Truy đuổi - Chương 67

Tác giảm9Z4: NAs3uhan seu4Tiểu Ngôn

Chuyển seu4ngữ: seu4Lạc Dương
***

Chương 67

Để chúKgsUc mAs3uừng siGhA8nh nhậtGhA8 TiêGhA8u TrạchGhA8, As3uNhan HoGhA8an mặcAs3u mộtm9Z4 chiếGhA8c GhA8váy hởm9Z4 vaGhA8i GhA8mới đặtGhA8 m9Z4hàng GhA8thiết kếseu4 tKgsUheo yêm9Z4u GhA8cầu. Từseu4 ngm9Z4ực tm9Z4rở xuseu4ống, váyAs3u đượcKgsU ghAs3uép tKgsUhành từseu4 m9Z4rất nhiềuAs3u chiếcGhA8 As3ulông GhA8vũ nhAs3uỏ trseu4ắng tseu4inh, KgsUtạo KgsUcho pseu4hần châseu4n vm9Z4áy KgsUcó kiểAs3uu dáGhA8ng nKgsUhư bậcAs3u tm9Z4hang tầnKgsUg tầngm9Z4 lớpm9Z4 m9Z4lớp, vừaAs3u thuầseu4n khiếseu4t thoátAs3u tụcAs3u mm9Z4à lạiseu4 kKgsUhông mấtGhA8 tínhKgsU thờiAs3u trang.

Là chKgsUủ nhâAs3un củaGhA8 bGhA8ữa tiệc,As3u As3uTiêu TrGhA8ạch cAs3uũng ănm9Z4 vậAs3un As3urất tAs3urang trọng,seu4 anGhA8h mặseu4c m9Z4một bseu4ộ m9Z4Âu phGhA8ục màuAs3u seu4trắng bướcAs3u rseu4a khỏGhA8i phòngseu4 seu4thay đồAs3u, m9Z4đi tAs3uới ômGhA8 m9Z4vòng quaKgsUnh em9Z4o nhỏAs3u củaGhA8 nàGhA8ng tiêm9Z4n As3unữ đangGhA8 đứngGhA8 trướseu4c gươngseu4, nseu4ói: KgsU“Mặc m9Z4đồ As3utrang seu4điểm xinseu4h KgsUđẹp seu4thế GhA8này đểseu4 quyếnGhA8 GhA8rũ cm9Z4on nseu4hà am9Z4i đây?”

Nhan Hoam9Z4n m9Z4giật nhAs3uẹ GhA8cánh tm9Z4ay áoAs3u GhA8màu trắngAs3u đanseu4g vòngAs3u quGhA8a eseu4o mìAs3unh, nói:seu4 “seu4Em cònm9Z4 m9Z4chưa GhA8nói As3ugì aGhA8nh đâm9Z4u đấy,KgsU ănGhA8 diệnKgsU bảnhseu4 baKgsUo thếGhA8 nàm9Z4y làKgsU đểm9Z4 dseu4ụ dKgsUỗ coKgsUn m9Z4gái nhàKgsU aAs3ui hả?”

“Hôm naGhA8y làKgsU siGhA8nh As3unhật anseu4h, anAs3uh phAs3uải ăKgsUn mặcAs3u trịnAs3uh tseu4rọng làm9Z4 đươseu4ng nhAs3uiên, hm9Z4ơn nữm9Z4a, cóAs3u eKgsUm GhA8rồi, cònGhA8 cKgsUon m9Z4gái nhàAs3u GhA8ai cóm9Z4 seu4thể GhA8lọt KgsUvào mắtKgsU anm9Z4h được.”

“Hôm nAs3uay KgsUlà siGhA8nh GhA8nhật anseu4h, m9Z4em trKgsUang As3uđiểm xinKgsUh KgsUđẹp làm9Z4 đươGhA8ng nhiên,KgsU hGhA8ơn nữa,m9Z4 cóGhA8 aseu4nh rm9Z4ồi, cAs3uon trm9Z4ai m9Z4nhà GhA8nào cAs3uó thểAs3u lọtm9Z4 vàoGhA8 mAs3uắt As3uem đượcGhA8 chứ.”

Nhan Hoaseu4n bắtGhA8 chưAs3uớc cáGhA8ch m9Z4nói củaseu4 am9Z4nh, KgsUlại bịKgsU TiêuGhA8 TrạchGhA8 ômGhA8 gm9Z4hì vàoGhA8 lòGhA8ng hKgsUôn ngấAs3uu nm9Z4ghiến mộGhA8t trậnGhA8, rờiKgsU khỏm9Z4i môGhA8i côKgsU, As3uanh m9Z4thở seu4nặng nềKgsU GhA8nói: “GhA8Quà sGhA8inh m9Z4nhật củaAs3u KgsUanh đâu?”

 

Nhan HoaGhA8n GhA8đỏ mGhA8ặt késeu4o chAs3uiếc vKgsUáy hơKgsUi xộGhA8c xệcAs3uh GhA8lên KgsUche đKgsUi KgsUphần ngựseu4c, rGhA8a vKgsUẻ KgsUbí mGhA8ật, “Đseu4ến lúGhA8c m9Z4đó seu4anh sẽseu4 biết!”

“Anh muốm9Z4n seu4xem xem9Z4m rm9Z4ốt cuộAs3uc em9Z4m tAs3uặng anGhA8h thứm9Z4 seu4gì haKgsUy ho.”As3u m9Z4Bàn tKgsUay tseu4o vKgsUéo KgsUnhẹ seu4hai cáKgsUi lênAs3u nơiKgsU trm9Z4òn trịam9Z4 mềmKgsU mm9Z4ại, Nhseu4an HoKgsUan nseu4híu mGhA8ày cAs3uắn môiGhA8, cơGhA8 m9Z4thể bâGhA8y giKgsUờ As3uvô cùngKgsU nhGhA8ạy cảmAs3u, sseu4ự đseu4ụng chạmseu4 cm9Z4ủa anseu4h làmm9Z4 KgsUcô nhseu4ư GhA8muốn GhA8nhũn ra.

Rất nhiKgsUều nKgsUgười nhậnm9Z4 As3uđược thiệpGhA8 mờim9Z4 củseu4a KgsUTiêu TrạchAs3u, đồngKgsU nKgsUghiệp, bạAs3un bèm9Z4 tm9Z4hân thiết,As3u ngaAs3uy cảseu4 kẻseu4 m9Z4đối đseu4ịch Lãnseu4h As3uNgự ThầnAs3u cũnAs3ug nhậKgsUn được.

Từng chiếcGhA8 limousinm9Z4e seu4[1] As3uxa m9Z4hoa lầnseu4 lượKgsUt đỗKgsU lseu4ại trưGhA8ớc cổngm9Z4 Tseu498, hôm9Z4m As3unay bảGhA8o vệAs3u cũGhA8ng ăGhA8n mặGhA8c chỉnGhA8 chGhA8u vAs3uô cAs3uùng traGhA8ng tm9Z4rọng. m9Z4Lúc TGhA8iêu seu4Trạch tựAs3u As3unhiên seu4ôm NKgsUhan Hoseu4an m9Z4đi vàm9Z4o đạiKgsU sảnh,As3u khônm9Z4g khAs3uí cảGhA8 hộseu4i trườngseu4 lậseu4p tứcAs3u GhA8sôi sục.

[1] LimoAs3uusine: mộtseu4 loạim9Z4 xseu4e kKgsUhách seu4sang seu4trọng, GhA8có thânGhA8 KgsUxe dàKgsUi vKgsUà nseu4ội thm9Z4ất tKgsUiện nghGhA8i bênKgsU trong.

lincoln-stretch-GhA8limo

OLYMPUGhA8S DIGAs3uITAL CAMERAs3uA

Tiêu As3uTrạch cm9Z4hào hỏiAs3u mộm9Z4t nhómGhA8 bạnAs3u bè,seu4 Nhm9Z4an Hoseu4an bKgsUị đámAs3u KgsUkhách mờseu4i nữKgsU kéoAs3u seu4sang mộAs3ut bênAs3u bắtKgsU đầKgsUu m9Z4tán gẫu.

Nhân viêm9Z4n As3uphục vGhA8ụ KgsUquán m9Z4bar manAs3ug mộAs3ut hAs3uộp quàm9Z4 đượseu4c seu4gói đẹm9Z4p đseu4ẽ đưaGhA8 cseu4ho Tiêm9Z4u TrạchGhA8 đAs3uang nAs3uói chuyệnKgsU phiKgsUếm vớim9Z4 kháchm9Z4 kGhA8hứa, “GhA8Tiêu tiAs3uên sinseu4h, mm9Z4ột vịseu4 tiêAs3un sinKgsUh nGhA8hờ KgsUtôi chuyểnGhA8 mónGhA8 As3uquà nm9Z4ày cAs3uho GhA8ngài, ngườiAs3u đKgsUó nóm9Z4i mseu4ón As3uquà nàyseu4 ngGhA8ài nGhA8hất địKgsUnh pAs3uhải m9Z4tự As3utay mKgsUở ra.”

Tiêu Tseu4rạch nghAs3ui hoGhA8ặc nhậnseu4 As3ulấy KgsUhộp qm9Z4uà, mởm9Z4 raAs3u. Ngm9Z4ay khm9Z4i giấAs3uy gGhA8ói đưGhA8ợc xéseu4 m9Z4ra, troseu4ng lòm9Z4ng Tim9Z4êu GhA8Trạch lậm9Z4p tGhA8ức đm9Z4an xeAs3un bKgsUao cảAs3um giám9Z4c đắnm9Z4g caseu4y ngọtKgsU bùiseu4. AKgsUnh giữm9Z4 lấyAs3u GhA8tay nhânGhA8 viênAs3u phm9Z4ục vm9Z4ụ, vGhA8ội vànGhA8g hỏi:As3u “VịKgsU tKgsUiên sm9Z4inh m9Z4đó đangGhA8 ởKgsU đâu?As3u Anm9Z4h GhA8ta trônseu4g nhưm9Z4 As3uthế nào?”

Nhân vAs3uiên phụcseu4 GhA8vụ hseu4ơi gKgsUiật mìnGhA8h, lắpKgsU bắpKgsU nKgsUói: “Vịm9Z4 tiêGhA8n GhA8sinh đm9Z4ó đãKgsU GhA8đi rồiKgsU, KgsUanh tAs3ua GhA8rất KgsUcao, rGhA8ất seu4tuấn tseu4ú, kGhA8hi cườAs3ui cònm9Z4 m9Z4lộ rKgsUa GhA8hàm răngAs3u trKgsUắng sáng.”

Đúng lúcAs3u này,As3u vớm9Z4i GhA8tư cáKgsUch ngưGhA8ời chGhA8ủ trìseu4, Bạm9Z4ch DAs3uiệc PAs3uhong mAs3uời TiêuAs3u Trạchseu4 lêAs3un sKgsUân khấKgsUu phám9Z4t biểuseu4, TiêuAs3u TrAs3uạch chấnseu4 cKgsUhỉnh lạiKgsU cảmm9Z4 xúcm9Z4 rồm9Z4i KgsUđi lên.

Khách khm9Z4ứa nm9Z4hao nGhA8hao ngồseu4i xAs3uuống. seu4Nhan seu4Hoan GhA8ngồi cseu4ùng bàKgsUn vớKgsUi As3uTiêu Kiếseu4n Đm9Z4ông, bênKgsU cạKgsUnh làGhA8 Hạm9Z4 Thim9Z4ệu GhA8Nhiên vm9Z4à LạGhA8c KgsUTiểu AAs3unh, tiếseu4p đóm9Z4 GhA8là TGhA8ống ThKgsUế PhonKgsUg As3uvà AmyGhA8, KgsUBạch DiệcKgsU Phseu4ong, Lseu4ãnh Ngựseu4 Thseu4ần đGhA8ã nseu4gồi yêseu4n vịseu4 ởm9Z4 hànAs3ug ghếKgsU trước.

Tiêu TrạcGhA8h ÂuKgsU phGhA8ục As3uchỉnh tKgsUề KgsUđi tseu4ới cseu4ầm lấyGhA8 micm9Z4ro, nhìm9Z4n mộtGhA8 GhA8lượt khácGhA8h khứaKgsU KgsUđa pm9Z4hần GhA8là bạnm9Z4 bèm9Z4 thseu4ân thiếtseu4, nóim9Z4: “HômGhA8 naAs3uy làKgsU sGhA8inh nKgsUhật cm9Z4ủa Tm9Z4iêu TrạGhA8ch tôGhA8i, cảmGhA8 KgsUơn mọim9Z4 ngườiKgsU đãAs3u tGhA8ới thm9Z4am dKgsUự bum9Z4ổi seu4tiệc, cảmAs3u ơm9Z4n BGhA8ạch GhA8Diệc PGhA8hong đm9Z4ã cGhA8ung cấAs3up địaAs3u điểmGhA8 tốm9Z4t nm9Z4hư seu4thế này.”

Dưới sâKgsUn khấuKgsU tiGhA8ếng vỗGhA8 lêseu4n vaseu4ng lêseu4n rộm9Z4n rã,seu4 saKgsUu KgsUkhi lắngseu4 lAs3uại, Tiêuseu4 Trseu4ạch tiếpseu4 tGhA8ục nóGhA8i: “Nm9Z4hân dịm9Z4p seu4này, tôiGhA8 cóAs3u vàiGhA8 lGhA8ời mAs3uuốn seu4tâm KgsUsự vm9Z4ới mGhA8ọi người.m9Z4 TừAs3u chuyệseu4n Tầnseu4 KgsUVũ As3uđoạn tuseu4yệt m9Z4với Lseu4ãnh Thị,KgsU cm9Z4ho tớiGhA8 m9Z4việc TKgsUhịnh KgsUThế m9Z4thu mKgsUua TAs3uần VũAs3u, GhA8một năAs3um qum9Z4a seu4đã xAs3uảy rm9Z4a khônm9Z4g KgsUít sựKgsU kiệnm9Z4. TronGhA8g mộtseu4 năAs3um nàm9Z4y, tseu4ôi tGhA8ừ mộtm9Z4 kẻKgsU seu4con nKgsUhà gseu4iàu chseu4ơi seu4bời lêm9Z4u lổm9Z4ng, kAs3uhông cóseu4 GhA8chí GhA8tiến thủKgsU chỉm9Z4 bAs3uiết m9Z4chơi xeAs3u, seu4đã trởAs3u thànhAs3u m9Z4tôi cseu4ủa GhA8hôm As3unay, tôiseu4 seu4không dáAs3um nóAs3ui mìnAs3uh đseu4ã thKgsUành m9Z4công, nhưngm9Z4 GhA8tôi hm9Z4oàn KgsUtoàn As3udám nAs3uói, TiêuAs3u TrạcGhA8h đGhA8ang đứngseu4 trướcAs3u GhA8mặt mọiKgsU ngườim9Z4 làseu4 mGhA8ột ngườiKgsU đàAs3un ôKgsUng đãGhA8 thậtm9Z4 sựGhA8 trảKgsUi qseu4ua nm9Z4hững bãAs3uo tseu4áp m9Z4gian kseu4hổ m9Z4để trưởnKgsUg thành!”

“Hú!” BạchKgsU DiệcAs3u PhoAs3ung bỗngKgsU kêuKgsU lêseu4n m9Z4như sKgsUói tru.

“Nhưng GhA8trong chuyGhA8ện nàyseu4 nếseu4u GhA8như khônm9Z4g cóAs3u sựGhA8 giúpKgsU đỡKgsU vàGhA8 ủngGhA8 GhA8hộ củm9Z4a mọiseu4 ngườiseu4, Tim9Z4êu TrạcAs3uh m9Z4tôi sm9Z4ẽ khôngm9Z4 tseu4hể đseu4i tớm9Z4i nKgsUgày hôseu4m GhA8nay nhAs3uanh cm9Z4hóng nm9Z4hư vậy.m9Z4 ChAs3uo KgsUnên, tạiAs3u đây,seu4 tGhA8ôi muốnKgsU cảAs3um ơm9Z4n tấKgsUt cảm9Z4 mọGhA8i người.”m9Z4 Tiêum9Z4 TAs3urạch m9Z4nhìn vm9Z4ề pKgsUhía Tốnm9Z4g ThếKgsU Phongm9Z4, seu4ánh mắGhA8t seu4chân thànGhA8h. “AAs3unh Tống,seu4 cảmKgsU seu4ơn aAs3unh GhA8vào GhA8lúc tôiKgsU KgsUcần sựseu4 giúpKgsU đỡm9Z4 nhKgsUất đãGhA8 dAs3uành GhA8cho tôm9Z4i mộtKgsU vịGhA8 tAs3urí KgsUđể tôiAs3u seu4có thểAs3u pKgsUhát As3uhuy seu4hết kKgsUhả nm9Z4ăng GhA8của mìAs3unh. Dseu4ù cm9Z4ho bseu4ây giờGhA8 seu4đã m9Z4có As3usự nghiệpm9Z4 riênAs3ug, nhưGhA8ng tôKgsUi sẽm9Z4 m9Z4không m9Z4vứt bỏKgsU Gim9Z4ang Hâseu4n, nseu4ơi đãAs3u cseu4ho tseu4ôi KgsUcông vm9Z4iệc đầuseu4 tiAs3uên, cảm9Z4m ơnm9Z4 seu4anh, m9Z4anh Tống.”

Tiêu seu4Trạch dờKgsUi seu4ánh mKgsUắt sanm9Z4g AmyKgsU. “Amy,As3u cseu4ảm ơnKgsU côKgsU đAs3uã khônseu4g tGhA8ừ KgsUbỏ, cùAs3ung tGhA8ôi m9Z4đi sAs3uuốt chặngKgsU đườngGhA8 cGhA8ho tKgsUới bâyKgsU giGhA8ờ, As3utôi KgsUphải tănseu4g lươm9Z4ng cKgsUho cm9Z4ô, còseu4n phảiseu4 thăngseu4 seu4chức, Pseu4hó tổnseu4g giseu4ám đốcAs3u Đỉnseu4h GhA8Thịnh qm9Z4uốc m9Z4tế, GhA8ông GhA8chủ KgsUcủa côGhA8 cKgsUòn cAs3uó thGhA8ể hseu4ào phónseu4g đếnAs3u mứcAs3u nàAs3uo nữa.”

Tiền đGhA8ã khôngKgsU cònm9Z4 quseu4an trọnGhA8g đốiGhA8 KgsUvới AmKgsUy, nhưngm9Z4 nếuAs3u đượcAs3u GhA8thăng seu4chức sẽseu4 cKgsUàng KgsUcó km9Z4hông m9Z4gian đGhA8ể seu4phát triGhA8ển, côKgsU As3uvẫn m9Z4rất vm9Z4ui, nâAs3ung KgsUly KgsUrượu đứnseu4g bậseu4t dậGhA8y hGhA8ô: “ÔngGhA8 chủm9Z4 vạseu4n tuế!”

Tiêu Trạchseu4 nóKgsUi tiGhA8ếp: “CònKgsU cóm9Z4 nhữnm9Z4g đồnseu4g nghiệpKgsU ởAs3u Giseu4ang Hseu4ân, cảGhA8m ơAs3un sAs3uự ủGhA8ng m9Z4hộ vKgsUà ưuseu4 KgsUái củm9Z4a tấtm9Z4 As3ucả m9Z4mọi người,KgsU mAs3uón qKgsUuà GhA8tôi đKgsUền KgsUđáp chAs3uo nhseu4ững nseu4ỗ lựm9Z4c cốGhA8 gắngAs3u củaAs3u mọm9Z4i ngườiKgsU, As3ucũng nhưAs3u việAs3uc thăngGhA8 m9Z4chức, tm9Z4ăng lươngm9Z4 m9Z4và vấnGhA8 đềAs3u đãiseu4 GhA8ngộ seu4mà GhA8mọi ngườiGhA8 seu4mong m9Z4đợi nhGhA8ất, lượAs3ung tKgsUiêu tGhA8hụ qum9Z4ý nàseu4y cGhA8ủa chúm9Z4ng KgsUta m9Z4tăng mAs3uười As3utám phầnseu4 trămm9Z4 sm9Z4o vm9Z4ới quGhA8ý trước.”

Những đồm9Z4ng nGhA8ghiệp đãGhA8 cùngKgsU am9Z4nh As3udốc sm9Z4ức tạiAs3u Gm9Z4iang HâAs3un hKgsUưng pAs3uhấn vỗm9Z4 tseu4ay m9Z4giòn giã.

“Hú hú!”KgsU seu4Bạch Dseu4iệc Phom9Z4ng lAs3uại mKgsUột lầKgsUn nữaAs3u phốiseu4 hAs3uợp bGhA8ằng tiếngKgsU KgsUkêu nhKgsUư sGhA8ói tru.

Tiêu Trạm9Z4ch cưGhA8ời, KgsUchỉ vàGhA8o Bạchseu4 seu4Diệc PhKgsUong, nóseu4i: “BạchAs3u DiệcAs3u Phom9Z4ng, chAs3uo dùm9Z4 cậuAs3u cm9Z4ó m9Z4gào đAs3uến rácAs3uh họng,As3u GhA8đêm m9Z4nay cũnKgsUg khôm9Z4ng lKgsUôi kAs3uéo đượcseu4 cGhA8ô sAs3uói cáim9Z4 nàAs3uo đâu.”

“Ha KgsUha KgsUha ha!!!!!!!”seu4 DướiGhA8 sseu4ân khKgsUấu vanseu4g lênKgsU KgsUtiếng As3ucười khôngGhA8 ngừng.

Bạch DKgsUiệc PhGhA8ong ngắtAs3u đóaAs3u hseu4oa tươiGhA8 trGhA8ong bìnAs3uh hm9Z4oa GhA8trên bàm9Z4n, némKgsU lêseu4n sânKgsU kGhA8hấu: “BKgsUiến, tGhA8hằng khốn!”

Tiêu Tseu4rạch liếcseu4 KgsUnhìn anseu4h As3uta, nóseu4i: “Tiểuseu4 Bạch,seu4 BạchKgsU giaKgsU, tôiAs3u cGhA8ũng phảiKgsU cảm9Z4m GhA8ơn cậuAs3u đãGhA8 GhA8tổ cseu4hức cAs3uho tm9Z4ôi mm9Z4ột As3ubữa tiệcGhA8 lớnGhA8 tKgsUhế KgsUnày, cseu4ùng seu4với m9Z4sự giseu4úp đm9Z4ỡ củaKgsU cậuseu4 trKgsUong sGhA8uốt mộtKgsU nămGhA8 qua.”GhA8 TiAs3uêu TrGhA8ạch gãiAs3u As3ugãi đm9Z4ầu, As3uđổi giGhA8ọng: KgsU“Mặc dùGhA8 GhA8không thựKgsUc seu4chất lắm.”

“Ha hGhA8a!” Dưm9Z4ới sm9Z4ân khấuseu4 lạm9Z4i lAs3uà mộGhA8t tràGhA8ng cườiGhA8 m9Z4vang dội.

Bạch Dim9Z4ệc Phom9Z4ng đứngGhA8 dậy,KgsU m9Z4nhấc cAs3uhân trèKgsUo lAs3uên bànm9Z4, m9Z4anh KgsUta đứnseu4g m9Z4đó hôseu4: “ThằngKgsU m9Z4khốn, cậuGhA8 biGhA8ết cAs3uhọc KgsUcười nAs3ugười kháseu4c nhưAs3u vKgsUậy, sAs3uao khôGhA8ng đim9Z4 lm9Z4àm m9Z4diễn viênseu4 hàm9Z4i đi.”

Tiêu As3uTrạch vỗKgsU vềseu4 am9Z4nh tseu4a: “Hm9Z4a haKgsU! Ham9Z4iz! GhA8Đừng kGhA8ích độnm9Z4g, hômseu4 seu4nay As3ulà ngàyGhA8 seu4vui, seu4tôi khm9Z4ông muốnm9Z4 As3ulàm chKgsUo bầGhA8u khôngseu4 khíseu4 qum9Z4á ngộm9Z4t ngạt.”

Bạch DiAs3uệc KgsUPhong cm9Z4hỉ tam9Z4y vàom9Z4 seu4anh, nhảyKgsU từGhA8 trêseu4n bànKgsU xuống.

“Hạ ThiKgsUệu NhiAs3uên.” TAs3uiêu Trseu4ạch nhseu4ắc GhA8một cm9Z4ái tên.

Hạ ThGhA8iệu Nm9Z4hiên ngồim9Z4 seu4ở hàngm9Z4 ghGhA8ế trướcm9Z4 mỉmseu4 cườim9Z4 m9Z4giơ tKgsUay lGhA8ên, TGhA8iêu TrạchAs3u bậm9Z4t ngseu4ón cáiGhA8: GhA8“Người anAs3uh eGhA8m tm9Z4ài giAs3uỏi, đseu4ã seu4giúp As3uđỡ KgsUtôi quáAs3u nhAs3uiều, m9Z4ngoài lờiKgsU m9Z4cảm ơseu4n tôiKgsU cKgsUòn muốnm9Z4 m9Z4nói, KgsUsau nKgsUày nếKgsUu cGhA8ó chuyệnKgsU GhA8gì cầnKgsU đếnseu4 TiKgsUêu TrạKgsUch, chỉseu4 cKgsUần cseu4ậu m9Z4mở miệng,As3u m9Z4cho dùGhA8 lAs3uà seu4lao vàoAs3u nướm9Z4c sôiAs3u lửseu4a bseu4ỏng, chếGhA8t cũnAs3ug… khôseu4ng chốiseu4 từ,seu4 KgsUcòn KgsUcó vợseu4 m9Z4con đKgsUang As3uchờ chúnGhA8g GhA8ta chămseu4 sóc!”

Hạ ThiệAs3uu NhiênAs3u As3unở nGhA8ụ cười.

“Còn As3ucó LGhA8ý GhA8An ThầAs3un.” seu4Tiêu TAs3urạch GhA8hô tAs3uo GhA8một tiếng,KgsU tseu4ìm kiseu4ếm bAs3uóng As3udáng anGhA8h tseu4a giữaKgsU đámseu4 ngưseu4ời, “KgsUTên khốnKgsU nhátm9Z4 GhA8gan nm9Z4hà cậAs3uu, tôGhA8i bim9Z4ết cậuKgsU đaseu4ng ởm9Z4 đâGhA8y, cậuAs3u cKgsUó bGhA8ản lĩKgsUnh As3usai ngườim9Z4 đưm9Z4a chìaseu4 kAs3uhóa Reseu4venton GhA8cho tôi,GhA8 tAs3uại sm9Z4ao lạseu4i khôngAs3u m9Z4có caKgsUn đảmAs3u m9Z4đứng trướcm9Z4 m9Z4mặt tôi?”

Vừa m9Z4nghe As3uđến ReveAs3unton, KgsUNhan Hoam9Z4n km9Z4ích độnGhA8g đseu4ứng bậtm9Z4 m9Z4dậy nseu4goảnh đầum9Z4 GhA8tìm seu4kiếm LAs3uý AGhA8n Thầseu4n, seu4còn GAs3uiản NAs3uinh tGhA8hì sữseu4ng sKgsUờ cảm9Z4 người.

Đám đônseu4g seu4bỗng xônGhA8 xaom9Z4, hm9Z4óa seu4ra chim9Z4ếc Revenseu4ton seu4đó bịAs3u As3uLý AGhA8n Thầnseu4 mm9Z4ua đượcAs3u, cm9Z4àng nAs3ugạc As3unhiên seu4hơn lKgsUà KgsUanh KgsUta đm9Z4em chiKgsUếc As3uxe tặngm9Z4 lạAs3ui chAs3uo TAs3uiêu Trạch.

Reventon! HGhA8ai trăGhA8m triệuseu4 seu4đó! m9Z4Không đùaKgsU đượcm9Z4 đâu!

Tất cảm9Z4 đềuAs3u m9Z4mở lớnAs3u mKgsUắt nGhA8gó quanm9Z4h m9Z4bốn phía.

“Nếu cậKgsUu khôngm9Z4 GhA8ra, As3utôi sẽAs3u thGhA8ật sựm9Z4 khônGhA8g As3unhận As3ucậu lm9Z4à bạnGhA8.” Lờiseu4 nóKgsUi GhA8tuyệt tìnKgsUh KgsUcủa TiêAs3uu Tseu4rạch vừseu4a seu4thốt rseu4a, LýKgsU Aseu4n Thầnseu4 tAs3urốn đằngGhA8 KgsUsau cộGhA8t KgsUtrụ bGhA8ỗng As3uxuất hGhA8iện, “TôiAs3u đếnAs3u rồi.”

“Tên khốGhA8n!” m9Z4Tiêu Trạcm9Z4h cắAs3un As3urăng mAs3uắng mộAs3ut KgsUcâu, “NhưngKgsU seu4tôi KgsUphải cảmm9Z4 ơnseu4 tênKgsU kAs3uhốn nhKgsUà seu4cậu đãGhA8 tặngm9Z4 m9Z4lại cAs3uhiếc seu4xe mKgsUà tKgsUôi KgsUvà bm9Z4à xãm9Z4 GhA8yêu quýseu4 nhất.”

Tiêu Tm9Z4rạch seu4nhìn Lãnm9Z4h Ngựm9Z4 Thần.GhA8 Lseu4ãnh NgựKgsU As3uThần cGhA8ũng nhìnGhA8 anh.

“Người seu4ta GhA8nói, muốnm9Z4 biếtseu4 giáGhA8 trịm9Z4 mộtseu4 coAs3un GhA8người thseu4ì phảGhA8i nhìKgsUn GhA8vào đốiKgsU thGhA8ủ GhA8của aAs3unh tKgsUa, Lãm9Z4nh NgAs3uự Thần,m9Z4 rấKgsUt KgsUvui khm9Z4i đưAs3uợc anGhA8h KgsUchọn As3ulàm đm9Z4ối thủ,seu4 cảmseu4 ơAs3un m9Z4anh mộtseu4 m9Z4năm seu4qua đGhA8ã qAs3uuan As3utâm đếKgsUn tôAs3ui, kKgsUhiến tôiKgsU khônm9Z4g thKgsUể khôngAs3u nhKgsUanh chóGhA8ng trưởAs3ung thành.”

Phía dướiGhA8 cseu4ó ngườiseu4 cườm9Z4i GhA8rộ lGhA8ên, GhA8ngay cảKgsU LGhA8ãnh Ngựm9Z4 ThầnKgsU cũGhA8ng bấtm9Z4 As3ugiác conGhA8g coKgsUng kseu4hóe mseu4iệng, đâyGhA8 thậtm9Z4 sựAs3u giốnGhA8g KgsUnhư As3umột tm9Z4iết mm9Z4ục hàseu4i hấpm9Z4 dẫn.

Tiêu Trạchseu4 nóGhA8i: “Thếseu4 seu4nhưng, tôiAs3u nghĩGhA8, GhA8người muốnGhA8 KgsUcảm ơm9Z4n KgsUanh nhAs3uất lGhA8à cm9Z4ha tôAs3ui mKgsUới đúng!”

Tiêu GhA8Kiến GhA8Đông mỉAs3um cười.

Tiêu TrạcKgsUh nhìAs3un GhA8sang seu4cha mìAs3unh, bắGhA8t đKgsUầu GhA8trêu chọc:GhA8 “Bm9Z4a, ngàyseu4 trưm9Z4ớc cKgsUon trKgsUai cAs3uủa bseu4a thậtKgsU m9Z4hư KgsUhỏng! KgsUChuyên môKgsUn m9Z4làm nhữngAs3u chuyệGhA8n m9Z4khiến bseu4a mấtAs3u mặt!As3u HồiGhA8 đóm9Z4 KgsUba seu4vẫn luônAs3u monm9Z4g muốnseu4 LãnKgsUh NgGhA8ự ThầAs3un As3ulà As3ucon tseu4rai As3umình. m9Z4Nhưng mseu4à bAs3ua seu4à, com9Z4n traseu4i củGhA8a As3uba đãGhA8 trưởngm9Z4 thàKgsUnh, trGhA8ở thànKgsUh mộtm9Z4 nm9Z4am tKgsUử seu4hán độm9Z4i KgsUtrời đạpm9Z4 đất,GhA8 m9Z4từ hm9Z4ôm nm9Z4ay trởAs3u As3uđi bGhA8a hoànAs3u tGhA8oàn cKgsUó thểGhA8 seu4kiêu hãKgsUnh nóiKgsU seu4với bấtGhA8 kỳGhA8 aim9Z4, TiêAs3uu TKgsUrạch, lKgsUà coAs3un tGhA8rai củaKgsU Tm9Z4iêu m9Z4Kiến ĐôngAs3u tôi.”

Toàn hộim9Z4 trườngseu4 vỗGhA8 taKgsUy hoAs3uan KgsUhô nseu4hư sấmGhA8 dậy.

Sau kKgsUhi lAs3uắng lại,KgsU KgsUTiêu As3uTrạch nhìm9Z4n NKgsUhan HAs3uoan ngồm9Z4i gKgsUiữa đámm9Z4 đông,KgsU nm9Z4ói: “NhanGhA8 seu4Hoan, bKgsUà xGhA8ã, vợAs3u seu4của anhm9Z4, KgsUem yêu.”

Tiêu TrGhA8ạch liênGhA8 KgsUtiếp dùngKgsU bseu4a cáseu4ch xGhA8ưng hôAs3u khiếseu4n m9Z4Nhan HoKgsUan ngạKgsUi ngùnGhA8g, cKgsUô nhếchGhA8 môiAs3u nhseu4ìn anh.

Anh GhA8nói tiseu4ếp: As3u“Thực raKgsU, nm9Z4gười m9Z4anh cầGhA8n phảiKgsU cảmKgsU ơnKgsU nhấtKgsU cAs3uhính làm9Z4 seu4em. KgsUEm cKgsUó m9Z4nhớ lúm9Z4c TAs3uần VKgsUũ sụGhA8p đổseu4, eKgsUm đKgsUã nóiAs3u gìseu4 vớim9Z4 GhA8anh khAs3uông? EGhA8m nóiAs3u seu4em yGhA8êu KgsUanh, GhA8đó GhA8là lầKgsUn đầum9Z4 tiênm9Z4 eseu4m nAs3uói yêum9Z4 anm9Z4h, vàoseu4 lKgsUúc mAs3uà anseu4h sm9Z4ắp trởKgsU thàseu4nh GhA8một kGhA8ẻ nm9Z4ghèo rớtm9Z4 As3ukhông KgsUxu dínseu4h túi.

Khi đóm9Z4 eKgsUm nói,KgsU KgsUgiàu cũnseu4g tốm9Z4t m9Z4mà ngGhA8hèo cũngKgsU đượAs3uc, KgsUchỉ cseu4ần ởKgsU GhA8bên anhGhA8, cKgsUho dùGhA8 cóseu4 m9Z4túng thiseu4ếu seu4đến mứcm9Z4 ănAs3u khônseu4g đủm9Z4 m9Z4no, mặKgsUc khôngAs3u m9Z4đủ seu4ấm, phảiGhA8 useu4ống gAs3uió TâyKgsU BAs3uắc As3umà m9Z4sống tm9Z4hì tm9Z4rong lòngm9Z4 m9Z4em GhA8vẫn rấtm9Z4 GhA8ngọt ngào.

Em m9Z4nói em9Z4m đãseu4 muốnm9Z4 GhA8ở bêGhA8n seu4anh, chm9Z4o As3udù As3uanh trAs3uở thàGhA8nh kGhA8ẻ ăm9Z4n màyAs3u lưum9Z4 lạKgsUc đAs3uầu đườAs3ung, GhA8em m9Z4cũng mm9Z4uốn làmAs3u seu4kẻ ăKgsUn mm9Z4ày bêseu4n cạnhm9Z4 anh.

Cả đờim9Z4 KgsUnày eseu4m sẽseu4 dm9Z4ựa GhA8vào aGhA8nh, As3uanh cKgsUó khGhA8ông muốnGhA8 cũKgsUng kseu4hông được.”

Nhan Hoseu4an mímAs3u môiKgsU gậm9Z4t đầu.

“Nhan seu4Hoan, eseu4m cóm9Z4 dámm9Z4 trướcm9Z4 mặtm9Z4 tấAs3ut cảseu4 mọiKgsU ngườKgsUi ởGhA8 đâKgsUy, nóAs3ui lạiKgsU câum9Z4 eseu4m KgsUyêu anm9Z4h mộtGhA8 KgsUlần nữa,GhA8 nóAs3ui As3ulại nm9Z4hững gìGhA8 eGhA8m đm9Z4ã m9Z4từng nseu4ói vớim9Z4 m9Z4anh As3ukhông?” Tiêseu4u TAs3urạch nAs3uói xonAs3ug, As3utất cAs3uả mọiGhA8 ngKgsUười đềseu4u hseu4ướng ánhAs3u mắtAs3u vGhA8ào NAs3uhan HoanKgsU. BạcKgsUh Dseu4iệc PhoGhA8ng KgsUđưa As3umicro tớiKgsU trưKgsUớc GhA8mặt cô,KgsU Nhm9Z4an HKgsUoan nhAs3uìn TiêGhA8u Trạchm9Z4 seu4không hGhA8ề cGhA8hớp mắtseu4, trGhA8âm ngGhA8âm mộtAs3u As3ulát mớiAs3u cầmGhA8 lấyKgsU micm9Z4ro đứngAs3u dậKgsUy KgsUkhỏi chm9Z4ỗ ngồi.

Toàn bm9Z4ộ T9KgsU8 vàoKgsU thờKgsUi seu4khắc seu4này m9Z4vô cseu4ùng yAs3uên tĩm9Z4nh, tấtAs3u GhA8cả đềuGhA8 nGhA8ín seu4thở căngKgsU taGhA8i chờGhA8 KgsUcô dAs3uũng cảAs3um GhA8tỏ tình.

Trong đạKgsUi sảGhA8nh vaseu4ng lênKgsU mm9Z4ột gGhA8iọng nữKgsU trseu4ong trAs3uẻo êKgsUm taiAs3u, m9Z4Nhan HoaKgsUn nAs3uói: “TiêuKgsU Trạch,m9Z4 KgsUem yêuseu4 aGhA8nh, GhA8cho dùKgsU cKgsUó seu4túng thiGhA8ếu GhA8đến m9Z4mức As3uăn seu4không đủKgsU As3uno, m9Z4mặc khm9Z4ông đủAs3u ấm,m9Z4 phảiAs3u uốnKgsUg gióm9Z4 m9Z4Tây BắcKgsU mseu4à sGhA8ống thìAs3u tronm9Z4g lGhA8òng eKgsUm GhA8vẫn rấtKgsU ngọtAs3u ngàGhA8o. KgsUEm m9Z4đã seu4muốn m9Z4ở bênseu4 anKgsUh, chm9Z4o seu4dù am9Z4nh GhA8trở thànGhA8h kGhA8ẻ ăm9Z4n m9Z4mày lseu4ưu lạcseu4 đseu4ầu đường,KgsU em9Z4m cũGhA8ng As3umuốn seu4làm kKgsUẻ ănGhA8 màseu4y bAs3uên cạnGhA8h anhseu4. Cảm9Z4 đAs3uời nàym9Z4 As3uem seu4sẽ dựaseu4 vàoAs3u anseu4h, aseu4nh cóseu4 khseu4ông muốseu4n cũnm9Z4g As3ukhông được.”

Cô vừam9Z4 dKgsUứt lKgsUời, tiếngAs3u vseu4ô tGhA8ay hoam9Z4n hôGhA8 nhKgsUiệt liệtseu4 vGhA8ang lên,GhA8 TiAs3uêu TrạcAs3uh hướGhA8ng vềm9Z4 phíam9Z4 cm9Z4ô khKgsUom ngm9Z4ười tseu4hật thấp,m9Z4 nói:GhA8 “CảmKgsU GhA8ơn eKgsUm, đm9Z4ây seu4là móseu4n seu4quà tuyệseu4t KgsUvời nhấtGhA8 màAs3u m9Z4anh nhậKgsUn đượcKgsU ngseu4ày KgsUhôm nAs3uay. GhA8Nhan HoaKgsUn, đápm9Z4 lKgsUại tìnhKgsU cảGhA8m cKgsUhân tm9Z4ình m9Z4mà eAs3um m9Z4dành chseu4o anKgsUh, TiêuGhA8 TrạchAs3u anseu4h xiGhA8n tseu4hề trướcGhA8 tGhA8ất GhA8cả mọKgsUi nGhA8gười, đờiKgsU nàAs3uy kiếpGhA8 nàGhA8y, Tiêm9Z4u GhA8Trạch đốiseu4 vớiGhA8 Nhaseu4n HoAs3uan mãAs3ui mãiseu4 m9Z4không rờiKgsU xseu4a, As3umãi mseu4ãi chỉm9Z4 yêm9Z4u mộtAs3u nseu4gười m9Z4là em.”

Tiếng vỗseu4 taGhA8y nhưAs3u sấmKgsU dậyGhA8 vGhA8ang dộim9Z4 KgsUkhắp hộim9Z4 trường,As3u GhA8đặc biKgsUệt làm9Z4 tiếngm9Z4 m9Z4vỗ seu4tay củaseu4 nhữGhA8ng nAs3ugười GhA8đang KgsUyêu nseu4hau hoặKgsUc đaKgsUng yêAs3uu thầmGhA8 ngườim9Z4 nGhA8ào đó.

Ai cAs3uũng muốnAs3u đưGhA8ợc As3udũng cảmKgsU nhưGhA8 Nham9Z4n Hoseu4an, aseu4i cũnAs3ug muAs3uốn đượcm9Z4 thKgsUâm tìnKgsUh nhm9Z4ư GhA8Tiêu Trạch.

Lạc Tseu4iểu KgsUAnh cảmm9Z4 độngAs3u đếnGhA8 KgsUrơi lệ,GhA8 HKgsUạ Thiệm9Z4u Nhiêm9Z4n rKgsUút GhA8khăn seu4đưa GhA8cho cô.

Dưới sânAs3u khAs3uấu, NAs3uhan Hoaseu4n đỏGhA8 m9Z4mặt nAs3uhìn TiAs3uêu Trạch,GhA8 ánhKgsU mắtGhA8 sám9Z4ng tGhA8rong. TrênAs3u sâm9Z4n khấu,KgsU TiAs3uêu TrạchGhA8 nhìGhA8n vềm9Z4 pseu4hía GhA8cô, GhA8trên gươngseu4 mặGhA8t nAs3ugập tGhA8ràn KgsUý cưAs3uời, ánhseu4 mseu4ắt sáseu4ng rực.

“Nào nAs3uào!” Bạcseu4h DiệcAs3u As3uPhong nAs3uhảy lênAs3u GhA8sân KgsUkhấu, cắAs3ut ngaGhA8ng m9Z4ánh nKgsUhìn cAs3uhăm cGhA8hú GhA8nồng nàAs3un củam9Z4 seu4hai ngườAs3ui. GhA8“Cảm ơnseu4 sựGhA8 cổseu4 m9Z4vũ cGhA8ủa quýKgsU vị,As3u bàim9Z4 phm9Z4át biểuGhA8 củaAs3u GhA8chủ nhAs3uân bữaseu4 tiệGhA8c xAs3uin đượcKgsU kếtAs3u thúm9Z4c, bâseu4y giờKgsU GhA8xin mờim9Z4 vàAs3uo tKgsUiết m9Z4mục tiếm9Z4p theo.”

Nhân viênm9Z4 phKgsUục vụseu4 đẩGhA8y m9Z4xe As3ubánh kGhA8em lseu4ên sâAs3un khseu4ấu, cm9Z4a GhA8sĩ BạAs3uch KgsUDiệc PGhA8hong bắAs3ut nhịpseu4 chseu4o mọiAs3u ngưAs3uời hKgsUát bGhA8ài cseu4húc mừngGhA8 m9Z4sinh nhậtseu4, KgsUsau đóGhA8 bảoGhA8 TAs3uiêu Trạseu4ch ướcAs3u rồiKgsU GhA8thổi nến.

Một hơKgsUi thổiseu4 KgsUtắt bAs3ua nAs3ugọn nếnAs3u tượnKgsUg tGhA8rưng seu4cho m9Z4ba mươGhA8i tm9Z4uổi, Tiseu4êu TrAs3uạch nAs3uhắm mắtseu4 ướcseu4 mộtseu4 điKgsUều ước.

Dưới KgsUsân khấu,m9Z4 NhaKgsUn Hom9Z4an tGhA8hích GhA8thú nhìGhA8n am9Z4nh, troseu4ng lòngseu4 m9Z4thầm đoseu4án: m9Z4Tiêu Trạch,seu4 As3ucó phm9Z4ải anKgsUh GhA8đang ướcseu4 rằngm9Z4 chúseu4ng tAs3ua sẽm9Z4 mAs3uãi mãim9Z4 m9Z4ở bKgsUên nhau?

Tiêu As3uTrạch mởseu4 mắt.

Bạch DGhA8iệc GhA8Phong cườiseu4 m9Z4hì hìm9Z4 hỏi:KgsU KgsU“Vừa ướseu4c điềum9Z4 m9Z4gì vậm9Z4y, nGhA8ói GhA8nghe m9Z4chút nào,seu4 cóAs3u phảim9Z4 liênKgsU m9Z4quan tớiGhA8 KgsUbà xm9Z4ã, vợ,GhA8 GhA8em yêum9Z4 Nham9Z4n m9Z4Hoan củam9Z4 cậuseu4 không?”

Tiêu TGhA8rạch nhìnm9Z4 NhaKgsUn Hseu4oan, As3uNhan HoaGhA8n cũngseu4 mAs3uuốn m9Z4biết điềum9Z4 ướcGhA8 cGhA8ủa anKgsUh phảiGhA8 chăGhA8ng cóseu4 cKgsUô tronAs3ug m9Z4đó, As3uánh mắm9Z4t As3uchờ As3umong nhm9Z4ìn anh.

Nhìn cKgsUhăm cAs3uhú vGhA8ào mắtAs3u GhA8cô, TiêuGhA8 TrGhA8ạch nóGhA8i: “ĐKgsUiều As3uước củaAs3u tôm9Z4i lGhA8à, thAs3uân thểm9Z4 khỏAs3ue mạnh.”

Không giốseu4ng nhGhA8ư cKgsUô GhA8nghĩ! seu4Nhan HGhA8oan bĩseu4u mseu4ôi, trAs3uong lm9Z4òng cảmseu4 tseu4hấy hơGhA8i mKgsUất mát.

Bạch Diệseu4c Phom9Z4ng giAs3uơ ngónAs3u cáseu4i vớiseu4 TiêuAs3u TrạcKgsUh, tseu4rêu chGhA8ọc nGhA8ói: “Ngàiseu4 Tiêm9Z4u, cụm9Z4 Tiêm9Z4u àKgsU, tôiAs3u chGhA8úc cKgsUụ thânm9Z4 thseu4ể KgsUkhỏe mKgsUạnh, KgsUphúc nKgsUhư ĐôGhA8ng HAs3uải, thGhA8ọ tKgsUựa Nam9Z4m SơKgsUn! HKgsUa hm9Z4a m9Z4ha ha!m9Z4” As3uAnh As3uta nóAs3ui xonseu4g cũngAs3u tAs3uự mìnhKgsU cảKgsUm tseu4hấy buồnm9Z4 cười,KgsU cầmKgsU micrAs3uo cườm9Z4i ngm9Z4ặt nghẽo.

Tiêu TGhA8rạch nhAs3uận microm9Z4, nóiseu4: “NhanKgsU As3uHoan, điềum9Z4 ướcAs3u vừAs3ua KgsUrồi củm9Z4a m9Z4anh lm9Z4à tseu4hân GhA8thể kAs3uhỏe mạnKgsUh, cóKgsU lẽAs3u GhA8em khônKgsUg KgsUbiết tạm9Z4i sam9Z4o seu4anh lạiGhA8 ướcGhA8 nhAs3uư vậym9Z4, nGhA8ghe xonKgsUg As3ubài seu4hát saseu4u As3uđây eseu4m sẽGhA8 him9Z4ểu đượcAs3u seu4lòng GhA8anh. Bàm9Z4i hAs3uát nm9Z4ày aGhA8nh tặngAs3u m9Z4cho eAs3um, tênKgsU seu4là ‘ThânGhA8 thểAs3u kAs3uhỏe mạnh’.”

Ánh đèseu4n trêGhA8n sâseu4n khAs3uấu dịuseu4 điAs3u, baseu4n seu4nhạc As3ubắt đầuGhA8 đệmGhA8 GhA8đàn, khúseu4c nGhA8hạc KgsUdạo êmKgsU GhA8ái m9Z4trôi quKgsUa, TKgsUiêu Trseu4ạch đưaAs3u micseu4ro GhA8tới m9Z4bên mGhA8ôi, cấtKgsU giKgsUọng hát.

Anh kKgsUhông KgsUsợ m9Z4vì As3uem màAs3u cAs3uhịu nhiềuGhA8 tổnAs3u thKgsUất, dm9Z4ù bseu4ao giaKgsUn khổm9Z4 vGhA8ẫn sẵnGhA8 m9Z4lòng As3uđón nhận

Anh chAs3uỉ sKgsUợ vm9Z4ì mệtseu4 mKgsUỏi tseu4hao thứcseu4 cKgsUả đêmseu4 GhA8mà bm9Z4ỏ lỡGhA8 cuộcGhA8 hseu4ẹn ngàKgsUy m9Z4mai củaKgsU chúnAs3ug ta

Anh khôKgsUng seu4sợ KgsUmồ hôiseu4 đầAs3um đìKgsUa, xGhA8ây GhA8nên mộtm9Z4 lGhA8âu đàiGhA8 thuộKgsUc seu4về riêseu4ng hAs3uai ta

Anh m9Z4chỉ sợAs3u GhA8rằng mìnhseu4 bịAs3u cảm9Z4m, khônKgsUg nếmseu4 đưKgsUợc đồGhA8 GhA8ăn seu4em KgsUnấu chGhA8o am9Z4nh thìKgsU tKgsUhật lãngAs3u phí

Không cGhA8ần seu4em chKgsUo anGhA8h GhA8uống thuốKgsUc, KgsUkhông As3umuốn tAs3urở KgsUthành gánhseu4 As3unặng m9Z4của em

Nếu yêuAs3u eGhA8m sseu4ao cseu4ó thểAs3u đểseu4 GhA8em phKgsUải KgsUhôn m9Z4một ngườiKgsU bệm9Z4nh, trơAs3u mắtm9Z4 nhm9Z4ìn As3uanh chseu4ịu seu4bao giàyKgsU vò

Anh monGhA8g saAs3uo thseu4ân thểseu4 khseu4ỏe mạnKgsUh, KgsUvì KgsUanh đseu4ã đồngKgsU As3uý sAs3uẽ cGhA8ho KgsUem mộtseu4 GhA8cuộc sốnGhA8g vẹnAs3u toàn

Thề nseu4on hseu4ẹn biểnGhA8 chẳGhA8ng bKgsUằng kGhA8hỏe mạnseu4h GhA8để KgsUem khôngGhA8 pseu4hải nm9Z4học công

Anh monAs3ug sKgsUao KgsUthân thểKgsU khseu4ỏe mạnm9Z4h, khônm9Z4g muốnseu4 nhìm9Z4n eAs3um GhA8rơi lệm9Z4 GhA8vì lKgsUo lắnm9Z4g cKgsUho anh

Ngộ nm9Z4hỡ As3uem cònseu4 tiềum9Z4 tụyKgsU hKgsUơn aAs3unh thAs3uì m9Z4sao cAs3uó thểAs3u hưởm9Z4ng thụAs3u hươnKgsUg As3uvị KgsUcủa tìAs3unh yêu

Anh đãAs3u GhA8từng pseu4hung GhA8phí thờGhA8i gianm9Z4, thậmm9Z4 As3uchí còm9Z4n ngseu4ang tKgsUàng m9Z4coi KgsUthường cm9Z4ái chết

Bởi vìGhA8 đGhA8ã yêuKgsU eAs3um, mKgsUới bắtseu4 đGhA8ầu kham9Z4o khátm9Z4 sốKgsUng lseu4âu trGhA8ăm tuổi

Cầu trGhA8ời bKgsUan seu4phúc cm9Z4ho thâseu4n thểKgsU aAs3unh khỏeGhA8 mạnh,GhA8 chm9Z4o dGhA8ù As3ungày đóKgsU đấtm9Z4 trờm9Z4i tốiseu4 tăm

Em vẫnKgsU sseu4ẽ nseu4hìn anm9Z4h ngủGhA8 yên

Đắp cAs3uho anAs3uh chiếcGhA8 chănGhA8 bônAs3ug, kseu4hiến anm9Z4h cKgsUảm đseu4ộng đếnm9Z4 rơiAs3u lệ…m9Z4 [2]

[2] seu4Thân seu4thể khỏeseu4 mạnKgsUh KgsU– Trươngm9Z4 GhA8Vệ Kiện: http://mp3.zing.vn/bai-hat/Than-the-khoe-manh-Truong-Ve-Kien-Dicky-Cheung/IW67UAIF.html

Từng hìnGhA8h seu4ảnh kGhA8hi seu4anh As3ubị bệnhGhA8 tGhA8ái seu4hiện trướcAs3u mắtseu4 GhA8Nhan Hoaseu4n, seu4cho seu4anh uốngAs3u thuốGhA8c, nhìnGhA8 anKgsUh tiGhA8êm, GhA8mơ m9Z4mơ hKgsUồ hồKgsU nKgsUgồi bênm9Z4 giưm9Z4ờng trônm9Z4g chừngseu4 anh…

Khóe m9Z4mắt côm9Z4 đAs3uã ướtKgsU tựKgsU lúcKgsU nào.

Chơi As3uxe, KgsUhồ đKgsUồ sốngm9Z4 As3uqua ngàm9Z4y, seu4coi m9Z4thường m9Z4cái chếtAs3u GhA8đi đGhA8ua xm9Z4e seu4với Dạm9Z4 Sâseu4m… TKgsUất cGhA8ả As3uđều hiểnm9Z4 hiệAs3un tseu4rước mAs3uắt TiêuKgsU Trseu4ạch, aKgsUnh nhseu4ớ rKgsUất KgsUrõ lGhA8úc aGhA8nh tỉnhseu4 m9Z4lại sm9Z4au cAs3uơn m9Z4mê maKgsUn, Nhaseu4n Hoseu4an đm9Z4ã nóiseu4 –As3u anseu4h gụcseu4 nm9Z4gã, nhseu4ư thểKgsU cảGhA8 thKgsUế giớim9Z4 nàm9Z4y KgsUđều sụm9Z4p đAs3uổ theGhA8o vGhA8ậy. Tiêseu4u KgsUTrạch, anGhA8h phm9Z4ải mam9Z4u KgsUkhỏe lạiseu4, m9Z4mình seu4em km9Z4hông As3uthể chKgsUèo chseu4ống đượcAs3u cm9Z4ái m9Z4nhà này.

Thề nom9Z4n hẹnGhA8 biểnm9Z4 thậtGhA8 sseu4ự seu4chẳng quaAs3un As3utrọng bm9Z4ằng tAs3uhân thseu4ể khỏeGhA8 mạnh.

Đối vớiGhA8 m9Z4cô, anm9Z4h GhA8là GhA8trụ cộm9Z4t chAs3uo cảm9Z4 tGhA8hế As3ugiới, anm9Z4h gụAs3uc nseu4gã, thGhA8ế giớKgsUi củAs3ua KgsUcô cseu4ũng sụKgsUp xuốnGhA8g theo.

Nhan Hm9Z4oan cảmm9Z4 độnAs3ug kseu4hông nóiAs3u seu4nên lờGhA8i, KgsUlệ rưGhA8ng rm9Z4ưng GhA8trong đAs3uôi GhA8mắt KgsUlong seu4lanh, As3uqua GhA8làn nướGhA8c mắtseu4 đóseu4, GhA8cô trôngKgsU tm9Z4hấy GhA8một ngườiAs3u đànseu4 ôngm9Z4 seu4cầm bAs3uó hGhA8oa hKgsUồng As3uto. GGhA8ương mặtm9Z4 rạnKgsUg GhA8rỡ, m9Z4sống As3umũi m9Z4cao GhA8thẳng, Âseu4u phụAs3uc trắngGhA8 KgsUtinh, anKgsUh gAs3uiống nhưAs3u mộm9Z4t KgsUvị hKgsUoàng tửKgsU cm9Z4hân tìAs3unh khKgsUẩn khoKgsUản bưseu4ớc vseu4ề m9Z4phía cô.

Nhan Hom9Z4an sụtGhA8 sịseu4t nhậnKgsU lAs3uấy bAs3uó hoaseu4, TiêuGhA8 TrAs3uạch mócseu4 trm9Z4ong ám9Z4o rGhA8a chiếcseu4 nhẫnseu4 As3ukim GhA8cương GhA8đã chuẩseu4n seu4bị tGhA8ừ trưm9Z4ớc, quỳAs3u mộtseu4 chGhA8ân xuống.m9Z4 AnAs3uh KgsUnói: “Anhm9Z4 đGhA8ã nói,KgsU seu4ngày m9Z4anh gâseu4y GhA8dựng lạiKgsU sAs3uự nghim9Z4ệp sẽKgsU m9Z4chính seu4là lseu4úc KgsUcưới seu4em vềGhA8 nhàKgsU, GhA8bây giAs3uờ anm9Z4h mm9Z4uốn thựcm9Z4 hiAs3uện lseu4ời seu4nói củAs3ua KgsUmình, KgsUem ym9Z4êu, lấyGhA8 KgsUanh nhé?”

Nước mseu4ắt lãAs3u chKgsUã rơiKgsU, Nhseu4an HoAs3uan khôngm9Z4 hAs3uề dGhA8o KgsUdự, ngónAs3u tam9Z4y ruAs3un GhA8run chuAs3ui m9Z4vào cm9Z4hiếc nhGhA8ẫn nạmm9Z4 m9Z4kim cươngseu4 đẹGhA8p đẽseu4 sángseu4 chói.

Chung quam9Z4nh tiGhA8ếng vAs3uỗ tam9Z4y vseu4ang dội,As3u m9Z4anh ôKgsUm seu4cô seu4hôn lênKgsU seu4hàng nưKgsUớc mắt.

Âm nhạAs3uc tKgsUhay đseu4ổi, trKgsUở thàseu4nh khúAs3uc nAs3uhạc m9Z4êm áKgsUi nm9Z4hịp nhàng,KgsU m9Z4mọi ngưseu4ời lậKgsUp tứcm9Z4 kếtAs3u đAs3uôi tìmKgsU bAs3uạn GhA8nhảy. Tseu4iêu KgsUTrạch As3uthổi nhẹGhA8 lêseu4n míGhA8 mseu4ắt côGhA8, chọcAs3u GhA8cho m9Z4cô cười,KgsU “LậGhA8p GhA8tức As3umuốn lKgsUàm KgsUcô dâuAs3u củaKgsU KgsUanh, cảseu4m GhA8thấy mìnhGhA8 hạnGhA8h phúcseu4 chứ?”

Nhan HAs3uoan As3unín khócKgsU mỉmseu4 m9Z4cười, gKgsUật đầuKgsU liênKgsU tục.

Tiêu TrạchGhA8 cseu4ười KgsUlàm xam9Z4o độGhA8ng ánhseu4 mGhA8ắt NhGhA8an Hoan.

Cô nói:GhA8 “Anhseu4 seu4yêu, sinAs3uh m9Z4nhật vuGhA8i vẻ.”

“Ừ!” AGhA8nh As3utựa tAs3urán As3umình vàoseu4 trm9Z4án côm9Z4, m9Z4nhẹ nhàngGhA8 khiêseu4u vũGhA8, côGhA8 kéGhA8o taGhA8y anGhA8h đAs3uặt KgsUlên bụKgsUng dướiGhA8 phẳngKgsU lìAs3u, khẽAs3u khseu4àng nAs3uói: “Mónseu4 qm9Z4uà em9Z4m tặngAs3u chGhA8o anAs3uh nm9Z4ằm ởKgsU đây.”

Chiều cuốm9Z4i As3uthu, ánseu4h nắngAs3u KgsUchan hòa.

Ven đườngKgsU, cGhA8ao ốcseu4 mọcAs3u As3ulên seu4san sáseu4t nhKgsUư rừseu4ng rậmseu4, từm9Z4ng KgsUcỗ GhA8xe lm9Z4ớn nhỏKgsU roKgsUng ruổim9Z4 kseu4hắp cácseu4 m9Z4con pAs3uhố, ngườiseu4 KgsUđi đưGhA8ờng qseu4ua lạiseu4 vộiGhA8 vAs3uã, nGhA8ữ cảAs3unh m9Z4sát giam9Z4o m9Z4thông xinm9Z4h seu4đẹp cKgsUhỉ As3uhuy đKgsUoàn xeGhA8. MAs3uột đáseu4m KgsUthanh niKgsUên vâyseu4 As3uquanh tm9Z4rạm m9Z4xe GhA8buýt seu4dán đầyAs3u ápm9Z4 phícm9Z4h pm9Z4him ảnhm9Z4, tấtseu4 cm9Z4ả đềuAs3u đanAs3ug bànKgsU seu4tán vềKgsU côAs3u diễm9Z4n viênseu4 xinGhA8h đseu4ẹp chiếseu4m cứseu4 GhA8toàn bộGhA8 cáAs3uc bứcAs3u ảnhKgsU đó.

Thành phốKgsU seu4này vseu4ẫn tm9Z4hay m9Z4đổi rseu4ất nhanhAs3u, khim9Z4ến As3ungười m9Z4ta m9Z4không kịpm9Z4 đónm9Z4 nhận.

Tại vGhA8ùng ngoseu4ại tm9Z4hành cAs3uách GhA8xa As3uđô thị,m9Z4 yseu4ên As3utĩnh, GhA8thư thái.

Reventon mAs3uen theKgsUo m9Z4con đườnseu4g As3unúi uốnKgsU lượnKgsU lAs3uao vềGhA8 phKgsUía trưKgsUớc, trênm9Z4 ghếAs3u seu4lái, TiêAs3uu Trạcseu4h mộKgsUt tGhA8ay giseu4ữ vGhA8ô lGhA8ăng, As3umột KgsUtay đặGhA8t tseu4rên pGhA8hần bụm9Z4ng đãAs3u hơseu4i m9Z4nhô GhA8lên GhA8của ngKgsUười vợseu4 đam9Z4ng ngồGhA8i tronGhA8g lòngseu4 mình.

Nhan As3uHoan đanKgsUg tseu4rong GhA8thời GhA8kỳ manKgsUg thm9Z4ai nhưnseu4g vẫnseu4 đẹpAs3u dịm9Z4u seu4dàng, mGhA8ái tóm9Z4c hGhA8ơi KgsUrối tếtGhA8 phồngAs3u thseu4eo kiểuKgsU xươngseu4 As3ucá, seu4áo seu4len mỏngGhA8 As3umàu dAs3ua nm9Z4gười, seu4toàn tKgsUhân cAs3uô KgsUnhư tỏaseu4 rKgsUa mộtGhA8 thứGhA8 ánm9Z4h KgsUsáng củaAs3u ngưGhA8ời GhA8làm mẹ.

Cô ngồiseu4 trênseu4 đùiseu4 Tiêum9Z4 TrạKgsUch, cKgsUúi đầuAs3u hGhA8ôn môiKgsU aGhA8nh, cseu4hiếc nhẫnAs3u kGhA8im cươnseu4g tGhA8rên ngm9Z4ón vKgsUô KgsUdanh lseu4óe sáseu4ng rseu4ực rỡ.

Tiêu TrAs3uạch đGhA8ã quám9Z4 As3uquen thuộcAs3u GhA8với coKgsUn đườnAs3ug nseu4ày nênGhA8 vốnKgsU km9Z4hông cầnGhA8 KgsUnhìn, vẫKgsUn hếseu4t sứcseu4 chuyGhA8ên chúGhA8 hônseu4 m9Z4cô, yêseu4u thươm9Z4ng cô.

“Vèo!”

Một cseu4hiếc Porschm9Z4e 91seu41 [seu43] phóngKgsU vụm9Z4t m9Z4qua nKgsUhư tênAs3u bắKgsUn, As3ulá cm9Z4ây KgsUkhô GhA8héo bGhA8ị sứcKgsU giGhA8ó cuốAs3un lêm9Z4n cKgsUuộn tròGhA8n sGhA8au đuôiseu4 xe.

[3] PGhA8orsche 9KgsU11: mAs3uọi ngườiGhA8 cm9Z4òn KgsUnhớ chiếcKgsU KgsUxe nàyGhA8 cKgsUhứ, làseu4 Dạm9Z4 SKgsUâm :D

GhA8"2012-Porsche-911-Front-Quarter-Motion-Red-623x415"

1338366817-Porsche-911-CoupKgsUe-Club-1

Nhan HoaGhA8n rờiKgsU khseu4ỏi cAs3uánh mGhA8ôi nKgsUóng rựGhA8c, quseu4ay đầKgsUu nhKgsUìn, KgsUkinh ngạAs3uc hAs3uô lên:seu4 m9Z4“Là seu4anh ta…”

Tiêu Trạchm9Z4 giAs3uữ cằmGhA8 cKgsUô kseu4éo GhA8lại tiếKgsUp tụcseu4 hônm9Z4 môi.

Mặc km9Z4ệ hắm9Z4n lseu4à ai.

Người cAs3uả đờiKgsU nàm9Z4y aAs3unh GhA8muốn đuổm9Z4i tm9Z4heo đãGhA8 hoànKgsU toKgsUàn m9Z4bắt đượm9Z4c rseu4ồi, GhA8anh chẳngGhA8 còAs3un chútAs3u hàoKgsU hứAs3ung vớiKgsU As3ubất kỳKgsU km9Z4ẻ As3unào khác.

“Anh khôGhA8ng thểGhA8 nàom9Z4 vĩnm9Z4h GhA8viễn chạyseu4 phAs3uía KgsUsau em.”

“Anh sẽm9Z4 đuổim9Z4 tGhA8heo em.”

Nhan HoKgsUan, m9Z4cuối cùngKgsU m9Z4anh cũnGhA8g bắtAs3u đưseu4ợc m9Z4em rồi.

_Hết_

P/s: Ngạiseu4 qAs3uuá, cGhA8òn mỗim9Z4 mộtGhA8 cAs3uhương muGhA8ốn poKgsUst liềnGhA8 luônm9Z4 nhưnKgsUg tựGhA8 nhiêm9Z4n lạAs3ui KgsUbận bùm9Z4 đầm9Z4u cGhA8ả tuần,seu4 chẳngGhA8 hởm9Z4 rseu4a đượcKgsU chGhA8út As3unào đểseu4 làm,GhA8 bắGhA8t mọim9Z4 ngườiseu4 đợi lâu quá.
Truyện đến đây là kết thúc, cảm ơn mọi người đã ủng hộ. Còn có 2 ngoại truyện nữa. Một là về Giản Ninh (gồm có 6 phần nhỏ, mỗi phần bằng một chương) và một về Nhan Hoan và Tiêu Trạch. Có bạn hỏi ebook thì phải đợi đến khi nào xong hết cả ngoại truyện đã :D.