Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì? Chương 24-25

Chương 24

Phòng ốc tối thui không thấy được đầu ngón tay, Nhất Thế cảm thấy trước mặt đen ngòm, cố gắng lắm cũng chỉ nhìn thấy được cái bóng mờ mờ. Tống An Thần một tay dắt cô vào phòng, một tay đặt lên ván cửa, ánh mắt sáng rỡ nhìn Nhất Thế.

Trong phòng tối mù, u ám, đôi mắt anh vẫn rực rỡ như thế, cô còn cảm nhận được mắt anh phát ra ánh sáng câu hồn một cách trọn vẹn. Nhất Thế không nhịn được hít sâu, bình tĩnh!

Lúc này tay còn lại của Tống An Thần cũng đặt lên ván cửa, cả người cô bị anh giam trước ngực mình, vây trong vòng tay anh. Khoảng cách giữa hai người rất gần, cô không cách nào trốn tránh.

“Em trai à, đùa bỡn một vừa hai phải thôi.” Tim Nhất Thế đập loạn, dáng vẻ nhu thuận không có chút khí thế nào.

Tống An Thần không nói, trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng nhấc một tay lên, nhẹ nhàng nâng cằm Nhất Thế lên, khuôn mặt mang theo hơi thở bức bách, “Từ trước tới giờ, anh chưa từng đùa giỡn.”

Nhất Thế giật mình nhìn anh, đột nhiên cảm thấy trong mắt anh có một lớp sương, khiến cô muốn chạm vào, bị anh cản lại. Anh đột ngột giữ tay cô, dùng tay cô chạm vào khuôn mặt như gần như xa của anh.

“Thực sự anh rất đói.” Gương mặt chăm chú của anh thoáng tinh nghịch. Nhất Thế đang ngơ ngẩn, đôi môi anh đã phủ lên cánh môi hơi hé ra vì thảng thốt của cô. Khí thế ấy như giông tố cuốn đến, Nhất Thế kinh ngạc kêu lên một tiếng, cả người đã bị Tống An Thần bế bổng lên. Cô căng thẳng, hai tay ôm chặt lấy cổ anh, hai chân quắp lấy eo anh, như một con gấu koala, ôm chặt cái cây làm điểm tựa.

Tống An Thần ôm cô đến mép giường, khơi dậy nhiệt tình, cười nói: “Phải hâm nóng đồ ăn trước.”

“Hở?” Nhất Thế khó khăn lắm mới thở được một chút, hổn hển nhìn anh, khuất bóng nên cô không thấy được vẻ mặt anh nhưng từ giọng điệu mà phán đoán thì gian tà không thôi. Cô còn đang suy nghĩ xem vì sao chuyển sang nói chuyện hâm nóng thức ăn thì Tống An Thần đã đè lên.

“Khoan…” Cô không kịp cự tuyệt, chỉ biết than thở tốc độ của Tống An Thần quá nhanh. Môi anh lần nữa áp lên môi cô, men lần xuống, trượt xuống nơi cổ, vừa cắn vừa mút không nặng không nhẹ, làm Nhất Thế khẽ run lên.

“Cốc cốc.” Đang thân mật khám phá thì đột nhiên có người gõ cửa. Hai người đồng loạt dừng lại, liếc nhau. Nhất Thế phản ứng nhanh nhạy hơn Tống An Thần, lập tức đẩy anh ra, xấu hổ chỉnh sửa lại quần áo hơi lộn xộn của mình, vuốt lại tóc rồi mới ra mở cửa.

Thằng bé con chủ nhà đứng ngoài cửa, tay cầm một lọ nước hoa, “Mùa hè muỗi nhiều, mẹ nói em mang nước hoa cho anh chị.”

Nhất Thế gượng cười, khom người cầm lọ nước hoa trong tay nó: “Cám ơn em.”

Cậu bé lơ đãng liếc thấy vết đỏ trên cổ cô, chỉ vào đó nói: “Chị mau bôi đi, cổ chị bị muỗi cắn kìa.”

Nhất Thế nghi hoặc dòm xuống chỗ nó chỉ, đâu có thấy ngứa đâu. Nhưng cô nhanh chóng liên tưởng đến hành vi vừa rồi của Tống An Thần, lập tức đỏ mặt, giọng nói mất tự nhiên, “Con muỗi này đúng là khó mà đề phòng được. Cám ơn em nha.”

“Không cần đâu ạ.” Cậu bé ngó vào phòng, “Anh đã ăn rồi sao?”

“Hả?”

“Hồi nãy không phải anh kêu đói à? Ăn chưa ạ?” Cậu bé hết sức ngây thơ, chớp đôi mắt to long lanh nhìn Nhất Thế. Nhất thời cô không trả lời được, Tống An Thần đột nhiên từ sau lưng cô đi ra, hai tay vòng trước ngực, mắt không chớp mày không nhíu, thản nhiên đáp: “Bị mùi nước hoa nồng hết muốn ăn rồi.”

“Anh không phải muỗi, sao lại ghét mùi nước hoa?”

Tống An Thần không đáp, liếc mắt hờ hững nhìn Nhất Thế, quay lưng đi vào phòng. Nhất Thế thở hắt ra, thận trọng tìm cách đẩy cậu bé đi, “Em đi ngủ đi, cám ơn nước hoa của em.”

“Lọ nước hoa này mắc lắm, người bình thường đều không cho đâu.” Cậu nhóc nhíu mày, tỏ ý muốn Nhất Thế dùng tiết kiệm một chút. Nhất Thế cười cười, ứng phó cho xong.

Đóng cửa lại, trong phòng nháy mắt lại yên tĩnh, đáy lòng đột nhiên có cảm giác trống rỗng. Tay Nhất Thế nắm chặt lọ nước hoa, đi đến cạnh giường, thấy Tống An Thần đã nằm xuống. Cô dè dặt hỏi: “Anh có bôi nước hoa không?”

“Em nên bôi lên cổ mình đi, bị con muỗi to thế chích cơ mà.” Anh nghiêng người, quay lưng lại với cô, nghe không ra giọng điệu anh có bao nhiêu cảm xúc trong đó, chỉ có thể lờ mờ cảm thấy anh có chút bực dọc.

Nhất Thế nhét lọ nước hoa xuống dưới gối đầu, đè chăn lên, nhắm mắt lại, coi như không biết anh bực mình. Cô lại chọc anh chỗ nào nữa?

Đồng hồ tích tắc đếm giờ, bóng đêm yên ả dần dần đổ xuống. Cơn buồn ngủ của Nhất Thế rốt cuộc cũng ập tới. Lúc cô sắp chìm vào giấc ngủ, cô cảm giác trên người có thêm một cái chăn, một đôi tay mạnh mẽ dém chăn cho cô, bên tai vang lên tiếng thở dài, lại quay lưng về phía cô, ngủ ở đầu bên kia giường.

Nhất Thế bị bọc kín mít trong chăn, lòng cô bị che lại nóng nảy bất an. Tống An Thần, cô vĩnh viễn không hiểu thấu người đàn ông này.

Ngày hôm sau, Nhất Thế thức dậy, đầu kia đã không còn Tống An Thần nằm đó nữa. Lúc cô đi ra, chỉ thấy Tống An Thần đã khoác áo blouse trắng, hai tay đút túi, vai cõng vali thuốc, vẻ mặt bất lực nói: “Mau đánh răng rửa mặt đàng hoàng, đi vào làng, anh đi trước đây.”

Anh xoa đầu cậu bé con đứng bên, quay đầu bước đi, để lại Nhất Thế đứng đó sửng sốt.

“Y tá Diệp, cô cãi nhau với bác sĩ Tống sao?” Chị Khương bê đồ ăn sáng lên, đặt trên bàn, vừa mời Nhất Thế vào ăn vừa hỏi.

“Sao ạ?”

“Bác sĩ Tống nói chân chồng tôi không có gì đáng ngại nữa, theo kế hoạch, anh ấy ở một nhà khác trong làng, sáng sớm đã thu dọn đồ rồi.”

Nhất Thế chỉ ngẩn ra, không tìm hiểu sâu hơn.

“Vợ chồng cãi nhau, đầu giường ầm ỹ cuối giường hòa, làm gì mà phải đi chứ.” Chị Khương không nhịn được lầm bầm. Nhất Thế cười trừ, qua quýt cho xong. Rốt cuộc cô chọc gì anh? Chính cô cũng chẳng biết.

Ngày thứ hai về nông thôn, đội điều trị bắt đầu bận rộn hội chẩn đủ phương diện. Nghe nói lần này y tá về nông thôn là chuyển vận nhân lực, chủ yếu là cái nơi khỉ ho cò gáy này không có nhân viên hộ lý chuyên nghiệp. Trách nhiệm của bác sĩ lớn hơn, chẳng những ở nơi này mười ngày nửa tháng hội chẩn mà xong xuôi còn phải đi thị trấn lân cận chỉ đạo chuyên môn cho bác sĩ bệnh viện nhỏ bên đó. Nói như lời của lãnh đạo bệnh viện tổ chức hoạt động lần này thì, mục đích của bọn họ không phải là đi tiếp máu, thuận tiện một lúc mà là đi truyền tải tế bào, chuyển đạt công năng tự tái sinh, nắm giữ từ bản chất.

Cũng tức là nói, sứ mệnh của bác sĩ rất nặng nề, bận rộn nửa tháng, còn mất một tháng đi chỉ đạo, về trễ hơn y tá một tháng.

Nhất Thế ở nông thôn hơn nửa tháng, mãi vẫn không nói chuyện với Tống An Thần lấy một câu. Ngay cả mấy y tá nam biết quan hệ của hai người có ý ghép cả hai chung một tổ hội chẩn cũng bị Tống An Thần cự tuyệt.

Mà quan hệ của hai người cũng không rõ ràng. Nhóm y tá nghe nói ồ ạt kéo đến hỏi Nhất Thế, Nhất Thế chỉ nói, đó là nói đùa.

Sau mấy người nọ lại đi hỏi Tống An Thần. Vẻ mặt anh rất bình tĩnh, không nhìn ra có biến đổi gì. Có điều khi biết câu trả lời của Nhất Thế là “chỉ là nói đùa thôi” anh mới lộ ra một nụ cười nhạt, hờ hững thổi một câu vào tai Nhất Thế, “Bọn tôi thường hay đùa giỡn.”

Nửa tháng sau, nhóm y tá đặt chân lên đường về bệnh viện, nhóm bác sĩ chuyển sang mục tiêu kế tiếp, tiếp tục bận rộn. Cái nghề bác sĩ này, không dễ dàng như tưởng tượng.

Sau khi về bệnh viện, tâm tình Nhất Thế luôn buồn vui bất thường, nhưng cô không tìm ra nguyên nhân bực mình. Bệnh viện cho các y tá trở về nghỉ phép một ngày. Một mình cô ở trong nhà rầu rĩ.

Nhất Thế có cái tật hễ không vui là ăn chua, càng bực mình thì ăn chua càng dữ. Cô mua một bịch xí muội to, thảy một viên vào miệng ngậm, ngồi trong phòng khách xem tivi.

Xem tivi tiêu tốn thời gian rất nhanh. Đảo mắt một cái đã đến giữa trưa. Bụng cô réo lên, định đứng dậy pha mì gói giải quyết thì điện thoại báo có tin nhắn.

Nhất Thế chạy vô phòng, nhào lên giường, móc điện thoại dưới gối ra, mở hộp tin đến. Nhìn thấy tin nhắn của Tống An Thần, đột nhiên cô có cảm giác kích động không dám nhìn, sợ hãi không hiểu do đâu.

Cô chần chừ một lúc rồi mở tin ra, đó là một tin nhắn ngắn gọn, chỉ có ba chữ. Ba chữ này với Nhất Thế mà nói thật sự chấn động, nhìn thấy mà giật mình.

Anh yêu em.

Ba chữ này, bất kể thế nào Nhất Thế cũng không tiếp nhận nổi. Cô chưa từng nghĩ Tống An Thần sẽ gửi tin thế này, cho dù có gửi thì cũng chỉ lừa gạt cô. Cô đứng ngồi không yên một lát, lăn lộn trên giường mấy vòng, ngón tay đặt trên bàn phím, trả lời thế nào đây?

Nói em cũng yêu anh? Hay là nói chúng ta không có khả năng? Hoặc là nói em trai Tống đang mở trò xiếc gì? Cô nghĩ tới nghĩ lui, viết đi viết lại bao nhiêu lần tin trả lời nhưng cuối cùng đều xóa đi viết lại.

Cô rối rắm một hồi, vò đầu, lại lăn lộn.

Nhất Thế đứng bật dậy, mặt mày hằm hè, hít sâu một hơi, dường như hạ quyết tâm rất lớn. Soạn một hàng tin.

“Em trai Tống, mẹ nó cậu lại giỡn mặt à.”

Ngón tay vừa định ấn phím gửi, lại có một tin khác gửi đến. Cô mở ra đọc trước.

“Ngại quá, vừa rồi gửi nhầm. Nếu em thích, cứ lưu lại trong hộp tin, sau này gửi cho người em yêu. Nếu em không thích, gửi trả lại cho anh là được.”

Nhất Thế đọc tin nhắn, thiếu chút ói máu. Cô tức tối xóa bỏ hàng tin vừa soạn, tức giận bốc lên đầu, viết ba chữ “em yêu anh”.

Đã gửi tin…

Kết quả không tới một phút, nhận được tin nhắn của Tống An Thần.

“Cám ơn em yêu anh, anh tiếp nhận.”

Lần này, Nhất Thế triệt để hộc máu mà chết, cả người co giật…

Chương 25

Gần đây Nhất Thế khá ủ rũ, Triệu Cát Tường cảm nhận điều đó rất rõ ràng. Thời gian đi làm, chỉ cần rảnh ra, Nhất Thế luôn nằm sấp xuống bàn, nghịch cây bút trong tay, ngón tay huơ cây bút xoay mấy vòng. Bút rớt, cô lại tiếp tục, cứ lặp đi lặp lại như thế, càng tỏ rõ cô buồn chán cỡ nào.

Những y tá khác có thời gian rảnh sẽ đi bà tám, mặt mày hớn hở, hào hứng nói chuyện, có ai như Nhất Thế, buồn chán quay bút.

Triệu Cát Tường nhìn không vừa mắt, đi tới cạnh Nhất Thế, thở dài, nói lời thấm thía: “Bác sĩ Tống không có ở bệnh viện, cậu thành ra cái dạng này, cậu hãm sâu rồi.” Cô vỗ vai Nhất Thế, vẻ mặt thương xót.

Nhất Thế trưng vẻ mặt đáng thương ngẩng đầu nhìn Triệu Cát Tường: “Khi nào bọn họ về?”

Triệu Cát Tường ngửa mặt lên trời vỗ trán, không nói gì hỏi trời xanh, lườm Nhất Thế một cái: “Còn năm ngày nữa là có thể nhìn thấy trúc mã thân yêu của cậu rồi.”

Nhất Thế than thở, “Còn năm ngày nữa à…”

Triệu Cát Tường nguýt cô, khinh bỉ “Có vậy đã chịu không được?”, kế đó lại thương xót, “Ôi, phụ nữ chìm đắm trong tình yêu mà.”

“Vì sao bọn họ không ở lâu thêm chút nữa? Về làm gì sớm vậy?” Thình lình Nhất Thế phán một câu, thiếu chút thì Triệu Cát Tường ngã ngửa. Nhất Thế thở dài ai oán, lòng thấy rối rắm. Cô rất mâu thuẫn, sợ thấy Tống An Thần sẽ xấu hổ, không dám gặp anh, hi vọng thời gian trôi chậm lại một chút nhưng tận đáy lòng lại không nghĩ vậy, muốn gặp anh quá. Mâu thuẫn như thế khiến cô khá bất an.

Nhất Thế chuyền nước cho bệnh nhân, vừa đúng lúc thay dịch truyền cho Ngôn Diễm, từ đầu chí cuối cô đều không cười lấy một lần. Ngôn Diễm không khỏi tò mò: “Nhớ anh em à?”

“Hả?” Nhất Thế không hiểu đầu đuôi. Có điều bị Ngôn Diễm nhắc nhở cô mới phát hiện ra, mình trở về mấy ngày rồi, Ngôn Hành cứ như bốc hơi khỏi thế gian.

“Anh em hình như muốn đi tu nghiệp, một thời gian nữa có lẽ sẽ xuất ngoại.”

Nhất Thế chớp mắt, có phần kinh ngạc, “Sư huynh muốn xuất ngoại?”

“Hình như là bệnh viện các chị chọn một bác sĩ có tiềm năng đi đào tạo chuyên sâu, chỉ là không biết sao số người lại chuyển đến chỗ anh em, nghe nói hấp dẫn nhất là người được đề cử không phải anh em, anh em cũng bất ngờ.”

Nhất Thế cắn răng, đột nhiên cảm thấy nặng nề. Lấy trí tuệ của sư huynh, đi đào tạo chuyên sâu không chê vào đâu được. Năm đó trường họ cũng có học bổng cho đi đào tạo ở nước ngoài, cũng có sư huynh trong danh sách, nhưng sư huynh lại không đi.

Cô hỏi qua sư huynh, anh chỉ đáp hờ hững, “Học thì ở đâu cũng học được, chạy đi xa như vậy làm gì? Ra nước ngoài phiền phức lắm, anh là người sợ phiền toái.”

Sư huynh quả thật rất sợ rắc rối, anh không thích ăn cá, cảm thấy ăn một miếng cá còn phải nhả xương, phiền. Một người sợ phiền toái như thế, sao lần này lại đồng ý xuất ngoại?

Ngôn Diễm thấy Nhất Thế cắn môi không buông, nheo mắt cười: “Chị có thể đi cùng anh em mà, không cần đau lòng thế.”

Nhất Thế lườm cậu, cảm thấy cậu nói không vui chút nào. Ngôn Diễm mơ hồ cảm thấy Nhất Thế khinh bỉ mình, lập tức ồn ào biện bạch, “Ba mẹ em đều ở Mỹ, chị gả cho anh, thuận tiện di dân qua đó không phải càng tốt hơn sao?”

Lần đầu tiên Nhất Thế biết chuyện gia đình Ngôn Hành, có điều cô rất sầu não, đều ở Mỹ vậy sao Ngôn Hành không đi nước ngoài mà cứ ở trong nước?

“Sao em và sư huynh ở mãi trong nước thế?” Nhất Thế không nhịn được, hỏi ra.

Ngôn Diễm bắt chéo hai chân, vênh váo nói, “Em ra nước ngoài năm sáu năm rồi, về nước lần này thăm anh trai, ai ngờ lại bệnh nặng.” Gương mặt đang tươi rói liền xụ xuống ấm ức, giống như cô dâu nhỏ cúi đầu sụt sịt mũi.

Nhìn là biết chẳng qua diễn tuồng. Nhưng Nhất Thế rất tò mò, Ngôn Diễm mắc bệnh bạch cầu cấp tính, sắp xếp phẫu thuật thay tủy cho cậu ta không tới một tháng là chuẩn bị ổn thỏa. Các y tá lúc rảnh từng tám chuyện, nói lai lịch Ngôn Diễm không nhỏ, về sau mới biết là em trai Ngôn Hành, liền cho là Ngôn Hành chuẩn bị, rất hợp logic.

Sư huynh cô cùng lắm chỉ là bác sĩ chính, có năng lực lớn vậy sao? Lần đầu tiên Nhất Thế nảy sinh thắc mắc, bèn vặn hỏi Ngôn Diễm. Tuy Ngôn Diễm lấy làm lạ Nhất Thế không biết nội tình nhà mình nhưng vẫn thành thật trả lời, “Ba em là nhà ngoại giao, mẹ là bác sĩ tâm lý.”

Thì ra Ngôn Hành là con cháu cán bộ cấp cao, hơn nữa gia thế khá bự.

“Thật ra, em Ngôn Diễm à, chị và sư huynh trong sạch.” Nhất Thế cảm thấy nên giải thích hiểu lầm này thì hơn.

“Nhìn không ra.” Ngôn Diễm quan sát cô một lượt, “Anh em bỏ qua mấy cô gái Tây, ở trong nước, hơn nữa cũng không về thủ đô, trực tiếp tới thành phố B, vì ai chứ.”

“Thành phố B không phải quê của em sao?” Nhất Thế trợn mắt nhìn cậu, mở to mắt nói láo.

Nhất Thế hỏi ngược lại khiến Ngôn Diễm sửng sốt, trợn đôi mắt vốn đã rất to giờ phút này lại càng to hơn, không tin nổi nhìn cô: “Bọn em sinh ra lớn lên ở thủ đô, là dân thủ đô. Quê nhà với thành phố B không có quan hệ lấy một xu.”

Nhất Thế cũng trợn mắt, chớp chớp nhìn Ngôn Diễm, đột nhiên hơi buồn bực. Sư huynh không phải người thành phố B, nhưng sao lúc ở trường anh lại nói với cô, đây là quê của anh? Hơn nữa còn nắm rõ đường đi nước bước ở đây như lòng bàn tay? Nhất Thế nghi hoặc không hiểu.

Giờ làm việc buổi chiều, cô cứ thắc mắc mãi chuyện này, rất muốn hỏi cho rõ nhưng lại cảm thấy không cần thiết. Cho dù sư huynh lừa cô đi nữa thì anh tốt với cô như vậy, lừa hay không lừa lại có làm sao?

Chỉ là lòng cô hiếu kỳ quá mà thôi, không hề có ý trách cứ.

Đến lúc tan ca, Nhất Thế đến phòng thay đồ thay áo. Định gọi điện thoại hỏi thăm sư huynh mấy câu, còn chưa kịp ấn số, Triệu Cát Tường thay đồ xong đột nhiên từ đằng sau đập lên vai cô. Không kịp đề phòng, cô giật mình đổ mồ hôi lạnh. Nhất Thế nheo mắt nhìn cô ấy, “Có chuyện gì cần giúp?” Bình thường lúc Triệu Cát Tường nhiệt tình như vậy, chẳng có chuyện gì tốt.

Hôm nay hình như Triệu Cát Tường không có chuyện gì nhờ vả, cô là kiểu người ăn nói thẳng thừng, hôm nay lại không làm bộ tội nghiệp, vẫn giữ nguyên nụ cười như cũ, “Nhất Thế, quốc khánh được nghỉ dài ngày, chúng ta đi Thái Lan đi.”

“…” Nghỉ dài ngày, ra nước ngoài?

“Khoa ung bướu tổ chức, phần lớn khoa nội và khoa ngoại đều đi, chúng ta cũng không nên lạc đàn đúng không?” Triệu Cát Tường háy mắt cười gian, biểu tình cực kỳ thô bỉ.

Nhất Thế khinh bỉ nhìn cô, “Cậu không cùng Tiểu Trác Tử trải nghiệm thế giới của hai người?”

“Ở Thái Lan cùng trải nghiệm, không phải càng có hương vị sao?” Hai tay cô chập lại, dáng vẻ mê say.

Biết Tiểu Trác Tử sẽ đi, Tống An Thần trước giờ thân thiết với Tiểu Trác Tử chắc cũng đi, Nhất Thế nghĩ thế lập tức hủy ngay ý định du lịch dài ngày này, “Tớ không đi đâu.”

“Nhưng…” Triệu Cát Tường lộ vẻ đáng thương khóc không ra nước mắt, “Tớ đã ghi danh giúp cậu rồi.”

Nhất Thế cười như không cười, nội ánh mắt đã đủ giết người. Triệu Cát Tường đỡ gương mặt co rúm của Nhất Thế, chu mỏ, “Chúng ta là bạn tốt, cái này gọi là một người vui không bằng tất cả cùng vui mà.”

“Vậy sau này cậu không cần dùng câu nghi vấn để thương lượng với tớ, trực tiếp dùng câu trần thuật nói với tớ là đủ rồi.”

Triệu Cát Tường lè lưỡi, che giấu tâm tư của mình. Lúc này hai người đã ra tới cổng bệnh viện, Tiểu Trác Tử đã chờ Cát Tường ở đó. Triệu Cát Tường thấy cứu tinh, lập tức vẫy tay tạm biệt Nhất Thế, còn dặn “Đừng quên đó.”

Nhất Thế lườm một cái tối tăm mặt mũi, cầm điện thoại lên xem mấy giờ, bất ngờ lại nhận được cuộc gọi. Cô ngẩn ra, là sư huynh! Cô khựng lại một chút, nhận điện.

“A lô, sư huynh.”

“Tiểu sư muội, có thời gian rảnh không, đi ăn tối nhé?”

Nhất Thế cười đáp: “Vâng, ăn ở đâu?”

“Chỗ lần trước chúng ta ăn đi.”

“Được.” Cô ngắt điện thoại, gọi taxi tới nhà hàng lần trước hai người ăn. Tuy đi bộ không tới mười lăm phút nhưng cô không muốn sư huynh chờ lâu. Xuống xe liền thấy Ngôn Hành ngồi dựa vào cửa sổ ở vị trí lần trước.

Anh mặc rất nghiêm trang, âu phục giày da, đầu tóc chải gọn ghẽ, đôi mắt biết nói trông về nơi nào đó, dường như đang nói, người anh chờ sao còn chưa tới?

Nhất Thế chậm rãi tới gần, suôn sẻ nhìn thấy ánh mắt anh dời tới chỗ cô, nhìn cô cười thoải mái. Nhất Thế cười đáp lại, nhưng cô không phát hiện gương mặt tươi cười của anh hơi cứng nhắc.

Nhất Thế đi vào, hai người ngồi đối diện, Ngôn Hành lên tiếng trước: “Lần này coi như sư huynh rút máu bự, em muốn ăn gì cứ mặc sức gọi đi.”

“Sư huynh, nên để em tiễn anh mới đúng.”

Ngôn Hành hơi đờ người, xấu hổ cười cười: “Tin tức lan đi nhanh thật, mới đó mà em đã biết rồi.”

“Chúc mừng.” Nhất Thế mím môi cười.

Ngôn Hành chỉ hơi nhếch môi, bộ dạng không có gì quan trọng.

“Sư huynh, từ lúc em quen anh tới giờ, đều là anh mua đồ ăn ngon cho em, dẫn em đi ăn cơm cũng là anh móc tiền, sinh nhật lễ tết anh cũng chưa từng quên tặng quà cho em. Có nhiều lúc em thật sự không biết nên báo đáp lòng tốt của anh ra sao.” Nhất Thế hít sâu, tiếp tục nói, “Kỳ thật lúc trước em còn cho là anh thích em, ha ha.” Cô xấu hổ cười cười, không dám nhìn vào mắt Ngôn Hành. Cô biết bây giờ anh nhất định sẽ nhìn cô bằng ánh mắt chăm chú, cô không nhận nổi ánh mắt ấy.

“Chúc anh sớm ngày tu nghiệp thành công, tốt nhất là cưới được một cô vợ tóc vàng mắt xanh.” Rốt cuộc khi cô ngước mắt lên nhìn Ngôn Hành, không có ánh mắt chăm chú như cô tưởng tượng, chỉ có nụ cười nhàn nhạt, còn có một bàn tay chụp lên mu bàn tay cô.

Ngôn Hành nắm chặt tay Nhất Thế, bàn tay to của anh bao trọn lấy cả tay cô, anh nói: “Cố gắng theo đuổi điều mình muốn, đừng bị động quá.”

Nhất Thế ngơ ngác nhìn anh đăm đăm.

“Nếu cho em chọn giữa anh và Tống An Thần, em sẽ chọn ai?”

“Sư huynh…” Lần đầu tiên cô thấy sư huynh chăm chăm hỏi cô vấn đề này, có phần ngẩn người.

“Anh bỏ lỡ em lúc trẻ thơ, thiếu niên, hai giai đoạn đơn thuần nhất của đời người.” Lực tay anh nắm hơi mạnh, thậm chí Nhất Thế cảm thấy hơi nhói, “Dù sao bỏ lỡ thì cũng đã lỡ rồi, nhưng mà…” Ngôn Hành không nói tiếp, nét mặt thoáng chút trào phúng, “Nhất Thế, em nên biết một chuyện.”

“Dạ?” Nhất Thế chăm chú nhìn anh.

“Trên đời này không có người nào đối xử tốt đơn thuần với một người, người nào cũng đều có ẩn tình riêng.”

“Sư huynh…”

“Được rồi, chọn đồ ăn đi, coi như đây là bữa cơm cuối.” Ngôn Hành gọi phục vụ, chọn không ít món, còn gọi một chai vang đỏ năm 80 nữa. Ngôn Hành lại sáng lạn như lúc trước, “Ba năm nữa, chắc em đã cưới rồi.”

“Không có, em không kết hôn.”

“Cô bé ngốc, em không kết hôn không được, không biết tự chăm sóc mình gì hết.”

Nhất Thế phùng má, giả vờ giận dữ: “Nói bừa, em chăm sóc bản thân rất tốt.”

Ngôn Hành cười không nói, nâng ly rượu lên, nhấp một ngụm, “Em thích ăn đồ chua cay nhưng lại không biết khắc phục hậu quả cho dạ dày. Em không thoải mái chỉ biết chịu đựng, chưa từng nghĩ tới chuyện uống thuốc có lẽ sẽ khỏe nhanh hơn hoặc sẽ không nặng thêm. Em không biết xem dự báo thời tiết, nắm tình hình thời tiết hôm đó, lạnh thì chỉ biết run cầm cập, cung kính chờ bệnh cảm giá lâm, trời mưa chỉ biết chạy như điên trong mưa, ướt như chuột lột, không biết uống thuốc dự phòng."

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/