Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì? Chương 15

Buổi chiều trôi qua rất nhanh, sắp tới giờ tan trực. Một y tá chạy ào vào, thở hổn hển “Này, tin lớn đây tin lớn đây.”

Vài y tá trong phòng trực nhìn nhau, tin lớn gì?

“Thì ra em trai bác sĩ Ngôn nằm ở bệnh viện chúng ta đấy.” Nhất Thế thấy mắt mấy cô nàng sáng hẳn lên. Các y tá khác cũng đổ xô lại, “Phòng bệnh nào?”

“Hóa ra là nằm ở phòng bệnh cao cấp G31, nếu không phải em trai anh ấy trốn viện, chúng ta còn chẳng biết đó là em bác sĩ Ngôn nữa.”

Nhất Thế ngớ người, G31? Trong ấn tượng của cô, đêm trực đầu tiên có một thằng nhãi quậy phá ấn bừa chuông, bị cô nhéo cho một chập. Cô chớp mắt lia lịa, thằng quỷ nhỏ ấy là em trai của sư huynh? Tính cách sao khác nhau dữ vậy? Em trai anh hình như bị máu trắng, vừa mới làm phẫu thuật thay tủy không lâu, bây giờ lại trốn viện? Nhất Thế lập tức gọi điện thoại cho sư huynh, đầu kia đổ chuông rất lâu mới có người bắt máy, tiếng Ngôn Hành nghe mệt mỏi, “A lô.”

“Sư huynh, tìm được em trai anh chưa?”

Ngôn Hành trầm ngâm cả nửa ngày không nói, anh không ngờ Nhất Thế biết rồi, càng không ngờ cô vẫn quan tâm anh, anh cười khổ, “Thằng nhóc đó đúng là thần long thấy đầu không thấy đuôi, thành phố này lại lớn như vậy, rất khó tìm.”

Nhất Thế nhìn đồng hồ, còn một chút nữa là tan ca rồi, cô vội hỏi, “Sư huynh, anh ở đâu? Em đi tìm anh.”

“Không phải em chưa tan ca sao?” Ngôn Hành hơi kinh ngạc.

“Còn chưa tới nửa tiếng nữa, mặc kệ đi.” Nhất Thế nói cứng.

Ngôn Hành đầu bên kia lại im lặng một lúc không nói, cũng không biết là đang nghĩ gì. Có lẽ vì ba chữ “mặc kệ đi” của Nhất Thế mà áy náy hoặc là mâu thuẫn. Cuối cùng anh nói “Anh ở… hồ phun nước quảng trường nhân dân.”

“Vâng, em tới liền.” Cô buông đồ trong tay, nói với Triệu Cát Tường ngồi bên bà tám, “Tớ tan ca trước, cái đó… nếu y tá trưởng đi kiểm tra, cậu đỡ dùm tớ một lần.”

Nhất Thế nói xong, chạy ào vào phòng thay đồ, căn bản không cho Triệu Cát Tường có thời gian ý kiến. Đúng lúc Tống An Thần đi kiểm tra phòng bệnh lần cuối trước khi nghỉ, thấy Nhất Thế lướt qua như gió. Anh giật mình.

Bên tai vang lên đoạn đối thoại của các y tá.

“Tôi đã nói Diệp Nhất Thế này có gì đó với bác sĩ Ngôn mà. Coi đấy, vừa nói bác sĩ Ngôn có chuyện là chạy nhanh hơn ai hết, sốt ruột đến thế.”

“Tôi cũng thấy vậy, rõ ràng còn thực tập mà dám chuồn sớm, nếu bị tóm thì thảm rồi.”

“Sợ cái gì, người ta có bác sĩ Ngôn làm núi dựa rồi. Câu một con rùa vàng, đương nhiên phải ân cần nhiều một chút.” Y tá nào đó đặc biệt chua.

Triệu Cát Tường rống to, “Các cô không vừa mắt người ta câu được rùa vàng, vậy đi câu đi, ở đó nói người ta đúng sai cái gì, mắt đều đỏ thành thỏ hết rồi.”

“Cô cũng không phải vậy à, ngày nào cũng chạy đến bàn bác sĩ Tống ăn cơm, nhìn là biết chẳng tốt lành gì.”

“Các cô…” Triệu Cát Tường nổi giận, trực tiếp nổi bão, chỉ nghe thấy tiếng ầm ỹ trong phòng trực. Tống An Thần im lặng quay lưng bỏ đi, bàn tay siết chặt bệnh án, thậm chí bắt đầu phát đau.

Anh bảo cô yêu đương đi, cô thật sự nghe lời đấy chứ. Tống An Thần không khỏi cười khổ, nhưng lòng thì chua xót không thôi. Rõ ràng là chính mình nói, bây giờ nghe thấy sao lại khó chịu thế này. Anh trách cô, trách cô không để ý anh, trách cô, trong lòng căn bản không có anh.

Mà anh không làm được, cho dù lòng cô không có anh, anh vẫn cứ để ý.

Chương 15

Hồ phun nước quảng trường nhân dân. Một người đàn ông cao lớn, ngoại hình rất đẹp mặc sơ – mi trắng đứng trước quảng trường lúc chập choạng tối, hai tay anh đút túi quần, nhìn mặt có vẻ cực kỳ mệt mỏi, chân mày không giãn ra nổi.

Nhất Thế xuống taxi, đưa mắt nhìn bốn phía, từ xa đã trông thấy anh, cô gọi khẽ một tiếng, chạy vội tới.

“Sư huynh.”

Ngôn Hành nghiêng mặt qua nhìn, ánh mắt hơi lóe lên. Anh nhấc chân đi về phía cô, cười nhẹ, “Em cũng to gan thật, không sợ bị đuổi sao?’

Nhất Thế lườm anh, rõ ràng không thích kiểu đùa này, cô đi thẳng vào vấn đề, “Chẳng lẽ anh không biết bình thường em trai anh thích đi đâu sao?”

“Đây là lần đầu tiên nó tới thành phố B, căn bản không rành nơi này. Lần này chạy trốn, hẳn là do mẹ anh coi nó kỹ quá.” Anh dẫn Nhất Thế đi tới bãi đỗ xe, mở cửa giúp cô, sau đó cũng lên xe.

Hai người ngồi trên xe đàng hoàng rồi, Nhất Thế hỏi: “Cậu ấy thích chơi cái gì?”

“Chơi trò chơi, cua người đẹp.”

“Ặc.” Nhất Thế đổ mồ hôi, lần đầu tiên thấy thằng quỷ nhỏ ấy thì bộ dạng đã cà lơ phất phơ, hết tám chín phần mười là bản tính rồi. Cô hơi ngập ngừng, “Vậy chúng ta đi chỗ nào nhiều trò chơi, nhiều người đẹp ấy.

“Khu trò chơi nhiều như vậy, tìm sao giờ?”

Nhất Thế nhớ lại, em trai Ngôn Hành nhìn có vẻ quần là áo lượt, loại con em phú nhị đại như cậu ta chắc hẳn ưa mấy chỗ bóng lộn xa xỉ. Có điều cậu ta còn là trẻ con, trên người được mấy đồng mà hoang phí chứ? Cô không nhịn được hỏi, “Trên người cậu ấy có đủ tiền không?”

“Trước giờ nó không thiếu tiền.” Ngôn Hành cười cười, “Phá gia chi tử điển hình.”

“Vậy anh đi khu giải trí mắc nhất thành phố B đi.” Nhất Thế nói.

Ngôn Hành cười hỏi “Hải Khoát Thiên Không?”

Khu giải trí Hải Khoát Thiên Không là khu vui chơi giải trí toàn diện cỡ lớn, bao gồm hết các mảng ăn uống cờ bạc, một chỗ cực kỳ xa hoa đẹp đẽ, nơi tụ tập của các tầng lớp thượng lưu hư hỏng sa đọa. Thường hay lên đầu đề các trang báo, tất nhiên là trụy lạc và bài bạc. Có điều không biết ông chủ mới lai lịch ra sao, niêm phong không tới nửa năm một tháng trước lại khai trương lại. Tuy mặt ngoài thay hình đổi dạng nhưng bản chất một chút cũng không đổi, chỉ là không có kiểm tra chỗ này nữa mà thôi. Vì thế, người ờ thành phố B đều nói, ông chủ này có chỗ dựa.

Chẳng qua còn là trẻ vị thành niên thì có đến chỗ này không? Nhất Thế tỏ vẻ hoài nghi nhưng Ngôn Hành lại cười, “Thật ra có thể đi xem thử.”

“Phụt!” Nhất Thế >_<, nơi như thế này đàn ông đến thích hợp hơn. Cô há hốc miệng, muốn xuống xe lại ngại, rõ ràng là mình chủ động quan tâm, bây giờ nói không đi chẳng phải là lạt mềm buộc chặt à?

Cô nhíu nhíu mày, đúng là tự chuốc khổ vào thân.

Hải Khoát Thiên Không là khu vui chơi giải trí mang phong cách đặc sắc của thành phố B, không nằm ở khu vực ồn ào cũng không ở ngoại thành. Thành phố B là thành phố phó tỉnh, đầu mối kinh tế trọng điểm, các ông chủ nhiều tiền ở bên ngoài đều mò đến khu giải trí này chơi.

Đến cửa Hải Khoát Thiên Không, Nhất Thế mới biết cái gì gọi là xa xỉ. Phong cách đen tuyền lại cực kỳ chói mắt, cả người bị đèn phản chiếu thành bảy sắc cầu vồng, vòi phun nước nơi cửa màu xanh nhạt, cửa vào vàng óng. Nóc nhà biến ảo điểm xuyết thành bầu trời sao khiến người ta có cảm giác mơ mộng. Hai người vừa dừng xe nới cửa, một phục vụ đã đứng ngay cạnh xe mỉm cười.

Ngôn Hành xuống xe mở cửa cho Nhất Thế, “Lát nữa một tấc cũng không được rời khỏi anh.”

“Vâng.” Nhất Thế xuống xe, gật đầu. Ngôn Hành đưa chìa khóa xe cho nhân viên phục vụ kia, thuận tiện cầm lấy một tấm thẻ khách quý. Nhân viên phục vụ lễ phép nói: “Đậu xe xong, chìa khóa của ngài sẽ được treo ở chỗ tổng đài.”

Ngôn Hành gật đầu, bước lên tấm thảm đỏ. Nhất Thế loạng choạng mấy bước, ánh đèn chói mắt thế này, lại thêm thảm đỏ nữa, sao có cảm giác cứ như minh tinh ấy? Cô bám theo Ngôn Hành, vừa đẩy cửa, ánh đèn màu cam rọi vào mắt làm cô nhất thời không phản ứng kịp, còn sáng hơn bên ngoài mấy lần. Ngôn Hành dẫn cô đến khu sòng bạc, bên trong đủ kiểu cờ bạc, Nhất Thế chỉ biết được có bài poker 5 lá, bài blackjack, bài baccarat và roulette. Ngôn Hành quét mắt nhìn đại sảnh một vòng, lúc ánh mắt anh khóa trên người một cậu nhóc nhìn có vẻ trẻ con đang ngồi nhàn nhã trước bàn chơi blackjack [14] thì sắc mặt anh thay đổi hẳn. Anh đi đến trước bàn blackjack, lẳng lặng nhìn cậu ta.

Nhất Thế bước theo, sắc mặt em trai Ngôn Hành hơi tái, hiển nhiên là chưa điều dưỡng kỹ sau phẫu thuật. Chỉ thấy cậu nhóc có vẻ sành sỏi, bài bản đâu ra đấy, phun ra mấy chữ “đặt bài”, “dừng bài”, “gấp đôi” v.v. Ánh mắt chăm chú lại có sức hút, thật khó mà tin được đây là thằng nhóc nhàm chán ấn chuông bừa kia.

Lúc tiếng vỗ tay vang lên hàng loạt, chỉ thấy cậu ta mỉm cười, thò tay ôm một đống jeton kéo về trước ngực mình. Nhất Thế chớp mắt, nhiều vậy à.

Bên cạnh cô có người xì xầm, “Thằng nhóc này lợi hại thật, hai tiếng đồng hồ mà từ ba ngàn đồng đã thắng tới 50 ngàn tệ rồi.”

Tất nhiên Ngôn Hành cũng nghe thấy, vòng tay im lặng nhìn em trai như cũ. Chỉ thấy em trai anh sảng khoái vẫy một cái, đem mấy chục ngàn tệ vừa thắng được đặt hết, mở ván mới, hiển nhiên căng thẳng hơn lúc này nhiều, mọi người bắt đầu im lặng theo dõi không chớp mắt.

Một lá bài úp được hé ra. Trước mắt cậu ta là lá Q, số rất lớn, rất dễ lật bài. Mà nhà cái là A, ván này lại chơi soft total. Lá A có thể là 1 điểm hoặc 11 điểm, rất có lợi. Hiện giờ chỉ cần xem cậu ta dừng bài hay gấp đôi. Cả bàn đều chọn tiếp tục, liều một ván, còn cậu ta lại không theo lẽ thường ra bài, nói thẳng “dừng bài”.

Vậy cũng có nghĩa là ván này kết thúc, chỉ xem lá bài úp còn lại lớn nhỏ mà thôi. Nhà cái mím môi cười, mở ra lá số 9. Thế cũng tức là 20 điểm, nhà cái trong tay có lá A, 20 điểm là lớn nhất, tức là cậu nhóc phải được 20 điểm. Cậu ta đã có một lá Q là 10 điểm, có thể được 11 điểm chỉ có A, mà được 11 điểm tức là blackjack, tăng gấp 1.5 lần. Nếu không phải A, 50 ngàn tệ kia coi như đổ sông, một xu cũng không còn.

Người xem đều căng thẳng chờ lá bài úp của cậu, người bi quan tất nhiên không ôm hi vọng. 8 tụ bài có được mấy lá A? Đã rút ra một lá A rồi, có khả năng có lá thứ hai không?

Chỉ thấy cậu ta cười ha hả, lật tay, một lá A bích thình lình xuất hiện trên bàn, cả khu Blackjack hoan hô ầm ỹ, Nhất Thế nhìn mà ngẩn người. Vậy là tiền tăng gấp 1.5 lần?

Nhà cái bĩu môi, có vẻ bất lực, “Chàng thanh niên, có triển vọng.”

Cậu ta chỉ đứng dậy, đổi đống jeton giá trị khổng lồ chuẩn bị đi, vừa vặn đối mặt với ánh mắt sâu xa khó dò của Ngôn Hành. Cậu nhóc cười trừ, “Anh.”

Ngôn Hành vỗ vai cậu, bắt cậu đi theo mình một lát. Trước khi đi Ngôn Hành còn không quên dặn Nhất Thế, “Em dạo ở đây một lát, anh đi rồi quay lại.”

Nhất Thế lập tức gật đầu. Em trai anh liếc cô, trợn mắt chỉ cô “Chị… chị…” “Chị” còn chưa nói xong đã bị Ngôn Hành tóm đi. Nhất Thế bật cười, dáng vẻ cô dọa người lắm sao? Cô vô vị nhìn cả sòng bài casino, nhất thời không biết nên nhìn gì cho giết thời gian.

“Ủa? Nhất Thế?” Tiếng một cô gái vang lên sau lưng.

Nhất Thế giật mình, không chắc chắn cho lắm, quay người lại, chỉ thấy một phụ nữ để kiểu đầu búi hot nhất hiện giờ, mặc một bộ váy đen bó sát mỉm cười đi tới chỗ cô.

Giữa hai chân mày khi cười có mấy phần giống, lúc nhỏ Nhất Thế luôn kéo tay Tống An Thần, chớp mắt nhìn gương mặt tươi cười trước mặt, “Mẹ cậu đẹp quá.”. Về sau, mẹ Tống An Thần bỏ đi, di truyền lại gương mặt hại dân hại nước cho Tống An Thần.

Nhiều năm không gặp, bà Tống không thay đổi chút nào, vẫn quyến rũ xinh đẹp như thế, một quý bà sồn sồn đầy hấp dẫn. Mỗi bước đi đều khiến bao nhiêu người quay đầu nhìn như thế.

“Dì.” Nhất Thế ấp úng mất tự nhiên. Năm đó nếu không phải cô một mực giữ lấy Tống An Thần, hiện giờ chắc hai mẹ con đã ở cùng một chỗ.

Bà Tống bật cười, “Người đầu tiên dì gặp khi về nước không ngờ lại là con dâu nuôi từ bé của dì nhỉ.”

Nhất Thế cười gượng. Lúc còn nhỏ xíu, hai nhà hay nói giỡn, từ nhỏ liền định hôn ước cho hai đứa trẻ. Khi ấy cô không biết còn cười ngây ngô gọi bà là “mẹ chồng.” Có điều đã là chuyện lâu, lâu lắm rồi.

Bà Tống đi tới cạnh cô quét mắt một vòng, “Có một mình con đến đây à?”

“Không ạ, đi cùng bạn.”

Bà Tống gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, “Dì về nước hơn hai tháng rồi mà không có dịp nào đi gặp An Thần, hiện giờ nó ổn chứ?”

“Dạ, chắc là rất tốt. Hiện giờ cậu ấy làm bác sĩ ở bệnh viện số 3 của thành phố B, con cũng làm y tá ở đó.”

“Vậy à.” Bà Tống mím môi cười vui vẻ, “Năm đó dì bảo nó học kinh tế. Nó nói cái gì cũng không học ngoài học y, cũng không biết làm bác sĩ có gì hay ho, sau này mới biết là vì cô vợ nhỏ của nó, không nỡ tách ra.” Bà Tống chọc Nhất Thế, “Hai đứa con từ trung học thì quen nhau nhỉ, giờ cũng bảy tám năm rồi, chừng nào cưới đây?”

Nhất Thế ngơ ngác, cũng không biết trả lời thế nào. Một là không ngờ lúc đó Tống An Thần chọn học y vì cô, hai là cô càng không ngờ bà Tống không biết chuyện của bọn họ sáu năm trước.

Bà Tống thấy Nhất Thế kinh ngạc nhìn mình lại hiểu lầm, “Ôi, mấy năm nay dì theo ông chồng người nước ngoài của dì đến Las Vegas công tác, không nghe không hỏi chuyện của An Thần, không phải các con kết hôn rồi chứ?”

“Không.” Nhất Thế hấp tấp xua tay.

“Vậy chọn thời gian kết hôn đi.”

“Hả?” Nhất Thế nói, “Không được, bọn con…”

“Có gì mà không được, tụi con 25 tuổi rồi. Dì biết tụi trẻ các con thích ở chung trước khi cưới, nhưng Nhất Thế à, tuy dì tin con trai dì, toàn bộ tâm tư nó đều đặt nơi con nhưng ở chung nhiều năm, tình cảm mãnh liệt cũng nhạt dần, nếu lại có bầu trước khi cưới, chừng đó mặc áo cưới không được, con có muốn khóc cũng không khóc nổi đâu. Khoảnh khắc đẹp nhất của đời người là lúc mặc áo cô dâu đó.” Bà Tống nói giọng thấm thía nhưng Nhất Thế chỉ cảm thấy đổ mồ hôi lạnh, cái gì với cái gì thế này? Cô muốn thanh minh thì một phục vụ đi tới, “Bà chủ, ông chủ gọi điện thoại.”

Bà Tống liếc mắt, mặt mày lãnh đạm hắng giọng, “Ừ.” Kế đó quay qua cười với Nhất Thế: “Dì bận một chút, hôm khác dì tới bệnh viện tìm con.”

“Dạ.” Cô có phần nản lòng, đưa mắt nhìn bóng dáng bà Tống đến vội vã mà đi cũng vội vàng.

Cô còn chưa giải thích mà, hiểu lầm này quá lớn. Hy vọng lần sau đến bệnh viện tìm bọn họ sẽ không gây ra trò cười gì, bằng không cô thật sự muốn tìm miếng đậu hủ đập đầu cho chết.

Đang lúc cô còn rối rắm, hai người nói chuyện xong quay lại.

“Hi, chị y tá, khỏe không.” Em trai Ngôn Hành đứng cách cô ba bước, vẫy tay. Cô cũng lịch sự giơ tay chào: “Hi, chào em.”

“Phì.” Em trai anh cười to, níu lấy bả vai Ngôn Hành: “Anh, bồ anh chọc vui thật. Làm cô giáo giữ trẻ hợp với chị ấy hơn đấy.”

Ngôn Hành mím môi, rõ ràng cảm thấy buồn cười với cái vẻ “trẻ con hóa” của Nhất Thế. Anh hắng giọng nói với cô: “Chúng ta đưa em trai anh về bệnh viện trước, sau đó anh chở em về nhà.”

Nhất Thế gật đầu.

Trên đường, trong chiếc xe nào đó.

“Này, chị y tá, em tên Ngôn Diễm. Giới tính nam, thích con gái.” Em trai Ngôn Hành ngồi băng sau, chồm người lên trước cười với Nhất Thế ngồi ở ghế phụ.

Mặt Nhất Thế đen sì, “Chị tên Diệp Nhất Thế, giới tính ngược với em, thích nói hùa với em.”

Ngôn Diễm sượng sùng, lẩm bẩm “Chằng trách chị thích kiểu như anh trai.”

Đầu bị đánh một cái thô bạo, Ngôn Diễm tức tối trừng Ngôn Hành: “Em là bệnh nhân, cần phải yêu thương.”

“Yêu thương em nhiều lắm, cho em ăn hạt dẻ đấy.” Ngôn Hành lườm cậu.

Ngôn Diễm nói với Nhất Thế: “Chị Nhất Thế, thấy em chơi blackjack siêu không?”

“Siêu.”

“Thật ra anh còn lợi hại hơn em, toàn là anh ấy dạy em… á!” Ngôn Hành trực tiếp giơ tay lên, đẩy cậu lùi ra băng sau, “Còn không ngậm miệng, anh ném em xuống xe liền đấy.”

Lúc này vừa khéo xe đi qua một chỗ vắng tanh vắng ngắt, Ngôn Diễm lập tức ngậm miệng, nửa ngày sau mới nói: “Chị y tá, anh trai em có bạo lực như thế với chị không?”

“Hả?”

“Thật ra anh ấy là bác sĩ cầm thú, đúng không? Cởi đồ ra là hiện nguyên hình liền.”

Nhất Thế lập tức bị sặc.

“Ngôn Diễm, em mà nói câu nữa thì xuống xe ngay.”

“OK, em câm họng.”

“Em còn biết miệng mình thúi đấy.”

“…” Phía sau giữ im lặng. Nhất Thế không nhịn được bật cười, cô chưa từng biết sư huynh còn có một mặt thế này. Thật ra cô cũng không hiểu anh, trước giờ toàn là cô tìm anh kể lể, chưa từng hỏi qua những việc linh tinh của anh.

Đến bệnh viện, Ngôn Hành ra lệnh cậu nhóc tự giác xuống xe, tự giác về phòng mình. Ngôn Diễm không tình nguyện “ly biệt” Nhất Thế. Ném Ngôn Diễm xong, Ngôn Hành chở Nhất Thế về.

Dọc đường, không khí hết sức yên tĩnh. Nhất Thế nhìn một bên mặt của anh, đột nhiên cảm thấy thâm trầm. Tới cửa khu chung cư, xe dừng lại.

Nhất Thế xách túi, chuẩn bị xuống xe, đột nhiên Ngôn Hành hỏi cô: “Nhất Thế, sao hôm nay em lại như thế?”

“Hả?” Cô không kịp phản ứng.

“Em biết không? Sớm muộn cũng có ngày, anh sợ anh không thể nào kềm chế bản thân được nữa.”

Cô trầm mặc nhìn anh.

“Trúc mã của em là Tống An Thần, đúng không?”

Cô im lặng.

“Em còn yêu anh ta, đúng không?”

Cô vẫn im lặng.

“Anh hiểu rồi, ngủ ngon.” Anh cười với cô một cái, ánh mắt lại như trước, mang theo sự cưng chiều của sư huynh dành cho sư muội. Nhất Thế cắn môi, đột nhiên nhớ đến câu nói của Tống An Thần, “Em đi yêu đương đi.”

Câu này của sư huynh không thể không làm cô nghĩ chệch đi nhưng cô cũng sẽ không coi nhẹ mình, mím môi, chỉ nói một câu, “Tống An Thần, em đã từng yêu.” Nói xong, cô xuống xe đi về nhà mình.

Để lại Ngôn Hành ngồi trên xe ngơ ngẩn nhìn chằm chằm, thật lâu cũng chưa hoàn hồn lại.

***

Trong lòng Nhất Thế rất buồn bực, cô bước nhanh về phía dãy lầu nhà mình. Chỉ thấy dưới lầu một chiếc Bentley mở đèn xe, một người đàn ông nửa ngồi nửa dựa trước đầu xe, ngón tay kẹp điếu thuốc, hai tay gác sau đầu, ánh mắt nhìn xa xăm lên chỗ nào đó trên lầu, trông cực kỳ cô độc. Điếu thuốc giữa hai ngón tay vẫn đang cháy, tàn thuốc rớt xuống đất, dưới chân còn có mấy điếu. Đột nhiên cô nhớ đến người con trai đứng trong bãi đậu xe, mặt mày tươi cười ăn chocolate, dưới chân có một mớ giấy gói màu vàng, ánh nhìn khao khát trong ngày tình nhân năm ấy.

Người cô đã từng yêu…

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/