Nhất đao khuynh thành, chương 01 cont.

Đường kiếm của Đường Mạc rất nhanh, chỉ tấn công không phòng thủ, lấy tấn công làm phòng thủ. Còn loại công phu Thương Dung luyện lại là tu thân dưỡng tính, không chủ động tấn công, nhưng có thể tích cực hóa giải khi mỗi lần nằm trong tình thế nguy hiểm. Tuổi tác của hai người là huynh đệ, đã giằng co rất lâu mà chưa thể phân cao thấp.

Thương Dung biết rõ trong chốc lát thật khó để phân cao thấp, nhưng xem ra tinh thần và hành động của chàng vẫn thoải mái, tự nhiên mà lịch sự, thậm chí nở một nụ cười: “Lai thời vô vật khứ diệc vô, thí tự phù vân qua thái hư”. Miệng chàng nở một nụ cười, kéo tay áo, bước thêm vài bước, thân thủ uyển chuyển, lách người tránh khỏi những đường kiếm sắc bén của Đường Mạc đang nhằm đâm vào yết hầu mình. Đợi cho hai người đứng vững, chàng đã ở sau lưng Đường Mạc.

Đường Mạc quay lưng lạnh lùng cười, ca lên một tiếng: “Bản vô sinh diệt, yên hữu khứ lai!” Khi vừa mở lời thì hai chân đá xuống dưới đất, xoay người chuyển sang tấn công phía bên phải của Thương Dung. Tốc độ tấn công rất nhanh, đường kiếm đi cũng rất lẹ, đẹp. Nhìn giống như đang tấn công phía bên phải của đối phương. Thực chất trong đó ẩn chứa nhiều sự biến hóa, bất luận là đối phương có né tránh như thế nào, cuối cùng cũng khó có thể toàn thây rút lui dưới đường kiếm đó.

Thương Dung không hề kinh ngạc, vai phải né tránh rất nhanh, chân tự động lùi về sau. Trong nháy mắt toàn thân đã lùi lại được hơn một thước, chỉ nghe thấy keng một tiếng. Lưỡi kiếm của Đường Mạc thu lại nhanh gọn, trên đỉnh cuốn một vật, kỳ lạ thay vung đi vung lại cũng không rơi. Chính là chiếc quạt. Đường Mạc nói: “Vũ khí này không cần nữa hay sao?”.

Thương Dung cười lớn: “Quăng xuống một chiếc da bọc xương, giống như cho tuyết sương vào nồi lẩu vậy”. Lúc chàng nói đến từ “xương”, chàng đã tiến lại gần đối phương từ lúc nào không biết, khi nhắc đến hai chữ “tuyết sương” một ngón tay đã điểm vào huyệt chính trên ngực Đường Mạc. Chiếc quạt đã bị thanh kiếm lấy đi, lại nhẹ nhàng trở về trong tay của chàng.

Chiếc quạt xoay tròn một vòng rất nhanh giống như chiếc nhẫn ngọc xoay quanh tay chàng. Chàng lại lịch thiệp, hòa nhã đứng trước mặt. Dáng người Thương Dung đẹp như ngọc, cầm chiếc quạt mà nói: “Đường huynh, còn đánh nữa sao?”.

Ánh mắt Đường Mạc rất lạnh lùng, miệng ca lên mấy câu: “Băng hà phát diệm, thiết thụ hóa khai!” nhưng không phải là câu thơ mà lại là đường kiếm. Nhìn thấy ánh sáng của thanh kiếm di chuyển, một đường ánh sáng như đã bị phân ra làm mười đường, một trăm đường, giống như băng hà mãn thiên, thiết thụ thịnh phương, làm cho người ta khi nhìn thấy sự phong tỏa của luồng ánh sáng này mà nghẹt thở.

Thương Lục thất thanh kêu lên: “Thiếu gia, cẩn thận!!”.

Thương Dung không hề nao núng, trong chốc lát đã xoay mình. Đột nhiên chiếc quạt khép lại, những cánh quạt đã bị kiếm làm rách, thân quạt lật ngược lại. Tất cả chỉ dựa vào những nan quạt rất mỏng manh. Sự biến hóa này càng nhìn càng thấy tuyệt diệu, thay đổi vị trí, thời khắc không thể tốt hơn. Thân thủ cũng quyết không né tránh như vậy. Bị lật ngược người, chàng dường như vẫn có tâm trạng để cười và nói rằng: “Táp thủ uy âm tiền, kim niễu giao thiên bích”.Đường Mạc đương nhiên không chịu để chàng như vậy, giọng trầm trầm ca lên một tiếng: “Tiễn dĩ li huyền, hư không trụy địa!”. Thanh kiếm lật ngược, khiến cả người Thương Dung lẫn chiếc quạt bay lên, những gì mắt nhìn thấy cũng giống như chàng dự đoán sẽ có một việc kinh thiên động địa.

Thương Lục vẫn chưa kịp vỗ tay hoan hô để cổ vũ cậu chủ. Dường như đã quên đi lập trường của chính mình, làm việc này giống như đang chúc mừng Đường Mạc vậy!Thương Dung làm sao có thể để mình làm văng chính mình ra. Chàng chỉ mượn lực để dậy thôi, người lật ngược lại, bay nhanh như chim hồng. Lại một lần nữa tránh được lưỡi kiếm, lần này là đứng một chân, mũi giầy nhẹ nhàng đặt trên mũi kiếm. Bất luận là Đường Mạc làm thế nào, nhất thời cũng không thể nào khiến chàng văng ra được. Toàn thân như một con diều bay lượn trên không trung. Chiếc quạt phật một cái rồi mở ra, Thương Dung tự tại nói: “Nếu hỏi nơi nào an toàn nhất, nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất”.

Nghe thấy câu nói của Thương Dung, trong ánh mắt Đường Mạc có chút lạnh lùng, sắc nhọn, nhưng cuối cùng cũng nở một nụ cười đầy hàm ý, đôi môi mỏng mím chặt, bình thường nó thể hiện sự kiên cường, lạnh lùng, nhưng hôm nay, nụ cười làm cho khuôn mặt u ám đó trở nên tuấn tú lạ thường, khiến người ta không dám nhìn trực diện, chỉ nghe chàng nói: “Ta không phải là cỏ non thì sẽ là núi đao.Thương huynh, lần sau nên thay đổi một chút đi”. Lời vừa dứt thì chàng đã thu tay lại. Thu kiếm mở kiếm đều rất bất ngờ, khiến đối phương không kịp trở tay.Thương Dung nhẹ nhàng tiếp đất. Từ từ đi lại bên cạnh Thương Lục, thở một tiếng, rồi nói với cậu ta rằng: “Tiểu tử, ta quên nói với ngươi một câu: Quan kỳ bất ngữ chân quân tử”. (Lúc người khác hạ cờ xuống, những người bên cạnh đứng xem không được nói gì, để cho người ta tự phát huy, đi theo con đường của chính mình, thì những người đó mới gọi là người quân tử – ND). Đầu Thương Lục lại phải ghi nhớ thêm một câu nữa!

Đột nhiên nghe thấy tiếng vỗ tay, giọng nói lanh lảnh vang lên: “Thật lợi hại, thật lợi hại! Sao lại không đánh nữa?”. Tiếng nói như tiếng chim oanh, ba người đồng loạt quay lại nhìn. Hóa ra đó là u Dương Minh Châu, một cô nàng rất ngây thơ. Cô nương này chắc khoảng mười bốn, mười lăm tuổi, nước da trắng như tuyết, lông mày đẹp tựa vẽ, mặc một chiếc áo màu xanh nhạt, trên cổ đeo một chuỗi minh châu, dưới ánh sáng phát ra thứ hào quang rực rỡ, chắc chắn là một vật rất quý hiếm.

Nàng nhảy vài bước rồi đi tới, đôi mắt to long lanh nhìn Thương Dung mấy lần, rồi lại chuyển sang nhìn Đường Mạc, nói: “Kiếm pháp của chàng thật lợi hại!”. Ánh mắt ấy xoay một vòng, nói với Thương Dung rằng: “Chàng cũng rất lợi hại đó!”. Trong lời nói có chút tự hào, nàng biết rõ rằng thân pháp của hai người khác xa người thường. Nhưng miệng nàng nói chỉ là lời đánh giá “rất lợi hại”.Thương Dung cười: “Nhận được lời khen ngợi, rất vinh hạnh”. Chàng nói hai chữ vinh hạnh, nhưng biểu hiện lại như bình thường, không cảm thấy chút vinh hạnh đặc biệt nào cả.

Minh Châu đương nhiên không nhận ra nhưng Thương Dung cũng rất chu đáo thể hiện phép lịch sự, làm nàng ấy hài lòng. Nàng đợi rất lâu cũng không thấy Đường Mạc có biểu hiện gì, liền hỏi: “Chàng tên gì vậy? Này, hỏi chàng đó!”. Nhìn vào đối phương, nhưng chỉ thấy khuôn mặt lạnh lùng mang nặng sát khí, không chút biểu cảm, lạnh lùng hắng giọng một tiếng: “Vừa rồi còn thấy chàng lợi hại, nghĩ kỹ lại cũng chỉ có thế thôi!”.

Đường Mạc cũng không thèm để ý, quay người định bỏ đi, đúng lúc đó, Thương Dung đột nhiên hỏi: “Cô nương, tên nàng là gì?”.

u Dương Minh Châu vốn cho rằng câu hỏi đó là dành cho nàng, đang định hất cằm lên trả lời: “Ta tên…” Hai chữ Minh Châu chưa kịp buột ra khỏi miệng, Đường quản gia đứng bên cạnh đã trả lời: “Cô ấy tên là Đường Duyệt”.

Đường Mạc chau mày, quay người lại nhìn, quả thật thấy Đường Duyệt sớm đã ngay ở bên, nhẹ nhàng đứng bên người quản gia. Xem ra không biết đã đến từ lúc nào, nhưng lại không hề nhận ra. Sự chú ý của họ dồn hết vào cô nương mặc áo xanh kia, hoàn toàn không để ý tới sự có mặt của nàng.

Câu nói u Dương Minh Châu định nói đã bị ngắt quãng, ánh mắt dần tập trung vào cô nương đứng đằng sau người quản gia. Ánh mắt thi thoảng lại chú ý tới nàng, phát hiện ra cả người nàng ấy đang sợ hãi, liền ngoảnh đầu nhìn Đường Mạc, phát hiện ra ánh mắt của chàng cũng đang chú ý tới nàng ấy, trong lòng nàng gợn sóng, liền đi tới, nở một nụ cười nói với Đường Duyệt: “Cô nương hái hoa anh đào à, cho ta nếm thử được không?”. Nàng bình thường không bao giờ nói chuyện nhẹ nhàng với một cô nương xa lạ như vậy, hôm nay không biết tại sao, tất cả lời nói đều rất khách khí và hòa nhã.

Đường Duyệt nhìn nàng ấy, những bông hoa anh đào trong tay nàng đưa ra rất cẩn trọng.

u Dương Minh Châu vừa đưa bàn tay trắng như tuyết ra nhận, đột nhiên nhìn thấy tay của Đường Duyệt, lập tức lùi lại một bước: “y dà, tay cô nương thật bẩn quá, ta không ăn nữa…”.

Đường Duyệt đờ người ra một lúc, từ từ rút tay lại. Nàng trèo đi trèo lại trên cây, tay hẳn là đã bị bẩn.

u Dương Minh Châu vừa cười vừa đá mấy hòn đá, không quan tâm mà nói rằng: “Hay là như thế này, cô nương đi rửa tay cho sạch, rồi về lấy cho ta ăn!”.

Thương Dung đứng nhìn Đường Duyệt, phát hiện ra trong ánh mắt của nàng không buồn không vui, thậm chí cũng không có chút gì tức giận, dường như đã bị người khác từ chối, ức hiếp, bắt nạt nhiều lần. Trong lòng chàng cảm thấy có chút gì đó bất an, hay do tinh thần nàng ấy lúc đó rất bình tĩnh, bình tĩnh tới mức chàng không thể nào hiểu được.

Chàng bước lên trước một bước, nhận những bông hoa anh đào từ tay nàng: “Những bông hoa anh đào này rất ngon, cho ta hết nhé!”.

Đường Duyệt nhìn chàng, rồi lại nhìn lòng bàn tay trống rỗng của mình, ánh mắt đột nhiên có sự thay đổi. Đôi mắt của nàng vốn dĩ giống như một dòng nước chết rất yên tĩnh trầm lắng, ngay lập tức trở thành một dòng nước sống động rất đẹp, rất trong sáng nhưng rất khó hiểu, đôi mắt thâm trầm ấy nhìn Thương Dung, nở một nụ cười rất khẽ, mang đậm sự cảm kích.

Thương Dung nhất thời đứng ngây ra, đột nhiên lại cảm thấy Đường Duyệt rất giống một người, nhưng khi nhìn kỹ lại thì không còn tìm thấy bất cứ dấu vết nào, chợt nghĩ: “Sao lại như vậy? Có lẽ nào hoa mắt hay sao?”.

Mặt trời dần buông, sự yên lặng của Đường Duyệt là vàng. Thương Dung cười thầm. u Dương Minh Châu trong lòng không vui. Đường Mạc đứng bên cạnh với ánh mắt lạnh lùng. Quản gia Đường gia và Thương Lục nhìn nhau cười sầu não.

Từ nhỏ u Dương Minh Châu đã được bố mẹ nuông chiều, lớn lên trong sự cung phụng của nhiều người, khó tránh khỏi khi gặp sự lạnh lùng như thế này mà không làm cho nàng buồn. Cái miệng nhỏ cong lên, giậm chân, không thể khống chế nổi bản thân, liền ném ánh mắt sắc nhọn vào Đường Mạc, vốn muốn làm gì đó, không hiểu tại sao, mặt lại đỏ lên trước. “Bây giờ cô nương đi rửa đi, ta muốn ăn ngay bây giờ!” Nàng đột nhiên hắng giọng và nói.

“Châu Nhi, không được vô lễ!” Đúng lúc đó, xuất hiện hai người trung niên đi ra từ phía sau lùm cây. Người đàn ông thân hình uy vũ cao lớn, giọng nói sang sảng. Lại còn nghe thấy tiếng người phụ nữ nhẹ nhàng nói: “Nha đầu này, làm chúng ta phải đi tìm! Một mình làm sao lại chạy tới nơi này?”.

m thanh vừa dứt, u Dương Minh Châu đã tiến gần lại, giống như một chú chim non dựa sát vào người phụ nữ kia, nũng nịu: “Mẫu thân, con có chạy lung tung đâu!”. Nàng nói với mẫu thân nhưng mắt lại nhìn Đường Mạc.

Người quản gia vội vàng tiến lên trước, thay hai bên giới thiệu. u Dương Minh Châu đến từ sơn trang u Dương ở hồ Đại Minh. Phụ thân là chủ nhân của sơn trang u Dương, u Dương Tiếu Thiên, mẫu thân là nữ hiệp phái Nga Mi tên Lý Hồng. Nhắc đến Nga Mi đương nhiên là một phái danh môn chính thuận nổi tiếng khắp trong thiên hạ, sơn trang u Dương cũng là phi đồng đẳng nhàn. Gia đình u Dương Tiếu Thiên lấy việc trừ ác hướng thiện làm phương châm, người trên giang hồ nói ông có khí phách của phụ thân ông, ca ngợi ông rất nhiều. u Dương Minh Châu xuất thân từ gia đình như thế, nghiễm nhiên nhận được sự nuông chiều, kiêu ngạo một chút cũng là một điều rất bình thường.

Đường Mạc với thân phận là chủ nhân, đương nhiên cũng phải tiếp chuyện họ mấy câu. u Dương Minh Châu đứng bên cạnh phụ mẫu, tròn mắt nhìn vẻ nho nhã lễ phép. Đường Mạc bây giờ với Đường Mạc lạnh lùng vừa nãy dường như là hai con người hoàn toàn khác nhau. Nàng mím chặt môi, cũng không biết đang nghĩ gì nữa.Thương Dung quay lưng lại xoa đầu của Đường Duyệt, “Nàng trèo từ trên cây anh đào xuống à?”.

Đường Duyệt gật đầu trông rất dễ thương, chăm chú nhìn Thương Dung rất lịch sự với nàng. Bên cạnh, phu nhân u Dương đang nói chuyện không ngớt với Đường Mạc, ngoài Đường Mạc thi thoảng liếc nhìn ra thì không còn ai chú ‎đến tình hình lúc bấy giờ.

“Hoa anh đào… không ngọt”.

Thương Dung ngạc nhiên tròn mắt nhìn Đường Duyệt nói câu nói này, liền ngậm chặt miệng lại. Chàng không nín nổi cười phá lên: “Đúng rồi, đúng là khó ăn đấy”.

Đường Duyệt chớp chớp mắt, gật đầu.

“Đường đại ca, kiếm pháp của chàng rất lợi hại, có thể dạy ta được không?” u Dương Minh Châu đột nhiên mở lời, đôi mắt biết nói của Đường Duyệt đột nhiên sáng lên, nhìn chằm chằm vào Đường Mạc. Vẻ mặt, hình dáng, ngay cả đến Thương Dung cũng nhận ra, đối với kiếm pháp của Đường Mạc, nàng cũng rất ao ước.

Thương Dung thấy buồn cười, loại người như Đường Mạc, để chàng ta đi dạy võ cho một cô nương, không bằng lấy mạng chàng ta còn dễ hơn.

Quả nhiên, vừa nghe thấy câu nói đó, Đường Mạc đã ngay lập tức trả lời: “Thật xin lỗi, bí kíp gia truyền, không thể truyền cho người ngoài được”.

Câu nói này vốn dĩ không sai, bất kỳ một thế gia võ công nào cũng đều có một tuyệt kỹ của riêng mình, không thể truyền cho người ngoài. Nhưng u Dương Minh Châu chỉ nói vậy thôi chứ chưa chắc đã thực lòng muốn học. Đường Mạc có thể dạy một bài qua loa cho có lệ là được. Nếu cô nương ấy thực tâm muốn học, cũng chỉ là sở thích của một cô gái, dạy chút ít võ công cũng không có chút khó khăn gì.Hà cớ gì mà phải lạnh lùng từ chối thẳng thừng như vậy? Trong chốc lát gương mặt của u Dương Tiếu Thiên bỗng trở nên khó coi, thần sắc cũng thay đổi. Nhưng ngược lại, Lý Hồng không như vậy, khuôn mặt đẹp như hoa đào ấy quay sang nói với u Dương Minh Châu rằng: “Con gái ngốc ơi, ai lại vừa gặp mà đã đòi học kiếm pháp gia truyền nhà người ta rồi. Đường đại ca của con khoan dung độ lượng, không thèm tính toán với đứa con gái như con. Nếu không, mắng con vài câu cũng đáng, mau mau đi xin lỗi người ta đi con!”.

Nữ hiệp phái Nga Mi này quả nhiên không phải là một nhân vật bình thường, vài câu nói như trách móc u Dương Minh Châu, nhưng lại ngầm ám chỉ Đường Mạc không đủ rộng lượng. Đường Mạc nhận ra được ý nghĩa trong câu nói của bà ấy, nhưng đáng tiếc trên mặt chàng không có chút xấu hổ nào như đối phương mong đợi, có chăng chỉ là một nụ cười rất nhạt: “Đường Mạc đường đột, xin thứ tội”.

Lý Hồng còn định nói gì đó nhưng bị u Dương Minh Châu kéo nhẹ vạt áo. Bà khẽ gật đầu rồi chuyển chủ đề sang hỏi tình hình của Đường Gia Bảo.

Đường quản gia đứng bên cạnh, thi thoảng nói thêm vài câu vào những lúc thiếu gia trả lời một cách lạnh lùng. Cuộc nói chuyện như vậy, không khí cũng không đến nỗi nhạt nhẽo. Vẻ mặt của u Dương phu nhân cũng đã giãn ra, u Dương Minh Châu đã vui lên nhiều, không ngừng nhìn Đường Mạc.

Nhưng Đường Mạc thi thoảng lại nhìn sang phía Thương Dung, ánh mắt dường như không thể không để ý đến Đường Duyệt. u Dương Minh Châu thở nhè nhẹ nhìn Đường Duyệt, nhìn đi nhìn lại, cũng chưa nhìn ra có gì đặc biệt cả. Đột nhiên nghe mẫu thân nàng nói: “Nói như vậy, cô nương đứng bên kia có phải là con gái của Đường phu nhân hay không?”.

Mặt Đường Mạc bỗng ngây ra, Đường quản gia cười và nói: “Đúng vậy, Đường Duyệt mới tới được một năm, còn nhút nhát lắm”. Ẩn ý trong những lời nói của quản gia là xin u Dương phu nhân đừng tìm nàng để mong nhận được sự chào hỏi. Nàng không quen lộ diện trước mặt người lạ. Vợ chồng u Dương Tiếu Thiên nhìn nhau một lát. Mặc dù đều rất hiếu kỳ với xuất thân của Đường Duyệt, nhưng đã nghe được chuyện không hay thời còn trẻ của Đường Tứ phu nhân nên đành đổi sang chủ đề khác. Chỉ có u Dương Minh Châu khi nghe thấy nhắc đến Đường Duyệt trong lòng thấy lo lắng, khẽ kéo tay áo mẫu thân và nói: “Mẹ, con muốn chơi cùng cô nương đó, có được không?”.

Con gái đầu, Lý Hồng khó sinh, đứa bé qua đời khá lâu sau mới sinh được u Dương Minh Châu, sau này cũng không sinh thêm nữa, dành hết tình yêu thương cho đứa con gái này, mọi việc đều theo ý của nàng. u Dương Minh Châu sinh ra như châu như ngọc, dung mạo được thừa hưởng những nét đẹp của cả phụ thân và mẫu thân. Tuy tuổi còn nhỏ nhưng dung mạo xinh đẹp vô chừng. Trong mắt của Lý Hồng đương nhiên là bà rất yêu thương và nâng niu. Mỗi lần con gái làm sai, u Dương Tiếu Thiên muốn quản giáo, nhưng không thể làm nổi bởi những lời cầu xin hết sức mềm mỏng của người vợ yêu, chỉ đành nói nặng nói nhẹ vài câu, lâu dần Minh Châu thành quen, không sợ gì cả.

Chính vì vậy, Lý Hồng làm sao có thể nói không với đứa con gái bảo bối này, quả nhiên bà cười và nói với Đường Mạc rằng: “Từ nhỏ Minh Châu không có người chơi cùng. Khi gặp một cô nương cùng tuổi, tâm trạng thấy rất vui, không biết ý của Đường cô nương thế nào?”.

Đường Mạc đang lúc không muốn có thêm phiền hà với u Dương Minh Châu nữa, bèn nói: “Đường Duyệt, muội chơi cùng u Dương cô nương đi, nhưng đừng đi quá xa đó”.

Đường Duyệt ngây người ra một lúc, không hiểu tại sao họ lại đột nhiên nhắc đến tên mình, càng không biết tại sao Đường Mạc bảo nàng đi chơi cùng u Dương Minh Châu. Nàng làm sao nàng có thể đứng bên cạnh cô nương đó chứ? Nàng đứng chôn chân, giống như một đứa bé bằng gỗ vậy.

u Dương phu nhân nhìn nàng, băn khoăn làm sao cô nương ấy lại đứng bất động như vậy, một dáng hình ngốc nghếch.

Không đợi Đường Duyệt trả lời, u Dương Minh Châu đã kéo nàng đi.

Đường Mạc rõ ràng là nhìn thấy Đường Duyệt bị kéo đi, hờ hững chau mày lại.Thương Dung lúc đó cũng nhìn thấy, cho nên lúc Đường Mạc quay sang nhìn chàng, chàng gật nhẹ một cái, rồi theo sau họ.

Hai cô nương ngồi rất sát nhau, u Dương Minh Châu hỏi: “Đại ca của cô nương bình thường không thích nói chuyện hay sao?”.

Đường Duyệt rất lâu sau mới có phản ứng, hai chữ “đại ca” trong miệng nàng ấy chỉ Đường Mạc: “Vâng”.

“Kiếm pháp của chàng ấy thật lợi hại, cô nương có như vậy hay không?”

Đường Duyệt thật thà lắc đầu, u Dương Minh Châu tràn đầy thất vọng. Nhưng sự thất vọng của nàng không kéo dài lâu, đôi mắt đã bị thu hút bởi phong cảnh rất đẹp ở trong sân. Vừa rồi nàng còn tiếc rằng kiến trúc của Đường Gia Bảo mặc dù rất uy nghiêm mỹ lệ, nhưng cũng chỉ bằng một góc của sơn trang u Dương mà thôi, rất ít thấy cảnh đẹp nào, nhưng hiện tại nàng lại bị thu hút bởi cái cây rất đặc biệt ở trong sân. Cái cây to lớn khác thường, cao khoảng năm sáu trượng, giống như cây bạch ngọc lan, nhưng kỳ lạ một điều bây giờ không phải là thời gian mà bạch ngọc lan ra hoa, huống hồ trên cây này lại có mấy bông hoa. Nhìn bề ngoài giống như hoa sen, một màu xanh lá bao quanh, trông thật sinh động, hấp dẫn, duyên dáng.

Ánh mắt của Đường Duyệt cũng bị thu hút bởi bông hoa đó, nàng hít một hơi thật sâu, chỉ ngửi thấy một mùi hương, lan sâu vào tận đáy lòng. Những bông hoa này rất đỗi bình thường nhưng lại làm cho cả sân trở nên tươi sáng thanh khiết, màu trắng rất lóa mắt.

“Hoa rất đẹp, đây là cây gì vậy? Tại sao ta ở Tề Nam mà cũng chưa bao giờ được nhìn thấy? Trong sơn trang cũng không có!”. Trong con mắt của u Dương Minh Châu, tất cả mọi vật đẹp đẽ đều có thể tìm thấy ở trong sơn trang. Nàng không biết rằng đây là nơi đặc biệt mà Đường Mẫn vì vị phu nhân mới của mình, đã đưa cây Phong Nhãn Bồ Đề từ miền đất phía Tây xa xôi về trồng.

Hai cô nương đứng dưới gốc cây, nhìn chằm chằm lên đóa hoa. u Dương Minh Châu là một cô nương đầy lòng kiêu hãnh, nàng nhìn Đường Duyệt nhẹ nhàng nói: “Bông hoa đó ta rất thích, cô nương có thể hái xuống giúp ta được không?”.

Tuy Đường Duyệt biết trèo cây nhưng chưa từng trèo cái cây nào cao như vậy, mới nhìn mà nàng đã thấy ớn lạnh. Đôi mắt của u Dương Minh Châu tràn đầy sự hy vọng. Đôi mắt dịu dàng ấy nhỏ nước mắt, trong thiên hạ có mấy người từ chối yêu cầu của một đôi mắt đẹp như vậy?

“Để ta!” Toàn thân Thương Dung di chuyển, mũi giầy thật nhẹ nhàng, nhẹ nhàng bay lên cành cao nhất, bàn tay vươn ra, bông hoa xinh đẹp đó đã nằm gọn trong tay của chàng.

u Dương Minh Châu lập tức nở một nụ cười, khuôn mặt giống như một bông hoa đang nở, đẹp mê lòng người, giọng nói lanh lảnh vang lên: “Đúng rồi, đúng rồi! Đưa cho ta, mau đưa cho ta đi!”.

Thương Dung cười nhạt, sau đó quăng bông hoa về phía Đường Duyệt.

u Dương Minh Châu đứng bên cạnh vội vàng nhảy lên, nhưng bông hoa đó lại bay vào bàn tay của Đường Duyệt. Đường Duyệt cảm thấy rất ngạc nhiên, nhưng sau đó lại đứng ngây ra nhìn, không hiểu tại sao nước mắt đột nhiên trào ra, nàng cảm thấy có một hơi ấm khác thường. Trong lòng nàng cũng rất hy vọng có được bông hoa này, chỉ là nàng không dám nói ra, càng không dám nói trước mặt một người như u Dương Minh Châu.

u Dương Minh Châu tức giận, mặt đỏ lên, hằn học: “Được, các người cứ đợi đó!” rồi quay người bước đi như đang chịu sự đối xử bất công của toàn thiên hạ vậy.Thương Dung thấy vậy, lắc đầu, quay người xoa đầu Đường Duyệt, nhẹ nhàng nói: “Thích không?”.

Thấy Đường Duyệt nhanh chóng gật đầu, chàng cười và nói: “Đáng tiếc là đã hái xuống rồi, sẽ không lâu nữa sẽ tàn thôi, nếu không nàng còn vui hơn”.

Đường Duyệt cúi đầu nhìn bông hoa trong tay, đôi mắt màu đen ấy đang rơi ra những giọt nước mắt. Sau một lúc, cuối cùng nàng cũng khẽ nói: “Lúc chàng nhảy lên… trông rất đẹp mắt!”.

Nàng không biết nhiều từ ngữ miêu tả vẻ đẹp. Phụ thân đã không còn của nàng thường dùng hai từ “đẹp mắt” để chỉ vẻ đẹp của mẫu thân nàng. Nghĩ đi nghĩ lại, nàng chỉ có thể dùng hai từ “đẹp mắt” rất khiêm tốn này.

Thương Dung đứng ngây ra một lúc, công tử Thương gia khinh công tuyệt kỹ, thân pháp phi thường, trên đời này rất hiếm gặp, nhưng từ trước tới giờ vẫn chưa có người nào dùng một từ giản đơn như thế để khen cả. Chàng nghĩ, bỗng dưng cười rất vui: “Nàng có muốn học không?”.

Nước mắt của Đường Duyệt cứ nhẹ nhàng rơi xuống, đôi mắt sáng lên: “Ta… Ta…”. Nàng cũng cảm động không nói thành lời. Nàng muốn học không ư? Học võ công, từ ngày nàng vào Đường Gia Bảo, ngày nào nàng cũng nghĩ, đợi đến một ngày nàng cũng có thể học được võ công giống như Đường Mạc, mẫu thân nhất định sẽ rất vui, rất hài lòng, sẽ thay đổi thái độ với nàng! Nhưng từ trước đến giờ chưa có ai hỏi nàng có muốn học hay không, cũng chưa từng có ai thật lòng dạy nàng cả. Bây giờ Thương Dung lại hỏi như vậy, nàng bỗng thấy tim đập rất nhanh!

Bản thân Thương Dung cũng thấy ngạc nhiên, cứ coi như là Đường Duyệt thật sự muốn học, chàng cũng chỉ là lưu lại ở đây có mấy ngày, sao có thể làm thầy của nàng được? Lời chàng đã nói ra khỏi miệng, lại không thể nào làm tới nơi tới chốn được sao? Thấy toàn thân Đường Duyệt phát ra một thứ ánh sáng tràn đầy hy vọng. Trong khoảng khắc đó, chàng đã đưa ra một quyết định, nhất định sẽ nghĩ ra cách để đáp ứng nguyện vọng của nàng! Thương Dung luôn đối đãi với mọi người rất tốt, nhưng rất ít đối đãi tốt như thế với một người lạ, đến chàng cũng phải cảm thấy ngạc nhiên, nhưng bây giờ không thể làm khác được.

Đường Duyệt ngẩng đầu nhìn Thương Dung, nở nụ cười giống một bông hoa nhỏ.Nơi xa xa, Đường Mạc đang nói chuyện cùng mọi người không hiểu sao lại thấy rùng mình.