Ê nhóc, làm người yêu chị nhé! - Chương 02

Chương 02: TÌNH CỜ

Đang ngồi học môn ngữ âm tiếng Nhật, Bách Diệp ngước lên nhìn đồng hồ, cũng đã 4 giờ rồi. Mặc dù bắt đầu dạy từ 5 giờ nhưng hôm nay là buổi đầu tiên nên phải đi sớm hơn một chút để còn tìm nhà. Cái trung tâm chết tiệt đó, đưa cho mỗi cái địa chỉ rồi bắt tự đi tìm, đến mặt mũi người học hay chủ nhà đều không biết, mò được đường chắc phải mất mấy tiếng đồng hồ mất. Cũng may mới có năm 2, học hành trên lớp chỉ có mỗi buổi sáng, chiều không phải học gì, chỉ ở nhà tự học nên Bách Diệp mới ôm mộng đi tìm việc làm thêm cho đỡ phí thời gian, đồng thời kiếm thêm ít thu nhập.

Gấp quyển sách lại, cô đi lấy cái áo sơ mi hồng nhạt cùng với chiếc quần bò sẫm màu. Nếu không phải để cho ra dáng người lớn, hơn nữa còn là một giáo viên thì cô đã mặc ngay cái áo phông cho rồi. Dù chưa ra khỏi phòng nhưng cái oi bức của mùa hè đã là cô thấy ngại. Nhưng cái ngại nhất đó là phải đứng chờ xe bus. Cô ghét cái cảm giác chờ đợi. Dẫu biết rằng cuối cùng rồi nó cũng sẽ tới nhưng thời gian phải tiêu tốn vào thời gian chờ đó khiến người ta nóng ruột.

Trước khi ra khỏi phòng, Bách Diệp không quên vơ lấy tấm bản đồ cũ và mất đi một góc. Tác phẩm này không ai khác chính là của Phan Phương Nam. Chỉ vì cái đôi hài quái dị làm phồng cái gót chân mảnh khảnh của nó mà không ngại xé một góc bản đồ ra lót. Nếu không phải lúc này dùng tới thì chắc Bách Diệp cũng chẳng bao giờ lôi từ góc trên cùng của giá sách ra.

Mới tháng 3 nhưng cái nắng của tháng 5 dường như đã len lỏi vào mọi ngóc ngách. Cái bóng dáng nhỏ nhắn đang thoăn thoắt chạy về phía bến xe bus.

“A...lỡ mất rồi!” – Bách Diệp vừa chạy tới thì chiếc xe bus đã đi mất. Giá như cô nhanh thêm chút nữa. Trên mặt cô lấm tấm vài giọt mồ hôi, cảm giác như vừa đi thi một cuộc chạy maraton về vậy.

5 phút...10 phút...15 phút. Cứ cái đà này sẽ muộn mất. Đang luống cuống không biết sẽ phải làm thế nào thì đằng sau vang lên tiếng của một cậu con trai. Bất giác quay lại, Diệp giật mình thì ra là Duy Vũ – cậu bạn cùng lớp, dáng người cao to đang phủ trên đầu Diệp. Khuôn mặt khôi ngô, trắng hồng của một cậu công tử thu hút ánh mắt của những người xung quanh, đặc biệt là những cô gái đứng ở gần đó, ánh mắt của họ như đang nhìn trộm thứ gì đó mà không phải của mình.

Thấy Bách Diệp còn đang ngơ ngác, cậu ta nở một nụ cười tưởng như có thể làm ngất luôn mấy thiếu nữ kia, rồi đập đập cánh tay của Bách Diệp

“Sao đấy,vẫn còn bị say nắng à?”

Diệp ngây thơ không hiểu ý của cậu ta, đáp lơ lửng một câu:

“Say nắng gì đâu, đứng rõ 20 phút rồi.”

Thấy Duy Vũ càng cười tươi hơn,còn cô hơi khó chịu, tại sao anh chàng này có vẻ hứng thú với câu trả lời này thế, bèn lảng sang chủ đề khác

“Sao đứng đây? Không phải cũng đứng chờ xe bus đấy chứ?”

Diệp thừa biết là anh chàng công tử bột này thường ngày vẫn phóng con SH nhập khẩu khiến người người ngưỡng mộ,vậy mà hôm nay lại đứng ở bến xe bus thì thật là...điều không tưởng.

Biết Bách Diệp hỏi mình với giọng mỉa mai, Duy Vũ cười, hỏi lại cô

“Thế có ai cấm là không được đi xe bus đâu.”

“Thảo nào hôm nay trời nắng thế!” – Diệp quay đi, nói móc, tưởng tượng ra khuôn mặt cậu ta bây giờ khiến cô mỉm cười.

Mặc dù nghe Diệp nói vậy hắn có chút tự ái, nhưng khi nhìn thấy cô cười thì mọi giận giữ đều xua tan. Hắn đã mong ước rất lâu rồi rằng sẽ được nhìn khuôn mặt kia thật lâu, được thấy cô cười với mình, chỉ riêng mình mà không phải là với Phương Nam hay một người con trai nào khác, và bây giờ điều đó đã thành hiện thực. Nụ cười đó khiến cho thằng con trai nào nhìn vào cũng phải xao lòng. Nó không phải nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt của một mĩ nhân mà chỉ là một người con gái bình thường, nhưng đối với hắn thì vô cùng đặc biệt chỉ bởi đó là nụ cười của Bách Diệp, nụ cười đã giữ trái tim hắn ở lại gần 2 năm...

Thấy Duy Vũ nhìn mình với một ánh mắt trìu mến, có thể cảm nhận được như có ngọn lửa ở trong đó, Bách Diệp không cười nữa, khẽ hắng giọng quay đi.

Một bầu không khí ngượng ngập bao trùm 2 người

Xung quanh những ánh mắt tò mò hướng về họ

Biết mình gây ra bầu không khí không tự nhiên này, Duy Vũ bèn lên tiếng đổi chủ đề:

“Định đi đâu à?”

“À...ừm, có chút việc.” – Diệp đáp nhưng mắt lại quay mặt nhìn về hướng xe bus

“Đi đâu, tớ...”

Còn chưa nói hết câu thì đã thấy Bách Diệp vừa chạy vừa quay lại tạm biệt, cậu chỉ còn biết vẫy tay đáp lại và nhìn theo hướng của cái bóng dáng nhỏ xinh ấy lên xe, Quay trở lại chiếc xe để sau gốc cây to, cậu nở một nụ cười hạnh phúc.

Xuống xe, Bách Diệp vội vàng chạy vào một gốc cây gần đó nghỉ. “Thật đúng là chịu hết nổi mà, xe gì mà đông vậy trời!” - Diệp vừa thở vừa lẩm bẩm. Đi đúng cái giờ tan ca và có dấu hiệu của tắc đường, đã thế tài xế đi ẩu, lúc đi nhanh, lúc phanh gấp khiến người trong xe rung lắc dữ dội, lao lên rồi lại lùi xuống. Tình hình này Bách Diệp nghĩ công việc ổn định chắc cô phải mang xe đạp ở nhà lên thôi.

Sau khi đã chấn tĩnh lại, cô lôi cái bản đồ trong ba lô ra và bắt đầu định hình. Với địa chỉ này thì cô chỉ cần đi vào ngã rẽ kia thì có thể tìm được. Cô đứng dậy, tay cầm bản đồ tiến thẳng về phía trước.

Đi được một đoạn, khung cảnh trước mắt khiến Bách Diệp không tin vào mắt mình. Những ngôi biệt thự to, lộng lẫy hiện ra khiến cô có suy nghĩ “phải chăng mình bị nhầm đường?”.Cầm địa chỉ trên tay, cô không khỏi ngạc nhiên khi mình đang đứng trước một căn biệt thự có thể nói là to nhất ở khu đó. Diệp lắc đầu, nghĩ “thử đi xem một đoạn nữa xem sao, chắc không phải nhà này”. Trong đầu cô lúc này chính xác là đang hy vọng mình có thể tìm được một căn nhà nhỏ hơn thế, đơn giản hơn thế, chỉ cần nó giống với những ngôi nhà 2,3 tầng giống chỗ cô sống là được. Nhưng tìm mãi, càng đi xa thì địa chỉ càng khác, vòng đi vòng lại 2,3 lần khiến cô có cảm giác dù có bị bảo về khu này bắt được vì tưởng trộm thì cũng chẳng oan.

Rồi cô quyết định đến đứng trước căn biệt thự kia. Cô định ấn chuông nhưng cái cảm giác sợ sệt đang len lỏi trong cô khiến cô rùng mình. “Mặc kệ, cứ thử xem sao, không chết được đâu mà lo”. Nghĩ đến đây, cô liều mạng mà nhấn chuông.

Một người phụ nữ đi tới mở cửa khiến cô giật mình

“Có phải cô là Trác Bách Diệp, gia sư của cậu chủ không ạ?”

Bách Diệp còn chưa lên tiếng thì người phụ nữ kia đã hỏi trước, cô căng thẳng đáp lại một cách lễ phép

“Dạ vâng ạ, cháu là Trác Bách Diệp, là giáo viên dạy gia sư tiếng Nhật ạ.”

“Mời cô vào.Bà chủ đang đợi cô”

“Dạ vâng, cháu cảm ơn ạ”

Bách Diệp trả lời mà cơ mặt gần như đông cứng lại. Cậu chủ ư? Giờ lại còn nghe rằng bà chủ đang đợi mình nữa, tim cô như nhảy ra ngoài. Cô tự hỏi không biết lần này đi dạy gia sư có phải quyết định đúng đắn không nữa.

Đang mông lung suy nghĩ thì bị tiếng cổng đóng “sầm” một cái làm cô giật bắn người. Người phụ nữ kia nhìn cô không một chút biểu cảm, còn cô thì đáp lại bằng nụ cười gượng gạo.

Đi theo người phụ nữ mà cô nghĩ có lẽ đó là người quản gia của nhà này vào biệt thự, cô gần như á khẩu với khung cảnh bên trong. Tất cả, cô á khẩu với tất cả những gì đang hiện hữu trước mắt cô. Bên trong căn biệt thự được bài trí theo phong cách hoàng gia, tông màu trầm chủ đạo kết hợp với nền gỗ tạo cho không gian một cảm giác ấm áp mang phong cách nội thất sang trọng Châu Âu. Bách Diệp cũng không khỏi trầm trồ với sự táo bạo trong thiết kế của biệt thự này, đó chính là đá. Đưa đá trang trí vào nội thất như kệ ti vi, lò sưởi giả, phào ốp tường mang lại sự sang trọng nhưng không làm mất đi nét mềm mại quyến rũ cho căn phòng. Thật đẳng cấp!

Bách Diệp còn đang trầm trồ trước vẻ đẹp khó cưỡng lại ấy thì nghe thấy bên cạnh mình có tiếng nói ấm áp của một người phụ nữ. Giọng nói đó thật khiến người ta phải quay đầu lại. Xa xa, bên chiếc bàn nạm đá hình hoa gấm kia là một người phụ nữa, không phải,gọi là một công nương thì đúng hơn. Người phụ nữ đó mặc một chiếc đầm màu đen có gắn pha lê hình con bướm trước ngực, làn da trắng hồng càng tôn lên vẻ cao quý. Bà ngồi, dựa một tay vào thành sofa,tay kia đang xoay xoay một vật gì mà cô nghĩ đó là một chiếc nhẫn. Khuôn mặt thanh tú, trắng hồng với những đường vẽ trên khuôn mặt vô cùng sắc sảo nhưng lại tạo cho người đối diện cảm giác nhân từ.

Bách Diệp nhìn bà không chớp mắt khiến người phụ nữ đó nở một nụ cười không thành tiếng. Trời ạ! Đến cười cũng đẹp vậy. Một nụ cười không thể diễn tả được thành lời, không, phải là không có lời nào để diễn tả mới đúng. Thực sự từ trước tới giờ cô chưa bao giờ gặp một người phụ nữ nào đẹp như vậy.

“Sao cứ nhìn ta hoài vậy? Bộ trên mặt ta dính thứ gì à?” – người phụ nữ đó nhìn Diệp hỏi, rồi đưa bàn tay búp măng lên chạm nhẹ vào mặt mình.

“Dạ...dạ không ạ. Tại...tại cô đẹp quá!”

Người phụ nữ đó cười thành tiếng nhưng âm thanh của tiếng cười đó lại thật ấm áp.

“Ta có thể coi đây là một lời khen không?”

“Dạ cháu nói thật ạ.Thật sự...thật sự là cô rất đẹp ạ” – Diệp vội vàng trả lời rồi lại cúi mặt xuống.

“Đẹp vậy sao cháu lại không ngẩng lên nhìn ta” – người phụ nữ kia hỏi như vừa đùa lại vừa trách móc

“Dạ..dạ,cháu...”

“Không phải sợ. Ta có gì mà phải khiến cháu sợ chứ. Cứ ngẩng lên nói chuyện thoải mái đi. À mà ngồi xuống đây, đừng có đứng thế chứ?”

“Dạ?” – Diệp ngẩng lên, hơi tròn mắt, nghe thấy bà ấy bảo ngồi thì xua xua tay, vội đáp: “Dạ thôi, cháu đứng cũng được ạ.”

“Không sao đâu,lại đây. Chúng ta còn bàn về chuyện gia sư nữa mà, nếu mà cháu cứ đứng vậy thì sợ chốc lại không đi được đâu.”

“Dạ...”

“Nhanh,ngồi xuống đây.” – vừa nói, người phụ nữ vừa đập đập tay xuống ghế bên cạnh bà, nhìn Diệp với ánh mắt trìu mến.

Thấy người phụ nữ ấy nói vậy,không còn cách nào từ chối, cô đi đến ghế ngồi, cách bà ấy một khoảng.

“Cháu tên Trác Bách Diệp phải không?” – người phụ nữ đó dịu dàng nhìn cô hỏi

“Dạ vâng ạ” – Diệp lễ phép trả lời

“Tên thật đẹp” – bà mỉm cười

“Dạ cháu cám ơn ạ”

“Một loài cây chăng?”

“Dạ vâng, đó là cây Trắc Bách Diệp, nhưng cháu họ Trác, nên bố mẹ cháu đặt là Trác Bách Diệp” – cô từ tốn nói

“Tên đó có ý nghĩa như thế nào với cháu. Hay nói cách khác, cháu cảm thấy như thế nào?

Bất ngờ trước câu hỏi này của bà, cô không nghĩ chỉ là tâm sự về một cái tên, nhưng cô vẫn bình tĩnh trả lời

“Nhà cháu trồng rất nhiều cây Bách Diệp. Mẹ cháu nói nó là một loại thuốc nam có rất nhiều tác dụng. Hơn nữa nó cũng dễ trồng và dễ sống”

Cô ngừng lại thì thấy bà rất chăm chú lắng nghe những gì cô đang nói, trong lòng cô có chút gì đó ấm áp, cô tiếp tục nói

“Và bố mẹ cháu cũng mong rằng sau này lớn lên, là một người có ích, cũng giống như loài cây kia cứu được bao mạng người”

Nói đến đây, cô quay sang nhìn người phụ nữ, cô thấy trong ánh mắt bà ấy như đang chan chứa một thứ tình cảm mà cô khó lòng diễn tả được. Bà mỉm cười, một nụ cười hiền dịu, một nụ cười giống với nụ cười mẹ cô dành cho cô.

Cô không dám nhìn vào đôi mắt ấy nữa, bởi càng nhìn cô càng nhớ tới mẹ, bất giác cô quay đi, nhìn vào một bình hoa đặt trên bàn ngay trước mắt cô

“Đây là hoa bách hợp phải không ạ?”

“Ừm,đúng rồi. Mùi của nó rất thơm phải không” – người phụ nữ đó cũng nhìn vào lọ hoa, hòa cùng chủ đề với cô

“Mùi của nó thoang thoảng tạo cho người ta cảm giác dễ chịu ạ”

“Đó cũng là lý do bác thích loài hoa này” – bà vừa nói, vừa chạm tay lên cánh hoa

Hai người đang mải nói chuyện mải mê ngắm mấy bông hoa bách hợp thì có tiếng của người quản gia

“Dạ thưa bà chủ, có cậu Duy Vũ đến chơi”

“Vũ à, cho nó vào đây” – người phụ nữ hớn hở trả lời.

Rồi sau đó tự nói một mình: “Thằng bé này hôm nay không đi học hay sao mà lại đến chơi thế này. Nhưng hôm nay Hải Nam lại không có ở nhà.”

Hải Nam không có ở nhà, người mình cần dạy lại không có ở nhà, vậy nghĩa là hôm nay chỉ đến để gặp bà ấy thôi sao? Bách Diệp mải suy nghĩ điều này mà không để ý tới cái tên mà người quản gia nhắc tới, cô quay sang nhìn người phụ nữ bên cạnh. Thấy Diệp nhìn mình, bà hỏi:

“sao vậy?”

“Dạ không ạ.” – Diệp lắc đầu nhưng trong lòng thì nghĩ “Thật cao tay”

Cảnh tượng tiếp theo mà cả 2 người Bách Diệp và Duy Vũ đều không nghĩ đến.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3