Biến yêu thành cưới - Chương 04-05

Biến yêu thành cưới (Lục Xu) – Ch.4: Đều là diễn viên

Chuyển ngữ: Sahara

 

Ăn cơm xong, Dương Cẩm Ngưng muốn về nhưng bị Tả Tần Phương và Dương Lập Hải giữ lại. Ngay cả đương sự là Cố Thừa Đông cũng rỉ tai cô: “Em rất vội vàng muốn về à?” Anh bĩu môi, “Dù sao anh cũng không vội, tùy ý em thôi.”

 

Dương Lập Hải kéo Cố Thừa Đông và Dương Nhất Sâm chơi cờ tướng, Dương Cẩm Ngưng mượn cớ không hiểu trò này đòi về phòng nghỉ.

 

Cô cầm điểu khiển bật ti vi, chuyển tất cả các kênh, rồi dừng lại ở kênh thiếu nhi. Trong phim hoạt hình, siêu nhân vui vẻ đang cầm một máy đo độ vui vẻ để đo độ vui vẻ cho mọi người.

 

Nếu như trong cuộc sống của cô cũng có cái máy đo độ vui vẻ kia, thì chắc chắn nó sẽ quay vòng một hồi rồi dừng lại ở con số 0, không bao giờ dao giộng nửa điểm nữa.

 

Khi còn bé cô, chỉ số vui vẻ của cô nhất định là số dương, từ sau khi cô bắt đầu hiểu chuyện, chỉ số vui vẻ trong cuộc sống của của cô cũng bắt đầu giảm xuống, tới giá trị thấp nhất. Có lẽ là do cô đã có chỉ số vui vẻ cao nhất cho nên tất cả hạnh phúc và bi thương của cô đều bị tan rã sau cái hôn lễ kia, và rồi, kim chỉ số vui vẻ của cô mãi mãi dừng ở con số 0, không bao giờ xê dịch.

 

Cố Thừa Đông vào trong phòng, cô vẫn không kịp đổi kênh. Kênh thiếu nhi lúc này đang chiếu đến bộ phim Sói Xám và Cừu Vui Vẻ, tới đoạn Sói Xám nghe được trưởng thôn dạy bầy Cừu nên qua lại thường xuyên với sói thì rơi nước mắt cảm động.

 

Lúc cô thấy vẻ chế nhạo trong mắt Cố Thừa Đông cô mới cầm điểu khiển chuyển kênh.

 

Cố Thừa Đông chỉ nhếch môi, nhìn chằm chằm cô. Cô giống như con mồi trong mắt anh, chỉ cần anh xuất chiêu, cô nhất định nằm gọn trong lòng bàn tay anh.

 

“Mệt rồi?” Nụ cười của cô chắc chắn rất khiên cưỡng, bởi vì anh không thèm nhìn cô lấy một cái. Cũng tốt…

 

“Vẫn ổn.” Anh cởi áo khoác.

 

“Khó có dịp anh đồng ý ba người ngồi chơi cờ. Anh ấy trước đây vẫn bảo tôi học chơi, nhưng em quá ngốc, không học được.”

 

“Nếu như không muốn nói thì đừnh miễn cưỡng.” Cố Thừa Đông tháo cà vạt, “Em soi gương xem cái bộ dạng hiện giờ của mình đi.”

 

Nghe thấy anh nói vậy, cô bắt đầu hoài nghi bản thân mình lúc này có lẽ đúng là rất khó xử. Có điều nhìn cái dáng vẻ như không có chuyện gì của anh, bực bội trong lòng cô nhanh chóng trỗi dậy.

 

“Hóa ra đã bắt đầu chán em rồi, có phải đã tuyển chọn được mục tiếu tốt để bắt em hạ màn? Trước khi muốn em hạ màn có thể cho em xem hồng nha tri kỷ của tam thiếu gia dung mạo thế nào được chứ, dù sao cũng phải khiến em bại cam tâm tình nguyện.”

 

Cố Thừa Đông bước hai bước tới chỗ cô, nắm lấy cằm cô: “Đừng gấp như vậy, đúng là có chọn người, hiểu rõ em. Nhưng thật xin lỗi, hiện tại em còn đeo cái danh tam thiếu phu nhân này thì cho dù có dị ứng đến mấy cũng không thể bỏ xuống được.”

 

Cô từng mắt nhìn anh.

 

Anh chậm rãi cố sức, quan sát sắc mặt đang thay đổi của cô.

 

Đây đúng là một người đàn ông ghê tởm, cô không còn gì nghi ngờ nữa…

 

“Đừng bao giờ nghĩ đến chuyện thăm dò điểm mấu chốt của một người đàn ông.” Cuối cùng, anh cũng buông tay ra khỏi cằm cô.

 

Tiếng nước trong phòng tắm vang ra, cô vẫn ngồi trên giường.

 

Cô không có bất cứ điểm gì tốt, không hiểu sao bị Cố lão gia nhìn trúng, tự nhiên được gả cho Cố Thừa Đông, bắt đầu một cuốc sống quái lạ.

 

Cô lim dim hai mắt, đèn điện trước mặt vẫn đang sáng chói. Cô cầm điều khiển điên cuồng chuyển kênh, màn hình cứ đen rồi trắng luân phiên nhau, cuối cùng dừng lại ở kênh tin tức. Người dẫn chương trình kênh CCTV đang phát tin tức về việc sự an toàn của phụ nữ không được đảm bảo. Rất nhiều phụ nữ ở đây đều đã bị xâm hại tình dục, bởi vì nguyên nhân chính trị xã hội ở địa phương, đại bộ phận bọn họ đều chỉ có thể im lặng, dẫn đến rất nhiều vụ tự sát, gây một làn sóng giận giữ trong công chúng.

 

Cái vấn đề trầm trọng này lại khiến cô đau đầu.

 

Cô ném cái điều khiển trong tay đi, vì dùng lực quá mạnh mà sau khi va chạm, pin bị tung ra ngoài, bay ra bốn phương tám hướng. Người dẫn chương trình vẫn đang tiêp tục phỏng vấn, cô chạy tới tắt ti vi đi, mặc thêm áo khoác ra khỏi phòng.

 

Vừa ra ngoài thì một cơn gió đêm ùa tới, táp vào mặt cô, lập tức đánh tan cơn buồn bực của cô.

 

Đến chỗ ré, một tia sáng lóe lên trên bầu trời. Dương Cẩm Ngưng đứng tại chỗ một lúc, một bóng đen trong góc tối chậm rãi đứng lên. Cô nhìn lên trời, vô số những đốm sao nhỏ sáng lấp lánh khiến cho bầu trời vốn đen kịt lại chuyển thành sắc xanh sẫm. Bóng cây xa xa chập chời, truyền đến tiếng xì xào của lá cây, cảm giác giống như hồi còn bé cô hay nghe thấy tiếng chuông gió.

 

“Anh.” Cô gọi, phát hiện cảm giác khó thở lại qua về. Cô cắn môi,đến khi cảm thấy đau mới nhả ra.

 

Người đàn ông đứng bên kia bỏ điếu thuốc trên miệng xuống.

 

Cô không nghe thấy âm thanh gì, nhấc chân lên định bỏ đi.

 

Một người bạn của cô từng nói cô là một người theo chủ nghĩa hoàn mỹ. Lúc đối mặt với những điều mình thích, đa số người ta đều sẽ lựa chọn hạ thấp tiêu chuẩn của bản thân mình một chút, nhưng cô sẽ không làm vậy. Cô trái lại sẽ nâng cao tiêu chuẩn hơn nữa, thậm chí không chịu nhượng bộ một chút. Cô cũng sẽ rất nhanh chóng đưa ra quyết định từ bỏ một cái gì, cho dù chuyện này có khiến cô tiếc nuối thì cô tuyệt đối cũng sẽ không hối hận.

 

Cho dù hiện tại không cam lòng, nhưng người bước đi trước chính là cô.

 

Có thể cô chính là một diễn viên, rõ ràng đau đến chết, nhưng vẫn giả bộ bình yên, ưỡn ngực ngẩng cao đầu mà rời đi. Cho dù chỉ là đóng kịch, cô  cũng phải làm cho bộ dạng lúc quay đầu bước đi của mình kiên cường không gì sánh được.

 

Có điều, vận khí của cô lại không được như những nữ diễn viên kia, cuối cùng lại gặp phải một người đàn ông không thể thấu hiểu được nội tâm nhu nhược của cô. Cho dù cô ta có xinh đẹp, có gia thế, nhưng cuối cùng cũng không chống đỡ nổi hai chữ “vận mệnh”.

 

“Tưởng rằng em đã thay đổi.” Người đàn ông bất ngờ lên tiếng ngăn cản bước chân của cô, “Hóa ra là anh đã nhìn nhầm.”

 

Cô đứng tại chỗ cũ năm giây, rồi quay đầu.

 

Một trong những điểm đáng yêu của ban đêm chính là, nó cho phép ta nhìn thấy bóng dáng người kia, nhưng không cho ta thấy được biểu cảm của người đó. Cho nên, ta ở trong bóng tối sẽ có thể không dè dặt mà nói ra bất cứ điều gì mình muốn nói mà không phải lo lắng bị đối phương nhìn thấu.

 

“Em vẫn là em gái của anh thôi, điều này không bao giờ thay đổi.” Nếu như tưởng rằng thay đổi, cũng chỉ là chúng ta nhìn lầm, tưởng nhầm mà thôi.

 

Cô không nhìn rõ ánh mắt anh nhưng biết chắc chắn anh đang nhìn cô.

 

Nếu như không có ánh sáng, chắc chắn cô sẽ không thẻ nào nhìn rõ anh, cũng sẽ không để anh nhìn rõ mình như vậy, thật tốt, vì bọn họ không cần phải giả bộ trước mặt nhau.

 

“Anh muốn hỏi em một câu, mong em thành thật trả lời anh.” Giọng nói của anh rất bình tĩnh, nét mặt nghiêm túc.

 

“Ừm.”

 

“Có phải em có nỗi khổ không thể nói ra?”

 

Cô chưa bao giờ mượn cớ biện hộ bất cứ chuyện gì.

 

“Không có.” Nói ra hai từ này cô mới phát hiện mình đang cười, “Vì sao anh nghĩ em có nỗi khổ tâm? Những kẻ lựa chọn những người có tiền đều nói là có nỗi khổ sao? Em không có, em thật  sự muốn lấy một người đàn ông có tiền có quyền như Cố Thừa Đông. Anh ấy khác anh, anh ấy hiểu được thế gian tàn nhẫn, tất nhiên có thể chấp nhận một người bất kham như em. Còn anh, Dương Nhất Sâm, anh quá sạch sẽ.”

 

Nghe những lời thẳng thừng này của cô, Dương Nhất Sâm nửa ngày không đáp lại được câu nào.

 

Không sai, những điều cô nói không hề có một chút giả dối. Người đàn ông trước mặt cô quá sạch sẽ, nếu như đem mổ xẻ trái tim của hai người bọn họ ra, sợ rằng sẽ trắng đen trái ngược nhau.

 

Dương Cẩm Ngưng quay về phòng ngủ thì Cố Thừa Đông đã tắm xong từ lâu. Anh mặc chiếc áo ngủ màu xám do đích thân cô mua. Vì muốn Tả Tần Phương tin rằng cuộc hôn nhân này cô hoàn toàn tự nguyện, cô đã mua rất nhiều quần áo cho anh để ở đây. Cô vốn không có khiếu chọn quần áo, không biết Cố Thừa Đông hợp với kiểu áo nào nhưng bất luận là đồ gì cô mua về, chỉ cần anh mặc vào là vừa vặn như khuôn đúc.

 

Anh ngồi vắt chéo chân trên giường. Trong trí nhớ của cô, hình như rất hiếm khi cô thấy được bộ dạng như hiện giờ của anh.

 

Ti vi đang phát chương trình rất tẻ nhạt, chẳng có gì đặc biệt, nhưng hình như anh đang xem rất nghiêm túc, khiến cô thầm hoài nghi có phải là bản thân mình không hiểu được sự khoái lạc trong đó hay không?

 

“Tam thiếu gia, có cần em nhắc anh, anh nên kiểm tra lại khiếu thẩm mỹ của mình một chút không?”

 

Cố Thừa Đông quay đầu, lộ ra vẻ mặt nửa cười nửa không: “Anh cũng cảm thấy như vậy.”

 

Cô biết rõ, Cố Thừa Đông đang giễu cợt cô.

 

Cô không tiếp tục so đo với anh: “Có cái gì hay đâu chứ.”

 

“Diễn kịch.” Cố Thừa Đông cầm điều khiển trong tay xoay vài cái, “Em không cảm thấy kỹ thuật diễn xuất của những người này vô cùng xuất sắc ư?”

 

“Không thấy, những người này cho dù diễn xuất thế nào cũng không cần chúng ta bình phẩm.” Dương Cẩm Ngưng cởi áo khoác, chui vào trong chăn, “Hình như hôm nay anh rất rảnh rỗi.”

 

“Như vậy mà em cũng nhìn ra được à?” Anh bấm nút chuyển kênh, “Chẳng trách em không xem người khác diễn kịch được! Những người diễn xuất cao siêu thường không thích xem người khác đóng kịch.”

 

Dương Cẩm Ngưng nhìn chằm chằm người đàn ông ngồi trên chăn: “Xin mời tránh ra.”

 

“Anh còn chưa nói em, em tức giận cái gì?” Cố Thừa Đông đứng dậy, để cô kéo chăn ra, “Có điều hôm nay đúng là anh đã được mở mang tầm mắt, biết được cái gì gọi là diễn xuất thực thụ. Chỉ là không biết Cố phu nhân đã hài lòng với sự phối hợp của ông xã là anh hay chưa?”

 

“Cố Thừa Đông, anh không cảm thấy bây giờ tìm em tính sổ là quá muộn rồi sao?”

 

Cô là loại người nào chứ, những chuyện cô đã trải qua, cô không tin anh hoàn toàn không biết.

 

“Tính sổ? Em quả thực không dùng sai từ.”

 

Cô nằm xuống, không muốn tiếp tục trò đùa nguy hiểm này với anh.

 

Đã quá đủ rồi.

 

Cố Thừa Đông tắt ti vi, nhặt áo khoác cô vừa vứt bừa bãi đặt vào một bên: “Bà xã của anh nửa đêm ra ngoài, chí ít cũng không khoác áo của người đàn ông khác về nhà. Có phải anh nên cảm thấy may mắn hay không?”

Biến yêu thành cưới (Lục Xu) – Ch.5: Sự ấm áp từng có

Chuyển ngữ: Sahara

 

Dương Cẩm Ngưng bị người đàn ông kia đè dưới thân. Cô cảm thấy giống như đang ở trên một con thuyền trôi giữa mưa rền gió dữ, lắc lư liên hồi, không rõ phương hướng, không rõ mục tiêu, cũng không có bất cứ một tiêu điểm nào. Người đàn ông trên người cô giống như cây gậy duy nhất, cố chỉ có thể liều lĩnh bám víu lấy. Cho dù ôm lấy anh ta, cũng vẫn phải chịu gió bão sóng nước dữ dội, cô không có bất kỳ sự lựa chọn nào khác. Cô ở giữa cơn mưa bão này mông lung mờ mịt, không có lấy một chút cảm giác chân thực nào; có lúc như rất tỉnh táo, lại có lúc như đang ngủ, tất cả đều là cảnh tượng như trong giấc mộng.

 

Trong lúc đại não cô còn không có phản ứng gì, anh kề sát thân thể cô, kịch liệt phóng thích khoái cảm như dời núi lấp biển. Cô giống như con diều bị anh cầm dây, anh kéo lại thì không thể bay xa. Ngoại trừ xúc giác, thân thể cô đã hoàn toạn không thuộc về mình. Những cảm giác thỏa mãn chân thực này thiêu đốt từng tế bào trong cơ thể cô mỗi lúc một nhiều. Giống như sự vẫy vùng cuối cùng trước khi bị hủy diệt toàn bộ, cô chống đối không được, cho nên phối hợp tất cả các động tác, quên đi dự tính ban đầu của mình, quên đi tâm trạng lúc này, để mặc cho tất cả bị thiêu đốt thành tro tàn, không sót một cái gì.

 

Cô cho rằng mình sắp khóc đến nơi, nhưng từ đầu tới cuối, cô vẫn cắn chặt môi, không phát ra bất cứ âm thanh gì.

 

“Xem ra em rất rõ ràng, ai ở phòng sát vách.”

 

Cô buông thả hàm răng đang mím chặt của mình, để mặc tiếng thở hổn hển phát ra. Cô không định khắc khẩu với Cố Thừa Đông, có điều rất rõ ràng đây là sự cam chịu của bản thân.

 

Ngọn đèn sáng chưng, không cần nghĩ cũng biết trong mắt người đàn ông này cô có bao nhiêu chật vật khó chịu, cô mơ màng liếc nhìn anh: “Cố Thừa Đông, tôi hận anh chết đi.”

 

Năm ấy kết hôn, ngay đêm tân hôn Cố Thừa Đông đã ra đòn phủ đầu với cô, bỏ đi trắng đêm không về. Một mình cô trong phòng mà vẫn phải bao che cho anh ta, cô cũng không hề cáu giận.

 

Đôi khi đám bạn tốt của Cố Thừa Đông cố ý để lộ ra một vài tin tức, cô cũng có thể đoán được một hai điều. Trong lòng anh chắc chắn có nút thắt, vì cuộc hôn nhân bất đắc dĩ này, chắc chắn anh cũng phải hy sinh người con gái mình quý trọng.

 

Dương Cẩm Ngưng thậm chí hiểu rất rõ, Cố Thừa Đông còn có thể đạm nhiên với cô như vậy là vì anh và người phụ nữ kia vẫn còn qua lại.

 

Cô chỉ là người vợ danh nghĩa, đương nhiên tùy thời mà biết rút lui, không cần tiếp tục chơi tiếp trò chơi này, cho nên cô quyết định không để tâm tới bọn họ.

 

Vậy mà hôm nay, hành vi của Cố Thừa Đông như vậy đã giẫm đạp lên lòng tự tôn của cô, khiến cô không thể dễ dàng  tha thứ.

 

“Anh rất tò mò.” Cố Thừa Đông để mặc ai đó quan sát cơ thể mình, một tay anh nắm lấy cằm cô, một tay chậm rãi vân vê, “Em như thế này, sao lại đả động tới ông nội được? Chẳng lẽ có ẩn tình gì?”

 

Tin tức anh biết không nhiều lắm, nhưng cũng khá đủ, từ cuộc sống hiện tại của cô anh cũng có thể rút ra một vài điều thực tế.

 

“Sao anh không đi mà hỏi ông nội.” Cô không có tâm tình giải đáp thắc mắc của anh.

 

Cố Thừa Đông buông cô ra: “Ngủ đi. Anh không muốn để người ta nghĩ rằng anh đang bắt nạt con gái nhà lành.”

 

 

Đèn tắt, chỗ nằm bên cạnh cũng lõm xuống.

 

Một vận mệnh, đổi lấy cả một đời vinh hoa phú quý.

 

Từ lúc mười bảy tuổi, Dương Cẩm Ngưng cô đã cảm nhận sâu sắc những lời này. Mẹ ruột của cô đã liều mạng cứu sống đứa con trai duy nhất của Dương Lập Hải. Cô mất đi người thân duy nhất, thượng để bồi thường lại cho cô hẳn ba người thân.

 

Biết tin mẹ mình qua đời, cô đang trên lớp học thể dục. Theo quy củ, thầy giáo cho tập hợp lớp, nói vài câu, rồi để cho học sinh tự do hoạt động. Lúc ấy co người báo với cô, mẹ cô xảy ra chuyện, tai nạn xe, cứu giúp vô hiệu, cô đã cấp tốc chạy đến bệnh viện. Đến nơi cô chỉ thấy được khuôn mặt thuần khiết của mẹ, bờ môi khẽ cong lên, dáng vẻ rất bình thản, rất an tĩnh.

 

Người phụ nữ ấy dường như không phải đã chết, mà là từ nay về sau đã lên thiên đường – nơi ấy có tất cả những thứ bà muốn.

 

Dương Cẩm Ngưng trở thành cô nhi tuyệt đối, không cha không mẹ…

 

Lúc ấy Dương Lập Hải và Tả Tần Phương xuất hiện bên cạnh cô, bọn họ giải thích mọi chuyện cho cô nghe. Là mẹ của cô trên đường đi đã cứu sống con trai duy nhất của vợ chồng họ. Bà đã lao ra giữa dòng xe cộ mà cứu đứa bé.

 

Từ lúc biết tin mẹ qua đời cho tới lúc nhìn thấy thi thể mẹ, chỉ có mấy giờ đồng hồ, nhưng cô lại cảm thấy như đã qua cả trăm năm đời người. Tất cả, tất cả mọi thứ dồn nén trong ngực, không thể phát tiết ra, cô muốn khóc, nhưng một giọt nước mắt cũng không rơi ra.

 

Tang lễ mẹ cô là do nhà họ Dương giúp đỡ tổ chức. Không có người thân, cô một mình canh giữ trước linh cữu. Tiền vàng từng mảnh từng mảnh rơi trên mặt đất, tạo thành một đám lửa lớn. Đêm khuya, một mình cô ngồi đó đốt, rồi nhìn ngắm khuôn mặt mẹ. Mẹ cô vẫn vậy, bình thản tựa đang ngủ, chỉ cần cô an tĩnh ngồi chờ là có thể chờ tới lúc bà tỉnh lại.



Biến yêu thành cưới (Lục Xu) –

Ch.5: Sự ấm áp từng có

Chuyển ngữ: Sahara

 

Cô không ngủ, không nằm nghỉ, mãi cho tới lúc thi thể mẹ cô được đưa đến nhà hỏa táng. Lúc linh cữu bị đưa qua cánh cửa lớn kia, cô đã huyễn tưởng, rằng mẹ cô sẽ tỉnh lại, cô tiến lên dìu mẹ về nhà, nói với mọi người, tất cả chỉ là sự lầm lẫn…

 

Nhưng mẹ cô làm sao có thể tỉnh lại như nguyện vọng của cô? Di thể mẹ cô nhẹ nhàng bị đẩy vào hỏa lò.

 

Không còn khả năng như cái huyễn tưởng kia…

 

Cô dựa lưng trên tường, bị người ta kéo ra ngoài, cô ngơ ngác đứng nhìn. Đã từng có nhiều người đưa tiễn thi thể người thân tới đây, họ đều đeo khăn tang, cáng tay để tang chữ hiếu.

 

Còn cô, chỉ có một mình, trông coi người thân duy nhất của mình, không có ai giúp đỡ.

 

Tang lễ của mẹ cô rất đơn giản, không mời thầy cúng, chỉ có một mình cô. Cô yên lặng thu nhặt hài cốt của mẹ đặt vào trong rương, tự tay đưa đến nghĩa trang.

 

Tất cả mọi việc, cô đều một mình trải qua. Cô không muốn tin, rằng trên đời này chỉ còn lại mình cô.

 

Cô vẫn còn đang đi học, cô làm bộ như mọi chuyện chưa từng xảy ra, sáng ngủ dậy cô vẫn tưởng tượng nghe được tiếng mẹ gọi mình.

 

“Ngưng à, Ngưng…” Chỉ có mẹ mới gọi cô như vậy, chỉ có mẹ…

 

Cô bây giờ không còn được nghe ai gọi tên mình như vậy nữa, ngay cả trong giấc mơ cũng không có.

 

Dương Lập Hải và Tả Tần Phương mỗi ngày đều an ủi cô. Tả Tần Phương thường xoa đầu cô: “Bác rất mong cháu trở thành con gái bác, từ lâu bác đã mong muốn có một đứa con gái. Cháu… cháu có thể chấp nhận nguyện vọng của bác không?”

 

Tả Tần Phương cười ấm áp, ánh mắt giống như nhìn con gái. Đó là một đoạn ký ức ấm áp nhất cô từng có.

 

Mười bảy tuổi, cô mất đi mẹ mình, lại có được ba người thân khác, có bố, có mẹ, còn có… một người anh trai.

 

Cô không quen, hai tiếng bố mẹ vẫn nói không ra lời. Bọn họ cũng không gượng ép cô, để cô từ từ thích ứng, không gọi ra lời cũng không sao, gọi cô chú cũng được.

 

Cô tới nhà họ Dương, không nói một lời. Mỗi ngày đều đi học rồi về nhà.

 

Tả Tần Phương đưa cô đi vài lần rồi để cô tự đi một mình. Có đôi khi, cô cứ nhằm hướng nhà cũ mà về, cho tới khi phát hiện mình nhầm đường, lại quay lại.

 

Mỗi lần như vậy cô đều hốt hoảng, rồi lại quay trở về với thực tại.

 

Trong lúc cô vẫn làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, trong lớp không hề có ai phat hiện ra sự bất thường của cô, cũng không có ai biết biến cố trong cuộc đời cô. Cô vẫn giả vờ bình thường, giả vờ không có chuyện gì xảy ra với mình, thậm chí giả vờ với chính bản thân rằng cô không hề giả vờ…

 

Đó là một buổi chiều an tĩnh, sau khi tan học, cô đi bộ về nhà.

 

Nửa kỳ học cuối có một cuộc họp phụ huynh nhưng cô cũng không báo với ai. Tả Tần Phương và Dương Lập Hải không biết cô về sớm, cũng không có ở nhà.

 

Ánh mặt trời đổ xuống, bóng cây nằm ngả trên mặt đường.

 

Cô lại một lần nữa đi lầm đường, quay trở về ngôi nhà nhỏ của mình, đứng yên lặng một mình ngoài cửa,

 

Bên người cô, ánh nắng chiếu xuống, trên mặt đất một vệt bóng dài cô đơn.

 

Cô nghiêng người, nhìn thấy một thanh niên đứng bên cạnh.

 

“Anh đã nói với em tên anh là Dương Nhất Sâm, em còn nhớ không?”

 

Cô chỉ nhìn anh.

 

“Em còn chưa nói với anh, tên em là gì?”

 

Cả buổi chiều hôm ấy, bọn họ ngồi trước cửa nhà. Cô vẫn không chủ động nói tên của mình cho anh biết, anh cũng không miễn cương. Bóng hai người đổ chồng lên nhau trên mặt đất.

 

Mặt trời xuống núi, người con trai mặc bộ đồ màu trắng nhìn cô gái nói: “Khóc đi, khóc xong sẽ ổn thôi.”

 

Đó là lần đầu tiên sau sự cố của mẹ, cô khóc. Lần đầu tiên cô thực sự hiểu rõ, mẹ cô vĩnh viễn rời xa cô.

 

“Anh là Dương Nhất Sâm, anh có thể cho em mượn vai.”

 

“Cẩm Ngưng.” Cô không nói họ, “Cho mượn vai anh một chút.”

 

Nếu như phải trả nợ, cô vĩnh viên cũng không trả hết món nợ ân tình của bờ vai ấy.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor