Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì? Chương 18

Cái bàn này đủ cho bốn người ngồi, trên bàn chất đầy sách vở. Tống An Thần đeo kính đen bộ dạng của một sinh viên, mắt kính gác trên sống mũi thẳng tắp của anh, kết hợp với nước da trắng bóc, giống như chàng trai thanh tú mà mơ màng. Anh và Tiểu Trác Tử một người ngồi một đầu, nhìn rất nghiêm túc, hai cô đến cũng không biết. Triệu Cát Tường đặt mông ngồi xuống cạnh Tiểu Trác Tử, hạ thấp cái giọng oang oang thường ngày, níu cánh tay anh ra: “Cục cưng, còn lâu không?”

Cô đột ngột lên tiếng làm hai người đàn ông vốn tập trung cao độ giật nảy người, cả người Tiểu Trác Tử run lên. Tống An Thần buông bút nhìn phía đối diện. Tiểu Trác Tử nói: “Anh không có hiệu suất cao như An Thần, cậu ấy xong rồi, anh chưa xong. Giờ cậu ấy tìm tài liệu giúp anh.”

Nhất Thế nhìn Tống An Thần, chỉ thấy anh mỉm cười nhìn lại cô, nụ cười nhàn nhạt nhưng nó khiến Nhất Thế không thoải mái. Cứ nghĩ đến tờ xét nghiệm kia cô lại thấy khó chịu.

“Nhất Thế, đừng đứng nữa, ngồi đi.” Triệu Cát Tường thấy Nhất Thế đứng ngây ra vội vàng bảo cô ngồi xuống đối diện mình, bên cạnh Tống An Thần, cũng là chỗ duy nhất còn lại.

Nhất Thế chần chừ một chút, cuối cùng vẫn ngồi xuống cạnh anh.

Cách Tống An Thần gần quá, cô cảm thấy mất tự nhiên, tiện tay cầm một quyển sách lên lật, vô tình lại lật đến trang cấu tạo sinh lý của phụ nữ. Cô chỉ liếc sơ một cái, Tống An Thần ở bên cạnh thì thầm:

“Em không hiểu chỗ nào có thể hỏi anh.”

Cô lập tức ngừng lật, liếc anh một cái. Anh bày ra bộ dạng uyên bác, “Sinh lý học, anh đạt điểm tuyệt đối.”

Tiểu Trác Tử chêm vào, “Hình như bộ môn phụ sản cậu cũng đạt điểm tuyệt đối.”

“Hình như Tống An Thần năm nào cũng được học bổng quốc gia nhỉ, môn nào cũng đứng đầu.” Triệu Cát Tường mơ mơ hồ hồ chen vào một câu.

Nhất Thế nhìn nụ cười ‘không hề gì, đó là chuyện đương nhiên’ treo trên khóe môi ai đó, không khỏi run bần bật, cái tên không phải người này, hiểu biết cấu tạo phụ nữ rõ ràng để làm gì? Cô nghiêng mặt hỏi Tiểu Trác Tử, “Anh học chắc cũng rất giỏi nhỉ?”

“Không bằng An Thần, hì hì.” Tiểu Trác Tử vừa nói tới bản thân thì có chút ngại ngần. Triệu Cát Tường chọt anh một cái, “Sao anh bằng được Tống An Thần nhà người ta, người ta là đệ tử sau cùng của giáo sư Chu cơ mà.”

“Ờ, An Thần, không phải giáo sư hẹn cậu bảy giờ đến phòng thầy một chuyến sao?”

Tống An Thần đứng dậy, tháo mắt kính, cầm một tập tài liệu đưa cho Triệu Cát Tường, “Cô chép dùm A Nguyên một chút, tôi đi trước.”

“Được.” Triệu Cát Tường hơi ngây người.

Nhất Thế cũng mờ mịt, không nghĩ Tống An Thần lại lôi cô theo. Cô đi đằng sau anh hỏi, “Anh kéo tôi làm gì?”

“Thế giới hai người của người ta, em ở đó làm bóng đèn làm gì.”

“Cũng phải.” Nhất Thế gật đầu, “Nhưng, anh có việc, tôi đi đâu giờ?”

“Rất đơn giản, đi gặp thầy với anh.”

“Hả??” Nhất Thế tròn mắt. Cô không quen vị giáo sư Chu kia, đi gặp ông ấy làm gì? Lấy tư cách gì chứ? Hai người ra khỏi thư viện, càng nghĩ càng thấy mâu thuẫn, muốn rút tay ra khỏi tay anh nhưng Tống An Thần nắm rất chặt, cô rút không được.

“Này, tôi đi không hay lắm, không bằng chờ anh ở chỗ nào đó?”

“Với tính hiếu kỳ của em, sẽ chuồn mất.” Tống An Thần dừng bước, quay lại nhìn cô.

“Tôi bảo đảm sẽ ngoan ngoãn ở yên một chỗ.”

“Hử?” Anh nhướng mày, hiển nhiên là quá hiểu cô, cam đoan của cô thường là nói xạo.

“Được thôi, anh không ngại mất mặt thì cứ dẫn tôi theo, thầy anh nhìn thấy anh có bạn bè như tôi chắc chắn sẽ nghĩ anh không có óc thưởng thức.” Bây giờ cô ăn mặc thật sự quá giản dị, so với Tống An Thần thì kém xa lắm.

Tống An Thần ngược lại ôm lấy cô, “Anh tình nguyện.” Nhất Thế ngước mắt nhìn cặp lông mày giãn ra của anh, hoảng hốt.

Đến dãy phòng giáo viên của đại học y A, dường như họ trở thành tiêu điểm, rất nhiều người ngoảnh đầu lại nhìn. Nhất Thế rầu rĩ, bọn họ đặc biệt lắm à? Không phải chỉ là một nam một nữ đi vào phòng giáo viên thôi sao? Mãi đến khi cô nghe thấy…

“Đó không phải thiên tài Tống An Thần sao? Cô gái bên cạnh là ai vậy? Còn ôm nhau nữa?”

“Ơ, không phải là vương tử Tống An Thần mà hoa hậu giảng đường khóa trước La Lạc Thi đeo đuổi N năm cũng chưa được à? Không phải năm đó anh ta nói không muốn yêu đương sao?”

Nhất Thế ngơ ngác. Thì ra hoa hậu giảng đường La Lạc Thi theo đuổi Tống An Thần đến khi tốt nghiệp. Cô cắn răng, thì ra anh đã sớm cùng cô ấy bí mật tư thông rồi. Cô gạt tay Tống An Thần ra, “Bị La Lạc Thi nhìn thấy không tốt, dù sao anh với cô ấy…”

“Anh và cô ấy có con?” Tống An Thần nói dùm cô cái câu khó nói kia. Mặt Nhất Thế trắng bệch, im lặng thừa nhận.

“Em nghĩ nhiều quá.” Tống An Thần khoanh tay trước ngực nhìn cô, kề tai cô nói nhỏ, “Anh kén ăn.”

Chương 18

Ráng chiều quét qua bầu trời xanh lam, rải màu hồng nhạt lên mỗi một tấc trời, khoe ra tịch dương vô cùng tận. Giáo viên đại học y A bắt đầu lục tục ra về, trên đường, người dần dần đông đúc.

Trên đường, có một cảnh tượng rất đặc biệt, bị người nhiều chuyện so sánh với “sự kiện Lư Câu kiều[15]. Vì sao bị bà tám như thế? Là bởi vì vương tử lạnh lùng bị mọi người nghi ngờ là GAY, lúc này bên người có thêm một cô gái bí ẩn, hai người thân mật nắm tay nhau, thậm chí còn ôm nữa.

Hiện tại lại còn ở trước mắt công chúng diễn trò thân mật gần gũi nữa?

Người Tống An Thần hơi chúi về phía trước, hai tay ôm ngực thì thầm bên tai Nhất Thế. Động tác này đối với hai người mà nói là chuyện bình thường nhưng đối với lời đồn đại xưa nay, thật đúng là khiến người ta bể mắt kính. Kết quả tiến triển của sự kiện Lư Câu kiều ở đại học y A là, vương tử lạnh lùng lâu không được bạn trai thỏa mãn, cuối cùng bất đắc dĩ đi gặp bên ngoài.

Tìm kiếm cô gái bí ẩn lại phát hiện không phải sinh viên đại học y A, vì thế càng thắc mắc hơn, tất nhiên đó là chuyện sau này. Lúc này Nhất Thế nghe Tống An Thần trả lời như vậy, không hiểu nổi chớp mắt, “Chuyện này thì liên quan gì việc anh kén ăn?”

Tống An Thần đáp: “Ăn xong một loại thịt hơn nữa còn nghiện rồi thì dị ứng với các loại thịt khác.”

Câu này đối với người mê xem các tiểu thuyết thiếu nữ như Nhất Thế mà nói, nghe là hiểu, tức thì mặt đỏ bừng, khụ khụ vài tiếng, dời đề tài: “Đừng lề mề nữa, đi gặp thầy anh thôi.”

Tống An Thần nheo mắt, đôi mắt đen thẳm mang theo khí thế đặc biệt của anh, không đoạt hồn phách người khác cũng đủ khiến người ta run rẩy sợ hãi. Nhất Thế dời mắt đi, không dám nhìn vào mắt anh, vuốt tóc trên trán mình, nhìn ra chỗ khác.

“Đi thôi.” Tống An Thần cũng không hùng hổ dọa người. Anh hiểu cô quá mà, một con thỏ bị bức bách cũng không cắn người mà xù lông tơ lên giả chết. Trước tiên anh làm cho lông nó láng đã, từ từ mới ra tay.

Nhất Thế nhìn dáng Tống An Thần đi trước, âm thầm thè lưỡi. Nhắc chuyện cũ cô rất sợ, nhớ tới thời niên thiếu bản thân cường bạo trúc mã của mình, sau đó tẩu thoát, nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật. Bây giờ cô sợ nhất không phải Tống An Thần mà là chuyện cũ bị nhắc lại.

Giáo sư Chu đang đọc sách, ngồi trước bàn giấy, đeo một cặp kính lão, tóc hoa râm. Nhìn có vẻ không lớn tuổi lắm nhưng lại mang rất nhiều đặc trưng của người già. Đấy là ấn tượng ban đầu của Nhất Thế khi gặp giáo sư Chu.

Tống An Thần vừa vào, giáo sư liền tháo mắt kính xuống, đôi mắt nhập nhèm chớp chớp, có chút mệt mỏi ngước mắt nhìn Tống An Thần, “An Thần, luận văn nghiên cứu của em thầy đã gửi đi rồi, nếu không có gì bất ngờ chắc hẳn sẽ được chấp nhận thôi. Gần đây bên trường có hỏi thầy, em có muốn ở lại trường làm trợ giảng không?”

“Không ạ, ở bệnh viện tốt hơn.”

Giáo sư Chu tỏ ý đã hiểu, ánh mắt vô tình liếc qua Nhất Thế đứng đằng sau, đôi mắt vốn hơi nheo lại, đợi nhìn rõ người đột nhiên mở to lên, có chút kinh ngạc hỏi: “Ồ, đây không phải bạn gái An Thần sao?” Ông nói xong, híp mắt cười ngoắc Nhất Thế lại gần, quan sát từ trên xuống dưới mỉm cười hiền lành, “Xinh hơn trong ảnh nhiều!”

Nhất Thế hơi ngạc nhiên, ngỡ ngàng nhìn Tống An Thần chỉ thấy Tống An Thần cười trừ nói với giáo sư Chu, “Hôm nay chúng em đều không đi làm.”

Giáo sư gật đầu nói với Nhất Thế, “Tên Diệp Nhất Thế đúng không?” Giáo sư vẫn cười ha ha nhìn cô, Nhất Thế bối rối, đột nhiên thân thiện thế này làm cô không hiểu gì cả, chần chừ một lát đành gật đầu.

“Biết em cũng năm sáu năm rồi, cứ nghe nói An Thần có bạn gái nhưng thằng bé này nói em học ở nước ngoài không thể đến, thầy thấy là không nỡ thì có.” Ông cười sảng khoái, quay đầu nhìn Tống An Thần, “Sao lần này không luyến tiếc nữa, dắt bảo bối của em đến vậy?”

“Con dâu xấu kiểu gì cũng phải gặp cha mẹ chồng, một ngày làm thầy cả đời là cha, đương nhiên muốn dẫn tới gặp thầy rồi.” Tống An Thần nói xạo mà không đỏ mặt, thậm chí mí mắt cũng không nhúc nhích, gương mặt tươi cười rất tây không chút tổn thương.

Miệng Nhất Thế co rúm, cô thật tình tiêu hóa không nổi.

Giáo sư Chu gật đầu hiểu ra, bắt đầu thảo luận vấn đề nghiên cứu với Tống An Thần. Anh ngồi xuống, liếc mắt nhìn Nhất Thế đang đứng nhìn anh, cười khẽ, “Em ngồi trên sofa đọc báo một lát đi, ngoan.”

Cái từ “ngoan” nhả ra khỏi miệng anh, môi mỏng hơi cong, giọng điệu mềm mỏng, người ngoài nhìn vào như có dòng điện chạy qua, làm người ta có cảm giác tê tê. Cái chữ này đối với Nhất Thế mà nói, là cả trăm ngàn volt, trực tiếp đốt cô trong chín ngoài khét.

“Ôi cha, An Thần, thầy biết em không nỡ để bạn gái phơi gió, không chậm trễ vài phút đâu.” Giáo sư Chu giả vờ ghen tị, nói giọng chua chua.

“Không có cách nào, quen rồi ạ.” Tống An Thần cười hết sức tự nhiên, có cảm giác thật sự đã thành thói quen rồi. Nhất Thế nhìn không nổi, trước giờ cô chưa hề phát hiện Tống An Thần còn có biểu hiện không biết xấu hổ thế này, vì giữ thể diện cho anh, cô quyết định im lặng. Cô ngồi trên sofa cầm báo lên đọc bừa, thật ra không lọt chữ nào, lòng nhấp nhổm không yên. Cô len lén liếc nhìn Tống An Thần bên đó, thấy anh nghiêm túc nghe giáo sư giảng bài, không hề qua loa. Thái độ nghiêm túc đó làm Nhất Thế nhớ lại thói quen từ nhỏ tới lớn của Tống An Thần, anh không có hứng thú sẽ không làm nhưng thích thì làm cực kỳ tốt. Mẹ cô hồi đó cứ hay mắng cô bữa đực bữa cái, không có nghị lực như Tống An Thần, cho dù Thái Sơn sụp đổ trước mắt cũng không biến sắc, trước sau như một kiên trì với việc mình làm.

Nhất Thế cảm thấy, nghị lực này của anh, nói dễ nghe một chút là cố chấp, nói khó nghe chính là cứng đầu. Cô không muốn giống anh tí nào. Mũi cô hếch lên rất cao, liếc anh một cái vừa khéo đụng phải anh đột nhiên ngước mắt lên. Anh nhìn cô cười rạng rỡ.

Nụ cười này tuyệt đối không thân thiện, Nhất Thế dám cam đoan.

“Khụ khụ.” Giáo sư Chu thấy hai người mắt đưa mày liếc ho khẽ nhắc nhở. Nhất Thế lập tức rụt đầu đọc báo, lầm bầm rủa Tống An Thần cố tình cười tươi rói như thế với cô.

Cô ráng sức dòm tờ báo trong tay, cảm thấy chẳng có gì thú vị, toàn là thuật ngữ y học, lúc đại học đã tụng rất nhiều rồi, giờ nhìn nữa chẳng có hứng thú gì. Cô đành chống má, nhàm chán nhìn hai vị học giả cẩn thận thảo luận cái gọi là luận văn nghiên cứu.

Càng lúc càng chán, kết quả là ngủ thiếp đi luôn…

Lúc cô tỉnh lại, cô phát hiện mình đang nằm úp sấp trên tấm lưng dày rộng, mũi thi thoảng ngửi thấy mùi sữa tắm thơm mát, tỏa hương thoang thoảng như có như không, làm người ta ngây ngất. Nhất Thế mở mắt, trước mặt cô là cái gáy của Tống An Thần! Cô mím môi, không dám cử động. Bây giờ Tống An Thần đang cõng cô, hai người đi ra cửa trường học, dưới ánh trăng trắng như sữa, lác đác vài sinh viên đi dạo trong trường, dường như là ảo ảnh. Đột nhiên cô cảm thấy trường học lớn như vậy chỉ có anh và cô dựa vào nhau, cùng nhau thong thả đi trong đêm vắng lặng, nương tựa vào nhau.

Nhất Thế nằm phục trên lưng Tống An Thần, đáy lòng đột nhiên thấy ấm áp. Cô thật sự muốn đi mãi thế này, bước vào tòa thành thuộc về anh và cô, cùng nhau sống cuộc sống hạnh phúc của vương tử và công chúa. Đáng tiếc, cô không phải công chúa, vương tử sẽ không thuộc về cô. Cô cùng lắm chỉ là một chiếc Santana rẻ tiền, không thuê nổi tài xế lái Bentley.

Cô thở dài, rất khẽ nhưng bị Tống An Thần nghe được. Ánh trăng tưới qua mắt Tống An Thần, hết sức lấp lánh, còn sáng hơn bất kỳ ngôi sao nào trên trời cao.

Anh là tuýp người, quyết định cái gì rồi sẽ kiên trì đến cùng để đạt được, mặc kệ quá trình đó là tranh giành hay cưỡng đoạt, cho dù mình đầy thương tích anh cũng không muốn buông ra.

Chỉ cần là chuyện anh quyết định.

***

Tống An Thần cõng cô đến bãi đậu xe, đứng cạnh xe anh, dưới tầng hầm rộng rãi, giọng anh có vẻ đặc biệt lớn, “Dậy đi.”

Nhất Thế hết giả vờ ngủ được, mở to mắt, “Tôi dậy rồi.”

Tống An Thần thả cô xuống, mỉm cười, “Ngủ thoải mái không?”

“Cũng được, nhưng mà tay chân bải hoải, bụng muốn nghẹt thở rồi.” Nhất Thế vặn thắt lưng, vẻ mặt mệt mỏi.

“Có phải kinh nguyệt sắp tới rồi không?” Tống An Thần móc chìa khóa xe ra, ấn một cái, nói một câu bâng quơ. Nhất Thế chớp mắt, ngơ ngác mấy giây, mặt đỏ như tôm luộc, cái tên biến thái này, sao anh biết? Cô không nhịn được sờ sờ mông, đâu thấy đỏ đâu.

Tống An Thần phì cười, “Đừng quên, anh được điểm tuyệt đối bộ môn phụ sản.”

Miệng Nhất Thế rúm ró, trợn mắt lườm anh, biến thái, hiểu phụ nữ còn hơn phụ nữ, quá đáng sợ.

Tống An Thần lái xe chở Nhất Thế về khu nhà cô, lần này không tìm cớ bét nhè để lên nhà ngồi nghỉ nữa, thả Nhất Thế dưới lầu liền nghênh ngang phóng đi. Nhất Thế đưa mắt nhìn anh đi, đột nhiên thất vọng chút xíu. Về nhà, phát hiện đã gần sáng, bụng đói meo rồi.

Đây là chuyện gì vậy trời! Nhất Thế đành nấu nước pha mì tôm ăn đỡ. Cô bê tô loạng choạng bò vào phòng khách ngồi trên sofa húp mì. “Sụt” một miếng, “soạp” một miếng, được vài miếng, cô phát hiện phía dưới người đột nhiên ào một tiếng, cô sửng sốt.

Cái miệng quạ đen của Tống An Thần, vừa nhắc một cái, bà con của cô lập tức tới liền. Đau hơn là dì cả mẹ nửa đêm canh ba mò tới cửa. Cô vội vàng bật dậy, chạy vào nhà vệ sinh, càng đau nữa là xảy ra chuyện rồi mà whisper của cô không còn miếng nào. Cô khóc không ra nước mắt, đành lấy miệng đệm lót đỡ, hấp ta hấp tấp quơ đại ít tiền trên bàn chạy đi mua đồ sinh lý.

Siêu thị trong khu chung cư chỗ cô ở không làm việc 24 giờ, lúc cô đứng lặng trước cửa siêu thị, cô gần như muốn hét lên. Nhìn bốn phía vắng lặng chung quanh, cô không khỏi run lên vì lạnh, tối nay không có whisper, cô phải ôm gối trằn trọc rồi. Nhất Thế nghiến răng, ga giường không thể bị bẩn được!

Cô chạy ra khỏi khu, đi qua siêu thị của khu chung cư kế bên mua.

Siêu thị của khu chung cư Lăng Thiên kinh doanh 24/24, chẳng những thế, siêu thị trang trí cực kỳ sáng choang lại rộng rãi, rất giống với một siêu thị tổng hợp cỡ lớn. Mua có bịch whisper không thôi cũng làm cô muốn xỉu, tìm nửa ngày mới tới được khu bán đồ vệ sinh cá nhân của phụ nữ. Nhưng cô nhìn cả ngày trời một dãy “băng vệ sinh cỡ lớn” cũng không thấy whisper của cô đâu. Không những thế, giá niêm yết còn mắc hơn giá bình thường những hai con số. Cô vuốt phẳng mười đồng bị siết trong tay, dở khóc dở cười. Sao bây giờ, loại rẻ nhất cũng mười đồng tám xu, cô không đủ tiền. Whisper cô dùng nhiều nhất cũng năm đồng tám xu, cô luôn xài loại này, đã quen với giá cả rồi, lúc ra cửa cũng không nghĩ nhiều.

Cô bắt đầu sốt ruột, kêu cô về nhà lấy tiền quay lại, lấy mạng cô luôn đi. Cô quay tới quay lui vòng vòng, thử tìm xem có loại nào dưới mười đồng, cuối cùng cô bỏ cuộc, thật sự không có.

Đang lúc ngửa mặt kêu trời thì cô thấy Tống An Thần trong khu đông lạnh?! Cô run run, lúc này gặp phải anh, đến tột cùng nên cầu cứu hay không? Cô đi qua đi lại, tiến hành đấu tranh tư tưởng kịch liệt, tính đánh bạc thì thấy Tống An Thần đẩy xe đồ đứng cách cô không xa, nhìn cô cười mờ ám.

“Phân vân nhãn hiệu?”

Nhất Thế lườm anh, không để ý.

Anh cười ngượng nghịu, “Em cứ việc.” Nói xong quay xe bỏ đi. Nhất Thế thấy người quen sắp đi, nôn nóng lại không dám chạy theo. Cô đang hết sức rối rắm thì Tống An Thần đột nhiên nghĩ đến gì đó quay đầu nói nhỏ với cô.

“Về nhớ nấu nước đường đỏ uống.”

Nhất Thế liều mạng, vọt lên trước, cầm bịch “băng dán cỡ lớn” quăng vào xe đẩy của anh, sau đó ngó sang chỗ khác, “Ồ, cái siêu thị này nhiều đồ ghê, tôi đi mua chung với anh.”

Tống An Thần nhìn chằm chằm món đồ trong xe không chớp mắt, ánh mắt đột nhiên tinh quái, “Đề nghị em dùng loại cotton, dạng lưới không tốt cho sức khỏe bằng.”

Nhất Thế há miệng, cười gượng gạo, “Em trai Tống à, đừng có chuyên nghiệp như vậy được không?”

Tống An Thần không để ý cô, khoan thai quay lại khu đồ nữ, trả món đồ Nhất Thế vất vào xe về lại chỗ cũ, chọn cho cô một bịch hiệu khác bỏ vào, sau đó tự nhiên đi ra. Tư thế tự nhiên mua đồ thành thạo như vậy làm Nhất Thế nghẹn họng. Cô dù cũng là phụ nữ nhưng mua mấy thứ này còn thấy thẹn thùng, một người đàn ông đường đường mà không biết ngượng thế này?

Biến thái! Nhất Thế chửi thầm sau lưng anh.

“Ngây ra đó làm gì? Không phải cùng đi mua đồ với anh sao?” Tống An Thần quay người, bày ra tư thế vương giả.

Nhất Thế “ừa” một tiếng, chạy theo. Không thể không thừa nhận, Tống An Thần có tiềm chất làm người đàn ông của gia đình, không mua thực phẩm đông lạnh, rau, thịt biết lựa chọn đồ tươi mới thế nào, đồ dùng sinh hoạt cũng biết cái gì cần thiết nhất. Lần này mua đồ, gần như đều là dựa trên nhu cầu sinh hoạt. Không như Nhất Thế, mỗi lần đi siêu thị toàn mua đồ ăn vặt linh ta linh tinh hoặc là đồ ăn đông lạnh.

Tống An Thần quả nhiên có phương pháp bảo vệ sức khỏe của mình nha.

Lúc thanh toán, Tống An Thần nói với nhân viên thu ngân, “Đồ này gói riêng ra.” Thứ anh chỉ, là “băng dán cỡ lớn” của Nhất Thế. Nhân viên thu ngân khẽ liếc Nhất Thế và Tống An Thần một cái. Người ta chẳng biểu lộ ý tứ gì, Nhất Thế đã thấy xấu hổ rồi, mặt đỏ bừng nhận lấy cái túi riêng.

Ra khỏi siêu thị, Tống An Thần nói: “Lần sau ra cửa nhớ mang ví theo.”

Thì ra anh biết rồi, quá mất mặt đi >_<. Cô cười khan hai tiếng, giọng yếu ớt, “Tôi cứ nghĩ mấy thứ này không mắc đến thế.”

“Siêu thị này đặc biệt mở riêng cho dân cư khu Lăng Thiên, đồ bên trong hơi mắc.”

Tống An Thần liếc nhìn váy trên người Nhất Thế cùng hai tay trống trơn của cô, không khỏi cau mày, “Em không mang chìa khóa à?”

“Hở?” Nhất Thế chớp mắt, suy nghĩ một chút lập tức trợn mắt lên, than khóc thảm thiết, “Xong rồi, chìa khóa bỏ trong giỏ, quên cầm theo rồi.” Khuya hôm nay cô phải lưu lạc đầu đường xó chợ à? Cô nhìn con đường tối om, cảm giác trước mắt tối lại, rất muốn ngất nhưng ngất không nổi, đành giương mắt nhìn Tống An Thần, “Cho tôi mượn điện thoại, tôi tìm phòng trọ.”

“Phòng trọ gần đây à?”

“Không, hình như ở phía tây thành phố.”

Miệng Tống An Thần co rụt, “Đây là khu đông thành phố, bây giờ mấy giờ rồi, em nghĩ có thể không?”

“Vậy làm sao đây? Trên người tôi không có một xu, điện thoại cũng không có, chẳng lẽ muốn tôi ngủ ngoài đường?” Nhất Thế rất muốn xỉu.

Tống An Thần trầm ngâm một lát, “Qua nhà anh ở một đêm.”

“Hả?” Nhất Thế giật mình lùi lại.

“Em dán một cái băng to như thế, em nghĩ anh có thể làm gì em à?” Tống An Thần đột nhiên mỉm cười nhìn Nhất Thế.

Hình như, đúng! Nhất Thế chần chừ một chút, nhìn Tống An Thần đứng bên cạnh. Sợ gì chứ! Cũng không phải chưa từng ngủ chung, với lại hôm nay cô có dì cả mẹ tới thăm, càng không cần sợ.

Cô ưỡn ngực, bộ dạng hiên ngang lẫm liệt, “Được.”

Tống An Thần mỉm cười, mắt xếch nheo lại, như một con hồ ly.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/