 5qDdngăn k2jCý cười. 

“Nàng muố2dtDn tSbrbiết sao?” 

Ý tứSq4i củk2jCa Sq4ihắn Sq4ilà, cSq4ió tSbrthể ntSbrói ck2jCho chínk2jCh mìnk2jCh b5qDdiết? Sq4iY Sq4iY ngạcSq4i nhiSq4iên ngẩSq4ing đầu,k2jC 2dtDđối d5qDdiện 2dtDvới tầSq4im m2dtDắt của2dtD hắntSbr, ctSbró ch2dtDút khô5qDdng 2dtDthể tk2jCin, 5qDdrốt ctSbrục h5qDdắn ctSbrũng chịu2dtD mở5qDd mi5qDdệng n2dtDói ch5qDdo mSq4iình biết. 

Mộk2jCt nữ5qDd tử,Sq4i 2dtDvì 2dtDsao cuốn5qDd lấy5qDd tâk2jCm k2jCcủa h5qDdai nk2jCam nhân? 

“Nếu nhưSq4i phả2dtDi miễk2jCn cưỡng,Sq4i về2dtD stSbrau 2dtDrồi 5qDdhãy nk2jCói.” k2jCNàng có2dtD thể5qDd nhì5qDdn Sq4ira 5qDdđược, t5qDdrên mặk2jCt hắn5qDd miễn2dtD cư2dtDỡng cư2dtDời vui. 

Rút tSbrhai ttSbray r2dtDa, nSq4iàng đ5qDdi ng5qDdăn t2dtDủ, lSq4iấy một2dtD lSq4iọ dược5qDd lạtSbri đây2dtD, n5qDdgồi xổtSbrm xuố2dtDng, cuốnk2jC Sq4iống quầtSbrn củak2jC hắnSq4i k2jClên, nhẹtSbr n2dtDhàng tSbrmở 2dtDlọ thutSbrốc rSq4ia, đ2dtDổ k2jCra m2dtDột íSq4it bột2dtD màSq4iu tSq4irắng, ck2jCẩn thậSq4in rắctSbr lêk2jCn k2jCvết thương. 

“NgSq4iân N5qDdhi khôngk2jC pSq4ihải atSbrii k2jCkhác, 2dtDlà nàng.” 

Hắn m2dtDở mitSbrệng nói,2dtD nhtSbrìn Sq4inàng ngạck2jC n5qDdhiên, trừn2dtDg lSq4iớn mắtSq4i h5qDdạnh nhk2jCìn vàtSbro khuôk2jCn 2dtDmặt tSbrbình thtSbrản tSbrcủa ctSbrhính mình,Sq4i nhấtk2jC k2jCthời hìnhk2jC thànSq4ih tSbr2 trạSq4ing thá5qDdi đSq4iối lập. 

“Khk2jCâu Tr2dtDạch, chàntSbrg kSq4ihông phảiSq4i hồ5qDd đồtSbr rồtSbri ch2dtDứ, ttSbra lSq4ià 2dtDY YSq4i, khôngtSbr pSq4ihải Ngânk2jC Sq4iNhi, từ5qDd nhỏ2dtD đ2dtDến k2jClớn, tk2jCa cũSq4ing chk2jCưa từngk2jC ntSbrghe t5qDdhái Sq4ihoàng Th5qDdái Hậu2dtD nh2dtDắc tớtSbri 5qDdhay bk2jCan chk2jCo k2jCta tụcSq4i danSq4ih này5qDd, c2dtDhàng tSbrđang tSbrnói giỡn5qDd phải5qDd khtSbrông?” Nàng2dtD ntSbrột tSbrnột nó2dtDi, ntSbrhìn biể2dtDu tìSq4inh Sq4itrên mặ2dtDt h2dtDắn ntSbrghiêm Sq4itúc k2jCmà thok2jCáng 2dtDrung mình. 

Tk2jCuấn 2dtDmi khtSbrinh 5qDdlong, htSbrắn nk2jChu k2jCnhu h5qDduyệt 2dtDthái dương,tSbr t5qDdất tSbrnhiên lSq4ià bik2jCết đtSbrược, mìntSbrh n5qDdói nk2jChư vậytSbr sẽ5qDd làmSq4i ch5qDdo n5qDdàng tSbrkhông rõk2jC 5qDdràng, nhưngSq4i nếSq4iu ck2jCứ tSbrim lặ2dtDng, k2jCchỉ sợ,tSbr hắntSbr sẽ2dtD bk2jCị Sq4ihiểu lầm,Sq4i trk2jCở thànhSq4i hok2jCa 2dtDtâm 2dtDnam tử. 

“Nàng2dtD thật5qDd 5qDdsự làSq4i NgântSbr Nhi2dtD, 2dtDkhông đútSbrng, phảSq4ii nói,Sq4i NgâtSbrn tSbrNhi l5qDdà nàk2jCng, là2dtD têk2jCn tSq4irước đâytSbr củ2dtDa nàng.” 

đôiSq4i tSbrmắt Sq4imàu tSq4iím dầnk2jC dần2dtD cSq4ihuyển tSbrthành thâmk2jC thúySq4i, yêtSbrn lặngSq4i n5qDdhìn du5qDdng nhk2jCan củatSbr nànk2jCg,… ngũtSbr Sq4iquan khôn5qDdg đtSbrồng dạng,Sq4i giốngk2jC nhau2dtD, chỉ2dtD tSbrcó k2jCmột nụtSbr Sq4icười ngọt2dtD ntSbrgào 2dtDnhư h5qDdoa 2dtDlê đầk2jCu xuântSbr, ctSbròn có5qDd lik2jCnh hồn. 

“tênSq4i trưk2jCớc đây2dtD củatSbr ta?” 

Nàng căk2jCn bảk2jCn l2dtDà khôk2jCng hiểu2dtD hắnSq4i đaSq4ing nóik2jC cáik2jC tSbrgì, “Chẳngk2jC lẽ,Sq4i ttSbra từngtSbr bị5qDd mtSbrất trík2jC nhớ?Sq4i” Nếu5qDd ktSbrhông, như2dtD thếtSbr tSbrnào l5qDdại khSq4iông biế5qDdt tSq4irước kk2jCia mìnSq4ih ktSbrêu l2dtDà NgânSq4i Nhi? 

HtSbrơn nữaSq4i, c2dtDó đôitSbr ktSbrhi, ánh2dtD 5qDdmắt hắntSbr kSq4ihi nhì2dtDn nà5qDdng, dường5qDd n5qDdhư khô2dtDng phảitSbr đangtSbr nhìntSbr nàntSbrg, Sq4imà đang2dtD nhìnk2jC mk2jCột người5qDd khác. 

“tSbrKhông phảk2jCi,” H2dtDắn k2jCnhẹ nhàngSq4i lắctSbr 2dtDđầu,“Đó 5qDdlà 5qDdtên trk2jCong kiế2dtDp ttSbrrước củ5qDda nàng!” 

k2jCđôi mắtSq4i màu5qDd tímSq4i 5qDdlộ 5qDdra mộtk2jC cỗk2jC ktSbrỳ quatSbrng kỳk2jC dị5qDd, trước5qDd mắtk2jC tựtSbra hồk2jC x2dtDuất hSq4iiện mộtk2jC thk2jCân ảnhtSbr k2jCxinh đẹp2dtD, thíchk2jC mtSbrặc mộk2jCt tk2jChân k2jCquần k2jCáo đơn2dtD gi2dtDản, mà2dtDu h2dtDoa lê,Sq4i bêtSbrn 2dtDmôi luônSq4i cSq4ió ýtSbr cưSq4iời ônk2jC Sq4inhu, thường5qDd hk2jCay 5qDdthân mậtSbrt ômk2jC c5qDdánh taSq4iy hắSq4in, gọitSbr tSbr“Viêm Hi2dtD, ngươik2jC Sq4ilà 5qDdViêm 5qDdHi củk2jCa Nk2jCgân Nhi.” 

KiếtSbrp 5qDdtrước? k2jCNàng Sq4irõ k2jCràng ltSbrà t5qDdừ Sq4ithế kỷk2jC tSbr21 đến,Sq4i bọnk2jC họk2jC, k2jCcó phảiSq4i lầmtSbr rồik2jC hak2jCy khônk2jCg? 2dtDNàng cắn2dtD 5qDdmôi dưới,Sq4i độtSbrt Sq4inhiên phátk2jC hiệnk2jC, nàn5qDdg thậtk2jC sợtSbr 2dtDhãi 5qDdloại sk2jCai lầmSq4i này5qDd, nếutSbr nàn5qDdg khôtSbrng phk2jCải ngườitSbr k2jCmà bk2jCọn họ5qDd chờSq4i mongk2jC, vậy5qDd nàn5qDdg Sq4inên làm5qDd c2dtDái tSbrgì 2dtDbây giờ? 

“kiế2dtDp tk2jCrước củ5qDda t2dtDa, làk2jC ngườ2dtDi tSbrnhư k2jCthế nàok2jC?” 5qDdNàng Sq4inột nk2jCột mk2jCở miệSq4ing, rtSbrất k2jClà tSbrsợ hãi. 

“là2dtD mộSq4it ngưtSbrời 5qDdmà Sq4i3 ngườSq4ii c5qDdhúng Sq4ita 5qDdđều hếttSbr k2jClòng thtSbrương yêu.” 

T2dtDiếng tSbrnói khSq4iàn khàntSbr tSbrxuống, tựatSbr 5qDdhồ cSq4ió c5qDdhút ngh2dtDẹn 2dtDngào, kýSq4i ứctSbr xk2jCa xư5qDda bấk2jCt chợt2dtD tSq4iràn về,Sq4i đau5qDd xót2dtD, ngọk2jCt ngào,5qDd Sq4iđan tSbrxen vàoSq4i nhau… 

Ba người?k2jC NgotSbrại trừ5qDd hắSq4in cùngSq4i MẫnSq4i Háck2jCh yê2dtDu namSq4i, ctSbròn Sq4icó a5qDdi? Nà2dtDng giậtSbrt mình. 

“Vì sk2jCao, cák2jCc ngSq4iười biết,k2jC Ng2dtDân tSbrNhi nhất5qDd đtSbrịnh l5qDdà ta?”5qDd Đâk2jCy m5qDdới k2jClà điểm2dtD mấ5qDdu chk2jCốt k2jC, nànSq4ig qtSbruả k2jCthực rSq4iất 5qDdlà stSbrợ hãi5qDd, đáptSbr Sq4ián khôtSbrng n2dtDhư mSq4iình ng2dtDhĩ, l2dtDại khôSq4ing thểSq4i khôk2jCng hỏi. 

“Chỉ2dtD cần5qDd 5qDdliếc mtSbrắt mộk2jCt cáSq4ii, tSbrta lik2jCền cók2jC thểSq4i 5qDdnhận tSbrra nàng.” 

Hắn2dtD độttSbr nhiênSq4i n2dtDở Sq4inụ cười,5qDd á5qDdnh mắk2jCt vụtk2jC tSbrsáng, htSbrai tSq4iay ô5qDdm chầtSbrm tSbrlấy thiênk2jC 2dtDhạ b5qDdé nhỏ, 

“Cho dùSq4i 2dtDlà htSbróa thànk2jCh t2dtDro bụi,tSbr Sq4ita 2dtDcũng cSq4ió thể5qDd nhậnk2jC r2dtDa nàng.”k2jC ÔSq4im 2dtDvào 5qDdtrong lòng,Sq4i quyếnSq4i luyế2dtDn 5qDdhít lấk2jCy hươ2dtDng tSbrthơm ng2dtDọt ngàoSq4i trên2dtD ngtSbrười nàng. 

T5qDdrên ngưk2jCời nàtSbrng cũn2dtDg phátSbrt rtSbra mùitSbr k2jChoa lê……tSbr Độc5qDd đk2jCáo, khôntSbrg g2dtDì thatSbry t5qDdhế 2dtDđược, tSbrlà mùi2dtD tSbrhương c2dtDủa Sq4ilinh hk2jCồn nàng! 

 

CHƯƠNG 182Sq4i: CẨNtSbr THẬNtSbr MIỆNk2jCG VẾtSbrT THƯƠNG

T5qDdùy tSbrý đểSq4i hắ2dtDn k2jCôm mk2jCình, haSq4ii ngư5qDdời tSbrđột nhSq4iiên 5qDdim lặng5qDd, nànSq4ig thSq4iam lu5qDdyến hơik2jC k2jCthở l2dtDành lk2jCạnh mSq4ià thoảitSbr mtSbrái tron2dtDg lònk2jCg, k2jCtrong tSbrtim đk2jCột nhik2jCên t5qDdrở n2dtDên 5qDdbình thản5qDd, mặck2jC kệ5qDd sựSq4i t2dtDình như2dtD t2dtDhế nk2jCào, hiệntSbr tại,5qDd ha5qDdi ngườitSbr bọnSq4i họ5qDd chỉ2dtD ctSbrần ở5qDd c2dtDùng Sq4imột tSbrchỗ, 5qDdcái Sq4igì cũngtSbr ktSbrhông 5qDdquan trọng5qDd, tSbrvô luậ5qDdn là5qDd k2dtDiếp trướctSbr 2dtDhay làtSbr kik2jCếp sau. 

“Nàng,tSbr khk2jCông muố2dtDn Sq4ibiết chSq4iuyện tìnhSq4i ởtSbr ki2dtDếp tk2jCrước sao?” 

Bàk2jCn 5qDdtay tk2jCo củak2jC PSq4ihù Vk2jCân K5qDdhâu Trạ2dtDch ôn5qDd n5qDdhu vu2dtDốt vuốSq4it 5qDdlưng nàng,tSbr giốn5qDdg ntSbrhư Sq4iđang vuốk2jCt Sq4ive c2dtDon mè5qDdo nhỏk2jC, 5qDdđôi mắt5qDd 5qDdmàu ttSbrím thâk2jCm ý2dtD liếck2jC tSbrmắt nhìntSbr 5qDdkhuôn mặt2dtD nhỏk2jC nhắntSbr trấ2dtDn định5qDd mộ2dtDt cái. 

“Ta khôngSq4i Sq4imuốn biết.” 

Nàngk2jC 2dtDchậm rã5qDdi lắck2jC đầu,tSbr t2dtDựa hồ,5qDd ttSbrừ Sq4ivẻ 2dtDmặt của2dtD hắntSbr cù5qDdng MẫtSbrn Há2dtDch yêutSbr nak2jCm, kSq4iiếp trướck2jC tSbrhẳn lSq4ià r5qDdất l2dtDà phức2dtD tạp,k2jC nếk2jCu lSq4ià n5qDdhư thế5qDd, chí5qDdnh mìnSq4ih căSq4in b2dtDản khôSq4ing muố2dtDn biết. 

“Chok2jC 5qDddù 2dtDnàng muốn2dtD b2dtDiết, hiệ2dtDn tại5qDd 5qDdcũng k2dtDhông k2jCthể nók2jCi Sq4icho ntSbràng nghe.” 

Hônk2jC nhẹtSbr vàntSbrh t2dtDai củatSbr nSq4iàng, htSbrắn k2jCôn 2dtDnhu Sq4inói, ômSq4i ek2jCo n2dtDhỏ, bàntSbr ta5qDdy k2jClại 2dtDbắt đầ2dtDu khk2jCông 5qDdan phậ2dtDn, xk2jCoa tSbrxoa mềmtSbr mại. 

Nói các5qDdh k2dtDhác, tSbrtừ đk2jCầu tới5qDd k2jCđuôi, 5qDdhắn chỉtSbr tín5qDdh n5qDdói 5qDdcho nàntSbrg bấyk2jC nhiêu2dtD m5qDdà th5qDdôi? 2dtDNàng chá5qDdn 5qDdnản, 5qDdđã s5qDdớm biếtSq4i 2dtDnam nhân2dtD nàySq4i thậtk2jC ptSbrhúc hắ5qDdc, gtSbriang sơn2dtD dễSq4i đổi2dtD bản2dtD tính5qDd kh5qDdó k2jCdời, 5qDdnhưng m5qDdà, nàng5qDd lại2dtD th2dtDích hắk2jCn 5qDdnhư 2dtDthế, ck2jCó ph5qDdải Sq4inàng thíc5qDdh cuồng2dtD n2dtDgược haSq4iy không? 

“Khôk2jCng đượk2jCc, Sq4icòn k2jCcó chúttSbr đau.” 

KiSq4inh ngk2jCạc nhSq4iìn bàk2jCn k2jCtay tSq4io 2dtDđã th5qDdáo vạ2dtDt áoSq4i trướcSq4i Sq4ingực 5qDdcủa mìnSq4ih, Sq4inàng thấp2dtD giọng5qDd ngă5qDdn cảnSq4i, 2dtDsắc mk2jCặt tSbrhồng tươitSbr, tự5qDda 5qDdnhư mộ5qDdt qutSbrả t2dtDáo chík2jCn mọng. 

Tuấn2dtD 2dtDmi mộk2jCt điều,Sq4i tSbrhắn t5qDdà 2dtDác Sq4inhu 2dtDsát, rấttSbr thíc5qDdh xeSq4im 5qDdbộ dántSbrg thẹntSbr th2dtDùng c2dtDủa nà2dtDng, bạc5qDd k2jCthần khtSbrinh dương,2dtD k2jCcổ 5qDdhọng tto5qDdát rtSbra ctSbrười nhẹ. 

HưởnSq4ig thụtSbr thântSbr mìnhtSbr Sq4idần dtSbrần k2jCmềm mại,5qDd cảSq4i ngư2dtDời 2dtDchoàng lên. 

“MiệnSq4ig vếtSq4i thtSbrương, cẩntSbr Sq4ithận miệng2dtD vếtk2jC t2dtDhương cSq4iủa chàng.” 

NàngtSbr kin5qDdh htSbrô 5qDd, muốntSbr đứngk2jC Sq4idậy k2jCxem cSq4ió đụn5qDdg tớitSbr h2dtDay Sq4ikhông, nhSq4iưng 2dtDbị hắnk2jC tSbrôm chặt,2dtD 5qDdkhông dễk2jC dàtSbrng buôn2dtDg ra. 

“Khôngk2jC ctSbró đ5qDdụng tới5qDd, ch5qDdỉ cầntSbr nàSq4ing đừngtSbr nháo.”tSbr HSq4iắn đạmSq4i cười,k2jC kh2dtDông khỏik2jC btSbrị phả5qDdn ứ5qDdng đántSbrg Sq4iyêu củ2dtDa nSq4iàng 2dtDlàm ấk2jCm tSbráp ctSbrả tráSq4ii tim. 

“Trước2dtD pSq4ihải b5qDdăng 2dtDbó lạik2jC, bằngk2jC Sq4ikhông thSq4iật sựk2jC sẽk2jC ck2jChạm và2dtDo vếtk2jC tSq4ihương, thk2jCật vấttSbr vảk2jC mớik2jC khép5qDd lạitSbr. ChàngSq4i khk2jCẳng định2dtD Sq4isẽ trộ5qDdm 2dtDđi đi5qDd sk2jCát hổ,tSbr tSbrta muk2jCốn cảnk2jC cũng2dtD cảnk2jC khôntSbrg đư2dtDợc, nhan2dtDh lêtSbrn, đ2dtDể tk2jCa giúSq4ip chà2dtDng b5qDdăng bó.”Sq4i Nànk2jCg cũn5qDdg mặctSbr k2jCkệ k2jCnhiều nh2dtDư vậ5qDdy, d5qDdùng sứck2jC ngăk2jCn ta2dtDy hắn,tSbr Sq4icầm bSq4iạch bk2jCố sạc5qDdh sẽ5qDd k2jCsớm chuẩ5qDdn bị2dtD tSbrtốt btSbrao bốk2jC b5qDdao vâySq4i tSbrđi lên. 

Một 5qDdtay cSq4ihống kh2dtDuôn m5qDdặt, hắn5qDd k2jCim k2jClặng 2dtDnhìn khuô5qDdn m5qDdặt ô2dtDn 5qDdnhu, màyk2jC li5qDdễu co2dtDng cong2dtD. MắtSq4i tSq4io tròn,Sq4i t2dtDrong vtSbreo, mũtSbri ttSbrinh x5qDdảo, cátSbrnh m5qDdôi đtSbrỏ Sq4ihồng, cătSbrng mọk2jCng, Sq4ichỉ cầnk2jC nh2dtDẹ nSq4ihàng khẽtSbr Sq4imở tSbrra, tựatSbr 5qDdnhư một2dtD trá5qDdi chík2jCn ng2dtDon nk2jCgọt, ltSbràm chtSbro ngườitSbr Sq4ita tSbrkìm lò5qDdng tSbrkhông đậ5qDdu 5qDdmuốn cắn5qDd mtSbrột ngụm. 

Lưuk2jC lotSbrát cột5qDd m5qDdột tSbrcái nơ5qDd cotSbrn bướmSq4i, nàn2dtDg vỗSq4i vỗk2jC ta5qDdy 5qDdđứng lk2jCên, n2dtDhìn th5qDdấy hắnk2jC nhtSbrìn 2dtDchằm chằm5qDd mìtSbrnh, Sq4icó 2dtDchút mạc2dtD dtSbranh Sq4ikỳ diệk2jCu, chẳtSbrng lẽk2jC l5qDdà mặk2jCt 5qDdmình dín2dtDh cái2dtD gtSbrì sao? 

“Trẫmk2jC k2jCsẽ 5qDdkhông trộm2dtD đi5qDd sk2jCăn hổ,2dtD” Hắn5qDd độ2dtDt nhiênk2jC nói,“ChotSbr nêk2jCn sẽtSbr khôntSbrg 5qDdbỏ 5qDdlại 5qDdnnàng 5qDdmột mình.” 

Hắn, hiểu5qDd đượcSq4i tâmtSbr 2dtDtư củtSbra nSq4iàng. T5qDdrong mắt5qDd Sq4iY 2dtDY lóe2dtD rk2jCa nhiềuk2jC ti2dtDa 5qDdsáng ma5qDdng tSbrtheo 5qDdý cườitSbr ônSq4i 5qDdnhu, khônSq4ig tSbrbiết v5qDdì saok2jC, hiện2dtD tạ2dtDi, chSq4iỉ cầntSbr 2dtDở bêtSbrn cạnhk2jC Sq4ihắn, k2jCnàng lại2dtD 2dtDcó thểk2jC k2jCcảm nhtSbrận Sq4iđược thk2jCật sâuk2jC hạntSbrh phúc. 

“Ân, 5qDdvậy lúc2dtD chà2dtDng đ2dtDi 2dtDsăn bạc2dtDh hk2jCổ phả5qDdi man2dtDg Sq4itheo t5qDda.” Nàn2dtDg yêu2dtD cầu. 

“NtSbràng tSbrkhông thể5qDd đi2dtD, nhiềuSq4i nhtSbrất chỉtSbr tSbrcó ttSbrhể đứn2dtDg ởtSbr k2jCxa x2dtDa nhìn.” 

HắntSbr nk2jCghĩ 2dtDnghĩ, Sq4ira qu5qDdyết địn5qDdh nàySq4i, c5qDdhỉ cóSq4i ởk2jC rất2dtD Sq4ixa nhìSq4in, mới5qDd 2dtDsẽ khônk2jCg 5qDdtiến vàoSq4i, cũng5qDd sSq4iẽ k2jCcó k2jCnguy hiểm. 

tSbr“Nhưng mà,5qDd trêtSbrn người2dtD tSbrta k2jCkhông hềk2jC có2dtD thươ2dtDng tổn2dtD, ngươtSbri xemtSbr, trSq4iừ bỏ2dtD k2jCbị ngườSq4ii ntSbrào đSq4ió tSbrlưu lạiSq4i mộtk2jC đtSbrống xan5qDdh tSq4iím, trêk2jCn Sq4ingười vk2jCết thươngk2jC tSbrnào cũnSq4ig khô5qDdng có.” 

Nànk2jCg le5qDdo k2jClên giườn5qDdg, ktSbréo tatSbry áok2jC lêSq4in, 5qDdlộ Sq4ira dấtSbru Sq4ihôn ngSq4iân ch5qDdi chtSbrit tSq4irên cá5qDdnh t2dtDay, aizk2jC, chỉ5qDd l2dtDà cánSq4ih t5qDday thô2dtDi, đừk2jCng nóik2jC tr5qDdên ngk2jCười. =]] 

ánh mắt2dtD PhùSq4i Sq4iVân KtSbrhâu Trạch5qDd độtSbrt nh2dtDiên n5qDdóng 2dtDlên, 2dtDlôi btSbràn ttSbray trắ5qDdng ng2dtDần 2dtDcủa k2jCnàng lạk2jCi, ntSbrhẹ tSbrnhàng hôn. 

Ônk2jC nhSq4iu vù5qDdng vẩy,2dtD 5qDdnàng đSq4iã rơik2jC trotSbrng lSq4iòng hắn2dtD, hắn2dtD kh5qDdông cầnk2jC tốnk2jC nk2jChiều sứ5qDdc, quả5qDd lSq4iaa2 Sq4idễ Sq4inhư ttSbrrở bSq4iàn tay. 

“LSq4iần này2dtD, ctSbròn nótSbri k2jCcẩn th2dtDận miệngSq4i vếk2jCt tk2jChương 5qDdnữa không?” 

Hắn đắSq4ic ýSq4i nó5qDdi, đãk2jC bSq4iiết n5qDdàng 2dtDsẽ kh2dtDông tSbrnhu thuậ2dtDn Sq4inhư thế,2dtD Sq4ivì miễnSq4i k2jCcho nàn2dtDg Sq4icằn nhằntSbr nk2jCói litSbrên m2dtDiên khôSq4ing dứ5qDdt, cúi2dtD đầtSbru h2dtDôn lênSq4i m5qDdôi nàng. 

NhSq4iưng, hắ2dtDn Sq4ivừa n5qDdói xoSq4ing, nànk2jCg xSq4iấu htSbrổ liếc5qDd liếctSbr 2dtDmắt tSbrmột cSq4iái, 5qDdthùy hạ2dtD 5qDdmi mắt. 

“Nhưng2dtD mà,k2jC tSq4ia tSbrcòn ck2jCó mik2jCệng k2jCvết thương.” 

5qDd“Chỗ nào?”5qDd Hắk2jCn giật2dtD mì5qDdnh, còntSbr 2dtDcó vSq4iết thươn5qDdg sao? 

“Sáng 5qDdnay mớiSq4i thượntSbrg d5qDdược, htSbriện tạitSbr đã2dtD qu5qDdên sao?” 

NSq4iàng dùngk2jC t2dtDay nhtSbréo nk2jChẹ vào5qDd e5qDdo hắn,5qDd tSbrsắc m2dtDặt phiếmtSbr hồng. 

Bừng5qDd 2dtDtỉnh đạitSbr ngSq4iộ, hắmk2jC ttSbrà tứk2jC mtSbrỉm cườ2dtDi, gSq4iiương mi. 

“Vậy5qDd ttSbrrẫm tSbrsẽ 2dtDgiúp n5qDdàng x5qDdức tSq4ihuốc mộtk2jC lần5qDd nữa?” 

Ân? Ý2dtD k2jClà, muốtSbrn n5qDdàng tSbrrồi xk2jCức thuố2dtDc? Trk2jCong tSbrđầu Sq4iY 2dtDY t2dtDrực tiếp5qDd phi2dtDên 2dtDdịch, đ5qDdầu “oànhSq4i” một5qDd tiếng,5qDd mk2jCắt đỏtSbr bừngSq4i lên… 

tSbr“Chàng Sq4ikhông tSbrthể nhtSbrịn xk2jCuống sa5qDdo?” Nàngk2jC đèk2jC lại5qDd bànSq4i tk2jCay Sq4ito 2dtDđang r2dtDục rSq4iịch, bấttSbr đắck2jC dĩ2dtD nói. 

Gi5qDdống n2dtDhư là2dtD mộtk2jC tiể2dtDu hàiSq4i tử2dtD thíSq4ich ă5qDdn kẹo2dtD, ănk2jC mk2jCãi Sq4icũng kh2dtDông 5qDdchán, hắ2dtDn n2dtDũng nịu” 

“Sq4iVài ngàSq4iynữa, k2jCMẫn k2jCHách pk2jChỏng chừnk2jCg Sq4isẽ tìmk2jC được2dtD bạchSq4i hổ,2dtD đến5qDd l2dtDúc k2jCđó, trtSbrẫm muố2dtDn thâk2jCn 2dtDcận nàn5qDdg cũnk2jCg khôngSq4i được,5qDd nà2dtDng nhẫntSbr t2dtDâm đẩy5qDd trSq4iẫm k2jCra sao?”5qDd HắnSq4i mâSq4in Sq4ithần, 5qDdở k2jCmôi 2dtDnàng lại5qDd 2dtDđặt xtSbruống mộSq4it nụk2jC hôn2dtD thậtSq4i sâu. 

Thì 5qDdra k2jChắn đ2dtDã stSbrớm tSbrnghĩ đến5qDd mấ2dtDy thứSq4i này,k2jC khó5qDd trSq4iách lSq4iại Sq4imang 5qDdmình tớSq4ii nơi2dtD n5qDdày, nhưn2dtDg mà5qDd, 2dtDnếu lú2dtDc ấy5qDd mì2dtDnh lSq4iựa chọSq4in cư5qDdỡi tiểu2dtD hồk2jCng mã2dtD rờitSbr đi,k2jC b5qDdây giờ5qDd cũng2dtD k2jCkhông xu2dtDất hiệSq4in loại5qDd 5qDdtình hu2dtDống nà2dtDy, chSq4io n5qDdên tSbrnói, muốn5qDd 2dtDtrách cũngSq4i chỉk2jC 2dtDcó thtSbrể trák2jCch c5qDdhính mình. 

“Chàng s5qDdẽ 2dtDgiúp t2dtDa thưtSbrợng dượck2jC lầnk2jC ntSbrữa sao?” 

Nàng 5qDdnhỏ giọnk2jCg nói,k2jC bấSq4it đắ5qDdc dtSbrĩ, vtSbrừa nótSbri xo2dtDng tSbrlời ntSbrày, 5qDdđịa chk2jCưởng 2dtDcũng v5qDdửa cởitSbr tSbrbỏ 5qDdy ph5qDdục củk2jCa 2dtDnàng, bSq4iao lk2jCấy mềmk2jC mại. 

H5qDdắn thk2jCật sựtSbr k2jClà r5qDdất thí2dtDch mtSbrềm mtSbrại, tròn2dtD trtSbròn của5qDd nk2jCàng, thấytSbr n5qDdàng thSq4iùy hạ5qDd tSbrmi mắt,k2jC ruk2jCn rẩy,Sq4i Sq4icúi tSbrđầu, tầmtSbr 2dtDmắt d2dtDừng 5qDdở bàSq4in tatSbry tSq4io củSq4ia mìtSbrnh, bik2jCểu hiệnSq4i đángk2jC ytSbrêu, stSbrắc mặtSq4i đà2dtD hồng. 

“Xek2jCm rk2jCa, nàtSbrng cũngSq4i rấtk2jC hưởngk2jC Sq4ithụ n2dtDha” Hắn2dtD cườ2dtDi nhạo5qDd Sq4i, kéo2dtD ta2dtDy 2dtDnàng qk2jCua, đặtk2jC lên5qDd ngk2jCực mình,Sq4i“Thử sờ5qDd k2jCsờ xeSq4im.” Dù5qDdng ánhk2jC mắtk2jC tSbrcổ k2jCvũ n2dtDhìn nàng. 

CSq4iái g5qDdì hk2jCưởng thụ5qDd Sq4ichứ, nàngtSbr chỉtSbr l2dtDà tk2jCò k2jCmò, k2jCtò mòk2jC thôi!k2jC Vk2jCẻ mặt2dtD bốiSq4i 5qDdrối, nSq4ihìn Sq4iđóa hSq4iồng m5qDdai trướcSq4i ngự5qDdc bịk2jC 5qDdhắn m5qDda tSbrsát, k2jCvuốt vtSbre, luôn5qDd 2dtDcảm th5qDdấy có2dtD đi5qDdểm tSbrkỳ qtSbruái, bàk2jCn ta5qDdy 2dtDbị 5qDdhắn kéok2jC đk2jCến ngựSq4ic, nànk2jCg muốn2dtD k2jCkháng ngtSbrhị, Sq4inhưng tSbrđã 5qDdbị tSbrhắn luốn2dtD vtSbrào quầntSbr ák2jCo đơ5qDdn bạc,k2jC tSbrcảm 2dtDnhận k2jCda thSq4iịt lạnh2dtD lạnh,k2jC cũngk2jC n5qDdhư tSbrcảm giák2jCc 5qDdrõ ràk2jCng dụk2jCc vọng5qDd giữa2dtD hak2jCi k2jCchân hắntSbr đã5qDd thức2dtD tỉnh,tSbr cứng2dtD r5qDdắn hẳntSbr lên. 

HtSbrắn mtSbrỗi lâ2dtDn đềk2jCu cSq4ió tSbrthể phk2jCi lễ5qDd nàngSq4i, v2dtDì cSq4iái g5qDdì nànSq4ig không5qDd thk2jCể p5qDdhi lk2jCễ hắk2jCn ? 

Y Y nuốt nước miếng một cái, mười ngón run rẩy tham nhập vào vạt áo của hắn, sờ sở lên cái bụng bằng phẳng, lòng bàn tay non mềm cọ cọ vào da thịt trơn nhẵn, cái loại cảm giác này, thật sự khó có thể dùng ngôn từ nào để hình dung, thoải mái khiến nàng nàng si mê.

“Thoải mái sao?” hắn dùng thanh âm khàn khàn hỏi. 

Nàng chỉ có thể nói như vậy, rất sợ mình nói có bao nhiêu ái muội, suy nghĩ một hồi mới hồi mới đáp: 

“Thực…. kỳ quái…cảm giác thực kỳ quái.” 

“Phải không? Nhưng mà trẫm cảm thấy thực thoải mái.” đôi mắt màu tím đột nhiên phiếm thượng một tầng tơ máu mỏng manh, tràn ngập cả ánh mắt, “Này làm trẫm càng muốn yêu nàng.” 

“……” Nàng còn chưa mở miệng, đã bị đối phương hôn thật sâu. 

Nàng hứng thú dạt dào học theo bộ dáng giở trò của ai đó, vuốt ve thân hình rắn chắc, không ngờ đối phương hít sâu một hơi, chế ngự không được nội tâm khát vọng, so với lần xâm nhập trước còn dũng mãnh hơn. 

Cảm giác phong phú làm nàng gần như hóa thành hư không…