Chọc tức vợ yêu - Mua một tặng một - Chương 841 - 842 - 843 - 844 - 845

Chương 841: Nơi nào có mẹ thì đó chính là nhà

"Mẹ, con muốn về nhà."

Thấy mấy chữ này, nước mắt của Nhan Như Ý lập tức trào ra. Đến lúc này bà mới biết những câu nói của bà Tử Dao tạo thành tổn thương cho Tiểu Bảo lớn cỡ nào.

Nếu Tiểu Bảo không đau lòng đến cực điểm thì thằng bé làm sao có thể viết được câu nói đầy bất lực như vậy.

Bọn họ ngoài miệng thì cứ thao thao bất tuyệt rằng bọn họ là người thân của Tiểu Bảo, nhưng sự thật thì ngay đến một nơi để gọi là nhà bọn họ cũng không cho Tiểu Bảo được.

Thằng bé hoàn toàn không cảm nhận được nơi đây là nơi nó thuộc về.

Rõ ràng là đang ở nhà nhưng thằng bé lại nói, nó muốn về nhà...

Mà sự chú ý của Quan Tử Dao lại tập trung vào chữ ""mẹ"" kia. Cô ta vốn chỉ tưởng Ninh Tịch này với Tiểu Bảo cao lắm cũng chỉ là thân quen thôi, không ngờ Tiểu Bảo lại đồng ý cho Ninh Tịch thành mẹ của mình!

Không được, cô ta nhất định phải ra tay nhanh hơn!

Trong trường hợp như hôm nay, Ninh Tịch thật sự không muốn bén mảng đến cái vũng nước đục này. Cô còn định dỗ dành bánh bao nhỏ xong rồi sẽ đi, nhưng hiện giờ lại hoàn toàn đổi ý.

Cô phải nhân cơ hội này khiến cho tất cả mọi người không bao giờ còn có thể coi thường bánh bao nhỏ nữa.

Kể cả cho dù trong tương lai cô với Lục Đình Kiêu sẽ không thuận buồm xuôi gió mà đến được với nhau. Cô vẫn hi vọng rằng dẫu không có mình bên cạnh thì bánh bao nhỏ vẫn có thể sống thật tốt.

Vì vậy Ninh Tịch cố gắng áp chế cảm xúc, cực kì dịu dàng nói với bánh bao nhỏ: "Bảo bối ngoan nào, đây là nhà của con mà, chưa kể hôm nay là sinh nhật của ông nội đó! Chúng ta đã chuẩn bị quà sinh nhật bất ngờ cho ông nội còn gì, con quên rồi sao?"

Bánh bao nhỏ nghe thế cũng chẳng có phản ứng gì, chỉ là bàn tay nhỏ ôm Ninh Tịch càng siết chặt hơn.

"Chờ lát nữa cô với con cùng nhau tặng quà cho ông nội có được không?"" Ninh Tịch nói.

Nghe thế Tiểu Bảo mới cọ một cái cực kỳ nhẹ ở đầu vai Ninh Tịch, ý là gật đầu đồng ý.

Nhóc muốn về nhà, nơi nào có mẹ Tiểu Tịch thì đó chính là nhà.

Dỗ dành bánh bao nhỏ xong, Ninh Tịch nhìn về phía Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý, lo lắng lên tiếng: "Vừa nãy chắc Tiểu Bảo vẫn luôn đứng bên ngoài nên cả người thằng bé rất lạnh, sợ là đã bị khí lạnh vào người, giờ tốt nhất là nên nhanh chóng cho thằng bé đi tắm nước ấm..."

Nhan Như Ý nghe thế vội vàng nói: "Vậy mau vào nhà đi! Đừng đứng trong sân nữa!"

Lục Sùng Sơn cũng chuẩn bị sẵn tinh thần để Ninh Tịch với Tiểu Bảo rời đi, không nghĩ tới Tiểu Bảo sẽ đồng ý ở lại nên nhất thời cũng nhanh chóng để hai người họ vào nhà.

Chỉ cần Tiểu Bảo chịu ở lại thì cho dù người phụ nữ kia muốn nhân tiệc mừng thọ mà lộ mặt thì ông ta cũng cho phép.

Trong phòng tiệc, quan khách đợi quá lâu nên bắt đầu xì xào bàn tán, Lục Sùng Sơn thấy tình hình của Tiểu Bảo có vẻ ổn rồi thì vội vàng kéo Nhan Như Ý đi chào hỏi khách khứa.

"Xin lỗi xin lỗi, để các vị đợi lâu rồi! Cảm ơn mọi người đã bớt chút thời gian đến dự tiệc mừng thọ của kẻ hèn này..."

"Lục lão quá khách sáo rồi!"

"Được làm khách mời của ngài chính là vinh hạnh của chúng tôi đó!"

Lục Sùng Sơn khách khí hàn huyên một trận, mọi người cũng rối rít chúc thọ ông ta. Ngoài mặt thì vẫn chẳng có điểm nào khác thường, nhưng vừa quay đầu thì cũng khó tránh khỏi tự âm thầm suy đoán.

"Chuyện đêm nay ông thấy thế nào?"

"Nói là sợi dây chuyền yêu thích của Lục phu nhân bị mất... nhưng mà mất sợi dây chuyền thôi có cần thiết để tất cả chủ nhân của Lục gia biến mất hơn nửa buổi tối?"

"Chẳng lẽ là vì Tiểu thái tử kia của Lục gia lại đổ bệnh sao..."

"Tám phần là vậy, Lục gia cũng đủ xui xẻo, mãi mới có một thằng cháu độc đinh ấy thế mà lại là đứa đần độn!"

"Ha ha, Lục gia hôm nay to lớn như thế, kiểu gì mà chẳng làm qua chút chuyện xấu xa, sợ là bị báo ứng lên con cháu rồi..."

...

Chương 842: Cải thiện quan hệ với tiểu bảo

"Lục gia này thật ức hiếp người quá đáng, Lục Đình Kiêu còn chưa kết hôn mà đã có một đứa con riêng đó! Nhà chúng ta còn chưa có ý kiến gì về chuyện này đâu. Những lời của con cũng vì tốt cho đứa bé kia, bọn họ không cảm kích thì thôi chứ sao có thể đổ tội lên đầu con được!" Quan Thụy nghe con gái kể lại, nhất thời lửa giận cháy phừng phừng.

"Ba đừng kích động mà, chú Lục với dì Lục không trách con, hai người còn an ủi con mà! Chú dì nói không liên quan gì đến con hết! Lúc trước dì Lục cũng rất khách khí cảm ơn con mà!"" Quan Tử Dao vội vàng giải thích.

Vẻ mặt của Quan Thụy lúc này mới hơi hòa hoãn lại: "Nói vậy thì còn nghe được... đứa con gái kia có quan hệ tốt với Tiểu Bảo đến mức ấy cơ à?"

Quan Tử Dao không vui gật đầu: "Con thấy Tiểu Bảo gọi cô ta là mẹ."

Quan Thụy trái lại không coi ra gì, ông ta nhìn con gái rồi trầm giọng nói: "Tử Dao, con cho rằng chuyện quan trọng nhất hiện giờ là gì?"

"Cải thiện quan hệ với Tiểu Bảo." Quan Tử Dao trả lời.

Quan Thụy lắc đầu: "Sai, tuy con thông minh nhưng trong chuyện này con vẫn quá hồ đồ. Hiện giờ thằng nhỏ kia chẳng khác gì một kẻ tàn phế, con đi đánh quan hệ với một đứa vô dụng thì có ích lợi gì?"

"Chưa kể ả đàn bà kia đã nắm chặt nó trong tay rồi, con chưa nghe giọng của Lục Sùng Sơn với Nhan Như Ý sao? Dẫu cho cô ta có qua lại với Lục Đình Kiêu thì bọn họ vẫn không chấp nhận cô ta. Bữa tiệc hôm nay cũng không mời cô ta nữa, cô ta phải phí hết tâm tư lợi dụng một đứa bé mới có thể xuất hiện!"

Quan Tử Dao trầm ngâm nói: "Đó là bởi vì xuất thân của cô ta quá thấp, hơn nữa con nhìn ra được chú với dì vô cùng quan tâm đến Tiểu Bảo! Cho nên con mới nghĩ ít nhất cũng phải để Tiểu Bảo thích con đã, như vậy thì ngay cả Lục Đình Kiêu cũng phải xem trọng con vài phần."

Quan Thụy thở dài, tiếp tục phân tích: "Dù sao Tiểu Bảo cũng là huyết mạch duy nhất của Lục gia, là máu thịt của bọn họ thì đương nhiên phải quan tâm thôi. Chính bởi vì quan tâm nên đối với chuyện chọn mẹ cho Tiểu Bảo mới càng khắt khe, thận trọng."

"Bà chủ tương lai của Lục gia, con có biết vị trí này có ý nghĩa như thế nào không? Dẫu cho cô ta dỗ dành Tiểu Bảo vui vẻ thì thế nào. Cao lắm thì Lục gia mời cô ta thành gia sư cho Tiểu Bảo, thậm chí làm bảo mẫu để tùy thời chăm sóc thằng bé. Chứ để cô ta vào cửa ấy à, Lục Sùng Sơn có hồ đồ như vậy sao?"

"Cái này..." Nghe đến đây, tâm tư Quan Tử Dao rõ ràng dao động.

Quan Thụy vỗ vai con gái một cái, thành khẩn nói: "Cho nên Tử Dao à, con ngàn lần chớ lẫn lộn đầu đuôi. Cái quan trọng nhất hiện nay là phải để Lục Sùng Sơn với Nhan Như Ý coi trọng con. Dĩ nhiên, chuyện này chỉ cần con muốn thì dễ như trở bàn tay."

"Vừa nãy, con đã nói đến trọng điểm rồi, là vì xuất thân của cô ta quá thấp cho nên có nhảy nhót cỡ nào đi chăng nữa cũng tuyệt đối không thể nhảy vào cửa của nhà họ Lục."

"Con phải hào phóng một chút, đừng bởi vì chút chuyện nhỏ này mà khó chịu trong lòng, sau này có gả qua cũng phải có lòng dạ của một bà chủ. Cái vị trí bà chủ của Lục gia chỉ có thể là của con, đã hiểu chưa?"

"Con hiểu rồi thưa ba." Nghe xong, Quan Tử Dao kiên định gật đầu một cái, nỗi bất an vừa dâng lên trong lòng cũng tan biến.

Quan Thụy nhìn viên ngọc quý của mình mà vừa vui vẻ lại an tâm: "Con hiểu là được rồi."

Thật ra thì còn có vài chuyện ông ta chưa nói, chờ sau này Tử Dao gả vào Lục gia, rồi sinh ra đứa bé của mình với Lục Đình Kiêu. Dựa vào gen của Quan gia thì Nhan Như Ý với Lục Sùng Sơn sao có thể không thích đứa bé ấy đây?

Đến lúc đó, mọi sự quan tâm sẽ tự nhiên chuyển từ thằng nhóc vô dụng kia chuyển qua đứa bé của bọn họ...

...

Chương 843: Hấp dẫn hơn thì làm thế nào

"Cốc cốc cốc"" tiếng gõ cửa vang lên.

Ninh Tịch đi tới mở cửa.

Trước cửa là một nữ giúp việc đang cẩn thận bưng một bát canh đứng đó: "Ninh tiểu thư, đây là canh gừng Lão phu nhân bảo nhà bếp chuẩn bị, có thể trừ lạnh."

"A, cảm ơn, làm phiền cô rồi, chờ Tiểu Bảo tắm xong tôi sẽ cho bé uống ngay."

"Không phiền, là việc tôi phải làm." Nữ giúp việc cung kính cúi mình chào rồi rời đi.

Ninh Tịch để canh gừng lên bàn, sau đó gõ cửa phòng tắm một cái: "Lục Đình Kiêu, hai người tắm xong chưa?"

"Được rồi." Bên trong truyền đến tiếng của Lục Đình Kiêu.

Một lát sau, Lục Đình Kiêu ôm Tiểu Bảo vừa mới được tắm nước nóng đi ra.

Bánh bao nhỏ được bọc trong một cái khăn tắm thật to, mái tóc còn hơi ướt, một cục vừa mềm mềm vừa thơm nức mũi đang được ba mình ôm trong lòng.

Ninh Tịch trông thấy, nhất thời bị sự đáng yêu đó giết chết không kịp ngáp: "A, Lục Đình Kiêu, em muốn ôm~ em muốn ôm~!"

Bánh bao nhỏ cũng lập tức chìa tay đòi mẹ Tiểu Tịch bế.

Lục Đình Kiêu dịu dàng đưa bánh bao nhỏ đặt vào lòng Ninh Tịch.

Ninh Tịch ôm được bánh bao nhỏ thì hôn một cái thật kêu lên khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng kia, sau đó mới bón cho nhóc uống canh gừng: "Cục cưng, canh này hơi khó uống nhưng mà có thể trừ lạnh nha, uống vào thì cơ thể sẽ khỏe lên đó!"

Bánh bao nhỏ không hề kháng cự một chút nào, "ừng ực" một hơn cạn cả đáy bát.

Ninh Tịch vui vẻ vỗ tay khen thưởng: "Bảo bối quá siêu! Canh khó uống như thế mà uống hết sạch rồi!"

Bánh bao nhỏ tắm xong, uống canh gừng thì tinh thần đã khôi phục hơn nửa.

Ninh Tịch liếc đồng hồ: "Lục Đình Kiêu, anh mang Tiểu Bảo ra chào khách trước đi!"

"Ừ." Lục Đình Kiêu gật đầu, đối với quyết định để Tiểu Bảo lưu lại bữa tiệc này của Ninh Tịch lúc trước hoàn toàn không có ý kiến gì.

Bánh bao nhỏ vừa nghe, trên mặt liền lộ ra vẻ hoảng hốt.

Ninh Tịch mỉm cười xoa xoa cái đầu nhỏ: "Yên tâm đi, con cứ xuống cùng ba trước đã, chờ mẹ thay quần áo xong sẽ lập tức xuống tìm con!"

Vẻ bất an trong mắt bánh bao nhỏ nhất thời yên ổn lại, ngoan ngoãn gật đầu rồi để ba Kiêu dắt bàn tay nhỏ của mình.

Ninh Tịch dỗ bánh bao nhỏ xong lại nhìn về phía Lục Đình Kiêu có hơi chút chần chừ nói: "Cái đó... Boss đại nhân, em nói trước với anh một chút, lát nữa có thể em sẽ làm vài chuyện... đắc tội với người ta..."

Lục Đình Kiêu: "Ừ, đắc tội thì cứ đắc tội đi, đã có anh rồi!"

Ninh Tịch: ""...""

Sao Đại ma vương cứ cho cô một cảm giác như thể anh là hôn quân thế nhỉ?

Nhưng mà như thế lại càng hấp dẫn hơn rồi làm sao đây!

Cái cảm giác cho dù trời sập cũng có người chống cho thật hạnh phúc quá~!

...

"Ồ, sao tối nay không thấy Lục tổng đâu?"

"Hình như vẫn chưa thấy cậu ấy đâu, chắc là còn chưa đến!"

Trong phòng tiệc, mọi người mãi không thấy Lục Đình Kiêu đâu thì đã bắt đầu dò hỏi, dẫu sao đây cũng là lễ đại thọ sáu mươi tuổi của cha anh ta mà. Chưa kể Lục Đình Kiêu lại còn là người cầm quyền hiện thời của Lục gia, nếu đến muộn thì về tình hay về lý cũng không hay lắm.

Đồng thời mọi người cũng càng thêm khẳng định suy đoán lúc trước.

Quả nhiên Tiểu thái tử đã xảy ra chuyện gì rồi...

Nghe thấy xung quanh bắt đầu có người thúc giục, sự lo âu của Lục Sùng Sơn cũng thoáng hiện lên khuôn mặt, không biết Tiểu Bảo bây giờ thế nào.

"Đình Kiêu nó..."

Lục Sùng Sơn đang muốn tùy tiện tìm một cái lí do nào đó cho qua, nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng đã thấy hai bóng người một lớn một nhỏ quen thuộc xuất hiện.

Lập tức cũng có người nhanh mắt phát hiện, không tự chủ được hô lên: "Ồ! Lục tổng tới rồi... Ớ, đứa bé cạnh Lục tổng là..."

Trong nháy mắt, tất cả những con mắt trong đại sảnh đều đổ dồn về phía cầu thang...

Chương 844: Đồng phục tình thú

Lục Đình Kiêu mặc một thân lễ phục màu đen, chỉ có duy nhất chiếc cà vạt trước ngực là có màu khác, vẻ mặt vô cảm, lạnh lùng hời hợt như thường lệ.

Mà người đàn ông lạnh lùng khiến người ta lùi xa vạn dặm này lại đang dắt tay một đứa bé trai, đứa bé này lớn chừng năm sáu tuổi, trông cứ như đồng tử hầu cạnh Quan Âm trong tranh vậy. Làn da trắng nõn, hai mắt to tròn và cũng mặc một bộ lễ phục cổ điển giống y hệt Lục Đình Kiêu, trông cứ như một quý ông nhỏ tuổi.

Quan trọng nhất là đường nét trên khuôn mặt ấy dù đáng yêu, nhưng chỉ cần vừa lướt qua đã có thể nhìn ra khuôn mặt này với khuôn mặt Lục Đình Kiêu là đúc ra từ một khuôn.

Nhất là cái biểu cảm ba phần lạnh lùng, bảy phần cao ngạo kia đúng là giống y xì đúc. Chẳng cần phải nói, chỉ cần dựa vào khuôn mặt kia thôi cũng đủ biết thân phận của nhóc, đây chắc chắn là vị Tiểu thái tử trong truyền thuyết của Lục gia.

Đối mặt với cảnh tượng vĩ đại của yến tiệc, chưa kể còn có hàng trăm ánh mắt nóng bỏng chiếu thẳng vào mình mà vẻ mặt của nhóc vẫn chẳng thay đổi chút nào, vẫn bình tĩnh bước đi cạnh ba mình, tuổi còn nhỏ mà phong thái đã kinh người.

Không hổ là con cháu Lục gia, chỉ trong hoàn cảnh như thế mới hun đúc được một đứa bé như vậy... Trong lúc nhất thời, trong đầu mọi người đều suy nghĩ như vậy.

Nhưng mà... thật kỳ lạ, chẳng phải có tin đồn nói đứa bé này là một đứa thiểu năng, cả ngày chỉ trốn trong nhà không dám gặp người sao?

Bộ dạng bây giờ thì chỗ nào giống thiểu năng chứ?

Chờ Lục Đình Kiêu dắt Tiểu Bảo xuống, mọi người cũng tỉnh lại từ trong nỗi khiếp sợ. Cơ hồ là mọi người đồng loạt ùa lên, nhiệt tình vây quanh hai cha con bọn họ.

"Ồ! Đây chẳng phải là Kình Vũ sao?"

"Lớn quá rồi, nhớ lần trước gặp cháu là tiệc đầy tháng của cháu đấy, thời gian trôi nhanh quá!"

"Kình Vũ à, con nhớ bác không? Lúc con ba tuổi đến nhà bác chơi, bác còn bế con đấy!"

...

Không ít các vị khách quý tầm tuổi lên chức ông bà ở đây tỏ ra vô cùng xúc động: "Vừa nãy nhìn thấy Kình Vũ mà tôi cứ tưởng thấy Đình Kiêu ấy chứ! Cái bộ dạng này giống y đúc Đình Kiêu hồi còn bé!"

"Lại còn không à!"

...

"Tiểu Tịch Tịch, quần áo cô cần đã chuẩn bị xong rồi! Tôi phí hết nửa ngày mới mượn được Tiểu Dung đó, suýt nữa còn bị coi thành biến thái!" Lục Cảnh Lễ cầm một bộ đồng phục người hầu trong tay, vẻ mặt ai oán cực kỳ.

Ninh Tịch vội vàng chạy tới nhận lấy quần áo, hài lòng nhìn một cái: "Quá tốt! Anh vất vả rồi, vất vả rồi!"

"Này, Tiểu Tịch Tịch, chắc cô không định mặc bộ này thật chứ? Mặc dù tôi nghĩ cô chơi đồng phục tình thú thì... chắc anh tôi sẽ rất thích! Nhưng mà trường hợp như hôm nay... cô không định trang điểm lộng lẫy, diễm quang bắn ra bốn phía cho Quan Tử Dao kia tức chết à? Tôi có thể lập tức điều động trang phục và cả thợ trang điểm chuyên nghiệp cho cô đó!" Ánh mắt Lục Cảnh Lễ sáng lấp lánh nói.

Ninh Tịch liếc mắt nhìn bộ dạng kích động của Lục Cảnh Lễ: "Cám ơn, nhưng không cần đâu, thế này là đủ cho tôi phát huy rồi!"

Nói xong ánh mắt của cô lóe lên, sâu xa nói: "Tối nay... không phải là sân khấu của tôi!"

Lục Cảnh Lễ đần mặt: "Hửm? Vậy thì của ai..."

"Chờ lát nữa ái khanh sẽ biết! Mau lui đi, bổn cung còn phải thay quần áo!"

"Dạ..." Lục Cảnh Lễ nhanh nhẹn lăn ra ngoài.

Ố chà chà, đột nhiên thấy mong đợi phản ứng của anh Hai khi thấy Ninh Tịch mặc đồ hầu gái ghê ta...

Tất cả các loại đồng phục giúp việc của Lục gia đều do chính tay Cảnh Lễ cầm dao ra thiết kế, cũng tự mình lựa chọn chất liệu. Nhất là bộ trang phục hầu gái, bộ đó hao tốn không ít công phu của tiểu gia đây hi hi hi...

Chương 845: Tiểu bảo đói rồi

Trong phòng tiệc, hầu như mọi vị khách đều vô cùng có hứng thú với Tiểu Bảo. Thấy dáng dấp bé con y như cái bánh bao nhỏ mềm mềm, ngay cả bộ dạng nghiêm mặt cũng cực kì đáng yêu nên khó tránh khỏi có người nhịn không được xích tới gần cười nói với bé.

Dẫu cho bé con này thật sự là thiểu năng trí tuệ đi chăng nữa cũng không phủ nhận được một điều, thằng bé rất dễ làm cho mọi người yêu thích nó...

Nhìn đám người xung quanh mỗi người một lời nhưng mẹ Tiểu Tịch mãi không thấy đến. Trên khuôn mặt nhỏ của Tiểu Bảo đã toát ra mấy phần không kiên nhẫn, bàn tay nho nhỏ được Lục Đình Kiêu nắm lấy cũng bắt đầu giãy dụa. Nhóc không muốn ở đây.

Lục Đình Kiêu đang nói chuyện với khách khứa phát hiện ra ý định của con trai, thấp giọng lên tiếng: "Chờ thêm chút nữa."

Bánh bao nhỏ chớp mắt một cái, cuối cùng cũng chỉ có thể ủ rũ không vui tiếp tục đi tiếp khách với ba Kiêu.

Tâm tình Tiểu Bảo không tốt, từ đầu tới cuối chẳng nói một câu nào, càng về sau việc này càng rõ ràng. Có không ít vị khách chú ý tới liền ân cần hỏi: "Lục tổng, hình như tối nay tâm trạng của Kình Vũ không được tốt thì phải?"

"Có phải trong người khó chịu chỗ nào không?"

"Nếu thân thể không khỏe thì để bé con đi nghỉ trước đi! Đừng quá miễn cưỡng!" Quan Thụy cũng mở miệng khuyên nhủ.

"Đúng vậy, sức khỏe làm trọng!"

Giữa những ánh mắt đồng tình cùng sự khuyên nhủ của mọi người, đột nhiên vang lên một tiếng nói thánh thót như chuông bạc của một cô gái: "Đại thiếu gia, tôi tới rồi!"

Một cô gái mặc đồng phục người đầu đang chạy bước nhỏ tới chỗ bọn họ. Cô gái này buộc tóc hai bên, ánh mắt trong sáng linh động, xem ra tuổi tác vẫn còn nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng tiến lại gần Lục Đình Kiêu thở hồng hộc, bộ dạng vô cùng kính cẩn: "Đại thiếu gia."

Lục Đình Kiêu ho nhẹ một tiếng, cuối cùng cũng tỉnh lại từ cơn choáng váng do đồng phục tình thú của bà xã đại nhân gây nên.

Tiểu Bảo sau khi nhìn thấy Ninh Tịch thì chả khác gì con ngựa nhỏ thoát dây cương chạy tới, Lục Đình Kiêu chỉ đành đưa nhóc con giao cho Ninh Tịch, vẻ mặt trấn định che giấu cảm giác bất lực: "Ừ, đưa Tiểu thiếu gia đi ăn chút gì đi."

"Vâng, thưa Đại thiếu gia! Tiểu thiếu gia, cậu đi cùng tôi nhé!" Ninh Tịch cúi người xuống chìa tay về phía Tiểu Bảo, len lén nháy mắt với nhóc một cái.

Bánh bao nhỏ ngước đầu nhìn mẹ Tiểu Tịch, đôi mắt sáng rực đầy ngạc nhiên vui mừng. Nhóc cười một cái thật tươi sau đó sung sướng đặt bàn tay nhỏ vào tay mẹ Tiểu Tịch rồi ngoan ngoãn đi theo mẹ về khu để đồ ăn.

Nhìn Ninh Tịch với Tiểu Bảo vui sướng rời đi, Lục Đình Kiêu đứng tại chỗ có chút dở khóc dở cười.

Không ngờ cô ấy lại dùng cách này để ở cạnh Tiểu Bảo... đây đúng là chuyện chỉ có cô ấy mới làm được.

"Ồ, khó trách sao Tiểu Bảo cứ buồn buồn không vui, hóa ra là đói à!"

"Trẻ con mà, cơ thể không ngừng lớn lên, cách một chút là lại đói thôi!"

...

Thần kinh căng như dây đàn của Lục Sùng Sơn lúc này cũng được buông lỏng, ông ta thở phào rồi cười nói: "Tính tình đứa bé này hơi khó chiều, cũng không thích nói chuyện!"

Ông ta còn tưởng tối nay Ninh Tịch nhất định sẽ nhân cơ hội này mà ăn mặc cho thật lộng lẫy, tỏa hào quang bốn phía, thậm chí còn dính vào Lục Đình Kiêu như thể muốn tuyên bố với cả thế giới rằng cô ta là bạn gái của con trai ông. Không ngờ rằng cô lại lấy một thân phận khiêm tốn như vậy để ở cạnh Tiểu Bảo, vì thế ông ta cũng có chút bất ngờ...

"Ha ha ha, ngay cả điểm này cũng giống Lục Đình Kiêu lúc còn bé!"

Lục Sùng Kiêu cười một tiếng: "Đâu có đâu, Đình Kiêu hồi đó còn khó tính hơn Kình Vũ nhiều!"

Mọi người không kìm được cười to.

Một vài người bạn cũ bàn luận về mấy chuyện thú vị khi còn bé của Lục Đình Kiêu, bầu không khí lại một lần nữa trở nên vui vẻ.

Hóa ra là di truyền...

Vì thế ngay tức khắc, nguyên nhân tính cách lạnh lùng của Tiểu Bảo đã có được lời giải, cũng không có bất ngờ gì...

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/