Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường - Chương 175 - 176

 

CHƯƠNG 175LgupvQ: KHÔNqSMPFeG THỂqSMPFe MẤTLgupvQ ĐIyq NÀNG

“Mộc Hiyqệp!” yxxectPhù VâLgupvQn KhâuLgupvQ Trạchyxxect héyxxectt lớnqSMPFe mộtqSMPFe tiếngLgupvQ, dùngqSMPFe cyxxecthân chưayq yxxectbị yqthương lLgupvQàm điyxxectểm tựa,qSMPFe byxxectúng ngưLgupvQời phqSMPFei thânqSMPFe đến,yxxect thâyxxectn mqSMPFeình cấpLgupvQ tốcyq bayqy vútyxxect myqà điyq, yqtựa nhyqư cLgupvQhim yếnyq, LgupvQlinh hLgupvQoạt xuyLgupvQên quqSMPFea rừnLgupvQg câyqSMPFe, yxxectbôn tyxxectiến vLgupvQề phyqía nàng. 

NhưngLgupvQ mà,LgupvQ dùyxxect cóqSMPFe khiyxxectnh yqcông thượngqSMPFe thừa,qSMPFe hyxxectắn vẫnLgupvQ đuổiqSMPFe khyqông kịpyxxect tốqSMPFec độLgupvQ yxxectrơi LgupvQxuống ngựaLgupvQ củayxxect nLgupvQàng qSMPFetừ LgupvQmột khoảnLgupvQg cLgupvQách xLgupvQa yxxectnhư thqSMPFeế, nqSMPFehưng yqvào lúyqc này,yq mộLgupvQt thânLgupvQ yxxectảnh màuqSMPFe đenLgupvQ rốtyq yxxectcục xuấtyxxect hiệnyq, vươyqn LgupvQtay yxxectra muqSMPFeốn cứLgupvQu qSMPFenàng. Khyxxecti cyqác ngóyxxectn tyxxectay LgupvQsắp chạmyq đyqược LgupvQY qSMPFeY, thìyq LgupvQkhông biếtqSMPFe từqSMPFe chqSMPFeỗ nyxxectào phónqSMPFeg LgupvQtới myqột mũyxxecti tyxxectên, MộcLgupvQ HiệLgupvQp cảLgupvQ qSMPFekinh, tLgupvQheo byxxectản nLgupvQăng rụtLgupvQ tqSMPFeay lại… 

“Khyqông!” LgupvQPhù VLgupvQân Kyxxecthâu yqTrạch rqSMPFeống giận! 

TLgupvQrơ mắqSMPFet qSMPFenhìn nàqSMPFeng ngyqã xuốyqng, hắyxxectn qSMPFecuống quýtyxxect, lLgupvQo lắnyqg yqnhư mqSMPFeuốn xLgupvQé toyxxectạc lồnLgupvQg ngực,LgupvQ tLgupvQay nyqàng byqị thương,yq ngãqSMPFe nhyqư thếqSMPFe yqe rằng…! 

KhLgupvQông ngờ,yxxect yqY qSMPFeY yxxectlãi kyqhẽ xoaLgupvQy người,LgupvQ qSMPFedùng yxxecttay cyqhưa bLgupvQị thưyqơng bắtqSMPFe lqSMPFeấy yqcương ngyqựa, tuqSMPFeng ngườiyq mộtyq chLgupvQút, aLgupvQn tyxxectoàn rqSMPFeơi xuốngqSMPFe đất. 

“NgươiLgupvQ cLgupvQòn myquốn LgupvQbỏ yxxectlại tqSMPFea myqột yqmình sao?” 

yqKhông hềqSMPFe sợLgupvQ hyxxectãi qyxxectuay đầyqu, nhìnqSMPFe vyqề phyxxectía yqhắn, nàLgupvQng yqcười đếnyxxect LgupvQhết sứcLgupvQ LgupvQthoải yqmái, ryqốt cục,yxxect hắnqSMPFe cLgupvQũng LgupvQbị nàqSMPFeng đùayq yqgiỡn mộtyxxect yqlần. (tryqời ạ,qSMPFe LgupvQlàm pLgupvQan yxxectcứ tưởng,qSMPFe pyxxectó qSMPFetay qSMPFevới cLgupvQhị ) 

Cyxxecthậm rãqSMPFei ổnyxxect đyxxectịnh thqSMPFeân hìyqnh, hLgupvQắn thqSMPFeở LgupvQphì pqSMPFehò, nhìLgupvQn nàngqSMPFe nghịchyq ngợyqm, tyqươi yxxectcười, độtyxxect qSMPFenhiên thqSMPFeở dàiyq nhẹqSMPFe nhõmyq mqSMPFeột yxxecthơi, bqSMPFeàn LgupvQtay tyqo gqSMPFeiang rayq, đLgupvQem thiêqSMPFen hạqSMPFe kyqiều nhỏyxxect qSMPFekéo lạiyq, dùngyxxect sứcLgupvQ khảmyq nhậpLgupvQ vyxxectào tyqrong lòng. 

“Nànyxxectg myxxectới lyxxectà đạiLgupvQ yxxectngu ngốqSMPFec, dọLgupvQa yxxectđến trẫmyq, nàyxxectng LgupvQcó biếtLgupvQ qSMPFelàm kqSMPFeinh đyxxectộng tyqhánh gyxxectiá, tyxxecthì cLgupvQó 1yxxect0 cáqSMPFei qSMPFeđầu cũnLgupvQg khôngqSMPFe đủqSMPFe trảmLgupvQ hayxxecty khônyxxectg!” yqTuy LgupvQlà lờqSMPFei yxxectnói qSMPFecó vyxxectẻ uLgupvQy qSMPFehiếp, nhưLgupvQng ngqSMPFeữ yxxectkhí lạiLgupvQ yxxectdìu dàyxxectng, yqôn nLgupvQhu, sủnyxxectg áLgupvQi, cònqSMPFe cóLgupvQ chútyq bấqSMPFet yxxectđắc dĩ. 

Mộcyq HiệpqSMPFe yqthấy hoàngyq yqphi yxxectan toàyxxectn LgupvQ, ánhLgupvQ mắLgupvQt qSMPFebén nhọnyq bắyxxectn vềyq yqphía mũyqi têqSMPFen đyqược bLgupvQắn tớiyxxect, nhanyqh yxxectchóng pqSMPFehi thâqSMPFen đuổLgupvQi theo. 

“yxxectTa đãLgupvQ tLgupvQính đượcLgupvQ yqphải làmyxxect thếyxxect yqnào rồqSMPFei LgupvQmà, chỉLgupvQ LgupvQtại mộtyxxect mLgupvQũi tênyq tqSMPFeừ đâLgupvQu thìyqnh qSMPFelình laLgupvQo yqra làmLgupvQ LgupvQta giậtyq mìnyqh, ngươiyxxect muốnyq trảyxxectm liềyqn trảmqSMPFe đi,qSMPFe dùqSMPFe qSMPFesao qSMPFeta cũnyqg khônyqg cyxxectó mườiLgupvQ cáiyq đầu.”qSMPFe Nàngyq nhíuyq nhíuqSMPFe màqSMPFey, nqSMPFehìn mũiLgupvQ têyxxectn bắyqn lényxxect cắyxxectm phậLgupvQp vLgupvQào đạiqSMPFe tyxxecthụ gầqSMPFen đó. 

“NàngqSMPFe yqcho rLgupvQằng yqnàng muốqSMPFen qSMPFebị trảyqm LgupvQliền trảmyq saoLgupvQ? NếqSMPFeu tyqrẫm muLgupvQốn nàyxxectng chết,yq cònyxxect LgupvQcó thqSMPFeể liyxxectều myqạng qSMPFechạy đếyxxectn qSMPFeđây cứuyq nyxxectàng yxxectsao? qSMPFeY YLgupvQ, chẳLgupvQng lẽqSMPFe nàngyq LgupvQkhông byxxectiết, trẫqSMPFem, yxxectkhông thLgupvQể yqmất điLgupvQ yxxectnàng sqSMPFeao?!” LgupvQhắn yqnhẹ nhàyxxectng LgupvQnói, giọnLgupvQg nyxxectói qSMPFethân tìnLgupvQh, cóLgupvQ chúyqt aLgupvQi yqoán, ánhyq LgupvQmắt sâqSMPFeu nyxxecthư biểyxxectn, dyqào dyxxectạt yqnhu tìnqSMPFeh nhyqìn chằmLgupvQ yxxectchằm yqkhuôn mặtyq nhỏyq nhắnyq củayq nàng. 

“ChàngLgupvQ qSMPFenói thậtyxxect sao?”qSMPFe (pLgupvQan đổiyxxect xưngyxxect qSMPFehô từyq đâyxxecty nyxxecthe, cLgupvQứ “ngươiqSMPFe, ta”qSMPFe yxxectnghe LgupvQkì kì,qSMPFe kyxxecthi qSMPFe2 ngườiyq ởyq riêqSMPFeng, pyxxectan sẽLgupvQ đổqSMPFei thàyqng “chàng-ta”yq ^^) 

Nàng đyqột nhiênqSMPFe cLgupvQâu thầLgupvQn cườiyq, hayxxecti yxxecttay ôyxxectm chLgupvQầm yqlấy hắnyq, LgupvQmột yxxectlúc sauLgupvQ, mớiLgupvQ nânyqg đầu,yxxect áqSMPFenh mắtyq troqSMPFeng veqSMPFeo nhưLgupvQ yxxectnước hồyxxect tyqhu nhLgupvQìn hắn. 

“Nàng……”yxxect nyqày, nLgupvQàng đangyq yxxectlàm nũngvớiLgupvQ LgupvQhắn sao? 

Hyqắn LgupvQkhinh LgupvQngạc khôLgupvQng yxxectnói đượcyq LgupvQmột lời,yxxect mqSMPFeở qSMPFeto yxxectmắt nhìLgupvQn nàyqng ýqSMPFe yqcười lyxxectan ryxxecta cảyq khuôqSMPFen mặtyq xinyxxecth xắn,yq nànqSMPFeg tựaLgupvQ hồyq đãLgupvQ sớLgupvQm yqđoán yqchắc đqSMPFeược hắnyxxect sẽyxxect yxxectcó biểLgupvQu tìnhyxxect thếyxxect này. 

Khuôn mặtyq qSMPFenhỏ nhắnyq nqSMPFehư tráiyq đào,LgupvQ ýyq yqcười LgupvQsáng lạnyq, đôiyq mắqSMPFet tqSMPFeo tronyqg LgupvQveo nyqhìn yxxecthắn, hLgupvQàng yxxectmi vừqSMPFea cLgupvQong vừaLgupvQ dàiyxxect LgupvQlay động,yxxect yxxectchớp chớyxxectp, cánhqSMPFe môiyq hLgupvQồng yxxectchúm chímLgupvQ LgupvQmang yxxectnét cười…nàngyxxect LgupvQnhìn hắn,yxxect nhyxxectưng sqSMPFeao hắnLgupvQ yxxectcứ trầmyxxect myxxectắt qSMPFekhông nLgupvQói gyxxectì cả,qSMPFe sốtyq ruyxxectột lLgupvQàm nyxxectàng phyqải lyqên tiếnyxxectg hỏi: 

“Phù VânqSMPFe yxxectKhâu Trạch,làmqSMPFe chLgupvQàng sợyq hLgupvQãi rLgupvQồi sao?” 

yqBàn yqtay nhỏyxxect yqđưa yxxectlên, quơqSMPFe yxxectqua yxxectquơ LgupvQlại trướcLgupvQ mặtyq hắnLgupvQ, hắnqSMPFe LgupvQlàm sqSMPFeao vyqậy, độqSMPFeng cũngLgupvQ khônLgupvQg yqđộng, biếnyq tLgupvQhành đầuqSMPFe gỗyxxect rồqSMPFei đi? 

“SợqSMPFe hqSMPFeãi!” HắLgupvQn độtqSMPFe nqSMPFehiên xuyxxecty thqSMPFeanh, tiếngqSMPFe nyxxectói thqSMPFeoáng kLgupvQhàn khànyxxect,“Nàng yqphải bồiyxxect thườnqSMPFeg qSMPFecho trẫm?” 

BồqSMPFei thường?LgupvQ yxxectAi nhyxxecta, yxxectnàng qSMPFehiện tạiyq chỉLgupvQ cLgupvQó hyqai yqbàn tqSMPFeay trắng,qSMPFe liềnqSMPFe ngaLgupvQy cảqSMPFe tyxxectrang sứcyxxect qLgupvQuần áqSMPFeo đềuyxxect làyxxect củqSMPFea ngườiyq kháLgupvQc, đếyq vươngLgupvQ yqnhư hắnLgupvQ, qSMPFequyền kyqhuynh thiêyxxectn hạqSMPFe, lyqại mởyxxect qSMPFemiệng myquốn nàngyxxect byxxectồi thườLgupvQng? NànLgupvQg cóyxxect LgupvQgì đểyq byxxectồi qSMPFethường cyqho yqhắn đây? 

“qSMPFeChàng muốnyq yqcái gìLgupvQ?” NgẫmqSMPFe lại,LgupvQ hìnhLgupvQ yxxectnhư mLgupvQình cyxxectũng yxxectđã dqSMPFeọa hqSMPFeắn thật,yq đàyqnh phảiyxxect yxxectmở miệnLgupvQg hỏi. 

“LgupvQNơi nàqSMPFey” hLgupvQắn dùqSMPFeng nyxxectgón tayxxecty lànLgupvQh lyqạnh củayxxect LgupvQmình yqvuốt nhèqSMPFe nhẹyxxect yqlên cyxxectánh yxxectmôi củaqSMPFe nàng,LgupvQ sqSMPFeau đyqó LgupvQcòn “vôyxxect lạiyq” dờLgupvQi xuyxxectống ngqSMPFeực, “CòqSMPFen cóqSMPFe yqnơi này.” 

qSMPFe“Hạ… hạqSMPFe lưu!” 

MặtqSMPFe nànyqg đỏqSMPFe lLgupvQên qSMPFetựa nyxxecthư yxxectmông khyxxectỉ, mộtyq qSMPFetay dyqùng sứcLgupvQ yqcố đqSMPFeẩy yq“bàn tLgupvQay sóqSMPFei” LgupvQtrên ngựqSMPFec yxxectcủa mìnqSMPFeh ryqa, vừayq đyqô đôyxxect hét, 

yq“Đầu củyqa cyxxecthàng ngoạqSMPFei trừyxxect myxxectấy thứyxxect này,yq cũnqSMPFeg yqkhông nyqghĩ yxxectra cáLgupvQi gyqì LgupvQđứng đắnLgupvQ LgupvQsao?” LgupvQHuống chyxxecti, nơqSMPFei nyqày làLgupvQ bãyqi săn,yxxect muLgupvQốn cyxxectái gìyxxect qSMPFecũng khônyxxectg đượyqc, nếyqu yxxectbị ngườiLgupvQ khácyxxect nhìnqSMPFe thấy,qSMPFe liyqền khLgupvQông xonqSMPFeg . 

ÁcLgupvQ? NàLgupvQng dámLgupvQ cựyq tuyệqSMPFet hắyqn? LLgupvQạnh lùngqSMPFe nhíyqu màqSMPFey, cqSMPFeúi đầuqSMPFe nhqSMPFeìn đyqầu gốLgupvQi cqSMPFeủa myqình đyqỏ yqtươi mộtyxxect mảqSMPFeng, lạiyxxect dùyxxectng ánhLgupvQ mqSMPFeắt tráyxxectch cứyxxect nhìnLgupvQ vềLgupvQ qSMPFephía nàng. 

[] 

qSMPFeĐược rồi,qSMPFe nLgupvQàng thqSMPFeật qSMPFesự cóyxxect lỗi,yxxect LgupvQnhưng LgupvQmà nqSMPFeàng kyqhông yqphải cLgupvQố ýLgupvQ mLgupvQà, chỉyxxect lyxxectà yq“vô tinh”yxxect, yqừ, chỉyq yxxectlà vqSMPFeô tìnhyxxect thôi. 

NLgupvQàng yxxectcắn cắnqSMPFe môqSMPFei dưới. 

“Sẽ…yxxect… Sẽyxxect bịqSMPFe ngqSMPFeười kháqSMPFec qSMPFenhìn thấy.”LgupvQ yqThùy qSMPFehạ yxxectmi mắt,qSMPFe nqSMPFeàng nhyxxectỏ yxxectgiọng nói. 

Nếuyxxect nhưqSMPFe qSMPFecó thểLgupvQ ngqSMPFeăn cqSMPFeản hắqSMPFen điqSMPFe syqăn byxxectạch hyxxectổ thì…… 

“Y yxxectY, nànyxxectg yxxectcó yqbiết syqăn yxxectbắn lLgupvQần nàyqy kyqéo LgupvQdài myqấy ngyxxectày hayxxecty khqSMPFeông?” HqSMPFeắn độtqSMPFe qSMPFenhiên LgupvQđặt LgupvQcâu hỏi. 

“KhôngqSMPFe phảiLgupvQ LgupvQchỉ yqcó hômyq naLgupvQy sao?” 

NànLgupvQg qSMPFecăn bảnLgupvQ làLgupvQ cqSMPFehưa từnLgupvQg thayxxectm yqgia lễqSMPFe hộiyq săyqn bắn,yq qSMPFenên chLgupvQo yxxectrằng, yqlễ hộiqSMPFe yxxectnày đLgupvQơn giảnyxxect cqSMPFehỉ kéLgupvQo yqdài tronyqg yq1 ngàyLgupvQ, nhưnyxxectg nhìnyxxect vẻyxxect mặtyq yqdở khóyqc dyqở cườiyxxect củaqSMPFe hLgupvQắn thìLgupvQ kLgupvQinh ngạcLgupvQ hỏi, 

“Chẳng yxxectlẽ cyxxectòn kqSMPFeéo dqSMPFeài thêmLgupvQ LgupvQvài yqngày nữa?” 

Vài ngàyyxxect? yxxectƯớc qSMPFechừng làyq nửLgupvQa qSMPFetháng! QLgupvQuên điqSMPFe, dùLgupvQ saLgupvQo nqSMPFeàng đqSMPFeã đápyxxect ứyqng vớqSMPFei mqSMPFeình qSMPFerồi, mặcLgupvQ kệ,…yxxect hLgupvQắn kéqSMPFeo tyqay nhqSMPFeỏ qSMPFebé củLgupvQa ngườyqi nàyqo LgupvQđó, hướngqSMPFe tớiLgupvQ mộtqSMPFe lốLgupvQi quqSMPFeen thuộc. 

Xuyên quqSMPFea mộtqSMPFe đámLgupvQ LgupvQcỏ dạqSMPFei cyqao cyqỡ đầuLgupvQ gối,yq tyxxectrước LgupvQmặt làLgupvQ mộLgupvQt LgupvQcái hồqSMPFe nướqSMPFec xaLgupvQnh biếc,qSMPFe phyqản chiyqếu tryqời xanhyq, hayxxecti bênyxxect hLgupvQồ, yxxecthoa LgupvQnở rựcyxxect ryxxectỡ, bướmyq qSMPFelượn cyxxecthập chờyqn, tyqhật đúngyxxect làqSMPFe mộtyxxect yxxectnơi tLgupvQhế ngyxxectoại yxxectđào viên. 

“Chúng tyqa yqmuốn đyqi đâu?”yxxect yqNàng nyxxectắm taqSMPFey hyqắn, LgupvQnhìn byqốn phíaqSMPFe, cyqon đườnyxxectg nàyxxecty dưyxxectờng nhưyq Khyqâu TrạchLgupvQ rấtyxxect quyxxecten thuộc. 

Nyqày qSMPFecó cyxxecthút kyxxectinh ngạc. 

“Đợiyxxect lqSMPFeát yqnữa nyxxectàng sẽyq byqiết.” HắLgupvQn còLgupvQn cốqSMPFe yxxectý làmyxxect qSMPFera vẻyxxect thầnLgupvQ bí. 

Hai ngườyxxecti yqđi LgupvQđến cạnhLgupvQ hồqSMPFe yqnước, yxxectđi vòngyxxect thyqeo yxxectmép hốLgupvQ, trưyqớc mặtLgupvQ liyxxectền yxxecthiện ryxxecta myqột vácqSMPFeh qSMPFenúi, hắyqn vươnyxxect ngóyqn yxxecttrỏ, ởyxxect mộyxxectt kyqhối hoànyqg thạchqSMPFe gõLgupvQ yqvài cáiLgupvQ, cyqó nhanqSMPFeh LgupvQcó chậm. 

Độtyxxect nhiên,qSMPFe vyxxectách qSMPFenúi “Ầyxxectm vanyqg loqSMPFeng” mộtLgupvQ qSMPFetiếng, váyqch núyxxecti sừngLgupvQ sữngqSMPFe yxxectđột nhiêLgupvQn tácqSMPFeh rayxxect, lộLgupvQ yqra mộyxxectt độngqSMPFe khẩu. 

Byqốn bềLgupvQ yxxectvắng lặngyxxect, PhLgupvQù VqSMPFeân Kyqhâu TrạchqSMPFe rấtyxxect nhqSMPFeanh nắmqSMPFe yxxecttay nàqSMPFeng kéLgupvQo LgupvQvào, cầyxxectm LgupvQlấy câLgupvQy đuốcLgupvQ đặtqSMPFe sLgupvQẳn ởyxxect yxxectcửa động,yq tqSMPFeiến LgupvQvào tronLgupvQg. KhqSMPFei hqSMPFeai ngyxxectười vừayq tyqiến vào,yq yqvách yqđá lqSMPFeại LgupvQầm LgupvQầm ruyqng chuyểnyq LgupvQ1 lầnyq nyqữa, cyqhớp myxxectắt độngyq khyqẩu đãqSMPFe biếnyq yqmất, khônqSMPFeg lyqộ qSMPFera yq1 kyqhe hở. 

“Hoàngyxxect Thượng!” 

Mộtyxxect hoàLgupvQng yqy yxxectthị vyqệ yxxect( thịyxxect yxxectvệ mLgupvQặc áLgupvQo vàyqng) yxxectcầm cLgupvQây đuốcyq chạyqSMPFe đếnyq, LgupvQtựa yxxecthồ đãqSMPFe sqSMPFeớm đLgupvQợi yqở đâyLgupvQ, “Hoànyqg LgupvQphi yxxectnương nương.” 

“tình huyxxectống hyqiện tLgupvQại nyqhư thếqSMPFe nào?”LgupvQ yqHắn liqSMPFeếc yxxectmắt nLgupvQhìn bộyq dLgupvQáng ngạcyxxect nhyqiên yxxectcủa qSMPFenàng, qSMPFecười nhqSMPFeẹ, myxxectột qSMPFetay LgupvQôm lấLgupvQy eyqo nhLgupvQỏ củyqa nLgupvQàng, sợqSMPFe đườnyxxectg điyq nhLgupvQỏ hẹyxxectp, dqSMPFea thịtyq noLgupvQn mịLgupvQn sẽyxxect LgupvQbị đáLgupvQ qSMPFenhọn yxxectlà LgupvQtổn thương. 

“Bạchyq hổqSMPFe đayxxectng yqở hướngyxxect TqSMPFeây qSMPFeNam cyqủa cáyqnh LgupvQrừng, nLgupvQó qSMPFeđang LgupvQở troqSMPFeng độngyq nghyxxectỉ ngơiqSMPFe, LgupvQMẫn HáchqSMPFe yqVương giyxxecta LgupvQmới vừaqSMPFe qSMPFexuất hLgupvQiện ởyq pyxxecthía đyxxectông bắcyq củayxxect cánqSMPFeh rừqSMPFeng, tạmqSMPFe thờyxxecti cùnyxxectg bạyxxectch yxxecthổ khônLgupvQg thểyq chLgupvQạm mặt,yq LgupvQđợi vươqSMPFeng giqSMPFea yxxecttìm yqđược phươngqSMPFe hướyxxectng, hẳnyq yxxectcũng phảyxxecti tốyqn qSMPFebốn, nămLgupvQ LgupvQngày tLgupvQhời qSMPFegian, cyxxectòn quốLgupvQc sưyxxect thLgupvQì đaqSMPFeng đáyqnh cờqSMPFe cùngLgupvQ yxxectmột vàyxxecti đyxxectại thầnLgupvQ lớnLgupvQ tyquổi qSMPFebên nyxxectgoài bìayxxect rừng.yq” TLgupvQhị vệyq cườqSMPFei đáp. 

Cáiyxxect gì,yq ngyqay cLgupvQả bạcyxxecth hổyxxect đangyxxect ởLgupvQ đâyqu cũyxxectng biqSMPFeết yq? yxxectY LgupvQY nhìyxxectn syxxectơn qSMPFeđộng byxxectí ẩyxxectn này,yq phyxxectía trqSMPFeên mLgupvQột cầyqu thanyqg hìLgupvQnh xoyqắn yxxectốc chậmLgupvQ rãiqSMPFe uốqSMPFen lượn,yxxect tỏqSMPFea yqra xunLgupvQg quanqSMPFeh, cóLgupvQ LgupvQ1 LgupvQgian làmLgupvQ qSMPFetrung tqSMPFeâm, xyxxectung LgupvQquanh còyqn rấLgupvQt qSMPFenhiều hanyxxectg nhỏyq, khôyxxectng, hìnhLgupvQ yxxectnhư lyxxectà phòng. 

Phíyxxecta trêyxxectn cóyq LgupvQ5 yxxecthoàng LgupvQy thịLgupvQ vệqSMPFe cLgupvQhay quLgupvQa chạyqSMPFe LgupvQlại, tựaLgupvQ hồLgupvQ, đangyq truyềnyxxect đạyxxectt LgupvQtin tức. 

“yxxectTốt lqSMPFeắm, nyqgươi lyqui yxxectra, đqSMPFeợi MẫnLgupvQ HácqSMPFeh Vưyqơng gqSMPFeia cùngLgupvQ lyxxectão hổLgupvQ đLgupvQánh nhyxxectau đếLgupvQn yxxectchết sốnqSMPFeg khLgupvQông yxxectsai biệtyxxect qSMPFelắm, ngưyxxectơi lạiyq đếqSMPFen bqSMPFeẩm báoyxxect,” HắnqSMPFe vỗqSMPFe vỗqSMPFe bảyq vyqai thLgupvQị vLgupvQệ, “qSMPFeVất vảyq .” 

Cái vyxxectỗ qSMPFevai đơyxxectn giảnyq LgupvQnhưng dườyqng nqSMPFehư tLgupvQiếp thêLgupvQm sứcqSMPFe qSMPFemạnh ủLgupvQng hộyxxect cườngLgupvQ đạiyxxect, tinyqh thLgupvQần tyqhị vệyq ruyqn LgupvQlên, khoyxxectm ngưLgupvQời hàqSMPFenh qSMPFelễ, ngẩLgupvQng đầuyq ưỡyxxectn ngLgupvQực rờiyq đi,qSMPFe màLgupvQ nhóLgupvQm thịqSMPFe yxxectvệcho LgupvQdù khôngLgupvQ bậnqSMPFe rLgupvQộn, cũnqSMPFeg khôLgupvQng hyxxectề yqđến qSMPFequấy rầyyq yxxecthai ngLgupvQười, ayqi yxxectlo viqSMPFeệc nàyxxecty, xqSMPFeem yq2 ngườiLgupvQ dqSMPFeường nyqhư vyqô hìqSMPFenh, biếyxxectn thànhqSMPFe trLgupvQong suốt. 

“Nơi nyxxectày lyxxectà …?”yq Hắn,yq đếnqSMPFe yxxecttột cyqùng cqSMPFeó yqbao nqSMPFehiêu việcyxxect dấuqSMPFe dyqiếm nàng? 

yqY yqY trqSMPFeong mắtLgupvQ, mộtyq yqmảnh mờyq mịt. 

 

CHƯƠNG yq176: TqSMPFeHỰC HIỆNyq ƯỚCyxxect ĐỊNH 

“NơiLgupvQ yxxectnày, chínLgupvQh làLgupvQ lễyxxect vậtyq cuqSMPFeối yqcùng mLgupvQà tháiyxxect hoàngyxxect TLgupvQhái Hậyxxectu đểqSMPFe lạqSMPFei chqSMPFeo trẫLgupvQm.” dunLgupvQg yqnhan lyqạnh nLgupvQhư bănyqg củyqa hắnyq từyq từyq hyqòa LgupvQtan, còyxxectn lLgupvQại qSMPFe, chLgupvQỉ lqSMPFeà khyxxectuôn yxxectmặt ôyxxectn nhuqSMPFe, dịqSMPFeu dàng. 

Thái hLgupvQoàng yqThái yxxectHậu…… LgupvQY LgupvQY bừnyqg tqSMPFeỉnh yxxectđại ngộyxxect, LgupvQnói LgupvQcách khácyxxect, nơiyxxect qSMPFenày hẳnqSMPFe lLgupvQà cyxxectăn cứqSMPFe cyxxectủa độiyq hộLgupvQ vệLgupvQ quyqân vươngLgupvQ tLgupvQrong trqSMPFeuyền tyqhuyết? LgupvQNghe nóqSMPFei, bqSMPFeọn họyq ngoạyqi trừyxxect viyqệc LgupvQlà sáLgupvQt qSMPFethủ hyqạng nLgupvQhất, cònyxxect LgupvQcó qSMPFetình qSMPFebáo khyqắp mọyxxecti LgupvQnơi, đểyq qSMPFebảo vyxxectệ đyxxectế vươnyqg, ngườiyq đưyqợc tuyyxxectển qSMPFechọn qSMPFeđều làLgupvQ nhâyqn vậLgupvQt nổiyq tiếng,yq yxxectkhông chỉLgupvQ tinLgupvQh thôLgupvQng vLgupvQõ hLgupvQọc, thuậtyxxect qSMPFepháp, LgupvQhơn nữaLgupvQ thuyxxectật kLgupvQỳ môyqn bLgupvQát quáqSMPFei yqkhông chỗyxxect nàoyq khônqSMPFeg qSMPFethông, nhưnqSMPFeg màyxxect, tấtyxxect yqcả nhữngLgupvQ qSMPFethứ nàyxxecty cũqSMPFeng cyqhỉ lLgupvQà tyxxectruyền thuyết,LgupvQ kyqhông aLgupvQi tLgupvQừng nyqhìn tyqhấy quá. 

“BọLgupvQn họyxxect, qSMPFeđều làqSMPFe tiqSMPFenh anLgupvQh màqSMPFe qSMPFequốc sLgupvQư 2qSMPFe0 nLgupvQăm qSMPFetrước bqSMPFeồi dưỡyxxectng yxxectra, vyqì Tháiyq hoàyqng LgupvQthái hyxxectậu cũnLgupvQg cốqSMPFe triyqều cương” 

Nóyqi đếnyxxect đqSMPFeây, hắnqSMPFe nghiêyqng đầu,LgupvQ hLgupvQai mắtyq diệuyxxect diệuqSMPFe nhìyqn chăyqm chqSMPFeú qSMPFevào nàng, 

“Trẫmyxxect yxxectcũng khôLgupvQng yqphải cyqố LgupvQý muốnLgupvQ dqSMPFeấu LgupvQnàng, đyqây làLgupvQ ướqSMPFec yqđịnh cyxxectủa tyxxectrẫm LgupvQcùng tLgupvQhái hoàyqng Tyxxecthái Hậu,yxxect ngườLgupvQi nói,qSMPFe LgupvQphải đợiLgupvQ qSMPFecho nyxxectàng cùyxxectng yxxecttrẫm ‘lonqSMPFeg pyqhụng hòaLgupvQ LgupvQminh’, myxxectới yxxectđược nyqói yqcho nàngLgupvQ biết.” 

LgupvQGò qSMPFemá cLgupvQủa yxxectY LgupvQY yqnháy mắyxxectt lyqại đỏqSMPFe hồngyxxect lêqSMPFen, nyxxecthìn hắnyxxect tựLgupvQa hồqSMPFe LgupvQẩn nhẫqSMPFen yqý cườyqi, cLgupvQhà chàyxxect yxxectchân, ởqSMPFe trLgupvQước mặtLgupvQ mọiLgupvQ ngườyqi lạiqSMPFe khôLgupvQng thqSMPFeể đẩyqy hyqắn yxxectra, chỉqSMPFe phảqSMPFei chịuyxxect đựng,yq qSMPFethầm qSMPFenghĩ, nyqói nhLgupvQư vậy,LgupvQ khôngyxxect phyxxectải khiếLgupvQn chLgupvQo nhómLgupvQ yqhộ vệyq biqSMPFeết, LgupvQnàng cùngLgupvQ hắnyq đã……. 

LgupvQ“Đi tyxxecthôi, trẫmyxxect mayxxectng nànyxxectg qSMPFeđi vyqào phòLgupvQng.” HắnLgupvQ khyqập LgupvQkhiễng kéoyxxect tyqay củaqSMPFe nàng,yxxect cqSMPFeắm câyxxecty đuốcqSMPFe yxxectvào LgupvQmột gqSMPFeiá đyxxectỡ tyxxectrên cầuqSMPFe thanLgupvQg, yqsau đLgupvQó mớyqi LgupvQtiếp tLgupvQục đyxxecti vLgupvQào qSMPFemột “cáiqSMPFe yxxecthang” nqSMPFegay yxxectgian yxxecttrung tâm. 

yqKhông nghĩLgupvQ tLgupvQới, yxxectbên tyxxectrong “cáiqSMPFe hangyq” kqSMPFeia đúngyq lyqà mộLgupvQt gyxxectian phònyxxectg khiếnLgupvQ ngưLgupvQời khyqác qSMPFe‘kinh thiênLgupvQ độngLgupvQ địa’LgupvQ nhqSMPFea, rộqSMPFeng rLgupvQãi mLgupvQà LgupvQsáng ngời,qSMPFe LgupvQcùng cáchLgupvQ bốyq qSMPFetrí yxxecttrong LgupvQLong LgupvQQuân đyxxectiện LgupvQcó hơyxxectn chLgupvQứ khôngyq qSMPFekém, LgupvQkhiến nàLgupvQng ngâyxxecty nyxxectgẩn cảLgupvQ người. 

Vyxxectén bứyxxectc ryxxectèm chqSMPFee, đyqi vàoyxxect nộiyxxect phòng. 

yxxect“Khi trẫmLgupvQ yqra ngoyxxectài LgupvQsăn bắnyq, ngẫuyq nhqSMPFeiên tLgupvQhường yxxectmuốn tớiqSMPFe nLgupvQơi nàyLgupvQ, yxxectcho nêLgupvQn lyqiền phLgupvQân LgupvQphó yxxectxuống, cqSMPFeho bọnqSMPFe qSMPFehọ yxxectbố trqSMPFeí nơyqi qSMPFenày cyxxectùng nộLgupvQi điệnyxxect giốngqSMPFe nhaLgupvQu, LgupvQcó qSMPFethích khLgupvQông?” Hắnyq mỉyxxectm cyxxectười, đemqSMPFe yxxectnàng ômyq vàyqo yqlòng, chyxxectóp mũiLgupvQ cyxxectọ cyqọ vàyqo yqchóp qSMPFemũi củaLgupvQ nàng. 

qSMPFeBức rèqSMPFem yxxectbằng trânLgupvQ cyxxecthâu yqrung rinLgupvQh, nhữnLgupvQg hạtqSMPFe cLgupvQhâu yqsáng yxxectbóng chạqSMPFem vyxxectào nhaqSMPFeu, phátLgupvQ ryxxecta tiếyqng qSMPFevang “yxxectdinh đLgupvQang, đyqinh đươyqng, qSMPFeđinh đươnqSMPFeg” thqSMPFeanh thúy……. 

“yxxectÂn.” yqNàng gậtyxxect nhyxxectẹ đầu,qSMPFe nóyqi khôngqSMPFe cảmLgupvQ động,yq làyq LgupvQgạt người.yxxect yqNhưng hơiqSMPFe thLgupvQở đầyyxxect dụcLgupvQ vọnyxxectg củaLgupvQ hyxxectắn cLgupvQứ pqSMPFehả vLgupvQào mặtLgupvQ liênqSMPFe LgupvQtục, khiyqến nànqSMPFeg thậtqSMPFe bốiqSMPFe rốiyq, gươngqSMPFe mặtyxxect yxxectđã hồnqSMPFeg LgupvQlại càqSMPFeng đỏyq tươi. 

“NLgupvQàng hìnhqSMPFe nhLgupvQư vẫyqn cònLgupvQ thiyxxectếu trẫqSMPFem LgupvQcái yqgì đó.”LgupvQ Hắyxxectn trầLgupvQm gyxxectiọng yxxectnhắc yxxectnhở nói. 

“Thiếu…yxxect thiếuyxxect qSMPFecái gì?” 

Nàyxxectng nyxxectháy mắt,yq qSMPFemơ qSMPFehồ, nhưqSMPFeng lLgupvQại ngyqhĩ tớiLgupvQ cáiLgupvQ gìyq, sắcyxxect mặtyxxect qSMPFecó qSMPFechút sốtyq ruột, 

“KhôngLgupvQ đượyxxectc, chàngyxxect LgupvQngồi yxxectxuống trưqSMPFeớc đi,yq yqta điyq tìmyxxect dượcyq gyxxectiúp cyxxecthàng rửaqSMPFe sạchyq myqiệng vếtyxxect thươnyqg, kyxxecthông cầnqSMPFe lqSMPFeộn xộn.” 

ĐLgupvQi myqột LgupvQquảng đườngyq xyxxecta nhLgupvQư vLgupvQậy, hắnLgupvQ chyqắc làyxxect phảiyq nhqSMPFeịn đayxxectu yxxectrất yxxectnhiều. yxxectVết thươngqSMPFe lầyqn trướLgupvQc nghiêqSMPFem trọngqSMPFe nhyqư vậyyxxect, LgupvQđã liLgupvQền mặtLgupvQ đượcLgupvQ hyxxectay chưayq, nyqàng mqSMPFeột chLgupvQút cũnyqg khôngqSMPFe yxxectbiêt. Nhưnyqg qSMPFebây giờ,yxxect yqnhìn thấyyxxect đầuqSMPFe gốiyxxect củqSMPFea hqSMPFeắn qSMPFeđỏ qSMPFetươi yxxect1 mảnqSMPFeg, lòqSMPFeng củaqSMPFe nàngqSMPFe rLgupvQất xótyq xaLgupvQ, thậtqSMPFe rấyxxectt lqSMPFeo lắng. 

qSMPFeNàng sợyxxect máu,yq nhưngLgupvQ nhyxxectiều lúcyq, LgupvQvì kyqhông muốqSMPFen yqtỏ LgupvQra yếuLgupvQ đyxxectuối, đềuyxxect pqSMPFehải tậnyxxect lựcyxxect yqẩn nhẫnLgupvQ. Chyqo nênqSMPFe nàngyq rấLgupvQt íLgupvQt mặyqc yqhồng yyq, LgupvQmà lúyxxectc cùnyqg yxxectMẫn Háyqch yyxxectêu naLgupvQm tỷyxxect qSMPFethí, yqcũng yxxectvì yqsợ nhìyxxectn thấyyq tryxxectên ngườiyxxect mìnLgupvQh yxxecttoát LgupvQra yxxectmáu tyxxectươi, yqmới cốyxxect tìnyxxecth yxxectmặc hồnqSMPFeg yqy, cLgupvQhe dấLgupvQu sợyq hãiyxxect củyxxecta chínyxxecth mình. 

Nếu nơiqSMPFe nLgupvQày thậtqSMPFe yxxectsự yxxectbố tqSMPFerí giLgupvQống yxxecty LonqSMPFeg QuâqSMPFen điệyxxectn, nqSMPFehư vyqậy, hòmLgupvQ thuyqốc sẽqSMPFe đLgupvQặt tqSMPFerong ngăqSMPFen kéoyq qSMPFecuối qSMPFecùng củLgupvQa LgupvQbàn tyqrang điểm. 

Nyxxectàng đẩyyq vòngyq tyqay ômLgupvQ ấpyxxect củLgupvQa hắnyq rqSMPFea, qSMPFeđi đqSMPFeến trướcqSMPFe bànLgupvQ tyqrang điyxxectểm, kéoyq hqSMPFeộc bàqSMPFen qSMPFera, yqquả nhyqiên nhyqìn qSMPFethấy hòqSMPFem thuốc. 

“Yyq Yyq, nqSMPFeàng mLgupvQuốn nuốyxxectt yqlời syqao?” thânyxxect qSMPFethể ấmLgupvQ áp,LgupvQ LgupvQmềm mạiyxxect tronLgupvQg lòngyxxect rqSMPFeời điLgupvQ, khyqông khyxxectí lạnhLgupvQ yqlẽo xâmqSMPFe nhập,yq hắnyq byqất LgupvQmãn lênLgupvQ án. 

Thấy nànLgupvQg điyxxect đếnqSMPFe qSMPFelong sqSMPFeàn, yqtừ từLgupvQ tọaLgupvQ hạ,yq hyxxectắn rấqSMPFet sợyq yxxectnàng giốngLgupvQ lầnLgupvQ trước,qSMPFe yqthô LgupvQlỗ LgupvQkéo phqSMPFeắng thqSMPFeục kqSMPFehố củLgupvQa mìyxxectnh, yqnghĩ nyxxectghĩ, yqvẫn lqSMPFeà chqSMPFeính mLgupvQình cuLgupvQốn ốngyxxect yxxectquần lêLgupvQn thìLgupvQ tốLgupvQt hơyqn. (LgupvQ^^ tựLgupvQ nhiLgupvQên thấyyq buồyqn cườiLgupvQ gLgupvQhê =yxxect]] ) 

yq“Có phảiLgupvQ rấyqt đaLgupvQu hayxxecty không?” 

Nàng cầmyxxect hqSMPFeòm thuốcLgupvQ qSMPFeđi qLgupvQua, nyqgồi yqxổm qSMPFexuống, yxxectnhìn qSMPFevết thưyqơng, khyqông khỏLgupvQi yxxectnhíu mày, 

“TuqSMPFey qSMPFekhông qSMPFelàm độc,yq nhưLgupvQng myqà, yxxectvết thươnqSMPFeg syxxectao lạiyxxect lyxxectâu yxxectkhép lạyxxecti nhLgupvQư vậy?” 

“Thờiyq tiếtyxxect yqcó chútqSMPFe lyxxectãnh.” Hắyxxectn đápyq, nhyqìn nàLgupvQng LgupvQthật cẩnyq thậnLgupvQ lLgupvQau điLgupvQ vếtqSMPFe mqSMPFeáu tLgupvQrên yxxectmiệng yqvết thương. 

[] 

“ThânLgupvQ nhiệqSMPFet củaLgupvQ cqSMPFehàng yxxectso vớLgupvQi ngườiqSMPFe thườngyq luqSMPFeôn thấpLgupvQ hơnyxxect, biếyqt yqtrời LgupvQlạnh, sLgupvQao qSMPFekhông yxxectcho cuLgupvQng nữyq đốyqt thyqêm qSMPFehỏa yqlò, yxxectnhư vậLgupvQy thâLgupvQn thểqSMPFe yxxectmới LgupvQấm hơn,yxxect miyqệng vếtyxxect thưyxxectơng cũnqSMPFeg khLgupvQép lLgupvQại maLgupvQu chút.” 

DLgupvQùng yxxectvải mềmyxxect, thấmLgupvQ ướt,qSMPFe rửyxxecta syqạch miệngyq vếLgupvQt thương,qSMPFe nàngqSMPFe yxxectnhẹ nhàqSMPFeng thổiyq thổyxxecti, yqđợi nướcqSMPFe khLgupvQô đi,qSMPFe mớyxxecti lấyLgupvQ thLgupvQuốc thoLgupvQa qSMPFelên, dùyqng bạcLgupvQh yxxectbố sạchyq qSMPFesẽ byxxectao yqlấy, cuốiyq qSMPFecùng thắtyq mộtqSMPFe cáyxxecti nyqơ coqSMPFen bướm. 

“Không cyxxectó nàLgupvQng bênyxxect cạnh,yxxect mộyqt LgupvQmình trẫLgupvQm chqSMPFeo dùLgupvQ cóyq đắpqSMPFe tyxxecthêm yqmấy tấyqm yxxectchăn, đềuyxxect cLgupvQảm thấyLgupvQ cảyxxect ngườiqSMPFe réyxxectt run.LgupvQ” Hắnyxxect thấyqp nLgupvQam nói. 

“Miệngyxxect lưỡiLgupvQ yqtrơn tru.”yxxect Nànyqg liLgupvQếc liyxxectếc mLgupvQắt mộtLgupvQ cáiqSMPFe, cườiLgupvQ khẽ. 

Cho tớyqi nayqy, nànqSMPFeg qSMPFeđều cảmyq thLgupvQấy hắqSMPFen chỉLgupvQ bLgupvQiết kyxxecthi dễyxxect mình,yq mỗiyxxect lqSMPFeần nóiqSMPFe chuyLgupvQện đqSMPFeều yqgiống nhLgupvQư đqSMPFeang yqcãi nhyxxectau, LgupvQnhưng mà,qSMPFe tLgupvQừ qSMPFekhi rờiyq kyxxecthỏi lqSMPFeong LgupvQquân điện,yxxect nàyqng yxxectmới phátyxxect hiện,qSMPFe yqnàng nyxxectgược lạqSMPFei rấtLgupvQ làqSMPFe thyxxectích lờiqSMPFe nóyqi LgupvQbén nhLgupvQọncủa hyqắn, thícyxxecth cùngyq hyqắn trLgupvQanh yxxecttranh luậnqSMPFe luận. 

LgupvQ“Miệng lưỡiLgupvQ trqSMPFeơn yqtru yqso yxxectvới vôLgupvQ lạiyq tLgupvQốt hơn.”LgupvQ Hắnyq LgupvQquả thựcyxxect yqlại yqbắt đqSMPFeầu “yqmồm mép”. 

yxxectKhóe yxxectmôi coLgupvQng lêyxxectn, nụqSMPFe cườiyxxect tLgupvQươi tắnLgupvQ nqSMPFehư qSMPFenắng mayqi, cảmyxxect giáyqc quyqen tyqhuộc nàyyxxect lyqàm yqtế yxxectbào toàyqn thânyxxect nàLgupvQng đềuLgupvQ ởLgupvQ thảqSMPFe lỏnLgupvQg, qSMPFethư sướngyq vqSMPFeô cùng. 

“Chàngyxxect, qSMPFevẫn myxxectuốn đqSMPFei syxxectăn lãoLgupvQ hyqổ sao?” 

NàLgupvQng qSMPFethu dqSMPFeọn xoyqng hòmLgupvQ yqthuốc, ngyqồi vàyqo qSMPFevị tqSMPFerí bênyxxect cạnhqSMPFe hắn,qSMPFe nhẹyq nhLgupvQàng ốngLgupvQ qyquần thảqSMPFe xuống. 

“TLgupvQrẫm thLgupvQầm nqSMPFeghĩ, yxxectsẽ tyqặng cqSMPFeho nyqàng lễLgupvQ vậyqt mqSMPFeà LgupvQtrẫm cyxxectho qSMPFelà trâyxxectn qqSMPFeuý yxxectnhất, qSMPFeY Yyq, nàngyq hãLgupvQy tiLgupvQn tưởnyqg trẫmqSMPFe yxxectcó nqSMPFeăng lựcqSMPFe nàqSMPFey, mặcyq dùyq khyqông qSMPFedựa vàyxxecto thuậtqSMPFe pháyxxectp, trLgupvQẫm cũnLgupvQg qSMPFesẽ LgupvQlàm được.” 

HắnLgupvQ soạLgupvQn myxxecti, byqàn taqSMPFey tyxxecto LgupvQnhẹ nhànqSMPFeg vuqSMPFeốt qSMPFelên đôiyxxect máqSMPFe phấnyxxect hồnyqg, “Trẫm,yxxect cũngyxxect khônqSMPFeg phảiLgupvQ LgupvQmột LgupvQquân vươyqng vôyxxect năng,yxxect qSMPFenhững gìLgupvQ củayxxect trẫm,yxxect yxxectnhất đqSMPFeịnh trLgupvQẫm LgupvQsẽ thyxxectu hồi,yxxect bayqo gồmLgupvQ cảLgupvQ nàng!” 

khuônyxxect mặtyq yqtrắng noyqãn, LgupvQhoàn mỹyq nhyxxectư myqột yxxecttác LgupvQphẩm nghệyq thuật,yxxect khyqóe mLgupvQôi mỏng,qSMPFe cyqong conqSMPFeg mộtyq nLgupvQụ cười,qSMPFe yxxectđôi myqắt myxxectàu tíyxxectm tyxxecthâm sâuqSMPFe nhyxxectư LgupvQđại dương,qSMPFe…nàng LgupvQxem đếnyxxect yxxectngây yxxectngốc cảqSMPFe người. 

Mãyxxecti ngắmyq mLgupvQỹ namyxxect, yxxectY LgupvQY mLgupvQột chyqút cũnqSMPFeg khôngLgupvQ phátLgupvQ giyxxectác, mộtqSMPFe byqàn yqtay yqđang lặnyqg yênyq cởiyxxect bỏyxxect vyqạt áoyxxect củaqSMPFe nàyxxectng. ^^! 

MãiLgupvQ đếnyq yqkhi chLgupvQỉ pyqhúc lạnhqSMPFe nhưyq bqSMPFeăng bànqSMPFe chyqạm yqđến trqSMPFeòn tròqSMPFen mềmqSMPFe mại,LgupvQ cảyxxect ngyxxectười yxxectY LgupvQY ruyqn lên,yxxect bừyqng tỉnyqh lqSMPFeại yxxectđây, nLgupvQhìn gươyqng mặLgupvQt ôqSMPFen nhLgupvQu, nyxxecthu tìnhyq dqSMPFeạt dyqào khLgupvQông biếtqSMPFe khLgupvQi qSMPFenào yxxectbiến thànLgupvQh LgupvQvẻ myxxectặt đắcyxxect ýqSMPFe tươiyxxect cườqSMPFei cqSMPFeủa yxxecthắn, khôyxxectng khyqỏi âmLgupvQ tqSMPFehầm mắqSMPFeng mìnqSMPFeh quáqSMPFe sLgupvQơ ýyq. (làqSMPFe hyqáo sắcqSMPFe mLgupvQới đúngyxxect yqnha ^^) 

“Y yxxectY, nàngLgupvQ nênLgupvQ thựqSMPFec hiqSMPFeện ướcqSMPFe địnhLgupvQ cqSMPFeùng LgupvQtrẫm.” HắnqSMPFe thấpqSMPFe namqSMPFe, nyxxecthẹ nhàngyxxect vLgupvQỗ vềyq đôiqSMPFe máyxxect mềyxxectm mại. 

“Ướcyq định?yxxect yxxectCái gìqSMPFe ướcyq định?yxxect” NqSMPFeàng tiếpLgupvQ tụcqSMPFe đánhyxxect trốngLgupvQ lảng,yxxect “Khôngyxxect được,yq cqSMPFehân cqSMPFeủa LgupvQchàng khôngLgupvQ thểyq lộyqn xộn.” 

“NgàLgupvQy ấy,yq trẫyxxectm qSMPFebị thươngyxxect yqso vớiyq hyxxectôm nqSMPFeay cyqòn nghiyqêm tyxxectrọng LgupvQhơn, nhưngyq khôngqSMPFe phảiyxxect cũnyxxectg dũLgupvQng yxxectmãnh dyqị thyxxectường saoLgupvQ? HLgupvQay làLgupvQ, nàLgupvQng yqcho đóqSMPFe làyq hiyxxectệu lựcqSMPFe yqcủa yxxectquả tqSMPFehôi tình?” 

Hắnyxxect qSMPFethổi mộqSMPFet ngụmqSMPFe hqSMPFeơi tyqhở lạyqnh qSMPFenhư bănyq vàyxxecto taLgupvQi yxxectnàng, nhLgupvQẹ nhàyxxectng gặmyq yqlấy vàLgupvQnh yqtai mLgupvQẫn cyxxectảm cyxxectủa nànyxxectg, đầyxxectu LgupvQlưỡi cuốnyxxect, cảmqSMPFe giácyq đqSMPFeược yqthân thểLgupvQ mềmLgupvQ mạiLgupvQ đLgupvQều yxxectrun run, không khỏi cười nhẹ hai tiếng, 

“Xem ra, nàng cũng không phải là không có cảm giác.” 

“Chàng… hôm nay, chàng không phải nói muốn đi săn lão hổ sao, nếu cứ chậm trễ sẽ làm lỡ thời gian, cuộc đầu dừng lại đó.” bàn tay nhỏ bé yếu đuối vô lực cố gắng chống đẩy thân hình của hắn tới càng lúc càng tới gần, nhưng mà, thoạt nhìn lại lại dục cự còn thẹn thùng bộ dáng. 

Đau đớn xuyên thấu lần trước vẫn còn làm nàng kinh hãi, toàn thân một trận buộc chặt. 

Phù Vân Khâu Trạch dễ dàng chụp tới, ôm nàng vào trong lòng, khuôn mặt tuấn mỹ giơ lên một chút đắc ý chi cười: 

“trận đấu săn bắn vẫn còn kéo dài đến mười lăm ngày, không cần vội, nhưng mà, không nghĩ tới, vì để thoát khỏi trẫm, Y Y thật nhẫn tâm muốn cho trẫm tiến lên chịu chết sao?” 

“Ta không có ý đo……” Nàng nột nột mở miệng, đột nhiên kinh hô ra tiếng, quần áo tuy chưa bị cởi ra, nhưng bàn tay to của hắn đã len lõi vào trong, thuần thục bao lấy nơi mềm mại của nàng.