Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì? Chương 29

Ông Tống nghi hoặc liếc bàn tay hai người đang nắm nhau, Nhất Thế vội vàng định rụt tay về nhưng Tống An Thần càng nắm chặt hơn, thậm chí năm ngón tay của cô cũng thấy đau.

Ông Diệp cũng dùng ánh mắt giống hệt nhìn hai người, tuy thắc mắc nhưng không hỏi thêm.

“À, đúng rồi, ba.” Tống An Thần móc điện thoại trong túi ra, “Tiện đường đem đi sửa dùm con với.”

Ông Tống quở trách, có vẻ bực mình “Con đúng là lắm chuyện.” Cầm lấy điện thoại nói với ông Diệp “Chúng ta đi mua rau.”

Ông Diệp gật đầu, hai người vừa quay lưng, Tống An Thần lại dặn: “Ba, đừng quên sửa xong gọi thử máy dùm con.”

“Thằng ranh, gọi thử thì phải có số, điện thoại của ba bị con cầm rồi còn đâu.”

“Bác Diệp không có à?” Thái độ Tống An Thần rất bình thường.

Gương mặt già nua của ông Diệp đỏ lên “Điện thoại bỏ ở nhà rồi. Ban nãy An Thần gọi, bác vừa nghe xong là đùng đùng chạy qua rồi.” Ông Diệp thích nhất là đánh cờ tướng, vừa nghe tới đánh cờ là chuyện gì cũng quăng ra sau đầu. Hồi trước, ở đơn vị tổ chức thi đấu, có môn cờ tướng, lúc ông Diệp thi với người ta, ông chui vào toilet đi cầu một lát, bởi vì toàn bộ tinh thần đều tập trung vào ván cờ, kết quả quên chùi đít, vừa vặn lại bị ông Tống bắt gạp, lần nào đánh cờ cũng lôi chuyện này ra chọc ông. Ông Diệp lại thuộc kiểu người sĩ diện khổ thân, cứ nhắc đến ván cờ tướng đó là muốn độn thổ cho xong.

Tống An Thần phì cười, cũng không nói thêm. Nhưng ông Diệp nhạy cảm lại càng đỏ mặt, nói với Nhất Thế “Nhất Thế, điện thoại con đâu?”

Nhất Thế ngơ ngác móc điện thoại ra đưa cho ba. Ông Diệp cầm lấy, giơ điện thoại trong tay lên nói với ông Tống: “Lát nữa dùng điện thoại này thử.”

Ông Tống phá lên cười lớn: “Ông Diệp à, nhiệt tình ‘đi cầu quên chùi đít’ của ông tới giờ vẫn không đổi nha.”

Ông Diệp trợn mắt lườm, mặt lại đỏ ửng, không dám nhìn bọn trẻ, lôi ông Tống đi ra cửa.

Tống An Thần từ đầu chí cuối đều cười tủm tỉm, đưa mắt tiễn hai ông già ra khỏi cửa, ngồi phịch xuống sofa cầm nho trên bàn lên ăn.

Nhất Thế cảm thấy kỳ quặc, không kềm được hỏi anh: “Sao đang yên đang lành lại ăn cơm chung?”

“Anh nói với ba, chúng ta về vì muốn cùng nhau ăn bữa cơm.”

“Sao điện thoại anh lại hư vậy? Giá tiền điện thoại của anh mắc gấp 8 lần của tôi, điện thoại tôi còn chưa hư lần nào.”

“Điện thoại đắt tiền thì không được hư à?” Tống An Thần nhướng mày, hiển nhiên hơi bực mình với câu hỏi của Nhất Thế.

Nhất Thế cũng thức thời không hỏi nữa, cùng ngồi xuống sofa ăn nho.

Tống An Thần đột nhiên dựa lưng vào sofa, đầu mày khóe mắt đều thoáng nét cười đặc trưng, nhàn nhã nhìn Nhất Thế ăn nho.

Đột nhiên anh lên tiếng “Anh đặc biệt dặn ba mua nho chua, anh biết em thích ăn.”

Nhất Thế ngừng lại, cô thích ăn chua mỗi khi tâm trạng không tốt, anh mua đồ chua cho cô ăn là vì nhìn ra được tâm tình cô không tốt ư? Sao cô không nhận thấy.

Thấy dáng vẻ đờ đẫn của Nhất Thế, Tống An Thần cũng không đề cập nữa, một mình xem ti vi, không để ý gì tới cô. Nhất Thế lườm anh, nói nửa chừng thật đúng là dụ người ta.

Một người “chăm chú” xem ti vi, một người ăn nho hết trái này đến trái khác. Cả Nhất Thế cũng thấy lạ, chẳng lẽ thật sự tâm trạng không ổn, sao ăn chua được đến thế? Một rổ nho to, cô ăn gần hết rồi.

Ước chừng một tiếng sau, hai ông ba quay về, chỉ là sắc mặt hết sức khó coi, người nào cũng lạnh như cà rem, đi vào nhà bếp.

Nhất Thế thảng thốt, hai người này hồi nãy còn đùa giỡn om sòm, sao đi về liền đổi sắc rồi? Cô thuận tiện liếc Tống An Thần, chỉ thấy anh cười cười nhìn cô, Nhất Thế có cảm tưởng mình đang bị ảo giác, cứ cảm thấy nụ cười quái gở này có giấu dao trong đó, hơn nữa còn nhắm vào cô.

Bữa tối làm xong rất nhanh, vài món ăn gia đình, bốn người chia nhau ngồi xuống.

Không khí hết sức kỳ lạ, hai người lớn đều không nói chuyện, cũng không động đũa mà nhìn chằm chằm con nhà mình.

Cuối cùng, ông Tống lên tiếng trước, “An Thần, có chuyện gì giấu ba à?”

“Ba nói chuyện nào?”

“…” Té ra là không chỉ lừa một chuyện thôi đâu. Ông Tống bị đánh bại.

Lúc này ông Diệp hỏi Nhất Thế, “Nhất Thế, con có bạn trai phải không?”

Nhất Thế vừa mới ăn một rổ nho xong, bị câu hỏi của ông Diệp làm giật mình, nước chưa từ trong dạ dày trào lên cổ họng. Cô vội vàng bịt miệng, trợn mắt nhìn khuôn mặt tái đi của ông Diệp.

Dường như ông Diệp cũng hoảng không kém.

Nhất Thế vội vàng nói: “Hồi nãy con ăn nhiều nho quá, hơi buồn nôn, không sao đâu.” Nhất Thế tưởng hai ông già lo lắng vì thấy cô buồn ói.

Hai ông già nhìn nhau, lôi điện thoại ra quăng đến trước mặt hai người, ông Tống nghiêm nghị ngửa bài với Tống An Thần: “Các con ở chung bao lâu rồi?”

“Từ lúc biết yêu.” Tống An Thần đáp tỉnh bơ.

Nhất Thế khó hiểu, cô mở điện thoại ra nhìn, bị ảnh chụp chung thân mật trên màn hình làm hết hồn, thiếu chút thì cầm điện thoại không vững. Tấm ảnh này cài đặt làm ảnh hiển thị cuộc gọi đến, số máy gọi là Tống An Thần.

Mà trong ảnh chính là cảnh hai người để vai trần ôm nhau lúc sáng sớm sau một đêm hoan ái ở Pattaya? Cô không tin nổi nhìn Tống An Thần, chỉ thấy mặt anh tỉnh bơ, nghịch điện thoại trong tay, hình nền cũng là tấm ảnh đó.

Ông Diệp ngồi một bên hỏi rõ đầu đuôi: “Nếu không có lần sửa điện thoại này, các con còn định giấu chúng ta bao lâu nữa?”

“Bác Diệp, lần này con và Nhất Thế về nhà là muốn khai báo, để người lớn chọn ngày kết hôn.”

Nhất Thế quay phắt lại trừng anh “Anh nói cái gì?”

“Nhất Thế có thai rồi, bọn con cần phải cưới.” Anh phớt lờ Nhất Thế đang giận dữ, tự mình đối mặt với người lớn.

“Con không có thai.” Nhất Thế vội vàng biện bạch nhưng bị ông Diệp trừng mắt mà rụt đầu, không dám mở miệng.

Ông Tống quay sang nói với ông Diệp cực kỳ áy náy, xin lỗi: “Ông Diệp à, thành thật xin lỗi, thằng con trời đánh của tôi thật quá đáng.” Sau đó quay sang dạy Tống An Thần: “Con có biết mình làm vậy là hại con gái người ta không.”

“Con dám cởi đồ cô ấy, nhất định sẽ vì cô ấy mặc áo cưới.”

Tống An Thần nói thế, ông Tống lại nuốt hết một đống răn dạy vào bụng, ngượng ngùng nói với ông Diệp, “Ông Diệp, chọn ngày đi.”

Nhất Thế sốt cả ruột, khẩn thiết nhìn ba cô. Ông Diệp thấy cô “nóng lòng” như thế không khỏi nhíu mày, sốt ruột gả cho người ta thế à? Cái trò tiền trảm hậu tấu này đã làm người ưa sĩ diện như ông Diệp mất hết mặt mũi, giờ thấy Nhất Thế nôn nóng như thế càng khiến ông tức điên.

“Bác Diệp, Nhất Thế muốn mặc áo cưới cho đẹp, chọn ngày càng sớm càng tốt, cho bụng khỏi lớn.” Tống An Thần giải thích nguyên nhân vì sao Nhất Thế “nóng lòng”.

Nhất Thế đứng bật dậy, đập bàn rống lên: “Tống An Thần.”

“Ngồi xuống.” Ông Diệp cũng rống to.

Mặt Nhất Thế tái nhợt, ngồi xuống.

“Tôi thấy không cần theo phong tục làm gì, kết hôn luôn khỏi cần đám hỏi nữa.” Ông Diệp thương lượng với ông Tống.

Ông Tống không có ý kiến, gật đầu.

Nhất Thế buồn bực ngồi một bên, trừng mắt nhìn Tống An Thần đang vui vẻ. Trời ạ, đến tột cùng cô đã gây ra nghiệp chướng gì, bị anh thiết kế ra nông nỗi này. Tống An Thần biết cô không đời nào gọi điện thoại cho anh nên mới biến tấm ảnh chụp chung kia thành ảnh hiển thị người gọi đến lưu trong điện thoại. Chỉ cần cô không gọi cho anh sẽ không phát hiện ra. Đây là lý do sau khi trở về anh lại phớt lờ cô, hơn nữa hình nền điện thoại của anh cũng là tấm ảnh hở da thịt dó. Anh đã đảm bảo cả hai đầu, nếu Nhất Thế không đưa điện thoại cô cho ông Diệp như kế hoạch thì ảnh nền điện thoại của anh cũng có thể lộ ra, chỉ là không bộc lộ được “tình yêu” của hai người tỉ mỉ thôi.

Điện thoại hai bên đều có tấm ảnh đó, Nhất Thế có mười cái miệng cũng không biện bạch được. Đột nhiên cô thấy mất hết sức lực, ăn cơm xong cô nhìn ba đưa sổ hộ khẩu cho Tống An Thần “Chuyện hôn lễ để người lớn sắp xếp, các con cứ đi làm bình thường thôi.”

“Dạ, ba.” Anh đã sửa miệng gọi ba Nhất Thế là ba, thật đúng là tận dụng triệt để.

Ông Tống xoa đầu Nhất Thế, cười cười quở: “Hai đứa ranh con này, dám lừa bọn ta tư thông.”

Nhất Thế khóc không ra nước mắt, cô không cẩn thận tư thông, bị gian thần hãm hại.

“Ôi chao, rốt cuộc cũng được ôm cháu rồi.” Ông Tống cười ha ha nói với ông Diệp.

“Ui, tôi cũng sắp được bế cháu ngoại rồi.” Ông Diệp ngoác miệng cười, so với vẻ mặt nghiêm túc vừa rồi cứ như hai người.

Nhất Thế đứng một bên nhìn trừng trừng Tống An Thần đang ôm cô hết sức dịu dàng. Tống An Thần cảm giác được ánh mắt giết người của cô, không giận mà cười, khom người hôn lên môi cô, “Bà xã, vất vả rồi.”

Cả người cô run lên.

Khoảng bảy giờ tối, hai người chuẩn bị quay về thành phố B. Ngồi trên xe, Nhất Thế căm giận nói “Tôi không mang thai.”

“Hử?” Tống An Thần khởi động xe, tùy tiện ừ một tiếng.

“Mấy ngày trước dì cả của tôi tới rồi. Tôi không mang thai nên anh không cần chịu trách nhiệm.” Giọng Nhất Thế thấp xuống, mấy ngày nay quả thật cô lo lắng đến mất ăn mất ngủ, bởi vì hôm cô lên giường với Tống An Thần vừa đúng kỳ trứng rụng, dễ mang thai nhất. Tống An Thần biết chu kỳ của cô nhất định cũng nghĩ là cô mang thai, nhưng bà con của cô tới rồi, đứa bé sẽ không tới.

“Vậy thì sao?” Tống An Thần nhíu mày, có vẻ khó xử “Hai ba đều mong có cháu kìa.”

“…” Tống An Thần hoàn toàn lờ đi câu “không cần chịu trách nhiệm” của Nhất Thế.

“Không sao, còn kịp tạo ra một đứa.” Tống An Thần vuốt tóc Nhất Thế, “Từ hôm nay, em dọn về nhà anh ở, mau chóng tạo cục cưng.”

Mí mắt Nhất Thế giật giật, miệng còn chưa kịp co rúm lại, xe đã khởi động, nhắm hướng căn nhà sau này của hai người phóng đi.

Chương 29

Nhất Thế rối rắm ngồi ở ghế lái phụ, túm chặt vạt áo mình, thấp thỏm bất an nhìn xe dừng lại trong bãi đậu xe khu chung cư Lăng Thiên. Xe tắt máy, hai người trên xe đều không nhúc nhích, ngồi nguyên trên ghế nhìn ra xa.

Nhất Thế nắm chặt tay, hít sâu một hơi: “Em trai Tống, chúng ta…”

“Sổ hộ khẩu đã đem qua đây rồi. Ít hôm nữa tìm bữa nào rảnh đi sở dân chính, làm chuyện nên làm thôi.” Đột nhiên anh chồm người tới, cởi dây an toàn cho cô, mỉm cười dịu dàng: “Về nhà đi.”

Mấy lời định nói bị Nhất Thế nuốt xuống. Cô không biết gần đây mình làm sao nữa. Cứ mãi lo lắng chuyện mang thai, sau khi kinh nguyệt tới vài ngày trước, tuy thở ra nhưng trong lòng lại trống rỗng. Hôm nay xảy ra chuyện không kịp trở tay này, phản xạ có điều kiện của cô hình như càng chậm chạp hơn. Bây giờ mới nhận ra, cô đã không còn lối thoát nữa rồi, người lớn đều biết “quan hệ” của bọn họ, lần này cô muốn trốn cũng không trốn khỏi sự ràng buộc của gia đình. Cô ngước lên, nhìn bên mặt tuấn tú có chút mệt mỏi của Tống An Thần, lòng không khỏi nặng trĩu.

Tống An Thần vẫn luôn là người đàn ông đầy trách nhiệm, cho dù đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn, anh vẫn gánh vác hết trách nhiệm về mình, anh cho rằng Nhất Thế nhất định sẽ mang thai lại không ngờ nó nằm ngoài dự đoán của anh, điều duy nhất có thể níu giữ anh không phải cô, mà là con.

Hai người nối đuôi nhau lên lầu, Nhất Thế cứ cúi đầu không dám nhìn anh, mãi khi đến cửa nhà, Tống An Thần quay đầu lại nắm tay Nhất Thế mở cửa vào nhà.

Đây là lần thứ hai Nhất Thế đến nhà Tống An Thần, vẫn y như cũ, sạch sẽ rộng rãi, trước khi ra cửa bao giờ cũng đóng kín cửa sổ, thả rèm cửa xuống, rút hết phích cắm ra. Hồi trước, lúc còn đi học, Tống An Thần luôn chờ cô, luôn phải đóng cửa sổ, rút phích cắm cho cô. Nói như anh thì, “Trước khi ra cửa nhất định phải đóng kín cửa sổ, không phải đề phòng ăn trộm mà là phòng trời mưa tạt vào làm nhà loạn lên. Trước khi ra cửa nhất định phải rút phích cắm, không phải tiết kiệm điện mà là phòng cháy nổ.”

Tống An Thần là người đàn ông kỹ tính như thế.

Vào nhà, Tống An Thần cũng không nói gì với cô, đi thẳng vô bếp. Nhất Thế hơi bứt rứt đi đến sofa ngồi chờ anh, không nghĩ đến khi anh đi ra, trong tay bưng một cái chén sứ trắng, cẩn thận đi tới đưa cho cô.

Nước đường đỏ. Mặt Nhất Thế đỏ bừng “Dì cả mới vừa hết rồi.”

“Anh biết, bây giờ đầu thu tay chân dễ bị lạnh. Phụ nữ sau khi hết kinh sẽ thiếu máu, khí huyết không đủ có hại cho sức khỏe.” Tống An Thần nói rất thản nhiên, ngồi xuống cạnh cô. Hai tay Nhất Thế bưng chén, thổi thổi, khẽ mím môi nhấp thử, vị ngọt hơi the, nhưng lại thiêu đốt lòng cô.

Nhất Thế lén lút liếc Tống An Thần, giọng hơi yếu ớt, “Cái đó… hôm nay em ngủ chung với anh sao?”

Tống An Thần đang dựa lưng vào sofa, mệt mỏi nhắm mắt lại, nghe Nhất Thế hỏi, anh đột ngột mở to đôi mắt thăm thẳm, làm Nhất Thế hoảng hồn. Tống An Thần xem như không có gì, mỉm cười “Không phải cần cố gắng làm ra em bé sao? Em nói chia giường ra có làm được không?”

Nhất Thế cắn răng, đến bản thân cô còn không biết nên nói rõ ngọn nguồn như thế nào, đành nói nước đôi “Lần trước như vậy còn không mang thai được, lần này càng không có khả năng.” Rốt cuộc cô không nói ra được bí mật trong lòng.

Kỳ thật chuyện này cũng làm Tống An Thần buồn bực mãi. Tình hình hôm đó, đêm khuya, anh lại biểu hiện dũng mãnh như vậy, thế mà không trúng thưởng? Tống An Thần bật cười, không muốn nghĩ nữa, nháy mắt với Nhất Thế: “Tắm rửa đi ngủ thôi.” Nói rồi đứng dậy đi vào nhà tắm, được mấy giây lại thò đầu ra, “Anh nghĩ kỹ rồi, ngày mai tan tầm chúng ta đi công chứng, chuyện có con thì trong vòng một tháng giải quyết cho xong.”

Nhất Thế ngoài mặt thì cười nhưng trong lòng thì không, cái này mà là nghĩ kỹ à? Mới có vài giây chứ mấy. Còn giọng điệu của anh nữa, trong vòng một tháng giải quyết vấn đề con? Biến cô thành đối tượng nghiên cứu y học, giải phẫu phân tích, mục tiêu phấn đấu thực hiện à? Cô choáng, hết nói nổi Tống An Thần rồi.

Không tới một lát Tống An Thần lại thò đầu ra “Tắm chung không?”

Lần này Nhất Thế chạy thẳng lên lầu miễn cho anh lại thò đầu ra nói này nọ. Tống An Thần nhìn cô chạy trối chết, tâm tình khá hẳn lên, mỉm cười chui vào nhà tắm.

Nhất Thế lên lầu, phát hiện trên lầu khác trước. Không phải chỉ một chiếc giường với tủ đầu giường nữa, bên cạnh cửa sổ sát sàn có thêm một cái bàn mây, trên cửa sổ treo một chậu cây nhện hoa trắng. Nhìn thú vị hơn trước nhiều.

Nhất Thế đi qua, ngồi trên ghế, có cảm giác lơ lửng trong không trung, tâm tình sảng khoái. Căn phòng ngủ lúc này không mang lại cảm giác trống trải, lạnh lẽo cho Nhất Thế nữa mà có chút gì đó ấm áp như có như không chảy qua trái tim lạnh giá của cô, ấm áp dễ chịu.

Cũng không biết là quá dễ chịu hay là vì quá mệt, ngồi trên ghế thấy hơi buồn ngủ, cô nhắm mắt lại liền không biết trời trăng gì nữa. Đến khi phát hiện tự nhiên mình có cảm giác cỡi mây vượt gió mới mở choàng mắt ra, thì ra là Tống An Thần bồng cô lên giường.

“Em chưa tắm.” Lúc bị đặt xuống giường, Nhất Thế nói.

Tống An Thần không mặc áo ngủ mà quấn một cái khăn khô ở phần dưới, nửa người chồm lên người Nhất Thế. Cô vừa đưa tay ra liền chạm vào làn da còn bám nước nơi ngực anh, tư thế này thật khiến người ta thẹn thùng.

Đôi mắt sâu thẳm sáng như sao của Tống An Thần nhìn cô như say như mê, giống như một cái động đen khổng lồ muốn nuốt chửng lấy Nhất Thế. Nhất Thế chịu không nổi, đẩy anh ra, lăn xuống giường “Em đi tắm.”

Một tay Tống An Thần chống xuống giường, nghiêng nửa người ngẩng đầu nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của Nhất Thế, híp mắt cười cười.

Nhất Thế rề rà tắm rửa mất gần nửa tiếng, lúc cô leo lên lầu lần nữa, ánh sáng vốn phát ra từ đèn neon sáng rực đã chuyển sang đèn tường hình hoa lan tỏa sáng mờ mờ có chút huyễn hoặc. Dưới ánh đèn như say lòng người đó, Tống An Thần nằm nghiêng, đắp chăn, không còn dáng vẻ phong trần, ngủ ngon như trẻ thơ.

Nhất Thế dở khóc dở cười. Cô rón rén đi lại một bên giường, vén chăn chui vào.

Song Nhất Thế không ngủ được, ngơ ngác nhìn trần nhà trắng xóa, nhớ lại ánh đèn bàn mổ bỗng nhiên sáng rực lên khi nằm trên bàn mổ ngày ấy, chói đến nỗi không mở mắt ra được. Đành không ngừng chảy nước mắt, một mình chịu đựng khổ sở và chua xót.

Nhất Thế nghiêng người, bỗng phát hiện Tống An Thần đã mở mắt ra, lặng lẽ nhìn cô. Khóe mắt cô còn vương lệ, lại bị Tống An Thần nhìn thấy, có phần lúng túng.

Bốn mắt nhìn nhau, đều im lặng. Một người thảng thốt, một người lại sâu không thấy đáy.

Đến khi Tống An Thần vươn tay dịu dàng lau nước mắt cho cô, kéo cô vào lòng mình, ôm chặt lấy cô, thậm chí lực tay mạnh đến nỗi muốn nghiền nát cô, nửa ngày cũng không nói tiếng nào. Đến chừng Nhất Thế la đau, anh mới thả lỏng một chút, nặng nề lên tiếng, “Nhất Thế, vì sao em không thể mở rộng lòng mình với anh?”

Nhất Thế khẽ nhắm mắt, cắn môi “Đều là chuyện đã qua rồi.”

Cô không biết nên thuật lại chuyện ngu dốt ngày đó như thế nào, không biết Tống An Thần biết rồi sẽ ra sao. Cô không ngừng tự nói với mình, chuyện quá khứ rồi, lúc đó cô ngu ngốc, hãy còn là một cô gái ngơ ngác lúng túng mà thôi.

Đột nhiên Tống An Thần cảm thấy rất bất lực, từ trước tới này, cô luôn xem anh là người ngoài cuộc. Anh cười gượng gạo. “Anh là chồng em mà Nhất Thế.”

Nhất Thế giật mình, đờ đẫn.

Tống An Thần cũng không nói thêm, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, “Ngủ đi, mai còn phải đi làm.”

Cô vẫn rúc vào lòng anh không chịu ra, ấp úng: “Nếu sau này em không thể mang thai, anh còn cần em không?”

Người Tống An Thần cứng ngắc, cau mày.

Nhất Thế cơ hồ cảm thấy tuyệt vọng, cô muốn thoát ra khỏi vòng tay Tống An Thần lại bị anh ôm lấy. Anh không hỏi cô vì sao không thể mang thai, cũng không thắc mắc vì sao cô hỏi vậy, chỉ đáp đơn giản một chữ “Cần.”

Anh cần cô, không phải chuyện một sớm một chiều nữa rồi, mà là hết năm này đến năm khác, suốt những tháng năm đằng đẵng.

Nhất Thế vùi mặt vào lòng Tống An Thần, đột nhiên khóc nấc lên. Năm đó bác sĩ nói với cô, lần làm thủ thuật nạo tử cung đó có khả năng dẫn tới viêm tắc ống dẫn trứng. Lúc đó cô không để tâm, kinh nguyệt bình thường, cô không cho là có vấn đề gì, dần dần cũng quên mất. Đến khi lại cùng Tống An Thần lên giường lần nữa, trong tình huống đó mà không mang thai, cô mới nhớ lại chuyện cũ.

Những chuyện này Tống An Thần đều không hay biết, anh vỗ về thân hình run rẩy của Nhất Thế, dùng cái ôm của mình để chứng minh. Anh biết bây giờ Nhất Thế yếu đuối vô cùng, anh không thể hỏi cô chuyện mà anh không biết được.

Đêm nay sao trời dày đặc, tỏa sáng lấp lánh. Lặng lẽ an ủi một đêm.

***

Đây là buổi sáng đầu tiên của họ. Lúc Nhất Thế thức dậy, trời vừa ló dạng. Tống An Thần đã mặc xong quần áo, anh thấy Nhất Thế ngồi dậy liền mỉm cười, khom người hôn lên trán cô một cái, “Sớm.”

Nhất Thế mím môi, xấu hổ nói “Sớm.”

Tống An Thần dặn: “Hôm nay không đưa em đến bệnh viện được, anh phải đến trường một chuyến. Đừng quên ăn sáng đấy, còn nữa, trời chuyển lạnh rồi, mặc đồ dày một chút. Ờ, tắm rửa thì tắm trên lầu được rồi, bàn chải đánh răng dưới lầu lần trước vất rồi.” Nói xong, anh hấp tấp đi xuống lầu, dưới lầu vọng lên tiếng đóng cửa. Nhất Thế chớp mắt, không hiểu lắm. Sáng sớm tinh mơ anh đến trường làm gì?

Cô lần lữa mãi mới ra khỏi giường,chui vào nhà tắm trên lầu, phát hiện toàn bộ đồ dùng trong phòng tắm đều dùng cặp. Hai cái bàn chải, hai khăn tắm, trên giá còn để hai chai sữa rửa mặt và đồ trang điểm.

Tống An Thần đã chuẩn bị từ trước cả rồi sao? Nhất Thế khóc dở mếu dở, xem ra cô đã nằm trong kế hoạch của anh rồi. Cô nhìn sữa rửa mặt, không khỏi giật mình. Tống An Thần tỉ mỉ đến mức biết da cô khô mà mua sữa dưỡng ẩm cho cô.

Người này thật quá tinh tế. Nhất Thế không nhịn được ớn lạnh, bắt đầu rửa ráy.

Cô không có thói quen ăn sáng, hôm nay lại phá lệ đi mua đồ ăn, ăn xong mới đi làm. Hôm nay Triệu Cát Tường trực, thấy Nhất Thế, nhảy nhót đến ngồi cạnh cô “Nhất Thế, nghe nói cậu chuyển qua khoa mổ?”

“Ừ, có điều phải được bác sĩ Tống đồng ý đã.”

“Chị đây cũng có bằng, vì sao không để tớ đi?” Triệu Cát Tường căm tức vỗ đùi mình, “Lúc đầu tớ muốn đến khoa mổ mới đặc biệt thi lấy bằng, nhưng lúc đó y tá khoa mổ cạnh tranh dữ quá, sợ không lọt được mới không tranh thủ. Haiz, trúc mã nhà cậu ra mặt, vừa khéo lôi cậu theo.”

Nhất Thế khựng lại, nghe giọng điệu Triệu Cát Tường hơi chua. Cô nói gì cũng không ổn, đành cười trừ.

“Lần này bệnh viện tu sửa toàn diện, cậu biết ai góp tiền không?” Triệu Cát Tường thình lình thao thao bất tuyệt tin tức mình nghe ngóng được.

Nhất Thế lắc đầu.

“Ông chủ mới của Hải Khoát Thiên Không. Ôi chúa ơi, đúng là chuyện ngàn lẻ một đêm.” Triệu Cát Tường chặc lưỡi, “Tháng trước bệnh viện kêu gọi quyên góp, ông chủ này vung tay một cái là bỏ ra năm trăm ngàn!” Triệu Cát Tường xòe năm ngón tay ra, bàn tay in trước mắt Nhất Thế.

“Mở rộng bệnh viện không phải dùng ngân sách nhà nước sao?” Nhất Thế không nén được tò mò.

“Không phải ngân sách nhà nước mà là ngân sách của thành phố. Vốn dĩ thành phố chuẩn bị ngân sách năm mươi triệu, không biết vì sao rút lại còn một triệu. Thế thì mở rộng cái con khỉ, nhưng bệnh viện đã lên kế hoạch hết rồi, đặt rất nhiều máy móc ở nước ngoài, không còn cách nào đành phải kêu gọi bên ngoài, không ngờ lại mời được một ông thần tài.”

Nhất Thế mím môi, ông chủ Hải Khoát Thiên Không, là cha dượng của Tống An Thần mà!

Bất ngờ như vậy làm Nhất Thế mơ hồ thấy bất an, với tính Tống An Thần, anh mà biết tin này chắc chắn sẽ nghĩ ngợi, anh là người có lòng tự trọng rất cao.

Nhất Thế còn đang nghĩ ngợi lung tung, một y tá từ cửa lách vào, gọi với vô phòng: “Nhất Thế, mẹ cô tìm.”

“Khụ…” Nhất Thế sặc nước miếng, mẹ cô chết sáu năm rồi, không phải biến thành ma đến đây chứ?

Đột nhiên ngoài cửa xuất hiện một quý bà ăn bận hợp mốt cười hì hì với Nhất Thế: “Con dâu nuôi từ bé!” Mặt mày bà tươi như hoa.

Triệu Cát Tường sửng sốt há hốc miệng, Nhất Thế sặc nước miếng tiếp…

Bà Tống thình lình đến đây, không biết là chuyện tốt hay là xấu nữa?

 

 

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/