39 Manh Mối - Quyển 10 - Xông vào đấu trường - Chương 23

CHƯƠNG 23

Xung quanh Amy thật chộn rộn. “Coi kìa – tảng đá đó đang mở ra!” “Có một cánh cửa!”

“Sao hồi nãy mình không thấy ta? Nó được giấu diếm thật hoàn hảo khỏi-”

“Chạy đi!”

Amy không thể chỉ ra là ai đã nói vậy. Không có thời gian cho việc nghĩ về chuyện đó.  Một phút trước con bé đang ngồi cạnh Nellie, cả hai đang nhỏng cổ lên cố gắng xem chuyện gì đang diễn ra trên đỉnh vách núi. Phút tiếp theo con nhỏ đã chạy hết tốc lực về phía cánh cửa rộng mở cùng với Madison và Reagan Holt. Giống như cơ thể con bé biết phải làm gì thậm chí trước khi não bộ kịp ghi nhận điều nó thấy: Cửa. Thang máy. Dan. Hamilton. Eisenhower.

Hai người nhà Holt và Dan đang nằm bò trên sàn của thang máy, cách xa khỏi nhau.

Amy không hiểu được vụ này, không phải lúc này khi mà con bé đang phải chạy, né tránh đám bia mộ.

“Tránh đường ra, lũ thua cuộc,” Reagan nói, thúc cùi chỏ về phía mặt Amy. “Hamilton và Ba quay lại vì tụi tao.”

“Và Dan quay lại vì tao,” Amy lầm bầm, hụp xuống né cái cùi chỏ.

Con bé đã hụp xuống đủ thấp – và gần đủ - để con bé quyết định chui thẳng vào cánh cửa thang máy. Ai đó đáp lên trên con bé: Reagan? Không – đó là Natalie. Rồi tới Reagan và Madison vúi xuống ngay sau con bé, đẩy Amy lùi vào sâu hơn.

Tai phải của Amy bị đè dính vào tường, và bàn tay của Natalie thì đang đẩy vào tai trái con bé,

Nhưng con bé có thể nghe thấy tiếng máy kêu bíp bíp và rồi một giọng nói tự động vang lên: “Thang máy sẽ không chuyển động từ điểm này nếu không có sự hiện diện của ít nhất mỗi người trong một chi nhà Cahill. Bước tới tấm gương để quét võng mạc. Nhà Ekat?”

“Vui lòng nào,” Alistair lạnh lùng nói từ bên ngoài thang máy.

Có chút lộn xộn rồi đó – Amy nhòe nhoẹt thấy Mary-Todd bước ra và Alistair bước vào.

Thang máy kêu bíp lần nữa.

“Chấp nhận. Janus?”

“Né đường nào,” Jonah nói.

Amy không thể nhìn thấy, nhưng con bé nghĩ có thể hắn kéo Madison và Reagan ra khỏi thang máy và len người vào.

“Chấp nhận,” giọng tự động vang lên. “Lucian?”

“Có mặt,” Ian nói.

Nó hẳn phải dịch chuyển tới trước máy quét võng mạc vì nghe giọng tự động vang lên. “Chấp nhận. Tomas?”

“Ôi, không,” Eisenhower phải đối. “Có hai Lucian trong thang máy lúc này vì Natalie đang trốn ở đằng sau kia kìa. Không công bằng. Một trong hai đứa mày phải đi ra.”

“Vậy có công bằng không nếu có tới hai Holt?” Alistair hỏi. “Ông và Hamilton?”

“Cái đó khác mà,” Eisenhower nói.

Trong khi Eisenhower phàn nàn, Hamilton đứng lên chỗ tấm gương.

“Chấp nhận,” giọng tự động lại nói. “Madrigal?”

“Cái gì?” Alistair bùng nổ. “Madrigal không phải là một chi của nhà Cahill!”

“Madrigal á?” Lần này là Eisenhower. “Madrigal là đồ quỷ dữ!”

“Ai cũng ghét đám Madrigal!” Ian la lớn.

Tiếng nói trộn rộn lẫn vào nhau, sự phẫn nộ và giận dữ gia tăng theo từng lời nói. Đó là sự thống nhất cao độ nhất mà nhà Cahill có thể biểu đạt trong suốt năm trăm năm qua.

Ngoại trừ việc rằng các chi khác hợp sức giết chết Bố Mẹ.  Amy rùng mình nghĩ. Con bé suýt bị cám dỗ mà hét lên rằng, “Tôi cũng ghét nhà Madrigal!” chỉ để mọi người ngừng lại.

“Dan đã nói với anh lúc ở Trung Quốc rằng nó là một Madrigal,” Jonah nói, giọng nói chuyên trình diễn của hắn bằng cách nào cắt ngang những tiếng la hét của mọi người.

“Dan, em có muốn giả vờ như thế nữa không? Nghĩ rằng em có thể đánh lừa thang máy?”

Nói dối, Amy tuyệt bọng nghĩ về em trai mình. Phủ định đi. Hành động nào. Không an toàn khi nói ra sự thật ngay lúc này.

Bị nghiền nát ở phía sau thang máy, Amy thậm chí không thể nhìn thấy Dan. Con bé hy vọng rằng thằng bé có thể đứng gần tấm gương đủ để nó có thể nhón chân lên một chút và bí mật quét võng mạc.

“Tôi là một Madrigal,” giọng của Dan vang lên mạnh mẽ từ phía trước của thang máy. “Cả gia đình tôi là Madrigal. Kể cả Nellie cũng là một Madrigal. Nhưng nó không phải như mọi người nghĩ. Chúng tôi-“

Nó cố giải thích. Amy nghĩ rằng trái tim mình vỡ vụn, nghe em trai mình nói. Thằng bé thật dũng cảm.

Và thật ngốc.

Tiếng càu nhàu xung quanh tụi nó trở nên rõ rệt hơn và thậm chí càng đe dọa hơn.

“Không!” Eisenhower hét lớn. Giọng lão lớn hơn bất cứ ai – lão đang đứng trước thang máy nhưng đã quay lại. “Tao không chung đội với bất kỳ đứa Madrigal nào! Tao từ chối!”

Mọi người co cụm lại tránh cơn thịnh nộ của Eisenhower, nên Amy có thể thấy tình hình. Con bé thấy Eisenhower túm lấy Dan và nâng nó lên, sẵn sàng tống nó ra khỏi thang máy.

“Không!” Amy hét lên, lao về phía trước.

Nhưng tiếng la của con bé bị chìm lấp bởi giọng tự động phát ra, “Chấp nhận. Tất cả có mặt và được xem xét”

Eisenhower hẳn đã nâng Dan qua máy quét võng mạc đúng ngay góc quét chính xác.

Điều này dường như làm Eisenhower giật mình, lão bước giật lùi, nửa trong nửa ngoài thang máy.

Mọi thứ diễn ra rất nhanh ngay sau đó.

Nellie vượt qua Mary-Todd Holt và đâm một cái gì đó vào tay phải Eisenhower. Amy thấy lóe sáng bạc. Phải chăng Nellie dùng khuyên mũi hình rắn của mình làm vũ khí?

Nellie hét to, “Ông buông Dan ra,” ngay khi viên phi công túm lấy cánh tay trái của Eisenhower. “Thưa ông, thưa ông-“ viên phi công bắt đầu.

Họ điên à? Amy tự hỏi. Nghĩ mình có thể đánh lại Eisenhower Holt bằng một cái khuyên mũi hình rắn và cư xử lịch thiệp?

Nhưng Eisenhower đã quẳng Dan xuống. Lão lùi lại để đối mặt với người tấn công mình. Lão túm lấy Nellie bằng tay phải, và viên phi công bằng tay trái, như thể lão tính táng đầu họ vào nhau.

“Nellie!” Amy la lên, lao về phía trước. Con bé không biết mình có thể giúp gì, nhưng nó phải cố gắng.

Con bé đã quá trễ.

Không phải vì Nellie đã bị thương. Không phải vì Nellie đã tự thoát thân.

Con bé trễ vì, ngay lúc đó, cửa thang máy đóng sập lại.

Và thang máy lao vút lên cao.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/