Midnight sun - Chương 08 Part 1

Chương 8

Bóng ma

Dịch bởi metymum

Tôi không thường xuyên gặp gỡ hai vị khách của Jasper trong hai ngày nắng ráo họ lưu lại Forks.  

Tôi có mặt ở nhà vì chỉ khi đó Esme mới không phải lo lắng về tôi nữa. Mặt khác, sự hiện diện của tôi  

giống như một điều lo ngại hơn một con ma cà rồng. Tôi lơ lửng, vô hình trong những bóng râm, nơi tôi có thể dõi theo tình yêu của mình để có thể nhìn và nghe thấy tiếng nói của cô trong tâm trí của những người may mắn có thể đi dạo cùng cô dưới ánh nắng mặt trời. Đôi khi họ vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay của cô. Cô ấy không bao giờ phản ứng với sự động chạm đó bởi lẽ bàn tay của họ cũng ấm áp như tay cô.  

Việc miễn cưỡng vắng mặt tại trường không còn là sự thử thách giống như trước đây. Nhưng mặt trời dường như làm cô ấy hạnh phúc vì vậy tôi không thể quá tức giận với mặt trời. Tôi luôn sẵn sàng làm mọi việc để cô ấy được vui vẻ.  

Sáng thứ hai, tôi nghe lén được một cuộc trò chuyện có khả năng khiến cho tôi làm lộ bí mật của mình và làm cho thời gian cách xa cô ấy đối với tôi trở thành một sự tra tấn đau đớn tột độ. Và rồi khi câu chuyện đó kết thúc tôi mới cảm thấy ngày hôm nay của mình có khá hơn một chút.  

Tôi bắt buộc phải dành cho Mike Newton một chút lòng kính trọng; cậu ta không dễ dàng bỏ cuộc và lén lút bỏ đi để gặm nhấm vết thương của mình. Cậu ta dũng cảm hơn là tôi nghĩ và đang tiếp tục cố gắng.  

Bella đến trường khá sớm, có vẻ như cô muốn tận hưởng ánh nắng mặt trời tới chừng nào nó còn chiếu sáng nơi đây. Cô ngồi trên một chiếc ghế dài thưởng thức bữa ăn ngoài trời chờ đợi tiếng chuông vào lớp đầu tiên. Mái tóc của cô thật bất ngờ bắt nắng, tỏa ra làn ánh sáng màu hơi đỏ điều mà trước nay tôi không hề nhận thấy.  

Mike tìm thấy cô ở đó đang ngồi vẽ nguệch ngoạc, cậu vô cùng vui sướng vì sự may mắn của mình. 

Nỗi đau đớn quặn lên trong tôi khi chỉ có thể nhìn thấy cô trong bất lực, bị giam chặt trong những bóng râm của rừng cây bởi ánh sáng mặt trời.  

Cô chào đón cậu ta với vẻ nhiệt tình vừa đủ để làm cậu ta thấy ngất ngây trong lúc tôi cảm thấy cực kỳ tồi tệ.  

Nhìn xem, cô ấy thích mình. Cô ấy sẽ không mỉm cười như vậy nếu như không thích mình. Mình cá là cô ấy muốn đi khiêu vũ cùng mình. Không hiểu có gì mà lại quan trọng ở Seatle cơ chứ... 

Cậu ta nhận thấy sự thay đổi trên mái tóc của cô ấy. " Mình chưa bao giờ nhận thấy điều này- tóc bạn có màu đỏ trong nắng mặt trời" 

Thình lình tôi nhổ bật rễ cây vân sam non mà tôi đang tỳ tay vào khi thấy cậu ta xoắn một lọn tóc của cô giữa những ngón tay của mình. 

"Chỉ trong nắng thôi", cô nói. Khỏi phải nói tôi cảm thấy sảng khóai đến mức nào khi thấy cô cúi thấp người xuống tránh né khi Mike cố tình vén một lọn tóc của cô ra sau tai. Phải mất đến một phút để Mike có thể lấy lại sự can đảm của mình, huyên thuyên vài ba câu chuyện phiếm. Cô nhắc cậu ta nhớ đến bài luận mà chúng tôi sẽ phải nộp vào ngày thứ tư. Chỉ cần nhìn vẻ tự mãn thoáng hiện trên khuôn mặt cô cũng đủ hiểu bài luận của cô đã hoàn thành. Còn Mike cậu ta đã quên phéng bài luận và nó chắc chắn sẽ chiếm hầu hết thời gian rảnh của cậu ta.  

Chết tiệt- bài luận ngu ngốc 

Cuối cùng, Mike cũng đi thẳng vào vấn đề - tôi nghiến răng thật chặt như có thể nghiền vụn cả đá Granite. Nhưng rồi cậu cũng chắng hỏi nổi cô một câu cho ra hồn: 

"Tớ muốn hỏi liệu câu có muốn đi chơi cùng với tớ không?" 

"Oh" cô ấy nói 

Một khoảng im lặng.  

Có nghĩa là thế nào? Cô ấy sẽ trả lời "Đồng ý" ? Đợi đã - mình đoán là mình đã không hỏi cô ấy một cách nghiêm túc oh?

Nghe rõ tiếng cậu nuốt nước miếng một cách khó khăn " Xem nào, chúng ta có thể ra ngoài ăn tối hoặc làm gì đó...... và mình có thể làm việc muộn một chút " 

Ngốc thật - đó lại không phải là một câu hỏi nữa.  

"Mike..."  

Sự đau đớn cực độ và cơn thịnh nộ của sự ghen tuông lại ngùn ngụt dâng lên mạnh mẽ như nó đã từng xảy ra vào tuần trước. Tôi cố gắng kìm mình phải đứng tại chỗ bằng cách bứng rễ một cây khác. Tôi muốn, rất muốn băng thật nhanh qua trường học với tốc độ mà mắt con người có thể nhận thấy, chộp lấy cô ấy - đánh cắp cô khỏi cậu nhóc mà tôi cực kỳ căm ghét. Tôi có thể giết chết cậu ta và vui thú với điều đó.  

Cô ấy sẽ nhận lời mời của cậu ta ư? 

"Tớ không cho rằng đó là ý tưởng hay ho nhất cậu có thể nghĩ ra đâu" 

Tôi lại thở được. Nhẹ cả người  

Cuối cùng Seatthle chỉ là một lý do. Nên không phải hỏi. Mình đang nghĩ gì vậy? Cá là do cái gã Cullen quái quỷ kia 

"Tại sao?" Mike hỏi ủ dột 

"Mình nghĩ." cô ấy do dự " cậu mà lặp lại những điều mình sắp nói ra đây là cậu sẽ chết với mình đấy nhé! 

Tôi cười to trước âm thanh của từ "chết" phát ra từ đôi môi của cô, như thể một chàng ngốc đang ôm bụng mà cười lăn lộn vậy. 

" Nhưng mình nghĩ điều này sẽ làm tổn thương Jessica" 

"Jessica? Cái gì? Nhưng .... oh, được rồi, mình đoán là nên .. hừ 

Những ý nghĩ của cậu ta không còn mạch lạc được nữa 

" Thật đấy, Mike, cậu không biết được điều gì sao" 

Tôi quá hiểu rằng Bella nhạy cảm đến mức nào. Cô không nên mong chờ tất cả mọi người cũng có thể mẫn cảm như mình song trường hợp đặc biệt này thì đã quá hiển nhiên. Mike đã tự chuốc lấy vô vàn các rắc rối trong việc cố gắng hẹn hò với Bella, đã bao giờ cậu ta nghĩ là đã làm khó cho Jessica như thế nào? Chính xác là sự ích kỷ đã che mắt cậu ta để rồi cậu ta chẳng còn nhận thấy điều gì chung quanh mình nữa . Bella là người vị tha bởi vậy cô nhận thức được mọi việc rõ ràng.  

Jessica. Huh. Wow, Huh. " Ồ" Mike cố gắng nói thành lời. 

Bella vin ngay vào phút bối rối đó của Mike để bỏ đi 

"Đến giờ vào lớp rồi và mình không thể vào trễ lần nữa đâu!" 

Kể từ giây phút đó lập trường của Mike dường như không còn được chắc chắn nữa. Những ý nghĩ về Jessica cứ quanh đi quẩn lại trong đầu cậu, cậu thích cái ý tưởng rằng Jessica thấy cậu thật hấp dẫn. Nếu Bella không có cảm tình với cậu thì Jessica chính là lựa chọn thứ hai.  

Mình đoán cô ấy thật là dễ thương, một cô gái tao nhã, chẳng khác nào một con chim trong bàn tay... 

Ý nghĩ của Mike chỉ dừng lại ở đó rồi đột ngột chuyển sang những tưởng tượng kỳ quặc tầm thường giống như những gì cậu đã từng nghĩ về Bella trước đây. Cậu ta chẳng hề có chút xứng đáng với những cô gái lần lượt xuất hiện trong danh sách chinh phục của chính mình. Tôi thừa biết những điều gì ở trong đầu cậu sau đó.  

Khi cô khuất hẳn khỏi tầm mắt của tôi, tôi đã vặn xoắn một thân cây madrone to lớn và nhảy liên tục từ hết ý nghĩ của người này sang đến ý nghĩ của người khác. Tôi phải luôn trông chừng cô ấy và thật vui sướng mỗi khi có thể nhìn thấy cô qua Angela Weber. Tôi ước gì mình có cách nào đó để cám ơn Angela bởi đơn giản cô ấy là một người tốt bụng. Tôi cảm thấy khá hơn bởi lẽ ít nhất Bella cũng có một người đáng để làm bạn.  

Tôi dõi theo khuôn mặt của Bella từ bất cứ góc nhìn nào có thể và nhận ra rằng trông cô lại đầy vẻ buồn rầu. Tôi ngạc nhiên vì điều này bởi lẽ tôi vẫn tin rằng ánh nắng ấm áp sẽ đủ để giữ lại nụ cười trên khuôn mặt ấy. Giờ ăn trưa tôi thấy cô liên tục liếc mắt về chiếc bàn đang bỏ trống mà anh em tôi vẫn hay ngồi. Cử chỉ của cô làm tôi cảm thấy vui sướng rộn ràng.  

Hôm nay cô có kế hoạch đi chơi cùng với các bạn gái của mình, lập tức tôi cũng lên cho mình một kế hoạch giám sát. Nhưng rồi buổi đi chơi đó bị hoãn lại khi Mike quyết định mời Jessica ra ngoài hẹn hò thay cho buổi hẹn cậu đã định dành cho Bella.  

Bởi vậy tôi tiến thẳng về nhà cô quét mắt kiểm tra khắp khu rừng để nhận biết liệu có ai nguy hiểm đang lững thững thả bộ quanh đó không. 

Chương 8 ( tiếp theo )

Tôi biết Japser đã cảnh cáo người đã có thời là anh trai của anh ấy tránh xa khỏi thị trấn - chỉ cho họ biết về sự điên khùng của tôi như thể vừa là lời giải thích kèm luôn cảnh báo. Nhưng tôi vẫn chưa có cơ hội thể hiện điều đó. Peter và Charlotte không hề có ý định gây ra oán thù với gia đình tôi, nhưng ý định chỉ là những điều có thể thay đổi... 

Tôi đang kiểm tra lại tất cả và biết rằng mọi việc đều ổn thỏa. 

Sau hàng giờ liền ở lỳ trong nhà Bella bước ra khoảng sân sau nhà như thể cô biết rằng tôi đang theo dõi cô, như thể cô động lòng trắc ẩn trước nỗi thống khổ đang hành hạ tôi khi không thể nhìn thấy hình dáng của cô. Cô ấy cầm quyển sách trong tay và ôm theo một chiếc mền.  

Tôi lặng lẽ trèo lên những cành cao hơn trên cái cây gần nhất có thể bao quát cả khoảng sân.  

Cô ấy trải chiếc chăn mền xuống bãi cỏ ướt, nằm sấp xuống và bắt đầu lật qua lật lại những trang sách đã cũ mòn và dường như cố gắng tìm lại chỗ mình đọc dở. Tôi đọc qua vai cô ấy.  

Ah - kinh điển quá nhỉ! Cô ấy say mê tác phẩm Austen.  

Cô đọc rất nhanh, hai chân gập lại đung đưa đôi gót chân. Tôi đang mải ngắm nhìn ánh nắng và gió chơi đùa trên mái tóc của cô, đột nhiên thân hình cô ấy cứng lại và bàn tay bất động trên trang giấy. Tất cả những gì mà tôi nhìn thấy là cô đang đọc tới chương ba và rồi cô bực bội lật cả một sấp dày những trang sách chuyển qua phần khác.  

Tôi nhìn được tiêu đề của trang đó "Khu vườn của Mansfield". Cô đang bắt đầu đọc một truyện mới- quyển sách này là tuyển tập tiểu thuyết . Tôi băn khoăn tại sao cô ấy lại bỏ qua những câu chuyện một cách bất ngờ như vậy.  

Chỉ vài phút sau, cô ấy bực tức đóng sầm quyển sách . Cơn giận dữ ngùn ngụt bốc lên khuôn mặt, cô đẩy quyển sách sangbên cạnh và quay lưng lại. Cô ấy hít một hơi thở sâu và dường như để trấn tĩnh bản thân mình, cô ấy kéo ống tay áo lên và nhắm mắt. Tôi vẫn còn nhớ nội dung của cuốn tiểu thuyết này, nhưng tôi không thể nghĩ ra trong đó có bất cứ điều gì khó chịu lại làm cho cô giận dữ đến vậy. Lại một bí ẩn khác, tôi thở dài.  

Cô vẫn nằm yên bất động, chỉ duy nhất một lần cử động để vén tóc ra khỏi khuôn mặt. Mái tóc cô xõa xuống như một dòng sông màu hạt dẻ và rồi cô lại nằm yên không nhúc nhích. 

Hơi thở của cô đều đều chậm chậm. Vài phút sau đó đôi môi cô lại run rẩy, thì thầm trong giấc ngủ.

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3