Biến yêu thành cưới - Chương 11-12

Biến yêu thành cưới (Lục Xu) – Ch.11: Giả tình giả ý

Chuyển ngữ: Sahara

 

Dương Cẩm Ngưng bị Cố Thừa Đông véo mũi đánh thức. Cô híp mắt nhìn người kia, trong lòng phát hỏa, không hẳn là bực tức gì lớn lắm, nhưng vẻ mặt không hề hòa nhã. Trong lòng đang cảm thấy khó chịu, cho nên cô toàn không nghĩ tới cử chỉ này của anh có bao nhiêu mờ ám.

 

Người kia giả bộ như vừa rồi mình chẳng làm gì, chỉ nghiêm túc nhìn chằm chằm cô, mặt mày rạng rỡ.

 

Hai năm kết hôn, thời gian bọn họ ở cùng nhau vô cùng bình lặng, cái biểu hiện thân mật như vừa rồi, khiến cô từ đáy lòng đã quyết định tha thứ cho hành động quấy nhiễu của anh.

 

Anh đang mặc âu phục, dáng vẻ nghiêm túc, khóe miệng nhìn không biết có bao nhiêu ý cười, khiến cô cảm thấy như mình bị ảo giác, phải mở to hai mắt lên mà nhìn.

 

“Không nhận ra à?” Anh chế nhạo một câu, có điều tâm trạng anh có vẻ khá tốt.

 

Không nói gì nữa, anh đi ra khỏi cửa, tốt bụng đóng cửa phòng ngủ lại.

 

Cô thấy bóng lưng anh thong dong biến mất trước mắt mình, không khỏi hừ nhẹ một tiếng: gì thế chứ? Bản thân mình không ngủ, lại còn đi quấy rối người khác ngủ… con người này, lòng dạ thật xấu xa…

 

Cô ngơ ngác nhìn chằm chằm trần nhà. Mãi đến khi dưới lầu vang lên tiếng khởi động ô tô, cô mới thoáng cái ngồi bật dậy, không thèm để ý mình còn đang mặc váy ngủ, tóc rối bời mà chạy đến ban công, vẫy tay về hướng chiếc xe vừa ra khỏi gara: “Ây… vất vả cho anh rồi!”

 

Cố Thừa Đông hạ cửa kính xe, nhìn cô vài giây, vẫy tay lại với cô, không nói lời nào lại đóng cửa sổ rồi lái xe đi.

 

Dương Cẩm Ngưng dựa người vào can trắng tinh, nhìn chiếc xe trong tầm mắt càng ngày càng xa, không khỏi nhún vai cười khẽ, như vậy được gọi là gì?

 

Tiếp tục quay về giường ngủ, lần thứ hai cô tỉnh dậy ánh đèn sáng rực đã chiếu thẳng vào mắt cô. Cô  chậm rãi đứng lên, mặc quần áo, đi rửa mặt. Cô xuống dưới lầu, dì Trương đã làm cơm nước xong cuôi, chờ cô xuống ăn. Dì Trương vẻ mặt rạng rỡ tươi cười khiến Dương Cẩm Ngưng nghi ngờ không biết có phải dì vừa trúng vé số hay không…

 

“Dì Trương có chuyện gì vui sao?” Cô ngồi xuống bàn ăn, thuận miệng hỏi.

 

Dì Trương dọn dơm lên: “Tôi ấy à, là vì hôm nay thấy cậu chủ và thiếu phu nhân cử án tề mi (*) cho nên cảm thấy rất vui.” (*vợ chồng hòa thuận vui vẻ)

 

Bàn tay cầm đôi đũa của Dương Cẩm Ngưng run lên một chút… cử án tề mi… Cô sao không nghĩ tới…

 

“Thật tốt, như bây giờ thật tốt. Bao nhiêu năm nay tôi mới thấy một đôi vợ chồng đẹp đôi như thế. Thiếu phu nhân hiện tại rốt cục đã nghĩ thông suốt rồi, với đàn ông ấy à, mình phải tỏ ra một chút mềm yếu, hắn mới biết thương hoa tiếc ngọc.”

 

Những lời này. . . Nói vậy chẳng phải nghĩa là cô thực đúng là phi tần ngồi nhà chờ Cố Thừa Đông về sủng hạnh hay sao? Là vì trước đây cô không biết tốt xấu, giận dỗi với Cố Thừa Đông, cho nên anh liền ở bên ngoài với mỹ nhân, không có tâm tư muốn về nhà vui vẻ với cô? Hiện tại là cô rốt cục nghĩ thông suốt, nhận được ân sủng từ anh mới sống vui vẻ được, cô liền hiểu rằng cái kiểu nhún nhường ngoan ngoãn này mới khiến cho đàn ông thỏa mãn lòng tự trọng của họ.

 

Cô miên man suy nghĩ một hồi, sau đó mới tiếp tục ăn, cũng không đáp lại lời dì Trương. Mặc kệ người khác nghĩ thế nào thì nghĩ, bản thân cô hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra là tốt rồi.

 

Trong lòng cô nghĩ, có thể là vẫn còn chuyện gì đó…

 

Ăn cơm xong, Dương Cẩm Ngưng liền gọi điện thoại cho Cố Y Hạm hỏi tình hình buôn bán của cửa hàng, dù sao cô cũng là cổ đông. Không gọi còn tốt, đằng này gọi xong kết quả lại là cô bị Cố Y Hạm lôi lên shop online mua đồ, giúp quảng cáo thương hiệu, quan trọng nhất là phải khen hết lời trên đó. Bị nài nỉ ỉ ôi, Dương Cẩm Ngưng đành phải lên mạng giúp đỡ.

 

Có điều shop online của Cố Y Hạm thật đúng là có quy cách, trang phục đều rất nghệ thuật, cũng có vài đơn đặt hàng. Cô xem mấy bức ảnh của mình, đa số đều không có mặt, chỉ nhìn thấy từ cổ xuống, chỉ có vài bức là nhìn được toàn bộ khuôn mặt.  Quan sát một hồi cô dường như hiểu được, hồi còn học trung học, có nam sinh từng nói: Dương Cẩm Ngưng, cậu vừa nhìn đã thấy lãnh đạm rồi…

 

Bây giờ nhìn mình trong ảnh cô cũng thấy như thế, chỉ như một cái bình hoa, vẻ mặt không biểu cảm, không có linh hồn, ngay cả nụ cười cũng khiên cưỡng. Nếu như không phải người trong ảnh là mình, cô còn tưởng đó là một ma-nơ-canh.

 

Nghĩ vậy rồi lại thôi, Dương Cẩm Ngưng đăng ký mấy tài khoản vào shop của Cố Y Hạm mua hàng.

 

Cả buổi chiều ngồi lướt web, cô vô tình nghĩ tới Dương Nhất Sâm, không kiềm chế được mà tìm hiểu tin tức gần đây của anh. Tin tức của Thịnh Niên trên mạng không có nhiều, nhưng đối với cô thế cũng đủ rồi. Thịnh Niên đã đi vào quỹ đạo, không quá tốt nhưng cũng không có sự cố gì.

 

Cô lúc này mới phát hiện, hóa ra bản thân mình vẫn khăng khăng nắm giữ hình ảnh Dương Nhất Sâm thời niên thiếu, nghĩ anh chưa từng xuất ngoại, cũng chưa từng từ bỏ dương cầm, vẫn là người thanh niên áo trắng trong mắt cô, người con trai có nụ cười đẹp nhất thế giới. Cô không chịu thừa nhận rằng thật ra anh đã thay đổi, đã không còn là Dương Nhất Sâm trong ký ức của cô.

 

Không chỉ có anh, mà ngay cả bản thân cô cũng đã thay đổi. Chỉ có điều cô không chịu thừa nhận là ngay cả mình cũng không nhận ra chính mình nữa.

 

Những ngày Cố Thừa Đông không về nhà, cô cũng sống rất tốt, không hề bạc đãi bản thân. Cô luôn nghĩ Cố Thừa Đông ở bên ngoài chắc chắn là đang ăn chơi đàn đúm, trong lúc cô một mình một giường ở nhà, anh đang ở bên ngoài người đẹp vây quanh. Ý nghĩ như vậy luôn khiến cô không thể cân bằng cuộc sống của mình. Nếu Cố Thừa Đông sống vui vẻ thoải mái như thế, vì sao cô phải tự khiến bản thân mình mệt mỏi? Cô cũng muốn cuộc sống của mình có mùi vị một chút, phải sống tốt hơn bất cứ ai. Dù cô cũng không biết làm thế để chứng minh cho ai xem…

 

Hiện tại Cố Thừa Đông thường xuyên về nhà, cô đột nhiên cảm thấy không quen.

 

Cứ như trước đây, anh sống cuộc sống của anh, cô sống cuộc sống của cô, dạo phố, làm đẹp, bình an vô sự như vậy rất công bằng. Hôm nay Cố Thừa Đông trở về, giống như anh đã từ bỏ đi một thứ gì đó, còn cô cũng phải nỗ lực hy sinh một thứ của mình, như vậy mới cân bằng trở lại. Cô biết cái suy nghĩ này của mình rất kỳ quái, nhưng không thể nghĩ được gì khác…

 

Nghe thấy tiếng xe từ xa là biết anh đã về…

 

Giờ khắc này cô đột nhiên muốn chạy ra kéo tay Cố Thừa Đông mà nói: nếu như không muốn, thật ra anh không cần về. (chị đang sợ đối mặt phải không? ^^)

 

Cố Thừa Đông chắc chắn sẽ nói: sao em biết anh không muốn?

 

Cô thích thú tưởng tượng ra một cảnh như thế.

 

Cố Thừa Đông đã đi vào nhà, cởi áo khoác ra cầm trong tay, nhưng vẫn đứng ở cửa, không vào trong, ánh mắt rơi trên người cô đang nằm trên sô pha.

 

Cảm nhận được cái nhìn của anh, cô cẩn thận ngồi dậy, phát hiện anh vẫn nhìn chằm  chằm mình, cô thu chân lại cho ngay ngắn. Anh vẫn đứng ngoài cửa, vẻ mặt anh có gì đó khiến cô… kinh sợ.

 

Sửng sốt nửa ngày, cô mới chậm rãi đi ra chỗ anh, cầm lấy áo khoác trong tay anh: “Ông xã vất vả rồi.”

 

“Biết là tốt.”

 

Cái gì? Tưởng cô nói thật sao?

Biến yêu thành cưới (Lục Xu) – Ch.11: Giả tình giả ý

Chuyển ngữ: Sahara

 

Sửng sốt nửa ngày, cô mới chậm rãi đi ra chỗ anh, cầm lấy áo khoác trong tay anh: “Ông xã vất vả rồi.”

 

“Biết là tốt.”

 

Cái gì? Tưởng cô nói thật sao?

 

“Mấy ngày nay tâm trạng anh tốt lắm hả?” Dương Cẩm Ngưng cầm chiếc áo cẩn thận treo lên móc.

 

“Sao em nhìn ra được?” Cố Thừa Đông ngồi vào chỗ đối diện cô, cầm miếng táo trên bàn lên. Đĩa táo cắt miếng xiên que này là kết quả lúc cô buồn chán mà ra.

 

Anh nghiêm túc quan sát một lúc, kiểu như xác định không có độc, rồi mới bỏ vào trong miệng.

 

Cô vừa xoay người đúng lúc nhìn thấy động tác này của anh, liền làm mặt quỷ: “Ngay cả nhìn mặt thiếu phụ này anh cũng thiếu kiên nhẫn đến vậy?”

 

Cố Thừa Đông lới nỏng cà vạt, hơi ngửa đầu, “Chúng ta thật là ăn ý.”

 

Cô đi tới bên cạnh anh, tức giận, “Ăn ý cái gì?”

 

“Anh cũng cho rằng em thấy khuôn mặt anh sẽ không nhịn được cho nên cố gắng tránh xuất hiện trước mặt em, khiến em không thoải mái.”

 

Cái kiểu tìm lý do thoái thác này khiến Dương Cẩm Ngưng không biết nên khóc hay nên cười. Cô ngồi xuống cạnh anh, bật ti vi lên, suy nghĩ một chút rồi lại nằm xuống ghế, gối đầu lên đùi anh.

 

Hai người sống chung đã lâu, làm cái chuyện thân mật này cũng không lao lực nhiều lắm.

 

Cô nhìn lên mặt anh, giống như đang ngắm cảnh. Trước đây những điều cô nói đùa với bạn bè hiện tại cũng coi như đã được thực hiện. Năm xưa cô nói thế nào nhỉ? Hình như là sau này khi lập gia đình thì muốn được gả cho một người đàn ông tướng mạo không tồi. Nếu người đàn ông đẹp trai hay bỉ ổi đều hoa tâm như nhau thì cớ gì mà không chọn người đẹp trai một chút, lúc cãi nhau còn có thể coi như phong cảnh mà ngắm, không đến nỗi một chút hữu dụng cũng không có.

 

Khi đó cô vừa xem được một bộ phim. Có một người đàn ông rất xấu xí đã bỏ người vợ theo anh ta bao nhiêu năm để chọn một người con gái trẻ trung xinh đẹp. Mặc dù cô gái này mới là nữ chính của bộ phim, nhưng Dương Cẩm Ngưng  quen coi cô vợ trước kia là vai chính từ lâu.

 

Cho nên, người đàn ông xấu xa bỉ ổi hay không, có đôi khi không liên quan đến tướng mạo anh ta thế nào, đương nhiên chỉ là có đôi khi thôi…

 

Trong lúc cô đang quan sát anh, anh dùng tay vuốt má cô, khiến cô có cảm giác mình là một món đồ chơi. Anh chơi đến mắc nghiện, khiến cô chẳng còn tâm trạng mà nhìn nữa.

 

“Về lão gia ở vài ngày đi.” Anh không vuốt má cô nữa, mà chuyển sang nghịch tóc cô.

 

Anh lúc nào cũng dùng từ “lão gia” để chỉ Cố gia.

 

“Vì sao?”

 

“Không vì sao cả.”

 

Cô không tin, anh vốn không thích về đó: “Em không đi thì sao?”

 

Anh cầm lọn tóc cô khẽ giựt giựt, khiến cô kêu lên một tiếng.

 

“A, kéo phải tóc em à… xin lỗi.” Anh làm như mới phát hiện ra một bí mật vô cùng lớn, còn tỏ ra vô tội nhìn cô.

 

Cô bực tức không được, lập tức đứng dậy, nhưng tóc vẫn còn trong tay anh, lần này thực sự rất đau.

 

“Em gấp như vậy làm gì, anh có nói phải về ngay đâu.” Cố Thừa Đông lo lắng nhìn cô, ánh mắt giống như đang nhìn một con thú cưng. Sau đó, anh chậm rãi thả tóc trong tay ra.

 

Dương Cẩm Ngưng rầu rĩ nhìn Cố Thừa Đông, thật muốn chửi mắng cả nhà người đàn ông này.

 

Đáng tiếc cô quên rằng, nhà anh cũng bao gồm cả cô.

 

 

————

Quên chưa nói, bộ truyện này nằm trong series “bad girl” của Lục Xu, cho nên đừng ai thắc mắc sao nữ chính của Lục Xu ai cũng lười, ích kỷ và suy nghĩ kỳ quái như thế nhé =))


Biến yêu thành cưới (Lục Xu) – Ch.12: Thích trẻ con?

Chuyển ngữ: Sahara

 

Cuộc sống ở Cố gia cũng không đến nỗi nào, dù sao cũng có Cố Y Hạm ở đó cho nên Dương Cẩm Ngưng cũng không thấy quá buồn chán. Chỉ là trong nhà có quá nhiều trưởng bối, khiến cô có chút khó chịu, nói gì, làm gì cũng phải cẩn thận từng chút, tránh cho người ta nói cô không biết đạo làm dâu. Thảo nào mà bố của Cố Thừa Đông nhất quyết chuyển ra ngoài ở, sống ở trong ngôi nhà này không chừng sẽ bị giảm thọ.

 

Dương Cẩm Ngưng rất có cảm tình với bố mẹ của Cố Y Hạm. Họ có thể tôn trọng quyết định của con cái như vậy, e rằng ít người bình thường làm được, huống hồ là ở cái kiểu gia đình này. Cố Y Hạm muốn đi leo núi, Dương Cẩm Ngưng một chút cũng không do dự, xin phép Cố lão gia xong liền đi ra ngoài. Sức khỏe của ông nội đã khá hơn rất nhiều, không phải nằm trên giường suốt nữa, có thể xuống lầu đi lại.

 

Có điều, nơi nào có ông xuất hiện thì nơi đó bầu không khí vô cùng nghiêm túc.

 

Núi này không quá cao, đường lên núi cây cối xanh tốt, thân cây thẳng, dựng đứng, không có quá nhiều cành. Đường quanh co gấp khúc, nhìn không thấy điểm cùng, hoa cỏ tươi tốt bạt ngàn, thỉnh thoảng từng đàn bướm bay qua, phong cảnh thật tràn đầy sức sống. Điểm đặc biệt nhất ở ngọn núi này là cứ đi được một quãng là sẽ lại nghe được tiếng nước chảy. Cách đường lên núi không xa có một con suối, dòng nước rất nhỏ, đổ vào một cái hồ lớn. Nước trong suốt, nhìn rõ đáy, lúc khát cũng có thể tùy tiện uống một ngụm, cả người đều thanh tỉnh.

 

Dương Cẩm Ngưng và Cố Y Hạm đi phía sau, hai người lớn đi đằng trước, tốc độ khá nhanh, khiến người trẻ tuổi như Dương Cẩm Ngưng cảm thấy thật xấu hổ.

 

“Bọn họ thường hay đi leo núi, chúng ta không thể so bì với họ được.” Cố Y Hạm nói vậy khiến nỗi xấu hổ trong lòng Dương Cẩm Ngưng cũng bị tiêu tán.

 

Cố Trọng Quân và Lý Hinh đều rất gầy, nhưng lại rất khỏe. Hai người nắm tay nhau, cùng bước đi. Dường như có thể nhìn thấy được tình cảm yêu thương vô hạn của hai người họ hồi còn trẻ, tình yêu đẹp như vậy…

 

“Bố mẹ chị quan hệ thật tốt.” Thật khó mới thấy được một đôi hưởng thụ cuộc sống  như vậy.

 

Người nhà họ Cố, quả thực không tầm thường. Bố mẹ Cố Thừa Đông thì ẩn cư nơi nông thôn yên bình, bố mẹ Cố Y Hạm lại cũng không để ý đến chuyện bên ngoài, một lòng lo cho gia đình nhỏ của mình, cho dù Cố gia mưa gió khó lường, cũng sẽ không làm ảnh hưởng tới bọn họ.

 

“Hiện tại thì đúng là như vậy…” Cố Y Hạm hạ giọng nói nhỏ, trên mặt chan chứa ý cười: “Nêu như em gặp hai người họ từ ba mươi năm trước, những lời này của em có thể khiến họ biết ơn không ngừng.”

 

“Khi đó em còn chưa có ra đời. Đáng tiếc không có cơ hội, nếu như chị phát minh ra một cái máy xuyên thời gian thì tốt rồi.” Lưng chừng núi, độ ẩm khá cao, lòng bàn tay cô đã có chút dính dính: “A, hồi đó hai người họ như thế nào?”

 

“Ngày nào cũng cãi cọ, ngày nào cũng nháo nhào, chỉ hận không thể một phát khiến đối phương biến mất khỏi tầm mắt.” Giọng điệu của Cố Y Hạm chẳng có tý nào giống như nói về bố mẹ mình.

 

“Vậy là chị mạng lớn nhé, như vậy mà vẫn còn sinh ra được.”

 

Cố Y Hạm tự đắc: “Còn phải nói. Bây giờ hai người họ như vậy không thể không kể đến công lao của chị. Nghe nói, bố mẹ chị lấy nhau cũng là do gia đình hai bên ép buộc không có cách nào chống cự nên mới phải nghe theo thôi. Ai cũng có đối tượng trong lòng rồi cho nên đương nhiên họ không vừa mắt nhau. Có điều cả hai đều được giáo dục tuyệt đối không dây dưa với mấy chuyện yêu đương vụng trộm cho nên họ chẳng còn cách nào khác ngoài việc đả kích đối phương làm thú vui. Thỉnh thoảng, cưới hỏi cái kiểu này cũng hại người không ít đâu.”

 

“Vậy thì tự do yêu đương là tốt sao? Bây giờ ly hôn nhiêu như vậy, tất cả cũng chỉ là do cái quan điểm tự do yêu đương, tự do kết hôn mà ra. Có mà tự do thì nhiều, yêu thì ít ấy! Hơn nữa, bố mẹ chị không phải quan hệ rất tốt sao? Lấy tình yêu để dàng buộc nhau không phải càng dễ chết yểu hay sao? Nếu như một ngày nào đó không còn yêu, chẳng phải tất cả đều không còn ư?”

 

“Nói như vậy nghĩa là em rất thỏa mãn?” Cố Y Hạm quan sát thần sắc của cô, lại nói, “Nghe nói lúc mẹ chị mang thai chị còn cãi nhau to với bố chị một trận, mới dẫn đến đẻ non. Tất cả mọi người đều cho rằng chị sinh ra là một bi kịch, nhưng không ngờ lại không như mọi người nghĩ. Sau khi sinh chị ra rồi, bố mẹ chị chẳng những không cãi nhau nữa mà còn đặt hết tâm tư chăm sóc cho chị. Dần dần hai người họ mới sống một cuộc sống vợ chồng đúng nghĩa. Hơn nữa còn cảm thấy trước đây đã lãng phí thời gian vào mấy cái trò cãi vã quá trẻ con ấy, cho nên muốn bù đắp lại. Con cái, quả nhiên là một sự tồn tại kỳ diệu. Không phải sao?”

 

“Chị nói nhiều như vậy, chẳng phải là muốn nói một câu với em sao?” Dương Cẩm Ngưng cười, “Còn phải mất công vòng vo như thế.”

 

“Chị cũng chẳng có gì để nói với em cả, chỉ đang nói chuyện bố mẹ chị thôi. Có điều nếu em có thể qua đó mà nghĩ tới chuyện của mình thì chị cũng không quản.”

 

Dương Cẩm Ngưng đương nhiên đi guốc trong bụng bà chị chồng này. Cô ấy là đang âm thầm nhắc nhở cô, nếu như cô và Cố Thừa Đông có một đứa con, có thể quan hệ giữa hai người bọn họ có thể sẽ xích lại một chút.

 

Cũng như đối với cô, nếu có một đứa con, cô cũng sẽ đặt hết tâm trí vào nó.

 

Có đôi khi, sự tồn tại của con cái cũng chỉ khiến chúng ta học được cách làm sao giữ yên bình cuộc sống…

 

 

 

Dương Cẩm Ngưng về đến nhà thì mồ hôi trên người đã khiến cô cảm thấy lành lạnh, quần áo đều đã ẩm ướt. Cô có thể tưởng tượng được tóc trên trán mình đã bê bết vào y như một kiểu tóc của diễn viên hài kịch. Cô nhanh chóng chạy về phòng của riêng của vợ chồng cô ở Cố gia. Vậy mà còn chưa tới gian phòng đã gặp Cố Thừa Đông.

“Bên ngoài trời mưa à?” Cố Thừa Đông thấy cô như vậy, rõ ràng có sửng sốt một chút, sau đó lại dường như hiểu ra cái gì: “Em cũng thật là hiếu thuận.”

 

Chẳng hiểu sao, lời bình thường từ trong miệng anh nói ra, cô cũng đều cảm thấy không có ý tốt.

 

“Trước đây anh đã từng khen em như vậy rồi, không cần khen lại.” Cô tức giận đi vào phòng, muốn nhanh đi tắm rửa.

 

Vừa tắm cô vừa nghĩ, nếu như mỗi ngày đều đi leo núi như vậy, cô nhất định sẽ gầy đi rất nhiều.

 

Có điều, chuyện này có sức khiêu chiến quá lớn đối với thể lực của cô.

 

Tắm xong đi ra, cả người sảng khoái! Đúng là cái gì cũng đều cần nỗ lực rất lớn rồi sau đó mình mới được sung sướng.

 

Tóc ướt dán sau lưng, Dương Cẩm Ngưng cũng không cảm thấy khó chịu.

 

Cô đứng ngoài ban công, nhìn thấy dưới lầu một cảnh hai bóng người trên nền cỏ.

 

Cố lão gia ngồi trên xe đẩy, Cố Thừa Đông đi phía sau đẩy xe, hình như đang nói chuyện gì.

 

Nhìn dáng vẻ của Cố lão gia có thể thấy rõ tâm trạng ông khá tốt.

 

Nói đến hiếu thuận, ai có thể so bì được với Cố Thừa Đông?

 

Cô nhoài người ra trước, để mặc tóc bị gió thổi tung, một tay đưa lên che miệng ngáp. Đúng lúc ấy, ông nội ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô, ông vẫy tay gọi cô xuống. Cô buông tay, trong lòng thầm hy vọng động tác bất nhã của mình không bị nhìn thấy.

 

Dương Cẩm Ngưng quay vào trong phòng, cầm chiếc khăn bông lau lại tóc, rồi mới xuống lầu.

 

Thời tiết hôm nay rất đẹp, chỉ là hơi nóng một chút. Xuống tới dưới sân, cô lập tức hối hận vì đã không bôi kem chống nắng,

 

“Ông nội.” Cô đi tới nơi, Cố Thừa Đông liền nhường lại vị trí, để cô đẩy xe cho ông.

 

Cố lão gia thích cô nhóc này, cả nhà ai cũng biết rõ.

 

Trong cuộc hôn nhân của Dương Cẩm Ngưng và Cố Thừa Đông, Cố gia kỳ thực không có lợi ích gì. Cố gia căn bản không cần tới doanh nghiệp nhỏ của Dương gia, nói khó nghe hơn thì là, Cố gia không thèm để vào mắt. Nhưng Cố lão chọn một người như cô làm cháu dâu khiến người ngoài vô cùng kinh ngạc, cũng không có cách nào…

 

“Hiếm khi hai cháu về đây ở với ông.” Cố lão gia híp mắt nhìn hai người, phất tay ý bảo Dương Cẩm Ngưng dừng lại.

 

Ông lại liếc nhìn Cố Thừa Đông, anh lập tức hiểu ý chạy đi lấy gậy mang đến.

 

Nhìn Cố Thừa Đông đi xa rồi, Cố lão gia mới cười nhìn cô, “Tiểu nha đầu, vẫn đang oán giận ông nội?”

 

“Sao có thể chứ ạ?” Dương Cẩm Ngưng tự ép bản thân tươi cười.

 

Cố lão gia đưa tay lên vuốt chòm râu: “Nha đầu kia… haizz, cho dù cháu nói dối, ông nội nghe cũng thấy vui vẻ. Đứa cháu này của ông, không phải ông khoe khoang, nhưng nó tuyệt đối là đứa cháu tuyệt vời nhất của ông.”

 

“Vâng đúng ạ, cháu đúng là được lợi rồi.” Lần này là nụ cười thật lòng.

 

Cố lão gia giơ tay, chỉ vào cô, vì lời này của cô mà cũng bật cười: “Nha đầu này…”

 

Ông khẽ lắc lắc đầu. Lần đầu tiên thấy Dương Cẩm Ngưng, ông bỗng nhớ tới vợ mình. Người ngoài đều nghĩ là Cố lão gia thích thanh tịnh cho nên không chịu rời khỏi nơi đây. Họ không biết, nơi này là do Cố lão phu nhân lúc sinh thời lựa chọn. Sau khi có một cuộc sống giàu có, bà nội nói muốn xây một căn nhà lớn ở đây, muốn sau này tất cả con cháu cùng sống chung, một nhà vui vẻ.

Thời còn trẻ, ai cũng đều có những hoài niệm và ước mơ…

 

*

*        *

 

Lần đầu tiên gặp Cố lão phu nhân, Cố lão gia mới mười mấy tuổi. Lúc ấy, ông thấy bà đang đánh nhau với một gã đàn ông trên đường. Bà nội lúc ấy cũng không xinh đẹp, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên nghị. Con gái mà đánh nhau cùng với con trai, nếu hắn ta mà không lưu tình, đương nhiên hăn sẽ thắng. Bà nội thua, cho nên phiếu lương thực bị người ta cướp mất.

 

Cố lão gia nhìn chằm chằm bà, trong lòng khiếp sợ. Cô gái này dù đã bị cướp lương phiếu, dù dáng vẻ tơi bời, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy niềm tin.

 

Không thể không nói, thời khắc ấy chính là giây phút nhất kiến chung tình của Cố lão gia đối với bà.

 

Câu chuyện này, nghe không thấy thú vị, cũng không có gì khiến Dương Cẩm Ngưng cảm thấy lạ. Lúc cô mới kết hôn với Cố Thừa Đông, ông nội đã kể lại với cô.

 

Chỉ vì, Cố lão gia lúc nhìn thấy cô cảm thấy giống như nhìn thấy vợ mình năm xưa, cứng cỏi bất khuất như thế.

 

Cũng không phải là vẻ bề ngoài, chỉ là ánh mắt tràn đầy nghị lực của cô khiến Cố lão gia có cảm tình tốt. Cho nên ông mới muốn cô được gả cho đứa cháu mà ông yêu quý nhất,  đó cũng là một chút tâm tư của ông.

 

Cố lão gia không hề biết rằng, chuyện tình yêu của mình lại làm Dương Cẩm Ngưng cảm động.

 

Một người đàn ông chứng kiến thời khắc mà người con gái chật vật nhất lại nảy sinh nhất kiến chung tình. Chuyện này là chuyện hiếm có đến thế nào. Mỗi khi nghe người ta nói “nhất kiến chung tình”, trong đầu chúng ta thường liên tưởng tới hình ảnh tuấn nam mỹ nữ. So với dung nhan mỗi ngày một phai tàn, còn gì tốt hơn là có một người đàn ông trong lúc bạn đang xấu xí nhất mà nói lời yêu bạn, bạn vĩnh viên sẽ không cần phải lo lắng diện mạo mình sau này sẽ thế nào.

 

Trong đầu Dương Cẩm Ngưng lúc ấy đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ khiến cho mối tình đầu của mình bị hủy diệt triệt để. Cô thầm nghĩ, nếu như không phải vì khuôn mặt này, Dương Nhất Sâm liệu có hẹn hò với cô? Cho dù không phải thì cũng là anh yêu khuôn mặt này trước, rồi mới yêu cô. Còn nữa, nếu như cô không phải là người đầu tiên liệu anh có rung động với cô?

 

Chỉ một cái nếu như, vốn là muốn đẩy bản thân mình tới ngõ cụt, nhưng hóa ra lại khiến cô mắc kẹt giữa những ý nghĩ tồi tệ.

 

Chuyện thế gian, vốn dĩ càng muốn làm cho rõ ràng thì lại càng vô nghĩa, hà tất phải nghĩ nhiều như thế.

 

Chấp nhận lời hỏi cưới của Cố gia là do bản thân cô cam tâm tình nguyện, không ai bức được cô.

*

*        *

Cố Thừa Đông đem gậy ra, Cố lão gia cầm lấy, tự mình chống gậy đứng lên, đi bước một.

 

Cố Thừa Đông nhìn cô, cô cũng thản nhiên nhìn lại.

 

“Cố Thừa Đông…”

 

“Hử?”

 

“Anh có thích trẻ con không?”

 

Cố Thừa Đông vô cùng kinh ngạc liếc nhìn cô một cái, đối với người đàn ông như vậy, không cần nói nhiều cũng lập tức hiểu.

 

“Chỉ là thấy trên TV nói quá nhiều tin tức trẻ con bị bỏ rơi, cảm thấy rất tội nghiệp.”

 

Cố Thừa Đông giờ mới khôi phục sắc mặt: “Em từ khi nào trở nên lương thiện như thế?”

 

Cô giơ tay lên đánh anh: “Em trước giờ vẫn luôn lương thiện. Anh đúng là không có mắt nhìn ra điểm tốt của em.”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor