Đừng yêu tôi! đồ ngốc! - chương 01-> 05

Chap 1

"Ashhhhh! Thiệt là ức chế hết sức mà!"
Nó vừa đi vừa hét lớn, ko những vậy còn dậm chân xuống đất nữa![giống mấy con đin! Keke]
Nó bực mình như vậy vì hồi nãy nó chơi oẳn tù tì với anh trai bị thua, thế là nó phải đi mua kem giữa tiết trời oi bức vậy! mà nhiu đó làm sao đủ làm nó tức bằng việc đi tới đâu cũng hết kem, phải đi xa thật xa mới có kem.[ức chế đúng rồi!]

"Ủa? j vậy ta?" nó thốt lên khi tới bãi đất trống.
Nó thấy một bên gồm mười mấy tên sát khí đằng đằng, một bên là một người con trai trông ngầu cực kì với nón lưỡi trai...rồi j đây, body cực đẹp nữa!
"wow" nó trầm trồ, ngắm mĩ nhân...lộn...mĩ nam.

"đánh chết nó cho tao!" giọng một thằng con trai vang lên.
Rồi típ đó, 10 thằng khác lao lên. chúng đều có chung mục tiêu là người con trai đội nón lưỡi trai đứng trước mặt.
Người con trai đó nhếch mép, cuộc chiến bắt đầu.

Cứ ngỡ sẽ như bao cuộc chiến khác, chỉ có đánh là xong.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, lý trí và lương tâm nó lại xung đột.
Lương tâm: "hãy ra cản lại đi! "anh ấy" chỉ có một mình làm sao đánh lại đc!"
Nó: "đúng! Phải lao ra!"
Lý trí:"lao ra làm j! ngồi đây coi phim ko sướng hơn sao? Hắn đâu phải bạn bè j đâu?"
Nó: "đúng! Ko quen giúp làm j"[con nhỏ 3 phải!]
Lương tâm: "giúp!"
Lý trí: "ko giúp!"
Lương tâm: "giúp!"
Lý trí: "ko giúp!"
...
Cuộc "tranh luận" xảy ra trong 1/100 giây. Não của nó tổng hợp kết quả, truyền kết quả xuống chân...nó lao ra đứng giữa hai bên...~> lương tâm thắng!

"có công an tới kìa!" nó hét lớn, giọng hơi run run...nhắm mắt lại ><
Cứ tưởng nghe 2 từ vĩ đại " công an", tụi kia sẽ chạy tán loạn. nhưng người tính đâu bằng trời tính!
1s...2s...3s...trôi qua...
"mày là ai?" câu hỏi xanh rờn của thằng đại ka ném cho nó.
*chết! tụi nó ko sợ seo?...ngu rồi!><* nó nghĩ thầm rồi từ từ mở mắt.
" hì hì! Hình...hình như mình nhìn lộn...có người mặc đồ màu xanh tưởng công an...thôi! các bạn típ tục " chơi" thong thả nha! Mình đi đây!" nó cười ngố rồi nhanh chóng chạy lẹ ra khỏi đó.
" chắc con nhỏ đó là bạn của thằng kia! Đánh nó luôn cho tao!" thằng đại ka thét lớn.
"hử?" nó ngố mặt ra, rồi nhận ra đang có mấy thằng đang lao tới chỗ của mình, nó ngồi xuống ôm đầu lại, nhưng khổ một đìu là nó đang mặc váy ngắn nên ngồ



Chap 2
"bịch bịch bịch!..." nó nghe tiếng bước chân.
"bốp binh bốp!" nó nghe tiếng da thịt chạm vào nhau một cách...dã man!ui!t
*huhu! Papa mama ơi! Con iu 2 người! Anh trai ơi! em iu anh...nhưng gét anh nhìu hơn [sặc!]! vĩnh biệt mọi người! ông thần chết đẹp trai ơi! tui biết tui hay quậy phá, hay nói xấu người khác, 1 lần...lỡ tay trộm tiền của anh hai đi chơi net, lúc làm kiểm tra thì copy... nhưng chung quy tui vẫn là người tốt! cho tui gặp thiên thần tỉ tỉ, đừng cho tui gặp diêm dương đại ka nhaz! * nó nhắm tịt mắt lại thầm cầu nguyện!
...
" ủa! seo im vậy nè!" nó nói nhỏ. Từ từ mở mắt

Nó ngước mặt lên, người con trai trước mặt nó như có hào quang bởi nụ cười lung linh trên gương mặt hắn, nụ cười đó là dành cho nó!
" này cô bé! Ko ai đánh em đâu! Đứng dậy nào!" hắn đưa tay ra.
Não nó đình trệ trong 15s...20s...30s...
Anh chàng mất kiên nhẫn nói típ: " cô bé!"
"hơ...hở!ờ... ờ! Cám ơn!1" nói rồi nó nắm lấy tay hắn.
Nó nhìn xung quanh, mấy thèng to mồm hồi nãy đang nằm la liệt trên đất kêu oai oái.
Đây là cảnh tượng làm nó hài lòng nhất
" dám đòi đánh ta hả? Keke! gặp nhầm người rồi mấy cưng!" nó nhìn bọn đó, nói. [sặc! tự tin quá đáng! tự tin sai sự thật!]
Rồi như có cái j đó xoẹt qua người nó... "thôi chết!" nó thốt lên.
Hắn ngẩn ngơ ra...ko hỉu nó đang nói j.
" ke...ke...kem của tui! Aaaaaaaa! 15.000 của tui! Chết tui rồi" vừa nói nó vừa chạy đi bỏ lại anh chàng mặt cực ngố!
Có cái j đó màu đỏ nổi bật trên mặt đất, hắn lượm lên... ra là một cái ví.
Là ví của con gái, chắc là của nó, hắn cười khẩy mở cái ví ra liền bị đập vào mắt một hàng chữ màu xanh lá chuối: " tôi tên DƯƠNG TINH MI học tại trường TRẦN LÂM lớp 11b15! ai lượm đc cái ví này mà trả lại tui thì tui sẽ mang ơn suốt đời![nó là người xem tiền như mạng sống của nó!] còn nếu ko trả thì... ta sẽ nguyền rủa mi, ta sẽ giết mi, ta sẽ băm mi ra thành trăm mảnh... cho nên tốt nhất là nên mang trả cho tui! hê hê!"
Hắn đọc mà ko nhịn đc cười! ai mà lượm đc đọc hàng chữ đó chắc...lấy luôn vì nghĩ chủ nhân của nó chắc chắn là một kẻ rất hách dịch. Nhất là mỗi câu nó lại vẽ hình ảnh minh họa.
Nhưng hắn thì khác, nó thật thú vị đối với hắn!
"trường TRẦN LÂM à? Chúng ta còn gặp mặt nhìu đây!" hắn mỉm cười xong bỏ đi.



Chap 3
Cửa phòng nó bật mở một cách thô bạo!
" DƯƠNG TINH MI! anh biết em rất ức chế vì thua anh phải đi mua kem, nhưng có cần phải trả thù như vậy ko? Tại sao lại làm kem chảy hết như vậy chứ?" anh nó - DƯƠNG THÁI HUY tức giận khi thấy nó đem một đống kem...à ko... "nước kem" về sau 45 phút "mất tích".
"hức hức! anh ơi!"
Anh nó giật mình, em gái của mình...một đứa quậy phá... tinh nghịch...loi choi...lóc chóc bây giờ đang ngồi gục trên bàn học, tóc tai bù xù, hai mắt rưng rưng...
Anh nó lo lắng
"em bị j vậy?"
"huhu!hu...hu...hức hức..." như chỉ đợi câu nói đó nó liền òa lên ôm anh nó.
"ờ ờ! Ngoan ngoan! nín! Anh thương!" anh nó vỗ về nó.
"oa oa oa! Mất rồi! cái bóp tiền mất rồi! oaoaoaoa!"
"sặc! vậy cũng la ó om sòm! Cái bóp lúc nào cũng có 5.000 của em đó hả?" anh nó buông nó ra.
"hức hức! 5.000 là cả một gia tài! hồi nãy mua kem! em phải mua thiếu 10.000 lận đó! " nó òa lên.
"sặc tập 2! Vậy cái bóp đó giờ ko có tiền!" anh nó nói, có phần mỉa mai đứa em gái đáng gét của mình.
"ai nói! Huhu! Cái thẻ ATM trị giá 2 triệu bạc! huhu! Em để dành từ hồi cấp 2 đó!"
Mắt anh nó sáng lên.
" 2 triệu!" anh nó suy nghĩ một hồi " cái tờ giấy " hăm dọa" kia em còn để đó ko?"
"ừm... còn"nó lấy tay quệt nước mắt.
"haizzzzzz! Vậy thì em ko còn hi vọng lấy lại rồi! có thằng điên mới trả lại cho em sau khi đọc cái hàng chữ hăm dọa đó!" anh nó chắc nịch nói 1 hơi.
Mặt nó từ xanh chuyển sang tím rồi từ tím chuyển sang đỏ.
"BIẾN! nói chuyện với anh đúng là ko giúp ích đc j cả! BIẾN BIẾN!" tức giận, nó vừa nói vừa đẩy anh nó ra ngoài.
Sau khi đuổi đc ông anh đáng ghét ra ngoài, nó lấy 1 nắm phi tiêu, ném thẳng vào... Bức ảnh của ông anh nó treo trên tường [ dã man quá!], đương nhiên trước đó nó đã vẽ thêm răng nanh, đuôi khỉ, mắt trợn lên, tóc mì gói...
"bụp bụp bụp!" 3 phát dính 3 phát luôn!
Mệt mỏi, nó nằm xuống giường.
Nó nhớ tới cái tên nó cứu hồi chiều... đúng rồi! tại hắn! tại hắn nên nó mới bị rớt ví.[sặc!] chắc lúc nó " cứu" hắn nên nó mới vô tình làm rớt.
"hừ! anh mặc dù đẹp trai, nhưng vì anh nên tôi mất tiền! vì vậy anh là đồ...đáng chết! aaaaaaa! Anh chết đi! Tên đẹp trai đáng chết! TÔI GÉT ANH!"
Sau một hồi " giận cá chém thớt",c-hử-i rủa cái tên đẹp trai kia! Nó cũng thiếp đi...

Chap 4
"một con vịt xòe ra hai cái cánh!
Nó kêu rằng cáp cáp cáp cạp cạp cạp..." Điện thoại của nó reo lên.
" a...lô..." nó còn đang mơ ngủ, trả lời.
"dậy! 10h sáng rồi! đi lẹ tới buổi gặp mặt mau lên con kia! Bộ mày quên rồi hả?"
Giọng nói pha chút giận dữ của con bạn thân làm nó giật mình, hồn từ 9 tầng mây nhập vào thân xác!kerker!t
"tít...tít..." đầu dây bên kia tắt máy.
Nó ngồi trên giường, nhìn ngang nhìn dọc, nhìn tới nhìn lui, nhìn một hồi nó mới nhận ra là mình chưa đeo mắt kính 5-đi ốp của nó!
Nó đi đánh răng rửa mặt, mặt dù nó biết nó đang trễ hẹn nhưng nó cũng chẳng cần nhanh lẹ làm j bởi cuộc gặp mặt này là nó bị ép buộc đi!
Mặc một cái quần short màu đen và áo thun hình khỉ yoyo màu hồng, nó đi ra khỏi nhà cùng chiếc MAX 50![ hô hô! Tuân thủ luật giao thông!]

"kịch" nó dừng lại trước một tiệm trà sữa.
Nó bước vào, nhìn xung quanh tìm kiếm con bạn thân-NHƯ.

" MI! đây nè"
Nó bị thu hút bởi tiếng kêu, quay lại thấy NHƯ đang ngồi cùng 4 đứa con gái và 5 thằng con trai! Chỉ còn thiếu nó là đủ bộ 5 boy vs 5 girl. Vì NHƯ đã có boyfriend neenko tính.

Nó bước tới, 5 thằng con trai nhìn nó ko chớp mắt bởi nó nhìn thật cute với mái tóc xù và đôi mắt to. Chưa kể là đôi mắt ấy màu nâu trông thật thu hút!
Nó ngồi xuống cạnh NHƯ. Buổi " gặp mặt" bắt đầu!
Mặc cho mấy đứa con gái kia giả bộ hiền lành, dịu dàng, nhu mì... trước bọn con trai. Nó thì xem cái bao tử quan trọng hơn cái bọn nhí nhố này.
Sau khi gọi món ăn, nó thì thầm vào tai NHƯ.
"mày ko sợ ông anh tao ghen à? Lại còn đi mở mấy cái "gặp mặt" vớ vẩn này nữa! nhìn bọn kia giả tạo tao mắc ói quá!" [bạn thân của nó và anh trai nó là một cặp đấy các bạn!]

NHƯ mặt xám đi một phần, ánh mắt như có tia lữa điện nhìn nó.
"kịch"
"đây là một phần mì xào của quý khách!"
" ờ ờ! cám ơn...ơ...!"
Nó ngước mặt lên, vô tình nhìn thấy gương mặt người phục vụ...ngạc nhiên...trái đất tròn...thiệt là trái đất tròn mà!
Một người xa lạ, cứ tưởng như ko bao giờ gặp lại, một kẻ thù ko biết tên bây giờ đang đứng trước mặt nó!
Như cũng nhận ra nó, hắn lúc đầu hơi giật mình, nhưng cũng bình tĩnh dành cho nó một nụ cười.
"chúc quý khách ăn ngon miệng!" hắn típ tục cười rồi phong thái bước đi.
Nụ cười của hắn làm nó thêm tức, nhưng với bọn con gái thì xém nữa mất cả lít máu![he he! Sức mạnh của mĩ nam! Hắc hắc!]
"người mày quen à? Đẹp trai quá!" NHƯ cũng ko thoát khỏi vẻ ngoài của hắn!
"quen j chứ! Vì hắn mà tao làm mất ví tiền!" nó tức giận, dọng vô họng mình một nắm mì!
NHƯ thoáng ngạc nhiên nhìn nó, bởi NHƯ biết nó cũng là một đứa mê zai đẹp, ko ngờ lại có thái độ như vậy!
5 phút sau,
"đây là phần khoai tây chiên của quý khách!"
Nó ngạc nhiên, nó đâu có kêu khoai chiên? Người mang đến cũng là hắn, sau một hồi suy nghĩ nó rút ra kết luận là hắn làm vậy là để xin lỗi nó, nên cũng đắc chí nhận phần khoai![sặc!]
Đang ăn, nó phát hiện dưới phần khoai là một tờ giấy, trong tờ giấy ghi: " đợi bạn của em ra về, tôi sẽ trả cho em cái ví! Kí tên: người lượm đc ví của em!"
Mắt nó sáng lên, đôi mắt màu nâu như càng lung linh hơn...nó...nó...tìm đc cái ví rồi!
Rồi nó rảo mắt nhìn quanh tìm hắn thì nhận đc cái nháy mắt từ hắn. nó mừng thầm, bây giờ sự căm ghét của nó dành cho hắn vơi đi một nửa!
*xem ra mi cũng có lương tâm! Hắc hắc* nó nghĩ, rồi đắc ý với suy nghĩ đó, trên môi nó nở một nụ cười " mãn nguyện".
12h, cái đám kia ra về hết, chỉ còn mình nó ngồi lại.
Thật ra tiền trong cái ví mất cũng đc, cái quan trọng nhất là cái ví, vì đó là món quà sinh nhật đầu tiên mà anh nó tặng cho nó. Thế mà hum qua nói chuyện với ổng, ổng lại đưa bộ mặt thản nhiên ra nhìn nó. Haizzzzzzzzzz! Thiệt là nó chán ông anh hết sức!
"chào em!" hắn từ đâu xuất hiện ngồi xuống đối diện nó làm nó hơi giật mình!
" uk! Chào! ví tui đâu!" nó đi thẳng vào vấn đề!
"ừm...nè!" hắn đưa cái ví ra quơ trước mặt nó.
Nó đưa tay ra lấy thì hắn giật lại.
"khoan! Em có ghi trong đây là nếu mang trả lại thì em sẽ mang ơn suốt đời! tôi muốn em trả ơn!"
Nó ngồi gãi đầu...nó có ghi vậy sao? Thấy nó mặt đơ ra ngớ ngẩn. hắn mở ví, đưa tờ giấy là trước mặt nó.
Cái hàng chữ màu xanh lá chuối xuất hiện:
"tôi tên DƯƠNG TINH MI học tại trường TRẦN LÂM lớp 11b15! ai lượm đc cái ví này mà trả lại tui thì TUI SẼ MANG ƠN SUỐT ĐỜI! còn nếu ko trả thì... ta sẽ nguyền rủa mi, ta sẽ giết mi, ta sẽ băm mi ra thành trăm mảnh... cho nên tốt nhất là nên mang trả cho tui! hê hê!"
Nó nhìn rồi nhớ ra là mình có ghi!...mà trả ơn?...hắn muốn j?
Nhận ra cái thắc mắc trong mắt nó, hắn chậm rãi.
"ko có j! anh có 2 vé đi xem phim! Đang thiếu một người! Cho nên mong là người đi cùng là em" gương mặt bình thản, hắn chậm rãi.
Còn nó nhìn hắn như tia lữa điện, j mà đi xem phim chứ! Nhưng... Cũng chẳng thiệt thòi j... hắn nói hắn có vé...~~~> khỏi tốn tiền kekeke![pó tay với nhỏ này!]
"ok!" nó chắc nịch.
Hắn khá ngạc nhiên với thái độ của nó! Nhưng cũng cười rồi chậm rãi "mai, 9h sáng tại rạp!" rồi đưa cái ví cho nó.
Nó cầm ví, đứng lên nhìn hắn.
" quân tử nhất ngôn" xong bỏ đi!
Hắn nhìn theo bóng nó khuất sau cánh cửa, cười như một đứa con nít 3t tìm đc đồ chơi mới. xong, hắn đi thẳng vào phòng quản lí...
"quản lí! tôi nghỉ việc!" hắn dõng dạc.



Chap 5:
Một ngày nữa lại trôi qua, vì bây giờ là hè nên ngoài ăn, ngủ, net, chat chit thì nó cũng chẵng biết làm j. vì nhà nó cũng khá giàu, nhà cũng có osin nên chẳng phải làm j cả. papa và mama nó đang ở bên Pháp bàn chuyện làm ăn và... hưởng " tuần trăng mật"...again!
8h, nó ôm cái bụng đói xuống bếp vì từ khi trở về tới giờ nó đã ngồi trước máy tính hàng giờ liền.
Mệt mỏi, nó nằm lên giường ôm em teddy lăn qua lăn lại.
"một con vịt xòe ra hai cái cánh!
Nó kêu rằng cáp cáp cáp cạp cạp cạp!" đt nó vang lên bài ca " con vịt"
"alo! Tui nè!"
" uk! biết bà nên mới gọi" đầu dây bên kia.
Mặt nó xám đi một nửa!
"hừ! ko có j để nói thì BIẾN!" nó gằn giọng
"éc! Sr sr sr! keke! Tính rủ bà mai đi xem phim thôi! Đc ko?"
"ko đc" nó nhanh chóng trả lời làm đầu dây bên kia hụt hẫng.
" why?"
" nói dắt đi nhanh chóng.
Nó ko kháng cự cứ để hắn nắm, nó ko biết tại sao, chỉ biết nó thấy bàn tay này thật ấm áp, nó thấy rất là an toàn khi ở bên hắn... nó khẽ cười...rồi lắc lắc cái đầu xua đi suy nghĩ đó!
[đấu tranh nội tâm dữ dội nhỉ! Keke!]
Ngoài bãi giữ xe
" xin lỗi! vì tôi mà em bị vậy! nếu tôi ko rủ em đi thì..." hắn thoáng bối rối, hắn nghĩ đây thực sự là lỗi của hắn.
" stop here!" nó nói lớn.
Hắn im lặng
" thứ nhất, cho dù you ko đánh hắn thì tui cũng ko tha cho hắn. Thứ hai, người đồng ý đi là tui ok? Nên đây ko phải lỗi của you, chỉ là một tai nạn!" nó nói khiến hắn an tâm đc phần nào.
Bỗng nó nở nụ cười nham hiểm...
" này! Tôi đồng ý đi coi phim là để trả ơn you. Nhưng giờ you ko mún coi nữa mà tui cũng đã tới đây rồi nên... Coi như tui hoàn thành nhiệm vụ. tui về!" sau khi nói những câu nói xanh rờn đó, nó nổ máy chạy đi ko thương tiếc!
Hắn típ tục ngạc nhiên nhìn nó chạy đi.
*thú vị thật! thật sự rất thú vị! chưa xong đâu DƯƠNG TINH MI à! Chúng ta còn gặp lại nhau đấy!*
Hắn khẽ cười rồi đi vào bãi giữ xe...hơi. 1 phút sau, từ trong tầng hầm, hắn ngồi chễm chệ trên một chiếc xe hơi mui trần màu đỏ bóng nhoáng chạy ra...



Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor