Ê nhóc, làm người yêu chị nhé! - Chương 06 -

Chương 06 :  GHÉT!

 

Sáng hôm sau.

Đến trường với cảm giác mệt mỏi, Bách Diệp vừa đi vừa dụi dụi mắt. Từ chỗ cô trọ tới trường rất gần, chỉ cần đi bộ ra từ trong một ngõ nhỏ, băng qua con đường phía trước là tới, nhưng hôm nay cô cảm thấy sao lại xa tới vậy. Cái cảm giác buồn ngủ vẫn đang đeo bám cô. Cũng tại Phương Nam, từ sau cái vụ “tình cờ” tối hôm qua mà nó bắt cô thức tới gần 2 giờ sáng để tất tần tật các kể chuyện. Để tránh gây hiểu lầm nên cô đành phải nói hết. Nó thì cô có vẻ yên tâm, nhưng còn mấy cô nàng “háo sắc” đi cùng hình như chẳng tin vào những gì cô nói dù cho cả tên Duy Vũ cũng xác thực là như vậy. Người con trai khác chắc chẳng sao nhưng lại vướng phải “hoàng tử trong mộng” của mấy nàng ta nên cô có linh cảm từ nay về sau chắc sẽ khó sống lắm đây.

Đúng như Bách Diệp dự đoán.

Cái không khí này là thế nào, cảm giác ngột ngạt quá! Diệp cảm thấy điều bất thường ấy ngay từ khi bước vào lớp, mấy đứa con gái cứ nhìn cô rồi lại quay sang bàn tán gì đó. Lúc đi qua, không biết có phải mấy đứa cố ý nói to không nhưng cô có nghe loáng thoáng được vài câu:

“Nó á? Ôi, ôi! Tao không ngờ đấy.”

“Nhìn cũng bình thường mà, mắt của Duy Vũ có vấn đề rồi!”

“Biết đâu lại kiểu mồi chài, nhà chàng chả phải giàu lắm hay sao?.”

Kèm theo đó là một vài nụ cười mỉa mai vẻ khinh thường.

Hừm! Mặc kệ chúng, cô đi đến bàn mình, vất balo lên rồi nằm gục xuống. Cô thấy hơi đau đầu. Cô cũng đã chuẩn bị tâm lý rằng từ ngày hôm nay mình sẽ phải hứng chịu những ánh mắt soi mói hay những lời nói móc như thế này, nhưng không ngờ nó lại khiến cô khó chịu đến vậy. Ngực của cô cảm thấy nóng lên, cả cổ cũng vậy, dường như đang bị một thứ gì đó chặn lại không thể thở được. Mắt cô nhắm lại, càng ngày càng thấy một màu mơ hồ, chỉ nghe loáng thoáng tiếng ai đó như của Phương Nhan đang nói nhoài lên phía trên “ các cậu nói ít thôi, đừng có chuyện không nói thành có thế chứ....” rồi không nghe thấy gì nữa.

Diệp, Diệp, dậy đi” – Phương Nam vừa gọi vừa lay mạnh.

Bách Diệp khẽ nhấc người dậy với vẻ mệt mỏi, cô dụi dụi mắt sau một giấc ngủ sâu nhưng lại không ý thức được điều đó

“Vào lớp rồi à,...cô đâu?” – vừa nói vừa nhìn ra phía cửa

“Học gì nữa, xong rồi! Về thôi!”

“Hả? Sao lại thế?” – Diệp há hốc miệng ngạc nhiên.

“Sao cái đầu mày ấy. Ngủ suốt 3 tiết mà còn hỏi sao lại thế!” - Phương Nam hơi đập nhẹ vào đầu nó.

“3 tiết á? Sao mày không gọi ta dậy hả?” – Diệp nói với giọng trách cứ . “Chẳng lẽ cô không bảo gì à?”

“Tao có lay mày đấy chứ, nhưng chắc tại mày mệt quá nên ngủ say như chết. Yên tâm đi, tao bảo cô tại hôm qua mày bị cảm nên cô cũng không lỡ gọi mày dậy.”

Diệp vẫn thấy đau đầu, một tay day thái dương, một tay vơ chiếc balo đi ra ngoài. Cô và Phương Nam là người ra cuối cùng. Vừa ra khỏi cửa, cô có cảm giác như  ai đó đứng phía sau mình. Bất giác Diệp quay lại,đó là bóng hình của một người con trai đang đứng ép mình sau cánh cửa, đôi mắt màu hổ phách thoáng chút buồn nhìn về phía cô. Hơi ngạc nhiên nhưng cô không nói gì, quay lại, cô kéo tay Phương Nam cũng đang nhìn về hướng đó hối thúc

“Đi thôi!”

Một giọng nói cất lên.

“Đợi đã...Bách Diệp.” – Duy Vũ đứng thẳng người, tiến về phía Diệp

“Đi !” – Diệp không đợi cậu ta tiến đến,nói với Phương Nam như ra lệnh rồi kéo tay cô nàng mặc cho nó đang ngớ người ra không hiểu chuyện gì.

Nhìn cái bóng dáng nhỏ nhắn kia ngày một đi nhanh, Vũ biết nó đang trốn tránh điều gì. Hắn khựng lại không đuổi theo vì hắn biết làm vậy càng cho tình hình xấu thêm mà thôi. Đôi mắt hắn buồn, đứng trong bóng tối càng tăng vẻ cô đơn.

Ngoài sân, Diệp vẫn giữ chặt tay Phương Nam lôi về phía trước, trong đầu cô là những ý nghĩ nào đó mà cô không rõ, rất lung tung. Mãi đến khi đứa bạn thân kêu lên cô mới trở về với thực tại

“Bỏ tay tao ra. Mày làm gì mà nắm chặt vậy?” – Phương Nam như thét lên

.....

Diệp không nói gì mà đi trước, mặc cho nó đứng đó lẩm bẩm trách thầm

Thấy vậy nó chạy lên, tò mò hỏi:

“Tại sao mày không nghe cậu ta nói, nhỡ đâu cậu ta có việc gì quan trọng thì sao?”

“Phiền phức!” – Diệp nói lại một câu cụt lủn, khuôn mặt biểu hiện như từng có chuyện gì

“Mày giận cậu ta nên mới không thèm nói chuyện à” – nó tiếp tục vặn hỏi

“Không phải là giận.”

“Thế là gì?” – Phương Nam nhăn mặt vẻ khó hiểu

“Ghét.”

“Thật á? Nhưng sao mày lại ghét cậu ta? Vì đẹp trai hay vì nhà giàu?...hay là vì ...”

“Tất cả.” – không đợi cho Phương Nam nói hết cô đã nói xen vào. Có lẽ cô dự tưởng được nó sẽ hỏi cô cái gì, nên chặn họng nó trước thì tốt hơn.

Diệp cũng không biết tại sao mình lại nói là ghét hắn. Có lẽ do hành động của hắn hôm qua chăng? Không, không đơn giản chỉ là như vậy. Ở bên cạnh con người này khiến cô cảm thấy mình như đang bị mê hoặc, có một chút an toàn thật nhưng ẩn núp đằng sau nó lại là cảm giác nguy hiểm. Nếu có liên quan tới hắn chỉ gây thêm phiền phức cho mình thôi, và việc lần này chính là một bài học. Cô nên tránh xa hắn càng sớm càng tốt.

Buổi tối, sau khi tắm xong, Diệp ngồi lại phía bàn lấy quyển sách tiếng Nhật dành cho người mới bắt đầu ra xem. Tối mai là buổi đầu tiên cô đi dạy rồi. Vì chưa có kinh nghiệm đi dạy gia sư bao giờ nên có chút hồi hộp, nhưng cô cảm thấy tin tưởng vào khả năng của mình. Chỉ là cô có chút lo lắng với đối tượng mà cô cần dạy. Chắc chắn hắn sẽ gây khó dễ cho cô bởi hành động cô đã làm với hắn hôm đầu tiên gặp mặt. Nhìn nụ cười ranh mãnh của hắn là cô thấy sởn hết da gà lên rồi. Ôi! Sao cô lại dại dột mà nhận lời cơ chứ. Chẳng hiểu lúc đó lại quyết tâm đến thế. Thôi thì trót đâm lao thì phải theo lao, hãy nghĩ đến việc sẽ nhận tháng lương đầu tiên vậy. Diệp tự nhủ trong đầu mình rồilấy lại ý chí, mở sách ra nghiên cứu mặc cho đứa bạn thân chìm vào giấc ngủ lâu lắm rồi.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor