Chọc tức vợ yêu - Mua một tặng một - Chương 611 - 612 - 613 - 614 - 615

Chương 611: Lẽ nào Nhị sư huynh không thỏa mãn được huynh?

Tất cả những người quen với Đường Dạ đều biết, một khi gã đã tháo kính ra cũng là lúc gã tiến vào trạng thái chiến đấu.

Lúc đó cả người gã như biến thành một con người khác, không khác gì một phần tử cực đoan! Có nói là biến thái cũng không quá!

"Gì gì gì thế? Chẳng lẽ mềm không được thì huynh liền dùng biện pháp mạnh luôn sao? Đại sư huynh, huynh nghe muội khuyên một câu, dưa hái xanh không ngọt đâu!" Ninh Tịch vội khuyên nhủ.

Đường Dạ sau khi tháo kính ra sẽ y như một thanh kiếm rút khỏi vỏ, con ngươi u ám nháy mắt tràn ngập sự khát máu và điên cuồng, thật chí ngay đến giọng điệu nói chuyện cũng thay đổi: "Tiểu sư muội yêu quý, không phải sợ, một năm không gặp, cứ xem như đây là đang thử thân thủ của muội đi."

"Không cần! Muội không cần đâu!" Ninh Tịch quả quyết từ chối, đầu lắc như cái trống bỏi.

Má nó chứ, đúng là động đất xong thì gặp lũ lụt! Đang yên đang lành sao tự dưng lại muốn tìm cô để đánh nhau thế này!

Tất nhiên Đương Dạ sẽ không cho phép cô từ chối, lập tức tấn công tới.

"Hự! Huynh đánh thật đấy à!"

Đây là Đường Dạ đấy! Không phải là Tam sư tỷ đâu!

Cô có thể đỡ được mười đòn của huynh ấy đã là giỏi lắm rồi, nhưng một năm nay không luyện tập gì, giờ... cùng lắm cũng chỉ đỡ được bốn năm chiêu thôi...

Ninh Tịch vừa giật gấu vá vai ứng phó, vừa đánh vừa gào: "Đại sư huynh, bình tĩnh! Bình tĩnh! Cmn! Cái gì thế! Sao huynh cứ như thể tám đời rồi chưa được đánh nhau thế? Làm gì phải đói khát như vậy! Chẳng lẽ Nhị sư huynh không thỏa mãn được huynh à?"

Vừa nghe thấy ba chữ "Nhị sư huynh", Đường Dạ trong phút chốc càng trở nên điên cuồng, y như một con thú hoang bị nhốt trong lồng mấy trăm năm mới được thả.

Cuối cùng Ninh Tịch cũng cảm nhận được điều gì đó không đúng: "Đại sư huynh, rốt cuộc huynh làm sao đấy? Móa! Đại sư huynh dừng dừng dừng... muội không đỡ nổi nữa rồi! Thật sự không đỡ được nữa đâu! Chỉ đỡ được năm chiêu thôi!"

Vừa dứt lời, tay của Đường Dạ đã chặn lại ở cổ họng cô, chỉ cần dùng sức một chút nữa thôi là cô đi tong cái mạng nhỏ luôn.

Lúc này, Đường Dạ đã rơi vào trạng thái hoàn toàn không bình thường, ngay trên bờ vực mất khống chế, thậm chí suýt chút nữa còn không thu tay về kịp.

Nhưng cũng chính vào lúc này, anh ta lại nhạy bén phát hiện ra được điều gì đó, mắt chợt lạnh xuống, nhìn về phía dưới chân tòa nhà.

Ngay sau đó nhanh chóng thu tay lại, rồi từ từ đeo kính lên trước ánh mắt khiếp vía của Ninh Tịch.

Cuối cùng cũng an toàn rồi!

Ninh Tịch mệt đến nỗi khom người thở dốc: "Đại sư huynh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nhị sư huynh làm sao?"

"Mất tích rồi." Đường Dạ nói ra ba chữ.

Sau khi đeo kính lên, sự điên cuồng trong mắt Đường Dạ tan đi, lại trở về với bộ mặt Poker vô cảm nhưng lúc nói ra ba chữ này... rõ ràng hiện ra một tia buồn buồn.

"Gì cơ? Mất tích rồi?" Ninh Tịch kinh hãi.

Nhị sư huynh của cô rất có thiên phú1, bất luận học gì cũng đều rất nhanh.

1Thiên phú: trời cho.

Trái ngược hoàn toàn với Đại sư huynh, Đại sư huynh thuộc kiểu cần cù bù thông minh, cường độ và phương thức luyện tập của huynh ấy vốn không có một người thường có thể tưởng tượng được!

Trong đám đồng môn, người duy nhất có đủ thực lực để phân cao thấp với huynh ấy chỉ có Nhị sư huynh.

Thế nên, một tên cuồng ma thích đánh nhau như Đại sư huynh, mỗi lần muốn luyện tập đều sẽ tới tìm Nhị sư huynh. Mà, Nhị sư huynh rõ ràng có thiên phú nhưng lúc nào cũng cà lơ phất phơ không bao giờ chịu học hành tử tế cả, không học đàng hoàng mà vẫn có thể bì được với thành tích khổ luyện của người ta, vậy nên, mỗi lần hai người đánh nhau là tối tăm cả trời đất!

Quan hệ của hai người này, nếu nhất định phải cho một định nghĩa, vậy chính là càng yêu càng muốn cho nhau ăn đòn!

Nếu như... Nhị sư huynh không ở, vậy người bị xách đi so chiêu sẽ chính là đám sư đệ sư muội bọn họ.

Ví dụ như tình huống ngày hôm nay chẳng hạn.

Chương 612: Lãng

"Đang yên đang lành sao lại mất tích được?" Ninh Tịch cau mày.

Chẳng trách Đại sư huynh lại gấp rút tới tìm cô đánh nhau như vậy, dù cho cô chỉ là một kẻ đánh năm chiêu đã ra bã.

Hóa ra là vì lâu quá rồi không có đối thủ.

"Nhưng mà với tính cách của Nhị sư huynh, chạy lung tung dăm ba ngày chẳng phải là chuyện bình thường sao? Kể cả mười ngày nửa tháng không thấy bóng dáng đâu cũng là chuyện thường mà?" Ninh Tịch nghĩ nghĩ rồi nói.

Năm ấy, trong tổ chức, người có quan hệ tốt với cô nhất chính là Nhị sư huynh, ăn uống chơi bời rồi đủ trò mạo hiểm đều là do huynh ấy dạy cô tất.

Ngày nào huynh ấy không đi ra ngoài đập phá mới là kì ấy!

Từ đây có thể thấy, sư phụ cô tuy già nhưng đúng là kiểu người nhìn xa trông rộng, khi ông nhận nuôi Nhị sư huynh liền đặt tên cho huynh ấy là... ừm... Đường Lãng... (Lãng trong du lãng: rong chơi)

"Nửa năm." Đường Dạ đáp, sắc mặt trông rất kém.

"Gì cơ? Nửa năm? Lâu như vậy á?" Ninh Tịch kinh hãi: "Ờ... Lần này chơi có vẻ hơi lâu quá rồi... không có chút tin tức nào sao?"

"Không."

Đường Dạ vốn định hỏi Ninh Tịch xem cô có liên hệ gì với Đường Lãng không, nhưng trông phản ứng cô thế này rõ ràng là không có rồi.

"Chắc không phải là đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?" Ninh Tịch lẩm bẩm, không khỏi lo lắng.

Dù sao Đường Lãng... cái tên này cũng là một kẻ không coi ai ra gì, thường ngày thích nhất là gây chuyện, kẻ thù ở khắp mọi nơi, ra cửa đổ rác thôi cũng đụng phải kẻ thù, có đi lòng vòng gặp phải chó, nói không chừng cũng là con chó từng bị anh ta đá.

"Chết ở ngoài càng tốt." Đường Dạ lạnh lùng nói một câu.

Ninh Tịch nghe vậy liền lén len liếc Đường Dạ, sao câu ngày chẳng đáng tin chút nào thế ta: "Người lưu luyến Nhị sư huynh nhất chẳng phải là Đại sư huynh sao..."

Trước đó không lâu, trong chiếc xe màu đen dưới tòa nhà.

Trên mặt Lục Đình Kiêu không thể nhìn ra bất cứ phản ứng nào, như thể tất cả cảm xúc đều đang bị đóng băng tận sâu trong ánh mắt kia.

"Anh... Anh không sao chứ?" Lục Cảnh Lễ bất an hỏi.

"Cảnh Lễ, em tránh đi một chút đi."

"Tại sao? Em không đi, không ngờ giờ anh còn giữ bí mật với em nữa!" Gương mặt đẹp trai của Lục Cảnh Lễ cau lại, trưng ra vẻ mặt em trai anh đang không vui đây.

Lục Đình Kiêu nhìn cậu em trai: "Ngoan."

Lục Cảnh Lễ thành công bị một chữ của anh trai đá đi, vui mừng phấn khởi xuống xe, nhưng khoảnh khắc xuống xe lại lướt qua vẻ buồn bã không dễ phát giác, bất an ngoảnh lại nhìn anh trai đang ở trong xe một chút...

Sau khi Lục Cảnh Lễ đi khỏi, Lục Đình Kiêu lấy điện thoại gọi vào một số điện thoại.

Đầu dây bên kia một lúc lâu sau mới có người nhận, "Halo ~ moshi moshi~ (alo Tiếng Nhật)"

Lục Đình Kiêu: "Động thủ luôn đi."

Đầu dây bên kia yên lặng một hồi sau đó mới dùng giọng điệu đau khổ không muốn sống nữa nói: "Boss đại nhân, thời gian dự kiến của chúng ta đã sắp tới rồi, giờ anh lại muốn lập tức ra tay? Anh như vậy là làm khó tôi quá, tôi sắp bị anh ngược đãi đến nỗi rối loạn cả nội tiết luôn rồi đây này..."

"Đường Dạ không ở đó."

Đầu bên kia lại ngẩn ra, sau đó là giọng điệu chắc nịch: "Đường Dạ không bao giờ rời tổ chức."

Lục Đình Kiêu mở chức năng gọi video call lên, quay thẳng về phía màn hình giám sát trong xe.

Trên màn hình lúc này vừa hay lại đúng cảnh Đường Dạ đang nâng một bó hoa hồng quỳ xuống trước mặt Ninh Tịch...

Chương 613: Philadelphia, gặp lại chỗ cũ

Sau khi thấy một màn trong camera, giọng người kia như thể gặp phải ma: "What the fuck? Đường Dạ cái tên biến thái này... bị tẩu hỏa nhập ma à? Không đúng, đây không phải là trọng điểm! Mẹ nó, không ngờ tên giời đánh này lại dám đi tán gái sau lưng ông!"

"Căn cứ vào lộ trình đi lại, ít nhất cậu còn sáu tiếng đồng hồ nữa."

Lục Đình Kiêu nhắc nhở, sau đó liền định tắt điện thoại, kết quả người phía bên kia vội ngăn lại nói: "Đợi đã... ừ hứ... cô gái này trông quen quen... sao giống Tiểu sư muội của tôi thế nhỉ...? Đệch! Hình như là Tiểu sư muội thật! Tiểu sư muội mặc đồ nữ? Boss ~ cầu trực tiếp bản live HD!"

Lục Đình Kiêu không chút do dự trực tiếp ngắt video...

Sau khi dập điện thoại lại tiếp tục nhìn chằm chằm vào màn hình.

Vì camera ở khoảng cách xa nên không nghe thấy tiếng, vậy nên không có cách nào biết họ đang nói gì, chỉ là, từ thần thái của Ninh Tịch có thể thấy, hình như cô cự tuyệt rồi.

Sau đó hai người đột nhiên lao vào đánh nhau, đánh vài chiêu lại dừng lại nói chuyện...

"Nếu nó có liên hệ với muội thì phải nói cho huynh biết ngay đấy." Cuối cùng Đường Dạ vẫn nói một câu.

Khụ, biết ngay Nhị sư huynh là chân ái của huynh mà...

"Vâng." Ninh Tịch gật đầu, sau đó không biết nói gì nữa: "Nhưng muội phải liên lạc với huynh thế nào? Số điện thoại của huynh muội không gọi cũng không nhắn tin được!"

Đường Dạ: "Huynh sẽ cấp quyền cho muội nhưng mỗi ngày chỉ có thể nhắn được một tin thôi."

"..." Ninh Tịch đúng là cạn lời, liên lạc với huynh còn khó hơn cả liên lạc với thủ tướng đấy.

Nói xong, Đường Dạ mang trợ thủ rời đi.

Khi cánh trực thăng bắt đầu chuyển động, Ninh Tịch theo bản năng cầm lấy chân váy tránh bị tốc.

Đường Dạ nhìn chằm chằm cô dò xét như thể đang nhìn sinh vật kì lạ nào đó.

Ninh Tịch bị nhìn đến phát sợ: "Đại sư huynh, huynh đang băn khoăn chuyện gì vậy?"

"Tiểu sư muội, muội đúng là con gái thật à?"

Mặt Ninh Tịch lập tức đen như đít nồi: "Đại sư huynh, huynh không thấy câu này của huynh fail à? Đã Tiểu sư muội rồi còn là nam được chắc?"

Cô gái trước mặt môi đỏ răng trắng, mặc một chiếc váy liền thân hồng nhạt, mái tóc dài khẽ tung bay, tuyệt đối là một cô gái không thể gái hơn, lại còn đẹp đến kinh diễm.

Nếu như không phải trước đây có người nào đó từng cho anh xem ảnh Tiểu sư muội mặc đồ nữ, chắc vừa rồi anh căn bản không thể nhận ra cô gái trước mắt mình chính là Đường Tịch.

Phút cuối, Đường Dạ thu ánh mắt lại: "Đi đây."

Nói xong vừa bước một bước, không biết nghĩ gì lại quay lại: "Không suy nghĩ thêm một chút sao?"

Dù sao cũng nhiệm vụ cấp S nên tận tâm chút vậy.

Ninh Tịch còn tưởng Đường Dạ muốn nói cái gì cơ ai ngờ vẫn là câu đó, cô lảo đảo suýt ngã chỏng vó, cảm thấy thật sa mạc lời: "Khỏi, cảm ơn, muội vẫn còn muốn sống thêm mấy năm nữa!"

Đường Dạ gật đầu, cảm thấy cô nói có vẻ cũng có lí.

Thấy Đường Dạ cuối cùng cũng chịu đi, Ninh Tịch mới thở phào một hơi, ai ngờ Đường Dạ lại nói: "Satan cho huynh chuyển lời tới muội."

Tim Ninh Tịch chạy thẳng lên cuống họng, cả người dựng hết cả lông lên: "Gì?"

"Một tháng sau, Philadelphi, gặp nhau chỗ cũ." Đường Dạ nói xong, cũng chẳng đợi Ninh Tịch nói thêm gì, lên trực thăng rời đi.

Trực thăng từ từ cất cánh, gió lớn cuồn cuộn...

Ninh Tịch đứng giữa gió cát, mặt đầy bi thương!

Mẹ nó! Còn tưởng thoát được kiếp nạn này! Kết quả vẫn còn nghiệp chướng chờ phía sau...

Cái kiếp đào hoa này, có cần ghê gớm đến thế không?

Chương 614: Anh em ăn phải thuốc súng rồi

Sau khi Đường Dạ rời đi, cuộc hẹn tháng sau như một ngọn núi lớn đè lên người Ninh Tịch.

Cô giống như một bệnh nhân mắc bệnh hiểm nghèo bị bác sĩ tuyên bố chỉ còn một tháng để sống, phải đếm ngược sinh mệnh từng ngày.

Đường Dạ muốn gặp cô và chuyện người kia muốn đích thân gặp cô là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Chuyến này đi có quá nhiều ẩn số nhưng cô lại không thể không đi.

Bắt đầu từ ngày Đường Dạ đến, Ninh Tịch vừa đưa Tiểu Bảo đi khắp nơi vui chơi ăn uống, vừa dồn hết tâm sức của mình vào của Studio Tắc Linh và tuyên truyền cho Thiên Hạ, thỉnh thoảng còn phải rút thời gian đi thăm ông nội vài lần nữa.

Sau khi chế tác hậu kì của Thiên Hạ hoàn thành, hàng ngày cô phải bay tới khắp các thành phố để tuyên truyền.

Ai cũng biết, tuyên truyền là việc còn mệt hơn quay phim tới cả trăm lần.

Hai nhân vật chính Ninh Tuyết Lạc và Triệu Tư Châu là người bận bịu, còn nhiều chuyện khác phải làm, thế nên thời gian tuyên truyền chỉ đi vài thành phố lớn, còn Ninh Tịch phải bay khắp nơi với cả đoàn, không sót thành phố nào. Trong những lúc không phải đi tuyên truyền, cô phải giành giật từng giây từng phút để bàn bạc với Cung Thượng Trạch về chuyện tham gia giải Kim Đỉnh.

Còn về phim mới, trước mắt cô tạm thời không có chuẩn bị gì, cô sợ lỡ tới lúc đó sẽ một đi không trở lại...

Giờ cô chỉ hận không thể đem tất cả thời gian phân làm hai, thời gian ngủ mỗi ngày rút ngắn lại chỉ còn bốn năm tiếng đồng hồ.

Trong một tháng, chuyện cô phải làm quá nhiều...

Lúc Lục Cảnh Lễ gọi tới là lúc Ninh Tịch vừa kết thúc một chuyến tuyên truyền bay về Đế Đô.

"Tiểu Tịch Tịch, sao gọi điện mãi cho cô không được?" Lục Cảnh Lễ lo lắng hỏi.

"Lúc nãy ở trên máy bay, có chuyện gì thế? Cho anh mười giây!" Ngữ khí của Ninh Tịch cực kì lạnh lùng.

"Đệch, Tiểu Tịch Tịch, cô bị anh tôi nhập à?" Lục Cảnh Lễ giật mình.

Ninh Tịch: "Anh còn bảy giây!"

Lục Cảnh Lễ: "..."

Ninh Tịch: "Năm giây."

"Anh Tịch cứu mạng! Em biết dạo này anh rất bận nhưng nếu không phải là chuyện gấp thì em cũng không gọi cho anh đâu!"

"Xảy ra chuyện gì?"

"Anh em ăn phải thuốc súng rồi." Lục Cảnh Lễ gào ầm lên trong điện thoại.

"Đang yên đang lành sao tự dưng lại ăn thuốc súng?" Ninh Tịch cau mày.

"Chẳng yên lành gì đâu, thật ra trạng thái này đã tiếp diễn hơn nửa tháng nay rồi, bắt đầu từ hôm anh tới chùa Pháp Hoa khuyên Tịch Thế Khanh ấy!" Lục Cảnh Lễ nói.

"Chùa Pháp Hoa?" Dạo này Ninh Tịch bận bịu quá nên việc Lục Cảnh Lễ bỗng nhắc tới chúa Pháp Hoa khiến cô nhất thời hơi mờ mịt không kịp phản ứng, cứ như đấy đã là chuyện từ... từ rất lâu rất lâu rồi.

"Phải! Xin lỗi anh Tịch, em... chuyện là... em đã giấu anh vài chuyện..." Lục Cảnh Lễ lắp bắp.

"Chuyện gì? Nói nhanh! Tôi còn phải tới Studio để bàn chuyện với Cung Thượng Trạch, mai tổ chức giải Kim Đỉnh rồi!" Ninh Tịch giục.

"Những chuyện anh làm với Tịch Thế Khanh hôm ấy trong chùa, anh em biết cả rồi!" Lục Cảnh Lễ nói thật nhanh.

Ninh Tịch: "..."

Một lát sau, đầu dây bên kia truyền tới tiếng hét của Ninh Tịch: "Tại sao anh của anh lại biết!"

"Ờ, thì là..."

"Con mẹ nó có phải là anh nói không? Anh lại lén chạy đi đưa chuyện có đúng không?" Ninh Tịch thật muốn bóp chết cái tên này.

Lục Cảnh Lễ vội nói: "Em chỉ đi thăm dò tình hình thôi, còn chuyện anh dùng mỹ nhân kế là do anh em tự đoán được, thế nên... thế nên em chỉ có thể nói thật thôi! Kết quả... kết quả chính là bi kịch! Từ hôm đó tới giờ anh em cứ như quỷ đòi mạng từ địa ngục ấy! Không chỉ có vậy, còn một chuyện nữa..."

Chương 615: Cút đi tìm một chai rượu tới đây cho tôi

Ninh Tịch nghiến răng ken két, gân xanh trên trán nổi hết cả lên: "Lục Cảnh Lễ, anh là một thằng ngu! Anh chưa thấy quan tài thì chưa đổ lệ có đúng không?"

Nói xong cô hít sâu một hơi cố gắng ổn định lại tâm trạng: "Còn chuyện gì nữa?"

"Còn có... đêm hôm đó, trên nóc Châu Giang Đế Cảnh, anh em cũng thấy luôn cảnh người ta cầu hôn anh rồi...

"..." Ninh Tịch lúc này đã không còn muốn nói thêm gì nữa.

Còn chuyện gì đen đủi hơn được nữa không?

Chẳng lẽ kiếp này cô phải trải qua chín chín tám mốt lần bị thiên lôi đánh thật hả! Lần nào cũng phải đánh cho da tróc thịt bong mới chịu à!

"Anh Tịch, muốn cởi được chuông thì vẫn phải nhờ tới người buộc chuông, giờ em chỉ có thể trông cậy vào mình anh thôi!" Lục Cảnh Lễ cầu xin.

"Có gọi tôi là ông nội tôi cũng chịu! Tôi thì làm gì có cách gì?" Ninh Tịch bực tức nói.

"Đừng mà, trạng thái của anh em dạo này quả thật có chút kì quặc, nếu thật sự không được nữa thì anh nói chuyện với anh ấy vài câu cũng được, em cũng muốn gánh vác thay anh ấy lắm nhưng anh ấy chẳng chịu nói gì với em cả..." Ngữ khí Lục Cảnh Lễ vừa lạc lõng vừa thất vọng.

Lục Đình Kiêu trông thì lạnh lùng nhưng thật ra lại là một người rất nặng tình và hay bao che khuyết điểm.

Thân là em trai duy nhất của anh ấy thế nên từ trước đến nay anh vẫn luôn được bảo vệ chặt chẽ dưới đôi cánh của anh ấy. Bình thường trông có vẻ nghiêm khắc với anh nhưng chỉ cần là chuyện hơi nguy hiểm một chút thôi là anh ấy tuyệt đối sẽ không để anh đụng vào.

Bên dưới sự phồn thịnh của Lục thị là vô số cơn sóng ngầm nhưng hết thảy đều bị Lục Đình Kiêu chặn lại phía sau, còn những chuyện mà anh phải đối mặt thì chỉ có ánh mặt trời và huy hoàng...

Tại sân bay, Ninh Tịch hít sâu một hơi nhìn đồng hồ trên điện thoại, vừa đợi taxi vừa hỏi: "Anh anh giờ đang ở đâu?"

Lục Cảnh Lễ vội nói: "Đang ở công ty! Tiểu Bảo cũng ở đó!"

"Biết rồi, nửa tiếng nữa tới." Ninh Tịch nói xong liền gửi tin nhắn cho Cung Thượng Trạch, báo cho cậu ta biết cô sẽ đến muộn một chút, sau đó nhanh chóng bắt một chiếc xe đi thẳng tới tập đoàn Lục thị.

Khoảng thời gian này cô bận đến nỗi xoay vòng vòng, tính ra cũng hơn nửa tháng rồi không gặp Lục Đình Kiêu.

Nếu sinh mệnh của cô chỉ còn lại hơn một tháng, việc cô muốn làm nhất... tất nhiên là ở bên cạnh người mình yêu nhất...

Nhưng, chuyện cô phải làm thật sự quá nhiều, hơn nữa, khoảng thời gian này cô cũng không dám đối mặt với Lục Đình Kiêu, cô sợ mình sẽ mất khống chế mà làm ra chuyện gì đó.

Gần đây giá cổ phiếu của tập đoàn Lục thị đang tăng vọt, thậm chí phá vỡ thành tích cũ cô còn tưởng Lục Đình Kiêu rất ổn...

Sau khi tới công ty, Ninh Tịch ghé qua khu làm việc, phát hiện mắt mọi người ai nấy đều thâm quầng, trông như vừa bò từ mộ ra vậy, quả nhiên có được công trạng như vậy thì phải trả giá thật đắt...

Sau khi thấy Ninh Tịch, Lục Cảnh Lễ lập tức kéo cô vào góc không người: "Anh Tịch, anh nghĩ ra cách chưa?"

Ninh Tịch thờ ơ nhìn cậu: "Chưa!"

Lục Cảnh Lễ nghe vậy mất hết cả niềm tin, lầm bầm trong miệng: "Không tức là sắc, sắc tức là không... Tôi cũng xuất gia cho rồi... Như vậy có thể rời xa địa ngục về với thế giới tây phương cực lạc rồi..."

Ninh Tịch hung hăng đạp cho một cái: "Cút đi tìm một chai rượu tới đây cho tôi!"

Mẹ nó, đúng là chỉ giỏi gây rắc rối cho cô!

Lục Cảnh Lễ nghe vậy mắt liền sáng lên: "Anh Tịch, anh nghĩ ra cách rồi à?"

Ninh Tịch miết vai, vì ngồi máy bay lâu nên vai cô nhức mỏi vô cùng: "Đi mau!"

"Vâng vâng vâng, em đi ngay!"

Lục Cảnh Lễ nhanh chóng lấy cho cô một chai rượu ngon tới: "Anh Tịch, rượu tới rồi đây!"

Ninh Tịch cầm lấy chai rượu, mở ra rồi đổ hết lên người trước ánh mắt ngây dại của Lục Cảnh Lễ, sau khi giội xong, cô uống một ngụm rồi nhét trả chai rượu lại cho Lục Cảnh Lễ.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3
Tìm Mua Sách Này

Gác Sách hướng tới một thư viện sạch
Các bạn đọc thấy truyện nào có nội dung 18+ thì bình luận ở dưới giúp để Gác lọc nhé
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ gác Sách 
\:D/\:D/\:D/