You are here

Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường - Chương 175 - 176

 

CHƯƠNG 175Va4D: K2gncHÔNG THQhHFỂ MẤ2gncT QhHFĐI NÀNG

QhHF“Mộc Hiệp!”QhHF PhQhHFù Vâ4Cihn KhâLvCsu TQhHFrạch hétQhHF QhHFlớn một4Cih tVa4Diếng, 2gncdùng chLvCsân 4Cihchưa QhHFbị thươngVa4D lVa4Dàm điểm2gnc tựa,LvCs búnLvCsg ngưLvCsời QhHFphi 2gncthân đếVa4Dn, thânVa4D m2gncình cấVa4Dp 4Cihtốc baVa4Dy vútQhHF màQhHF 2gncđi, tựa4Cih n4Cihhư ch2gncim yế4Cihn, lLvCsinh hoạtQhHF xuy4Cihên quLvCsa r2gncừng câQhHFy, bôQhHFn tiếVa4Dn vềVa4D QhHFphía nàng. 

Nhưng mà,2gnc 2gncdù cóQhHF kVa4Dhinh côQhHFng thượngVa4D thLvCsừa, hVa4Dắn vẫnLvCs đuổLvCsi 4Cihkhông QhHFkịp t4Cihốc độVa4D rơ4Cihi xuQhHFống ngựaLvCs của4Cih 2gncnàng QhHFtừ một4Cih khoảng2gnc c2gncách Va4Dxa nh4Cihư thế,QhHF nhưng4Cih v2gncào lúc2gnc nàLvCsy, 4Cihmột t2gnchân ả2gncnh Va4Dmàu 2gncđen rốt4Cih 4Cihcục xuấtVa4D hiện,LvCs vươLvCsn tVa4Day Va4Dra mVa4Duốn cứ2gncu nàn2gncg. KhQhHFi các4Cih ngónVa4D ta4Cihy sắ4Cihp LvCschạm được2gnc QhHFY 2gncY, t2gnchì khôQhHFng biQhHFết QhHFtừ QhHFchỗ nàoLvCs phónQhHFg tQhHFới mộVa4Dt mũiLvCs Va4Dtên, MộVa4Dc HiệpVa4D c2gncả QhHFkinh, tVa4Dheo bản4Cih Va4Dnăng rụt2gnc QhHFtay lại… 

“Không!”2gnc PVa4Dhù VâQhHFn Khâu2gnc TrạchQhHF rốn4Cihg giận! 

Trơ m4Cihắt nLvCshìn LvCsnàng nLvCsgã xuống2gnc, hQhHFắn cuố2gncng quýtQhHF, lLvCso lắng2gnc nhưVa4D muốQhHFn xLvCsé toạ2gncc lồQhHFng nQhHFgực, taQhHFy 4Cihnàng LvCsbị thQhHFương, ngQhHFã nVa4Dhư thếVa4D Va4De rằng…! 

KhôQhHFng ngLvCsờ, 4CihY LvCsY l4Cihãi khẽ4Cih xo4Cihay ngườiVa4D, dùQhHFng LvCstay cLvCshưa b4Cihị tQhHFhương QhHFbắt 2gnclấy cQhHFương ngựa,LvCs t4Cihung ngưQhHFời m4Cihột chú2gnct, aVa4Dn LvCstoàn rơQhHFi x4Cihuống đất. 

Va4D“Ngươi cLvCsòn mLvCsuốn bLvCsỏ lVa4Dại tLvCsa LvCsmột LvCsmình sao?” 

Không LvCshề sQhHFợ hãVa4Di QhHFquay đầu,QhHF n4Cihhìn vềLvCs p2gnchía LvCshắn, nànVa4Dg 4Cihcười đếnQhHF hế4Ciht LvCssức thVa4Doải LvCsmái, rốtLvCs cLvCsục, hắnVa4D LvCscũng LvCsbị nQhHFàng đùaLvCs giỡn4Cih Va4Dmột l2gncần. (t4Cihrời ạ,4Cih làm4Cih p2gncan LvCscứ tưởng2gnc, pó4Cih tQhHFay vQhHFới Va4Dchị ) 

Chậm 2gncrãi 4Cihổn Va4Dđịnh tVa4Dhân hìQhHFnh, hVa4Dắn th2gncở 4Cihphì pLvCshò, n4Cihhìn nà2gncng nghịch2gnc ngợm,2gnc tươi2gnc cườ2gnci, độtLvCs nQhHFhiên tVa4Dhở dàiLvCs nhẹVa4D n2gnchõm mộtQhHF 4Cihhơi, bàVa4Dn 4Cihtay 4Cihto 2gncgiang 4Cihra, 4Cihđem LvCsthiên hạLvCs 2gnckiều nVa4Dhỏ ké2gnco lại,Va4D dù2gncng s2gncức khảmVa4D nhậpLvCs vàoVa4D t2gncrong lòng. 

“Nàng 2gncmới lVa4Dà Va4Dđại ng4Cihu ngốc,QhHF Va4Ddọa QhHFđến tr2gncẫm, nàngQhHF 2gnccó biết2gnc làQhHFm kVa4Dinh 4Cihđộng th2gncánh gLvCsiá, tLvCshì cóVa4D 1LvCs0 4Cihcái đVa4Dầu LvCscũng LvCskhông đủ4Cih tQhHFrảm 2gnchay không!”LvCs TuVa4Dy là4Cih Va4Dlời nóiVa4D cóVa4D vẻLvCs 4Cihuy hiếp,QhHF nhưnVa4Dg 4Cihngữ kh2gncí lVa4Dại dìuLvCs dàng,4Cih ôQhHFn nhLvCsu, sủngLvCs á2gnci, còVa4Dn LvCscó ch2gncút bất2gnc đắc4Cih dĩ. 

MộcQhHF H4Cihiệp thấ4Cihy hoàng4Cih 4Cihphi 2gncan toàn2gnc Va4D, án4Cihh mắt4Cih bénLvCs nVa4Dhọn bắn4Cih v4Cihề phíaVa4D mũiQhHF 4Cihtên đượQhHFc bắnVa4D tới2gnc, 2gncnhanh 4Cihchóng 4Cihphi t4Cihhân đuổi2gnc theo. 

“TaQhHF đã2gnc tínhLvCs đượcVa4D ph4Cihải là2gncm thQhHFế 2gncnào rồ4Cihi m2gncà, LvCschỉ 2gnctại mộVa4Dt 4Cihmũi 4Cihtên 4Cihtừ đâQhHFu thìnhLvCs 4Cihlình laLvCso rLvCsa làVa4Dm QhHFta giQhHFật mìnhQhHF, ngươQhHFi muQhHFốn trảm4Cih 4Cihliền trảm2gnc đi,4Cih Va4Ddù s2gncao tQhHFa LvCscũng 4Cihkhông cóQhHF m2gncười cLvCsái đầu.”Va4D NLvCsàng nhíuQhHF n4Cihhíu màVa4Dy, nhìLvCsn mQhHFũi tLvCsên bắn4Cih lé4Cihn cắLvCsm phLvCsập vVa4Dào đQhHFại th4Cihụ Va4Dgần đó. 

“Nàng ch4Ciho 4Cihrằng nàngQhHF mLvCsuốn QhHFbị tLvCsrảm 2gncliền tQhHFrảm saoQhHF? NVa4Dếu tQhHFrẫm muốnQhHF nVa4Dàng chếLvCst, cLvCsòn cóVa4D th2gncể lVa4Diều mạngVa4D chạy2gnc đến2gnc đâ2gncy 4Cihcứu nàng2gnc sa2gnco? 2gncY Y2gnc, chẳnVa4Dg l2gncẽ nàn4Cihg khôQhHFng 4Cihbiết, trẫm,Va4D kQhHFhông thể2gnc mấtQhHF LvCsđi nàn2gncg saLvCso?!” h2gncắn nhẹ4Cih QhHFnhàng nói,QhHF giọngVa4D nóLvCsi tVa4Dhân tVa4Dình, 2gnccó chúVa4Dt aVa4Di oáQhHFn, ánhLvCs QhHFmắt sâLvCsu n4Cihhư biển2gnc, dàQhHFo dạtQhHF LvCsnhu 2gnctình Va4Dnhìn cVa4Dhằm chằmLvCs khVa4Duôn mặtVa4D nhỏVa4D LvCsnhắn củaVa4D nàng. 

Va4D“Chàng nóiLvCs tVa4Dhật sao4Cih?” 2gnc(pan đổiVa4D xưnQhHFg hQhHFô QhHFtừ QhHFđây LvCsnhe, 2gnccứ “ngươi,QhHF t4Ciha” n2gncghe LvCskì k4Cihì, LvCskhi QhHF2 ngưVa4Dời ở2gnc riênLvCsg, pa2gncn QhHFsẽ đổi2gnc thQhHFàng “chàng-taLvCs” ^^) 

NànLvCsg đ2gncột nhLvCsiên cLvCsâu thầnQhHF cười2gnc, 4Cihhai tLvCsay ôLvCsm chầ2gncm lấyVa4D 2gnchắn, mộtQhHF Va4Dlúc s4Cihau, mớiVa4D n4Cihâng đầuQhHF, áQhHFnh mVa4Dắt t4Cihrong vLvCseo như2gnc nVa4Dước hQhHFồ Va4Dthu Va4Dnhìn hắn. 

“Nàng4Cih……” LvCsnày, nLvCsàng đa2gncng làmQhHF nVa4Dũngvới hắLvCsn sao? 

Hắn khinLvCsh ngạcVa4D QhHFkhông nVa4Dói đượcQhHF mộtVa4D 2gnclời, mởLvCs tQhHFo Va4Dmắt LvCsnhìn nà4Cihng LvCsý cư4Cihời LvCslan r4Ciha cảLvCs k2gnchuôn QhHFmặt x2gncinh xắVa4Dn, nLvCsàng t4Cihựa hồVa4D đã2gnc sớmQhHF đoá2gncn chắ4Cihc được4Cih hắnQhHF sVa4Dẽ cóLvCs biểu4Cih tì2gncnh thế4Cih này. 

Khuôn LvCsmặt nhLvCsỏ nhLvCsắn nh2gncư trVa4Dái đào,2gnc Va4Dý 2gnccười sQhHFáng lạn,4Cih LvCsđôi m2gncắt 4Cihto 2gnctrong veVa4Do QhHFnhìn hắn,LvCs hVa4Dàng 4Cihmi vQhHFừa c2gncong vừaQhHF d4Cihài la4Cihy động,LvCs chớp4Cih chớp,2gnc cánhLvCs môi4Cih hồLvCsng LvCschúm c4Cihhím LvCsmang 2gncnét cười…nLvCsàng nhìnQhHF hắnQhHF, nh2gncưng s2gncao hắnVa4D cứQhHF QhHFtrầm mắt2gnc LvCskhông LvCsnói Va4Dgì cả,Va4D 2gncsốt ruộtLvCs Va4Dlàm nàng2gnc QhHFphải lêLvCsn tiếngVa4D hỏi: 

“PhQhHFù VâVa4Dn KQhHFhâu Trạch,làm2gnc chàn4Cihg sợQhHF hQhHFãi rồiVa4D sao?” 

Bàn 4Cihtay nhLvCsỏ đLvCsưa lêVa4Dn, Va4Dquơ qu4Ciha qVa4Duơ lạ2gnci trư4Cihớc mặtVa4D hắn,LvCs LvCshắn lVa4Dàm Va4Dsao vậyVa4D, độ4Cihng c4Cihũng khLvCsông độn4Cihg, biếnQhHF LvCsthành đầQhHFu gỗ4Cih rồiVa4D đi? 

“SợLvCs hãi!4Cih” HắnQhHF độVa4Dt nhiênQhHF xLvCsuy thanh4Cih, tiế2gncng nói4Cih thoáVa4Dng khàLvCsn khàn,“Nàng4Cih phảiLvCs bồQhHFi thư2gncờng chVa4Do trẫm?” 

BLvCsồi LvCsthường? LvCsAi nha2gnc, Va4Dnàng hiệ2gncn t2gncại c2gnchỉ có4Cih hLvCsai bLvCsàn tVa4Day trắng,4Cih liềnVa4D ngaQhHFy cLvCsả tLvCsrang Va4Dsức 4Cihquần 2gncáo 4Cihđều Va4Dlà củaLvCs ngưQhHFời k4Cihhác, đQhHFế vưQhHFơng như2gnc hắnQhHF, quQhHFyền kh4Cihuynh tQhHFhiên hVa4Dạ, lạiLvCs Va4Dmở miệnVa4Dg 4Cihmuốn nà4Cihng b4Cihồi thườngLvCs? Nàng4Cih 2gnccó gì4Cih đVa4Dể bồiQhHF thường2gnc c2gncho hắn4Cih đây? 

“C4Cihhàng mLvCsuốn 4Cihcái gì?”2gnc Ngẫm2gnc 4Cihlại, QhHFhình nh2gncư mìnQhHFh cVa4Dũng đãLvCs dọaLvCs hQhHFắn thậtQhHF, đànhLvCs phả2gnci m4Cihở miệVa4Dng hỏi. 

“Nơi2gnc nàyLvCs” hLvCsắn dùLvCsng 2gncngón tQhHFay lành4Cih LvCslạnh cQhHFủa mìnhLvCs vLvCsuốt n2gnchè 4Cihnhẹ Va4Dlên cánhQhHF môQhHFi của2gnc nVa4Dàng, sQhHFau đóQhHF cònVa4D “vQhHFô lLvCsại” dLvCsời xVa4Duống LvCsngực, “CònLvCs c4Cihó nQhHFơi này.” 

“Hạ… h4Cihạ lưu!” 

Mặt2gnc 4Cihnàng đQhHFỏ lên2gnc tựQhHFa n4Cihhư môQhHFng khQhHFỉ, mQhHFột taVa4Dy dQhHFùng sức4Cih cố2gnc đẩyQhHF “4Cihbàn t4Cihay QhHFsói” trênLvCs ngQhHFực củaQhHF m2gncình raQhHF, vừa2gnc đ2gncô đôVa4D hét, 

“2gncĐầu 2gnccủa QhHFchàng nLvCsgoại trVa4Dừ mấ2gncy tQhHFhứ này2gnc, 2gnccũng khôn4Cihg nghĩ4Cih rLvCsa cá4Cihi gì2gnc đứngQhHF đắVa4Dn sao?”LvCs HuQhHFống cLvCshi, nQhHFơi này4Cih là2gnc bQhHFãi QhHFsăn, muốn4Cih cQhHFái gìLvCs LvCscũng k4Cihhông được,2gnc nế2gncu bVa4Dị ngườQhHFi 4Cihkhác nLvCshìn thấy2gnc, lLvCsiền QhHFkhông Va4Dxong . 

4CihÁc? 4CihNàng d4Cihám cQhHFự tuyQhHFệt hắn2gnc? Lạnh2gnc Va4Dlùng nQhHFhíu mày,LvCs cúVa4Di đầu2gnc n2gnchìn đầuVa4D gốiQhHF củaVa4D mìQhHFnh đ2gncỏ tươiQhHF một2gnc mả2gncng, lVa4Dại dVa4Dùng áQhHFnh LvCsmắt LvCstrách cứ2gnc nhì4Cihn Va4Dvề p2gnchía nàng. 

[] 

Được rồiQhHF, nàn4Cihg thậtVa4D sVa4Dự c4Cihó lỗi4Cih, QhHFnhưng QhHFmà nàVa4Dng LvCskhông phảiQhHF cốLvCs ýQhHF mà,2gnc chỉ2gnc LvCslà “vôQhHF tLvCsinh”, QhHFừ, chỉQhHF lVa4Dà vQhHFô QhHFtình thôi. 

LvCsNàng LvCscắn 4Cihcắn QhHFmôi dưới. 

“Sẽ…4Cih… SVa4Dẽ LvCsbị ngư2gncời khácVa4D nhìn2gnc thấy.”2gnc ThùyLvCs hạLvCs mLvCsi 4Cihmắt, nLvCsàng nhVa4Dỏ giọngLvCs nói. 

Nếu nLvCshư 4Cihcó thể2gnc nVa4Dgăn c2gncản hắnVa4D Va4Dđi s4Cihăn bạchVa4D hQhHFổ thì…… 

“YLvCs Y4Cih, 2gncnàng 4Cihcó biế2gnct 4Cihsăn bắn2gnc lầnLvCs n4Cihày kéoQhHF LvCsdài mấy2gnc ngàyVa4D QhHFhay không?LvCs” HVa4Dắn 4Cihđột n2gnchiên đặtVa4D câuLvCs hỏi. 

“Kh4Cihông ph2gncải 2gncchỉ cóLvCs LvCshôm 2gncnay sao?” 

Nàng c4Cihăn bảLvCsn l2gncà chưa4Cih từ4Cihng thaQhHFm QhHFgia 4Cihlễ hQhHFội sănQhHF bắn,4Cih nênLvCs c2gncho LvCsrằng, Va4Dlễ hộiLvCs 2gncnày QhHFđơn g2gnciản chỉQhHF LvCskéo d2gncài tLvCsrong LvCs1 4Cihngày, n4Cihhưng nhìn2gnc vVa4Dẻ LvCsmặt dởLvCs khóLvCsc dở4Cih cườ2gnci của4Cih LvCshắn th2gncì kin4Cihh Va4Dngạc hỏi, 

“C2gnchẳng lẽLvCs còn4Cih kQhHFéo 4Cihdài thêmVa4D v4Cihài ngà2gncy nữa?” 

Vài 4Cihngày? Ước4Cih chừn4Cihg 2gnclà nửa2gnc 2gnctháng! QuLvCsên 2gncđi, dù2gnc Va4Dsao nànVa4Dg QhHFđã đáLvCsp ứnVa4Dg vớiQhHF mình4Cih rồiQhHF, mặcVa4D kệ,4Cih… hVa4Dắn Va4Dkéo tLvCsay nhỏLvCs béQhHF củ4Ciha ngườiVa4D 2gncnào QhHFđó, hướnLvCsg tớiVa4D mQhHFột 4Cihlối qQhHFuen thuộc. 

Xuyên qLvCsua mQhHFột đámQhHF cQhHFỏ 2gncdại QhHFcao cỡVa4D đầu2gnc g4Cihối, trước4Cih mặLvCst 4Cihlà m2gncột cáiQhHF hồ4Cih nướcLvCs xQhHFanh bVa4Diếc, phLvCsản LvCschiếu trờVa4Di xLvCsanh, h2gncai bê4Cihn 2gnchồ, hoQhHFa nở4Cih rự2gncc rỡ,Va4D bướm4Cih lVa4Dượn chQhHFập QhHFchờn, LvCsthật đ2gncúng 4Cihlà mộLvCst n2gncơi thế4Cih QhHFngoại đàoQhHF viên. 

“CQhHFhúng t4Ciha muốnQhHF LvCsđi đâu?LvCs” NàngQhHF 4Cihnắm tVa4Day hắnQhHF, nQhHFhìn bố4Cihn QhHFphía, coQhHFn đường4Cih nLvCsày dường4Cih nLvCshư Khâ2gncu 4CihTrạch rấLvCst qVa4Duen thuộc. 

Này cQhHFó chút4Cih kVa4Dinh ngạc. 

“Đợi4Cih QhHFlát nữ2gnca nà2gncng 4Cihsẽ biết.”4Cih Hắn4Cih cQhHFòn Va4Dcố ýLvCs làm2gnc r2gnca vẻVa4D thầnLvCs bí. 

Hai người4Cih QhHFđi đếnLvCs cạnhVa4D hồ4Cih nLvCsước, đi2gnc vò2gncng thLvCseo mVa4Dép hố,2gnc tr4Cihước m4Cihặt l2gnciền hLvCsiện 4Cihra mộLvCst vácVa4Dh núi,QhHF hắQhHFn vươQhHFn Va4Dngón trỏ,LvCs LvCsở QhHFmột khối4Cih hoàn2gncg thạch2gnc gõ2gnc vVa4Dài cáiQhHF, 2gnccó 4Cihnhanh 2gnccó chậm. 

ĐộQhHFt nhiên2gnc, vá2gncch nVa4Dúi “ẦmQhHF vaQhHFng loLvCsng” một2gnc tiếnLvCsg, vLvCsách núQhHFi sừngVa4D sữ4Cihng độLvCst nhiênQhHF táLvCsch rLvCsa, lộ4Cih 2gncra 2gncmột động4Cih khẩu. 

Bố2gncn bVa4Dề QhHFvắng lặng,LvCs PLvCshù 4CihVân KhâLvCsu Trạch2gnc rất4Cih nhanLvCsh nắVa4Dm ta2gncy nVa4Dàng LvCskéo và4Ciho, c2gncầm lấyQhHF c4Cihây đu2gncốc đặQhHFt sẳLvCsn ởVa4D cửaLvCs độn4Cihg, tiVa4Dến v4Cihào troVa4Dng. 4CihKhi h2gncai ngư2gncời vừaQhHF QhHFtiến vLvCsào, vácQhHFh đáVa4D lạ2gnci ầm2gnc ầQhHFm ru4Cihng chu2gncyển 4Cih1 QhHFlần 2gncnữa, chớpQhHF m2gncắt độngVa4D khẩu4Cih Va4Dđã bQhHFiến 4Cihmất, LvCskhông QhHFlộ rLvCsa Va4D1 k4Cihhe hở. 

“HoLvCsàng Thượng!” 

MộtLvCs hoQhHFàng 2gncy th4Cihị v2gncệ Va4D( thị2gnc vệVa4D mặcQhHF 4Ciháo vVa4Dàng) cầm4Cih cây2gnc đVa4Duốc QhHFchạy đến,4Cih 2gnctựa hồ4Cih đ2gncã sớmLvCs đ4Cihợi ởVa4D đây,Va4D “Hoà4Cihng QhHFphi nươngVa4D nương.” 

“tìnhLvCs QhHFhuống hiệnVa4D tạiQhHF nhưQhHF thế2gnc nào?”Va4D HắnVa4D lLvCsiếc mắtLvCs nhQhHFìn bộVa4D dángVa4D n4Cihgạc 2gncnhiên c4Cihủa nàngVa4D, cườiLvCs nhẹQhHF, mLvCsột t4Cihay ôLvCsm Va4Dlấy eLvCso nhỏLvCs củaVa4D 4Cihnàng, sợ2gnc đ4Cihường 2gncđi Va4Dnhỏ 4Cihhẹp, d4Ciha th2gncịt nQhHFon mị2gncn sẽ2gnc bQhHFị đ2gncá 2gncnhọn là2gnc tổ4Cihn thương. 

“Bạch2gnc hổ2gnc 2gncđang Va4Dở hướVa4Dng 2gncTây LvCsNam QhHFcủa QhHFcánh rừng,QhHF nóVa4D đ2gncang ởLvCs t2gncrong độnQhHFg nghỉVa4D ngơi,4Cih M2gncẫn HáchLvCs VưVa4Dơng giLvCsa m2gncới vừaLvCs xuất2gnc hQhHFiện ở2gnc phía2gnc đVa4Dông bắLvCsc củ2gnca cVa4Dánh rừnVa4Dg, t4Cihạm tVa4Dhời cLvCsùng bạcVa4Dh 4Cihhổ k4Cihhông th2gncể QhHFchạm mặt,4Cih đợiQhHF 4Cihvương QhHFgia tLvCsìm đượcQhHF phươngVa4D 2gnchướng, Va4Dhẳn cũLvCsng phải4Cih tốn4Cih bốn,4Cih nămVa4D 4Cihngày 2gncthời gian4Cih, còn2gnc quốc4Cih sưVa4D tLvCshì Va4Dđang đánh2gnc cờQhHF cù4Cihng Va4Dmột vài4Cih đ4Cihại thần2gnc l4Cihớn Va4Dtuổi 2gncbên nQhHFgoài 2gncbìa rừng.”QhHF T2gnchị Va4Dvệ cườ4Cihi đáp. 

4CihCái gì,4Cih nga4Cihy 4Cihcả bạchLvCs hổQhHF đa2gncng ởQhHF đâQhHFu cũnQhHFg biQhHFết 2gnc? 4CihY QhHFY nQhHFhìn sơQhHFn độngVa4D bíLvCs ẩ4Cihn nà2gncy, pVa4Dhía trê4Cihn mLvCsột cầ4Cihu 2gncthang hìLvCsnh xoắn2gnc ốcVa4D chậmQhHF rãiVa4D uốLvCsn 2gnclượn, tỏaQhHF r2gnca xu2gncng q2gncuanh, c2gncó 4Cih1 gLvCsian làLvCsm tru2gncng tâm,LvCs LvCsxung qua2gncnh cLvCsòn rQhHFất nhiềuVa4D haQhHFng Va4Dnhỏ, không,QhHF hì2gncnh nh2gncư QhHFlà phòng. 

PhíaQhHF tLvCsrên 4Cihcó 2gnc5 ho4Cihàng 2gncy thị4Cih vệVa4D chQhHFay qVa4Dua chQhHFạy lạiVa4D, t2gncựa hồ2gnc, QhHFđang truyề2gncn đạ4Ciht tLvCsin tức. 

“TốtVa4D lắmVa4D, n2gncgươi 2gnclui ra4Cih, đLvCsợi Mẫ4Cihn Hác4Cihh VươLvCsng QhHFgia cùQhHFng lãoQhHF hổLvCs đánh4Cih nLvCshau đVa4Dến chết4Cih sốn4Cihg không4Cih sa4Cihi biệtVa4D lVa4Dắm, n2gncgươi lQhHFại đếLvCsn b2gncẩm bá2gnco,” Hắn4Cih vỗQhHF vỗVa4D 4Cihbả v4Cihai thị2gnc vệ,QhHF “Vất4Cih vQhHFả .” 

Cái Va4Dvỗ vaVa4Di đơnVa4D giảnVa4D nVa4Dhưng dườ2gncng 2gncnhư tiếpQhHF tQhHFhêm sức4Cih mạnhLvCs LvCsủng 2gnchộ cưQhHFờng đại,LvCs t4Cihinh thầnVa4D tQhHFhị vVa4Dệ ruQhHFn lêVa4Dn, khLvCsom ngưLvCsời 4Cihhành lQhHFễ, ngẩng4Cih đ4Cihầu ưỡLvCsn ngựcQhHF QhHFrời LvCsđi, mà4Cih nhó2gncm th2gncị vLvCsệcho dùQhHF khônQhHFg Va4Dbận Va4Drộn, Va4Dcũng 4Cihkhông Va4Dhề đếnLvCs quấyQhHF rQhHFầy hLvCsai ng2gncười, 4Cihai 2gnclo Va4Dviệc nà2gncy, Va4Dxem 2gnc2 ngưQhHFời dưLvCsờng nhưVa4D v2gncô hìnVa4Dh, biếVa4Dn 4Cihthành LvCstrong suốt. 

“Va4DNơi nà4Cihy l4Cihà …?”LvCs HVa4Dắn, đếnVa4D tộ2gnct c2gncùng cóQhHF bQhHFao 2gncnhiêu việcQhHF dấVa4Du diếmLvCs nàng? 

Y LvCsY tLvCsrong mQhHFắt, m2gncột mLvCsảnh mQhHFờ mịt. 

 

CHƯƠNG 1762gnc: THỰCVa4D QhHFHIỆN ƯỚCQhHF ĐỊNH 

“4CihNơi này,2gnc chíVa4Dnh LvCslà lễLvCs vậtLvCs cuối2gnc 2gnccùng màLvCs t4Cihhái QhHFhoàng Thá4Cihi HậuLvCs 4Cihđể l2gncại cLvCsho Va4Dtrẫm.” duQhHFng nh4Cihan l2gncạnh n4Cihhư băn2gncg của4Cih hQhHFắn tLvCsừ từLvCs hVa4Dòa t2gncan, cònQhHF lại2gnc Va4D, chỉ4Cih làVa4D khu2gncôn m4Cihặt ôQhHFn nhu2gnc, dịuQhHF dàng. 

Thái2gnc hoVa4Dàng Thá2gnci Hậu……4Cih 2gncY LvCsY bừng4Cih tỉnhLvCs đLvCsại n4Cihgộ, nói4Cih 2gnccách kháVa4Dc, nơLvCsi nLvCsày Va4Dhẳn lQhHFà căVa4Dn cứVa4D cVa4Dủa độiVa4D hộVa4D LvCsvệ quânVa4D vương2gnc 4Cihtrong truyền2gnc thuyết?LvCs NgQhHFhe 4Cihnói, Va4Dbọn h4Cihọ ngoại4Cih QhHFtrừ viLvCsệc 4Cihlà sát4Cih t4Cihhủ hạ2gncng LvCsnhất, Va4Dcòn 2gnccó t2gncình bá4Ciho khắpQhHF mọi4Cih nơi,2gnc để4Cih 4Cihbảo vLvCsệ đLvCsế vươ2gncng, ngưQhHFời được4Cih tuyển2gnc c2gnchọn đềLvCsu QhHFlà nhâ4Cihn vậLvCst nổiLvCs tiQhHFếng, khô2gncng chQhHFỉ tin4Cihh thVa4Dông v4Cihõ họ4Cihc, thuậLvCst phápLvCs, hơ4Cihn nữ4Ciha thuQhHFật kỳ2gnc mô2gncn bVa4Dát qu4Cihái không2gnc chỗVa4D nào4Cih kVa4Dhông tQhHFhông, QhHFnhưng màQhHF, Va4Dtất QhHFcả nQhHFhững thQhHFứ n2gncày cũn2gncg cVa4Dhỉ 4Cihlà Va4Dtruyền 4Cihthuyết, khô4Cihng a4Cihi t4Cihừng nhìLvCsn thấVa4Dy quá. 

“Bọn họVa4D, đQhHFều 4Cihlà tLvCsinh 2gncanh mLvCsà q4Cihuốc Va4Dsư Va4D20 QhHFnăm tr4Cihước bồQhHFi dưỡng2gnc Va4Dra, v2gncì Thái4Cih hoàVa4Dng tháQhHFi 2gnchậu Va4Dcũng QhHFcố triềLvCsu cương” 

N2gncói đếnLvCs đâ4Cihy, QhHFhắn nghiênQhHFg đầQhHFu, haVa4Di mắt2gnc diệ4Cihu 2gncdiệu QhHFnhìn chăVa4Dm ch4Cihú và4Ciho nàng, 

“TrVa4Dẫm c2gncũng k2gnchông phảLvCsi QhHFcố 4Cihý muQhHFốn dấ2gncu nàng,LvCs đLvCsây lVa4Dà ướcLvCs Va4Dđịnh củaQhHF Va4Dtrẫm cùLvCsng th4Cihái hoàQhHFng Thái2gnc Hậ4Cihu, ngườiQhHF nói,Va4D pVa4Dhải đợVa4Di chQhHFo nànVa4Dg 2gnccùng trẫm2gnc ‘lLvCsong phụngLvCs hòaLvCs minh’,LvCs mLvCsới đVa4Dược nóLvCsi LvCscho 2gncnàng biết.” 

GVa4Dò m2gncá củaVa4D Va4DY QhHFY nhVa4Dáy mắt4Cih lạiQhHF đQhHFỏ Va4Dhồng LvCslên, nhìVa4Dn hắnVa4D tựa2gnc hồ4Cih LvCsẩn nQhHFhẫn 4Cihý 2gnccười, QhHFchà chàQhHF chân,4Cih ở4Cih trướ4Cihc mặQhHFt QhHFmọi nQhHFgười lại4Cih QhHFkhông 4Cihthể đẩyVa4D h4Cihắn raQhHF, chỉ4Cih phải2gnc chị4Cihu đựng,LvCs thầ2gncm ng2gnchĩ, nói4Cih như2gnc vậy2gnc, khônLvCsg 4Cihphải k2gnchiến chQhHFo n4Cihhóm hộVa4D vệLvCs bLvCsiết, nàQhHFng cVa4Dùng h4Cihắn đã……. 

“LvCsĐi Va4Dthôi, tr2gncẫm m2gncang 2gncnàng đVa4Di QhHFvào phònQhHFg.” HắQhHFn khập2gnc Va4Dkhiễng kéVa4Do taVa4Dy của2gnc nàn2gncg, 4Cihcắm câyVa4D đuVa4Dốc vQhHFào mLvCsột giáQhHF đỡ2gnc tr2gncên cầu4Cih thangLvCs, 4Cihsau đó4Cih QhHFmới 2gnctiếp tụcQhHF 2gncđi và2gnco mộ4Ciht “QhHFcái hang”LvCs nQhHFgay g4Cihian truQhHFng tâm. 

Không ng2gnchĩ QhHFtới, bên2gnc tr2gncong “cáiQhHF hQhHFang” LvCskia đúng4Cih lVa4Dà mộtQhHF QhHFgian pVa4Dhòng khiLvCsến ngVa4Dười kLvCshác ‘kinh4Cih th4Cihiên độnLvCsg địa’2gnc nhQhHFa, rộnQhHFg r4Cihãi Va4Dmà sángQhHF ngờiQhHF, cQhHFùng cáLvCsch 4Cihbố LvCstrí LvCstrong Lon4Cihg QVa4Duân điện4Cih cóQhHF hơnVa4D chLvCsứ 4Cihkhông kéVa4Dm, kVa4Dhiến nàng4Cih Va4Dngây ngẩLvCsn cảQhHF người. 

V4Cihén QhHFbức r4Cihèm chQhHFe, LvCsđi v2gncào Va4Dnội phòng. 

“QhHFKhi trẫmQhHF rVa4Da ngoàiQhHF să4Cihn bắnQhHF, Va4Dngẫu n4Cihhiên thườngQhHF muốn4Cih tớ2gnci nơi2gnc nàyVa4D, cVa4Dho nQhHFên liề4Cihn pVa4Dhân pQhHFhó xuốngVa4D, c2gncho 2gncbọn họ2gnc b2gncố Va4Dtrí nơi4Cih Va4Dnày cùng2gnc nQhHFội đi4Cihện QhHFgiống nhQhHFau, cQhHFó 4Cihthích khôngQhHF?” H2gncắn mỉmLvCs cQhHFười, đeLvCsm nàngQhHF ômQhHF và2gnco LvCslòng, Va4Dchóp mLvCsũi Va4Dcọ cQhHFọ QhHFvào c2gnchóp mũi4Cih của2gnc nàng. 

BứcLvCs rè2gncm bVa4Dằng tr4Cihân châuVa4D ruLvCsng rQhHFinh, LvCsnhững LvCshạt Va4Dchâu sángVa4D bóng4Cih Va4Dchạm vào4Cih LvCsnhau, phát2gnc LvCsra tVa4Diếng vanQhHFg “QhHFdinh 4Cihđang, đLvCsinh đươngLvCs, QhHFđinh đương”2gnc thanQhHFh thúy……. 

“ÂnQhHF.” NànQhHFg gậtLvCs nh2gncẹ LvCsđầu, 2gncnói khôngLvCs cQhHFảm đLvCsộng, lVa4Dà g4Cihạt người.4Cih N4Cihhưng hơVa4Di thởLvCs LvCsđầy QhHFdục 2gncvọng LvCscủa h2gncắn cứLvCs 4Cihphả vàoLvCs mặt2gnc liênVa4D tụVa4Dc, 2gnckhiến LvCsnàng QhHFthật bối4Cih QhHFrối, gưVa4Dơng mLvCsặt đVa4Dã hồngQhHF lạ4Cihi QhHFcàng đỏ2gnc tươi. 

“Nàng 2gnchình nhưLvCs v4Cihẫn còLvCsn thQhHFiếu t4Cihrẫm cáVa4Di g2gncì đó.”4Cih Hắ4Cihn tLvCsrầm giọnQhHFg nhQhHFắc nhVa4Dở nói. 

“Thiếu…QhHF thiếu4Cih cáiQhHF gì?” 

N2gncàng nháVa4Dy mắt4Cih, mơQhHF hồ,QhHF LvCsnhưng lạiQhHF nVa4Dghĩ tớiLvCs cáVa4Di g2gncì, 4Cihsắc mặ4Ciht cLvCsó chútVa4D sLvCsốt ruột, 

“K4Cihhông được,4Cih chànQhHFg ngồiQhHF x4Cihuống t4Cihrước điLvCs, Va4Dta 4Cihđi tìVa4Dm QhHFdược QhHFgiúp chàQhHFng LvCsrửa Va4Dsạch LvCsmiệng QhHFvết thư2gncơng, k2gnchông cầnLvCs lộn4Cih xộn.” 

LvCsĐi mLvCsột quảngVa4D đườnVa4Dg xLvCsa 4Cihnhư QhHFvậy, hắVa4Dn cLvCshắc l2gncà phảiQhHF nhịnVa4D đauVa4D rấLvCst nhiềuLvCs. V2gncết thươngLvCs lần4Cih trướcVa4D nLvCsghiêm trọngVa4D n4Cihhư vậy,4Cih 2gncđã liQhHFền mVa4Dặt được2gnc hVa4Day ch2gncưa, nàn2gncg mộ2gnct cLvCshút cũn2gncg kLvCshông bLvCsiêt. 2gncNhưng bâVa4Dy LvCsgiờ, Va4Dnhìn thấLvCsy 4Cihđầu gốiLvCs LvCscủa hắnVa4D đỏQhHF tư4Cihơi QhHF1 mảLvCsng, lòngQhHF của2gnc 4Cihnàng rQhHFất Va4Dxót Va4Dxa, thậ4Ciht rấtQhHF lQhHFo lắng. 

Nàng 2gncsợ QhHFmáu, nhưnLvCsg nhiềLvCsu l2gncúc, vì2gnc khôn4Cihg mQhHFuốn tỏLvCs 2gncra yếuQhHF đuốLvCsi, đềuVa4D Va4Dphải Va4Dtận lựcVa4D ẩ2gncn Va4Dnhẫn. CQhHFho nên4Cih nàn4Cihg LvCsrất ítVa4D LvCsmặc hồngLvCs y4Cih, 2gncmà l4Cihúc cùLvCsng QhHFMẫn Hách4Cih yêuVa4D 4Cihnam tỷLvCs thíVa4D, cũVa4Dng LvCsvì sợ4Cih nhìn4Cih th4Cihấy tr2gncên người4Cih m2gncình toáQhHFt rQhHFa mLvCsáu tươiVa4D, mớiQhHF cVa4Dố t4Cihình mặcQhHF hồ4Cihng 2gncy, chVa4De Va4Ddấu QhHFsợ h4Cihãi củQhHFa 2gncchính mình. 

NQhHFếu nơ4Cihi Va4Dnày tQhHFhật sựLvCs Va4Dbố trQhHFí giống4Cih Va4Dy Va4DLong Qu2gncân điện,QhHF như2gnc vậy,2gnc hòmQhHF tVa4Dhuốc s4Cihẽ LvCsđặt tVa4Drong Va4Dngăn kéo2gnc cuốLvCsi cùngLvCs củVa4Da bànLvCs traVa4Dng điểm. 

NàVa4Dng LvCsđẩy v4Cihòng t2gncay ô4Cihm ấ4Cihp củaLvCs h2gncắn raLvCs, đ4Cihi đến4Cih trLvCsước bQhHFàn tra2gncng đLvCsiểm, ké4Ciho hộcQhHF b2gncàn r2gnca, q2gncuả nhiênQhHF QhHFnhìn tVa4Dhấy hòm2gnc thuốc. 

“YVa4D YLvCs, Va4Dnàng muốnLvCs nuốtQhHF lờiVa4D 2gncsao?” 4Cihthân thểLvCs LvCsấm ápVa4D, mềLvCsm LvCsmại tVa4Drong lòng2gnc rờQhHFi đLvCsi, kLvCshông kh2gncí QhHFlạnh lẽoQhHF xâm4Cih nhập,2gnc hắnQhHF bấ4Ciht 2gncmãn lQhHFên án. 

ThấLvCsy n2gncàng đi2gnc đLvCsến lonQhHFg sàn,2gnc QhHFtừ tVa4Dừ t2gncọa hạ,Va4D 4Cihhắn r4Cihất sợ4Cih nàngQhHF Va4Dgiống lầ4Cihn trước,QhHF thôQhHF lỗ2gnc QhHFkéo phắng2gnc thục2gnc khố2gnc c2gncủa Va4Dmình, nVa4Dghĩ nLvCsghĩ, vQhHFẫn lVa4Dà chíLvCsnh mì4Cihnh cuVa4Dốn ốnVa4Dg quầnVa4D l2gncên thìVa4D QhHFtốt hQhHFơn. (^QhHF^ tự4Cih nhiên2gnc 2gncthấy buồnVa4D cười2gnc ghLvCsê =]2gnc] ) 

2gnc“Có ph4Cihải rấVa4Dt 4Cihđau h2gncay không?” 

Nàng cầmVa4D hVa4Dòm Va4Dthuốc 2gncđi qVa4Dua, n2gncgồi xổm2gnc xVa4Duống, nh4Cihìn vế4Ciht t4Cihhương, khônLvCsg k4Cihhỏi nQhHFhíu mày, 

“TuyLvCs kQhHFhông làmLvCs 4Cihđộc, nhưnVa4Dg mà,2gnc vết2gnc tLvCshương Va4Dsao lạiQhHF lVa4Dâu khéLvCsp LvCslại Va4Dnhư vậy?” 

“TLvCshời tiếtVa4D có2gnc chútQhHF lãnh.”2gnc HắnLvCs đáLvCsp, nhì2gncn nàn4Cihg thậ4Ciht Va4Dcẩn thậLvCsn laVa4Du QhHFđi vết2gnc 2gncmáu tr4Cihên miệVa4Dng LvCsvết thương. 

[] 

“Thân nhiQhHFệt củ4Ciha c2gnchàng s4Ciho vớiLvCs người2gnc thườngVa4D luôLvCsn thấQhHFp hVa4Dơn, biếtVa4D tr2gncời lạ4Cihnh, sLvCsao kQhHFhông cQhHFho c4Cihung nữQhHF đốtLvCs th4Cihêm hỏaVa4D QhHFlò, nhQhHFư vVa4Dậy tLvCshân thể2gnc mới2gnc Va4Dấm hơn,QhHF miện2gncg v2gncết thươngQhHF cũngLvCs k4Cihhép lạiQhHF ma4Cihu chút.” 

Dùng vảiQhHF mề4Cihm, thấmQhHF ướLvCst, rửaVa4D sạc4Cihh miệLvCsng vết2gnc thương4Cih, nQhHFàng nh2gncẹ QhHFnhàng thổi2gnc thổiQhHF, đợiQhHF nưLvCsớc k4Cihhô đVa4Di, mới4Cih lấyLvCs LvCsthuốc tQhHFhoa 2gnclên, dùng4Cih bạch2gnc bLvCsố sQhHFạch s2gncẽ ba4Ciho lấy,LvCs cuốVa4Di 4Cihcùng LvCsthắt mQhHFột cVa4Dái LvCsnơ coLvCsn bướm. 

“Không c4Cihó nàngLvCs bênVa4D 2gnccạnh, mộtLvCs mQhHFình tr2gncẫm 4Cihcho Va4Ddù cóVa4D đắpVa4D 2gncthêm mấ2gncy tấmLvCs chănQhHF, đềuVa4D cảLvCsm thấyLvCs cả4Cih ngườiQhHF r4Cihét ru4Cihn.” QhHFHắn thấpLvCs 4Cihnam nói. 

“Miệng4Cih 4Cihlưỡi QhHFtrơn QhHFtru.” QhHFNàng liQhHFếc 4Cihliếc 4Cihmắt mộ4Ciht cái,2gnc cườiVa4D khẽ. 

Cho tVa4Dới nay2gnc, nàn4Cihg đềuLvCs cảm4Cih t4Cihhấy hắnVa4D ch4Cihỉ 4Cihbiết kVa4Dhi dễQhHF Va4Dmình, mỗi2gnc lầVa4Dn nQhHFói chuLvCsyện đềuVa4D giốnLvCsg LvCsnhư đang4Cih cVa4Dãi nha2gncu, như2gncng mà,4Cih LvCstừ 2gnckhi r2gncời kh4Cihỏi 4Cihlong qLvCsuân điện,QhHF LvCsnàng mớiQhHF 2gncphát h2gnciện, nàngQhHF ngLvCsược lại2gnc rấtQhHF làQhHF t4Cihhích lờiQhHF 2gncnói bé2gncn n4Cihhọncủa hắn,QhHF thí4Cihch cLvCsùng hắnLvCs tr4Cihanh trVa4Danh luậ4Cihn luận. 

“MiệngLvCs lưỡiLvCs QhHFtrơn LvCstru s4Ciho QhHFvới QhHFvô lạiVa4D tốLvCst 2gnchơn.” HắVa4Dn qu2gncả thực2gnc LvCslại bQhHFắt đầ2gncu Va4D“mồm mép”. 

KVa4Dhóe QhHFmôi coQhHFng lên4Cih, nQhHFụ cườ2gnci 2gnctươi tắn2gnc 2gncnhư nắQhHFng mVa4Dai, cảmVa4D giá2gncc que2gncn t2gnchuộc nQhHFày lLvCsàm t4Cihế 2gncbào toànLvCs thânLvCs nàn4Cihg đềuVa4D ởQhHF thVa4Dả lỏ4Cihng, th2gncư s2gncướng 2gncvô cùng. 

“LvCsChàng, QhHFvẫn mVa4Duốn QhHFđi sVa4Dăn lãoVa4D hổQhHF sao?” 

NàLvCsng tVa4Dhu dọnLvCs xonLvCsg hòmVa4D thVa4Duốc, ngLvCsồi vàQhHFo vịQhHF tQhHFrí bLvCsên LvCscạnh hLvCsắn, nhẹ2gnc nhàn4Cihg ốngLvCs quLvCsần thảVa4D xuống. 

“TrẫmQhHF thầm4Cih nghĩ,2gnc LvCssẽ tặQhHFng 2gnccho nàLvCsng lễ4Cih vậtQhHF mVa4Dà tLvCsrẫm 4Cihcho 2gnclà tQhHFrân qu2gncý LvCsnhất, 4CihY QhHFY, nàngLvCs Va4Dhãy Va4Dtin tưQhHFởng trẫm2gnc có4Cih nănVa4Dg 4Cihlực nàyVa4D, mặc4Cih dVa4Dù khôn2gncg dQhHFựa và2gnco thu4Cihật phápLvCs, trQhHFẫm cũnQhHFg 2gncsẽ l4Cihàm được.” 

Hắn soạn4Cih 4Cihmi, bàn4Cih 4Cihtay tQhHFo QhHFnhẹ nhànLvCsg vuVa4Dốt l4Cihên đ2gncôi mQhHFá phấn2gnc hồ2gncng, “TQhHFrẫm, LvCscũng khôn4Cihg p2gnchải một2gnc quân4Cih vương4Cih v2gncô nănVa4Dg, nhữ4Cihng g4Cihì củaQhHF Va4Dtrẫm, nh2gncất địQhHFnh QhHFtrẫm s2gncẽ Va4Dthu hồi,Va4D LvCsbao gồ2gncm cLvCsả nàng!” 

khuôn mặtLvCs t2gncrắng noQhHFãn, Va4Dhoàn m2gncỹ nhQhHFư 4Cihmột tVa4Dác phẩ4Cihm ngLvCshệ tVa4Dhuật, khóeVa4D môiLvCs mỏnVa4Dg, LvCscong QhHFcong Va4Dmột nụLvCs 4Cihcười, đôiLvCs LvCsmắt Va4Dmàu tQhHFím th4Cihâm sâ4Cihu nQhHFhư đVa4Dại d2gncương,…nàng xeQhHFm đế4Cihn QhHFngây ngốVa4Dc Va4Dcả người. 

Mãi2gnc nQhHFgắm mVa4Dỹ QhHFnam, LvCsY 2gncY m4Cihột 4Cihchút cũnVa4Dg QhHFkhông p4Cihhát giQhHFác, mộtLvCs bVa4Dàn taVa4Dy đanQhHFg lặ4Cihng yê4Cihn cQhHFởi bỏ4Cih v4Cihạt QhHFáo của2gnc nàLvCsng. ^^! 

Mãi đếQhHFn kQhHFhi cLvCshỉ pQhHFhúc lạnh2gnc nhưLvCs băngVa4D bàLvCsn cQhHFhạm đQhHFến tròLvCsn tròQhHFn mLvCsềm mại,QhHF 2gnccả ngVa4Dười 4CihY 2gncY rLvCsun lênVa4D, bừnQhHFg tỉnhLvCs LvCslại Va4Dđây, nVa4Dhìn gương4Cih mặtLvCs ô2gncn 2gncnhu, nh2gncu Va4Dtình dạ4Ciht QhHFdào khônQhHFg LvCsbiết QhHFkhi 4Cihnào bVa4Diến thVa4Dành vẻQhHF mặtLvCs đắLvCsc 4Cihý tươi2gnc LvCscười cVa4Dủa hắn,QhHF 2gnckhông kh4Cihỏi âmLvCs thQhHFầm QhHFmắng mìnLvCsh quá2gnc sơLvCs ý.LvCs (làVa4D 2gncháo QhHFsắc mVa4Dới đúLvCsng n2gncha ^^) 

“Y LvCsY, n4Cihàng nênQhHF thự2gncc hVa4Diện ướ2gncc địnVa4Dh cùnVa4Dg trẫm.”LvCs HắQhHFn thấQhHFp na4Cihm, nhẹ4Cih nhVa4Dàng LvCsvỗ vềVa4D 2gncđôi 2gncmá mềm4Cih mại. 

“Ước đLvCsịnh? QhHFCái gìQhHF ướcLvCs địnVa4Dh?” N4Cihàng 4Cihtiếp tục4Cih đánh2gnc t4Cihrống lảng,4Cih “KQhHFhông LvCsđược, chânQhHF c4Cihủa chànLvCsg kh4Cihông 2gncthể lộn4Cih xộn.” 

“Ngà4Cihy ấ4Cihy, trẫmVa4D bịQhHF tLvCshương sLvCso vớQhHFi hQhHFôm nLvCsay Va4Dcòn nLvCsghiêm 4Cihtrọng hơn,LvCs nhưng4Cih khônLvCsg phảiVa4D cũVa4Dng dVa4Dũng mãn2gnch 4Cihdị thườ2gncng s4Cihao? HaQhHFy là2gnc, 4Cihnàng cLvCsho đLvCsó l2gncà 2gnchiệu QhHFlực của2gnc 2gncquả thLvCsôi tình?” 

H2gncắn thLvCsổi một4Cih ngụVa4Dm hơiVa4D thởQhHF lạ2gncnh nQhHFhư băQhHFn v4Cihào taVa4Di 2gncnàng, QhHFnhẹ Va4Dnhàng gặmLvCs lấyVa4D vàVa4Dnh taLvCsi mLvCsẫn cảm2gnc củaQhHF nàng2gnc, đầuVa4D lưỡiVa4D cuốn,Va4D c4Cihảm giáVa4Dc đượcQhHF 2gncthân 4Cihthể mềm4Cih m2gncại 2gncđều ruVa4Dn run, không khỏi cười nhẹ hai tiếng, 

“Xem ra, nàng cũng không phải là không có cảm giác.” 

“Chàng… hôm nay, chàng không phải nói muốn đi săn lão hổ sao, nếu cứ chậm trễ sẽ làm lỡ thời gian, cuộc đầu dừng lại đó.” bàn tay nhỏ bé yếu đuối vô lực cố gắng chống đẩy thân hình của hắn tới càng lúc càng tới gần, nhưng mà, thoạt nhìn lại lại dục cự còn thẹn thùng bộ dáng. 

Đau đớn xuyên thấu lần trước vẫn còn làm nàng kinh hãi, toàn thân một trận buộc chặt. 

Phù Vân Khâu Trạch dễ dàng chụp tới, ôm nàng vào trong lòng, khuôn mặt tuấn mỹ giơ lên một chút đắc ý chi cười: 

“trận đấu săn bắn vẫn còn kéo dài đến mười lăm ngày, không cần vội, nhưng mà, không nghĩ tới, vì để thoát khỏi trẫm, Y Y thật nhẫn tâm muốn cho trẫm tiến lên chịu chết sao?” 

“Ta không có ý đo……” Nàng nột nột mở miệng, đột nhiên kinh hô ra tiếng, quần áo tuy chưa bị cởi ra, nhưng bàn tay to của hắn đã len lõi vào trong, thuần thục bao lấy nơi mềm mại của nàng.