Chọc tức vợ yêu - Mua một tặng một - Chương 1366 - 1367 - 1368 - 1369 - 1370

Chương 1366: Ai bắt nạt em?

"Tiểu Nặc! Đúng là em rồi!" Ninh Tịch nhìn I bộ dạng chật vật của Đường Nạc thì chẳng nghĩ nhiều mà vội vàng cởi áo khoác trên người xuống rồi khoác lên người cậu ta: "Nhanh lên xe rồi hãy nói!"

Ninh Tịch nhận lấy túi đồ của Đường Nặc thả vào cốp rồi vội vàng thúc giục

Đường Nặc vẫn cứng ngắc đứng cạnh cửa chiếc xe ô tô sang trọng: "Em... người em bẩn..."

"Em nói vớ vẩn gì đấy! Dầm mưa đến ngốc luôn rồi hả!" Ninh Tịch tức giận đẩy cậu vào trong xe.

Chiếc BMW chở người đẹp cùng cậu thiếu niên rời đi, để lại ông chủ quán vỉa hè vẫn đang ngơ ngác phía sau...

Hình như vừa rồi ông ta vừa trông thấy một người đẹp giàu có chở một tên ăn mày đi đúng không?

Cô gái đó trông giống như là một diễn viên nổi tiếng...

Trên xe, Ninh Tịch mở hệ thống sưởi rồi ném cho Đường Nặc một cái khăn lông, sắc mặt không vui nói: "Nhanh lau khô đi! Em sao thê! Em không biết là sức khỏe mình vốn không tốt hả? Trời mưa mà cũng không biết kiếm chỗ trú là sao? Tại sao tự dưng lại tới đây? Mà tới rồi cũng chẳng bảo chị một câu là sao hả? số điện thoại với địa chỉ của chị em đều có mà..."

Nghe tiếng hỏi han cứ lải nhải không ngừng bên tai, Đường Nặc rốt cuộc không nhịn được nữa mà rơi nước mắt.

Ninh Tịch thấy vậy lập tức cuống quýt: "Tại sao lại khóc? Cuối cùng thì đã xảy ra chuyện gì? Ai bắt nạt em! Mau

nói cho chị!"

Đường Nặc lắc lắc đầu rồi vội vàng lau sạch nước mắt, cậu nhóc có chút xấu hổ nói: "Không có đâu, chỉ là lâu quá mới gặp chị nên em mừng đến muốn khóc thôi!"

Nửa tiếng sau, Ninh Tịch đưa Đường Nặc về đến biệt thự.

Nhìn căn nhà xa hoa trước mắt, Đường Nặc không đấu được sự kinh ngạc trong mắt: "Chị, chị lợi hại thật đấy, hóa ra chị bảo chuyển đến căn nhà thật lớn là nói thật..."

"Chị còn có thể lừa em được hả? Bây giờ chị của em nổi tiếng lắm nhé! Em không coi ti vi à? Được rồi, lát nữa rồi nói chuyện, em mau đi tắm nước nóng đi!" Ninh Tịch tìm một độ đồ nam của mình rồi đưa cho Đường Nặc, cô đẩy cậu nhóc vào nhà tắm rồi nói cặn kẽ cách dùng.

Đường Nặc đi tắm, Ninh Tịch ngồi trên ghê salon trong phòng khách nhớ lại hình ảnh chật vật đáng thương của Đường Nặc khi nãy, ánh mắt cũng trở nên u ám dần.

Từ nhỏ đến lớn, quan hệ của hai chị em đều rất tốt, mặc dù năm xưa cô yếu đuối nhu nhược nhưng chỉ cần có người bắt nạt Đường Nạc thì cô chắc chắn là người đầu tiên đứng ra bảo vệ cậu. Bây giờ thấy em trai nhỏ bị người ta bắt nạt như vậy thì sao cô có thể chịu được...

Cho tới tận lúc tiếng bước chân tới gần Ninh Tịch mới thu lại vẻ âm trầm trên mặt. cô kéo Đường Nạc ngồi cạnh mình rồi nghiêm túc hỏi: "Em nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Không... không có chuyện gì cả... chỉ là... chỉ là nhân kì nghỉ nên em tới Đế Đô chơi thôi... không muốn làm phiền chị nên mới không nói..."

Dầu sao cũng đã chung sống với nhau mười tám năm, Ninh Tịch chỉ liếc mắt thôi đã phát hiện Đường Nặc đang nói dối: "Có phải ở nhà xảy ra chuyện gì không?"

Cậu thiếu niên lập tức căng thẳng: "Không có! Ở nhà vẫn tốt, không xảy ra chuyện gì hết!"

Thấy em trai vẫn nhất quyết không nói thì Ninh Tịch cố ý gia tăng lời nói: "Nếu em coi chị là người ngoài không thể chia sẻ thì cũng được, chị không ép em nữa."

Đường Nặc nghe Ninh Tịch nói vậy thì khẩn trương đến độ đỏ hồng hai mắt: "Chị, em không có! Em... em chỉ sợ làm chị thêm lo..."

Chương 1367: Chốn cũ

Sắc mặt Ninh Tịch lập tức thay đổi: "Cho nên ý em là trong nhà thật sự xảy ra chuyện?"

Đường Nặc thấy lừa không nổi nữa thì siết chặt nắm tay, cậu không muốn nói nhưng lại sợ Ninh Tịch cho rằng cậu coi cô là người ngoài nên chẳng thể làm gì khác hơn là kể hết mọi chuyện: "Nhà... quả thật có chút chuyện... chị cũng biết ba chúng ta dễ mềm lòng! Lúc trước ba cho một người phụ việc ở công trường mượn một số tiền lớn... kết quả... kết quả... giờ không đòi lại được..."

"Cho vay bao nhiêu?" Ninh Tịch cau mày hỏi.

"Đại khái là... toàn bộ tiền tiết kiệm... cả số tiền chị gửi về mấy lần trước cũng đều cho vay hết... tổng cộng lại cũng đến 60 vạn... Mọi người vốn định dùng nó để mua nhà ở trấn trên... nhưng mà, bây giờ còn không trả nổi học phí cho em... Thời gian trước bà nội bị bệnh... tiền thuốc thang cũng phải đi mượn..." Đưòng Nặc càng nói càng nhỏ.

Ninh Tịch trầm mặc một lúc rồi hỏi: "Em đã đi tìm Ninh Tuyết Lạc đúng không?"

Đường Nặc nghe vậy thì lập tức cuống quýt giải thích: "Bởi vì thật sự là cùng đưòng rồi... nếu không em chắc chắn không tìm đến chị ta... kết quả... quả nhiên là em không nên tìm đển..."

Những chuyện xảy ra sau khi Đường Nặc tìm đến Ninh Tuyết Lạc thì dù cậu không nói thì Ninh Tịch cũng biết.

Câu "sao không tìm chị" đã gần ra đến miệng rồi nhưng cuối cùng lại bị Ninh Tịch nuốt vào, cô chỉ thở dài một tiếng rồi nói: "Được rồi, chị đã rõ mọi chuyện rồi! Em đi đường cả ngày thế chắc giờ cũng mệt mỏi, tối nay cứ ngủ ở chỗ chị cho khỏe lại đi! Ngày mai chị đưa em về nhà."

Đường Nạch ngẩng phắt đầu lên: "Chị..."

Ninh Tịch lập tức cắt lời không cho Đường Nặc từ chối: "Còn coi chị là chị của em thì đừng nói linh tinh nữa, đi ngủ! Chuyện hôm nay em tìm Ninh Tuyết Lạc mà lại không tìm chị đã đủ để chị tức giận rồi!"

Ninh Tịch đã nói đến vậy thì Đường Nặc cũng không thể từ chối được nữa. cậu ta mang tâm trạng thấp thỏm ngoan ngoãn đi ngủ.

Trên thực tê thì trong lòng Đường Nặc vẫn luôn mọng đợi Ninh Tịch có thể về nhà.

Nhưng mà, năm đó mẹ đã nói những lời khiến chị tổn thương như vậy rồi, Đường Nặc có muốn đến cỡ nào cũng chẳng dám nói chuyện mong Ninh Tịch trở về. Thậm chí, trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, cậu cũng chẳng có mặt mũi nào tới làm phiền chị.

Nhưng, hiện giờ cuối cùng vẫn làm phiền đến chị...

Đêm khuya.

Đêm nay vẫn là một đêm mất ngủ.

Ninh Tịch bước nhẹ chân đi tới phòng của Đường Nặc rồi giúp cậu kéo lại chăn, cô lẳng lặng nhìn khuôn mặt lúc ngủ của em trai mình.

về đi thôi...

về một lần cũng tốt...

Có lẽ về lại chốn cũ sẽ khiến cô tĩnh táo hơn chăng.

Rạng sáng ngày hôm sau, Ninh Tịch dẫn Đường Nặc về thành phố c, cô phải nhanh chóng giải quyết chuyện này để buổi tối còn về gặp Lục Đình Kiêu.

Để tránh bị fan nhận ra thì Ninh Tịch lại biến tấu một chút, lần này là một cô gái nông thôn đáng yêu chất phác.

Đường Nặc nhìn cô gái mặc quần hoa, tết tóc hai bên với đôi gò má ửng hồng trước mặt thì suýt chút nữa bật khóc.

Lâu lắm rồi, có dù nhớ nhung đển cỡ nào cũng không dám tìm chị cũng là do cậu thấy sợ hãi, cậu sợ ngưòi chị trong trí nhớ của mình mãi mãi không quay trở lại.

May mà chị vẫn còn...

Ninh Tịch biết mấy đêm liền cô ngủ không ngon cho nên không dám lái xe đường dài. vì thê cô đặt vé xe khách để hai chị em cùng trở về.

Đường Nặc chẳng hề để ý chuyện này, trái lại cậu còn rất vui vẻ thoải mái nữa.

Dọc đường đi hai chị em nói chuyện với nhau rất nhiều, rất nhanh đã khôi phục lại không khí thân mật như trước kia, cứ như thể hai người chưa từng cách xa.

Chương 1368: Bởi vì người anh yêu ở đó

Đi được nửa đường, Ninh Tịch lấy di động ra rồi gửi cho Lục cảnh lễ một tin nhắn.

[Lục cảnh Lễ, bây giờ tôi phải qua thành phố c giúp cha mẹ nuôi xử lý chút chuyện, nhưng mà buối tối nhất định sẽ về. Cậu báo cho anh Hai cậu một tiếng dùm nhé, sau khi về Đê Đô tôi sẽ tìm anh ấy ngay.]

Cùng lúc đó tại Bạch Kim Đê Cung, trong thư phòng của Lục Đình Kiêu, anh đã giữ nguyên tư thê ngồi cứng ngắc kia suốt một đêm dài.

"Cốc cốc cốc " tiếng gõ cửa vang lên, sau đó là Lục cảnh Lễ cẩn thận bước vào: "Anh Hai... vữa nãy Tiểu Tịch Tịch gửi tin nhắn cho em! Chị ấy muốn em chuyển lời cho anh là, bây giờ chị ấy phải qua thành phố c giúp cha mẹ nuôi xử lý vài chuyện! Nhưng mà, buổi tối nhất định quay trở lại, còn bảo sau khi về sẽ lập tức... lập tức tìm anh...1

Nói tới đây, đôi mắt Lục cảnh Lễ đảo đảo rồi lập tức đề nghị: "Anh Hai này! Hay là em gửi tin nhắn cho Tiểu Tịch Tịch, bảo là hẹn gặp vào hôm khác đi! Đường xa như vậy cũng không cần phải vội vàng trở về như thê!"

Ôi, anh phục trí thông minh của mình quá đi! Hiện giờ có thể kéo dài được ngày nào hay ngày đó!

Trong thư phòng vẫn rất yên tĩnh, thời gian gần như ngưng lại, mỗi một phút một giây đều chậm chạp trôi qua...

Không biết qua bao lâu Lục Đình Kiêu mối đứng lên, anh cầm lấy áo khoác với chìa khóa xe rồi tiến về phía cửa.

Lục Cảnh Lễ thấy vậy lập tức biên sắc: "Anh Hai, anh làm gì..."

Anh muốn đi đâu?

Đừng nói là chạy tới thành phố c chứ?

Đây chẳng phải là đi chịu chết sao?

Thật ra thì vẫn có thể vỏt vát một chút mà a a a!

Lục Cảnh Lễ há miệng muốn nói, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của Lục Đình Kiêu thì lại chẳng thể thốt lên nổi một chữ, anh ta chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng lưng anh trai mình khuất dần.

Tấm lưng kia...

Chẳng hiểu sao lại để Lục cảnh Lễ liên tưởng tới một câu "Gió tiêu điều thổi trên dòng sông Dịch Thủy, tráng sĩ bước đi chẳng quay về"... (Dịch Thủy Ca - Kinh Kha)

Anh Hai biết rõ con đường mình đang bước tới rất có thể là tử lộ, nhưng vì người anh yêu đang ở nơi đó cho nên dẫu có đi qua núi đao biển lửa cũng không hề chùn bước...

Lắc lư đi hết quãng dưỡng, cuối cùng Ninh Tịch cũng thấy xóm làng vừa xa lạ vừa quen thuộc năm xưa.

Xa cách năm năm, khi bước chân trở về nơi mình đã sống suốt mười tám năm trời Ninh Tịch đột nhiên có cảm giác hoảng hốt, cứ như thể đã qua cả một đời.

Nơi cô có thể vô ưu vô tư suốt mười tám năm cũng là nơi bắt đầu của tất cả ác mộng, qua sự gột rửa của thời gian lúc này cũng chỉ còn nhàn nhạt cảm giác buồn bã cùng hoài niệm...

"Chị, còn một đoạn nữa mới về đến nhà, để em đi gọi xe bò!" Đường Nặc sợ cô đi lâu sẽ mỏi chân vì vậy lên tiếng đề nghị.

Ninh Tịch thu lại suy nghĩ của mình: "Gọi cái gì mà gọi, chả nhẽ chị đây chưa đi bao giờ chắc?"

"À..." Đuờng Nặc bị chị mình trừng cho nhưng lại thấy rất vui vẻ.

Cậu ta sợ nhất Ninh Tịch sẽ khách sáo với mình, nhưng hành động giống hệt lúc trước kia thế này lại khiến Đường Nặc cảm thấy sung sướng không nói nên lời.

Ninh Tịch vừa đi vừa hỏi: "Người vay tiền có lai lịch thế nào?"

Đường Nặc xụ giọng nói: "Cái tên kia tên là Hồng Bân! Trước đây hắn làm việc ở Hải Thành, mới về thôn cách đây không lâu, hắn ta nói cái gì mà làm việc cho một ông chủ lớn, nhưng thật ra chỉ là một tên khoác lác lưu manh thôi."

"Em đã nói với ba biết bao nhiều lần là đừng có quan hệ với loại người như vậy, nhưng mà vừa uống mấy chén rượu với hắn thì ba đã xưng huynh gọi đệ rồi! Thậm chí còn để hắn móc hết của cải để dành! Cuối cùng thì... đừng nói khoản tiền lời kếch xù mà ngay cả một đồng tiền vốn cũng không lấy lại được..."

Đường Nặc càng nói thì sắc mặt càng kém: "Nhưng mà chị đừng lo lắng vì chuyện này quá, trong nhà đã báo cảnh sát rồi, nhất định có thể lấy lại!"

Chương 1369: Chưa từng coi là người thân

Ninh Tịch sao có thể tin lời Đường Nặc chứ, nêu báo cảnh sát mà có hiệu quả thì em trai cô đã chẳng đến nỗi phải lặn lội đường xa tới tìm Ninh Tuyết

Lạc.

Đại khái là đi bộ tầm 20 phút thì cũng tỏi nơi, Ninh Tịch đang muốn chuẩn tinh thần một chút thì vừa bước đến cửa đã nghe thấy một tràng âm thanh đổ vỡ, xen lẫn vào đó là tiêng đàn ông quát to mắng chửi tục tĩu còn có cả tiếng mẹ nuôi Tôn Lan khóc thét chói tai: "Á! Đừng đánh đừng đánh! Tôi van các anh mà đừng đánh mà!"

"Đcm, Đường Thiện! Mày dám báo cảnh sát hả! Đê’ coi hôm nay tao đánh chết mày thì ai dám nói một câu!"

"Con đĩ chó! Mày gào cái gì! Mày gào nữa tao cắt lưỡi mày!"

"Ba! Mẹ! Các người làm gì thê hả! Ban ngày ban mặt đập phá nhà người ta, còn coi vương pháp ra gì không?"

"Vương pháp? Tao chính là vương pháp!"

"Tiểu Nặc... Tiểu Nặc! Sao con lại về! Đi! Đi nhanh lên!" Tôn Lan đã hoảng đến mức không giữ được bình tĩnh.

"Ô, con trai về rồi đẩy à! về đúng lúc lắm, có phải mà chạy lên Đế Đô lấy tiền của chị mày không? Đem tiền giao ra đây ngay cho tao, tao vui thì không chừng để ba mày sống thêm mấy ngày!" Hồng Bân vô lại nói.

"Hồng Bân... ông đừng có ỷ thê hiếp người quá đáng!" Đường Thiện bị đánh cho mặt mũi sưng vù thoi thóp nói.

Tôn Lan hét to: "Tiểu Nặc đi mau đi! Đừng đưa tiền cho bọn chúng!"

"Con đĩ chó, mày muốn chết hả!" Hồng Bân hung thần ác sát trợn mắt nhìn qua: "Mau lấy tiền ra! Mày muốn chết đúng không?"

Đường Nặc nhìn mẹ đang cổ gắng kêu cậu ta chạy với không được đưa tiền thì cảm thấy khổ sở cùng tự giễu: "Mẹ, đủ rồi, con chẳng có một đồng nào trên người cả... Mẹ dựa vào đâu mà nghĩ con sẽ mượn được tiền? Con đã nói sớm rồi... chị ta sẽ không cho mượn đâu... chỉ sợ chị ta hận cả nhà chúng ta không chết hết thôi..."

Tô Lan lập tức biến sắc: "Tiểu Nặc, con nói bậy cái gì đó!"

"Con nói bậy? Con đi tìm chị ta, kết quả chị ta còn chả nhìn lấy một cái còn thả chó đuổi đi! Chị ta nói chị ta không hề có em trai! Đên bây giờ mẹ vẫn chua hiểu ra sao? Chị ta chưa bao giờ coi chúng ta là người thân cả!" Tất cả những ấm ức nhịn nhục của Đường Nặc ngày hôm qua đều bùng phát hết ra vào lúc này.

Sắc mặt của Tô Lan với Đường Thiện đều vô cùng khó coi, mặc dù bọn họ không tin nhưng con trai họ đâu thể nói dối...

Tô Lan không ngừng lắc đầu: "Không thể nào, chắc chắn Tuyết Lạc không tuyệt tình đến vậy đâu! Nhất định là do nó bận quá nên không thấy con, hoặc là con tìm nhầm chỗ rồi?"

Đường Nặc bất lực, cậu ta không muốn tiếp tục giải thích cho người mẹ không ngừng tự lừa dối bản thân này.

Hồng Bân đứng một bên nhịn không được nói: "Tao đéo rảnh mà ngồi nghe chúng mày tâm sự, bất kể là chúng mà đi mượn đi cướp giật ở đầu đi chăng nữa, mau nộp 10 vạn cho tao! cầm được tiền tao sẽ tha cho con chó già kia một mạng! Nêu không..."

Bị chuyện của con gái ruột đả kích lại thêm Hồng Bân đe dọa trước mặt thê này, Tôn Lan cùng Đường Thiện đều cảm thấy tuyệt vọng...

Đường Thiện mất không chê hét lên: "Hồng Bân, mày đừng có quá đáng! Mày vay tiền tao không trả trước thì tao mới báo cảnh sát! Bây giờ mày không chỉ đánh tao mà còn đòi cướp tiền của chúng tao, mày là đồ súc sinh..."

Hồng Bân bị chọc giận, sầm mặt nói: "Súc sinh? Để tao cho mày thấy súc sinh thật sự là thê nào! Mày nghĩ là chỉ có đàn bà mới bán được sao? Tao nói cho mày biết thời buổi này mấy thằng có tiền thì khẩu vị cũng đặc biệt lắm! Con trai mày cũng xinh xắn đấy, tao thấy... bán nó có khi còn được hơn 10 vạn..."

Chương 1370: Lần này coi như là phá giới

Hồng Bân còn chưa nói xong thì đã bị một bạt tai khiến gã lệch cả mặt, phun ra một búng máu nhàn nhạt.

"Mẹ nó! Đứa nào! Đứa nào chán sống rồi hả?" Mấy tên đồng bọn của Hồng Bân đồng thời nhìn ra phía cửa.

Cái bọn chúng thấy là một cô gái nhỏ xinh xắn đang đứng đó, cô mặc bộ quần áo vải thô, thắt hai cái bím tóc, dáng người có vẻ gầy yếu nhưng vẻ mặt lại khiến người ta rét run...

"Chị..." Đường Nặc cũng sực nhớ đến chuyện Ninh Tịch cũng ở đây nên vội vàng chắn trước mặt cô.

Đường Thiện với Tôn Lan nghe thấy Đường Nặc gọi một tiếng "chị" thì cũng đồng thời quay phắt ra cửa.

"Tiểu Nặc, con nói cái gì? Tuyết Lạc đến sao?"

"Tuyết Lạc?"

Nhưng khi thấy rõ khuôn mặt của cô gái, hai bọn họ lại trợn tròn mắt.

Đây hình như không phải Tuyết Lạc...

Là...

Là Đường Tịch...

Là Tiểu Tịch!

Sao lại là Tiểu Tịch?

Chẳng phải Tiểu Nặc đi tìm Tuyết Lạc cơ mà?

Hồng Bân lau vết máu ở khóe miệng, sắc mặt gã lúc này đã cực kỳ khó coi: "Mày là con gái của Đường Thiện? Gan lớn lắm! Mày biết tao là ai không? Mày dám đánh cả tao cơ à!"

Mấy tên đồng bọn cũng hung ác nói: "Con nhãi con, mày muốn chết đúng không!"

"Má nó chứ, anh Bân, hay chúng ta mảng cả hai đứa nó đi đi! Con bé đó trông cũng được lắm!"

"Đúng thế, nhìn da nó kìa, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn kìa, tìm khắp làng trên xóm dưới cũng không kiếm được đứa nào xinh như nó đâu, không ngờ con chó già Đường Thiện lại có đứa con gái xinh như vậy..."

...

Nghe lời dung tục của lũ đàn ông, ánh mắt Đường Nặc cũng đỏ lên vì tức: "Các người đám động vào một sợi tóc của chị tôi, thì tôi liều mạng với các người!"

Tôn Lan cũng chẳng thèm để ý tại sao Ninh Tịch lại đến đây, bà ta vội vàng kéo Đường Nặc lại: "Tiểu Nặc, con đừng làm loạn..."

"Đừng nói nhiều với chúng nó, các anh em, lên!"

...

Ninh Tịch liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay, sắc mặt cô đã có vẻ không kiên nhẫn.

Năm phút sau.

Năm tên đàn ông cao to vừa nãy còn ra vẻ hung thần ác sát thì hiện giờ đã nằm sải lải trên đất.

Mà Đường Thiện, Tôn Lan cùng Đường Nặc thì ngây người đứng đó...

Ninh Tịch dẫm chân lên cổ tay Hồng Bân, mặc cho gã kêu như giết heo cô vẫn nhìn về phía Đường Nặc ôn hòa nói: "Nếu không ra tay nặng chút cho bọn họ phục, thì chỉ sợ lát nữa chị đi rồi bọn chúng lại đến gây sự với em."

"A a a a a a... Đại ca tha mạng! Tha mạng! Em không dám nữa! Em tuyệt đối không dám tới làm phiền anh Đường nữa đâu!" Từng giọt mồ hôi lạnh trên trán Hồng Bân rơi xuống như mưa.

Cách ra đòn của Ninh Tịch nhìn thì có vẻ tầm thường, nhưng trên thực tế đều vô cùng có kỹ thuật. Nhìn bên ngoài thì không thấy dấu vết gì nhưng lại có thể khiến đối thủ đau đến sống không bằng chết. Thậm chí suốt mấy tháng sau cơ thể vẫn thấy đau đớn nhưng lại không tìm được nguyên nhân. Bình thường cô không hay sử dụng những đòn âm độc thế này, hôm nay coi như là phá giới.

"Chỉ không gây sự là xong à?" Ninh Tịch lạnh lùng nói.

"Còn có tiền, em lập tức trả! Lập tức trả!"

"Chỉ trả tiền là xong à?"

"Còn có lãi! Lãi cũng trả luôn!"

...

Cuối cùng đám người này phải gom góp được 70 vạn đưa cho Đường Thiện thì Ninh Tịch mới chịu thả người.

Đám người này lập tức chạy biến không thấy bóng dáng, trong căn nhà trống hoác bỗng xuất hiện 70 vạn tiền mặt.

Tôn Lan đỡ Đường Thiện đang nằm dưới đất lên, mở to mắt nhìn Ninh Tịch, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi…

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor