Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì? Chương 19-20

Chương 19

Khu chung cư cao cấp Lăng Thiên có hai loại nhà lầu, lô AC thuộc về loại nhà có gác lửng bên trong, DE chỉ có một tầng, còn F là loại cao cấp. Tầng lớp con nhà giàu trẻ tuổi đều chọn loại có gác lửng thời thượng bên trong mà Tống An Thần ở là khu A.

Lần đầu tiên Nhất Thế tới nhà mới của Tống An Thần. Màu sắc bên trong đơn giản, màu chủ đạo là trắng sữa và xanh lá cây sẫm. Bước vào nhà là phòng khách rộng rãi. Trên sofa vàng nhạt còn có một cái gối ôm thêu chữ thập? Mí mắt Nhất Thế giật giật, một người đàn ông mà lại chơi cái trò này?

Tống An Thần thấy cô giật giật mí mắt, bình thản nói:

“Bạn tặng.”

Chắc chắn là con gái rồi. Nhất Thế nguýt một cái, nhấc cái gói đựng đồ của cô lên, ho khẽ một tiếng, “Tôi muốn vào phòng tắm.”

Tống An Thần nghiêng mặt trỏ vào cánh cửa gỗ màu đen, “Ở đó.”

Nhất Thế gật đầu, chạy ào vào. Cô lập tức xoay người đóng cửa lại, thở hắt ra. Cô nhìn quanh phòng tắm, ốp gạch men trắng, trên trần treo một chùm đèn hoa, dưới ánh sáng vàng cam, khuôn mặt trong gương hơi phớt hồng.

Ôi chà, chắc chắn là do chảy máu, máu chảy mới thành như thế. Tuy cô giải thích vậy nhưng cô biết rõ rành rành, bình thường giai đoạn này mặt cô sẽ không có tí máu nào, y như người bị bệnh, làm gì có chuyện mặt mày hồng hào thế này?

Cô lần lữa vệ sinh xong, đi ra khỏi phòng tắm thì thấy Tống An Thần bưng một chén nước đường đỏ đưa cho cô, “Uống đi.”

Nhất Thế cầm lấy nói “Cám ơn.”

Tống An Thần hơi nheo mắt lại, “Uống xong đi tắm đi, đừng ngâm bồn, tắm vòi sen ấy.”

Anh thật sự chuyên nghiệp, thật sự xem kỳ kinh của phụ nữ là một chuyện, Nhất Thế cảm thấy tự ti, dù cô biết mấy chuyện đó đều phải kiêng cữ nhưng cô lười chú ý.

“Vậy tôi ngủ ở đâu?” Nhất Thế nhìn bốn phía. Căn nhà này thật lớn nhưng cô thật sự không rõ, không biết phòng dành cho khách chỗ nào.

“Xem biểu hiện của em.” Tống An Thần khoanh tay trước ngực liếc nhìn cô, ánh mắt lấp lánh như pha lê trong suốt sáng ngời. Nếu muốn tìm tòi sâu hơn, sẽ vỡ vụn trong nháy mắt, làm cho cô thất điên bát đảo. Nhất Thế không dám nhìn nhiều, cũng không đi truy tìm ý tứ của anh, trực tiếp đi vào phòng tắm.

Cô chỉnh nhiệt độ nước thích hơp, cởi áo định tắm gội một chút cho sạch sẽ. Đột nhiên có tiếng gõ cửa. Cô giật mình, phản xạ đưa tay che ngực, kẹp hai chân lại, hoảng hốt hỏi: “Ai?”

“Ngoài anh ra còn ai nữa?” Ngoài cửa vang lên tiếng Tống An Thần.

“Làm gì?”

“Đưa áo ngủ cho em.” Người đàn ông ngoài cửa tỏ vẻ rất bất lực.

“Tôi… tôi đã cởi đồ rồi.” Nhất Thế muốn bộc lộ sự căng thẳng của mình nhưng không biết câu này lại mang theo ý nghĩa dụ dỗ nào đó. Ngoài cửa im lặng cả nửa ngày mới nói: “Anh đặt áo ngủ ngoài cửa.”

Lần này không có động tĩnh gì. Nhất Thế cho là còn xảy ra chuyện gì nữa, kết quả chờ nửa ngày cũng không có tiếng động, cô mới hơi thở ra, bắt đầu tắm gội. Lúc cô tắm xong, lau khô rồi dùng khăn tắm quấn chặt lấy người, rón ra rón rén hé cửa thò tay ra lần mò tìm áo ngủ đặt bên ngoài. Chạm phải lớp vải mềm mịn, cô kéo một cái lôi áo vào trong. Lúc cô mở áo ra nhìn, không khỏi trợn tròn mắt. Bộ áo ngủ này khá gợi cảm, tay sờ vào có cảm giác rất tốt. Cô không nhịn được coi thử mác của cái áo, tay run bần bật.

La Perla! Nhãn hiệu này đối với người mê xem tạp chí thời trang như Nhất Thế không lạ gì, áo ngủ khiến người ta phun máu, giá cả làm người ta tăng huyết áp, thương hiệu nội y La Perla của Italia có lẽ là đẹp nhất và cũng đắt tiền nhất thế giới. Sao trong nhà Tống An Thần có nội y phụ nữ, còn là loại hàng giá cao này nữa? Hiển nhiên đây là vấn đề đáng giá để suy nghĩ. Nhất Thế nghĩ vẩn vơ, không lẽ Tống An Thần kim ốc tàng kiều?

Lúc cô mặc áo ngủ La Perla thuộc dòng sản phẩm Villa Toscana ra, Tống An Thần đang dựa vào đối diện cửa, khoanh tay nhìn cô. Ánh mắt mang ý cười còn có một chút thỏa mãn khó phát hiện.

Lần đầu tiên Nhất Thế mặc áo ngủ kiểu áo tắm, cô rối rắm thắt dây lưng, vừa đi ra vừa cằn nhằn, “Vải áo này trơn quá.”

Tống An Thần đi tới cạnh cô, rất gần, anh kéo tay cô ra hai bên, giúp cô thắt dây lưng. Ngón tay linh hoạt thon dài của anh nắm dây đai, vòng qua một vòng, thành thạo thắt nút.

Tống An Thần khẽ kề sát bên tai cô, hít mũi, có vài phần tán thưởng lại dụ dỗ mười phần, “Ừ, rất thơm.”

Hơi thở nóng rực của anh phả lên vành tai cô, làm cả người cô run rẩy, lùi lại một bước, cả tai phải và khuôn mặt đỏ như tôm luộc. Tống An Thần tỉ mỉ quan sát thay đổi nhỏ bé này của cô, mỉm cười nhìn cô.

Nhất Thế không dám nhìn anh, chỉ cảm thấy mắt anh nhìn cô như đang đi săn mà cô là một con thú đã rơi vào trong bẫy.

“Tôi mệt rồi, muốn ngủ.” Nhất Thế nói.

Tống An Thần cười, “Đi theo anh.”

Sao cô có cảm giác ba chữ này kỳ kỳ? Cô hoảng hốt nhưng lại có phần an tâm. Cô không sợ cái gì gọi là đột nhiên cưỡng bức. Cô có dì cả mẹ bảo vệ, người đàn ông nào dám động? Cứ nghĩ vậy, cô lại thấy yên tâm mà đi theo.

Hai người lên lầu. Làm Nhất Thế không kịp cập nhật dữ liệu là, cả một tầng lầu lớn bị Tống An Thần mở rộng thành một căn phòng ngủ lớn, còn có một phòng tắm. Phòng ngủ rộng như vậy có phải lãng phí không gian rồi không? Đồ đạc trong phòng toàn màu vàng nhạt, áo gối ga giường màu trắng, làm cho người ta có cảm giác sạch sẽ quá mức!!

Một người đàn ông từng này tuổi, thích cái màu dễ bẩn như vậy thôi không nói, nhưng bày trí sạch sẽ chỉnh tề thế này thật tình không biết nói sao nữa. Cô cứ tưởng đàn ông toàn chất đống tất bẩn, bàn ghế đầy đồ đạc lôi thôi lếch thếch chứ.

Cô chần chừ không nhúc nhích, Tống An Thần quay đầu lại, “Sao vậy?”

Nhất Thế ngẩng đầu, tròn mắt đáng thương nhìn anh, “Chúng ta ngủ chung à?” Cô hỏi nhưng đó là ý nghĩ trong đầu cô, một cái phòng ngủ một cái giường, đây rõ ràng là phòng ngủ của anh, dẫn cô lên đây ngủ, chẳng lẽ ngủ chung sao? Câu này tuyệt đối không phải câu nghi vấn, người sáng mắt đều sẽ cho là thế. Nhưng Tống An Thần lại cố tình biến câu nghi vấn thành câu phản vấn. Anh hơi cau mày, tỏ vẻ suy nghĩ nghiêm túc, giống như đã hạ quyết tâm rất lớn, “Em dám cam đoan em sẽ không nhào lên?”

“Khụ khụ.” Nhất Thế sặc nước miếng, giận dữ. Câu này của anh làm như cô háo sắc lắm không bằng. Lần trước chẳng qua vì cô say mà thôi, cô không tỉnh táo nhưng lần này cô khá tỉnh. Nhất Thế hoàn toàn bỏ qua mục đích câu hỏi vừa nãy, vì câu nói của anh mà ầm ỹ lên, “Tôi không phải loại người đó, với lại dì cả của tôi tới rồi, tôi cũng không thể nhào vô anh.”

“Vậy à, vậy ngủ chung đi.” Tống An Thần cười hì hì, nheo cặp mắt xếch lại nhìn cực kỳ hấp dẫn, nhưng giọng điệu lại hết sức đáng đánh. Nhất Thế tức thì há hốc miệng, anh nói câu này cứ như là cô đang xin anh cho ngủ chung ấy?

Cô lập tức nhảy ra xa ba thước, “Tôi nằm dưới đất được rồi.”

“Không được.” Tống An Thần cười vô hại, “Em có kinh, sẽ bị lạnh.”

“Tôi ngủ sofa.”

“Không được, sofa làm bằng da trâu, tính hàn, cũng không tốt cho sức khỏe.”

Nhất Thế mấp máy môi, nhất thời không nghĩ ra mình phải ngủ chỗ nào, cuối cùng đành ngước mắt lên, “Vậy uất ức cho anh rồi, ngủ dưới đất hay là sofa?”

“Đã đồng ý ngủ chung với em rồi, tất nhiên không thể nuốt lời.” Nói xong, kéo cô lại giường, ấn xuống, “Em ngủ trước đi, anh đi tắm cái đã.”

Nói xong anh đi vào phòng tắm kế bên. Nhất Thế ngơ ngác ngồi trên giường, thở dồn dập. Sao tim cô đập nhanh thế chứ?

Cô ra sức trấn tĩnh lại, bên tai đầy dẫy tiếng nước chảy róc rách, càng khiến cô nóng nảy bất an. Cô giống như phi tần chờ đợi thật lâu rốt cuộc cũng được lâm hạnh, chỉ khác là phi tần thì mừng rỡ mà cô thì hoảng sợ.

Cô sợ mình khống chế không nổi! Tuy cô không háo sắc nhưng tâm lý cứ luôn ngứa ngáy với Tống An Thần, đối mặt với gương mặt tai họa đó, tuấn tú không nhuốm bụi trần, còn có đôi mắt mơ màng mà quyến rũ kia nữa, cô cứ có cảm giác xúc động muốn cất giữ. Có lúc cô nghi ngờ, lần đó “cưỡi” anh, rốt cuộc là rượu say làm bậy hay là bản năng?

Càng nghĩ càng sợ, cô trốn luôn vào chăn, trùm kín mít không muốn nghĩ nữa. Mũi loáng thoáng mùi thơm nhàn nhạt, giống với mùi thơm trên người Tống An Thần, lại khiến cô ý loạn tình mê.

Cô lắc đầu, không ngừng cảnh cáo bản thân, bình tĩnh, bình tĩnh, ngủ đi.

Trong khi cô cứ lẩm bẩm một mình, Tống An Thần ra khỏi phòng tắm. Mái tóc đẫm nước nhỏ giọt, từ trán anh trượt xuống xương quai xanh gợi cảm, thấm vào áo ngủ. Anh mặc áo ngủ cùng dòng sưu tập với Nhất Thế, dây thắt lưng hơi lỏng, dường như lúc nào cũng có thể lộ ra cảnh xuân. Nhất Thế nheo nửa mắt, nhìn dáng vẻ anh chàng đẹp trai vừa tắm xong, le lưỡi, tiếp tục lầm bầm, bình tĩnh, bình tĩnh, ngủ đi.

Tống An Thần ngồi trên giường, lau tóc, nhẹ nhàng liếc Nhất Thế, vừa vặn bắt gặp cô đang nhìn lén. Nhất Thế xấu hổ cười trừ, nhìn có chút ngớ ngẩn. Đôi môi ưa nhìn của Tống An Thần vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp, “Áo ngủ tình nhân.”

“…” Nhất Thế không biết nên trả lời thế nào. Chỉ thấy Tống An Thần buông khăn, cũng chui vào chăn.

Nhất Thế dịch ra, giữ một khoảng cách lớn. Tống An Thần không động đậy, đột nhiên chống tay nghiêng nửa người lên nhìn Nhất Thế đang rúc trong chăn.

“Nhìn tôi làm gì? Anh không mệt sao? Ngày mai còn phải đi làm nữa.” Nhất Thế không nhịn được lại dịch ra một chút.

“Nhà thiết kế dòng sản phẩm Villa Toscana này của La Perla nói, y phục này rất thích hợp cho các cặp vợ chồng trẻ.”

Nhất Thế cảnh giác nhìn một bên mặt Tống An Thần, “Vì sao?”

Tống An Thần chìa tay ra, còn chưa chạm tới, cô đã dịch thêm một chút, Tống An Thần cười nói: “Dịch thêm chút nữa.”

Cô làm theo, kết quả phát hiện cô đã nhích ra tới mép giường, trọng tâm không giữ vững, lắc lư muốn rớt xuống giường. Cánh tay dài của Tống An Thần móc lên, ôm cô vào lòng, vẻ mặt không biết làm sao, cười nói “Nghe lời nói.”

Nhất Thế trừng mắt, “Anh cố ý.”

“Ừ, anh cố ý.” Anh nhẹ nhàng vòng lấy eo cô, khom người ôm lấy cô. Nhất Thế bị động tác thân mật đột ngột của Tống An Thần làm giật mình, “Anh sao thế?”

“Anh muốn thử nghiệm lời nhà thiết kế nói một chút.” Một tay anh ôm cô, tay còn lại từ từ trượt tới xương quai xanh lộ ra bên ngoài của cô. Nhất Thế không nhịn được run lên, đầu óc chậm chạp không biết sao không nhúc nhích được, chỉ có thể hỏi, “Nói cái gì?”

“Anh ta nói, áo ngủ này chỉ cần kéo dây thắt lưng một cái, cả bộ đồ hoàn toàn có thể theo đó tuột hết xuống.” Ngón tay anh trượt thẳng xuống eo cô, cô hít hơi, đang chuẩn bị nghiêm khắc cự tuyệt lại bị Tống An Thần mãnh liệt hôn xuống.

Ngón tay thon dài của anh khẽ nắm sợi dây lưng, kéo một cái, áo ngủ từ trên vai nhanh chóng tuột xuống.

Chương 20

Ánh trăng sáng trắng xuyên qua thủy tinh trong suốt đổ trên mặt đất, phủ lên nền đất một vết sáng bạc. Nhờ ánh trăng êm dịu đó, có thể lờ mờ thấy được hai người quấn lấy nhau trên giường.

Nhất Thế túm chặt lấy áo ngủ tuột xuống, bộ ngự trắng nõn đã lộ ra khe ngực, mắt hơi khép, đón nhận nụ hôn mạnh mẽ của Tống An Thần. Cô khe khẽ ưm một tiếng, đôi má ửng đỏ thoáng thẹn thùng.

Tống An Thần nhẹ nhàng phủ lên người cô, một bàn tay khéo léo di chuyển tự do trên người cô, anh không kéo bộ áo ngủ đang trong cơn nguy khốn của cô xuống mà búng khảy nhè nhẹ bên ngoài lướt qua từng đường cong trên thân thể Nhất Thế, anh hiểu rõ từng vị trí nhạy cảm trên cơ thể phụ nữ, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve từng chỗ hại Nhất Thế run rẩy cả người.

Tống An Thần hôn chụt lên đôi môi xinh xắn của Nhất Thế, thỏa mãn giải thoát cầm cố cho cô, thậm chí còn rất chu đáo luồn một cánh tay qua, giúp Nhất Thế mặc lại áo ngủ đã tuột đến mức không thể thấp hơn nữa.

Áo ngủ mặc lại đàng hoàng rồi, Nhất Thế muốn đẩy anh ra nhảy xuống giường, cách xa cái tên cầm thú chấm mút này ra, không dè anh lật tay giam cô trở lại trong ngực mình, còn híp mắt lại, cười hết sức ngây thơ, “Ngại quá, nhất thời kìm lòng không đậu.”

Nhất Thế tức giận trừng mắt. Cô tức giận, nhưng không phải giận Tống An Thần mà là giận chính mình. Vì sao không biết thua đủ, bị anh khiêu khích một chút là trầm luân hoàn toàn, không có tí sức lực nào chống đỡ, thậm chí càng khao khát?

Tống An Thần khẽ khàng ôm cô vào lòng, ban đêm sáng ánh trăng lại mát dịu như thế, đáy lòng anh đột nhiên cảm thán khó hiểu, người anh ôm trong lòng đã khiến anh không cách nào ngủ ngon mấy năm nay.

“Nhất Thế, anh rất nhớ em.” Tống An Thần vùi vào hõm cổ cô thì thầm, lẩm bẩm điều anh vẫn luôn muốn nói.

Nghĩ ngợi lung tung lại nhấp nhổm không yên, Nhất Thế không hề nghe được, lúc này cô mới phản ứng lại, “Anh mới nói gì thế?”

Tống An Thần cười khổ, ánh mắt có chút thương cảm thoáng chốc biến thành bỡn cợt, “Không có gì, chỉ rất muốn ăn em.”

Mặt cô đỏ lên, đẩy anh ra nhưng Tống An Thần cứ cố chấp ôm lấy cô, có vẻ mệt mỏi, “Ngoan, để anh ôm một chút, cho anh ngủ ngon một đêm đi.” Giọng anh càng lúc càng yếu đuối, có cảm giác mệt mỏi không chịu nổi. Nhất Thế không nhúc nhích, thành thật rúc vào lòng anh, ngẩn người.

Hai người không ai động đậy, nằm trên giường. Gian phòng rộng rãi tức thì trở nên yên tĩnh, đến hơi thở cũng nghe rõ ràng. Nhất Thế chỉ hơi nhúc nhích, bàn tay nơi eo lập tức siết chặt thêm một chút, rất cảnh giác. Cô mếu máo, chẳng qua muốn đổi tư thế nằm thôi, đâu có chạy trốn.

Cô trở tư thế nằm tốt hơn, nhắm mắt lại, vừa nhắm mắt đã ngủ thẳng cẳng. Nhất Thế là “giáo chủ” sét đánh cũng không tỉnh! Tống An Thần nghe tiếng ngáy nhè nhẹ từ trong ngực mình truyền tới, thân thể căng cứng lúc này mới thả lỏng, anh hơi lỏng cánh tay giam cầm cô, đôi mắt sáng ngời như ngân hà mênh mông, tỏa ra ngàn vạn hào quang nhưng hào quang của anh chỉ chiếu trên khuôn mặt một người, mang theo dịu dàng, si tình quấn quýt của một người đàn ông nhìn người con gái của mình.

***

Cô tỉnh dậy. Dưới người đột nhiên ào ra làm cô giật mình tỉnh giấc.Cô ngồi trên giường, mở mắt nhìn phòng ngủ thoáng đãng, Tống An Thần không có bên cạnh. Cô ngẩn người, nhìn đồng hồ báo thức đặt ở đầu giường, kim giờ mới chỉ tới con số 6.

Sớm như vậy? Nhất Thế định ngủ tiếp một giấc nhưng càng lúc càng cảm thấy không đúng, vừa rồi ào ra như vậy có phải là quá nhiều không? Mặt cô không khỏi tái đi, vén cái chăn trắng như tuyết nhìn xuống, rốt cuộc cứng đờ, môi cũng tái nhợt.

Trên ga giường trắng tinh, có thêm một vệt đỏ! Vết đỏ giữa cao nguyên này thật sự quá bất ngờ. Cô lật đật nhảy xuống giường, đột nhiên có cảm giác trời sập đến nơi, ga giường đẹp như vậy bị cô làm hỏng rồi. Cô chạy xuống lầu, lại thấy Tống An Thần dựa vào cạnh bếp, nhìn lò viba chằm chằm. “Tít” một tiếng, anh đứng dậy đi lấy, thì ra là đang hâm sữa. Anh bưng ly sữa bò lên thấy Nhất Thế đứng ngẩn người, không nhịn được cười: “Sao dậy sớm thế?”

“Anh cũng dậy sớm quá.” Nhất Thế mím môi, nhất thời xấu hổ không biết nên mở miệng thế nào, chuyện cô làm ga giường dính máu. Tống An Thần đặt ly sữa lên bàn ăn, trên bàn đã bày sẵn đồ ăn sáng, kiểu tây điển hình, bánh mì, sữa bò, phô mai, trứng ốp la.

“Tới ăn đi, chờ lát nữa đi làm.”

“Ờ.” Nhất Thế đi lại ngồi xuống, hai người không hẹn mà cùng khởi động. Bữa sáng ăn rất yên lặng, mấy lần Nhất Thế muốn nói đều bị gương mặt lạnh tanh của Tống An Thần chận họng, không nói được.

Khó khăn lắm mới ăn xong, Tống An Thần đứng dậy thu dọn, Nhất Thế lấy hết can đảm nói với Tống An Thần: “Ga giường dính máu rồi.”

Tống An Thần dừng lại, ngoảnh đầu nhìn cô. Cô cắn răng, mặt đỏ bừng, “Ngủ không nghiêm chỉnh, không cẩn thận thấy máu rồi.”

“Không sao.” Tống An Thần đáp bâng quơ, quay lưng đi rửa chén.

Dáng vẻ như không có gì của anh làm Nhất Thế ngây ra. Người đàn ông này, hình như chẳng để ý gì đến loại chuyện xấu hổ đó, chẳng lẽ do học y mà rèn luyện ra?

Tống An Thần rửa chén xong, đi vào phòng khách gọi điện thoại, “A lô, là tiệm giặt tẩy Bách Vật phải không? Xin đến lô A phòng 502 một chuyến, có đồ.” Tống An Thần ngắt điện thoại xong, ngoắc Nhất Thế lại, kéo cô xoay một vòng bên cạnh anh, mỉm cười, “May mà chưa dính lên áo ngủ.”

“Đây là của ai?” Nhất Thế thì thào.

“Của em.”

“Hả?” Nhất Thế há hốc miệng, khó mà tin được. Tống An Thần lại không để ý, giơ tay xem đồng hồ, “Em đi rửa ráy chút đi, chúng ta đi làm.”

Nhất Thế gật đầu, đi vào nhà tắm. Tống An Thần nhìn bóng lưng Nhất Thế, nhếch môi cười kiên nhẫn.

Nhất Thế rửa ráy mất một thời gian, cô ra khỏi nhà tắm thì thấy Tống An Thần ngồi trong phòng khách đọc sách. Phát giác Nhất Thế đi ra, anh đứng dậy mỉm cười, “Chờ nhân viên nghiệp vụ tới rồi đi?”

“Hở?” Nhân viên nghiệp vụ gì?

Tống An Thần đáp lại bằng một nụ cười. Chuông cửa vang lên, anh đi ra mở. Chờ một lát, một cô gái đi vào, thấy Nhất Thế không khỏi kinh ngạc, cười nói: “Anh Tống, xin hỏi muốn giặt gì ạ?”

“Ga giường, dính chút máu.”

Cô gái kia đầu tiên ngẩn ra, ánh mắt chuyển sang quan sát kỹ Nhất Thế, không chút mờ ám, cuối cùng rơi trên dấu hôn mờ mờ trên cổ cô, cô nàng hiểu ra rồi bèn bật cười, “Vậy tôi lên lấy.” Lúc lướt qua Nhất Thế, cô ấy còn nháy mắt.

Nhất Thế không hiểu, hỏi Tống An Thần, “Anh rất quen với cô ấy?”

“Khách hàng thường xuyên của tiệm giặt ủi Bách Vật.”

Cô gái kia xuống lầu, ôm cả bộ ga áo gối trên giường xuống, nói với Tống An Thần: “Anh Tống, hai ngày sau sẽ gọi điện cho anh tới lấy.”

“Cám ơn.” Tống An Thần mỉm cười.

Cô gái lại liếc Nhất Thế cái nữa, đáy mắt mang theo ý cười, đi mất.

Trong mắt Nhất Thế, ánh mắt của cô gái này rất kỳ cục, nhìn rất mờ ám! Tống An Thần thấy dáng vẻ mờ mịt nghĩ mãi không ra của cô, không nhịn được chống trán cười, “Đi thôi, đi làm.”

Nhất Thế đi theo sau anh xuống lầu. Thình lình, Tống An Thần đứng lại, Nhất Thế cũng dừng theo, khó hiểu nhìn cái gáy anh. Tống An Thần cười khẽ, hoàn toàn chẳng có lý do. Khóe mắt Nhất Thế động đậy.

“Anh cười gì thế?”

Tống An Thần quay mặt lại nhìn cô, ánh mắt dừng trên dấu hôn anh để lại tối qua, thò tay vuốt lại bị Nhất Thế tránh ra.

“Thứ này, khiến người ta có rất nhiều ý nghĩ.” Anh nhìn cô trêu chọc, nháy mắt, tiếp tục đi xuống lầu.

Nhất Thế ngây ngốc đứng nguyên chỗ cũ, sờ dấu hôn không nông cũng chẳng sâu trên cổ, trong lòng thét lên. Người sáng mắt chắc chắn sẽ có ý nghĩ không trong sạch. Cô bây giờ đúng là cởi sạch đồ cho người ta tưởng tượng viển vông.

Cô muốn nổi điên. Lúc bọn họ vừa xuống lầu, Tống An Thần nói với Nhất Thế, “Em chờ ở đây, anh đi lấy xe.”

Nhất Thế gật đầu, nhìn anh đi. Chờ anh rất nhàm chán, Nhất Thế lôi điện thoại ra nghịch giết thời gian, cô nhìn điện thoại không khỏi ngây người, màn hìn hiển thị ba cuộc gọi nhỡ và bốn tin nhắn.

Trong đó có một cuộc gọi và hai tin nhắn của Triệu Cát Tường.

“Nhất Thế, cậu bỏ trốn với Tống An Thần rồi?”

“Tớ khinh, Nhất Thế, cậu thành người nổi tiếng ở trường tớ rồi.”

Nhất Thế nhìn hai tin nhắn mỉm cười, hai cuộc gọi nhỡ và tin nhắn còn lại đều là của sư huynh.

“Ngưu Lang nhớ Chức Nữ, không biết có gặp nhau trên cầu Ô Thước được không?”

“Tiểu sư muội, anh về thành phố B rồi.”

Nhất Thế nhìn tin nhắn, lòng đột nhiên nặng trĩu, cô vội vàng gọi điện thoại lại, đầu kia reo rất lâu mới có người bắt máy, “A lô.”

“Sư huynh, em là Nhất Thế.”

“Tiểu sư muội? Hôm qua em đi đâu vậy?”

“Cái đó…” Cô không thể nói là cô ngủ ở nhà trúc mã đêm qua được? Cô chần chừ nghĩ ngợi, quyết định nói dối, “Tối qua về nhà đi ngủ sớm, nên điện thoại reo em không nghe thấy.”

“Vậy à?” Ngôn Hành cười ha ha, “Giờ em ở đâu? Anh đón em đi làm.”

“À, không cần đâu. Em còn ở nhà, chưa tắm rửa, anh đi trước đi.”

Lúc này Ngôn Hành mới lái xe ra khỏi bãi, nhắm cổng khu Lăng Thiên lái đi, tay anh giữ điện thoại, đuôi mày khóe mắt đều thoáng ý cười, “Không sao, anh tới dưới lầu nhà em chờ, anh không sợ trễ đâu.”

Xe vừa ngoặt qua khúc quanh, anh thấy một cô gái mặc váy trắng chắn đường đi bèn ấn còi. Nhất Thế nghe còi xe quay đầu nhìn, cứng đơ người ra.

Người trong xe và người ngoài xe đều giơ điện thoại lên trợn mắt há miệng nhìn đối phương.

Nhất Thế cắn chặt môi, chẳng mấy khi nói dối một lần, lại bị vạch mặt bi kịch thế này. Ngôn Hành xuống xe đi tới trước mặt cô, cười gượng, “Khéo thật.”

Mặt Nhất Thế tái mét, cực kỳ xấu hổ cười trừ: “Sư huynh.”

“Không phải em định cho anh niềm vui bất ngờ đấy chứ? Nên mới gạt anh?” Ngôn Hành tự tìm cho mình cái cớ nhưng khi ánh mắt quét đến dấu hôn trên cổ Nhất Thế, xương sống anh đột nhiên lạnh buốt, máu từ đầu đến chân đông lại.

Đằng sau họ đột ngột vang lên tiếng còi xe, hai người đồng loạt quay lại. Tống An Thần chống một tay trên cửa xe, đôi mắt sáng rực có chút châm chọc như có như không song mặt mày lạnh tanh nói với Nhất Thế, “Lên xe.”

Nhất Thế đột nhiên có cảm giác nghẹt thở, cô không dám nhìn sư huynh. Ngôn Hành lại cười: “Đi đi.”

Nhất Thế ngẩng phắt lên nhìn Ngôn Hành, chỉ thấy Ngôn Hành gắng hết sức bộc lộ phong độ ôn hòa quen thuộc, “Đây không phải điều em vẫn muốn sao? Tiểu sư muội?” Giọng anh rất bình tĩnh song Nhất Thế lại thấy không thoải mái.

Nhất Thế hơi day dứt, cô không nên lừa sư huynh. Cô cúi đầu gật nhẹ, đi tới chỗ xe Tống An Thần, chui vào trong xe. Tống An Thần lạnh lùng liếc Nhất Thế một cái, trở mặt nhìn Ngôn Hành nói: “Bác sĩ Ngôn, gặp ở bệnh viện.”

Ngôn Hành cười khẽ, đưa mắt nhìn xe Tống An Thần lướt ra khỏi khu Lăng Thiên. Tiểu sư muội của anh, thật ra rất có xuân sắc, chẳng qua cô luôn bọc mình trong một đống quần áo làm cho bản thân nhìn lạnh lẽo. Người duy nhất có tư cách cởi đồ của cô, từ đầu chí cuối chỉ có người cô từng, và đến giờ vẫn yêu, Tống An Thần.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/