Ê nhóc, làm người yêu chị nhé! - Chương 03

Chương 03:    KHÔNG HẸN MÀ GẶP – TÌNH HUỐNG KHÓ XỬ  - 1

 

“Dì Lan, lâu rồi không gặp dì. Dạo này dì vẫn khỏe chứ ạ?” – Duy Vũ chạy lại gần bà quản gia, khẽ cúi người chào, vừa mỉm cười vừa nói.

“Cậu Duy Vũ, cảm ơn cậu. Tôi vẫn khỏe. Lâu rồi mới thấy cậu tới chơi.”– dì Lan cũng khẽ mỉm cười, nói với Vũ bằng giọng ấm áp,rồi  đưa nhẹ tay vào trong nhà : “Mời cậu vào, bà chủ đang đợi trong phòng khách”.

“Dạ dạo này cháu hơi bận nên không ghé qua đây thường xuyên thăm chú, dì và Hải Nam được.” – cậu bám lấy cánh tay gầy của dì Lan, vừa đi vừa nói

“Thì đúng rồi. Cậu vừa đi học, lại vừa giúp ông chủ Nguyễn ở công ty nên chắc chắn là sẽ không có thời gian. Đúng là thanh niên có khác. Không như bà già này gần đất xa trời tới nơi rồi.” – dì Lan vừa lắc đầu vừa khẽ thở dài.

“Dì không được nói vậy, dì vẫn còn khỏe lắm ạ. Dì còn phải đợi con cưới cháu dâu, sinh thằng cháu cho dì ẵm nữa chứ” – Vũ cười tươi.

“Ôi, được thế thì còn gì bằng. Nhất định là phải nhanh lên đấy.”

“Dạ vâng. Sắp rồi dì ạ.”

Thấy Duy Vũ nói vậy, dì Lan quay sang nhìn với vẻ ngạc nhiên

“Vậy là có đối tượng rồi sao? Tiểu thư nhà ai mà có phúc vậy? Cậu không lừa bà già này đấy chứ?”

Nghe tới đây, cậu không trả lời mà chỉ cười trừ, phải nói thế nào cho bà hiểu được khi mà trong lòng cậu vẫn còn như cuộn tơ vò. Vũ dìu dì Lan vào nhà mà không nói thêm điều gì nữa.

 

“Duy Vũ, cháu đến rồi đó à, sao đến mà không báo trước cho dì một tiếng?” – bà Vân (mẹ của Hải Nam) vừa nhìn thấy Duy Vũ thì đứng lên, vội vàng bước tới ôm lấy cậu.

“Dì Vân, con nhớ dì quá!  Dạo này chú , dì và em có khỏe không ạ?” – Vũ ôm chặt lấy dì Vân, cười với vẻ mặt hạnh phúc.

“Con mà không sang thì dì không thấy khỏe chút nào” – Bà Vân nói như với giọng trách cứ. “Thế ba mẹ con bên đó khỏe chứ? Lâu rồi cũng không gặp ba mẹ con. Không sang với anh chị ấy được, ta thấy có lỗi quá!”.

“Dạ, bố mẹ con vẫn khỏe ạ. Dì đừng nói vậy. Dì cũng bận mà bố mẹ con cũng bận nên khó gặp được nhau cũng đúng thôi. Khi nào chú, dì và bố mẹ con có thời gian rảnh thì 2 nhà chúng ta cùng đi ăn một bữa dì nhé.”

“Ừm, tất nhiên là được rồi.” – bà Lâm mỉm cười, khẽ vuốt tóc Duy Vũ, nói tiếp

“Chà, lâu không gặp, con ngày càng đẹp trai ra đấy!”

“Tất nhiên rồi dì ạ. Bởi vì con thừa hưởng nét đẹp của mẹ con, cũng có nghĩa là thừa hưởng nét đẹp của dì rồi. Cộng thêm vẻ đẹp nam tính của bố con nữa thì miễn chê” – Duy Vũ nhìn dì Lâm cười , nói với vẻ tự hào.

“Xem ra lâu không gặp,con không những đẹp trai ra mà còn lẻo mép hơn nữa đấy.”

Nghe thấy câu này, cả Vũ và bà Vân đều cười lên thành tiếng, có thể cảm nhận được bầu không khí gia đình thật hạnh phúc.

 Nhưng trái ngược với bầu không khí hạnh phúc nãy giờ kia là khuôn mặt không khỏi kinh ngạc của một cô gái đứng phía xa xa bên cạnh bình hoa bách hợp . Khuôn mặt cô có thể nói là “ mắt chữ a, miệng chữ o” từ khi Duy Vũ bước vào căn phòng này, gọi bà chủ nhà là dì. Nhưng điều khiến cô ngạc nhiên hơn nữa là biểu hiện của thằng bạn cùng lớp mà cô chưa từng nhìn thấy ở hắn. Trên lớp, mặc dù không tiếp xúc nhiều với hắn, nhưng vì hắn không những học giỏi mà còn là hotboy của cả khối nên từng cử chỉ,từng hành động của hắn lúc nào cũng là chủ đề bàn tán của mấy nàng  “háo sắc”. Hắn khá lạnh lùng và rất ít khi nói chuyện. Nhưng chính cái vẻ lạnh lùng ấy lại bị săn đón như mấy chàng diễn viên Hàn Quốc. Điều này nhiều lúc làm cho cô cảm thấy khó chịu vì bị làm phiền oan.Nhưng những gì hiện tại Bách Diệp đang chứng kiến lúc này hoàn toàn xoay ngược 180 độ. Một Duy Vũ lạnh lùng giờ đã thay bằng một Duy Vũ hóm hỉnh, biết quan tâm tới người khác. Một cậu công tử không hề biết cười thì bây giờ lại thành một chàng trai vui tươi, lúc nào nụ cười cũng ở trên môi. Hơn nữa, cái cách bày tỏ của anh chàng cũng rất tự nhiên như chính bản chất của hắn vậy. “Chẳng lẽ những gì mà hắn biểu hiện trên lớp không phải bản chất thực của hắn sao? Tại sao hắn phải giả vờ lạnh lùng, ít nói? Lý do là gì? Đâu mới là con người thực chất của hắn?” . Những ý nghĩ mông lung, nghi ngờ cứ hiện ra trong đầu Bách Diệp, khiến cô tự nhủ phải cảnh giác với con người này.

Nhận ra rằng có một cô gái đứng phía sau từ lúc mình vào tới giờ, lại không nhìn rõ là ai, Vũ đi tới gần. Cậu giật mình khi nhận ra đó chính là Diệp. Nhưng tại sao cô ấy lại ở đây?

“Bách Diệp, sao cậu lại ở đây?” – Vũ nhìn chằm chằm vào cô đầy ngạc nhiên.

“Mình...”

“Hai đứa biết nhau à?” – bà Lâm cũng quay sang hỏi, ngạc nhiên không kém

“Dạ bọn cháu học cùng lớp.” – Vũ vội đáp

“Ồ, vậy à.” – bà Lâm trả lời nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm 2 đứa

“Nhưng cậu có việc gì với dì mình à?” – Vũ quay sang nhìn Diệp, tò mò hỏi tiếp

Trong lúc không biết trả lời làm sao thì bà Lâm vội lên tiếng:

“Bách Diệp đến để dạy gia sư tiếng Nhật cho Hải Nam.”

“Dạy tiếng Nhật ạ?” – Vũ càng tròn mắt nhìn về phía Bách Diệp

Còn Diệp, cô cảm thấy mình như bị “hớ”. Rõ ràng bà Vân biết cháu mình học tiếng Nhật, và thằng con mình cũng đang cần tìm gia sư tiếng Nhật, vậy tại sao lại không bảo đứa cháu yêu quý của mình đến dạy mà lại phải đi thuê một đứa ở ngoài, để bây giờ cô rơi vào tình huống dở khóc dở cười như thế này. Tình huống này thật dễ gây cho người ta hiểu nhầm. Không biết gia đình nhà này có ý gì mà khéo tạo cho người ta cái cảm giác bất an đến thế. Có câu : “Người thắt nút chính là người cởi nút”, Bách Diệp bất giác quay đầu nhìn bà Lâm, bởi chính cô mới là người cần phải nghe lời giải thích.

Bầu không khí đang căng thẳng bỗng có tiếng nói của một cậu con trai đang từ phía cửa chính đi vào. Đó là một tên con trai cao, to tựa dáng người của Duy Vũ, nhưng khuôn mặt lại có vẻ “non” hơn. Mái tóc hắn đen, mượt,khi tiến lại gần, nó thoang thoảng mùi bạc hà. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng, thắt hờ chiếc tie kẻ sọc chéo ,chiếc quần kaki đen có vẻ bụi bặm , một tay khoác cái balo đằng sau vai, một tay xỏ túi quần đi vào. Nhìn thấy hắn, bà Lâm hơi có vẻ ngạc nhiên ,hỏi:

“Nam à, sao hôm nay con về sớm vậy? Chẳng phải thứ 4 hàng tuần con đều học 5 tiết hay sao?”

Thấy bà Lâm hỏi, hắn chỉ đáp lại một câu cụt lủn : “Hôm nay con được nghỉ sớm.” Còn ánh mắt thì nhìn chằm chằm về phía Bách Diệp và Duy Vũ .

“Nam? Chẳng nhẽ là Hải Nam – người mình sẽ gia sư đây sao? Hắn mới học lớp 12 thôi mà, nhưng sao nhìn hắn....” – Bách Diệp nhìn chằm chằm tên con trai, trong đầu bao nhiêu là suy nghĩ, nó thật khác với những gì cô từng tưởng tượng. Thấy hắn lướt qua Duy Vũ, tiến thẳng về phía mình bất giác Diệp cúi đầu xuống, ánh mắt lảng tránh ánh mắt của hắn đang nhìn mình. Hắn đi qua Duy Vũ mặc cho ánh mắt của người anh họ như đang có lửa nhìn hắn. Hắn khẽ cúi xuống, nhếch mép cười đầy ẩn ý:

“À, thì ra đây là gia sư mới của con.”

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3