Ta là Thực Sắc - Chương 011. Những năm tháng thanh xuân (3)

 

Lúc ấy, việc làm tôi và Sài Sài thích nhất chính là thời gian giữa trưa, ngồi ở trên sườn núi ký đối diện túc xá, ngắm phong cảnh.
Mỗi khi gần hết giờ ngủ trưa là có thể thấy rất nhiều bạn nữ sinh mặt đỏ tai hồng, toàn thân cứng ngắc, cắn chặt hàm răng, khom người lấy tốc độ, nhanh chóng phóng về hướng bên phải. Vài phút sau, mặt mỉm cười, dáng vẻ thoải mái mà đi trở về.
Đều là một đám bị nghẹn nước tiểu phát hoảng oa a.
Nói tới nhà vệ sinh công cộng kia, đúng thực là số một.
Bởi vì quân doanh của chúng tôi có gần mấy trăm nữ sinh, mà WC kia lại chỉ có hai mươi cái bồn cầu, bởi vậy giành WC cùng chờ WC thành chuyện trọng yếu nhất trong cuộc sống quân huấn của chúng tôi.
Mỗi buổi sáng, trong WC xuất hiện một hàng dài, kỷ lục dài nhất là ngoài WC hơn mười thước.
Mà ở bên trong, trước từng cái bồn cầu, đều có vài người như hổ rình mồi.
WC rất đơn sơ, không có cửa, nói cách khác, ngươi phải giải quyết đại/tiểu tiện tại trước mắt bao người.
Kỳ thật lúc bắt đầu thì chúng tôi vô cùng không quen, khi người khác đang ‘đi’ thì đều đứng rất xa, mắt nhìn chỗ khác.
Nhưng sau khi trải qua quá trình bị người ta giành mất chỗ, sau đó thiếu chút nữa nghẹn đến nỗi suýt xảy ra chuyện lớn, toàn thể nhân dân trở nên bưu hãn, chăm chú đứng trước bồn cầu, gắt gao nhìn chằm chằm người đang ngồi trên đó, ánh mắt sáng quắc, hận không thể ngồi xổm người xuống xem coi hàng dự trữ của người ta đến tột cùng còn có bao lâu nữa mới phóng thích xong.
Cho nên mới nói, tiềm lực của con người là vô hạn, bọn chúng tôi tám, chín tiếng đứng dưới nắng còn có thể chịu khổ được, tương lai Trung Quốc là hoàn toàn tươi sáng.
Bất quá nói lại, người ngồi ngai vàng trên muôn dân cũng có nỗi khổ, ngươi nghĩ xem: ngẩng đầu, liền thấy ánh mắt thúc giục, cúi đầu, lại thấy một đống vật thể ghê tởm, nhắm mắt, người ta nói ngươi không chừng đang ngủ, một tay kéo ngươi lên.
Đây là tục ngữ nói, đi thải cũng không được thanh tịnh.
Kỳ thật, lựa chọn vị trí trước bồn cầu để đứng chờ, cũng là một ván bài may rủi a.
Bởi vì ngươi vĩnh viễn không thể biết trước, người mà mình đang đứng chờ kia, là đi ‘đại’ hay đi ‘tiểu’. Thường thường là chờ đợi một hồi lâu, rốt cuộc phía trước chỉ còn lại một người, mắt thấy ánh rạng đông ngay trước mắt, nhưng người nọ cư nhiên cởi quần, ư ư a a đi ‘đại’, vì thế, trước mắt của ngươi, lại lần nữa hắc ám.
Thật vất vả đợi vị bạn học kia đi xong, lúc nàng đứng lên, mấy người đang chờ đợi trước mặt liền bắt đầu trình diễn vở Thâm cung nội chiến phiên bản 2: WC nội chiến, đẩy đẩy, chen chen, kéo kéo, ngăn ngăn.
Còn có vô số đổi trắng thay đen (ví như rõ rành rành đứa đến sau, lại vạn phần khẳng định chính mình chờ rất lâu ), kết bè kết phái (ví như bạn A cố ý ngăn bạn B, để bạn tốt C giành đi trước), cùng với bịa đặt phản bội (ví như có đứa nói là đi tiểu xin đi trước, 30 giây liền xong, nhưng sau khi ngồi lên lại chỉ nghe một trận vang bùm bùm, 3 phút còn chưa leo xuống).
Cuộc đấu tranh như vậy chưa từng đình chỉ qua, có một lần, bởi vì tranh đoạt bồn cầu, ba người cư nhiên đem người ta đang sung sướng phóng thích chất thải đẩy rớt hầm cầu. Làm hại vị kia nữ sinh vô tội kia mang biệt danh “bọ phân” [1] đần độn vượt qua ba năm trung học.
Quân huấn thật là khổ.
Lượng vận động thật là lớn.
Ăn vào thật là nhiều.
Suy ra, đi ra cũng rất là nhiều .
Mấy trăm người, chẳng phân biệt ngày đêm đi WC cày cấy, có thể thấy, số lượng vật bài tiết là khổng lồ cỡ nào.
Rốt cuộc có một ngày, toàn bộ bồn cầu WC nữ đình công.
Loại chuyện này, chúng tôi làm sao có thể dễ dàng mặt đối mặt phản ánh với giáo quan đây, rất tổn hại hình tượng ngọc nữ. Vì thế, buổi tối ngày đó, chúng tôi thừa dịp giáo quan ngủ thì sôi nổi vọt vào WC nam, người sau tiếp người trước ở bên trong bùm bùm hoặc là ào ào.
Sáng ngày thứ hai, giáo quan mang theo tờ báo, từ từ nhàn nhàn huýt sáo đi vào, nhưng ba giây sau, lập tức té vọt ra, sắc mặt tái nhợt, môi run run, thanh âm run run: “Mẹ của ta ơi, đứa chết tiệt nào đi nhiều như vậy? Tràn cả ra ngoài, voi cũng không lợi hại như vậy a!”
Đến tận lúc này, giáo quan rốt cuộc minh bạch vấn đề về WC đã phi thường nghiêm trọng, đến mức cấp bách, liền kêu nữ sinh của một lớp, cầm chậu, bưng nước, một người tiếp một người chạy vào, dùng nước dội đống chất thải đó.
Chúng tôi trốn ở trong ký túc, lắng nghe cái lớp nữ sinh đó từ bên WC kia truyền tới tiếng nôn mửa, tiếng khóc rống, tiếng kêu rên, tiếng kêu cha gọi mẹ,…, trầm mặc.
Cả ngày, cái lớp nữ sinh kia không có tới ăn cơm.
Bất quá, họ hy sinh đổi lấy WC sạch sẽ, chúng tôi lại có thể không kiêng nể gì mà đi tiếp.
Rốt cuộc, sau khi sống qua nửa tháng ma quỷ, quân huấn chấm dứt, chúng tôi được giải phóng .
Nhưng cái khóa quân sự này lưu lại không ít dấu vết trên người của chúng tôi, bởi vì nắng quá gắt, chúng tôi đều bị phơi nắng nhìn không ra.
Sài Sài còn tốt, chỉ là phơi nắng thành da mật ong, nhìn qua có chút giống tomboy.
Mà tôi, bởi vì mang theo áo thun nào cổ áo cũng có khoét nơ con bướm, cho nên trước ngực đã bị phơi nắng ra cái hình con bướm màu mật ong, nếu lớn thêm chút nữa là có thể đi cosplay mấy cô gái Sailor Moon phiên bản kinh dị.
Đồng Diêu thảm y như tôi, bởi vì thích khoe mẽ, mũ đồng phục quân sự của hắn đội ngược, đằng sau quân mũ có nút thắt bằng nhựa, ở giữa có khoét lỗ, lại nằm ngang cái trán hắn. Trải qua nửa tháng này, trên trán hắn sinh ra vết cháy nắng hình tam giác, đi ra ngoài, người khác còn tưởng rằng hắn là biến thể của Bao Chửng.
Mà Ôn Phủ Mịch, cái rắm gì cũng không có, vẫn là trắng nõn như vậy, giống như băng tuyết, làm cho tôi vừa yêu vừa đố kỵ.
Nhưng mặc kệ thế nào, chúng tôi vẫn là còn sống trở về.
Ngày đầu tiên khai giảng báo danh thì tôi hoài nghi ông trời có phải hay không là mẹ ruột của tôi, cư nhiên để Ôn Phủ Mịch ngồi ở phía sau tôi.
Mặt khác, tôi còn biết, Sài Sài và Đồng Diêu trước kia là bạn học, hơn nữa cha mẹ hai bên cũng biết nhau, cho nên quan hệ của hai người có thể so sánh với sắt thép, nói cách khác, quan hệ của tôi cùng Ôn Phủ Mịch có thể có cơ hội tiến thêm một bước .
Đương nhiên, phải thật lâu sau này, tôi mới hiểu được, những thứ này, đều là ông trời đào cái hố to để cho tôi nhảy.
Bất quá lúc ấy, tôi thế nhưng kích động đến nỗi chân phát run, cổ họng phát nghẹn, đầu óc choáng váng, thầm nghĩ xông lên đem Ôn Phủ Mịch đánh ngất, sau đó khiêng đến phòng tối chứa dụng cụ thể dục bên cạnh sân vận động lột quần của hắn, bắt hắn OOXX .
Cũng không biết tại sao, nhìn thấy Ôn Phủ Mịch, tôi không phải khát khao cùng hắn ngắm hoa dưới trăng, nắm tay hôn môi, mà là nhảy qua các bước ABCDEFG, trực tiếp nghĩ H, thật sự là người cũng như tên, không hổ là Thực Sắc.
Nhưng Ôn Phủ Mịch này, lại là một người băng, tích chữ như vàng, bình thường trừ bỏ học bài, chính là lên sân thượng ngẩn ngơ, cho nên thật lâu sau khai giảng, chúng tôi đều không có cơ hội nói chuyện.
Sau đó, tôi vô tình phát hiện, có một nữ sinh khác lớp mỗi cuối tuần vào buổi chiều thứ sáu đều sẽ đứng cửa chờ Ôn Phủ Mịch, sau đó hai người cùng nhau rời đi, xem ra rất thân mật .
Tuy rằng cách khá xa, nhưng tôi vẫn thấy được, nữ sinh kia dáng người tinh tế, diện mạo xinh đẹp, nhìn qua thực là một cành liễu yếu gió thổi liền chịu không nổi a, tuyệt đối là tình nhân trong mộng của đám thiếu nam.
Cái này làm tôi hoàn toàn tuyệt vọng. Từ nay về sau, liền buông tha giấc mộng màu hồng không thực tế này, ví như nói hắn đang ngồi trên sân thượng, sau đó tôi đi ngang qua, hắn liền bắt đầu nói về thời thơ ấu buồn tẻ, gia đình vặn vẹo của chính mình, tiếp theo tôi an ủi hắn, sau đó hắn liền cảm thấy tôi tuy rằng bộ dạng không động lòng người, nhưng là tôi hiểu hắn. Kết quả là, tuy nhược thủy tam thiên (sông có ba nghìn gáo nước), hắn lại chỉ lấy gáo nước để cách đêm là tôi đây đến uống.
Tuy rằng giấc mộng tan biến, nhưng ý dâm vẫn còn tiếp tục, thường thường khi đi học, tôi hay ảo tưởng, đợi lát nữa như thế nào bỏ thuốc ngủ vào ly Ôn Phủ Mịch dùng để uống nước, làm hắn hôn mê, sau đó kéo tới bất cứ một cái địa phương nào đó, cởi ra quần của hắn, tiếp theo dùng hai bàn tay tội ác của Hàn Thực Sắc tôi, tiến hành cực kỳ tàn ác hèn hạ *** ô đối với tiểu Phủ Mịch. Thường thường nghĩ đi nghĩ lại, nước miếng liền lạch bạch từng giọt rớt trên sách vở, trong phòng học yên tĩnh gây ra tiếng vang rất lớn.
Bất quá may mắn, ngồi cùng bàn với tôi là một vị nam sinh có biệt danh “Thụy tiên” (thụy: ngủ), mỗi ngày đi học liền vùi đầu ngủ, bất tỉnh nhân sự.
Cho nên mỗi khi tiếng nước miếng rơi dẫn tới các học sinh khác quay đầu thì tôi đều tỏ ra rất bất đắc dĩ nhìn người ngồi cùng bàn, thở dài lắc đầu.
Sau đó, các học sinh đều xác định là nước miếng hắn chảy xuống khi đang ngủ.
Đương nhiên, có khi tôi không cẩn thận thả cái rắm, đang lúc các học sinh theo tiếng trông lại thì tôi sẽ che cái mũi, dùng ánh mắt bất đắc dĩ nhìn người ngồi cùng bàn, ra vẻ vô tội nhận ánh mắt đồng tình của các học sinh.
Nhưng không may, có đoạn thời gian tôi thích ăn đậu tương, cho nên thả rắm có vẻ nhiều, vì thế, liền hãm hại người ngồi cùng bàn ngoài biệt danh “Thụy tiên”, lại được thêm cái danh hiệu quang vinh “Thí tiên” (thí: rắm).
Kỳ thật, ngũ quan người ngồi cùng bàn với tôi xem ra cũng là trai đẹp, ba ba của hắn là quản lí khách sạn Hilton tại thành phố chúng tôi, trong nhà giàu chảy mỡ, cúng một tòa sân vận động cho trường học, bởi vậy tuy rằng thành tích tệ đến nổi khiến cho người ta khóc rống phun nước mắt nhưng vẫn có thể vào trường trung học trọng điểm này của chúng tôi.
Đối với học bài hắn căm thù đến tận xương tuỷ, mỗi ngày đến trường học chỉ là vì ngủ, tại trên bàn học chất một chồng sách cực đại, sau đó liền trốn ở phía sau đống sách mộng Chu Công.
Mỗi ngày chúng tôi đều đối thoại giống nhau như vầy:
Hắn ngẩng đầu, mắt buồn ngủ mông lung, hỏi: “Tôi ngủ đã bao lâu?”
Tôi nhìn thời gian, tay vì ngạc nhiên mà run run: “Từ tiết thứ nhất buổi sáng đến bây giờ, tổng cộng là bảy giờ.”
Hắn lại nhắm mắt: “Vậy còn sớm, tôi tiếp tục ngủ, tan học thì phiền kêu tôi một tiếng.”
Khóe miệng tôi run rẩy: “… Được.”
Nói thật, hắn làm cho tôi có cảm giác giống con mèo, biếng nhác mà vô hại.
Bởi vì hắn nổi danh không thích học bài, cho nên tất cả mọi người cho rằng đống sách giáo khoa này đối với hắn mà nói chính là một đống giấy vụn, cho nên chỉ cần có ai tìm không thấy sách giáo khoa, liền lấy từ nơi này của hắn.
Kết quả là, sách giáo khoa trước mặt hắn liền từng ngày thiếu xuống.
Đến cuối cùng, thời điểm sách của hắn đã không đủ để che giấu tư thế ngủ, hắn sẽ đi hiệu sách, một lần nữa mua một bộ, chất đống tại trước mặt mình, tiếp tục ngủ.
Sau đó, chúng tôi liền tiếp tục trộm.
Cho nên, trên cơ bản mỗi học kỳ hắn đều phải mua ba bộ sách giáo khoa, mà thời điểm kết thúc học kỳ, một quyển cũng không còn lại.
Đối với chuyện này, hắn cho tới giờ chưa nói quá một câu, thật sự là một vị đồng chí tốt biết noi theo gương Lôi Phong [2].
Tiền nhiều, anh tuấn, tính tình tốt, nhưng đứa nhỏ như vậy bởi vì gánh danh hiệu “Thí tiên” do tôi chơi xấu gán cho hắn, đám nữ sinh chỉ dám đứng xa nhìn, không dám trêu đùa, chỉ sợ hắn không cẩn thận, từ cái mông phía sau kia bắn ra liên hoàn thuốc trừ sâu DDVP vô địch, đem họ bắn vọt tới mặt trăng.
Cho nên, tôi thật sự là thực xin lỗi vị cùng bàn này a.
Đúng rồi, tên của hắn là Chung Tỉnh, không thể không nói, đây là một trò mỉa mai của ông trời.

 
[1] Bọ phân:


 Image

 
 
[2] Lôi Phong (1940-1962), người được Đảng Cộng sản Trung Quốc lấy làm hình mẫu cho thanh niên cộng sản Trung Quốc. Lôi Phong là một chiến sĩ bình thường, thực chất của tinh thần Lôi Phong là luôn vui lòng giúp đỡ người khác, hết lòng hết dạ phục vụ nhân dân.
 

Image

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor