You are here

Tấm vải đỏ - Chương 22 - Phần 02

Lục Tử Minh rút súng ra, chĩa vào mụ ta rồi đe doạ: "Đừng lại gần, nếu không tôi bắn đấy!"
Mụ ta cười rồi lùi về phía sau. Mụ ta bị hút vào chiếc gương. Chiếc gương trong thang máy bỗng trở nên sống động khác thường, nó nuốt chửng người phụ nữ kia. Mụ ta biến mất.
Lục Tử Minh không tin nổi vào mọi thứ diễn ra trước mắt mình, nhưng không còn đủ thời gian để ngạc nhiên nữa. Anh thấy bóng của mụ ta không biến mất trong gương mà bây giờ đã hiện hình là người phụ nữ mặc áo đỏ, cứ di chuyển về phía anh, càng lúc càng gần.
Lục Tử buộc phải nổ súng.
Kha Lương và Tần Cẩm chạy tới giữa cầu thang thì nghe thấy tiếng súng, Tần Cẩm liền đứng lại rồi nói với Kha Lương: "Anh à, bệnh viện này làm gì có tầng 13."
Kha Lương vỗ đầu thừa nhận, bệnh viện này chỉ có bốn tầng, lấy đâu ra tầng 13 kia chứ! Hai người đã chạy rất lâu rồi. Chẳng lẽ lại bị ảo giác ư?
Kha Lương đã có kinh nghiệm từ buổi sáng, anh bình tĩnh nhìn bốn phía, phát hiện tầng dưới có bóng người. Anh liền kéo Tần Cẩm chạy xuống, vừa chạy vừa nói: "Anh hiểu rồi, thang máy vẫn ở tầng 1, nó vẫn đứng yên ở đó, nhưng nó lại chạy vào 1 không gian tầng 13 khác. Chúng mình mau chạy xuống tầng 1 đi."
Lục Tử Minh đã không còn để ý tới cái gì nữa, anh nhắm mắt bắn bừa, lúc mở mắt ra chỉ thấy vỏ đạn tung tóe khắp nơi.
Anh vừa định thở thào nhẹ nhõm thì lại cảm thấy có gì đó đang lắc lư trên đầu. Ngẩng đầu lên, anh thấy người phụ nữ mặc áo đỏ đó đang treo lơ lửng trên cửa trời của thang máy. Bà ta thõng mặt xuống, đối mặt với anh, 2 con mắt đã bị móc, máu chảy tràn khắp nơi, rỏ cả vào mặt anh.
Đáng sợ nhất là người đàn bà với khuôn mặt vô hồn lại bắt đầu nhếch mép cười.
Kha Lương đã tới cửa thang máy, anh đập mạnh vào nó nhưng chẳng có tác dụng gì.
Tần Cẩm sốt ruột, nhấn nút liên hồi.
Hắc Bảo đang nằm trong lòng Kha Lương bỗng nhảy vọt lên cào vào môi anh, Kha Lương lấy tay sờ thì phát hiện mình đã bị chảy máu, anh cũng chẳng có thời gian để trách Hắc Bảo nữa, cứ tiếp tục đạp cửa.
Đúng lúc này thì xuất hiện kỳ tích – bàn tay dính máu của Kha Lương vừa đập vào cửa, tất cả các vết máu đầm đìa trên thang máy đều biến mất.
Kha Lương ngạc nhiên nhìn tay mình rồi hét to:
- Đúng rồi! Sao anh lại không nhớ đến chiêu này trong Phương pháp tránh tà của ông anh – dùng máu của mình để đuổi ma. Dòng họ Kha của anh truyền đời làm pháp sư, nên trên người ai cũng có máu tránh ma.
Anh vẫn đang hoan hỉ thì thấy mũi mình đau nhói, máu chảy ộc ra. Anh định mắng Tần Cẩm thì thấy cô đã nhanh chóng lấy tay quyệt máu trên mũi anh rồi bôi vào nút nhấn thang máy. Vừa nhấn mạnh vào, thang máy bật mở.
Một người đang bị treo lủng lẳng trong thang máy; đó chính là Lục Tử Minh. Kha Lương chạy vào trong ôm chân Tử Minh kéo xuống, đáng thương cho anh chàng Lục Tử Minh đã bị treo cổ trợn cả mắt; đã thế lại còn tiếp tục bị kéo xuống đau điếng người, nên chỉ còn biết giẫy đạp lung tung. T ần Cẩm nhìn thấy thế vội nói với Kha Lương: “Đừng cố kéo anh ấy xuống, bế anh ấy lên đi”
Kha Lương và Tần Cẩm luống cuống đặt Tử Minh xuống; may mà anh ấy không bị treo lâu, hơn nữa thể lực sung mãn nên chỉ nghỉ 1 lúc lại bình thường như không có việc gì.
Vừa ngồi dậy, Tử Minh đã lớn tiếng mắng Kha Lương:
- Lúc nãy anh cứ cố kéo tôi xuống, anh có còn nhân tính không đấy? Hay là anh muốn giết tôi?
Kha Lương xoa mũi hỏi lại:
- Đừng có già mồm! nếu anh không treo cổ tự tử thì tôi đã không mất nhiều máu đến thế! Tôi vốn đã gầy yếu, suy dinh dưỡng, thiếu máu, đâu có được béo tốt như anh.
Tần Cẩm phải hét to can 2 người:
- Đến lúc này mà 2 anh còn tâm trạng cãi nhau à? Không mau đi cứu Thi Thi!
Họ liền đứng dậy chạy ra ngoài. Nhìn thấy Thi Thi đang chầm chậm bước tới, ba người thở phào nhẹ nhõm; đang định chạy đến chỗ Thi Thi thì họ đứng sững lại.
Có một bóng người bay sau Thi Thi.
Tần Cẩm giơ nắm đấm định đánh Kha Lương. Kha Lương vội chạy tới núp sau lưng Tử Minh.
Thi Thi đang dần tiến tới phía họ; cái bóng kia cũng rõ hơn. Ba người nhận ra đó là ông nội Kha Lương liền ngồi bệt xuống đất, thở phào rồi nói:
- Ông à, lần này ông xuất hiện quá bất ngờ đấy! Bọn cháu sợ đến thót tim rồi đây này.
Ông nội Kha Lương – Kha Đạo cuối cùng cũng xuất hiện, Kha Lương vui mừng chạy về phía ông, nhưng thấy ông hững hờ, chán nản nhìn mình.
Ông cụ trách móc:
- Lẽ nào cháu đã sử dụng chiêu thuật máu tránh tà đê tiện nhất, nhục nhã nhất, hèn hạ nhất của dòng họ Kha chúng ta?
Kha Lương buồn bã đáp lại:
- Nhục nhã hèn hạ cái gì chứ! nếu không có chút máu của cháu thì Tử Minh sớm đã bị chết treo trong thang máy rồi.
Tần Cẩm chạy tới đỡ Thi Thi thì nhận thấy Thi Thi đang như người mộng du.
Ông trẻ giải thích:
- Thi Thi bị ông thôi miên rồi, ban nãy nó đã kinh hãi tột độ; ông thôi miên để nó ngủ, như thế sẽ bảo vệ được nguyên khí tốt hơn.
Ông trẻ quay ra nói với Kha Lương:
- Sao cháu không chịu học phép thuật trong sách của ông? Bao nhiêu phương pháp hay không dùng lại đi dùng cái phép nhục nhã thế hả cháu? Làm thế mà gọi là bắt ma ư? Thà cháu hiến máu cho bệnh viện để cứu người còn hơn là vung vãi lung tung., thật chẳng biết xấu hổ gì cả.
Kha Lương xấu hổ liền cãi lại ông:
- Thế ai bảo tập hợp các mảnh vải lại rồi đốt đi là có thể phá được lời nguyền CA BĂNG? Trong lúc thu thập vải, bọn cháu xém chút nữa đã mất mạng rồi, vậy mà bây giờ ông lại tới trách cháu nữa à?
Ông trẻ chau mày rồi nói:
- Các cháu đã xem bản thảo của ông?
- Bản thảo nào cơ? Quyển sách đó là bản thảo của ông ư? - Bốn người ngạc nhiên nhìn ông.
- Đó đúng là bản thảo của ông. Lẽ nào trong bản thảo ông lại không có quyền giả thiết một chút? Việc phá lời nguyền CA BĂNG là một trong những câu hỏi khó trả lời nhất của dòng họ Kha chúng ta, ông đã đề cập rất nhiều giả thiết để phá lời nguyền, chẳng nhẽ các cháu cứ lần lượt thử từng phương pháp hay sao?
Ba người đều kinh sợ toát mồ hôi.
- Các cháu thu thập mảnh vải đỏ, đem sức mạnh CA BĂNG vốn đã được tách ra tập hợp lại, rồi lại mang mảnh vải đó tới nơi chí âm. Các cháu hãy mở to mắt ra mà nhìn, nơi này mấy chục năm trước vốn là nghĩa địa chôn xác hàng vạn người. Các cháu cho rằng những khuôn mặt sau tấm kính kia là mặt người đúng không, kỳ thực đó đều là những oan hồn trước kia, họ đang ngày đêm làm bạn với những bệnh nhân tâm thần.
Ông trẻ lại dõng dạc nói tiếp:
- Các cháu còn đứng đờ ở đây làm gì? Không mau lên sân thượng tìm Anh Kỳ và Đinh Đông đ! Đinh Đông hiện giờ đang bị một lực lượng đáng sợ thao túng; nếu các cháu đến muộn sẽ không kịp đâu!
Ông trẻ vừa vỗ vào người Thi Thi, cô liền tỉnh lại. Bốn người không kịp nói gì vội bước vào thang máy, ông trẻ không đi cùng họ, bởi thời gian hiện hình ba phút một ngày đã hết. Ông chỉ kịp nói với Kha Lương: “Nếu thực sự không có cách nào khác, cháu hãy tự cắt ngón tay để máu chảy ra nhé!”. Lời dặn của ông trẻ khiến Kha Lương lạnh hết cả người, anh đứng trong thang máy ôm miệng không nói năng gì.
Lúc này bốn người lại đi cùng với nhau, không ai nói năng gì. Hắc Bảo nằm ườn trên vai Kha Lương không chịu xuống. Bọn họ vừa trải qua cơn chấn động, ai cũng biết đối thủ của mình rất mạnh nhưng họ vẫn không từ bỏ ý định cứu Anh Kỳ và Đinh Đông.
Mọi người đổ dồn chú ý vào Kha Lương, anh chẳng biết làm sao chỉ biết ngậm ngùi kêu ca sao số mình khổ thế! Tại sao bao nhiêu pháp thuật không học lại chỉ học được mỗi một chiêu này. Mọi người nhìn anh tiếc nuối nghĩ, giá máu anh nhiều như nước sông thì tốt biết bao.
Chẳng mấy chốc thang máy đã lên tới sân thượng, nếu như ông nội Kha Lương không nói cho bọn họ biết nơi này trước kia là nơi chôn xác vạn người thì trong mắt của họ, nơi này quả là rất đẹp - một nơi non xanh nước biếc, cây mây xanh xanh mọc ở khắp nơi, trên sân thượng dây mây đan chéo vào nhau giống như một tấm vải xanh dày dặn vậy.
Kha Lương vừa nhìn vừa nghĩ, trong sách của ông viết những nơi có cây xanh mọc um tùm thường rất nặng âm khí. Loại cây này hấp thu âm khí để tồn tại, hơn nữa nó lại che lấp ánh mặt trời, là nơi trú ẩn tốt của oan hồn.
Bốn người bước đi rất cẩn thận, chỉ sợ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến họ hụt bước. Điều kỳ lạ là họ đều cảm thấy đi trên cây mây vừa dẻo vừa trơn này giống như đi trên đống xác chết vậy! Tuy đều nghĩ vậy nhưng không ai dám nói ra, họ nhìn sân thượng rộng lớn, băn khoăn không biết đứa bé đang ở đâu?
Cuối cùng họ cũng nhìn thấy hai mẹ con Anh Kỳ, nhưng cảnh tượng trước mắt họ thật đáng sợ! Anh Kỳ đang thả đứa bé ở ngoài sân thượng, chỉ cần thả tay thì nó chết chắc rồi.
Đứa bé không động đậy, giống như người chết vậy!
Thi Thi hốt hoảng hét lên:
- Đừng! Anh Kỳ! Đừng thả tay ra. Đừng giết hại con bé!
Tuy nhiên, giữa không gian ma quái lại văng vẳng một giọng nói: “Hãy thả con ra. Con muốn được xuống dưới chơi. Đừng nắm tay con!” Đó chính là tiếng của Đinh Đông.
Tần Cẩm vừa định chạy lên thì thấy Anh Kỳ bỏ một tay ra, cô vội đứng lại không dám tiến thêm nữa. Đứa bé bị treo lơ lửng ngoài sân thượng, gió thổi tới, sặc mùi máu tươi tanh ngòm, nhìn kỹ dãy núi đen sì phía xa trông giống như một bầy quái vật đang nhe nanh múa vuốt, chỉ trực có gì rơi xuống là nuốt chửng không tha.
Kha Lương nhẹ nhàng đặt Hắc Bảo xuống, hy vọng nó có cách gì cứu hai mẹ con Anh Kỳ. Lúc này anh đã coi Hắc Bảo là bùa hộ mệnh của mình. Hắc Bảo liếc nhìn anh một cái, ánh mắt tỏ vẻ coi thường.
Lúc này anh mới thực sự hối hận bởi mình đã không chịu học phép thuật đến nơi đến chốn, để đến giờ, ngay một con mèo cũng có quyền khinh bỉ anh. Kha Lương tức chí rút con dao nhỏ ra chuẩn bị cắt tay mình bất cứ lúc nào để đuổi ma. Nói gì thì nói, lúc này anh vẫn rất quan trọng.
Lúc Kha Lương đấu tranh tư tưởng thì Tần Cẩm và Thi Thi đang sợ hãi lo lắng cho Đinh Đông; tận mắt nhìn thấy đứa bé cứ lắc lư trong gió, họ thấp thỏm không yên.
Thi Thi nói trong nước mắt:
- Anh Kỳ, dù sao Đinh Đông cũng là đứa con do em dứt ruột đẻ ra; cho dù trước đây em không muốn nhận đứa trẻ này, cho dù em muốn trốn tránh sự thật năm xưa, nhưng nó vẫn là con của em, là cốt nhục của em. Em không thể tiếp tục phạm sai lầm. Em không được giết con bé!
Đột nhiên trong gió vọng lại giọng trẻ con lảnh lót: “Mẹ thả con ra, con muốn xuống chơi, mẹ đừng giữ con thế!”
Đúng là giọng Đinh Đông.
Ánh đèn trên sân thượng đủ sáng để họ nhìn rõ móng tay Đinh Đông đã cắm sâu vào tận xương mu bàn tay Anh Kỳ, nhưng Anh Kỳ vẫn nhất quyết không thả tay ra.
Không phải Anh Kỳ đang hại Đinh Đông mà là đang cứu con bé.
Kha Lương định chạy tới giúp Anh Kỳ.
Đột nhiên Đinh Đông đổi giọng, nói: “Mày dám tới đây, tao sẽ móc ngay mắt nó ra để nó chết tại đây.”
Tần Cẩm đang ôm Hắc Bảo; trong bóng tối, nhìn vào con mắt màu hồng phấn của Hắc Bảo, cô nhận thấy một đứa bé đang nằm trong lòng Đinh Đông.
Đứa bé từ từ ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy nó, Tần Cẩm hét lên: “Đúng là thằng bé đó!” – thằng bé trước đây cô nhìn thấy trước máy vi tính, thằng bé đã đòi lấy mắt của cô.
Thằng bé đó đã nhập hồn vào Đinh Đông. Bây giờ nó đang muốn dắt Đinh Đông xuống dưới chơi.
Kha Lương không dám động đậy, mọi việc trở nên bế tắc.
Đột nhiên Anh Kỳ lên tiếng:
- Để cô xuống chơi với cháu, cháu tha con gái cho cô!
Thi Thi kinh hãi nhận ra một cô gái vốn yếu đuối như Anh Kỳ lúc này bỗng trở nên kiên cường, tỉnh táo và dũng cảm lạ thường.
Anh Kỳ lại nói tiếp:
- Cô xuống chơi với cháu nhé! Cô làm mẹ cháu được không?
Thằng bé không nói năng gì nhưng Đinh Đông lại cất tiếng: “Từ lúc nhỏ mẹ đã không cần con, mẹ không yêu con, mẹ căm hận sự tồn tại của con, con không cần người mẹ tồi như mẹ chơi với con.”
Anh Kỳ chậm rãi đáp lại:
- Con không biết được mẹ yêu con đến mức nào đâu, mẹ thực sự rất yêu con, do mẹ sợ không thể cho con một cuộc sống hoàn hảo nên mới gửi con ở nhà bác. Mẹ đành phải làm thế để con có được môi trường phát triển lành mạnh, bởi sẽ không có ai hỏi bố con là ai, không có ai mắng con là đồ con hoang. Mẹ đành lòng làm như thế, bởi mẹ yêu con hơn tất thảy mọi thứ trên đời.
Nước mắt Anh Kỳ lã chã rơi trên mặt Đinh Đông, hồi lâu Đinh Đông hét lên: “Mẹ ơi, mắt con đau lắm, con đang chảy máu, con không nhìn thấy gì nữa rồi, mẹ mau cứu con đi!”
Nhìn thấy cảnh con mình đau đớn giãy giụa, Anh Kỳ đau lòng nói:
- Đừng làm con cô đau! Trả con lại cho cô! Cô sẽ xuống với cháu!
Đinh Đông không giãy giụa nữa, cô bé lại rên rỉ: “Con cần có mắt, con cần có mắt, con không nhìn thấy gì nữa rồi.”
Anh Kỳ quay lại nhìn Thi Thi và các bạn cười, một nụ cười vô hồn, cô cười như muốn nhờ mọi người trông giữ Đinh Đông hộ mình; khi nụ cười chưa kịp tắt trên môi, cô đã thò tay móc một con mắt ra.
Tuy rất đau đớn nhưng cô không quỵ ngã; cô hướng mặt về phía con rồi thả con mắt xuống dưới.
Đinh Đông hơi động đậy. Trong mắt Hắc Bảo, họ trông thấy con ma nhỏ nhảy ra khỏi người Đinh Đông để tóm con mắt đẫm máu kia. Tần Cẩm hét lên: “Mau cứu đứa bé đi!” ba người vội chạy lại kéo đứa bé lên.
Đinh Đông vẫn chưa tỉnh, nó cứ ngủ thiếp đi nhưng vẫn réo gọi: “Mẹ ơi, mẹ xuống chơi với con đi!”
Anh Kỳ giơ bàn tay đẫm máu vuốt ve khuôn mặt nhỏ xinh của con gái, trong con mắt còn lại của cô tràn ngập tình yêu thương; cô lại đưa mắt nhìn bốn người bạn rồi nói: “Em phải đi ngăn cản thằng bé lại, bởi sớm muộn nó sẽ tới làm hại con em, nhờ mọi người trông nom Đinh Đông hộ em.”
Mọi người còn chưa kịp định thần lại thì đã thấy Anh Kỳ nhảy xuống dưới; chẳng mấy chốc, không ai nhìn thấy gì nữa. Một tiếng “rầm” khô khốc. Đinh Đông không nói lung tung nữa; nó đã thiếp đi.
Mọi người ôm Đinh Đông ra ngoài. Trên cổng sân thượng có hai bóng người – một lớn, một bé đang đứng dõi theo họ. Đó là bóng của Anh Kỳ và thằng bé. Cả hai nắm tay nhau hồi lâu rồi quay người đi mất.
Thi Thi xúc động quỵ ngã trên sân thượng, cô than thở: ‘Mình cứ tưởng nó ghét đứa trẻ này, mình đã thực sự không hiểu nó. Vì đứa trẻ này, nó có thể làm được bất cứ việc gì, có thể chiến thắng mọi thế lực. Mình đã không biết tình yêu của người mẹ lại bao la đến thế!”
Tần Cẩm chạy về phía Thi Thi, hai người òa khóc nức nở. Bốn người không dám xuống dưới; họ lặng lẽ chờ bình minh trên sân thượng…
Tần Cẩm nhẹ nhàng tiến về phía Kha Lương nói:
- Em xin lỗi, vừa rồi em đã quá mạnh tay với anh.
Kha Lương quay lại cười trả lời:
- Không sao, đằng nào anh cũng béo, đang cần giảm béo mà.
Tần Cẩm nhìn Kha lương càng ngày càng rõ trong ánh bình minh; cô nhớ lại lần đầu tiên 2 người gặp nhau. Cứ như có bàn tay của ông trời sắp đặt trước vậy, người đàn ông này hết lần này đến lần khác xuất hiện trong cuộc đời cô cùng cô chia sẻ mọi khó khăn.
Lục Tử Minh thẫn thờ nhìn Tần Cẩm và Kha Lương. Những ngày vừa qua, anh không có thời gian quan tâm tới tình cảm của mình, nhưng anh biết rõ, người đàn ông trước mắt anh có rất nhiều cách để tranh thủ tình cảm của người anh yêu dấu. Chưa bao giờ, Tần Cẩm đối xử đặc biệt với anh, nhưng lại hết lần này đến lần khác thể hiện sự quan tâm đặc biệt tới Kha Lương. Lòng anh quặn đau, anh tự hỏi chẳng lẽ mình lại không bằng cái gã lưu manh kia sao?
Mọi người đều không phát hiện ra ánh mắt khác lạ của Đường Thi Thi.
Chính Thi Thi cũng không hiểu cô bắt đầu có cảm tình với Tử Minh từ lúc nào; những ngày vừa qua, cô đã có thể khẳng định rằng mình yêu Tử Minh. Cô nhớ rất rõ hôm nay, trong lúc sợ hãi, người đầu tiên cô nghĩ tới là Tử Minh.
Lục Tử Minh và Tần Cẩm là một đôi kia mà? Tại sao Tần Cẩm lại bắt cá 2 tay, lại còn đối tốt với Kha Lương để Tử Minh đau lòng? Thực ra cô ấy đâu có xinh đẹp bằng mình? vậy mà trong lúc nguy nan nhất lại có được tấm chân tình của cả 2 chàng trai.
Thi Thi là cô gái có nhiều lợi thế nhất trong nhóm bạn; gia đình giàu có; lại thông minh xinh đẹp. Tần Cẩm chẳng qua chỉ là bạn học từ thủa nhỏ, cô ấy dựa vào đâu mà có được nhiều thứ đến thế cơ chứ?
Thi Thi hằn học nhìn vào bóng Tử Minh; cô thề nhất định phải chiếm được anh để chứng minh cô không hề thua kém Tần Cẩm.
Đúng lúc này Hắc Bảo đang nằm trong lòng Kha Lương bỗng nhảy phắt sang lòng Tần Cẩm, nó cong lưng về phía Thi Thi, như thể đã nhìn thấu được ý nghĩ của cô vậy.
Mặt trời rồi cũng lấp ló ở đằng đông.; dưới muôn vàn tia nắng vàng, bốn người bọn họ vẫn đứng yên tại chỗ; nhưng thay vào sự đoàn kết, đồng tâm hợp lực trước kia, 1 vết rạn nứt đã xuất hiện giữa họ.
Sau khi lo liệu hậu sự cho Anh Kỳ xong, họ gửi Đinh Đông cho chị gái Anh Kỳ nuôi dưỡng. May mà Đinh Đông còn nhỏ nên không nhớ chuyện gì; mọi người thở phào nhẹ nhõm. Họ quyết định không kể chuyện về Anh Kỳ cho Đinh Đông nghe, mặc dù Anh Kỳ đã lựa chọn cái chết để Đinh Đông được sống hạnh phúc. Những việc đó tốt nhất nên giữ kín, hy vọng Anh Kỳ sẽ phù hộ để Đinh Đông được sống vui vẻ, hạnh phúc.