Biến yêu thành cưới - Chương 44-45

Chương 44: Bách niên giai não

Edit: Ý lu bu

Chỉnh dịch: Sahara

Dương Cẩm Ngưng bắt chước cụ bà, ôm củi từ bên ngoài tiến vào, sau đó nhóm lửa, thật ra cũng không khó lắm, cô cũng học được mà. Đầu tiên, châm lửa vào một nắm cỏ dại bén lửa, rồi dùng tới loại củi khô khó bắt lửa nhưng lại cháy lâu kia. Đây là chủ ý của cô, cô muốn cùng Cố Thừa Đông làm một bữa cơm, làm cho hai người lớn vui một tí.

Cố Thừa Đông đã xử lí xong mọi chuyện, lúc đi vào, thấy cô đang thổi lửa, anh cười mỉa mai. Nhưng anh lại hoàn toàn không bất ngờ, anh sớm đã đoán ra tình huống này!

Anh mang chỗ cá đã xử lý xong từ hôm qua vào, những con cá to anh chặt khúc nhỏ ra.

“Em rửa nồi chưa?”. Cố Thừa Đông đang khuấy bột mì và nước, thuận miêng hỏi.

“Em chỉ nấu nướng thôi mà?” Khâu sơ chế và các loại việc trước đó là do anh đảm nhiệm chứ!

Cô chỉ phụ trách nhóm lửa, còn lại là anh làm mà. (ngàn chấm!!!) Anh liếc mắt vào tay dính bột của mình, Dương Cẩm Ngưng cũng không chịu thua, đưa mắt nhìn cánh tay dính đầy tro bụi của mình. Cố Thừa Đông liếc cô một cái rồi rửa sạch tay, sau đó đem nồi đi rửa.

Dương Cẩm Ngưng còn đang đấu tranh với củi lửa, cuối cùng cũng được thành công rực rỡ, chúng đang tự bốc cháy.

Cô nhìn anh động tác thuần thục, tưởng là ảo giác, chỉ cần anh muốn sẽ có thể làm mọi thứ. Anh kéo tay áo lộ ra cánh tay, cô cứ dõi theo mọi cử động, giản dị nhưng đường hoàng, chẳng hiểu vì sao, cô bỗng thấy anh rất có phong độ. (à vâng, lần đầu tiên thấy một người đàn ông ngôn tình được khen là có phong độ trong lúc anh ta đang làm bếp)

Cô vẫn nhìn anh,cứ cho rằng anh sẽ không nấu ăn, nên mới đề nghị. Mục đích của cô là muốn anh chịu thua, phải nhờ tới cô. Thế nhưng anh lại có thể làm được mọi việc, mấu chốt chính là cô không biết làm gì.

Dương Cẩm Ngưng nhìn anh nhúng cá vào bột, đều tay. Nước trong chảo đã cạn, lửa vẫn đang bùng cháy. Cố Thừa Đông liếc mắt nhìn vào trong, dùng cái tay sạch cầm chai dầu rán lên đổ một ít vào chảo.

Dương Cẩm Ngưng nhìn chằm chằm ngọn lửa, thấy củi không còn nhiều, liền thêm củi vào.

“Cố Thừa Đông?” Cô thất vọng kêu tên anh.

“Gì nào?” Anh liếc nhìn chảo dầu, thấy đã sôi liền lúc thả cá vào, những làn khói bạc bốc lên.

Khói bay đầy nhà bếp.

“Anh còn có thể làm được mấy việc này.. quả thật là bất ngờ.” Cô nói.

Lại thêm một phương diện nữa cô không hiểu rõ anh. Bọn họ là vợ chồng, đã sống với nhau lâu như vậy mà cô không hề biết anh biết nấu cơm.

Hay là, anh vốn dĩ không muốn nấu cho cô ăn?

“Em đâu có hỏi anh?” Cố Thừa Đông thả hết cả vào nồi, rửa tay, rồi lại nhanh chóng lấy những miếng cá đã chín ra.

Được, đúng là cô chưa từng hỏi qua, nhưng tại sao lại có cảm giác không vui? Thật sự rất bất bình.

Thấy anh đem gì đó trộn vào bát, cô nhíu mày: “Anh đang làm gì thế?”.

“Làm gia vị, lẽ nào cứ thế mà ăn?”. Mặt anh bình tĩnh, trái ngược hoàn toàn với vẻ kinh ngạc của cô.

Nhưng ở đây có cái gia vị gì đâu?

Cố Thừa Đông bảo cô không cho thêm củi vào bếp nữa. Anh bỏ đường trắng và dấm chua vào chảo, lát sau, đường dấm và dầu tạo thành sốt chua ngọt. Anh lại đem cá bỏ vào chảo, đảo qua cho cá thấm đều sốt chua ngọt.

Cách làm này rất đơn giản, nguyên liệu cũng đơn giản, nhưng cô lại không biết gì cả.

Anh lại múc hết ra khỏi nồi, rồi chọn môt miếng cho cô: “Nếm thử nào, nhiều năm rồi anh không vào bếp, nếu không ngon, cũng mong em rộng lượng rộng chút”.

(“nhiều năm rồi anh không vào bếp” đó chị Ngưng nha ^^)

Dương Cẩm Ngưng nhẹ nhàng cắn một miếng, mùi vị tuy rất bình thường, không phải món ngon tuyệt đối, nhưng cô biết so với cô làm chắc chắn ngon hơn. Xương cá vẫn còn nguyên, bên ngoài ngòn ngọt, bên trong thịt giòn đều, không sợ nuốt phải xương, vì xương cũng đã giòn đến mức không còn phân biệt được.

Cô ăn xong một miếng, không thể không thừa nhận, rất có hương vị.

“Cũng được. Coi như là anh không quen tay, không tính toán chi li nữa.”

“Cảm ơn nhé”. Cố Thừa Đông không nhịn được lắc đầu.

Cô muốn mang món cá ra ngoài cho cụ ông và cụ bà nếm thử, nhưng bị anh kéo lại.  Cô tò mò: “Gì thế?” Thật hiếm thấy bộ dạng ngập ngừng này của anh.

“Rửa mặt đi”.

“Mặt em có gì bẩn à?” Cô lấy tay lau.

Nhưng không lau được gì, lại làm vết tro càng lan rộng ra.

Cố Thừa Đông lắc đầu, dùng tay nhúng nước, đi đến trước mặt cô, nhìn vào chổ bẩn trên mặt cô, giúp cô lau từng chút một. Cô mở to mắt nhìn anh, nhìn khuôn mặt tuấn tú đối diện.

Chẳng trách mọi người đều nói người đàn ông dịu dàng là nguy hiểm nhất.

Đích thực, cô không thể không thừa nhận, cô cũng rất thích cảm giác ấm áp này, như cả thế giới này chỉ có hai người là cô và anh.

Ông và bà cùng khen món cá của Cố Thừa Đông, nhưng Dương Cẩm Ngưng nghĩ họ chỉ khách sáo mà thôi. Cảnh quan ở đây rất đẹp, Dương Cẩm Ngưng nhất định phải kéo Cố Thừa Đông ra ngoài một chút. Trong tiềm thức, cô có chút cự tuyệt việc trở về Cố gia, muốn ở lại đây trong một thời gian dài. Cô muốn đi câu cá cùng anh, nhưng cô không phải người kiên trì, đợi lâu, cá vẫn không cắn câu, liền nhìn vào chỗ của Cố Thừa Đông.

Anh không nói câu nào, chỉ nhìn cần câu, khác hẳn với cô, không kiên nhẫn.

Bởi sự quấy rối của Dương Cẩm Ngưng cho nên thu hoạch của bọn họ thật chẳng đáng kể.

Khi trở về, cô có chút thương cảm.

“Anh có nhớ ông nội không?” Cô chủ động nói vào trọng tâm, bệnh tình của ông không biết như thế nào rồi.

Cố Thừa Đông đi phía trước, không biết đang suy nghĩ gì, không để ý tới cô.

Cô đứng tại chỗ, không đi nữa.

Ngồi chồm hổm trên mặt đất, cảm thấy tủi thân. Nhìn bóng lưng người đó, áp lực cô kìm chế trong lòng lên men. Nếu cô đi, cô lại luyến tiếc thời gian hai người ở bên nhau, không muốn để lỡ người đàn ông này. Nhưng cô không đi, anh lại kì lạ như thế, cô rất khó chịu, giống như bản thân tự tìm phiền toái.

Cô nguyện cùng anh ở đây, không lo về bên ngoài thế nào. Giống như đôi vợ chồng già kia, họ không có gì, nhưng họ hạnh phúc.

Cứ nghĩ như vậy, cô tự khuyên nhủ bản thân mình. Cùng lắm cứ như thế này hai ngày thôi, cô sẽ chịu không nổi, cuộc sống quá đơn giản không phải cuộc sống cô hướng đến. Cô sẽ ghét bỏ cuộc sống buồn chán như thế, lại cảm thấy người đàn ông để người phụ nữ của mình sống như thế thì quả là người vô dụng, cuộc sống không có ý nghĩa. Nào là bầu không khí mới mẻ, một thời gian tất cả đều biến thành cát bụi hoa cỏ trên đất.

Bọn họ biết, hơn nữa hiểu rất rõ.

Nhưng cuộc sống hai ngày qua, khát khao, từ tận đáy lòng đó là cảm xúc chân thật nhất, ngay cả khi cô biết tới rốt cuộc mình cũng chỉ là một người bình thường mang cái bình thường của thế tục.

Trong lòng cô suy nghĩ rất nhiều thứ, lại không biết nên lựa chọn như thế nào.

Cô cứ ngồi xổm như thế hoàn toàn không hay biết  Cố Thừa Đông đã xoay người tìm cô.

“Dương Cẩm Ngưng”. Tiếng nói của Cố Thừa Đông bình tĩnh.

Cô ngẩng đầu, nhìn về phía anh.

Anh day trán, “phía trước có một con rắn”.

Cô nhìn phía trước, sợ đến nhảy dựng lên, cũng không nhịn được mà bật khóc, nước mắt cứ rơi xuống, không biết là rắn doạ sợ hay bởi do những nguyên nhân không rõ trong lòng cô.

Anh thoáng sửng sốt, thật không ngờ cô sẽ phản ứng thế này, đành phải tiến lên phía trước, “Không sao rồi, nó bị em doạ chạy mất rồi”. Nó theo bản năng đã chạy mất.

Dương Cẩm Ngưng ngay cả mắt cũng không mở, không biết sợ cái gì, chỉ khóc liên tục thôi. Lần đầu tiên Cố Thừa Đông thấy cô như vậy, như một đứa trẻ, không có nguyên nhân gì lớn lao cả, chính là muốn khóc thôi. Cứ thế mà khóc. Anh ôm cô vào lòng, lấy tay vỗ vỗ lưng cô.

“Đừng khóc nữa”. Anh không biết an ủi người khác, chỉ biết làm như vậy.

Khóc, anh cũng không làm gì khác được, chỉ có thể ở bên cạnh cô.

Dương Cẩm Ngưng nắm lấy anh, từ từ ôm chặt anh, vùi vào lòng anh, không khóc nữa.

Cảm nhận được nhiệt độ thật sự của anh, lắng nghe tiếng đập trái tim của anh, ngay cả khi họ đang thân mật, cô cụng không nghĩ sẽ có ngày họ gần gũi như thế.

Bản thân anh đôi lúc không tốt với cô, nhưng cô chọn cách quên đi.

Người đàn ông này, đang trong vòng tay cô, là môt cảm xúc rất chân thật.

“Cố Thừa Đông.”

“Sao?”

“Em phát hiện ra là tay anh tuy rất lạnh nhưng cơ thể lại rất ấm áp”. Cô hé mắt nhìn anh, mỉm cười,  trên mặt vẫn còn dấu vết của nước mắt, một hình ảnh kì lạ.

Cố Thừa Đông dùng tay lau nước mắt cho cô, cô hợp với nụ cười hơn là những giọt nước mắt.

Cô muốn nói với anh, Cố Thừa Đông, sau này chúng ta sống vui vẻ nhé. Nhưng cô cũng nhớ, trước đây đã từng nói vậy, cho nên lại không nói ra nữa, sợ lúc nói ra rồi, lại vẫn giống như lần đó.

Bất luận thế nào,chí ít hiện giờ họ vẫn bên nhau, bất kể nguyên nhân vì sao, ít nhất họ đang cùng nhau đối mặt với sống chết, coi như đó là duyên số. Hai người họ cùng nhau sống, ở bên nhau.

Khi cố chấp thì thật đáng ghét, lúc đáng yêu thì lại….Cố Thừa Đông day chán, nắm tay cô, “Trở về nhà nào”.

“Được”. Cô gật đầu, “Anh cầm cần câu nhé”.

Anh nhặt lại cần câu cô ném xuống, một tay cầm cần câu trong khi một tay khác lại dắt tay cô, từng bước quay về.

Nắng chiều buông xuống, cỏ xung quanh rung nhẹ nhàng, hoa núi thẹn cười. Hai người im lặng tiến về phía trước.

Chương 45: Ngoài sức tưởng tượng

Edit: Ý lu bu

Chỉnh dịch: Sahara

Bầu trời ảm đạm, có  một vài chấm nhỏ xinh đẹp, lấp lánh. Dương Cẩm Ngưng không nhớ đã bao lâu không được nhìn thấy một bầu trời như vậy. Cũng không phải cảnh đẹp như vậy ít xuất hiện, mà là xưa nay cô chẳng có tâm trạng đâu mà ngồi ngắm trời đêm.

Trong tầm mắt cô, bầu trời và dãy núi đằng gắn xa liền một mảnh, bóng hàng cây đen sẫm đứng im ìm. Lúc này chỉ còn hai người. Gió đêm nhẹ nhàng thổi, toàn bộ ánh dương gắt gỏng ban ngày đã không còn, tất cả cứ nhẹ nhàng trấn tĩnh lại tâm tình của Dương Cẩm Ngưng.

Cô cầm trong tay một ngọn cỏ, để vào miệng ngây ngô ngửi hương vị của nó, nhịn không được cắn một chút, nhưng lại thấy rất khó chịu.

Cô quay đầu nhìn Cố Thừa Đông đang ngồi bên cạnh. Bóng người anh rõ ràng, đôi mắt nhìn chằm chằm ngọn núi phía xa, không biết đang nghĩ gì.

Giờ phút này rất yên tĩnh, cô cũng không biết mở miệng thế nào, sợ sẽ ảnh hưởng cảnh đẹp.

Có thể nhiều hơn một giây, chính là đã ban ơn cho bản thân mình.

Tay Cố Thừa Đông gõ trên mặt đất. Giờ phút này quả thật là yên tĩnh, khiến cho tâm trạng anh rạng rỡ, thậm chí anh nghĩ đến khi còn bé, cuộc sống vô ưu vô lo, anh cũng đơn thuần, cũng bướng bỉnh, cũng là một đứa trẻ làm đau đầu người lớn.

“Đêm nay nghỉ ngơi thôi”. Cố Thừa Đông quay đầu dặn dò cô, phát hiện cô không hề có ý muốn về phòng đi ngủ, lúc lâu cô mới quay lại, “Gì?”

Đây chính là buổi tối cuối cùng của anh và cô ở đây, sáng mai anh sẽ về. Lão gia không biết bịnh tình thế nào, có vượt qua nguy hiểm được hay không, anh chắc chắn rất lo lắng việc này. Nhưng anh lại không thể quay về ngay lập tức, anh bị cô liên luỵ, nếu gặp người như Cố Hoài Đông, cô chắc chắn lành ít dữ nhiều.

Nhưng đã qua ba ngày, anh không thể khoanh tay ngồi chờ chết được.

Nhất định phải trở về, cho dù gặp phải chuyện gì.

“Ngồi một lát nữa nhé”. Cô  phát biểu, nhìn anh cười cười, không chút toan tính, cứ như cô vẫn là một đứa trẻ đơn thuần đáng yêu động lòng người. Cô vỗ vỗ vị trí bên cạnh, là một phiến đá.

Cố Thừa Đông đã đứng lên, nhìn chằm chằm cô rất lâu, không hiểu sao cô cứ ngồi như thế, cũng không mở miệng nói lời nào.

Dương Cẩm Ngưng nghiêng đầu nhìn anh, “Anh nói khi còn bé anh cũng là một đứa trẻ nghịch ngợm, có thể kể một chút được không, em đặc biệt muốn biết bộ dạng nghịch ngợm của anh sẽ như thế nào”. Cô chớp chớp mắt, biểu hiện hiếu kì với quá khứ của anh.

Cố Thừa Đông giơ tay lên, lấy cọng cỏ cô đang cắn ra, nhưng cô lại cắn chặt không buông. Anh vẫn cố lấy ra, xé cọng cỏ làm hai, anh cầm trong tay, nở cười rồi ném đi, “Chính là vui vẻ chạy khắp trong sân, trèo cây hái quả, đi sâu vào núi bắt thỏ… Như vậy đấy”.

Dương Cẩm Ngưng nhìn anh cả ngày, bỗng nhiên nhặt lại cây cỏ anh đã ném đi, sau đó dùng nó đâm vào mặt anh: “Nói dối không phải đứa trẻ ngoan nha”.

Anh cầm tay cô, ở một nơi thế này, trong hoàn cảnh này, sức phòng bị của anh giảm đáng kể. “Trong khi người khác đang nỗ lực học tập, anh lại muốn tìm một người đánh nhau, lần lượt đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán, cũng không dừng tay. Sau đó ông nội nổi giận, mắng mỏ anh.dĩ nhiên cái thời gian phản nghịch ấy, anh không thèm để ý đến thái độ của ông. Đi bar, quen một nhóm người, cứ như thế, ..đó là những chuyện không vẻ vang gì cả.”

Anh dùng “không vẻ vang” để hình dung những việc không thể tưởng tượng được mà anh đã làm, giọng nói bình tĩnh, giống như đang nói chuyện bình phiếm. Đã rất lâu anh chưa từng mở lòng mình như thế. Cảm giác này, không tốt cũng không xấu, tóm lại không đến nỗi nào.

“Vì sao?” Cô cảm thấy vô cùng hứng thú, cô luôn cho rằng mỗi đứa trẻ hư, đều có một “lí do” của riêng mình, ngay cả nguyên nhân rất đơn giản, cô cũng cảm thấy rất uy phong, nhất định có nguyên nhân.

Vì sao?

Cố Thừa Đông nheo mắt, lúc ấy, ông nội hận không thể cầm roi đánh anh, bố thì nhìn anh lắc đầu, bọn họ đều cho rằng không có thuốc chữa, không ai hỏi anh một câu, tại sao con lại thành như vậy?

Thông minh giỏi giang như Cố Thừa Đông, vì sao có một ngày biến thành thế này?

Vì sao?

Nhưng không ai hỏi anh tại sao, chỉ nghĩ anh tính tình kì lạ, không tốt, ai cũng cho là thế, rồi anh cũng mặc kệ. Lâu dần cái “ tại sao” này cũng mất đi ý nghĩa.

Anh nhìn cô chằm chằm, “Khi anh mười ba tuổi, thấy mẹ bị người ta đẩy từ cầu thang xuống, máu chảy trước mắt anh. Trước khi chết, mẹ quay lại nhìn anh cười. Mẽ đã chết, người gây ra chuyện lại không có việc gì. Anh muôn vạch mặt người gây hoạ, bố lại kéo anh ra, cái gì cũng không cho anh nói. Đó là người thân nhất của anh..nhưng..”. Tay anh nắm thành nấm đấm, người gây hoạ đó, vẫn chưa phải trả giá.

Đây là bi kịch của Cố gia, bọn họ có thể chấp nhận một việc đẫm máu như vậy, cũng nhất quyết giấu nhẹm không để cho truyền thông biết được, dù phải che giấu chân tướng.

Dương Cẩm Ngưng nhìn anh rất lâu, ánh mắt trở nên dịu dàng: “Người gây ra chuyện đó… là anh cả Cố Hoài Đông?”

Không phải suy đoán cũng có thể đoán được.

Thứ mà Cố Hoài Đông rất muốn chính là Cố thị. Cố Thừa Đông có thể cũng quan tâm, nhưng chắc chắn anh không quá ham muốn như thế, lý do khiến anh kiên quyết muốn có được Cố thị là vì anh muốn vượt mặt Cố Hoài Đông, muốn anh ta nếm trải cảm giác mất mát. Đấy cũng là lý do năm đó anh phải bất đắc dĩ kết hôn với Dương Cẩm Ngưng. Anh chắc chắn có thể chọn không kết hôn, thoát khỏi chủ ý của Cố lão gia cũng không phải việc khó, nhưng anh bỏ qua khả năng này, dù không cam lòng vẫn thoả hiệp, điều này anh rõ hơn ai hết.

Không thể nói Cố Thừa Đông thoã hiệp vả hài lòng về cuộc hôn nhân này, chỉ là những ngày bình yên của anh  đã bị cô gái này làm cho xiêu vẹo. Nếu cô chưa từng xuất hiện, anh cũng sẽ không phải đối mặt với sự lựa chọn ngày hôm nay, thật ra khi nhìn lại, cô chính là một điều bất trắc.

Cố Thừa Đông nheo mắt.

Dương Cẩm Ngưng nhẹ cười: “Nếu em đã bắt đầu đoán, thì sẽ tiếp tục đoán, để xem đoán đúng không”. Vẻ mặt cô ngây thơ, chỉ là không nhìn sang anh, nhưng bóng tối của bầu trời đang dần che khuất mặt trăng, hiện giờ trăng hình lưỡi liềm, lại âm u hơn. “Anh chấp nhận vào làm ở Cố thị  sau khi bị anh cả áp bức, anh biết rõ tính cách anh ta, nhất định sẽ tức nước vỡ bờ, thế nên anh không tiếc làm anh ta tức giận. Anh biết rõ, một ngày nào đó anh ta sẽ bị anh bức đến đường cùng, anh vẫn đang đợi ngày này”.

Vẻ mặt Cố Thừa Đông hơi trầm xuống, chẳng qua là chưa biểu hiện ra.

Dương Cẩm Ngưng tiếp tục: “Anh biết anh cả nhất định sẽ không tha cho anh, nhất là khi ông nội đối với anh lại vô cùng coi trọng, trong mắt ông chỉ có anh. Đây là cơ hội tốt nhất, anh chỉ cần đợi anh ta phạm sai lầm. Nhưng làm sao để biết anh ta pham sai lầm? Đơn giản nhất chính là anh sắp xếp người bên cạnh anh ta, anh sẽ biết được mọi hoạt động của anh ta, chắc chắn đó chính là người anh ta vô cùng tin tưởng, vì tin tưởng nên sẽ cung cấp tin tức giả. Ví như, ông nội bị bệnh, nhưng khẳng định là không nguy hiểm.”

Cố Thừa Đông nhếch mép, không phản bác suy đoán của cô, chỉ là ánh mắt có chút thay đổi.

“Anh biết, ông nội là một người rất dễ mềm lòng. Anh cả không thể trở thành người nối nghiệp Cố thị, ông nội đối với anh cảm thấy hổ thẹn, cho dù anh ta nhắm vào anh, ông nội niệm tình anh cả là trưởng tôn mà mắt nhắm mắt mở bỏ qua. Nhưng nếu làm đến mức giết người, muốn hãm hại anh, dù ông ở nơi nào, kết quả cũng như nhau, ông nhất định sẽ tức giận với anh cả, sẽ lấy lại quyền điều hành Cố thị trong tay anh ta, có thể anh ta sẽ bị ông cho đi lưu vong,..  mà ở bên ngoài xảy ra chuyện gì, cũng dễ làm hơn”.

Cố Thừa Đông bị trúng đạn, làm sao mà có thể dễ dàng khỏe như vậy? Hơn nữa anh cũng mặc áo chống đạn, lúc trở về anh còn vội vàng như vậy thì làm sao kịp mà chuẩn bị được? Chỉ có một khả năng, mọi chuyện đã trong dự liệu của anh, nên anh đã chuẩn bị mọi thứ trước đó.

Cố Hoài Đông đã sớm phục kích, có thể trong số đó có rất nhiều người là của Cố Thừa Đông gài vào, cho nên anh mới có thể kịp thời đẩy cô lăn xuống rồi tự mình chạy thoát trước khi vụ nổ xảy ra. Một cuộc chạy trốn hoàn mỹ.

Cô đã nằm trong kế hoạch của anh từ lâu. Có lẽ là anh thật ra vẫn còn có chút thương hại với cô, vẫn muốn tạo cơ hội cho cô bỏ đi. Nếu như cuộc hôn nhân của cô và anh chỉ là cuộc giao dịch, thì tốt nhất là từ bỏ, cô và anh đều là người như vậy, không dành thời gian làm những việc không thể xoay chuyển. Vì thế anh liền để cô ra đi… Nếu như cô bỏ đi, khi  Cố Thừa Đông trở lại, Cố Hoài Động sẽ có tội trong việc cô mất tích. Còn nếu như cô cùng trở về, thì cô chính là nhân chứng lớn nhất.

Phải biết rằng, thời gian ấy, bọn họ là đôi vợ chồng có quan hệ rất tệ, nếu như cô vì anh nói, ông nội nhất định sẽ tin tưởng, huống chi ông rất yêu chiều cô.

Cho dù nhìn từ góc độ nào, Cố Hoài Đông lần này cũng sẽ chết chắc rồi. Cố Thừa Đông cũng không có ý bỏ qua cho anh ta.

Đôi mắt Cố Thừa Đông trầm xuống, hất cằm, “Biết khi nào?”

Anh cũng không phủ nhận chuyện anh đã làm, những chuyện đó và cô không có liên quan nhau. Anh từng nói rằng, cô chính là bất ngờ ngoài ý muốn trong cuộc đời của anh, kế hoạch lập ra, có sai lệch, nhưng không quan trọng. Cũng chứng minh rằng, người con gái đang ở trong lòng anh, thêm vào sự việc lần này, đã làm anh phải tổn hao tâm trí, anh chưa bao giờ làm chuyện có lỗi với cô.

Còn tất cả những việc cô đã làm cũng đủ làm anh thẹn quá hoá giận.

Chính là cô đã giơ tay gỡ cái mặt nạ ngụy trang của anh, hỡn nữa cái mặt nạ đó lại do một cô gái khác tự tay đeo lên mặt anh, anh vốn dĩ muốn đeo nó cả đời.

Anh vẫn nhớ rõ ngày đó,  cô ấy bên tai mình nói nhỏ: “Anh là người ưu tú nhất trong lòng em, cho nên mãi mãi phải tiếp tục ưu tú như thế, đừng bao giờ trở thành Cố Thừa Đông của quá khứ, em thích Cố Thừa Đông hiện tại.”

(đã nói rồi mà, “thiên sứ” chỉ mang lại gánh nặng cho con người =.=)

Từng có một người, thắp sáng thế giới của anh, khiến anh sống tốt, khiến anh quên quá khứ. Thế nhưng, người ở bên cạnh anh hiện giờ, lại không phải cô ấy.

Dương cẩm Ngưng dường nhưng không nhận ra sự thay đổi tâm trạng của anh, “Nhắc lại chuyện ngày đầu tiên chúng ta tới đây nhé. Lúc đó em lấy súng của anh, tháo hộp đạn ra, đạn trong súng của anh và viên đạn trong ngực anh, chính là cùng một loại.”

(sặc. Quá là vượt xa sức tưởng tượng của mình =.=)

Ngay từ lúc bắt đầu, cô đã biết, mọi thứ là anh tự biên tự diễn, cô vẫn ngu ngốc lao vào.

Cô không biết kế hoạch của anh đã được sắp đặt sẵn từ bao lâu, cũng không biết bản thân mình là nhân vật nào trong đó, giờ phút này, nhìn vẻ mặt anh, ngoài ngạc nhiên vẫn là ngạc nhiên. Cô muốn biết.

“Em diễn ngày càng giỏi”. Ẩn trong giọng nói là một tia thất vọng, anh còn cho rằng, ít nhất những biểu hiện của cô mấy ngày nay là thật lòng… (huhu thật lòng mà T__T)

Anh chưa bao giờ bị lừa gạt như thế, cô cho anh cảm giác này những hai lần. Một lần gài bẫy anh, lần này lại lừa gạt anh. Lần trước anh không nghĩ cô là người như thế, thế nên có nhiều ngạc nhiên và tức giận, mà lần này, anh không thể giận nữa, chỉ là thất vọng nhiều hơn.

“Ừm, em cũng cho là thế”. Cô diễn đến nỗi cô tưởng mọi thứ đều là thật, bọn họ là một đôi đã xa chốn thành thị, “Vâỵ anh có đoán ra vì sao em lại cùng anh diễn không?”

Cô vẫn cứ cười, hoàn toàn không phù hợp với chủ đề đang nói. Nhìn đơn thuần, không có một toan tính.

Cố Thừa Đông nhìn chằm chằm khuôn mặt cô, vươn tay bắt lấy cằm cô, gương mặt đến tột cùng đã lừa bao nhiêu người, bao nhiêu người đã trầm mê vì nó. “Em thật sự chỉ đang diễn trò?”

Anh nhìn vào mắt cô, không bỏ qua bất kì dấu hiệu nào.

Cô bỗng nở nụ với anh, một tay lặng lẽ đưa ra sau lưng anh, cầm một khẩu súng chĩa vào đầu anh, “Anh có nghĩ tới không, thật ra em là người của Cố Hoài Đông.”

~~~~

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor