Ông Xã Thật Cool - Chương 22

CHƯƠNG 22: LẤY CÁI GÌ ĐỂ CHỈNH CHẾT CẬU

 

Cơm tối vẫn là Đậu Đậu làm, củ cải xanh thái sợi xào hầm với tôm, ngô hầm với sườn, canh bí đao ức gà, Lý Vũ Hiên nhìn Đậu Đậu hồn vía vẫn đang ở trên mây “Đậu Đậu, toàn là rau hầm?”

Đậu Đậu ngáp dài một cái “Buồn ngủ quá, tối qua lên mạng đọc tiểu thuyết đến 2 giờ…”

Hai anh em họ Lý:… (tối nay 10 giờ cắt mạng!)

Râu hầm rất đơn giản, rửa rửa thái thái rồi thả tất vào nồi áp suất điện, rồi chỉnh thời gian hầm là được, Đậu Đậu ngồi trong nhà bếp ngáp ngắn ngáp dài, uể oải làm ba món hầm, tranh thủ lúc rau đang được hầm ra ghế sofa chợp mắt một chút, nhưng mùi vị vẫn khá ngon, sản phẩm của Đậu Đậu đảm bảo chất lượng.

Ba người ăn uống qua loa, Lý Vũ Hiên cầm một lon bia, Lý Minh Triết cầm một chai rượu, Đậu Đậu ôm… ke ke, một lon coca, hùng dũng tiến về phía suối nước nóng.

Suối nước nóng ở sau núi chưa được khai thác qua, chỉ là một hồ nước hình bán nguyệt nhỏ còn rất tự nhiên, dưới đáy hồ có ba mạch nước nóng, nước màu vàng nhạt, không quá nóng, khoảng trên dưới 40 độ, nhưng theo Lý Minh Triết nói, nước trong hồ này có hàm lượng chất khoáng cao rất tốt cho sức khỏe của con người, còn có thể bài độc dưỡng da.

“Vậy…”

Đậu Đậu ôm quần áo ngại ngùng nhìn hai người đàn ông to lớn đang bắt đầu cởi y phục.

Oa, thân hình thật đẹp… nước miếng…

Lý Vũ Hiên cố ý cởi y phục vô cùng chậm, vừa cởi vừa âu yếm nhìn Đậu Đậu đang hồn bay phách tán, áo sơ mi từ từ rớt xuống cánh tay, chầm chậm quay người lại để lộ ra cơ thể săn chắc, thậm chí còn có cả các nhóm cơ hơi hơi nổi lên, đặc biệt là phần thắt lưng… thật linh hoạt.

Đậu Đậu đỏ đỏ mặt, vội vàng cúi đầu nhìn chằm chằm xuống chân mình.

Không hợp lễ thì không nhìn… (ND: lời của Khổng Tử)

“Em sang phía bên kia, có chuyện gì thì gọi bọn anh.”

Lý Minh Triết chỉ về phía một góc nhỏ phía trước, bảo cô ấy đi đến chỗ lõm vào nhất của cái hồ, anh ấy và Lý Vũ Hiên ở phần giữa của hồ, Lý Vũ Hiên vẫn còn muốn đùa nhìn Đậu Đậu chạy như trốn, quay đầu lại trừng mắt với Lý Minh Triết, Lý Minh Triết vờ như không nhìn thấy, cởi trang phục nhanh như chớp rồi xuống nước, Lý Vũ Hiên tức phát điên lên nhảy đánh ùm một cái xuống nước.

Đậu Đậu đặt cẩn thận lon coca chạy đến một bụi cây cởi trang phục, cuốn khăn tắm quanh người rồi xuống nước, cơ thể thoắt cái đã chìm trong làn nước nóng, dòng nước nóng mềm mại xuyên qua làn da, thật vô cùng dễ chịu.

 

Lý Vũ Hiên và Lý Minh Triết cũng không nói gì, hai người tự tìm chỗ thoải cho mình sau đó lấy khăn tắm gối đầu, nhắm mắt lại tịnh thần, nước chảy róc rách róc rách, ba người hưởng thụ suối nước nóng và màn đêm yên tĩnh tuyệt diệu trong núi, hoàn toàn không biết rằng bên một gốc cây phía sau có một bóng đen đang lặng lẽ lướt đến.

 

Ngâm mình hơn một giờ đồng hồ, Đậu Đậu cảm thấy có chút mệt mỏi, bò lên cho mát mẻ một chút, đang định uống coca nhưng không cẩn thận làm đổ xuống nước, Đậu Đậu vỗi vã đưa tay nhặt lên, nhưng coca đã biến thành hỗn hợp nước suối nóng rồi, bỏ đi, khát chút vậy, đợi lát nữa quay vào uống.

Mát mẻ một chút rồi Đậu Đậu khát không chịu được, đi ra phía kia tìm hai người bọn họ rủ họ cùng vào nhưng phát hiện ra hai người bọn họ đang ngủ, dường như là ngủ rất sâu, Đậu Đậu nghĩ, vậy thì đợi một chút vậy, gọi họ dạy cũng không hay lắm.

Đợi chán đợi chê không thấy hai người đó tỉnh, cổ họng Đậu Đậu sắp khô cháy rồi, chạy đến lắc lắc cánh tay Lý Vũ Hiên, Lý Vũ Hiên chẳng có phản ứng gì bị Đậu Đậu đẩy một cái đầu nghiêng sang một bên cơ thể từ từ chìm xuống dưới nước!

“Hồ Ly!”

Đậu Đậu vội vàng nhảy xuống dưới nước kéo Lý Vũ Hiên lên, chân tay luống cuống ôm anh ta kéo lên bờ “Hồ Ly, anh đừng dọa tôi…”

Lý Vũ Hiên giống như là bị hôn mê vậy, chẳng động đậy gì, cơ thể thâm như chì ngấm nước vậy, Đậu Đậu vận hết sức bình sinh mới kéo được anh ta lên mặt nước, hoảng hốt lấy lon bia đổ tung tóe, chất dịch lạnh vẫn không làm cho anh ta tỉnh lại.

Đậu Đậu hoảng hốt, chạy đi gọi Lý Minh Triết “Minh Triết, nhanh, Hồ Ly hôn mê rồi!”

Nhưng, Lý Minh Triết cũng mất đi ý thức kì quái như vậy, chỉ là cơ thể vẫn ở trên bờ, mắt nhắm chặt lại, khuôn mặt anh tuấn chẳng vương chút tức giận nào, Đậu Đậu sợ hãi ngồi phịch mông xuống đất, luống cuống luống cuống giơ tay ra kiểm tra xem anh còn thở không, vẫn may, đều còn sống, nhưng đây… ở nơi hoang sơ hẻo lánh này, tại sao hai người đàn ông lại đột nhiên hôn mê nhỉ?

Lẽ nào là do ngâm nước nóng lâu quá?

Đậu Đậu cố gắng để giữ cho bản thân mình bình tĩnh lại, suy nghĩ thật kĩ, không đúng nhỉ, nhiệt độ của nước đều như nhau, mình chẳng bị sao cả, tố chất sức khỏe của hai người đàn ông này chẳng có lý do gì lại kém hơn mình, rốt cuộc là làm sao nhỉ?

Hai cái “thi thể” phơi ngay trước mắt, Đậu Đậu bắt đầu nổi da gà rồi.

Quỷ đùa oa…

Không gian tối om khiến người ra rợn người, đêm yên tĩnh không một tiếng động càng khiến cho người ta kinh hãi, một trận gió nhẹ lướt qua, rừng cây nguyên thủy bên cạnh phát ra âm thanh rì rào, trong sơn cốc không có người ở, lại phải trông nom hai người đàn ông to lớn vô duyên vô cớ hôn mê không rõ sống chết, dường như là không có gì kinh hãi hơn thế này.

Đột nhiên, trong rừng cây phát ra âm thanh lạo xạo.

Dã thú?

Đậu Đậu sợ đến mức lông tơ sau lưng dựng đứng hết cả lên, run rẩy cầm lon bia bên cạnh Lý Vũ Hiên giữ trước ngực làm vũ khí tự vệ, tiếng lạo xạo càng lúc càng lớn, không ngừng di dộng từ bên trái sang bên phải, Đậu Đậu lẩm bẩm, mồ hôi nhễ nhại, mày không được đến đây, mày mà đến đây tao sẽ lấy lon bia đập mày, không được đến đây, không được ép tao dã man a…

Tiếng lạo xạo kéo dài rất lâu, lâu đến mức Đậu Đậu đứng mỏi cả chân.

Uể oải ngồi bệt xuống, mắt Đậu Đậu nhìn chăm chăm vào khu rừng phía trước, vừa lo lắng thu nhặt bình rượu và lon bia, may mà đều là bình thủy tinh, rất có sức công kích, vừa lấy bia chưa uống hết đổ lên mặt Lý Vũ Hiên, hy vọng có thể khiến cho anh ta tỉnh lại, nhưng tiếng lạo xạo vẫn không chấm dứt, Lý Vũ Hiên cũng chẳng tỉnh lại.

Đậu Đậu đợi rồi lại đợi, cuối cùng chán quá hét ầm về phía rừng cây “Này, rốt cuộc thì mày có ra không?”

Rào rào rào…

“Nếu như mày không ra đây, tao… tao phải đi ngủ đó, buồn ngủ quá… ”

Rào… ùm ùm!

Mấy giây sau, một bóng đen từ bóng tối âm u đi ra, dưới ánh trăng lờ mờ chẳng nhìn rõ cái gì cả, chỉ nhìn thấy một người mặc một bộ đồ đen lớn, nhe răng giơ vuốt khua khoắng lung tung, trên mặt hình như có vật phát sáng gì đó, trong bóng đêm đen phát ra màu xanh lập lờ?!

Đậu Đậu lùi liền mấy bước, cầm chiếc lon chỉ vào bóng đen, toàn thân run rẩy “Mày… mày là ai?!”

Bóng đen cười sằng sặc, giọng nói trầm xuống “Ta là thần chết.”

Đậu Đậu vỗ ngực thở phào “Haizz, hóa ra là quỷ, mình cứ tưởng là người chứ, làm mình sợ chết khiếp rồi…”

Bóng đen:…!!!!!!

Bóng đen cố kìm nén mong muốn chạy loạn lên, cố gắng duy trì không khí sợ hãi, từng bước ép chặt “Ngươi không sợ ta sao?”

Đậu Đậu nghiêng đầu nghĩ nghĩ “Không biết, thế này đi, ta mời ngươi uống bia nhé, này, cho ngươi” Đậu Đậu đưa một lon bia đã mở đến, bóng đen không nhận, tức giận lấy tay gạt chiếc lon ra.

Đúng là đồ con gái đáng chết, chẳng coi ta ra gì cả!

“Không thích uống bia à” Đậu Đậu lại nhiệt tình đưa đến một chai rượu, bóng đen vẫn tức giận dùng tay xua đi, nhưng đúng lúc cậu ta xua chai rượu thì một chiếc chai khác được Đậu Đậu giấu ở phía sau đưa ra dùng lực vung lên đập mạnh lên đầu bóng đen.

“Bụp!… Oa!”

Bóng đen nhảy tót lên, ôm lấy đầu quỳ xuống kêu thảm thiết, Đậu Đậu được trang bị thêm gan chuột, chạy đến nhặt chiếc chai giơ lên đập mạnh vào đầy bóng đen “Này thì cho cậu làm quỷ dọa người ngày, này thì cái đồ thiên lý bất dung này!”

“Tôi đầu hàng, cái đồ con gái đáng chết này đến quỷ cũng dám đánh!”

“Đánh cái đồ sống nhà cậu cần gì lý do, tiểu quỷ đáng chết, có phải cậu là Lý Tiểu Lỗi không!”

Bóng đen khóc thảm thiết ôm đầu chạy trốn, còn không quên hỏi “Cô… làm sao cô biết được là tôi!”

Đậu Đậu tức giận cầm cái chai gõ gõ “Hừm, Hồ Ly sớm đã nói với thôi tối nay cậu sẽ đến, nói, hai người họ làm sao thế, tuổi tác không lớn, mà cậu lại dám hại anh của mình, mau thành thật khai ra đi!”

Đậu Đậu lại vặn cái eo, làm mặt dữ tợn chỉ đáng tiếc là không đủ tức giận, may mà trong tay đã có hung khí phòng thân.

Lý Tiểu Lỗi chạy lăng xăng, bị Đậu Đậu đuổi bắt ấn xuống gõ cho một cái, đau đến mức vội vàng cầu xin “Không có, hai người họ chỉ là uống một chút thuốc ngủ thôi, sáng ngày mai là sẽ không vấn đề gì, hu hu, cô đừng đánh nữa, đau quá!”

Đậu Đậu chẳng thèm để ý đến cậu ta, ra sức đá phủ đầu “Tiểu tử thối, thuốc ngủ pha với rượu rất có hại cho sức khỏe!”

“Hu hu… oa oa …”

Lý Tiểu Lỗi đen đủi bị đá đến mười phút mới được buông tha.

Đậu Đậu ngồi trên một phiến đá lớn, trên người đang cuốn chiếc khăn tắm ướt nước nhỏ giọt, trong tay cầm chiếc chai, khí thế hung hăng chỉ vào một bên mũi thâm tím của Lý Tiểu Lỗi đang quỳ bên cạnh, thay đổi thái độ bắt đầu hỏi “Sao cậu lại làm như vậy, làm việc ác ý thú vị lắm à?”

Lý Tiểu Lỗi vỗ mặt hừm hừm  “Rất thú vị.”

Đậu Đậu trợn mắt, đưa chiếc chai ra gõ cho cái nữa, hung hãn hỏi “Thú vị thế nào!”

Lý Tiểu Lỗi kêu ‘ai zô”, ôm đầu đau đến mức cắn răng, khuôn mặt trong bóng đêm đen xì xì lộ ra một hàm răng trắng như tuyết,trên mặt dán mấy thứ đồ phát sáng từ tai xuống dưới cằm, càng làm lộ rõ hơn vẻ nhếch nhác, nhưng miệng vẫn không chịu phục, càng cố tỏ ra mạnh miệng “Dọa cô chơi”

Đậu Đậu tức giận:…!!!!!!

Lý Tiểu Lỗi trừng mắt với Đậu Đậu một cái, phẫn nộ nói “Hừm, tôi chính là muốn đến xem xem, cô gái chơi 3P với anh cả và anh hai của mình như thế nào, không ngờ lại là loại mù tạt xanh không ngực không mông, mới một năm không gặp, khẩu vị của hai anh ấy đã xuống kém như vậy…”

… Không ngực không mông!!!!!!!!!!

Đậu Đậu tức giận đùng đùng, gầm lên một tiếng, cầm chiếc chai đuổi theo Lý Tiểu Lỗi như phát điên cả một đêm, Lý Tiểu Lỗi vì mặc một bộ đồ đen lớn để dọa người nên bị vướng ngã vô số lần, vô số lần bị Đậu Đậu thở hùng hục cuồng loạn đuổi theo gõ tới tấp vào đầu.

“Oa… hu hu hu !!!…” (không ngừng lặp đi lặp lại)

 

Ngày hôm sau, hai người ngâm nước đến trắng bệch ra mới tỉnh lại, Lý Vũ Hiên và Lý Minh Triết ôm cái đầu nặng trình trịch nhìn hai người ngồi trước mặt, rất lâu sau chẳng nói lên lời, một người là Đậu Đậu đang cầm khăn tắm tức giận một người trùm một bộ quần áo kín mít chỉ hở ra khuôn mặt y phục cũng tả tơi… ý, nhìn rất quen…

Lý Tiểu Lỗi!

Lý Tiểu Lỗi nhìn thấy hai anh đã tỉnh, vội giơ tay khóc lớn “Anh, con mụ điên này đánh em cả một đêm!”

Đậu Đậu hừm “Ai bảo cậu cho anh cậu uống thuốc!”

Trong mắt Lý Minh Triết lóe sáng, gạt tay của Lý Tiểu Lỗi ra, dường như rất không thích người em này, Lý Vũ Hiên cũng mới từ suối nước nóng lên, tránh người ra xa, chẳng thèm để ý đến tên tiểu tử thối này, bước chân đi.

Lý Tiểu Lỗi không có chỗ dựa, hừ một tiếng với hai người từ phía sau, hừ xong vẫn chưa cảm thấy hả giận, không cam tâm vội đuổi theo, ác độc dùng lực kéo khăn tắm của hai người thật mạnh!

Trong nháy mắt, hai anh chàng đẹp trai vừa mới tỉnh lại sau khi bị đánh thuốc mê bỗng chốc biến thành khỉ khỏa thân.

Đậu Đậu:… (ý, tôi chẳng nhìn thấy gì đâu đấy…)

Lý Minh Triết phẫn nộ, quay đầu lườm tên Lý Tiểu Lỗi đáng chết một cái, cướp lại khăn tắm quấn nhanh lên người, tức giận đùng đùng tiếp tục đi về phía trước, một mất mát quá lớn về mặt tinh thần, còn Lý Vũ Hiên tức giận quay người dùng nắm đấm muốn đấm vào người kia.

Ai biết, Lý Tiểu Lỗi vênh mặt lên, trợn mắt, nghiêng đầu “Anh, anh dám đánh tôi!”

Ngữ khí vô cùng khinh miệt, ánh mặt cực kỳ nhâng nháo, nếu như bình thường chịu sự sỉ nhục như vậy Lý Vũ Hiên sẽ bất luận cậu ta là con cái cháu chắt nhà nào cũng sẽ phải dần cho một trận, nhưng Lý Vũ Hiên cao ngạo tự tôn như vậy cũng đành chỉ biết cắn răng cắn lợi tức giận, vứt Lý Tiểu Lỗi không nói lời nào quay đầu bỏ đi.

Lý Tiểu Lỗi khoanh tay dương dương đắc ý, bước đi “Hừ, ở Lý gia, vẫn chưa có ai dám động đến tôi!… Ai zô!”

“Tiểu tử thối!” Đậu Đậu cầm cái chai đuổi theo Lý Tiểu Lỗi đang kêu gào thảm thiết đánh tới tấp, thở hồng hộc giáo huấn trẻ con “Họ không dám dạy dỗ cậu, tôi giúp họ dạy, có bản lĩnh thì cậu đừng chạy, cậu lớn như thế này, một chút lễ phép cũng không hiểu!”

“Oa oa… oa ya ya! Đau… đau chết mất…”

Đậu Đậu hỏi “Sau này còn dám nữa không?” (giơ chai cảnh cáo)

“…”

“Bụp! Ooa… đau đau… không dám nữa…”

“Hừm, hôm nay tạm tha cho cậu!”

Đậu Đậu vứt chiếc xe đi, cầm quần áo, đi về cùng bọn Lý Minh Triết, Lý Tiểu Lỗi mặt bị đánh không còn nguyên trạng đi phía đằng sau, ánh mắt đê tiện nhìn không rời ba người đi phía trước những người ức hiếp cậu ta.

Hừm, các người đợi đó cho tôi!

Thế là trong ngày hôm đó, khi Lý Minh Triết chuẩn bị làm việc phát hiện máy tính sách tay của mình bị đặt trong bồn tắm đầy nước, bên cạnh còn có một tờ giấy nhớ “Anh, em giúp anh làm sạch máy tính, không cần khen em đâu ~”

Trong máy tính có rất nhiều văn kiện và tư liệu làm ăn quan trọng…

Lý Minh Triết nổi giận đùng đùng: Ai có thể đem tên khốn nạn này đuổi đi!

Buổi trưa, Lý Vũ Hiên tìm khắp nơi cũng không tìm thấy điện thoại của mình, khi ăn cơm mới nghe thấy tiếng chuông phát ra từ thùng rác, vội vàng nhặt lên, thì phát hiện ra bên trong có ba tin nhắn được gửi tập thể (chú ý, là gửi tập thể!)

“Bảo bối, bên dưới của em ướt rồi phải không?”

“Để anh cứng lên rồi sẽ “làm” em cả đêm!”

“Bọn họ đều đến rồi, chúng ta chơi P tập thể nhé, đại chiến xe lăn cũng được đó!”

Trong điện thoại ngoài một số cô gái quan hệ không chính đáng ra còn lưu tất cả số điện thoại của tất cả những người từ trên xuống dướitrong nhà họ Lý … già trẻ trai gái bảy tám mươi người…

Lý Vũ Hiên gọi điện thoại quốc tế, bình tĩnh nói “Này, tiểu Diệp phải không, hôm nay bay từ Mỹ đến đây giết một người nhé.”

Buổi tối, khi Đậu Đậu uống nước, vô tình phát hiện ra có một con giun đất to chết mềm nhũn trong cốc nước của mình, khi đi ngủ, không cẩn thận làm rơi từ trong chăn của mình ra một con rắn màu xanh lục, trong dép đi trong nhà thì toàn là sâu, càng kinh ngạc hơn là, khi Đậu Đậu đi từ trong phòng ra, một chậu cá trạch rất đầy đổ xuống đầu cô, mấy chục con cá trạch vui vẻ quẫy đạp dưới đất xung quanh cô…

Đậu Đậu lại một lần nữa nổi trận lôi đình: Lấy cái gì để chỉnh chết cậu, tên tiểu ma đầu kia!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor